[ Harry Potter Đồng Nhân ] Khu Rừng Nhỏ

[HP] Khu Rừng Nhỏ – Chương 5: Một Câu Chuyện Nhỏ

AUTHOR + BETA: YING

-o0o-

Harry bất ngờ với sự xuất hiện của Draco, em ngay lập tức giận dữ nhìn thẳng Ron và Hermione, Ron giật thót mình cúi đầu xuống, Hermione lại chọn quay lưng né đi ánh mắt của em.

Draco lúc này thở dài, gã mở miệng bảo Ron và Hermione rời đi -‘Ron, Hermione, hai cậu làm phiền đi ra ngoài, cho bọn tôi chút không gian riêng đi’

Ron bất mãn định nói, nhưng Hermione nhanh chóng bịt mồm cậu chàng, lôi lôi kéo kéo cậu ra ngoài.

-‘Mione, cậu làm gì vậy chứ?’- Bất mãn hừ hừ mũi, Ron tức tối chất vấn cô nàng.

-‘Còn không phải tại Draco muốn tỏ tình à? Mà cậu muốn xem họ tỏ tình chắc?’- Hermione khinh bỉ nhìn Ron, sau đó bay đi đậu lên cái cây gần đó.

Ron nghe xong ngây ngốc, cậu chàng đơ người ngồi bệt ngay đó, Zabini kế bên thì âm thầm bật ngón cái khen người anh em của mình.

_Giỏi lắm Draco, tỏ tình luôn à!

.

.

.

-‘Cậu tới đây làm gì?’- Harry tức giận xù lông, em nhìn thẳng Draco mở lời chất vấn.

-‘Tìm cậu’- Trái ngược với những gì Harry nghĩ đến, Draco khá bình tĩnh, gã tiến những bước nhỏ đi tới lại gần em, ngẩng đầu nhìn chiếc ổ xinh xắn được đặt lên bệ cửa sổ của em.

-‘Làm chi?’- Harry gầm gừ đứng dựng lên, đuôi mèo chỉ lên trời tràn đầy địch ý.

-‘Nói cho cậu chút chuyện quan trọng’- Draco tiếp tục tiến lại gần, đến khi dồn em vào góc mới chịu dừng lại -‘Chuyện chồn sương và mèo đen’

Harry cảnh giác nhìn gã, răng nanh nhe ra đe dọa, mắt mèo nhạy bén quan sát từng cử động của Draco.

-‘Chuyện là ngày xưa có một con chồn sương, lỡ thích một con mèo đen ngốc nghếch, ngày nọ con mèo đen kia đột nhiên giận dỗi không muốn gặp con chồn sương nữa, lý do giận là vì chồn sương nói chuyện với một con vật khác’- Nói đến đây, Draco dừng lại khoảng năm giây, quan sát mặt mèo ngây ra như phổng của em, ung dung nói tiếp -‘Vậy thì mèo đen là thích chồn sương rồi, nhưng con mèo này rất ngốc, không nhận ra chồn sương cũng thích mình’

-‘Harry, con mèo ngốc như vậy, có nên nhận lời tỏ tình của con chồn sương hay không, dẫu sao chồn sương cũng là con vật thông minh nhất khu rừng này rồi’- Tiến lại áp sát mặt vào mặt Harry, Draco chạm chóp mũi của mình lên cái mũi đen sì của em, màu mắt bạc chăm chú nhìn màu xanh biếc của trời -‘Vậy, ý em sao, chú mèo đen ngốc?’

Harry còn chưa hoàng hồn, vừa hồi thần đã thấy gương mặt chồn phóng đại trước mắt, trừng chữ của Draco như mây bay rót qua tai mèo, trợn tròn mắt mấp máy trả lời -‘Con chồn ngốc, cậu là đang tỏ tình đấy hả?’

-‘Nếu em quả thật là con mèo ngốc trong câu chuyện tôi kể, thì đúng thật, con chồn sương tôi đây là đang tỏ tình đấy!’- Híp mắt cười trả lời em, Draco dụi đầu chồn xuống phần cằm đầy lông mềm mịn của em, gầm gừ vài tiếng thỏa mãn -‘Thế nào mèo ngốc, em có đồng ý không?’

Trong bình tĩnh thế thôi, chứ trong lòng Draco đã cuống hết cả lên, gã dự định nếu Harry không đồng ý, thì vuốt chồn cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nhào một phát đè xuống, đánh dấu chủ quyền là xong cả.

Harry cười vài tiếng, giọng mèo nghe nũng nịu hẳn, khác với vẻ phòng bị khi nãy, em hạ người nâng đầu Draco lên, đổi vị trí thành em là người dụi -‘Dray, em đói rồi, lấy cá khô cho em đi’

Ngẩn cả người với giọng mèo chưa từng xuất hiện, Draco nhìn xuống con vật đang dụi dụi mình -‘Thế là đồng ý rồi hả?’

-‘Thế anh nghĩ thế nào nà?’- Thích thú với vẻ mặt đơ cứng của “người yêu chồn”, Harry lém lỉnh đùa lại một câu.

-‘Vậy anh sẽ cho là đồng ý đi’- Cưng chiều vươn móng chồn choàng qua người mèo đen, Draco đẩy em ngã nằm xuống đệm êm -‘Nằm đó chờ anh đem đồ lại ăn, thịt mèo biến đâu cả rồi?’

Nhìn cái bụng hóp lại vì nhịn đói của Harry, Draco sót trong lòng hỏi, sau đó cấp tốc lấy cá khô để sẵn trong chén ăn của “bạn trai mèo”.

Harry hạnh phúc hưởng thụ sự chăm sóc tận tình của “chồn người yêu”, vui vui vẻ vẻ ăn hết ba con cá khô, uống hết một chén sữa nhỏ, sau đó yên giấc kề cạnh anh người yêu chồn ngủ say.

.

.

.

Thông qua tấm kính cửa sổ, ba con vật còn lại như bị thồn thức ăn chó vào mồm, dù chỉ có Ron là cún, nhưng cu cậu có vẻ cũng khá bài xích món ăn này.

Ba con vật đồng lòng quay mặt đi, Hermione tìm một cái cây phù hợp đậu trên đó tiếp tục đọc hết tờ giấy chủ nhân đưa cô lúc sáng.

Ron dứt khoát quay mông về phía cửa sổ, nằm xuống ngủ tiếp, cậu chàng đã tốn quá nhiều chất xám để lo cho cậu bạn thân rồi, giờ thì thưởng cho bản thân một giấc thật ngon nào.

Zabini như cũ nằm xuống bên cạnh con cún bự của mình, tiếp tục trò dính “người” như sam, dụi dụi đầu vào cổ con chó bự, rồi nhận lấy ánh mắt ghét bỏ của cậu.

HẾT CHƯƠNG 5

[Inuyasha + Twilight] Thì Ra Là Khuyển

[TWILIGHT + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 5

EDITOR: YUE

BETA: HASU

-o0o-

Khi Sesshomaru tỉnh lại, bên ngoài trời đã tối đen, trong phòng yên tĩnh, chỉ có đèn ngủ nhỏ tỏa ánh sáng yếu ớt, từ trong rừng rậm ngoài kia phát ra tiếng kêu bén nhọn của những con diều đêm.

