[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 63: Rất Vui Lòng

EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Snape cảm thấy Harry Potter hôm nay rất không bình thường —— tuy rằng trước giờ mấy người nhà Potter chẳng có ai bình thường —— đầu tiên là mặt đau khổ liếc hắn mấy cái, sau đó trên đường hắn đến bệnh thất đưa độc dược cho Promfrey lại ‘trùng hợp’ gặp y vô số lần, trở lại văn phòng vừa mới ngồi xuống uống được một ngụm cà phê thì Medusa lại nói Potter đứng ngoài cửa nhìn đến mức muốn lủng tường rồi.

“Potter!” Snape đột nhiên mở cửa, làm Harry giật mình lùi về phía sau “Mi hôm nay như ký sinh trùng trên người cá mập bám theo ta là vì muốn ta thấy bộ dạng nhảy nhót của giống với Weasley khi ăn rong biển Freiberman của mi hả?”

“Không phải… cái này….” Snape nhíu mày nhìn Harry ấp úng mãi.

“Potter, nếu mi không có việc gì thì đừng đứng đây làm chướng mắt ta, có mi ở đây dược liệu của ta chẳng bao giờ bổ sung được.” Cái này không phải châm chọc, vì mấy nghiên cứu gần đây cần xài đến độc rắn, nên hắn nuôi mấy con rắn trong phòng, kết quả hơi thở Griffin của Harry bên ngoài ảnh hưởng đến đám rắn, làm tụi nó sợ đến mức co lại thành một cục, con nào con nấy cứ như cá chạch.

“Cái kia, giáo sư….” Thấy biểu cảm như nhìn thằng ngu của Snape, Harry thở dài “Giáo sư, ngài có hứng thú với độc dược cấp bậc thầy chứ?”

“Vào đi.” Snape phất áo choàng ngồi xuống sofa, mà Harry có chút hối hận nhìn cửa văn phòng đang dần khép lại.

“Nói đi, độc dược gì.” Có thể làm Potter ấp úng như vậy, hắn cảm thấy rất hứng thú.

Harry hít sâu “Độc dược tách linh hồn.”

Snape nhíu mày “Đừng nói với ta mi ngay cả Chiết tâm Trí thuật cũng không biết.”

“Không, cái con cần là đặc tính hút linh hồn của nó.” Harry giải thích.

“Potter, mi muốn cho ai dùng loại độc dược này?” Loại độc dược ác độc này nếu không phải do dược liệu không còn nữa, thì cũng đã sớm bị Bộ Phép thuật tiêu huỷ.

“Tử xà, trên người nó có phân nửa linh hồn của Vũ xà.”

“Mi làm sao biết được?” Snape ẩn ý hỏi.

“Hôm qua con và Moni đến phòng bí mật, huyết thống của Moni có thiên phú rất độc đáo trên phương diện linh hồn này.”

“Harry Potter! Lần trước mi suýt nữa bị Tử xà nuốt vào bụng, thế mà ngày hôm qua còn mang theo ‘điểm tâm’ xông vào đó, mi cho ràng chỗ đó là công viên trò chơi của Muggle hay gì!” Snape hận không thể bóp chết nhãi com Potter trước mặt, tránh y chết tại nơi nào đó hắn không biết “Ngay cả Tử xà mi còn không giải quyết được, mà còn đi khiêu chiến Vũ xà!”

“Không phải, nó chỉ có phân nửa linh hồn…” Harry yếu ớt giải thích.

“Nửa?! Linh hồn của Chúa Tể Hắc Ám chỉ còn một phần tám đó! Hắn ta suýt chút nữa thống trị Thế giới Phép thuật Anh quốc rồi đấy biết không!” Snape hoàn toàn vứt bỏ phong cách châm chọc sỉ vả, trong phòng lúc này bị bao phủ bởi tiếng quát của Snape “Mi lấy não mình ép nước bí đỏ uống rồi hay gì!”

