[HP] Cơn Khát

[HP] Cơn Khát – Phần 1

EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JUNE

-o0o-

01

Harry nhận nuôi Tom, đây là điều hiển nhiên.

Trên thực tế, chẳng có lý do gì để huyết mạch hoàng gia lưu lạc bên ngoài cả. Quỷ hút máu lúc nào cũng chiến đấu kịch liệt để giành lấy con mồi, thế hệ hoàng tộc trước cũng vì yếu đuối và vô năng nên mới bị thảm sát dã man, thậm chí đến tận bây giờ, chưa có một ai có thể biết rõ được chân tướng khi đó. Những kẻ thuộc phái Bảo Thủ đều nghi ngờ do Dumbledore, thủ lĩnh phái Tân Thực gây nên, rất rõ ràng, ông ta mạnh hơn tất cả quỷ hút máu khác nhiều và là quý tộc duy nhất có khả năng giết vua, nhưng Harry biết ông lão đó tuyệt đối không làm mấy chuyện như vậy.

Ngày gặp được Tom đó, cũng chính là ngày Dumbledore vì rửa sạch hiềm nghi mà hy sinh bản thân, là ngày ông nhường chức vị thủ lĩnh phái Tân Thực cho hắn.

Dưới kế hoạch và yêu cầu của lão, Harry đau khổ huyết sát người thầy mình kính yêu nhất.

Huyết sát không hề giống với cách giết người bình thường, là loại giết người tàn nhẫn thuộc về riêng quỷ hút máu.

Quỷ hút máu cho dù có chặt cả đầu lẫn tứ chi cũng không chết, chỉ khi mất hết máu trong cơ thể, mới có thể hoàn toàn tan biến. Mà huyết sát chính là vì đặc điểm này nên mới được phát minh. Hút cạn máu của quỷ hút máu đến giọt cuối cùng. Tại thời khắc hút lấy giọt cuối cùng kia, không chỉ thành công đoạt đi sinh mạng đối phương, mà còn thu hoạch được tất cả sức mạnh có trong máu của kẻ bị giết.

Harry không hề vui vẻ mặc cho sự thật anh là quỷ hút máu mạnh nhất hiện tại, anh quỳ gối trong căn phòng nhỏ nơi Dumbledore an nghỉ, trong lòng như có khối băng, toàn thân lạnh ngắt.

Anh không biết mình đã giải quyết tang lễ thế nào, rồi lại đánh nhau thế nào với phái Bảo Thủ kia, đến khi tỉnh táo lại, anh đã ngồi trên xe của thuộc hạ mà rời khỏi núi – nơi tổ chức hội nghị, đến Luân Đôn của loài người mà giải sầu.

Lúc này, anh mới nhận ra, anh căn bản không quan tâm đến tranh đấu giữa các đảng phái gì đó, chỉ vì sự kỳ vọng của Dumbledore và rất nhiền người thân, bạn bè, mà phải bảo vệ lập trường phái Tân Thực. Mà trong giây phút này, tất cả đều không có ý nghĩa.

Cho nên, sự xuất hiện của Tom như ánh sáng duy nhất trong chuỗi ngày tối đen như mực của anh.

Ai cũng không nghĩ được, hoàng gia đời trước còn bí mật lưu lại người thừa kế trước khi chết, thậm chí người đó còn xuất hiện tại trung tâm thành phố Luân Đôn của loài người.

Sự cám dỗ của huyết thống hoàng gia trong truyền thuyết gần trong gang tấc ấy đã kích thích giác quan của anh, Harry như được tiêm vào một liều tăng lực, cảm xúc và dục vọng đều bị loại mỹ vị kia kích động, bản năng quỷ hút máu rít gào đòi quyền kiểm soát cơ thể, sau đó không khống chế mà hút cạn số máu đó vào bụng.

“Em nhất định phải bảo vệ mình thật tốt. Một khi bị thương, hãy cầm máu ngay lập tức và trốn vào nơi nào đó không có không khí.” Trong khách sạn, Harry cẩn thận bôi thuốc cho Tom, bịt kín miệng vết thương không lớn chút nào kia.

