[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 19: Hồi Ức Của Salazar

EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Harry phát hiện ra rằng đây không phải là một ký ức hoàn chỉnh, mà chỉ là một đoạn ký ức tàn khuyết.

Dường như ngay từ đầu vì chuẩn bị món quà sinh nhật cho một người bạn nên Slytherin đã xây dựng một mật đạo —— Quà sinh nhật của Godric thực sự là một mật đạo!!

Harry im lặng không nói, phải nói là, thật sự không hổ danh là bốn nhà sáng lập sao…… Luôn cảm thấy nó thật sự khác biệt so với người thường một chút a!

Xung quanh bỗng nhiên trở nên mờ ảo, Harry đoán rằng đại khái là cậu sắp bước vào đoạn ký ức tiếp theo.

Quả nhiên, một lúc sau bốn phía xung quanh trở nên rõ ràng, mật đạo vừa mới sửa chữa nửa chừng đã kéo dài thêm một đoạn không biết.

Tuy nhiên, Slytherin vẫn đứng ở nơi đó, lần này y không dùng mũ áo choàng để che kín khuôn mặt nữa.

Đó là một khuôn mặt cực kỳ đẹp trai và sắc sảo.

Vẻ mặt của Slytherin có chút hoang mang và mất mác, “Godric còn chưa tìm ra mật đạo này a…… Chẳng lẽ rất khó phát hiện ra con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn sao?”

Harry có một loại cảm giác là cậu sắp phát hiện ra câu chuyện bát quái rất lớn ở một nghìn năm trước.

Slytherin vươn tay đặt ở trên tường, có vẻ như đang rất tiếc cho tâm huyết của mình, nhẹ nhàng thở dài, “Godric a……”

Y hoang mang cau mày: “Rowena tốt như vậy sao……”

Rowena Ravenclaw?

Harry âm thầm đoán ra tên của những nhân vật chính.

Xung quanh lại mờ ảo một lần nữa —— Ký ức tàn khuyết này cũng tàn khuyết quá đi!! Hơn nữa có nhiều ký ức như vậy —— Nghĩa là nói, về sau Slytherin sẽ đến rất nhiều lần nữa sao?

Nói theo cách khác là…… Godric vẫn chưa bao giờ phát hiện ra mật đạo này sao……? Harry âm thầm khinh thường năng lực của sư tổ —— Con sư tử ở dưới con rắn trên hành lang tầng bốn rất khó phát hiện ra sao!

Nếu Godric mà nghe thấy được thì tuyệt đối sẽ gào lên —— Ngươi tự làm thử đi!!! Hơn nữa, không phải rốt cuộc ta đã tìm thấy nó rồi sao!!!

Slytherin hết lần này đến lần khác xuất hiện, hoặc là bực bội hoặc là vui vẻ hoặc là trầm mặc.

“Godric đến giờ mà cậu vẫn chưa tìm thấy được…… Cậu thật sự ngu ngốc.”

“Godric cậu có thể đừng chỉ cần nhìn thấy phụ nữ là không thể đi nổi nữa!!”

“Godric cậu có dám không phụ họa theo Rowena nữa không!!”

“Godric thỉnh thoảng cậu có thể đứng về phía tôi được không!!”

“Godric cậu là tên khốn trọng sắc khinh bạn!!”

“Godric cậu thực sự dám cãi nhau với tôi!!!”

Godric Godric Godric…… Hầu như là lần nào cũng nhắc đến Godric.

Có vẻ là…… Slytherin và Gryffindor thật sự là bạn bè rất tốt a……

Nhưng Harry vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Mỗi một lần xuất hiện đều chỉ ngắn ngủi có vài giây, mà khi xuất hiện thì càng lúc càng trầm mặc hơn lần trước, khi y xuất hiện một lần nữa, y trông rất cô đơn.

Slytherin nhìn vách tường và ngơ ngẩn vươn ngón tay ra, dường như đang vô thức viết cái gì đó ——

Gryffindor Gryffindor Gryffindor……

Một lần lại một lần, một lần lại một lần.

Sau đó người đó dừng lại một chút. Rồi viết tiếp.

Godric Godric Godric Godric……

“Đồ ngốc đồ ngốc đồ không có đầu óc!” Slytherin bỗng nhiên tức giận hét lên, làm Harry giật mình.

Được rồi, thật sự là một uất ức rất mạnh mẽ……

“Cậu thật sự vẫn chưa tìm ra…… Hiện tại cậu vẫn chưa tìm được……” Y tức giận thở dài một cách yếu ớt, ngẩn ngơ nhìn bàn tay của mình, sau đó tự nói với bản thân: “Salazar Slytherin, kết hôn vui vẻ.”

Harry không hiểu, kết hôn không phải là một chuyện rất đáng để vui mừng sao? Chẳng lẽ Slytherin không yêu cô dâu của mình?

Xung quanh lại mờ đi một lần nữa.

Slytherin dường như dần dần không nghĩ đến việc mật đạo vẫn chưa được tìm thấy nữa mà đem mật đạo này biến thành một hốc cây bí mật của mình.

Mỗi lần Slytherin tức giận dường như đều là vì Gryffindor.

Bộ dáng khi Slytherin xuất hiện càng ngày càng già đi, tính tình cũng càng ngày càng hung bạo.

Hoàn toàn đã không thể nhìn thấy bộ dáng điềm tĩnh và ưu nhã của lúc còn trẻ, y vô cùng nóng nảy và bướng bỉnh.

—— Chẳng lẽ gia tộc Slytherin đều như vậy sao? Harry nghĩ đến Tom Riddle lúc trẻ, đó quả thật là một thanh niên ưu tú có thể mê hoặc trái tim mọi người, mà cuối cùng lại biến thành một Chúa tể Hắc ám mặt rắn……

Harry không muốn đánh giá gì. Thật sự khi nghĩ lại chuyện cũ thì cảm thấy rất kinh hoàng.

Một lần cuối cùng, lần cuối cùng Slytherin xuất hiện, y một lần nữa đội mũ áo choàng lên, mái tóc dài màu đen của y đã nhuốm màu năm tháng biến thành màu trắng chói mắt ở trên áo choàng màu đen.