“Giáo sư, bình tĩnh.” Harry cười gượng lui về góc tường, biểu cảm của Snape thật quá hung dữ, “Chỉ cần hút được linh hồn Vũ xà ra là được, Tử xà không cần lo lắng, nó không thể làm hại học sinh Hogwarts, lần trước đến nó không phải không mở mắt sao?”

“Ta có thể cho mi một bình độc dược có thể giết chết Tử xà.” Snape nhíu chặt mày.

“Giáo sư, Tử xà không thể chết, con đã từng nói sinh vật huyền bí trong rừng Cấm có ký kết khế ước với Hogwarts, Tử xà mà chết thì khế ước đó sẽ trở thành đồ bỏ, năm đó khi nếu lớp phòng vệ của Hogwarts không bị Vũ xà phá huỷ thì đám sinh vật huyền bí đó sẽ không làm ầm ĩ lên như vậy.” Harry nhìn Snape nhíu mày ngồi lại trên sofa, tự hiểu hắn đã bắt đầu suy nghĩ lại “Chỉ cần có dược tách hồn là có thể trực tiếp giết chết linh hồn Vũ xà, mà sau khi Tử xà lấy được quyền khống chết cơ thể, con có thể dùng Xà ngữ để nó nghe lệnh mình.”

“…..Potter, sớm muộn gì mi cũng sẽ chơi chết cái mạng nhỏ của mình.” Snape nghiến răng nghiến lợi, “Ta có thể giúp mi nấu, nhưng trước khi mi đến phòng chứa bí mật phải nói với ta.”

“Không thành vấn đề.” Harry vui vẻ đáp ứng.

“Lấy công thức ra đây.” Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Potter, Snape tức giận quát “Cho dù nó không phải loại độc dược bị cấm, nhưng công thức của nó rất ít người sở hữu, ta có từng thấy qua nhưng đó cũng chỉ là bản không hoàn chỉnh.”

“Cụ thể thì con không biết, nhưng con biết loại dược liệu còn thiếu….” Harry không dấu vết lui về góc tường.

“Nói!”

“Răng năng dính máu của Gryffin!” Harry nhắm mắt chưa thấy quan tài chưa đổ lệ lên tiếng.

“….” Harry không nghe Snape nói gì, mở mắt ra thì thấy hắn đang lấy một cái kìm mini từ trong tủ ra sau đó nhếch mép “Potter, nếu mi sớm nói cho ta biết, ta sẽ rất vui lòng nấu nó cho mi.”

“!” Nhìn Snape như nữ thần báo tử đi về phía y, Harry rất không có tiền đồ phá cửa bỏ chạy.

HẾT CHƯƠNG 63

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh

[HP] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 61 + Chương 62

EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 61

Sáng hôm sau, Harry bị cái lạnh thấu xương đánh thức.

“Moni!” Harry ném cái tay trên mặt mình của Moni ra, bật dậy, hai người khác trong phòng cũng đã rời đi.

“Cấm túc hôm qua thế nào?” Trong giọng nói tràn ngập ác ý vui vẻ khi có người gặp hoạ.

“Đừng nhắc đến nó nữa, Tử xà đột nhiên trở về, thiếu chút nữa chơi chết cái mạng nhỏ này rồi.” Harry quay ra sau ngáp một cái.

“Cậu không…..chậc, cậu có vẻ lành lặn mà.” Moni đen mặt nhìn Cứu thế chủ to gan kia ngáp một cái “Giáo sư không sao chứ?”

“Không sao.” Harry lắc lư đi rửa mặt, trông có vẻ bơ phờ, nhưng đôi mắt híp lại kia đã hoàn toàn tỉnh táo “Moni, Tử xà hôm qua lúc tấn công tớ vẫn luôn nhắm mắt, hơn nữa ngay từ đầu nó đã nhắm vào tớ thì phải.” Hôm qua Tử xà sau khi mở miệng vốn có thể dễ dàng giết chết y lại đổi kế hoạch quay sang tấn công “Hơn nữa Tử xà chẳng có chút phản ứng gì với Xà ngữ.”