Sức đề kháng của quỷ hút máu rất mạnh, Tom bình thường không hề chú ý chút nào những vết thương nhỏ đến mức không đáng nhắc đến này, đây là lần đầu tiên hắn được người khác cẩn thận dặn dò đến thế.

Sau đó, Harry tắm cho hắn, quấn hắn lại bằng một cái khăn tắm sạch sẽ mềm mại nào đó, kéo hắn trở lại giường.

Tom không nói lời nào, im lặng nghe Harry giải thích thân phận quỷ hút máu của mình, cách những người thuộc phái Bảo Thủ thèm muốn máu và thân phận hoàng thất của hắn như thế nào, hắn có chút hoang mang, lại như thể hiểu tất cả.

Hắn nhìn chằm chằm gương mặt rạng rỡ của Harry sau khi tắm xong, vẻ đẹp trời sinh của quỷ hút máu duới ánh đèn rực rỡ càng thêm quyến rũ, hắn nuốt nước miếng, ngắt lời Harry.

“Vậy em cũng có thể hút máu sao?” Hắn cúi đầu hỏi, ánh mắt dời đi, đáp xuống cần cổ trắng nõn của Harry “Em có thể hút máu của anh không?”

Lúc đó, hắn không hiểu rõ ý nghĩa của thứ gọi là “lần đầu” của hoàng thất. Cái này lần đầu không chỉ là lần hút máu đầu tiên của một quỷ hút máu hoàng tộc, thông thường, lần đầu này sẽ ảnh hướng rất nhièu đến sự phát triển của ma cà rồng. Ngoại trừ cái đó ra, lần đầu của hoàng thất còn được gọi là quá trình thu phục, quỷ hút máu bị hoàng tộc hút máu sẽ sinh ra loại cảm giác giống như bị thu phục. Đối với quỷ hút máu bình thường mà nói, họ thường không trở thành ma cà rồng qua cái lần đầu này, cho nên đây là phương thức duy nhất khiến bọn họ thần phục tuỵệt đối.

Tom không biết “lần đầu” có nghĩa là gì. Harry hiểu ra vị hoàng thất này chưa từng hút máu, cũng chưa từng thấy bao giờ, nên rất muốn thử xem.

Nhưng đối với Harry, điều này sẽ quyết định cả cuộc đời anh.

Những cảnh tượng khác nhau chợt hiện lên trong đầu anh, trước đây sống động như thật, nhưng bây giờ lại như tro tàn, không vui không buồn, chìm trong sương mù dày đặc.

Anh nhắm mắt lại, vị ngọt của máu hoàng thất dường như vẫn còn vương trên môi và răng của anh, còn có gương mặt nhỏ bé đang ngước nhìn anh kia nữa.

Chào đón cuộc sống mới cũng không tệ.

“Đương nhiên có thể.”

Anh nói, nở một nụ cười ôn nhu với vị hoàng thất nhỏ bé sắp khống chế vận mệnh của mình kia.

02

Tom không cách nào quên được hương vị tuyệt mỹ của lần hút máu đầu tiên đó.

Cho dù về sau, hắn có hút qua bao nhiêu máu huyết của các quý tộc lớn bé đi chăng nữa, thậm chí tự tay huyết sát mấy thành viên quyền lực nhất của Thượng viện, hương vị đó vẫn mãi không gì sánh bằng.

Không ai có thể ngon bằng Harry.

Đó là lần đầu tiên hắn trèo lên cái cổ cao quý đó, được hướng dẫn cách làm sao cho răng nanh mọc ra, nhấn xuống mảng da thịt trắng tuyết, dùng sức hút những giọt máu ngon lành kia vào khoang miệng, thuận theo yết hầu chảy tuột xuống, khuếch tán khắp cơ thể hắn. Dòng máu hoàng gia được thức tỉnh, cộng hưởng với dòng máu đang khuếch tán cùng ấp đầy cơ thể hắn kia. Nghi ngờ từ trước đến giờ cuối cùng cũng đã được giải đáp, vì sao luôn luôn ăn không đủ no, vì sao có thế nào cũng không chết đói, vì sao lại chậm chạp không thay răng, nhưng lúc nào cũng cảm thấy ngứa răng, vì sao hắn lại không giống  bình thường, vì sao lại khác biệt đến vậy…..