Hắn nhớ đến những việc đã xảy ra ở khu bảo tồn Ấn Độ Quileute vào buổi chiều. Hắn thử một lần, quả nhiên, yêu lực lại biến mất. Hắn nắm bàn tay, cảm thấy không quen, cái ống khác lạ trên tay trái in sâu trong mắt, chất lỏng màu đỏ bên trong chắc là máu, và vẫn còn một chút đang chảy xuống từ bình bên trên. Vừa nghĩ đến máu của người khác truyền vào cơ thể hắn, Sesshomaru nhíu mày. Hắn giật kim tiêm ra, cũng mặc kệ vết thương mới trên tay đang chảy máu.

Bộ quần áo mặc buổi sáng đã hỏng, quần áo trên người đã được đổi sang loại đồ mặc ở nhà thoải mái dễ chịu, Sesshomaru nhíu mày, không biết nên đối mặt với việc lại một lần nữa bị người khác nhìn thấy hết như thế nào, cho nên cứ mặc kệ đi.

Mở cửa phòng, đèn phòng khách dưới tầng để sáng trưng. Hắn vịn tay cầm của cầu thang, bước xuống, vết thương trên bả vai nhói một chút, lông mày nhíu chặt rồi giãn ra, vết thương đã đỡ hơn chút. Dù sao cũng là yêu tộc, cho dù yêu lực tạm thời biến mất, sức khôi phục cơ thể vẫn không mất.

Carlisle làm xong bữa tối dễ tiêu hóa cho Sesshomaru từ lúc chạng vạng, một mực chờ hắn tỉnh, nhưng đến tân nửa đêm cũng không thấy tỉnh. Y qua nhìn vài lần, Sesshomaru đều đang ngủ say, không quá yên tâm, y lại kiểm tra tổng quát Sesshomaru một lần nữa, xác định không có vấn đề khác, hắn mới ngồi phòng khách chờ Sesshomaru tỉnh lại.

Nghe được tiếng bước chân sau lưng, Carlisle quay đầu lại, nhìn thấy Sesshomaru đi tới, mái tóc xõa bung, mái tóc bạc bây giờ một nửa đã hóa đen, nếu không biết tóc đó là tự biến đổi, Carlisle chắc chắn sẽ nghĩ Sesshomaru là một thanh niên  phản nghịch nhuộm tóc thành như vậy.

 “Đói, ăn.” Sesshomaru nói với Carlisle đang ngồi ở sofa, ngữ khí tự nhiên chỉ đối với người gần gũi.

“À, đồ ăn trong bếp, tôi giúp cậu hâm nóng lại. Tôi làm cháo, dễ tiêu hóa. Là bác sĩ, tôi nghĩ đây là món phù hợp với cậu bây giờ nhất.” Carlisle cười nhẹ, giọng điệu sủng nịnh. Tuy người kia cũng là nam, nhưng y vẫn luôn vô thức chiều chuộng hắn. Có lẽ vì cách hành sử ngây ngô của người kia khiến y bỏ qua việc này.

Sesshomaru đồng ý, ngồi vào chỗ Carlisle vừa ngồi, trên tivi đang chiếu một bộ phim điện ảnh, một người đàn ông răng nanh rất dài, ôm một người phụ nữ đã ngất khóc thút thít, hai lỗ sâu trên cổ người phụ nữ vẫn còn đang chảy máu. Sesshomaru nhìn, bất giác nhíu mày, thật bẩn. Cắn cũng đã cắn, khóc cái con khỉ, vậy không bằng đi nâng cao sức mạnh.

Lúc này, Carlisle bê một khay sắt lớn đi đến, mùi vih đồ ăn tỏa ra, bụng Sesshomaru phát ra tiếng ‘ục.. ục…’, Carlisle cười cười đặt khay dồ ăn trước mặt Sesshomaru, ra hiệu hắn có thể ăn.

Cháo và đồ ăn kèm đơn giản, Sesshomaru lại ăn rất thỏa mãn. Khi xưa, hắn ở bên ngoài theo đuổi sức mạnh cường đại, không có thời gian chuẩn bị đồ ăn, tuy Jaken có chuẩn bị, nhưng tay nghề cũng chỉ là miễn cưỡng có thể ăn.

Sesshomaru ăn xong bữa nhanh chóng mà không mất đi sự ưa nhã, hắn buông đũa, nhận khăn giấy Carlisle đưa cho lau miệng. Ăn no tâm tình tốt hẳn. Hắn nhìn Carlisle dọn dẹp xong, bây giờ nói đến sự việc ban chiều.

“Thân phận của ngươi?” Cả hai ngồi trên sofa, Sesshomaru hỏi thẳng.

“Như cậu thấy, chúng tôi là huyết tộc, cũng là quỷ hút máu mà con người nói.” Carlisle trả lời. “Vậy còn cậu, sức mạnh của cậu, không phải người thường nào cũng có.” Y hỏi ngược lại.

“Thây ma? Thật thú vị.” Sesshomaru nghe được đáp án, thích thú trả lời: “À, ta là tộc khuyển yêu, theo ta biết, đây không phải thế giới của ta, ta chắc là thuộc thế giới bên ngoài.” Sesshomaru không giấu giếm mà nói toàn bộ lai lịch cho Carlisle.

Nghe được đáp án hoàn toàn bất ngờ này, Carlisle trầm ngâm nói: “Hóa ra là yêu quái phương Đông, chẳng trách…” Chưa nói xong chẳng trách đẹp như vậy, nếu là yêu quái thì không có vấn đề gì, dù sao đó cũng là tộc nổi tiếng xinh đẹp mỹ lệ.

“Không phải thây, tuy cùng là uống máu, thây ma sợ ánh mặt trời, nhưng chúng tôi không sợ, chỉ là so với người thường có chút khác biệt, khá phiền toái mà thôi.” Nghe thấy Sesshomaru nói y là thây ma, Carlisle vội vàng giải thích.

“Ồ, không sợ ánh mặt trời sao? Vậy sao hắn lại sợ?” Sesshomaru rất tò mò việc Carlisle không sợ ánh mặt trời, hắn nhìn người đàn ông trong phim cuối cùng bị ánh mặt trời đốt thành than, hỏi.

“À, quỷ hút máu này chỉ là do con người nghĩ như vậy, rốt cuộc, quái vật có nhược điểm mới làm con người yên tâm.” Carlisle không biết nói gì hơn, buồn chán nên mở tivi, không nghĩ tới lại liên quan đến thân phận y.

“Ồ, thì ra là vậy. Vậy cái người có thể biến thành sói hôm nay là gì?” Sesshomaru cảm giác không hỏi hết vấn đề thì không bỏ qua,lại hỏi.

“Đó là người Quileute, bọn họ trời sinh đối địch cùng quỷ hút máu, hôm nay hắn ngửi thấy mùi quỷ hút máu trên người cậu nên mới tấn công cậu.” Nhớ đến Sesshomaru cả người đầy máu lúc buổi chiều, Carlisle trong lòng thắt lại.