“Thì ra là như vậy.” Đã rất lâu rồi Harry chưa nghe thấy y dùng ngữ khí điềm tĩnh này. Giống như y cuối cùng đã tìm ra lời giải của một câu đố hóc búa mà nhiều năm vẫn không thể giải được.

Lại một lần nữa y nở rộ hào quang lúc còn trẻ.

Y giơ tay viết lên vách tường và nói: “Halbo biết tất cả mọi thứ rồi.”

Nhưng sau khi do dự trong chốc lát, y lại vẫy đũa phép, những từ hoa lệ kia lập tức bị che dấu.

“Mình phải đi rồi.” Y cúi đầu nhìn cây đũa phép của mình và nói, “Chắc cậu sẽ rất tự trách bản thân.”

Y chỉ cây đũa phép vào huyệt thái dương của mình. Harry chưa thấy qua có người trong một lúc sẽ rút ra rất nhiều ký ức như vậy. Y thì thầm niệm một câu thần chú, màn sương trắng tinh kia đã bị ngọn lửa đốt thành tro tàn và nằm rải rác khắp mặt đất.

Toàn bộ mật đạo lại bắt đầu bị bóp méo một lần nữa.

Harry bị ném ra ngoài.

Khi mở mắt ra, Harry cảm thấy rất may mắn là học sinh nhà Slytherin đều ở một mình một phòng.

Draco nằm ở trên giường dường như bị cậu đánh thức, nghi ngờ chĩa đũa phép về phía cậu.

“Harry?” Hắn có chút không thể tin được, “Cậu phát hiện ra mật đạo từ Gryffindor đến thẳng phòng ngủ của mình sao?”

Đầu óc Harry choáng váng đoán hiện tại đã là ban đêm, “Mấy giờ rồi?”

“Ba giờ sáng, mình nghĩ khoảng cỡ đó.” Draco nói, hắn nhướng mày, “Nói như vậy là cậu vẫn chưa quay về? Chắc Ron sắp phát điên lên rồi.”

Harry thở dốc một chút nói, “Mình bị hút vào trong quả cầu ký ức của Neville.”

Cậu kể lại một lần chuyện đã xảy ra ở trong thư viện, Draco đi chân trần túm lấy cặp sách đang nằm ở dưới mông Harry, từ bên trong móc ra quả cầu pha lê đã vỡ tan tành.

Trong bóng đêm, đôi mắt màu xám của hắn phản chiếu mặt nước của hồ Đen, hiện lên tia sáng lạnh lùng.

Harry muốn nói sang chuyện chuyện khác, cậu chột dạ nói: “Mình thật sự không phải cố ý…… Cậu có muốn biết mình đã nhìn thấy cái gì không?!”

Vẻ mặt Draco không nhìn ra vui buồn, hắn vẫy đũa phép và lấy ra hết những mảnh vỡ pha lê còn sót ở trong cặp sách. “Nói đi.”

“Lần đầu tiên mình nhìn thấy chính là một mật đạo được xây dựng một nửa —— nhưng mình không biết cái mật đạo đó ở đâu —— Slytherin, Slytherin đội một cái mũ trùm đầu, đứng ở nơi đó và chỉ lộ ra một cái cằm.” Harry vuốt cằm của mình một chút.

Draco liếc mắt nhìn một cái, “Cằm của y so với cậu đẹp hơn rất nhiều.”

Harry “Khụ” một tiếng, “Hình như vì sinh nhật của Godric mà y đã xây dựng một mật đạo, cậu biết không, quà tặng cho Godric Gryffindor là một cái mật đạo! Thật sự rất khác biệt so với người thường.”

Draco lạnh lùng nói: “Phải không? Mình thấy nó không tệ. Mật đạo là món quà sinh nhật mình thích nhất.”

“Y vẫn luôn rất rối rắm là tại sao Godric vẫn chưa tìm thấy mật đạo.”

Draco khó chịu nheo mắt, “Nếu dễ dàng phát hiện ra thì sao còn được gọi là mật đạo nữa!”

“Quan hệ giữa Slytherin và Gryffindor thật sự không tệ đâu…… Cậu biết không, Gryffindor dường như đang theo đuổi Ravenclaw!”

Draco sặc, “…… Nhớ đến chuyện cũ cảm thấy thật sự khủng khiếp.”

“Sau đó bọn họ lại cãi nhau. Salazar nói y phải đi,” Harry cố gắng kể lại những điểm chính, “Y viết ở trên vách tường trong mật đạo và nói ‘Halbo đã biết hết tất cả’, nhưng không biết vì sao, y lại dùng thần chú để che đậy những từ đó.”

Thật ra, trọng điểm vẫn còn nữa…… Quan trọng hơn là điểm quan trọng đã hoàn toàn bị bỏ qua.

Draco rũ mắt xuống, giống như đang suy nghĩ về những lời đó.

Harry suy nghĩ một lúc rồi nói, “Lối vào mật đạo đó hình như ở trên hành lang tầng bốn. Slytherin nói, có một con sư tử dưới một con rắn ——”

Draco không ngẩng đầu lên tiếng phản bác, “Đó là lối ra. Lúc đó y xây dựng mật đạo từ phòng sinh hoạt chung, nhưng lúc y xây dựng mật đạo cho mình, cũng không nghĩ tới một ngàn năm sau mình ở trong phòng sinh chung nhà Slytherin. Cái mật đạo vốn dĩ nên là từ hành lang tầng bốn đến thẳng phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, nhưng hiện tại thì nó lại từ phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin đi thẳng tới hành lang tầng bốn.”

“…… Chờ đã, cậu nói là xây dựng cho ‘cậu’?” Harry hoảng sợ.

HẾT CHƯƠNG 19

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 18: Salazar Tái Hiện

EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau khi có được một lượng lớn thông tin từ chỗ của Hagrid, Draco mỗi ngày đều tìm kiếm mật đạo mới, điều tra hành lang tầng bốn, giúp đỡ Hermione tìm kiếm Nicholas Flamel, tìm kiếm thông tin về Hòn đá Phù thủy, cùng với Harry, Ron, Hermione, Pansy cùng nhau ngâm mình trong thư viện để làm bài tập, điều này khiến cho hắn đến giữa tháng 12, khi lễ Giáng sinh sắp đến, hắn mới đưa từng chút từng chút tro bụi vào trong quả cầu ký ức.

