[HP] Tình Yêu Bắt Đầu Từ Tách Cà Phê

[HP] Tình Yêu Bắt Đầu Từ Tách Cà Phê – Oneshort


EDITOR : SHIN

BETA : SHIN

-o0o-

《Có một chuyện tình, được bắt đầu từ tách cà phê.》

Lucius có thói quen uống một tách cà phê trước giờ lên lớp cho tỉnh táo, hắn vốn là giáo sư ngôn ngữ học ở trường Hogwarts, vì nể nang ông bạn thân Severus Snape mà nhận lời dạy ba năm Hóa học cấp cao, rồi cứ thế bỏ công bỏ sức cho một đám học sinh còn đang tuổi bộp chộp.

Trong trường học có một quán cà phê nhỏ, trông xa giống như một căn nhà be bé, với những luống hoa xiu xíu, bên trong luôn sáng ánh đèn vàng ấm áp li ti. Sáng nào cũng có một cậu thanh niên tóc đen đeo tạp dề xanh biếc đứng ngoài tưới nước cho những luống hoa.

Lucius từng nghe Hiệu trưởng nói đó là học sinh cũ của trường, sau khi tốt nghiệp thì xin ở lại mở quán cà phê.

“Buổi sáng tốt lành, giáo sư Malfoy. Ngài vẫn dùng một ly capuccino và một ly đen không đường chứ? Hôm nay tôi có nướng mấy chiếc bánh ngọt, ngài có một muốn phần không?” Cậu thanh niên tóc đen nhận ra Lucius đã đến, bỏ bình tưới xuống, lau tay hỏi.

Lucius luôn là vị khách tới sớm nhất, là người có thói quen dùng sandwich cùng một ly capuccino và cà phê đen đặc. Cậu biết rõ thói quen này, bởi thế có phần đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn hỏi một câu.

“Sáng tốt lành… Cứ như cũ là được rồi. Bữa sáng nay có gì vậy?” Lucius đáp, lại nhớ tới mình chưa từng hỏi cậu nhóc này tên là gì. Sở dĩ hắn gọi cậu ta là cậu nhóc, vì cậu ta trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, cực kỳ phù hợp với cách gọi đó.

“Sandwich thịt bò, còn có một ít rau xà lách đầu mùa, đều là hàng đồ tươi mới đó. Ngài có cần thêm bánh ngọt không? Hay là tôi để dành cho ngài một phần vào bữa điểm tâm chiều nhé?” Cậu trai phủi phủi chút bùn bám trên tay, mở cửa đón Lucius vào cửa hàng. Giờ vẫn còn sớm, sân trường vẫn chưa thấy nhộn nhịp tiếng học sinh, còn tận một tiếng nữa mới tới giờ vào lớp.

“Thôi, tôi mang theo là được.”

Lucius suy nghĩ một chút, theo thói quen ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc trong góc. Góc bàn này nằm ngay cạnh cửa sổ, theo đó nhìn ra có thể thấy khung cảnh rộng rãi. Đây là chỗ ngồi ưa thích của hắn, cậu thanh niên này cũng biết thế nên luôn cố tình để dành nó cho Lucius. Cậu thanh niên vào trong quầy rửa sạch hai tay rồi bắt đầu pha cà phê, làm ấm lò để nướng cho Lucius một chiếc sandwich ngon lành. Sau đó, cậu ta cầm thêm một tờ báo sáng đặt lên bàn hắn. Còn một tiếng mới tới giờ học, tới tận bảy rưỡi cũng sẽ chẳng có ai tới quấy rầy khoảng thời gian nhàn nhã này. Lucius thực sự rất thích không khí ở đây. Chàng trai trẻ tuổi đó dường như có ma lực làm người khác phải cảm thấy thoải mái. Hắn mở tờ báo ra, chẳng mấy chốc cà phê cũng được đặt ngay bên phải tay, bánh sandwich với mùi hương nhẹ nhàng cũng để ngay trước mặt.

“Cảm ơn.” Lucius lịch sự nói lời cảm ơn.

Cậu trai cười cười, quay về quầy chỉnh sửa lại đám cốc chén. Tới bảy giờ mười lăm, cậu để chiếc bánh sandwich thứ hai vào lò, phía trên mặt bánh rắc thêm một chút tiêu thơm. Mùi bánh quyện với mùi cà phê làm tâm tình người ta phải thư thả. Bảy giờ hai mươi phút, một cô học sinh với mái tóc màu rám nắng chạy vọt vào quán, chuông gió treo trên bậu cửa vì thế mà kêu leng keng. Lucius nhìn cô gái chạy nhào tới bên quầy, vớ vội túi giấy mà cậu trai vừa đặt lên đó chẳng bao lâu.