Thì ra…… hắn là quỷ hút máu, vua của quỷ hút máu.

Harry, vừa mới trở thành quỷ hút máu mạnh nhất hiện tại, bắt đầu run rẩy dưới Tom đang hút máu mình không hề tiết chế, nhưng vẫn không đẩy hắn ra, chỉ nhẹ nhàng vịn vai hắn, như sợ đứa nhỏ ngồi không vững sẽ ngã mất.

Nó thật ngon.

Máu thấm ướt cổ họng, nhưng Tom lại hoàn toàn không khắc chế được muốn nhiều hơn nữa, sự kích thích lớn lao của lần đầu chiếm giữ lý trí hắn, mà harry đã dần hoàn thành quá trình thu phục, không còn chống lại hắn được nữa.

Harry nhẹ nhàng vỗ về sợi tóc mềm mại của Tom, khẽ rũ mắt, lộ chút ánh sáng xanh lục.

“Ngon đến thế sao?”

Tom vùi đầu trong cổ anh gật gật dầu, Harry có chút đau mà rít lên một tiếng, động tác của Tom lập tức dừng lại, một lúc sau, từng chút từng chút một rút răng ra, buông tha làn da của anh.

Đôi con ngươi đỏ máu thuộc về riêng hoàng thất đã dựng thẳng đứng, cứ co lại rồi giãn ra, như con thú nhỏ lần đầu tiên nếm trải cảm giác giết chóc, ngồi nhớ lại dư vị sinh mệnh trôi qua đầu ngón tay vậy.

Harry không nhìn vết thương của mình, tay trái tuỳ ý nâng lên bịt kín động mạch, chuyên chú quan sát bộ dáng của Tom hiện giờ.

Một lát sau, anh khẽ cười: “Vô cùng xinh đẹp, bệ hạ của tôi.”

03

Một thời gian dài thật dài sau đó, Tom cũng không biết Harry đã hoàn toàn thần phục mình.

Là thủ lĩnh của phái Tân Thực, Harry muốn nhận nuôi một bé con quỷ hút máu cũng chẳng có chút trở ngại nào.

Tom thậm chí không nhìn thấy thư ký của Thượng viện, Harry chỉ đơn giản mang vài mẩu đơn cho hắn điền, nói với hắn ý nghĩa của việc này, nếu không có phản đối thì ký tên, sau đó liền kết thúc.

Về phần cô nhi viện, hắn một chút cũng không muốn nhớ đến cái nơi quỷ quái đó. Nhưng mà Harry vẫn kiên trì muốn dẫn hắn về, cũng như ký một tờ giấy chứng nhận nhận nuôi, nộp tiền và giấy tờ tuỳ thân, tiếp tục chứng minh sự tồn tại của họ trong thế giới loài người.

Tom cảm thấy làm mấy việc này hoàn toàn vô bổ, nhưng hắn lại rất nguyện ý thiết lập tất cả những mối quan hệ có thể thiết lập với Harry.

Phiền phức chân chính là sau khi nhận nuôi, ngoại giới cùng kẻ địch đều rất tò mò quan hệ giữa hai người bọn hắn, vì an toàn của Tom, Harry lựa chọn giấu diếm huyết mạch hoàng thất của hắn đi, còn vì thế mà tận tình khuyên bảo Tom rất lâu, hi vọng hắn có thể thông cảm.

Tom biểu thị: Anh không hề giống người em gặp lần đầu tiên, Harry.

Cái người cao ngạo, tôn quý, xa cách kia, chẳng nhẽ chỉ là ảo giác cũa mỗi hắn.

Sau khi trải qua tháng ngày sinh hoạt cẩn trọng kia, vô tình, Tom nhìn thấy Harry đang giằng co với phái Bảo Thủ.