Điều này làm cho Draco rất băn khoăn, khi mượn quả cầu ký ức của Neville lâu như vậy nhưng Neville nói rằng không có gì, bà nội đã đưa cho cậu ấy một cái mới và cái cũ thì đưa cho Draco.

Ở trong quả cầu trong suốt ở trước mắt, tro bụi và khói trắng hòa vào nhau đột nhiên biến thành màu nâu cổ, minh chứng cho tuổi tác của đám tro bụi.

Draco đợi hơn nửa ngày, nhưng quả cầu pha lê vẫn đục ngầu, cũng không có dấu hiệu biến thành màu trắng trở lại.

Nhìn thời gian thấy rằng sắp đến giờ tụ họp ở thư viện, Draco đành phải cất quả cầu pha lê vào cặp sách và vội vàng ra ngoài.

Harry và Ron đều không nhớ rõ lúc trước làm sao mà họ tìm thấy tin tức về Nicholas Flamel. So sánh với những năm sau đó, thì sự tình năm nhất quá bình đạm và không có gì lạ làm người khác không có ấn tượng.

Lúc trước bọn họ tìm ra Nicholas Flamel rồi mới phát hiện ra Hòn đá Phù thủy, nhưng hiện tại bọn họ đã biết đó là Hòn đá Phù thủy nhưng lại không thể nói ra. Đành phải đi theo Hermione tiếp tục chui đầu vào trong biển sách mênh mông trong thư viện khổ tâm không thể nói. Nhưng điểm tốt là quan hệ giữa bọn họ với Hermione càng lúc càng trở nên tốt hơn.

Khi Draco đến, Harry và Ron cố gắng chuyển hướng điều tra từ Nicholas Flamel đến Hòn đá Phù thủy ——

“Nói không chừng Nicholas Flamel là một nhà luyện kim đó!?” Harry giả vờ đưa ra một ý kiến.

Ron lập tức gật đầu phụ họa, “Ý cậu muốn nói là, là người biến đá thành vàng ——”

Hermione không hề ngẩng đầu lên, “Phỏng đoán không có căn cứ chỉ lãng phí thời gian của chúng ta.” Cô nàng tùy tiện nói, “Chúng ta hãy tìm tiếp trong cuốn 《 Danh sách các phù thủy đương đại nổi tiếng 》.”

Harry và Ron lập tức nhụt chí gục vai xuống.

Draco thấy Harry và Ron đang ngồi cùng nhau nên bước về phía Hermione, Ron lập tức đứng dậy và kéo hắn về phía Harry, “Draco ngồi ở chỗ này đi.”

Tiếp theo, Ron cười tủm tỉm ngồi xuống bên cạnh Hermione.

Harry: “……”

Draco: “……”

Hermione: “……”

“Tại sao Pansy không đến vậy?” Ron giả bộ như không có việc gì mà đặt câu hỏi.

“Cô ấy đi chơi với Anna và những người khác rồi.” Draco bất đắc dĩ nhìn mưu kế nhỏ vừa vụng về vừa đáng yêu của Ron, và lôi ra một cuốn《 Nghiên cứu về sự phát triển của phù thủy cận đại 》từ đống sách trước mặt Hermione, “Cuốn sách này cậu đã đọc xong chưa?”

Hermione gật đầu, “Mình đã xem hết tất cả rồi, nhưng cũng không có trong quyển sách nào cả.”

Draco nhăn lại mày, hắn thật sự đã nghe thấy Hagrid nói đến Hòn đá Phù thủy ——

Biến cát thành vàng hòn đá phù thủy, biến cát thành vàng nhà giả kim ——

Draco bình tĩnh liếc mắt nhìn vẻ mặt đầy đau khổ của Ron và Harry khi lật xem những cuốn sách dày cộp —— Nếu đúng là như vậy thì điều đó có nghĩa là, Harry và Ron biết chuyện gì đó mà người khác không biết được —— Tại sao bọn họ lại biết được?

Draco đứng dậy đi tìm những cuốn sách về nhà giả kim, đảo mắt liền biến mất sau những kệ sách.

Harry lập tức nổi giận hung hăng tát cánh tay Ron, “Cậu là tên ngốc trọng sắc khinh bạn!”

Mặc dù có quan hệ không tồi với Draco, nhưng làm sao có thể nhanh chóng bỏ qua những hiềm khích kiếp trước được? Khi ở cùng Ron thì việc ở chung với Draco không hề có trở ngại gì, nhưng muốn bọn họ ngồi gần nhau như vậy vẫn khiến cả người Harry cảm thấy không được tự nhiên.

Ron nhanh nhẹn lùi lại. Hermione bất mãn trừng mắt nhìn hai người đang đùa giỡn, đóng sách lại và đi về phía kệ sách.

Ron vội vàng muốn đi theo.

Harry tức giận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng khi cậu di chuyển cái ghế, tuy động thái không lớn lắm, cặp sách của lại Draco run lên, quả cầu ký ức liền lăn ra khỏi cặp và rơi xuống đất phát ra một tiếng giòn vang.

Harry hoang mang lùi lại oán hận trừng mắt nhìn Ron, rồi vội vàng nhặt nó lên và xem xét kỹ càng.

Cũng may là nó không có bị vỡ……

Harry thở phào nhẹ nhõm, muốn đặt quả cầu pha lê vào trong cặp sách của Draco, thì thấy quả cầu pha lê vốn dĩ vẫn đang vẩn đục lại hoàn toàn biến thành làn khói trắng thuần khiết.

Harry tò mò nắm chặt quả cầu pha lê để nhìn kỹ hơn. Làn sương khói kia lượn lờ bên trong quả cầu, hợp thành những cụm từ đứt quãng ——

“Quà sinh nhật……”

“Mật đạo……”

“Godric……”

Harry cố gắng phân biệt những từ ngữ mơ hồ trong làn khói trắng.

“Godric……” Trái tim Harry đột nhiên nhảy dựng lên.

Godric…… Đó không phải chính là là là là người đó sao?!