“Harry, không có anh thì em chết đói chắc rồi. Cảm ơn anh vì bữa sáng, anh là nhất đó Harry!”

Cô gái hôn nhẹ lên một bên má của cậu thanh niên, rồi lại chạy như bay ra ngoài. Lucius thấy quen quen, dường như hắn đã gặp cô bé ở đâu đó. Đúng rồi! Đó chẳng phải là học sinh cưng của Giáo sư McGonagall sao? Là Hermione Granger. Cuối cùng Lucius cũng biết tên cậu thanh niên tóc đen đó. Hắn thầm ghi nhớ, dù điều đó không phải là ép buộc… Nhớ thật kỹ, cơ mà với học trò cưng của McGonagall hắn còn không nghĩ mình phải nhớ, thì làm sao hắn lại muốn nghiêm túc nhớ tên một người bạn của cô gái Hermione Granger đó chứ?

“Hermione là đàn em khóa dưới của tôi, giáo sư Malfoy. Nhỏ hơn tôi hai khóa.” Harry cười cười giải thích. Cậu cũng không rõ vì sao mình lại giải thích điều này, nhưng rõ ràng cậu không thích người đàn ông kia nhìn cậu bằng con mắt nghi vấn. Lời nói đã ra tới miệng mà còn không thốt ra được, Lucius gật gật đầu, tỏ ý đã biết.

Bảy giờ rưỡi, Lucius tới quầy cầm túi đồ, thanh toán rồi bước ra ngoài, vừa vặn lúc mọi người kéo dần tới quán. Lucius cầm theo túi đồ ăn đầy sự tỉ mỉ của cậu thanh niên, chậm rãi đi về phía văn phòng.

—-

“Chào, Lucius!” Snape ngồi ngay cạnh bàn làm việc của Lucius, chào nhát gừng. Y và Lucius đều là dạng dùng cà phê để lấy lại sự tỉnh táo cần thiết. Thế nhưng giờ đã là bảy giờ ba mươi lăm phút, học sinh đã tới đầy trường, y không có ý định xông vào giữa đám học trò nghịch như quỷ kia để lấy cho mình một tách cà phê.

“Này, cà phê.” Lucius lấy trong túi ra một cốc cà phê đen, còn có cả hai chiếc sandwich được gói trong giấy bạc, kèm thêm cả hai chiếc bánh ngọt nho nhỏ. Là cậu ta đã cẩn thận thêm vào sao? Làm sao có thể hiểu rõ ý mình như thế chứ? Lucius không kìm được, cười cười.

“Chà, là quán của Potter hả? Có phải cậu con trai của Potter không? Cậu nhóc được hiệu trưởng cho phép dựng một quán cà phê ở dưới kia ấy?” Snape uống một ngụm cà phê, nhanh chóng cầm gói sandwich to trong tay Lucius, vừa ăn vừa nói chuyện. Lucius nhíu mày nhìn y. “Cũng chẳng có gì lạ đâu, Lucius. Cậu bạn cùng khóa với tôi – Potter – sau khi tốt nghiệp thì cưới Evans, được vài năm thì qua đời trong một tai nạn giao thông. Cậu nhóc nhà đó được họ hàng bên ngoại nhận nuôi, đại khái cũng không lấy gì làm sung sướng, sau khi vào học tại Hogwarts cũng phải vừa làm vừa học cho tới tận khi tốt nghiệp. Cụ Dumbledore đồng ý cho cậu ta mở một quán cà phê nhỏ trong trường, đồng thời cũng ở lại luôn. Đừng có so cậu ta với cái lão già rừng rú ngoài đó!” Snape vừa ăn vừa nói, chẳng mấy miếng mà đã hết cả gói bánh. Y mò mấy chiếc bánh ngọt ăn tiếp.

“Rừng rú? Rubeus Hagrid! Tôi nhớ rõ cậu ta cũng vừa học vừa làm, thế sao con trai nhà Potter đã tốt nghiệp mà cậu ta thì chưa?”

Lucius nghĩ ngợi một lúc, không phải khác khóa sao? Sao một bên đã bắt đầu tự nuôi bản thân được, còn tên ngốc kia thì vẫn chưa cút khỏi trường?