“Đó là một rắc rối lớn, nhưng năng lực của họ rất thú vị.” Seshomaru biết toàn bộ sự việc, nhướng mày nhìn Carlisle, nói.

“Vấn đề cuối cùng, hai tộc các ngươi có thỏa thuận gì?” Nhớ tới thỏa thuận mà tộc trưởng bên kia nói, Sesshomaru rất tò mò đó là gì.

“Khi chúng tôi mới đến nơi này, tôi và Edward đi săn gặp được bọn họ. Vì tránh giao tranh, chúng ta lập thỏa thuận không quấy rầy lẫn nhau.”

“Máu người?”

“Không, chúng ta the chủ nghĩa ăn chay, cho nên người Quileute đồng ý cùng chúng ta chung sống hòa bình, dù sao nhiệm vụ của họ là bảo vệ con người khỏi quỷ hút máu.”

“Hừ, lòng dạ đàn bà, nếu đã thành quỷ hút máu,  thì còn chia ra ăn chay ăn thịt làm gì.” Sesshomaru nghe câu trả lời của Carlisle, khinh thường nói. Trong suy nghĩ của hắn, con người yếu ớt như con kiến, vì theo đuổi sức mạnh, dẫm chết mấy con kiến cũng chẳng có việc gì.

“Thế sao được, sinh mạng rất tốt đẹp, không phải sao? Tôi làm bác sĩ cũng vì cảm thấy sinh mạng là thứ tốt đẹp nhất.” Carlisle không đồng ý với suy nghĩ của Sesshomaru, nhưng tư tưởng rõ ràng không thể thay đổi ngay được. Sesshomaru khịt mũi, không nói gì, từ biểu hiện có thể chắc chắn hắn không đồng ý với điều Carlisle nói.

“Chẳng qua, khi chuyển biến, cơ thể quỷ hút máu cũng không tiếp tục lão hóa, cho nên chúng tôi cũng giống bất tử, vì không để con người phát hiện, cứ một khoảng thời gian chúng tôi lại phải chuyển nhà một lần. Tuy rằng chỉ mới dọn đến đây, nhưng chúng tôi lại phải di chuyển.” Carlisle bất đắc dĩ nói với Sesshomaru. Rốt cuộc, chuyển nhà nhiều lần rất phiền.

“À, đã biết, lúc chuyển đi cứ báo cho ta.” Sesshomaru gật đầu tỏ vẻ đã biết, nói xong rồi quay lên tầng.

Carlisle bị lưu lại bất lực lắc đầu, thật là một người tùy hứng, không lễ phép, một câu ‘ngủ ngon’ cũng không nói. Nhưng mà, nói chuyện lâu như vậy, hắn lại đang bị thương, chắc là mệt mỏi.

Không để ý đến Carlisle chửi thầm, Sesshomaru lên tầng, nhưng khi hắn đi đến chỗ rẽ cầu thang, giống như chợt nhớ ra điều gì, dừng bước, lơ đãng nói một câu ‘ngủ ngon’ với Carlisle rồi nhanh gọn bước lên tầng.

Dưới tầng, Carlisle cười nhìn theo hướng Sesshomaru, thật là biệt nữu, nhưng cũng thật đáng yêu.

HẾT CHƯƠNG 5

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Kitty Truoble

[HP] Kitty Trouble – Chương 15

TRANSLATOR: AKKI

BETA: MIN

-o0o-

Vài tuần sau, sinh nhật của Harry đến.

Harry ngáp dài và khẽ ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, mới sáu rưỡi, cậu nhìn, buồn ngủ và lại nhắm mắt. Tại sao mình lại thức dậy sớm thế này? cậu nghĩ rúc vào khuôn ngực ấm áp của Tom. Cậu nằm đó một phút trước khi mở to mắt và cố gắng đứng dậy. Mắt cậu bắn vào tờ lịch trên tường của căn phòng và phát hiện ra ngày được khoanh tròn bằng mực đỏ. Harry lắc đuôi tràn đầy hào hứng và lay cái người ngủ ngay bên cạnh, “Tom, Tom! Dậy đi. Hôm nay là sinh nhật của em!”

“Mmm,” Tom lầm bầm và quay mặt sang bên cạnh tiếp tục ngủ.

Harry cau mày và xích lại gần hơn, “Tooommm! Dậy đi!” Tom không trả lời nên cậu lại gần hơn và hét vào tai Tom, “Anh là kẻ biến thái!”

Mắt Tom mở to và hắn ngồi bật dậy, “Cái gì?”

“Geez. Điều đó lại thu hút sự chú ý của anh hơn nhỉ,” Harry gắt gỏng nói.

“Có chuyện gì vậy Harry?”

“Hôm nay là sinh nhật của em! Em đã 17 tuổi!” Harry kêu gào vung vẩy hai tay trong không trung.

Tom chớp mắt rủ bỏ cơn buồn ngủ và mỉm cười, “Đúng vậy.” Hắn dịu dàng lôi kéo Harry ôm vào lòng và hôn cậu thật sâu. “Chúc mừng sinh nhật, tình yêu.”

“Cảm ơn anh!” Harry vui vẻ nói, rồi đột nhiên bĩu môi, “Thật tệ khi chúng ta không thể lăn giường vào ngày sinh nhật của em.”

Tom cười nhẹ, “Đúng vậy. Well, lệnh của bác sĩ mà.”

“Yeah. Em biết mà. Anh phải đền bù cho em vào lần sau đó.”

“Anh sẽ. Đó là quyền lợi chính đáng của anh mà,” Tom nói ôm cậu thật chặt và hôn vào cổ cậu.

Harry cười khúc khích và cố gắng tránh đi, “Thôi nào, chúng ta nên đi ăn sáng nào.”

“Khoan đã,” Tom nói nhanh, “Trước tiên hãy cùng tắm chung.”

“Aw! Nhưng em đói.” Harry rên rỉ, tai cậu vểnh ra sau và cái đuôi liên tục đập mạnh xuống giường.

“Anh biết. Nhưng em không thể dời lại một chút sao. Thôi nào,” Tom nói và giúp Harry ra khỏi giường.

“Được rồi. Được rồi. Tốt thôi,” Harry nói và đi vào phòng tắm trước Tom, đuôi ủ rũ và đôi tai vẫn còn vểnh ngược ra sau, cậu bĩu môi.

Tom đứng nguyên tại chỗ một chút, “Vili.”

Một tiếng bụt vang lên và một gia tinh xuất hiện trước mặt anh ta, “Vâng, Chủ nhân”.

“Ngươi hãy đi thông báo cho mọi người. Harry đã tỉnh.”

“Vâng, thưa ngài,” Vili trả lời và biến mất.

“Tom, anh lại đang ở đâu thế?” Giọng nói của Harry phát ra từ phòng tắm.

“Tới ngay.”

xxx

Một giờ sau, Harry ra khỏi phòng tắm với Tom, cậu rên grừ… grừ… trông thật sạch sẽ và mặc quần áo thật đẹp cho ngày hôm nay.

“Geez. Bây giờ thì em vẫn đang đói,” Harry than vãn.

“Được rồi. Được rồi. Đi ăn thôi nào,” Tom nói cài lại chiếc cúc áo bị lỏng.