“Không phản ứng với Xà ngữ?” Moni sửng sốt.

“Cũng có thể là tớ nghĩ nhiều, dù sao Tử xà đời trước cũng không phản ứng với Xà ngữ của tớ.” Harry dựa vào khung cửa phòng tắm “Tối hôm nay chúng ta lại đến mật thất một chuyến đi, để xem rốt cuộc vì sao Tử xà lại thành ra thế này.”

Moni gật đầu đồng ý, sau đó cùng Harry đến Đại sảnh đường, trên đường lại tình cờ gặp Gilderoy – bao cỏ – Lockhart “Harry, thật trùng hợp, ta đang tìm trò đó. Vì trò là fan trung thành của ta, đây là ảnh có chữ ký mới nhất, đừng kích động nhé, đây là phúc lợi dành cho fan trung thành.” Nói xong bao cỏ còn hôn gió với mấy fan não tàn xung quanh, sau khi lấy được vài tiếng hét chói tai liền rời đi.

“….” Harry nhìn mớ ảnh chụp trong tay gần đây không đắt hàng lắm “Mấy vị tiểu thư bên kia ơi, ảnh có chữ ký mới nhất của Lockhart, mọi người muốn không?”

Mấy fan não tàn nhìn nhau, sau đó sờ sờ túi tiền “Nhiêu?”

“Một Galleon, tất cả đều là của cậu.” Harry nhe răng cười vô cùng thiện lành.

“Tôi mua!” Một nữ sinh trả tiền.

“Không không không, tôi trả 2 Galleons, bán cho tôi.” Một nữ sinh kích động khác.

“Tôi ra ba, cho tôi, cho tôi!”

Moni nhìn Harry nhẹ nhàng nhận 3 Galleons, mặt vô cảm quay đi. Dùng mấy tờ giấy rác rưởi lừa tiền con gái nhà lành, liêm sỉ của Cứu thế chủ Harry Potter cậu đâu ròi hả!

Bán lấy tiền rồi! Harry híp mắt cười, trong mắt còn xuất hiện ánh sáng tham tiền vàng choé.

Biểu cảm đó làm Moni chỉ muốn lấy súp bơ trét lên mặt Harry.

Tiết Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám đó Moni lại lần nữa bị Lockhart ‘được’ mời lên bảng biểu diễn, làm mặt của cậu sau khi tan học dữ tợn y như nội tâm, Harry lại lần nữa cười đau hết cả bụng, Draco nhíu mày nhìn Moni xoa xoa mặt với ý muốn làm nó trở về nguyên dạng, lúc đi ngang qua còn lặng lẽ bỏ tờ giấy vào túi Moni, mà Harry mắt sắc bén thấy được màn này.

“Viết cái gì vậy?” Harry tò mò nhìn tờ giấy, trên đó viết: Tối nay đến phòng yêu cầu.

Moni quay đầu vừa định mở miệng đã bị Harry chặn họng “Không được!” Tối nay phải đến phòng bí mật, cái này quan trọng hơn chuyện yêu đương nhiều “Ngày mai là thứ bảy, hai người cứ việc hẹn hò cả ngày, nhưng hôm nay tuyệt đối không được.”

Moni ghét bỏ liếc Harry, ánh mắt chậm rãi viết “Quấy rầy người khác yêu đương sẽ bị sét quánh.”

Harry cười tủm tỉm không nói gì, mặc kệ, tối nay nhất định phải đến phòng bí mật với tớ.

Sau khi bữa tối kết thúc, Harry nhất quyết túm Moni tránh khỏi nhóm người, đi đến nhà vệ sinh lầu hai.

Myrtle không biết trốn đâu mất, nhà vệ sinh chỉ còn mỗi tiếng tí tách của nước. Khi mở cửa ra, Moni che mũi, mặt ghét bỏ không muốn nhảy xuống. Harry giơ chân đạp một phát vào lưng tên thích ở sạch sẽ phía trước, sau đó cũng nhảy xuống.