“Ai mà biết! Mà anh để ý thằng bé đó hả?” Snape hỏi. Y hỏi cũng bởi vì Harry vừa là học trò của y, vừa là con trai người y thầm mến. Ngộ nhỡ ông bạn của y làm ra chuyện gì thì Snape sẽ cảm thấy có lỗi vô cùng.

“Anh lo mà ăn đi!” Lucius tỏ rõ thái độ anh đừng xía vào chuyện của tôi. Mà hắn cũng không cần ai phải để ý điều này, quả thực Lucius rất thích cậu thanh niên với đôi mắt xanh dịu dàng kia. Hóa ra cậu ta sống ngay tại đó, thảo nào sáng nào cũng thấy cậu ta có mặt thật sớm, tưới cho mấy luống hoa nhỏ. Nhưng cứ ở mãi trong trường như vậy, một cậu trai trẻ lại không thấy buồn chán sao?

Snape gục gặc đầu. Lâu lắm rồi y mới tìm ra chủ đề tán gẫu với Lucius. Lucius cầm miếng bánh ngọt lên cắn một miếng, chiếc bánh cũng không phải là quá ngọt, trái lại có cảm giác thanh thanh. Hắn từng nếm qua bánh ngọt do một nữ sinh tặng, cũng từng ăn bánh ngọt mà vợ trước của hắn rất thích, đều là dạng bánh ngọt ngấy. Lúc ấy hắn mới biết hắn và Snape đều có khẩu vị đặc biệt.

___________________

Buổi chiều tan học, Lucius đi ngang qua tiệm cà phê, một con cú trắng như tuyết đậu xuống vai hắn, cọ cọ lên một bên mặt Lucius. Nghe tiếng kêu cúc cúc của Hedwig, Lucius đi vào trong tiệm, theo thói quen cố hữu đi thẳng tới quầy, tóm chân con cú vẫn đang cố gắng cào cào cấu cấu nhét vào trong chuồng sắt. Cô nàng cú mèo xinh đẹp ưỡn ẹo một hồi mới chịu bước vào lồng.

“Cảm ơn.”

Một chiếc khăn tay ấm hơi người được đưa qua, Lucius cầm lấy lau lau tay. Ở chiếc bàn thân thuộc, với một bình trà Darjeeling và một đĩa bánh quy giòn, vợ cũ của hắn đang ngồi đó, Narcissa Black. Lucius nghi ngờ nhìn qua cậu thanh niên tóc đen đột nhiên ít nói hơn hẳn thường ngày.

“Cô ấy nói tới tìm ông, nên tôi mới mời cô ấy ngồi ở bàn bên đó…” Harry sợ sự tự tiện của mình sẽ làm Lucius không vui, gương mặt nhoáng lên nụ cười làm lành, hơi meo méo, lại có phần giống một đứa nhóc sợ bị mắng, ủ rũ cúi đầu lí nhí giải thích.

Lucius đưa tay vỗ vỗ lên mái tóc đen hơi rối kia.

“Không sao, là tôi nhìn thấy vợ cũ nên hơi ngạc nhiên thôi. Cảm ơn cậu.” Nói xong hắn bước về phía bàn, vừa nghĩ thảo nào hắn cứ cảm thấy có điều gì đó với bữa trà chiều nay, hóa ra là do Narcissa tới tìm.

Cặp vợ chồng cũ ngồi trong góc quán vừa dùng điểm tâm vừa trò chuyện vui vẻ, có đôi khi nói chuyện về đứa con chung, lại có khi ngẫu nhiên nói về cuộc sống của chính mình, giống như đôi bạn già thân thiết. Narcissa cầm tách trà Darjeeling chậm rãi nhấp từng ngụm. Loại trà này vô cùng thơm, nếu được pha trong nhiệt độ thích hợp thì lá trà sẽ tỏa ra mùi hương đậm nhất, lại có thêm cả mùi bánh quy mới nướng thì càng hoàn hảo. Cô nhìn gương mặt người bạn cũ, khóe miệng nhếch lên nụ cười. Đã lâu rồi cô không thấy gương mặt hắn có sự thanh thản như vậy.

“Narcissa, sao vậy?” Lucius buông tách trà xuống, thư thái hỏi. Narcissa đột nhiên cười cười, hắn thấy không hiểu lắm nhưng vẫn nhẹ nhàng hỏi, có lẽ bởi người kia luôn khiến nơi này trở nên dịu dàng như thế.