Đồ vật này chưa bao giờ xuất hiện trong ký ức đã khơi dậy niềm hứng thú rất lớn của Harry, giống như sau khi hoàn thành một vòng, lại phát hiện thêm một câu chuyện mới mẻ khác khi lặp lại lần thứ hai!

Đồ vật có liên quan đến Godric, tại sao lại xuất hiện trong cặp sách của Draco?

Tha lỗi cho Harry, cậu không thể không nhớ đến lúc năm thứ hai Lucius đã để cuốn nhật ký vào trong vạc của Ginny —— thiếu chút nữa đã hại chết Ginny.

“Godric a……” Không biết ở chỗ nào đột nhiên vang lên tiếng thở dài yếu ớt.

Harry quay đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai hết, chỗ bọn họ ngồi là ở góc khuất trong thư viện, cũng bởi vì tên tuổi của Cứu thế chủ quá mức vang dội nên luôn bị vây quanh.

Có một vết nứt nhỏ ở chỗ khó thấy được trên quả cầu pha lê, vết nứt đột nhiên phát ra ánh sáng trắng lóa mắt, nháy mắt bao phủ Harry, người chưa kịp quay đầu lại.

Ron ngượng ngùng bị Hermione đuổi quay về, chỉ phát hiện quả cầu pha lê nằm trên cặp sách của Draco, còn Harry thì không thấy đâu cả.

“Thật là. Cũng không biết đặt nó lại chỗ cũ.” Ron cầm lấy quả cầu ký ức nhét vào trong cặp sách của Draco.

Vừa mới ngồi xuống, Draco ôm một quyển sách rất dày đi tới, hắn nghi hoặc nhìn xung quanh một hồi, hỏi: “Harry và Hermione đâu rồi?”

Đối với việc để Harry ở phía trước và Hermione ở sau, Ron lại rất vui vì Draco không có cảm xúc nóng vội gì với Hermione, lại cảm thấy bực bội là tại sao hắn lại không coi trọng cô vợ vừa quyến rũ vừa thông minh của cậu?

Ron rầu rĩ không vui lắc đầu, “Hermione đang tìm sách. Harry thì không biết đi đâu rồi.”

“Ồ.” Draco cũng không để ở trong lòng, hắn chỉ là thuận miệng hỏi thôi, hắn giơ giơ quyển sách trên tay cho Ron thấy, “Mình đã tìm thấy Nicholas Flamel. Ông ấy là một nhà giả kim rất vĩ đại.”

Draco gắt gao nhìn chằm chằm Ron, “Ông ấy và Dumbledore cùng chế tạo ra Hòn đá Phù thủy có thể trường sinh bất lão.”

Ron liền nói theo bản năng, “Đó chỉ là bán thành phẩm.”

“Đến cái này mà cậu cũng biết.” Draco mỉm cười. Nụ cười kia làm Ron cảm thấy hơi sởn tóc gáy. Ron có ý định che giấu một chút, nhưng cậu lại không biết nói gì.

“Chắc là Harry cũng biết điều đó, đúng không?” Draco mỉm cười vừa đẹp vừa nguy hiểm.

Ron lập tức bị đánh bại.

Không ai phát hiện ra rằng trong cặp sách của Draco làn sương trắng đang điên cuồng quay vòng trong quả cầu ký ức.

Harry bị cuốn vào chỉ cảm thấy trước mắt mình rất mơ hồ, tiếng gió đang gào thét ở bên tai.

Không biết đã qua bao lâu, Harry đầu óc trống rỗng ngã trên mặt đất, phải mất một lúc cậu mới từ từ khôi phục khả năng suy nghĩ.

Aida…… Cảm giác như đã đi liên tục 30 chuyến tàu lượn siêu tốc thiếu chút nữa là đã đem hồn phách của Harry ném hết ra ngoài.

Cậu nghiêng ngả đứng dậy và phát hiện mình đang đứng trong một cái mật đạo, trước mặt có một bóng dáng thon dài, người đó mặc một chiếc áo choàng màu đen và chỉ lộ ra chiếc cằm nhợt nhạt.

Dựa vào kinh nghiệm nhiều lần đi vào chậu tưởng ký, Harry xác định cậu không cần chào hỏi người đó.

Người vuốt ve cằm bằng ngón tay thon dài xinh đẹp và tự lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc là đi đến hành lang tầng bốn thì Godric sẽ rất vui, hay là trực tiếp đi thẳng đến tháp Gryffindor thì tốt hơn?”

“Nếu mật đạo quá bí mật mà cậu ấy không phát hiện được thì biết làm sao đây……” Người nọ rất rầu rĩ, “Nhưng nếu làm ra mật đạo quá dễ tìm, thì tên kia sẽ cho rằng mình xúc phạm trí thông minh của cậu ấy rồi tìm mình để đánh nhau thì sao?”

“…… Thôi quên đi, quà sinh nhật lần sau mình sẽ làm mật đạo đi thẳng đến tháp Gryffindor. Lần này thì đến hành lang tầng bốn.”

Harry yên lặng bắt đầu phân tích, có thể tự nhiên ở Hogwarts xây dựng mật đạo và còn thân thiết với Godric Gryffindor đến như vậy. Rõ ràng là người này thuộc nhóm bốn nhà sáng lập, nhưng mà Hufflepuff và Ravenclaw đều là nữ ——

Nói cách khác, người này là ——

Salazar Slytherin!?

HẾT CHƯƠNG 18

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 17

EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ngày hôm sau mọi người đều đi xem trận đấu đầu tiên của Cứu Thế Chủ, cơn buồn ngủ của Draco cũng hoàn toàn biến mất.

Có lẽ là vì khoảng thời gian trước đã tiêu hao quá nhiều ma lực, ma lực của hắn chuẩn bị đạt đến đỉnh cao thứ hai, điều này yêu cầu hắn phải duy trì ngủ đủ giấc.

Nhưng có lẽ vì ngủ quá nhiều nên sau khi Draco mơ mơ màng màng tỉnh giấc thì không ngủ lại được nữa.

Hắn tỉnh dậy với đầu óc choáng váng, mọi đồ vật trong mắt hắn đều rất mơ hồ và thậm chí còn có bóng chồng lên nhau.

Hắn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra nếu hắn lại tiếp tục ngủ.