“Oái!” Moni bò dậy —— cậu hôn đất mẹ rồi.

Harry lấy tay che miệng cậu lại trước khi Moni chuẩn bị phàn nàn oán giận, làm một cử chỉ ra hiệu im lặng, Moni gật đầu tỏ vẻ đã biết. Harry cẩn thận dẫn Moni đi theo đường hôm qua, vẫn ở cái ngã rẽ đó, vừa đi qua khỏi đã thấy Tử xà nằm đó.

Không dám bước lại gần, Harry quay đầu ra hiệu cho Moni nhìn, kết quả Moni vừa thấy nó đã mở to hai mắt mém hoảng hốt la lên, nếu không phải Harry nhanh tay che miệng cậu lại thì hôm nay y phải chơi trò mạo hiểm thoát khỏi miệng Tử xà lần nữa rồi.

Moni túm áo choàng Harry, ý bảo chạy nhanh đi, tuy rằng không hiểu vì sao Moni lo lắng hoảng hốt như vậy, nhưng Harry cũng vội vàng chạy khỏi phòng bí mật.

“Uầy, Moni, cậu làm sao thế? Đừng nói ngay cả Vũ xà cũng thấy rồi mà lại bị một con Tử xà dọa sợ thành như vậy nhé.” Harry khó hiểu, Moni hình như đang rất tức giận.

“Đó mà là Tử xà hả! Đó là Vũ xà đấy!” Moni gầm nhẹ.

“Không thể được!” Nếu là Vũ xà thì đời trước y chắc chắn không thể giết chết nó, mà y cũng không nghĩ rằng Vũ xà sẽ nghe lời Tom Riddle.

“Trên người con Tử xà kia có nửa linh hồn còn lại của Vũ xà!” 

HẾT CHƯƠNG 61

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 17

EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngày hôm sau mọi người đều đi xem trận đấu đầu tiên của Cứu Thế Chủ, cơn buồn ngủ của Draco cũng hoàn toàn biến mất.

Có lẽ là vì khoảng thời gian trước đã tiêu hao quá nhiều ma lực, ma lực của hắn chuẩn bị đạt đến đỉnh cao thứ hai, điều này yêu cầu hắn phải duy trì ngủ đủ giấc.

Nhưng có lẽ vì ngủ quá nhiều nên sau khi Draco mơ mơ màng màng tỉnh giấc thì không ngủ lại được nữa.

Hắn tỉnh dậy với đầu óc choáng váng, mọi đồ vật trong mắt hắn đều rất mơ hồ và thậm chí còn có bóng chồng lên nhau.

Hắn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra nếu hắn lại tiếp tục ngủ.

Draco ngồi dậy và ngây ngốc nhìn chằm chằm chiếc chăn một lúc lâu.

Thời tiết tháng 11 rất lạnh, trong cái tiết trời se lạnh này nếu mà được ôm chăn bông ấm áp và nhìn đáy hồ đóng băng lớp kính pha lê thì quả thực chính là thiên đường.

Draco chôn mặt ở trong chăn, hít sâu một hơi để lên tinh thần, rồi xuống giường đánh răng rửa mặt.

Hôm nay phải đến nhìn hành lang trên tầng bốn……

Hắn yếu ớt thay áo choàng, cầm lấy đũa phép và bước ra khỏi phòng.

Phòng sinh hoạt chung không có một bóng người, nhưng ngọn lửa trong lò sưởi vẫn cháy hừng hực rất ấm áp.

Draco bước đến gần lò sưởi trong tường và chuẩn bị một lúc trước khi nói chuyện với cái hình điêu khắc bé tin hin ở trên lò sưởi, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn ra hoa văn đó có hình sư tử: “Slytherin là một trong bốn nhà sáng lập vĩ đại nhất.”

Nima hắn có thể tưởng tượng ra nụ cười vui vẻ của Slytherin khi nói ra câu này! Hỗn đản, từ trước đến giờ Salazar chưa bao từng thay đổi mật khẩu của mấy cái mật đạo, thật đúng là không có chút tính khiêu chiến nào!!