“Luc, anh thích chỗ này lắm phải không? Em thấy anh luôn thoải mái khi ở đây… Hơn nữa chàng trai kia hình như rất sợ anh giận cậu ta, từ nãy đến giờ cứ len lén nhìn về phía này mãi đấy.” Narcissa chống cằm nhìn về phía quầy đón khách, ánh mắt như có như không nhìn tiếp về phía Lucius.

“Cậu ấy nghĩ anh giận thôi. Mà sao em đột nhiên từ Pháp trở về?” Lucius chuyển đề tài. Hắn không nghĩ việc đề cập tiếp về cậu thanh niên hay tình cảm của cậu ta là hay. Ba tháng gần đây hắn đã tạo một thói quen, hàng sáng đều tới đây dùng một tách cà phê trước khi đi làm. Ý nghĩa của việc này mà nói, đặc biệt hay không hắn cũng không rõ lắm… Nhưng thói quen nào cũng có thể thay thế được, hẳn là vậy.

Narcissa mỉm cười, nói theo hướng câu chuyện Lucius muốn. Thật đúng là một người đàn ông không thành thật, nói là thích thì có làm sao đâu chứ? Ngày trước khi hai người chia tay, chẳng phải hắn đã vô cùng thành thật với bản thân đó sao? Mới một năm không gặp, chẳng lẽ sự thẳng thắn cơ bản nhất cũng đã bị hắn làm mất?

Hai người nói chuyện một lúc lâu, cho tới khi Narcissa thấy đã muộn, hai người mới nói lời chia tay. Cô vươn tay ôm vòng qua vai người bạn già, siết chặt hắn trong vòng tay mình. Cô biết cái ôm này không có ý vương vấn gì cả, chỉ coi như cái ôm tình cảm cuối cùng, cho một khoảng thời gian cô từng yêu Lucius.

“Narcissa?” Lucius nhìn người phụ nữ đột nhiên tỏ ra nũng nịu như một cô thiếu nữ, nhỏ giọng hỏi.

Narcissa ngẩng đầu hôn lên má hắn.

“Chậc, ai lại để phụ nữ phải chủ động nói lời chào thế này cơ chứ. Lucius, anh đúng là càng ngày càng quá đáng đấy.”

Narcissa cầm ví của mình, ra phía quầy lấy cốc cà phê và một phần bánh ngọt đã đặt sẵn từ nãy.

“Thưa cô, của cô đây.”

Harry đưa túi bánh cho Narcissa. Cô giơ ngón trỏ ngoắc ngoắc Harry, đợi cậu trai ghé lại gần thì bất ngờ hôn lên má cậu ta một cái, nụ hôn như những người trong gia đình dành cho nhau.

“Cậu bé, lễ Phục Sinh sắp tới hãy cùng Lucius sang Pháp chơi với tôi nhé.”

Harry đơ mặt, ngốc nghếch đứng đó. Ngay cả khi Lucius bước lại gần cậu cũng không phát hiện ra. Harry không biết mình phải làm gì bây giờ, nếu Lucius cũng có ý nghĩ đó, cậu có thấy vui không? Người nhà Malfoy chưa từng tự dối gạt bản thân, bọn họ biết bản thân muốn gì, cần gì.

“Cô đã hiểu nhầm rồi…” Harry nhỏ giọng giải thích. Giáo sư Malfoy và cậu không có quan hệ như vị phu nhân này nghĩ. Câu nói còn chưa dứt, cậu đã thấy đôi môi mình ấm lên, và Harry mở to mắt nhìn gương mặt Lucius sát ngay cạnh cậu.

“Em… Có muốn cùng với một Malfoy nắm tay nhau đi một đời không?” Lucius tựa vào quầy, nhẹ nhàng hỏi.

Cầm trên tay phong thư hồng nhạt không biết của ai đã để lại, Harry he hé nở nụ cười.

“Ừm~ Nếu là thế em cũng muốn hỏi anh… Anh có muốn cùng em vun đắp một tình yêu hay không…” Harry nắm lấy tay Lucius nói.

Có lẽ họ có thể cùng nói về một câu chuyện tình yêu, hoặc cùng suy nghĩ về một vấn đề nho nhỏ, như là tại sao họ lại thích đối phương chứ nhỉ…

HẾT

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 10: Phụ Thân, Thật Xin Lỗi……..


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên,Tsuki

-o0o-

Chương 10: Phụ Thân, thật xin lỗi……..