Draco ngồi dậy và ngây ngốc nhìn chằm chằm chiếc chăn một lúc lâu.

Thời tiết tháng 11 rất lạnh, trong cái tiết trời se lạnh này nếu mà được ôm chăn bông ấm áp và nhìn đáy hồ đóng băng lớp kính pha lê thì quả thực chính là thiên đường.

Draco chôn mặt ở trong chăn, hít sâu một hơi để lên tinh thần, rồi xuống giường đánh răng rửa mặt.

Hôm nay phải đến nhìn hành lang trên tầng bốn……

Hắn yếu ớt thay áo choàng, cầm lấy đũa phép và bước ra khỏi phòng.

Phòng sinh hoạt chung không có một bóng người, nhưng ngọn lửa trong lò sưởi vẫn cháy hừng hực rất ấm áp.

Draco bước đến gần lò sưởi trong tường và chuẩn bị một lúc trước khi nói chuyện với cái hình điêu khắc bé tin hin ở trên lò sưởi, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn ra hoa văn đó có hình sư tử: “Slytherin là một trong bốn nhà sáng lập vĩ đại nhất.”

Nima hắn có thể tưởng tượng ra nụ cười vui vẻ của Slytherin khi nói ra câu này! Hỗn đản, từ trước đến giờ Salazar chưa bao từng thay đổi mật khẩu của mấy cái mật đạo, thật đúng là không có chút tính khiêu chiến nào!!

*Nima: M* nó.

Ngay lập tức lò sưởi tách ra khỏi bức tường, để lộ một cái mật đạo —— nơi dẫn đến rất gần với hành lang tầng bốn.

Draco than nhẹ một tiếng, ánh đèn nhấp nháy, cúi người bước vào mật đạo, lò sưởi trong tường lặng lẽ khép lại sau lưng hắn.

Rời khỏi căn phòng ấm áp, mật đạo vô cùng lạnh lẽo.

Draco không thể không tự ếm mười mấy bùa ấm áp cho toàn bộ cơ thể của mình.

Đi được một lúc, hắn ngáp một cái, thấp giọng lẩm bẩm, “Salazar, cậu cái tên ngốc này……”

Nhưng đột nhiên hắn lại nghe thấy giọng nói mơ hồ nhẹ nhàng vang lên bên tai: “Godric, cậu cái tên ngốc này……”

Nima, có quỷ a!!!!

Draco nắm chặt lấy đũa phép và hét to lên, “Lumos Maxima”

Toàn bộ mật đạo lập tức sáng lên.

Draco nghi hoặc xem xét xung quanh, hắn dựa vào vách tường để phòng ngừa kẻ địch từ mọi hướng.

“…… Sa, Salazar?” Draco ngập ngừng gọi.

Nhưng mật đạo rất yên tĩnh, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi.

Draco suy nghĩ một lúc, rồi bắt chước lại giọng điệu vừa rồi của mình: “Salazar cái tên ngốc này……”

“Godric……”

……… Salazar, sau một ngàn năm rồi mà cậu vẫn chơi tớ. Vui lắm sao cái tên hỗn đản này!?

Draco sử dụng bùa Tra xét khắp nơi, thu thập một đống tro bụi từ kẽ hở trong mật đạo.

Nắm lấy tro bụi ở trong lòng bàn tay, nhẹ như đang nắm lấy một đám mây mù.

…… Cái kia…… Hiện tại Sư tổ đang cần gấp chậu tưởng ký, có ai ship gấp không?

Draco nắm tro bụi trong tay, lao ra khỏi mật đạo, đi thẳng đến sân Quidditch để tìm Neville, quả cầu ký ức và chậu tưởng ký đều là loại sản phẩm thuộc về ma pháp ký ức ——

Hắn đang ôm một đoạn ký ức ngàn năm trước hoặc có lẽ là lời nhắn của bạn tốt, Draco vội vàng chạy băng qua cầu thang và chạy xuống bãi cỏ.

Giờ phút này sân vận động Quidditch đang bao phủ trong bầu không khí hoảng sợ —— vì cây chổi của Harry Potter bất ngờ bị mất kiểm soát, cậu sắp bị cây chổi của mình ném xuống dưới và đang treo lơ lửng giữa không trung. Tình thế rất nguy hiểm, các đội viên nhà Gryffindor cố gắng bay lại gần nhưng chỉ cần bọn họ tới gần là cây chổi của Harry sẽ càng bay cao hơn nữa.

Neville sợ tới mức chôn mặt vào trong áo khoác của Hagrid không dám nhìn, vẻ mặt của Ron tái nhợt lúc thì nhìn Harry, lúc thì nhìn Snape, lúc lại nhìn về phía của Quirrell —— cậu và Harry đã quên mất còn chuyện này!

Hermione nói cô ấy nhìn thấy Snape đang niệm chú, Ron muốn nói với cô rằng đừng đốt áo choàng của Snape, trực tiếp đốt của Quirrell đi, nhưng Ron lại sợ Chúa tể Hắc ám sẽ gây bất lợi với Hermione —— dù sao đốt áo choàng của Snape thì ông ấy cũng sẽ đẩy ngã Quirrell và làm gián đoạn việc niệm chú ——

Trì hoãn một lúc như vậy, Hermione cũng đã biến mất không thấy đâu.

Draco vội vã chạy tới khán đài nhà Gryffindor, cau mày và xuất hiện ở phía sau lưng Neville.

“Sao lại thế này!?” Draco ôm tro bụi, ngữ điệu hiếm khi gay gắt.

Hắn nhạy bén nhìn xem hai người hắn đang nghi ngờ —— Snape gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng lẩm bẩm.

—— Nhưng Quirrell cũng giống như vậy.

…… Hai người các ngươi muốn làm gì đây, học theo cặp song sinh nhà Weasley chơi trò đoán xem ai là người làm sao!?

Snape đột nhiên hét lên một tiếng và nghiêng người về phía sau —— Hermione lại thành công một lần nữa —— Snape ngã về phía sau và đụng trúng Quirrell, bùa chú của hai người đều đồng loạt bị gián đoạn.

Trên trời cao rốt cuộc Harry cũng có thể leo lên cán chổi.