*Nima: M* nó.

Ngay lập tức lò sưởi tách ra khỏi bức tường, để lộ một cái mật đạo —— nơi dẫn đến rất gần với hành lang tầng bốn.

Draco than nhẹ một tiếng, ánh đèn nhấp nháy, cúi người bước vào mật đạo, lò sưởi trong tường lặng lẽ khép lại sau lưng hắn.

Rời khỏi căn phòng ấm áp, mật đạo vô cùng lạnh lẽo.

Draco không thể không tự ếm mười mấy bùa ấm áp cho toàn bộ cơ thể của mình.

Đi được một lúc, hắn ngáp một cái, thấp giọng lẩm bẩm, “Salazar, cậu cái tên ngốc này……”

Nhưng đột nhiên hắn lại nghe thấy giọng nói mơ hồ nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Godric, cậu cái tên ngốc này……”

Nima, có quỷ a!!!!

Draco nắm chặt lấy đũa phép và hét to lên, “Lumos Maxima”

Toàn bộ mật đạo lập tức sáng lên.

Draco nghi hoặc xem xét xung quanh, hắn dựa vào vách tường để phòng ngừa kẻ địch từ mọi hướng.

“…… Sa, Salazar?” Draco ngập ngừng gọi.

Nhưng mật đạo rất yên tĩnh, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Draco suy nghĩ một lúc, rồi bắt chước lại giọng điệu vừa rồi của mình: “Salazar cái tên ngốc này……”

“Godric……”

……… Salazar, sau một ngàn năm rồi mà cậu vẫn chơi tớ. Vui lắm sao cái tên hỗn đản này!?

Draco sử dụng bùa Tra xét khắp nơi, thu thập một đống tro bụi từ kẽ hở trong mật đạo.

Nắm lấy tro bụi ở trong lòng bàn tay, nhẹ như đang nắm lấy một đám mây mù.

…… Cái kia…… Hiện tại Sư tổ đang cần gấp chậu tưởng ký, có ai ship gấp không?

Draco nắm tro bụi trong tay, lao ra khỏi mật đạo, đi thẳng đến sân Quidditch để tìm Neville, quả cầu ký ức và chậu tưởng ký đều là loại sản phẩm thuộc về ma pháp ký ức ——

Hắn đang ôm một đoạn ký ức ngàn năm trước hoặc có lẽ là lời nhắn của bạn tốt, Draco vội vàng chạy băng qua cầu thang và chạy xuống bãi cỏ.

Giờ phút này sân vận động Quidditch đang bao phủ trong bầu không khí hoảng sợ —— vì cây chổi của Harry Potter bất ngờ bị mất kiểm soát, cậu sắp bị cây chổi của mình ném xuống dưới và đang treo lơ lửng giữa không trung. Tình thế rất nguy hiểm, các đội viên nhà Gryffindor cố gắng bay lại gần nhưng chỉ cần bọn họ tới gần là cây chổi của Harry sẽ càng bay cao hơn nữa.

Neville sợ tới mức chôn mặt vào trong áo khoác của Hagrid không dám nhìn, vẻ mặt của Ron tái nhợt lúc thì nhìn Harry, lúc thì nhìn Snape, lúc lại nhìn về phía của Quirrell —— cậu và Harry đã quên mất còn chuyện này!

Hermione nói cô ấy nhìn thấy Snape đang niệm chú, Ron muốn nói với cô rằng đừng đốt áo choàng của Snape, trực tiếp đốt của Quirrell đi, nhưng Ron lại sợ Chúa tể Hắc ám sẽ gây bất lợi với Hermione —— dù sao đốt áo choàng của Snape thì ông ấy cũng sẽ đẩy ngã Quirrell và làm gián đoạn việc niệm chú ——

Trì hoãn một lúc như vậy, Hermione cũng đã biến mất không thấy đâu.