“Yay!” Harry kêu lên và đi ra cửa, “Em hy vọng bọn họ sẽ chuẩn bị bánh kếp!”

Tom khẽ lắc đầu và cười khúc khích; theo cậu ra khỏi cửa.

“Vậy thì…” Harry nói qua vai cậu, “Món quà của em đang nằm ở đâu?”

“Hmmm… em vẫn chưa thể có nó.”

“Tại sao?”

“Bởi vì.”

“Đó không phải là một lý do hay ho để trốn tránh.”

“Đúng vậy. Em phải đợi một lúc chứ.”

“Aw. Được rồi.” Cả hai bước đến phòng ăn và Harry cau mày, “Tại sao cửa lại đóng vậy?” cậu đẩy nó mở ra.

” NGẠC NHIÊN CHƯA!”

Harry giật mình nhảy lùi về sau, hầu như lọt thỏm trong vòng tay của Tom khi hai cánh tay của hắn quấn lấy để giữ cậu đứng vững. Bên trong phòng ăn quanh bàn là tất cả những người mà cậu yêu mến: Ron, Hermione, Ray, Allie, Sevvie, Lucius và anh em nhà Lestrange.

Hermione và Ron bước tới và ôm chầm lấy cậu, “Chúc mừng sinh nhật bồ, Harry!” Hermione nói, siết chặt lấy cậu.

“Cảm ơn bồ!” Harry vui vẻ nói, ôm lại bọn họ. “Chúa ơi. Các cậu làm tớ sợ phát run đấy. Tớ nghĩ rằng tớ gần như đã phải chuyển dạ ngay đó.”

Mọi người cười rộ lên, trao cho cậu những cái ôm và hôn khắp nơi trên mặt. Rồi mọi người cùng ngồi xuống bàn ăn.

“Wow. Anh đã chuẩn bị rất nhiều thứ đó,” Harry kêu lên nhìn tất cả thức ăn trên bàn. Có tất cả mọi thứ mà trái tim cậu mong muốn ngay lúc này trong vòng tay với. Bao gồm cả bánh kếp của cậu.

“Yup,” Ray nói, “Bây giờ đừng có nói với tôi rằng cậu không đói đi.”

“Anh đang đùa à? Tom đã ngăn em đi xuống đây. Nhưng bây giờ em có thể hiểu tại sao rồi,” Harry quay sang Tom và vỗ nhẹ vào tay hắn, “Vậy anh đã được tha thứ.”

“Cảm ơn,” Tom khô khan nói.

Khi bữa sáng đã xong và bàn ăn được dọn sạch, những món quà đã được mang đến. Đôi mắt của Harry bừng sáng lên và đôi tai cậu hớn hở dựng thẳng lên vì tất cả những món quà này chỉ dành cho một mình cậu.

“Có quá nhiều quà, em không biết phải bắt đầu từ đâu,” Harry sợ hãi nói.

“Ở đây này, bồ nên mở của chúng mình ra trước,” Hermione nói đẩy một chiếc hộp về phía cậu.

“Món quà này là của cả hai bồ?” Harry hỏi lắc lắc cái hộp và xé giấy gói.

“Đương nhiên. Chúng tớ thực sự không thể đi mua sắm vì vậy chúng tớ đã nhờ Ray đến lấy nó cho chúng tớ”, Ron trả lời.

Hóa ra là một máy ảnh kỹ thuật số. “Quá tuyệt vời!” Harry kêu lên xoay xoay chiếc hộp trong tay.

“Nó chạy bằng ma thuật nên nó sẽ không cần pin. Và nếu bồ làm rơi nó, nó cũng sẽ không bị hỏng”, Hermione giải thích, lấy máy ảnh ra khỏi hộp và bật nó lên. “Và để in mấy tấm hình mà bồ đã chụp, tất cả những gì bồ phải làm là lấy đũa phép của bồ, chỉ vào máy ảnh và nói Proctor Membrane.”

“Bây giờ tớ đã có thể tự chụp ảnh!” Harry kêu lên, quay lại và chụp ảnh Tom. Tom chậm chạp chớp mắt và dụi mắt để làm cho các đốm sáng biến mất, sau đó trừng mắt với Harry. Harry chỉ cười toe toét với hắn và nhìn vào màn hình một cách đầy yêu thương.

Hermione cười, “Đó là ý tưởng chung nhỉ. Bồ có thể chụp ảnh cặp song sinh khi mấy đứa được sinh ra và gửi tất cả những tấm hình mà bồ muốn cho chúng tớ bất cứ lúc nào.”

Đôi mắt của Harry mở to và hạnh phúc mỉm cười, “Đúng vậy nha! Cảm ơn hai bồ rất nhiều!” Cậu nói và ôm cả hai.

“Chà. Ông đoán là tiếp theo sẽ tới ông nhỉ,” Albert nói, chuyển cho cậu một thứ gì đó… thật dày.

Harry cầm lấy và lướt những ngón tay trên nó, “Nó có phải là một cuốn sách không ạ?” cậu hỏi, nhưng Albert chỉ mỉm cười. Cậu xé tờ giấy gói và lấy ra món quà của mình: một album ảnh. Harry thở hổn hển và ôm chặt lấy nó, “Ồ. Allie! Cảm ơn ông! Bây giờ con có một thứ có thể lưu lại tất cả hình ảnh mà con chụp rồi!”

“Đúng vậy. Luôn luôn là một ý tưởng không tồi để lưu giữ những kỷ niệm về những đứa trẻ của con. Tôi nghĩ điều đó có thể hữu ích”, Albert nói, “Ông không biết Ron và Hermione đã chuẩn bị những thứ gì cho con nhưng mọi chuyện đã diễn ra rất tốt nhỉ.”

Harry gật đầu, đặt album ảnh sang một bên, kéo một cái gói quà khác tới và cảm nhận nó. “Được rồi. Đây là một cuốn sách về Độc dược Từ Sevvie,” Harry nói và nhếch mép khi Snape lườm cậu. Cậu xé tờ giấy ra và cười. “Tất nhiên rồi,” cậu xoay nó lại để cho mọi người thấy, “Hướng dẫn cho người mới bắt đầu chế tác Độc dược.”

“Ít nhất thì ai đó sẽ đậu được lớp của tôi,” Severus thẳng thừng nói.

“Hey. Tôi sẽ làm rất tốt nếu ngài không khịa tôi hầu như mọi lúc. Điều đó cũng đúng với phần lớn học sinh còn lại của trường,” Harry tức giận nhưng chỉ cười và nói như vậy.

“Ta phải luôn đảm bảo rằng lũ cự quái các ngươi sẽ không làm nổ tung trường học.”

“Rriigghhttt,” Harry nói và mỉm cười vì một bức ảnh mà Hermione đã chụp bằng máy ảnh mới của cậu, “Ai tiếp theo nhỉ?”

“Đây này,” Ray nói đẩy gói quà của mình về phía trước.

“Yay! Quà của Ray.” Anh nói và rút tờ giấy gói được đính bên trên ra, “Aww! Thật dễ thương! Nhìn nè Tommy!” Harry nói kéo ra hai con thú nhồi bông nhỏ, một con sư tử và một con rắn.