Ron ngã xuống ghế với tâm trạng vẫn còn đang sợ hãi, cậu lơ đãng nhìn lên thì thấy khuôn mặt của Draco trông rất âm trầm đáng sợ.

“Draco……?” Không biết vì cái gì Ron hơi sợ hãi, “Cậu làm sao vậy?”

Đây là lần đầu tiên mọi người nhìn thấy Draco tức giận, ngay cả khí tràng trên người hắn đều trở nên lạnh thấu xương và dữ tợn, khuôn mặt vô cảm, ánh mắt lạnh băng, loại khí thế cường đại này khiến người khác chẳng dám nói thêm câu nào.

“Mình sẽ không bỏ qua cho hắn.” Mặc kệ là ai, cũng không được phép cố gắng làm hại bất cứ học sinh nào ở dưới mí mắt của bốn nhà sáng lập.

Harry té ngã trên bãi cỏ với cây chổi của mình, cậu nhổ Golden Snitch từ trong miệng ra, cầm nó trong tay để tuyên bố với mọi người rằng trò chơi đã kết thúc.

Toàn bộ sân Quidditch vang lên tiếng hoan hô chấn động cả trời đất.

Draco lạnh lùng liếc mắt nhìn Snape và Quirrell, sắc mặt hơi bình tĩnh lại một chút, lại nhìn gương mặt đầy nước mắt của Neville.

“Là như thế này, Neville,” hắn không thể không hét lớn lên, bởi vì sân Quidditch thật sự quá ồn ào, “Cậu có thể cho mình mượn quả cầu ký ức được không.”

Neville sợ hãi nhìn khuôn mặt vẫn còn lạnh băng của hắn, sau khi lắp bắp đồng ý, thì chạy về phía tháp Gryffindor để tìm quả cầu ký ức, bọn họ đã hẹn sẽ gặp nhau ở Đại sảnh đường vào giờ ăn trưa.

Draco nhìn Neville rời đi, tay lại nắm chặt hơn một chút.

Ron nhìn đống tro bụi kia, tò mò dò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Draco nhún vai, “Đại khái là một thứ rất thú vị, nhưng hiện tại mình không biết nó là cái gì.”

Nhìn bóng dáng Harry biến mất trên sân đấu, Ron vội vàng kéo Draco và Hermione đi theo phía sau Hagrid đến làm khách ở túp lều của bác ấy. Ở bên ngoài túp lều, bọn họ gặp Harry và vội vàng chúc mừng chiến thắng của cậu.

Harry bị dọa đến toàn thân toát mồ hôi lạnh, đến giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“Mình hận Quirrell.” Cậu khàn giọng chửi rủa bên tai Ron, “Tên đó dám làm mình treo lơ lửng ở trên không trung lần thứ hai!”

Hagrid dẫn bọn họ vào túp lều và pha cho mỗi người một ly trà.

Harry trầm mặc không muốn nói chuyện, Ron thì trông như đang rất phiền não.

Hermione nhìn Draco nói, “Là Snape.” Cô nàng nói, “Mình nhìn thấy ông ấy gắt gao nhìn chằm chằm Harry, miệng thì lẩm bẩm liên tục.”

Harry và Ron không biết nên giải thích như thế nào. Mới có thể quang minh chính đại đem nghi ngờ chuyển sang người Quirrell.

Draco đem tro bụi cất vào trong cái bình nhỏ mà Hagrid đưa cho hắn và bỏ vào trong túi . “Không phải, cậu không nhìn thấy Quirrell, ông ấy cũng nhìn chằm chằm Harry. Hiềm nghi của bọn họ vẫn ngang nhau như cũ.”

Hagrid không thể tin được nói: “Tại sao các cháu lại nghi ngờ giáo sư của Hogwarts?”

“Không phải tụi con muốn nghi ngờ.” Hermione nói, “Nhưng đó chính là sự thật mà tụi con phát hiện được.”

“Phát hiện sự thật? Các con phát hiện sự thật gì?” Hagrid bưng một đĩa bánh đá đặt trên bàn. Draco lộ ra biểu cảm ‘Thì ra thứ này dùng để ăn sao’.

“Snape muốn trộm thứ gì đó—— ở hành lang trên tầng bốn.” Hermione nghiêm túc nói —— đã không cuộc đấu tay đôi nào với Draco vào lúc nửa đêm. Cho nên cô nàng không biết ở hành lang tầng bốn có một con chó ba đầu tên là Fluffy.

Harry nói, “Chắc hẳn là có người muốn vượt qua con chó ba đầu đó.”

Cậu không có nói người đó là Snape, cũng thận trọng không có nói ra tên của Fluffy ——

“Các cháu tại sao lại biết đến Fluffy?” Quả nhiên, Hagrid là người rất dễ nói chuyện so với bất kỳ ai khác.

“Con chó ba đầu?” Draco và Hermione cùng nhau hỏi.

“Thì ra con chó kia tên là Fluffy.” Ron và Harry kẻ xướng người hoạ.

Hermione giận dữ nhìn Harry và Ron, “Tại sao các cậu lại biết được chỗ đó có con chó ba đầu? Các cậu lại vi phạm nội quy của trường học, hay là các cậu lại đi lang thang vào ban đêm?!”

Hagrid chột dạ trả lời câu hỏi của Ron, “Đúng vậy —— con chó đó là của ta —— ta đã mua nó từ một người Hy Lạp vào năm ngoái —— ta đã cho cụ Dumbledore mượn để canh giữ ——”

“Canh giữ?” Ron không trả lời câu hỏi của Hermione, cậu theo sát lời nói của Hagrid.

“Đây không phải là chuyện học sinh nên biết!” Hagrid nói với vẻ mặt hơi bực bội, “Đó là chuyện bí mật, có hiểu không?!”

“Nhưng có người muốn trộm nó!” Harry giả vờ như đang rất khẩn cấp.

“Vớ vẩn! Snape là giáo sư của trường, ông ấy sẽ không làm chuyện như vậy.” Hagrid khẳng định nói.

Harry và Ron hy vọng lời nói này có thể thuyết phục Hermione, nhưng Hermione vẫn rất kiên quyết như bọn họ đã từng làm, “Vậy tại sao ông ấy lại muốn hại Harry?” Cô nàng lớn tiếng hỏi.