Mái tóc đen ngắn bay loạn trong không khí cùng cơn lốc khổng lồ biểu tượng cho sức mạnh, đôi con ngươi ôn nhu đằng sau cặp kính kia giờ đây chỉ còn lại sắc bén và lạnh lùng, Harry mặt không thay đổi xuất hiện sau lưng vị nghị viên phái Bảo Thủ kia, giống như tử thần, vươn lưỡi hái chém nát linh hồn gã ta.

Cùm cụp mấy tiếng nhẹ nhàng, cổ của tên nghị viên kia bị vặn gãy và ngã xuống đất.

Trừ phi máu bị rút hết, thì quỷ hút máu chính là bất tử. Vặn gãy cổ chỉ để tên nghị viên đó tạm thời mất đi năng lực hành động mà thôi, cho nên Harry vẫn từ trên nhìn xuống tên đó như cũ, cũng duy trì cảnh giác như cũ.

Thời khắc đó, Tom liền biết, Harry khiến người khác run rẩy kia tuyệt không phải ảo giác của hắn.

Tư vị lần đó thơm ngọt đó lại tràn ngập trong khoang miệng của hắn, không ngừng xân chiếm giác quan của hắn, làm hắn nhớ mong, làm hắn chìm đắm.

04

Harry là một quỷ hút máu sống khắc khổ như thầy tu vậy.

Dù có không là quý tộc, quỷ hút máu vẫn sẽ cần máu tươi của con người, chỉ khác nhau ở chỗ bọn họ có giết người hay không thôi.

Phái Bảo Thủ mang tư tưởng cũ của quỷ hút máu, cho rằng con người trời sinh là đồ ăn của quỷ hút máu, hoàn toàn không cần quan tâm đến mạng sống con mồi. Mà quỷ hút máu thế hệ mới thích sống hoà bình với con người hơn, nghiêm cấm tất cả hành vi ảnh hưởng đến mạng sống của con mồi khi đi săn, đây là chủ nghĩa thức ăn mới, gọi tắt là phái Tân Thực. Harry, người mạnh nhất trong số bọn họ, không chỉ không thương tổn tính mạng con người, mà còn rất ít khi sử dụng máu tươi, chỉ định kỳ lấy máu đông lạnh từ vài ngân hàng máu do phái Tân Thực kiểm soát.

Tom đi theo Harry, cho nên ngoại trừ mấy lần dạy hắn cách kiểm soát bản năng, đến tận bây giờ, hắn toàn uống loại máu này.

Mùi vị của cái thứ đó đúng là một lời khó tả hết.

Hắn không rõ, thân là gia chủ gia tộc Potter, thủ lĩnh phái  Tân Thực cũng như chủ sỡ hữu phân nửa số ghế trong thượng viện, hoàn toàn có thể xưng là cường giả trong thế giới quỷ hút máu, Harry vì sao lại tình nguyện húp cháo ăn chay, ngay cả quỷ hút máu mùi máu hơi nồng cũng không đồng ý gặp.

Nhưng khi hắn cố gắng săn một người phụ nữ thèm muốn Harry, anh đã nghiêm khắc cản hắn lại “Anh muốn em tham gia phái Tân Thực sao?” Tom hỏi.

Harry phức tạp nhìn hắn “…….Anh không nên ép buộc em.”

Tom biết chắc anh sẽ nói như vậy.

Hắn còn biết rằng đây chẳng phải suy nghĩ chân thật của mình.

Nhưng hắn muốn ép anh nói ra hết thảy, nói ra chính nghĩa anh vẫn luôn ghi tạc trong lòng, nhìn bộ dạng thống khổ của anh nhưng lại không cho phép bản thân mình giãy dụa chống lại.

Sau đó, hắn sẽ chui vào ổ chăn của Harry, co thành một cục trong ngực anh, thuận theo mà nói “Tất nhiên là em đứng về phía anh rồi, Harry.”

Lúc này, Harry sẽ vô cùng dịu dàng mà ôm hắn vào lòng.

05

Quỷ hút máu căn bản không có trường học chính quy, số lượng quý tộc quá ít, cho nên mười mấy quý tộc mới hợp lại mời vài giáo sư, học mười mấy năm xong coi như tốt nghiệp. Thẳng đến khi Dumbledore đưa ra ý tưởng hoà bình cùng bình đẳng của mình, thành lập Hogwarts nơi quỷ hút máy và nhân loại học chung một chỗ.