Tom cười và cầm lấy con sư tử nhỏ, “Thật mỉa mai làm sao.”

“Phải không?” Harry hỏi, tay ôm chặt con rắn, “Chúng không thuộc về nhau à?”

“Có chứ, họ sẽ luôn luôn như thế,” Tom nói với một nụ cười trên môi và giữ con sư tử đứng trên bụng Harry.

Harry cười khúc khích, quàng con rắn qua vai và chộp lấy cái hộp tiếp theo trên bàn, “Đây là của ai vậy?”

“Từ chúng tôi,” Rabastan nói và Rodolphus gật đầu với một nụ cười nhếch mép.

“Okay!” Harry nói, tay rút mớ giấy gói luộm thuộm ra và nhìn vào trong. “Ôi chúa ơi,” cậu lẩm bẩm đôi mắt mở to và má ửng hồng.

“Chuyện gì vậy Harry?” Hermione tò mò hỏi hạ cái máy ảnh xuống.

“Không có gì hết!” Harry nói, cố ý nhét nó dưới gầm bàn, nhưng Tom lại chộp lấy nó. Harry ré lên phản ứng vì xấu hổ. Tom liếc vào trong cái túi, nhếch đôi lông mày lên đầy thích thú rồi nhìn sang cặp anh em.

“Chúng tôi nghĩ rằng cậu chủ có thể thích nó, Chúa tể của tôi,” Rodolphus nói. Tom nghiêng đầu cho cả hai một cái gật đầu nhẹ.

“Tôi thậm chí không thể vừa với nó ấy chứ,” Harry rít lên lườm họ.

“Vâng. Nhưng sau đó….” Rabastan đề nghị, và cả hai anh em đều nhếch mép nhớ đến cặp song sinh nhà Weasley. [Oimeoi đừng nói với tui là hai ông này cặp với Fred và George của tui nha. Méo chịu đâu]

“Nó là gì vậy?” Ron hỏi cố gắng nhìn vào bên trong cái hộp.

“Không có gì cả!” Harry kêu lên khi Tom tiếp tục xem xét qua những món quà ở bên trong cái hộp, “Tiếp theo nào!”

Lucius đẩy cái hộp được gói thật tinh xảo của mình về phía trước và Harry vội vã cầm lấy nó. Tom đặt cái hộp kia xuống sàn và bắt đầu chú ý khi Harry xé tờ giấy lụa bên ngoài. Ngay lập tức khuôn mặt cậu dịu lại và mỉm cười khi cậu rút ra một bộ đồ nhỏ xíu.

“Aw. Nhìn kìa,” Harry nói với bộ đồ ngủ nho nhỏ màu hồng. Cậu lại rút ra một vài bộ đồ khác màu xanh lam, xanh lá cây, vàng và hồng. “Geez ngài đã làm bao nhiêu bộ vậy ạ?”

“Narcissa đã làm một chút trên những lần nghỉ ngơi giữa các cuộc họp,” Lucius nói.

“À. Well, hãy chuyển lời cảm ơn của tôi đến với cô ấy. Tôi thật sự rất yêu chúng đấy,” Harry quay sang Tom, “Nhìn nè chúng thật nhỏ bé.”

Tom gật đầu chạm vào một chiếc giày nho nhỏ.

“Bồ sẽ phải tạo ra cái lỗ nhỏ cho những bộ đồ nếu cặp song sinh có đuôi đó”, Ron nhận xét.

“Oh, phải rồi ha. Chúng tớ sẽ làm điều đó khi cả hai chào đời.” Harry nói và quay sang Tom đầy mong đợi.

“Gì thế?” Tom lười biếng hỏi.

“Anh nói em có thể có quà của em sau một lúc, và lúc này là sau đó,” Harry bĩu môi.

“Là nó hả?”

“Vâng! Nó ở đâu?”

Tom suy nghĩ một lúc, “Nó nằm ở trên lầu.”

“Trên lầu? Anh không thể mang nó xuống hả?”

Tom lắc đầu, “Anh không thể.”

“Tại sao không?”

“Nó quá to.”

Đôi tai của Harry vang lên, “Quá to ạ?”

“Đúng.”

“Chúng ta có thể đi xem nó không?”

“Nếu như em muốn.”

“Yay! Mọi người lên lầu nào!” Harry nói và đặt những con thú nhồi bông lên trên bàn. Cậu ngồi dậy và vùng vẫy đứng lên khỏi ghế. Và vật lộn di chuyển, và vật lộn…

Tom quay lại khi Harry không thể theo kịp với những người khác, “Anh nghĩ là em muốn đi xem món quà của em chứ?”

“Em muốn!” Harry nói và ngượng ngùng cúi đầu, “Nhưng, hehe, em là… đại loại là… em bị mắc kẹt”

“Cái gì?” Ron nói một cách hoài nghi với một tiếng cười và Hermione đã thúc cho cậu chàng một cùi chỏ vào giữa bụng.

Tom mỉm cười, “Bị kẹt?”

“Im đi và giúp em với!” Harry cáu kỉnh. Tom cười khúc khích, đẩy chiếc ghế ra sau một chút và giúp Harry bước ra khỏi cái ghế. Mọi người khác khôn ngoan đều im lặng. “Cảm ơn,” Harry lẩm bẩm, “Bây giờ thì món quà của em nằm ở đâu?” Tom thở dài, lắc đầu và bế cậu lên theo kiểu công chúa, “Whoa! Em có nặng không?”

“Không hề,” Tom nói và bắt đầu leo ​​lên cầu thang khi mọi người khác đi theo đằng sau. Anh đặt Harry đứng xuống trên đôi chân của cậu khi tất cả họ đã đến đích.

Harry chớp mắt và nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt, “Nó nằm trong đây phải không? … Đợi đã. Đây là phòng dành riêng cho trẻ em.”

“Đúng rồi đó,” Tom chậm rãi nói.

“Tại sao em không nhìn thấy nó ở đây trước đây vậy?”

“Hãy suy nghĩ nào Harry. Làm thế nào em có thể làm cho một cái gì đó có thể biến mất nào?”

“… ma thuật… Nó chỉ là một câu thần chú đơn giản. Tại sao anh lại phải giấu nó khỏi em vậy?” Harry nghi ngờ hỏi.

“Mở nó ra nào,” Tom đơn giản nói.

Harry lâng lâng nhìn anh trước khi vặn nắm tay và đẩy cửa ra. Cậu bước vài bước vào trong trước khi dừng lại và run rẩy đưa tay lên miệng. “Oh!” anh thở hổn hển nhìn xung quanh, “A-anh đã hoàn thành tất cả!”

Tom mỉm cười và vòng tay ôm lấy Harry, “Anh đã làm.”

“T-Thật đẹp,” Harry lắp bắp, hoàn toàn bỏ lỡ đèn flash nháy lên của máy ảnh.

“Anh đã có sự giúp đỡ nho nhỏ,” Tom nói nghiêng đầu về phía Ron và Hermione.

“Khi nào vậy?” Harry hỏi, di chuyển về phía trước để quan sát căn phòng từ đồ nội thất bằng gỗ sồi đến những bức tường màu xanh lá cây mới được sơn thật kỹ càng.