“Ta không biết tại sao, nhưng nhất định là con đã sai rồi!” Hagrid cáu kỉnh, “Đây không phải là vấn đề mà học sinh nên nhúng tay vào, chuyện này không liên quan gì đến các cháu, chuyện này rất nguy hiểm —— hãy quên Fluffy và Hòn đá Phù thủy đi! Đây là chuyện của giáo sư Dumbledore và Nicolas Flamel……”

“Hòn đá Phù thủy?!” Draco nhạy bén bắt lấy trọng điểm.

Harry nhanh chóng nói, “Cậu nghe nhầm rồi.” —— điều này sẽ mang đến cho Hagrid rất nhiều rắc rối, đây là chuyện bọn họ phải tự mình tìm hiểu chứ không phải là Hagrid nói cho bọn họ.

Ron lớn tiếng nói che giấu giọng nói của bọn họ, “Nói như vậy, trọng điểm là Nicolas Flamel!?”

Hagrid tức giận ngậm miệng lại.

HẾT CHƯƠNG 17

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 16: Cuộc Sống Luôn Không Muốn Cô Đơn

EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Sự thật chứng minh Draco không bao giờ tham gia những trận đấu mà hắn không nắm chắc —— hắn sẽ không ngu ngốc để bị các giáo sư bắt được và trừ một đống đá quý.

Lần này không hạ gục được con quỷ khổng lồ nào thì nếu bị bắt, Harry và Ron dường như có thể nhìn thấy được đá quý nhà Gryffindor biến thành số âm.

Vì vậy bốn Gryffindor đi theo sau hai Slytherin và chứng kiến Draco cực kỳ thuần thục ở trong góc ngoặt tìm được một đường hầm trên bức tường.

“Đi từ chỗ này có thể đến thẳng trước cửa phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor. Cẩn thận đừng để bị bắt ở ngay cửa.”

Draco nhỏ giọng dặn dò bọn họ.

Harry trầm trồ đi vào đường hầm.

Ron khiếp sợ nhìn Draco, “Cậu nhất định sẽ trở thành bạn tri kỷ của George và Fred.”

Sau đó khom lưng đi vào đường hầm.

Neville cũng bước vào theo.

Hermione cau mày nhìn Draco, “Mình hy vọng đường hầm này không phải là cậu đi dạ du phát hiện được. Mình hy vọng cậu không vi phạm nội quy trường học.”

Draco mỉm cười, mặt không đổi sắc.

Hermione cũng đi vào.

Pansy không thể không nhìn bóng lưng của cô nàng bao phủ trong bóng tối, nói một cách mỉa mai, “Làm như cô ta không làm trái nội quy vậy.”

Pansy lo lắng ngẩng đầu lên, “Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”

Draco ngẩng đầu nhìn xung quanh, ngẫm nghĩ một lúc, “Đi thôi, đi theo hướng này.”

Mình sẽ cho cậu thấy một trong 37 con đường bí mật đi tới phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

Nhân tiện nói thêm, Draco đã từ trong phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin phát hiện thêm 5 lối đi bí mật có thể dẫn tới phòng sinh hoạt chung. Hiện tại hắn đã phát hiện được 20 lối đi bí mật —— kỳ quái nhất là những lối đi bí mật đó có khoảng cách rất gần với tháp Gryffindor.

Nhưng khi Draco và Pansy xuất hiện trong phòng sinh hoạt chung, mọi người đều rất bình tĩnh, và các cô gái nhanh chóng lao đến, đẩy Pansy ra xa và ríu rít ân cần hỏi han Draco.

Sau khi giáo sư Snape bắt đầu tiết lộ ý định hướng dẫn Draco điều chế độc dược trong tương lai, Draco đành phải từ bỏ kế hoạch để đến gặp giáo sư Snape vì mục đích kiếm thêm điểm.

Điều này rất khó, bởi vì hắn phải có một lý do chính đáng.

Cũng may, giáo sư Snape đã chủ động hủy bỏ công việc sau giờ học, dường như chân của ông bị thương mà không rõ nguyên nhân.

Chỉ là bị thương đúng ngày quỷ khổng lồ đột nhập.

Bước vào tháng mười một, thời tiết trở nên rất lạnh, mọi người bắt đầu mặc những chiếc áo choàng rất dày và áo len.

Sau ngày hôm đó, Harry, Ron, Hermione và Draco càng lúc càng thân thiết hơn, Pansy cũng gia nhập nhóm.

Draco chưa bao giờ coi thường trẻ con, Harry và Ron không giống như bộ dáng bên ngoài của họ và cũng không ấu trĩ như những đứa trẻ 11 tuổi, Hermione là một cô bé thông minh, vì vậy hắn đã kể cho bọn họ nghe những suy đoán của mình.

Pansy không quan tâm tới điều này, cô nàng chỉ cần ở bên cạnh là Draco là được rồi.

Mà Harry và Ron đều cảm thấy Draco rất giỏi, bởi vì lúc trước bọn họ cũng không có nghĩ nhiều như vậy.

Không hổ danh là Slytherin. Bọn họ đành phải nói chính mình như vậy.

Hermione cau mày, “Ý của cậu là, giáo sư Snape là người đã thả quỷ khổng lồ ra?”

Draco lắc đầu, “Chưa khẳng định được. Nhưng ông ấy bị thương vào ngày hôm đó, chắc chắn vết thương đó không phải do quỷ khổng lồ gây ra.”

“Hoặc là Quirrell, hoặc là giáo sư Snape, hoặc có lẽ là những người khác, nhưng hiện tại hai người này là khả nghi nhất.”

Draco nói một cách khách quan.

Pansy có chút bất an, cô nàng cho rằng dù thế nào thì Draco phải hướng về Slytherin mới được.

“Quirrell đáng nghi hơn so với chủ nhiệm.” Cô nhìn chằm chằm Draco nói với giọng điệu lo lắng.

Harry “Ừm” một tiếng, “Mình cũng cảm thấy Quirrell đáng nghi hơn.”

Ron gật đầu đồng ý.