Quý tộc rất ít người gửi con vào nơi đây, cho nên Tom là một trong những quỷ hút máu có thân phận tôn quý nhất trường, nếu chỉ nói thân phận con nuôi của gia chủ đượng nhiệm gia tộc Potter của hắn. Thời điểm khai giảng liền có vài quý tộc nhỏ đến khiêu khích: “Thì ra ngài đây là con nuôi của ngài Potter à, dạng người như tôi đây chắc chẳn đáng cho ngài ấy nhúng tay vào đâu nhỉ?”

Chắc không Tom hờ hững nhìn cậu ta, nếu như hắn là hoàng thất thì sao?

Không đáng để  nhúng tay, chính xác hơn là không muốn anh nhúng tay.

Đến lúc đánh nhau thật sự, ai ăn hành, chẳng nhẽ còn chưa rõ sao?

Đám người người này thật sự nghĩ hắn không biết bọn chúng trung thành với ai sao?

Nhưng mà…. Vì Harry……hắn có thể tha thứ.

Coi như phái Tân Thực toàn bộ đều thần phục Harry, không phải vẫn còn mấy lão già của phái Bảo Thủ sao?

06

Harry vẫn luôn biết rằng Tom rất thông minh, huyết mạch hoàng tộc là thứ không gì bì được, nhưng biểu hiện của hắn vẫn vượt ngoài sức tưởng tượng của anh như cũ.

Đúng hơn là, Harry chưa từng thấy mặt thiên tài này của Tom bao giờ. KHông chỉ sức mạnh của quỷ hút máu, ngay cả thành tựu khoa học của con người, gì hắn cũng có thể học, lại thêm vẻ ngoài thuộc riêng hoàng thất đang dần dần bộc lộ, Tom đã chiếm được không ít tim của bạn học, ngoài ra khía cạnh xã giao của hắn cũng vô cùng tốt.

Không có cái hắn nói không, không có cái hắn không biết, không có thứ gì hắn không làm được, thậm chí tất cả đều hoàn thành vô cùng xuất sắc, có thể nói là hoàn mỹ.

Sự nổi tiếng đó nhanh chóng lan ra ngoài trường, ngay cả trên bàn dài hội nghị cũng sẽ có người nhắc đến hắn.

“Con gái tôi ngày nào cũng kể về phong thái của ngài Riddle, ngài Potter, khi nào ngài mới cho bọn tôi mở mang tầm mắt chút nha?”

Quỷ hút máu quý tộc sẽ tổ chức tiệc sinh nhật vào ngày lễ trưởng thành của mình, coi như chính thức giới thiệu bản thân với nhóm quỷ hút máu. Vì để thống nhất phái Tân Thực vừa trải qua biến cố xong, Harry đành phải nói “Tôi sẽ mời các vị đến tiệc sinh nhật của em ấy.”

07

Kể từ cái chết của hoàng thất đời trước, xã hội chính thức bước vào thời kỳ nghị viện độc quyền quản lý dưới sự lãnh đạo của Dumbledore và phái Tân Thực do ông lãnh đạo. Hoàng thất chết sạch, vua trở thành thùng rỗng kêu to. Phái Bảo Thủ chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm hoàng thất thất lạc bên ngoài, thứ duy nhất bọn họ quan tâm là khôi phục thời kỳ vinh quang khi xưa. Nhưng theo mớ tin tức về sự kiện huyết sát khi xưa mà Harry nghe ngóng được, bọn họ tìm kiếm hoàng thất là vì nhổ cỏ tận gốc, chấm dứt hậu loạn. Cho nên anh mới một mực giấu diếm thân phận của Tom, hi vọng hắn sẽ tránh xa mấy tranh chấp này….

“Harry, em có thể mời bạn của mình không?” Tom tranh thủ lúc anh thất thần mà hỏi.

Harry lấy lại tinh thần, anh đang lập danh sách khách mời cho lễ trưởng thành của Tom.