Sau khi thủ tịch các năm trên đã được quyết định, mấy tiểu xà năm nhất liền đồng loạt rút đũa phép ra chỉ thẳng vào Ansel.

Ansel hắc tuyến nhìn cái trận thế trước mặt, y duỗi tay sở sờ mũi y có làm gì cho người đời oán giận hay sao? Như thế nào vừa mới bắt đầu liền nhào vào khi dễ y trước vậy. Được rồi, mọi người đã khi dễ đến cửa nhà mình rồi, nếu chủ nhà còn không ra tay thì chẳng khác gì kẻ bất lực. Hiện tượng này không tốt chút nào phải tiêu trừ.

Ansel đứng thẳng lên hơi cong eo một chút, trên mặt là nụ cười không để ý làm bộ ngây thơ thưởng thức đũa phép trong tay mình, nói : “Sao không bắt đầu đi? Không phải mấy người lấy đũa phép chỉa vào tôi rồi sao?”

Mấy tiểu quý tộc nhìn nhau một chút, sau đó đủ loại thần chú màu sắc khác nhau từ đũa phép của bọn họ bắn về phía Ansel, chỉ có Lucius theo bản năng lùi về sau một bước cái dáng vẻ đó của Ansel, hình như cậu đã từng thấy trên người phụ thân của cậu rồi…….

Mấy tiểu quý tộc một giây trước còn quăng bùa về phía Ansel, một giây sau liền la liệt trên mặt đất chỉ còn mỗi Lucius cô đơn đứng lại.

Ansel cười cười thở dài nhìn khuôn mặt của Lucius, nói : “Thật là không đành lòng thương tổn tiểu mỹ nhân a.” Đặc biệt tiểu mỹ nhân này còn là hậu đại của y.

Mặt Lucius xoát cái liền biến xanh, mỹ nhân…….cậu ta dám gọi cậu là mỹ nhân!

Lucius cầm chặt đũa phép của mình trong mắt loé tia quyết thắng, cậu nhất định phải thắng không được thua! Đấu tay đôi phụ thân đã dạy cậu từ nhỏ rồi!

Bất quá, trong khi Lucius suy nghĩ miên man thì Ansel trước mặt cậu đã biến mất, đã thế bên tai của cậu còn truyền đến tiếng của Ansel, lúc này cậu mới ý thức được Ansel y đã di chuyển đến sau lưng cậu tự lúc nào.

“Tiểu mỹ nhân, trên chiến trường không được thất thần đâu nè, huống chi cậu không biết trên thế giới này có một cái động từ mang tên ‘đánh lén’ sao? Cho nên, cậu vẫn là nên ngoan ngoãn cho tôi chà đạp đi!”

Ta nói, Ansel cái ngữ khí trêu chọc con gái nhà lành của ngươi rốt cuộc là muốn làm gì a!!!

 Lucius bị Ansel quật xuống đất cậu lúc này mới ý thức được một chuyện, thủ pháp của cậu ta quá giống…….. Lucius duỗi tay muốn lấy đũa phép, mới phát hiện tay mình đang cực kỳ đau đớn. Tay cậu, bị Ansel bẻ gãy rồi!!!

Lần này, mất mặt đến thế là cùng!!!

Ansel ngồi xổm xuống, lấy tay sờ soạng mặt của Lucius một hồi. Ngón tay của y liền dừng lại ngay cằm của Lucius, dùng âm lượng chỉ có hai người mới nghe được nói : “Tiểu mỹ nhân cậu quá yếu như vậy là không được đâu a, tuy nói phù thuỷ không thích hợp đấu tay đôi gần như vậy, nhưng trên chiến trường nhiều lợi thế một chút cũng tốt đúng không? Về sau để tôi phụ trách dạy cậu đấu tay đôi đi tiểu mỹ nhân ~~ còn có, độc dược của Malfoy hẳn là không thiếu nhỉ? Cậu tự gải quyết tay mình nhé ~~”

Nói xong liền đứng dậy, nghiêng đầu nhìn đám rắn nhỏ đã đứng lên, mấy tiểu xà đó cảm nhận được ánh mắt của Ansel đều không nhịn được mà lui về sau một bước “Vậy là, tôi là thủ tịch năm nhất?” Không đợi người khác nói gì, Ansel đã cười vô hại lên tiếng trước “Vậy là được rồi, mọi người có chuyện gì thì cứ tiếp tục nhé tôi đi nghỉ ngơi đây.”