Draco nhìn bọn họ một cách kỳ quái, “Tại sao các cậu lại cảm thấy như vậy? Các cậu phải biết rằng việc để quỷ khổng lồ xâm nhập cần phải canh đúng thời điểm, thực hiện kế hoạch quyết đoán, phải có ý chí kiên định và sự quyết tâm không từ thủ đoạn —— từ phương diện nào đó mà nói, thì người nhất định rất giỏi, các cậu không cảm thấy giáo sư Snape rất phù hợp sao? Chẳng lẽ trong mắt của các cậu, giáo sư Snape không giỏi bằng Quirrell sao?” Draco nghi hoặc nói, “Đây chính là thành kiến của Gryffindor sao?”

Pansy đồng ý nói, “Draco nói rất đúng.”

Nói xong cô nàng lại cảm thấy hơi sai sai.

“Không, không, cái này không phải là thành kiến.” Harry vội vàng giải thích, đây chính là sự thật a! Quirrell có thể không giỏi bằng Snape, nhưng Chúa tể Hắc ám thì có thể nha!

Nhưng cậu lại không biết nên giải thích như thế nào, bởi vì hành vi và vẻ ngoài của Snape có tính lừa tình rất mạnh…… Rõ ràng là làm chuyện tốt nhưng cố tình làm biểu hiện và thái độ của ông rất giống trùm cuối.

Harry vắt hết óc để suy nghĩ lý do, không biết tại sao mình phải cực khổ giải thích với Slytherin rằng chủ nhiệm Nhà bọn họ là một người tốt, a a cậu đúng là một tên hỗn đản Gryffindor!

Cuối cùng không còn cách nào khác Harry đành phải nói, “Mình biết ông ấy không được tốt lắm……” Cậu mượn lời nói kiếp trước của Hermione, “Nhưng ông ấy chắc chắn sẽ không đi trộm đồ mà giáo sư Dumbledore cẩn thận cất giữ.”

“Không phải giáo sư nào cũng là thánh nhân.” Draco ôn hòa nói. “Mỗi người đều sẽ có sự ích kỷ của bản thân……”

Harry rơi lệ đầy mặt, ai muốn cậu thuyết phục mình chứ!!!

Chuyện này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Ron xung phong nhận việc đi tìm chứng cứ để chứng minh Quirrell chính là hung thủ, khi Draco vừa định nói gì đó, Harry lập tức chặn lời hắn lại, “Hung thủ chắc chắn không phải là giáo sư Snape. Không cần nói tiếp chuyện này nữa, mình sắp tham gia trận đấu Quidditch đầu tiên!”

Sự thay đổi đề tài một cách quyết liệt này làm mọi người đều ngây ngẩn cả người

Draco sửng sốt trong chốc lát, “À…… là Quidditch a?”

Một ngàn năm trước Quidditch là một trò vận động rất dã man, thường xuyên bay qua bay lại đối đầu và bắt đầu vật lộn lẫn nhau.

Sau một ngàn năm, Quidditch đã tăng thêm rất nhiều luật lệ, nhưng ít nhất sẽ không có tình huống hai bên đấu đến khi có người chết mới chịu dừng lại.

“Là ngày mai?” Draco suy nghĩ một chút, “Ồ, mình đã nghe được một số lời đồn, cậu có muốn biết không?”

Harry khô khan nói, “Có phải có người nói mình không thể bay lên bằng cây chổi, mà có lẽ sẽ có mấy chục người dõi theo và mong chờ mình bị rơi xuống?”

Draco cười nói, “Chính là như vậy.”

Hắn nói, “Cậu bay rất tốt. Không cần lo lắng đâu.”

Harry không có chút cảm giác lo lắng nào, tuy rằng có chút không quen nhưng mấy tháng huấn luyện này đã giúp cậu tìm lại được cảm giác. Cậu rất tự tin.

Ron do dự một lúc, “Draco, trận đấu ngày mai là Gryffindor đối đầu với Slytherin.”

Draco “À” một tiếng, “Vậy thì sao?”

Ron chớp chớp mắt, “Cậu chắc chắn sẽ hy vọng Slytherin chiến thắng, có đúng không?”

Draco suy nghĩ một chút, nhớ về chuyện một ngàn năm trước khi Gryffindor luôn tự hào trên sân vận động. Chỉ cần Gryffindor đoạt được bóng, Slytherin sẽ bay đến khiêu chiến với tâm tình phức tạp. Godric luôn rất phối hợp và bị truy đuổi khắp lâu đài.

Slytherin khuôn mặt lạnh lùng, cho dù là đi truy đuổi người khác nhưng vẫn rất bình tĩnh.

Lúc này tất cả học sinh sẽ chạy ra và vây xem bọn họ.

Học sinh nhà Slytherin hét lên: “Chủ nhiệm đại nhân đang báo thù cho chúng ta oa ——”

“Chủ nhiệm thật uy vũ khí phách! Chủ nhiệm anh minh thần võ!”

“Chủ nhiệm không cần vì tụi con bị thương mà làm tổn hại đến tình cảm phu thê của hai người a——”

—— Này, có cái gì đang đến kìa!?

Học sinh nhà Gryffindor cũng không chịu thua kém, kêu gào không hề sợ thiên hạ sẽ hỗn loạn, “Chủ nhiệm! Chủ nhiệm! Chủ nhiệm đi bên này nè!! Chủ nhiệm tụi con sẽ yểm trợ người!”

“Chủ nhiệm thật vất vả —— tụi con sẽ giữ vững kỷ lục bảy lần liên tiếp đoạt chức vô địch không thể lay động ——”

“Chủ nhiệm không cần lo lắng, có câu nói là phu thê đầu giường đánh cuối giường hòa ——”

—— Cậu biết đấy, ở mỗi Nhà đều luôn có mấy học sinh kỳ lạ……

“Chuyện này luôn dựa vào thực lực để nói chuyện.” Draco bình tĩnh nói, “Thiên phú của Harry rất tốt. Lần này có lẽ Gryffindor sẽ thắng.”

Lần này sau khi Gryffindor chiến thắng, cũng sẽ không có Salazar đuổi theo hắn, Draco hình như cảm thấy cả cơ thể hơi ngứa ngáy……

Cuộc sống a, thật là cô đơn như giá rét……

HẾT CHƯƠNG 16