“Đương nhiên.” Anh thoáng cười “Quan hệ của mấy đứa tốt như vậy, nhất định phải mời bọn họ đến chứ.”

Thực tế không tốt hơn chút nào.

Làm thủ lĩnh của phái Tân Thực, Harry thường sẽ bận rộn không về nhà được, Tom cũng không về nhà mà ở lại chơi chung với nhóm quý tộc trong trường.

Có một lần Harry về nhà, nhưng Tom lại không có ở đó, hỏi mấy nhà cũng chẳng có chút tin tức gì, xém nữa đã huy động đội hộ vệ của thượng viện đi tìm hắn. Sau đó, Tom trở về.

Harry hỏi hắn làm gì, hắn không trả lời, chỉ chôn mặt trong cổ anh ngửi ngửi.

Biểm cảm kìm nén đó, như muốn hút máu tươi vậy.

08

Ngày tiệc sinh nhật diễn ra, Harry lờ mờ nhận ra vài thứ.

Là thủ lĩnh phái Tân Thực, nói hắn không biết gì là chuyện không thể. Tỉ như mấy tin đồn trong Hogwarts, hay Đồi quốc hội nơi nào cũng có gián điệp, còn có vài kẻ không biết bạn hay thù đang ngấp nghé Tom…. Nhưng anh đã đè hết toàn bộ những tin đồn đó xuống.

Anh tin tưởng Tom, muốn hắn tránh xa mấy tranh chấp này, ít nhất là trước khi hắn trưởng thành.

Nhưng Tom đã chọn cung điện Wanbei trên đồi quốc hội, đây là cung điện cũ của hoàng gia, đã bỏ hoang lâu lắm rồi. Thật khó để Harry không sinh ra vài liên tưởng.

Khách khứa vẫn đang đến, Harry đem công việc tiếp đãi nhờ Hermione, còn mình lại lên kiểm tra lại bố trí trên hội trường tại lầu hai. Nhưng vị thủ lĩnh thứ hai này lại vụng trộm bàn giao công việc, một mình chạy lên tìm anh. “Harry, rất nhiều người của phái Bảo Thủ đến.” Hermione mang đôi giày cao gót vô cùng tinh tế, nhưng lại khá già dẫm lên bậc thang lên tầng hai, cầm mớ thiệp mời của Tom trong tay, biểu cảm lo lắng.

“Quả thật có vài tấm thiệp em ấy tự gửi, bình tĩnh chút.” Harry trầm ngâm “Nói Ron cảnh giác chút và đừng có uống quá nhiều rượu hôm nay, lát nữa tôi sẽ cho Dobby đưa thuốc bổ máu cho bọn họ đề phòng hờ. Cậu về trước đi, đừng cho thêm người vào nữa, nhớ kỹ ai cầm thiệp mời của Tom, và cố gắng tách bọn họ ra.”

Harry sau khi ổn tịnh tinh thần, gật đầu rời đi. Mặt anh mang vẻ nghiêm nghị bước vào phòng tiệc phía sau hội trường. Nó chỉ là chút nghi ngờ vặt vãnh, Harry không thật sự mong Tom sẽ ở nơi này. Nhưng cửa phòng bí mật nối thẳng đến phòng tiệc mở ra, cái bóng đen bên trong giống Tom y như đúc.

09

Thời điểm Harry bước vào, Tom đang đứng trước cái quan tài vừa mới bị mở niêm phong, vuốt vuốt thi cốt của hoàng đế tiền nhiệm, lấy cái vương miệng trên đầu vị hoàng đế ấy xuống.

Chiếc quan tài đựng máu của hoàng thất và bùa chú của Dumbledore rơi sang một bên, mảng gỗ từ nắp quan tài long ra, biến thành cái sừng đang run rẩy muốn hôn đất mẹ.

Cái vương miện được đính vô số kim cương đá quý, viên đá quý màu đỏ bầm tại trung tâm vô cùng chói mắt. Ngón tay của Tom đang đặt trên nó, thậm chí Harry đến hắn cũng không quan tâm.

“Tom.” Harry lên tiếng.