“Trong khi bồ đang ngủ trưa là chính,” Hermione trả lời.

Harry lơ đãng gật đầu và đưa tay chạm vào một trong những cũi đang dựa vào bức tường phía xa giữa phòng. Những chiếc cũi được phân biệt sơn với màu hồng và xanh dương, với những cái khung treo đính phía trên chúng treo những mặt trăng nhỏ, ngôi sao và cừu. Bên trái là một bàn dùng để thay đồ hoàn chỉnh với tã, khăn lau, các vật dụng thích hợp…. Và bên trái của chiếc bàn là một cái tủ đầu giường chứa đầy quần áo mà hắn đã nhận từ những món quà của nhiều người khác nhau, chủ yếu là khách hàng quen thuộc và những tín đồ của Tom.

Harry nhẹ nhàng vuốt ve những bức tường và bước tới một cánh cửa. Harry cau mày, “Nó có ở đây lúc trước sao?”

“Không phải. Anh đã đặt nó ở đó,” Tom mơ hồ nói.

“Nó dẫn đến đâu vậy?”

“Tại sao em không kiểm tra thử?”

“Được rồi,” Harry nói và mở cánh cửa dẫn đến một cái tủ trống rỗng với một cánh cửa khác ở phía đối diện. Cậu cũng mở nó ra, “Eee!” cậu ré lên và vội vã trở quay trở lại phòng cho trẻ, “Nó dẫn đến phòng của chúng ta!”

“Phải,” Tom nói, “Anh nghĩ rằng sẽ thật dễ dàng hơn cho chúng ta để qua với cặp song sinh một cách nhanh chóng hơn.”

Harry chắp hai tay lại và nhìn chằm chằm xung quanh với những giọt nước mắt tràn ra khoé mắt.

“Tớ nghĩ bồ phải thích nó lắm chứ,” Ron nói đùa.

Harry chớp mắt và lau nước mắt, “Thích hả? Tớ yêu nó mới đúng!” cậu quay lại với Tom và ôm chằm lấy hắn, “Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn!”

“Không có chi, bé cưng” Tom nói hôn lên đỉnh đầu và mỗi bên tai của cậu.

Harry khẽ tách ra và đưa hai tay ra cho hai người bạn của mình. Ron và Hermione ngay lập tức đi về phía trước và tham gia vào cái ôm của cậu. “Tớ rất vui vì các cậu có thể ở đây,” Harry nói, giọng cậu nghẹn lại vì nước mắt.

“Chúng tớ cũng rất vui vì điều này,” Hermione sụt sịt nói.

“Này! Chúng tôi có được tham gia không,” Rabastan hoài nghi nói.

Harry cười, “Lại đây nào.”

Rabastan cổ vũ, nắm lấy tay Lucius và tham gia vào cái ôm từ phía sau Tom.

“Cố lên Sevvie! Ôm tập thể nào!” Rodolphus khóc và túm lấy tay Severus, vây quanh Ray và Hermione.

Harry lại cười và ngước lên nhìn Tom. Trông hắn vô cùng khó chịu nhưng vẫn đứng yên vì Harry. Harry rúc người vào ôm lấy hắn. “Đây là sinh nhật tuyệt nhất mà em từng có!”

HẾT CHƯƠNG 15

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Kitty Truoble

[HP] Kitty Trouble – Chương 14

TRANSLATOR: AKKI

BETA: MIN

-o0o-

Tuần tiếp theo thật sự là niềm hạnh phúc của Harry. Cậu đã lại có bạn bè bên cạnh và đã có hầu hết mọi khoảnh khắc yêu thích của cuộc đời mình. Cậu đã đưa cả hai bạn trẻ đi tham quan quanh ngôi nhà, cả bọn cùng nhau chơi trò chơi điện tử, cùng ra lệnh cho Snape, cùng xem TV / phim, thật sự có những cuộc trò chuyện thú vị với Tom. Tất cả đều phát triển theo hướng tốt.

Thật đáng ngạc nhiên, Tom và Hermione lại cực kỳ hợp nhau. Chà, có lẽ không ngạc nhiên cho lắm; cả hai đều cực kỳ thông minh và yêu thích nghiên cứu học tập. Những cuộc trò chuyện giữa hai người họ quá khó để hiểu kịp nên Harry và Ron thậm chí không muốn thử xen vào.

Harry thở dài trong hạnh phúc, dụi mắt khi cậu bước xuống cầu thang, băng qua hành lang dài. Mình muốn biết Tom đang làm gì? Cậu mơ hồ nghĩ và đi về hướng văn phòng của Tom. Cậu đến cửa và mở nó ra. “Tommy! Em cho là…” cậu dừng lại khi nghe tiếng cửa đóng sầm và nhìn vào khuôn mặt tội đồ của Tom. Cậu nhanh chóng tức giận, “Anh đang làm gì vậy!?”

“Không có gì,” Tom nói đứng dậy và đi xung quanh bàn làm việc của hắn, “Anh cảm thấy em đã tỉnh ngủ nhỉ, đã tận hưởng giấc ngủ trưa của em?”

“Đừng lảng tránh câu hỏi! Anh đang giấu em điều gì đó và em muốn biết nó ngay bây giờ!” Harry hét lên.

“Harry, bình tĩnh-“

“Em sẽ không bình tĩnh. Cho đến khi anh nói rõ cho em biết anh đang giấu diếm cái quái gì.”

“Anh không-“

“Có anh đang giấu nó ở trong học bàn của anh!”

Tom ngập ngừng và nhìn vào khuôn mặt đầy giận dữ của Harry. Hắn thở dài thất bại. Hiện tại là thời gian tốt nhất nhỉ, hắn thầm nghĩ và nhìn vào ngăn kéo trong bàn. Hắn nhìn lại Harry và nuốt nước bọt đầy vẻ lo lắng, “Được rồi…”

Đôi tai của Harry dựng thẳng lên, “Được rồi?”

“Đúng vậy. Cuối cùng thì anh vẫn sẽ nói với em…”

“Nói cho em biết cái gì? Nói cho em cái gì thế?”

“Đó là…. một sự ngạc nhiên,” Tom nói với Harry, nắm lấy tay cậu và dẫn đến đi văng.

“Bất ngờ? Một điều khác nữa hả?” Harry hỏi một cách dễ thương.

Tom gật đầu, quay trở bàn của hắn và lấy ra một cái hộp nhỏ. Hắn nắm chặt nó, “Nhưng cái này thì hơi…. cá nhân một chút,” hắn nói quay lại và nhét cái hộp vào túi.

“Nó là gì vậy?” Harry hỏi cố gắng nhìn xung quanh Tom để xem hắn đã lấy cái gì từ bàn làm việc.

Tom hít một hơi thật sâu rồi ngồi xuống bên cạnh người yêu. “Anh đã… có ý định hỏi em vài điều…”

Harry nghiêng đầu sang một bên và nghiên cứu Tom trong một phút, sau đó đưa tayáp lên trán hắn, “Anh có ổn không Tom? Anh trông không được khoẻ lắm đó.”