Draco vội vã chạy tới khán đài nhà Gryffindor, cau mày và xuất hiện ở phía sau lưng Neville.

“Sao lại thế này!?” Draco ôm tro bụi, ngữ điệu hiếm khi gay gắt.

Hắn nhạy bén nhìn xem hai người hắn đang nghi ngờ —— Snape gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng lẩm bẩm.

—— Nhưng Quirrell cũng giống như vậy.

…… Hai người các ngươi muốn làm gì đây, học theo cặp song sinh nhà Weasley chơi trò đoán xem ai là người làm sao!?

Snape đột nhiên hét lên một tiếng và nghiêng người về phía sau —— Hermione lại thành công một lần nữa —— Snape ngã về phía sau và đụng trúng Quirrell, bùa chú của hai người đều đồng loạt bị gián đoạn.

Trên trời cao rốt cuộc Harry cũng có thể leo lên cán chổi.

Ron ngã xuống ghế với tâm trạng vẫn còn đang sợ hãi, cậu lơ đãng nhìn lên thì thấy khuôn mặt của Draco trông rất âm trầm đáng sợ.

“Draco……?” Không biết vì cái gì Ron hơi sợ hãi, “Cậu làm sao vậy?”

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Draco tức giận, ngay cả khí tràng trên người hắn đều trở nên lạnh thấu xương và dữ tợn, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt lạnh băng, loại khí thế cường đại này khiến người khác chẳng dám nói thêm câu nào.

“Mình sẽ không bỏ qua cho hắn.” Mặc kệ là ai, cũng không được phép cố gắng làm hại bất cứ học sinh nào ở dưới mí mắt của bốn nhà sáng lập.

Harry té ngã trên bãi cỏ với cây chổi của mình, cậu nhổ Golden Snitch từ trong miệng ra, cầm nó trong tay để tuyên bố với mọi người rằng trò chơi đã kết thúc.

Toàn bộ sân Quidditch vang lên tiếng hoan hô chấn động cả trời đất.

Draco lạnh lùng liếc mắt nhìn Snape và Quirrell, sắc mặt hơi bình tĩnh lại một chút, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của Neville.

“Là như thế này, Neville,” hắn không thể không hét lớn lên, bởi vì sân Quidditch thật sự quá ồn ào, “Cậu có thể cho mình mượn quả cầu ký ức được không.”

Neville sợ hãi nhìn khuôn mặt vẫn còn lạnh băng của hắn, sau khi lắp bắp đồng ý, thì chạy về phía tháp Gryffindor để tìm quả cầu ký ức, bọn họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở Đại sảnh đường vào giờ ăn trưa.

Draco nhìn Neville rời đi, tay lại nắm chặt hơn một chút.

Ron nhìn đống tro bụi kia, tò mò dò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Draco nhún vai, “Đại khái là một thứ rất thú vị, nhưng hiện tại mình không biết nó là cái gì.”

Nhìn bóng dáng Harry biến mất trên sân đấu, Ron vội vàng kéo Draco và Hermione đi theo phía sau Hagrid đến làm khách ở túp lều của bác ấy. Ở bên ngoài túp lều, bọn họ gặp Harry và vội vàng chúc mừng chiến thắng của cậu.

Harry bị dọa đến toàn thân toát mồ hôi lạnh, đến giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Mình hận Quirrell.” Cậu khàn giọng chửi rủa bên tai Ron, “Tên đó dám làm mình treo lơ lửng ở trên không trung lần thứ hai!”

Hagrid dẫn bọn họ vào túp lều và pha cho mỗi người một ly trà.

Harry trầm mặc không muốn nói chuyện, Ron thì trông như đang rất phiền não.

Hermione nhìn Draco nói, “Là Snape.” Cô nàng nói, “Mình nhìn thấy ông ấy gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng thì lẩm bẩm liên tục.”

Harry và Ron không biết nên giải thích như thế nào. Mới có thể quang minh chính đại đem nghi ngờ chuyển sang người Quirrell.