Tom không hề quay đầu, chỉ giơ cái vương miệng trong tay lên, lộ ra cạnh của một viên đá quý màu xanh sẫm bào đó, nhẹ nhàng hỏi anh: “Đẹp không?”

Mặt Harry đen lại, lặp lại lần nữa “Tom”

Cuối cùng, Tom cũng quay đầu nhìn Harry.

“Em đang làm gì?” Harry tiến gần thêm mấy bước, dừng bên cạnh cái quan tài.

Những món trang sức rơi ra đều được nhét lại chỗ cũ, bên dưới cái áo choàng lộng lẫy kia còn lộ ra một đoạn xương trắng hếu.

“Em đang tính làm cái gì?”

Tom tiện tay ném cái vương miệng vài phút trước mình đã vô cùng yêu thích kia đi, mỉm cười với anh “Em muốn làm gì, harry, anh lợi hại như vậy, làm sao có thể đoán không ra.”

“…… Dù anh có lợi hại đến đâu, cũng sẽ không nghĩ đến việc con nuôi mình đang chuẩn bị cho nghi thức đăng cơ sau lưng mình.”

Giọng của Harry được ghì rất thấp, như thể một cơ bão sắp ập đến.

“Mấy cái thiệp mời đến tay phái Bảo Thủ kia — có phải em muốn tất cả nghị viên chứng kiến lễ đăng cơ của mình phải không?”

Tom cười tán thưởng, không phản bác.

Sức mạnh của Harry bùng nổ vì cơn giận của anh.

“Em có biết em đang làm gì không!”

Ánh đèn trong phòng bí mật lập loè, quan tài bằng gỗ lung lay sắp đổ kia bị khí thế của anh đạp văng vô tường, phát ra âm thanh “răng rắc” khiến người khác sợ hãi.

Đến khi sức mạnh của quỷ hút máu hoàng tộc cũng được thả xích, thì toàn bộ đồ đạc trong phòng bí mật cũng theo đó mà run rẩy. Cũng may Harry rất nhanh đã khống chế được sức mạnh của mình, nắp quan tài lúc này mới chầm chậm lại nặng nề rơi xuống sàn.

Đôi mắt của Tom đã biết thành màu đỏ, bắt buộc dùng huyết thống hoàng thất của mình chống lại sức ép của Harry. Hắn, có một khát khao còn mãnh liệt hơn cơn khát máu của mình.

“Em là vua, Harry.” Hắn bình tĩnh giải thích.

Một giây sau, hắn bị lực đạo vô cùng mạnh quăng thẳng lên tường, Harry áp mặt vào mặt hắn. Tốc độ cùng sức mạnh của quỷ hút máu được phô ra hết thảy, đặc biệt là đối với một bậc thầy như Harry, nó nhanh và dữ dội đến mức không thể nào phản kháng lại được.

“Cũng bởi vì huyết thống hoàng thất của em, mới khiến đám người kia kiền kị hơn!” Harry nhấn ngực hắn, lạnh lẽo cảnh cáo, “Em thật sự cho rằng bọn chúng đang tìm kiếm hoàng thất thất lạc sao? Chuyện đầu tiên bọ chúng làm sau khi tìm ra em là giết chết em, diệt cỏ tận gốc huyết thống hoàng thất! Sau đó bọn chúng có thể thống trị thế giới quỷ hút máu!”

Tom không chớp mắt nhìn chắm chằm anh, tâm tư hoàn toàn không đặt trên mấy câu khi nãy của anh.

“Em thật sự quá liều lĩnh và ngây thơ, Tom. Em có biết anh đã nhận được bao nhiêu tin tìm được huyết mạch hoàng thất trong mấy năm qua không? Nhân lực vật lực của phái Bảo Thủ bọn chúng nhiều hơn chúng ta rất nhiều, khẳng định huyết mạch hoàng thất bọn chúng tìm được cũng sẽ hơn chúng ta. Nhưng mà mấy tin tức đó cho dù là giả hay thật, không quá vài ngày đều mất tích một cách bí ẩn.” Harry gằng từng chữ “Ngoại lệ một cái cũng không có.”