“Không sao. Anh luôn ổn,” Tom căng thẳng nói, nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra khỏi trán.

“Oh. Được rồi. Anh có chuyện gì muốn hỏi em sao?”

Tom siết chặt túi áo choàng bên hông, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang chạy như điên của mình. Làm thế quái nào mà cậu lại hỏi như vậy? Hắn không biết phải nói gì. Hắn thậm chí còn không biết phải làm gì. Ta nên quỳ xuống hay ngồi đây vậy? Ta có cần phải nói điều gì đó trước hay chỉ cần hỏi thẳng vào vấn đề? Có lẽ ta chưa sẵn sàng để làm việc này. Nhưng Harry đang đợi câu trả lời. Hắn không thể quay lại lúc này! Nhưng làm cách nào…

“Tom?”

Tom quay sang cậu và nhìn sâu vào đôi mắt ngọc lục bảo trong suốt tràn đầy quan tâm và lo lắng. Đôi mắt ánh lên đầy tình yêu thương nồng cháy; tình yêu cháy bỏng dành cho duy nhất một mình hắn. Và đột nhiên hắn không còn lo lắng nữa. Hắn biết chính xác những gì mình cần nói.

“Anh đã luôn ở một mình, từ lúc anh có thể nhận thức được. Tại trại trẻ mồ côi, ở trường và sau khi anh rời đi, quyết định chiếm lấy thế giới phù thủy, anh cũng có những Tử thần Thực tử, nhưng bọn họ lại không phải là… người mà anh có thể thoải mái trò chuyện và là chính mình hoặc là một người có thể hiểu nỗi anh… Nhưng điều đó đã không còn nữa, kể từ khi em bước vào cuộc đời của anh. ” Harry hạ đôi tai rối rắm nhưng lại không nói gì. “Anh luôn để bản thân mình chìm đắm trong những Phép thuật Hắc ám vì đó là nơi anh cảm thấy an toàn và là niềm an ủi duy nhất anh từng có. Sau khi ở trong bóng tối quá lâu, cuối cùng em đã cho anh thấy một tia sáng và anh không muốn quay lại trong bóng tối một mình. Anh thật sự không muốn ở một mình nữa một lần nữa.”

Harry trở nên hốt hoảng và ngồi bật thẳng dậy, “Anh sẽ không như vậy. Anh luôn có em! Và sắp tới là những chú mèo con của chúng ta sẽ được chào đời. Bọn em sẽ không bao giờ rời khỏi anh cả.”

Tom mỉm cười và nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Harry. “Anh biết. Nhưng em vẫn không hoàn toàn thuộc về anh.”

Harry nghiêng đầu sang một bên, mở to mắt nghi hoặc, “Em không hả?”

“Không, em không phải. Và anh muốn em sẽ là, vì vậy em có thể ở bên anh mãi mãi. Anh muốn em là của anh.” Tom hít một hơi thật sâu và liếc xuống đôi tay đan chặt của họ để thu lại suy nghĩ của mình, “Anh biết chúng ta đã không có một khởi đầu tốt, nhưng anh chỉ biết một điều rằng anh không thể sống mà không có em bên cạnh. Em đã trở thành cuộc sống của anh, là niềm vui của anh, là tất cả mọi thứ mà anh có. Và thật làm khó cho mọi người tin tưởng, Anh yêu em. Anh yêu em với tất cả mọi thứ mà anh có trên thế giới này.”

Đôi mắt Harry ngân ngấn nước, cậu mỉm cười, “Em cũng yêu anh.”

“Anh chưa từng nghĩ rằng anh có thể yêu một ai cả. Anh đã đi rất xa trong bóng tối, cộng với anh luôn nghĩ rằng tình yêu làm cho người ta trở nên thật yếu đuối, nhưng em đã đến và làm một điều không thể tưởng tượng được. Và anh đang ở đây, có thể cảm nhận được, tình yêu, một hạnh phúc và anh chắc chắn mình không có yếu đuối. Nếu bất cứ một điều gì khiến anh cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tất cả là vì em. Em thật sự… rất tuyệt vời Harry. Mọi thứ anh có thể yêu cầu đều đã nhập làm một. Em không biết là em có bao nhiêu ý nghĩa đối với anh đâu. Đó là lý do tại sao…”

Tom nhẹ nhàng buông một tay của Harry ra và luồn tay vào túi áo khoác để lấy ra cái hộp nhung đen nhỏ. Đôi mắt của Harry mở to vì sốc khi cậu nhận ra đó là cái gì và tầm nhìn của cậu dần mờ đi lấp đầy bởi những giọt nước mắt lấp lánh. Tom mỉm cười và siết chặt tay Harry trước khi mở cái hộp.

Trong chiếc hộp nhung đen, một chiếc nhẫn đính hôn bằng bạc tuyệt đẹp lấp lánh nằm chính giữa miếng đệm nhung. Nó khá đơn giản, với những viên kim cương nho nhỏ trang trí xung quanh thân chiếc nhẫn phát ra tia sáng lấp lánh, nhưng đó là thứ đẹp nhất mà Harry từng thấy.

“Anh muốn em ở bên cạnh anh mãi mãi. Vì vậy, không ai có thể tách em ra khỏi anh. Harry James Potter. Em sẽ khiến cho anh có được vinh dự… được kết hôn với em chứ?”

Harry bật khóc và bắt đầu điên cuồng lau nước mắt bằng tay trong khi gật đầu. “V-vâng,” cậu nghẹn ngào kiềm chế để không nói lắp, “Đương nhiên. Anh sẽ cưới được em.”

Nụ cười của Tom rộng mở, nắm lấy bàn tay trái đang run rẩy của Harry và đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cậu. Harry say mê ngắm nhìn nó trong một phút trước khi quăng mình vào vòng tay của Tom, nơi chúng bao bọc và ôm cậu thật chặt.

Sau khi Harry kiểm soát được cảm xúc của mình, cậu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn xoay nó sang trái rồi sang phải, để nó lấp lánh dưới tia nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ. “Anh đã chuẩn bị được điều này từ lúc quái nào vậy?”

Tom cười, “Thực sự chỉ mất một lúc lâu. Khi anh ra ngoài để chuẩn bị cho một cuộc họp.”

Harry khụt khịt mũi và rúc sát lại gần hắn, trán cậu áp vào cổ hắn, “Đây là tất cả mọi thứ anh đang giấu em à?”

“Đúng vậy. Anh đã không biết làm thế nào hay khi nào để có thể nói điều này với em. Không có thời gian hay địa điểm nào trông có vẻ thích hợp cả, và rồi… em cũng bắt đầu bắt gặp anh bất cứ cứ lúc nào cùng với nó, vì vậy anh biết rằng nó phải bật mí sớm hơn.” Tom siết chặt vòng tay của mình quanh Harry, “Em không biết anh đã lo lắng như thế nào đâu.”

“Anh. Lo lắng?”

“Yeah. Anh biết. Nhưng anh đã. Đó là điều khó nhằn nhất anh đã từng làm.”

Harry mỉm cười và đưa tay ra để cả hai có thể nhìn thấy chiếc nhẫn, “Em không thể tin rằng mình đang nhận được…”

xxx

” – Đám cưới!”