Draco đem tro bụi cất vào trong cái bình nhỏ mà Hagrid đưa cho hắn và bỏ vào trong túi . “Không phải, cậu không nhìn thấy Quirrell, ông ấy cũng nhìn chằm chằm Harry. Hiềm nghi của bọn họ vẫn ngang nhau như cũ.”

Hagrid không thể tin được nói: “Tại sao các cháu lại nghi ngờ giáo sư của Hogwarts?”

“Không phải tụi con muốn nghi ngờ.” Hermione nói, “Nhưng đó chính là sự thật mà tụi con phát hiện được.”

“Phát hiện sự thật? Các con phát hiện sự thật gì?” Hagrid bưng một đĩa bánh đá đặt trên bàn. Draco lộ ra biểu cảm ‘Thì ra thứ này dùng để ăn sao’.

“Snape muốn trộm thứ gì đó—— ở hành lang trên tầng bốn.” Hermione nghiêm túc nói —— đã không cuộc đấu tay đôi nào với Draco vào lúc nửa đêm. Cho nên cô nàng không biết ở hành lang tầng bốn có một con chó ba đầu tên là Fluffy.

Harry nói, “Chắc hẳn là có người muốn vượt qua con chó ba đầu đó.”

Cậu không có nói người đó là Snape, cũng thận trọng không có nói ra tên của Fluffy ——

“Các cháu tại sao lại biết đến Fluffy?” Quả nhiên, Hagrid là người rất dễ nói chuyện so với bất kỳ ai khác.

“Con chó ba đầu?” Draco và Hermione cùng nhau hỏi.

“Thì ra con chó kia tên là Fluffy.” Ron và Harry kẻ xướng người hoạ.

Hermione giận dữ nhìn Harry và Ron, “Tại sao các cậu lại biết được chỗ đó có con chó ba đầu? Các cậu lại vi phạm nội quy của trường học, hay là các cậu lại đi lang thang vào ban đêm?!”

Hagrid chột dạ trả lời câu hỏi của Ron, “Đúng vậy —— con chó đó là của ta —— ta đã mua nó từ một người Hy Lạp vào năm ngoái —— ta đã cho cụ Dumbledore mượn để canh giữ ——”

“Canh giữ?” Ron không trả lời câu hỏi của Hermione, cậu theo sát lời nói của Hagrid.

“Đây không phải là chuyện học sinh nên biết!” Hagrid nói với vẻ mặt hơi bực bội, “Đó là chuyện bí mật, có hiểu không?!”

“Nhưng có người muốn trộm nó!” Harry giả vờ như đang rất khẩn cấp.

“Vớ vẩn! Snape là giáo sư của trường, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy.” Hagrid khẳng định nói.

Harry và Ron hy vọng lời nói này có thể thuyết phục Hermione, nhưng Hermione vẫn rất kiên quyết như bọn họ đã từng làm, “Vậy tại sao ông ấy lại muốn hại Harry?” Cô nàng lớn tiếng hỏi.

“Ta không biết tại sao, nhưng nhất định là con đã sai rồi!” Hagrid cáu kỉnh, “Đây không phải là vấn đề mà học sinh nên nhúng tay vào, chuyện này không liên quan gì đến các cháu, chuyện này rất nguy hiểm —— hãy quên Fluffy và Hòn đá Phù thủy đi! Đây là chuyện của giáo sư Dumbledore và Nicolas Flamel……”

“Hòn đá Phù thủy?!” Draco nhạy bén bắt lấy trọng điểm.

Harry nhanh chóng nói, “Cậu nghe nhầm rồi.” —— điều này sẽ mang đến cho Hagrid rất nhiều rắc rối, đây là chuyện bọn họ phải tự mình tìm hiểu chứ không phải là Hagrid nói cho bọn họ.

Ron lớn tiếng nói che giấu giọng nói của bọn họ, “Nói như vậy, trọng điểm là Nicolas Flamel!?”

Hagrid tức giận ngậm miệng lại.

HẾT CHƯƠNG 17