Hai đôi mắt nhìn nhau, tay của Tom không biết đã lẩn lên mặt Harry từ bao giờ.

“Em biết, harry.” Hắn nói “Năm măn trước là mười ba người, giảm theo từng năm, đến bây giờ chỉ còn một người, mà người đó hoàn toàn là nhầm lẫn thôi, phải không?”

“…!” Harry không nghĩ đến chuyện hắn biết những thứ này, trố mắt, Tom nhân cơ hội nhanh chóng bộc phát sức mạnh, nhấn Harry vào tường. Nhưng Harry cũng không phải mèo bệnh, lập tức phản kháng theo bản năng, uy áp đối uy áp, sức mạnh đè sức mạnh, cực kỳ nhanh đè Tom xuống sàn nhà.

Hai người đánh nhau trong không gian chật chội. Tốc độ quá nhanh khiến không khí trong phòng hỗn loạn, tiếng “đùng đùng” va đập, xen lẫn vài tiếng “răng rắc” nho nhỏ, những thứ được bày biện bên trong mật thất táng loạn, một cái tủ nào đó vô tình dính một đòn lập tức nứt đôi.

Lần đầu tiên Harry cảm nhận được thứ sức mạnh kinh người của Tom. Kia không còn là thiên phú của hoàng thất nữa, hắn mạnh hơn vị hoàng đế tiền nhiệm rất nhiều, nếu hắn nghiêm túc chiến đấu, ngay cả Harry cũng không chắc mình có thể trấn áp được hắn.

Nhưng mà, bọn họ vẫn chưa đạt đến ngưỡng dùng toàn lực đánh nhau, hai người bọn họ, không biết mệt mỏi mà giằng co với nhau rất lâu.

Cuối cùng, sau khi trấn áp Tom được một khoảng thời gian ngắn, Harry mất hết kiên nhẫn, quát lớn: “ĐỦ!”

Tom thở dốc, nhưng ánh mắt lại sáng vô cùng “Sao nào? Harry, anh không cho phép em gia nhập phái Bảo Thủ, không cho phép em thừa kế vương vị…… Hiện tại ngay cả phản kháng cũng không cho em làm sao?”

Harry hơi lui về sau, sau đó nhanh chóng áp sát hắn, hơi nhíu mày “Anh đã giải thích với em rồi…..”

“Giải thích rằng em chỉ có thể là con nuôi của anh?” Harry sửng sốt, có chút chần chờ, đau lòng “Em…… anh biết em không nguyện ý….” Tom nắm lấy cánh tay đang áp chế mình của anh, kiên quyết nói “Em đương nhiên không nguyện ý”

Harry rõ ràng bị câu nói này đánh trúng, sức mạnh không tự giác được giảm bớt. Nhưng Tom cũng không thừa cơ mà phản kháng, chỉ buông anh ra, chậm rãi điều động một thứ sức mạnh khác.

Uy áp của huyết thống hoàng thất.

Không còn bất kỳ động tác nào nữa, tứ chi Harry như bị khống chế mà cứng ngắc, lảo đảo lui về sau một bước, cảm nhận thần phục sâu trong xương cốt.

Đó là bản năng thần phục với người có huyết thống hoàng thất của quỷ hút máu.

Tom đứng tại chỗ, đã cao hơn harry tận một cái đầu, sức mạnh của riêng hoàng tộc bành trướng, mạnh mẽ bành trướng, ép harry đến mềm cả dầu gối, bắt buộc anh phải quỳ xuống. Tom rủ mắt chờ đợi anh đối khách với bản năng của mình, dù có là áp chế từ huyết mạch, cũng không thể hoàn toàn khống chế anh.

“Anh là ‘lần đầu’ của em.” Tom nhẹ nhàng nói “hai ta đều biết ý nghĩa của nó. Anh đã sớm là bề tôi trung thành nhất của em, harry. Anh nuôi em lớn, em không ngại cho anh quyền chống cự, Cứ việc nỗ lực, em đã đợi tám năm, cũng không thể cứ đợi mãi được.”

HẾT PHẦN 1

4 thoughts on “[HP] Cơn Khát – Phần 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s