“Gì!” Hermione hét lên.

Harry đưa tay ra cho cả hai người bạn của mình xem.

“Ôi chúa ơi!” Cô thét lên và ôm chặt lấy Harry.

“Chết tiệt!” Ron kêu lên thảm thiết.

“Tớ biết!” Harry cười.

“Thật đẹp,” Hermione thì thầm ngắm nghía chiếc nhẫn.

“Đúng không nào? Đây là thứ mà Tom đã giấu tớ.”

“Thật vậy sao? Anh ta cầu hôn bồ khi nào vậy?” Cô nàng thắc mắc.

“Chỉ vừa mới thôi,” Harry nói, “Tớ không biết anh ấy đang làm gì, anh ấy chỉ nói về việc anh ấy đã luôn cô đơn và bây giờ anh ấy không cần như vậy nữa…”, Harry nhăn mặt, “Oh. Tớ sẽ lại bắt đầu khóc nữa mất thôi. “

“Tớ đang khóc nè,” Hermione cười lau khoé mắt.

Ron thích thú lắc đầu và vỗ nhẹ vào lưng Harry, “Xin chúc mừng, bạn thân.”

“Cảm ơn Ron,” Harry nói và cũng ôm chầm lấy cậu chàng, “Tớ đã không thể tin được. Tớ sắp kết hôn!” Cả Hermione và Harry ré lên trong sung sướng. “Oh!” Harry ôm bụng nói.

“Gì thế?” Hermione hoảng hốt hỏi.

“Những chú mèo con của chúng ta cũng đang hạnh phúc nữa,” Harry đáp lại, âu yếm vuốt ve chiếc bụng to tròn.

“Tất nhiên rồi. Papa của bọn chúng sắp kết hôn!” Hermione ré lên.

“Anh có thể nhìn thấy em đã thông báo cho cả hai người,” một giọng nói vang lên đằng sau họ.

Tất cả quay lại và Harry cười rạng rỡ nhìn hắn từ phía bên kia căn phòng, gật gật đầu. Hermione ré lên, chạy đến chỗ Tom và ôm lấy hông hắn, làm mọi người phải ngạc nhiên. Tom cứng người, hắn không quen với bất kỳ ai ôm chầm lấy hắn ngoại trừ Harry, nhưng Hermione đã nhanh chóng buông tay ra và chạy lại chỗ Harry rồi lại ôm lấy cậu.

Harry cười vào trò hề của Hermione và vỗ nhẹ vào lưng cô, “Tớ nghĩ cậu ấy còn phấn khích hơn tớ rất  nhiều ấy chứ.”

“Tớ nghĩ cậu ấy đang muốn lên kế hoạch cho đám cưới của bồ,” Ron nhận xét.

Dường như Ron đã đoán đúng bởi đôi mắt cún con mà cô nàng đang trao cho cậu chàng, “Được rồi. Bồ có thể giúp,” Harry nói.

“Yay!” Cô lại khóc và ôm chặt cậu lần nữa.

“Vậy khi nào thì đám cưới sẽ diễn ra?” Ron hỏi.

Harry buông Hermione ra và ngồi xuống đi văng, “Tớ không biết.”

“Well, tùy thuộc vào việc em muốn nó đến trước hay sau khi cặp song sinh chào đời”, Tom nói ngồi xuống bên cạnh Harry.

“Em không muốn mình trông y như một con heo vào ngày cưới!” Harry ngờ vực.

Ron nhếch mép, “Tớ đoán điều đó có nghĩa là sau khi bọn nhỏ chào đời.”

“Được rồi,” Hermione nói ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện với họ, tờ giấy và bút lông trước mặt cô, “Bồ muốn chọn loại chủ đề nào cho bữa tiệc?”

“Uhh,” Harry bắt đầu và ngước lên nhìn Tom đang nhún vai.

“Bồ có thể có một chủ đề cho đám cưới chẳng hạn như Ý, Old Fashioned, Hawaii, Beach….”

“Um. Tớ thực sự không biết phải chọn như thế nào lúc này Hermione. Tom chỉ mới hỏi tớ đầu chiều nay. Thêm vào đó tớ không biết cách lên kế hoạch cho đám cưới và mọi thứ cần phài làm là gì.”

“Chà, điều tốt nhất là bồ đã có tớ lo liệu hộ. Bồ có ý tưởng nào không?” Hermione háo hức hỏi.

“Well…,” Harry suy nghĩ một lúc, “Tớ muốn nó thật nhỏ và ấm cúng thôi vì thực sự… tớ không biết có ai có thể tham dự và tôi nghi ngờ bất cứ ai cũng sẽ không hoàn toàn chấp nhận chúng tớ.” Harry khẽ rũ tai xuống và Tom kéo anh lại gần để đáp lại sự buồn bã của cậu, hôn lên đỉnh đầu cậu giữa đôi tai mềm mại.

“Thật vinh hạnh khi chúng tớ có thể góp mặt,” Ron lên tiếng.

“Tất nhiên rồi,” Hermione nói với một nụ cười, “Chúng tớ sẽ không bao giờ bỏ lỡ nó. Và tớ chắc chắn rằng Remus rất thích đến để dẫn bồ khi bước lên lễ đường đó.”

“Và mẹ của tớ. Chết tiệt, cả gia đình tớ sẽ rất muốn đến đó.”

“Đúng vậy nhưng…”

“Bọn họ sẽ vượt qua thôi, Harry. Họ đã ở theo dõi Chúa tể bóng tối trong nhiều năm, luôn biết anh ta có năng lực như thế nào và Tom bất ngờ rơi vào lưới tình không phải là chuyện dễ tin thôi. Bọn họ chỉ cần một chút thời gian. Họ cũng đã biết rằng cả hai người đang yêu nhau. Nhưng họ không biết cả hai yêu nhau bao nhiêu cho tới khi bọn họ phát hiện ra cả hai sẽ kết hôn “, Hermione thông minh nói.

Harry mỉm cười và rúc vào Tom, “Được rồi. Nếu như bồ đã nói thế.”

“Tớ cũng đã nói như vậy. Và đối với Tom. Tớ đã thấy anh cũng bắt đầu hòa nhã hơn với một vài Tử thần Thực tử, có lẽ bọn họ cũng muốn đến đi?”

Tom nghiêng đầu suy nghĩ nhưng lại không nói gì.

“Oh! Ray và Allie có thể sẽ đến!” Harry hào hứng nói.

“Yup,” Hermione nói và viết nguệch ngoạc.

“Và Sevvie!”

Ron nhăn trán một chút, “Sevvie?”

“Yeah,” Harry nói một cách ngượng ngùng, “Severus Snape.”

Ron hoài nghi thốt lên và Hermione thì há hốc miệng nhìn cậu, “Cái gì cơ?”

Harry nhún vai, “Ông ấy lớn hơn tớ mà.”

“Đã nói với em,” Tom nói.

“Câm miệng.”

“Um… Được rồi,” Hermione nói, “Hãy giải quyết danh sách khách mời sau đi. Chuyển sang màu sắc chủ đạo nào…. “

HẾT CHƯƠNG 14