Ansel nhìn bảng tên cười cười đi vào ký túc xá, y sẽ ở chung với Lucius bảy năm thật tuyệt vời.

~~ ~~ ~~ 

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Ansel nhìn trần nhà thở dài : “Haizz….so với phù thuỷ 1000 năm trước quả thật là càng ngày càng yếu đi, nếu đem bọn họ ném đến 1000 năm trước thì có lẽ bọn họ có chết cũng không biết vì sao mình chết mất.” Ansel đi đến mép giường,ngửa đầu đổ người xuống “Bất quá 1000 năm trước có giáo đình rình rập, phù thuỷ không có người bảo vệ liền phải tự nỗ lực để mình ngày càng mạnh lên. Hiện tại hoà bình hơn trước kia nhiều lắm, bọn họ an nhàn sinh hoạt quá lâu thành ra sức chiến đấu cùng ý thức liền yếu đi. Nhưng mà, cái đó là quá yếu a!!”

Ansel buồn bực vùi đầu vào nệm giường, tiếp tục nghĩ : Thôi vậy, dù sao cũng không có mấy người giáo hội càng không có người tàn sát muggle, chỉ cần cái tên Voldemort kia không khi dễ Malfoy thì y liền mặc kệ! Hừ hừ, cái đám Gryffindor ngu xuẩn đó cũng đừng hòng khi dễ tiểu xà Slytherin của y!! Muốn khi dễ cũng là lão xà y đây khi dễ, cái đám tiểu sư tử hỗn đản đó cút hết đi!!

Lucius đứng trước cửa ký túc xá nửa ngày cũng không dám bước vào, Ansel dâm như vậy mọi người bây giờ sợ cậu ta chết khiếp kìa. Cuối cùng cậu cũng không có biện pháp, cậu không thể ở bên ngoài cả đêm đi? Sớm muộn gì cũng phải đối mặt, đau dài không bằng đau ngắn. Kết quả là, Lucius đỡ cái tay bị Ansel bẻ gãy đẩy cửa bước vào.

Nghe được tiếng vang Ansel nhô đầu từ trong chăn ra, nhìn Lucius vẫn còn đang là bộ dạng trắng bệt, tầm mắt y lại nhích xuống dưới một chút, nhìn tay Lucius vẫn còn gãy liền cầm một lọ độc dược trên giường ( mọi người đừng hỏi là từ đâu ra ) ném cho Lucius, “Uống đi, không có độc đâu.”

Lucius yên lặng chụp dùng răng cắn mở nắp, sau đó uống hết tất cả vào bụng.

Ansel nhìn bộ dạng đáng thương hề hề của Lucius liền có chút hoài nghi mình có phải hay không quá tàn khốc rồi? Bất quá, tưởng tượng đến năng lực của tiểu Ino còn cao hơn Lucius vài lần, mấy cái áy náy gì gì đó của Ansel liền lập tức bốc hơi hết.

“Tiểu mỹ nhân, tắm rửa rồi đi ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đi học nga ~~ ~~” Ansel nói xong liền chui đầu vô chăn trở lại, lưu lại một mình Lucius nói đó trừng mắt mà nhìn y.

Trừng mắt nửa ngày, Lucius cảm thấy không thú vị, đi đến rương hành lý của mình lôi ra một cái gương hai mặt mới đột nhiên phát hiện tay của mình đã hết đau rồi…….Tuyệt! Mặc dù là độc dược thì cũng phải cần một khoảng thời gian kha khá dài để lành đi, đây là gãy xương chứ không phải bầm đâu! Lucius phức tạp nhìn thoáng qua Ansel đang vùi đầu ngủ, trong lòng không biết nghĩ cái gì đi đến phòng tắm mở cửa bước vào. Cẩn thận đóng của lại, rút đũa phép ếm vài bùa lên cái cửa.

“Incarcerous, quietus.” Mới yên tâm nói chuyện với người bên kia gương hai mặt.

“Phụ thân” Lucius bất an trong lòng gọi Abraxas, phải biết rằng Malfoy trước giờ đều toàn là thủ tịch, kết quả đến phiên cậu lại………Tuy rằng Ansel nói cậu ta họ Malfoy, nhưng mà………

“Lucius?” Nghe được con trai gọi, Abraxas liền nhanh chóng xuất hiện, nháy mắt liền nhìn thấu Lucius đang bất an trong lòng “Xảy ra chuyện gì sao?”

Thấy được phụ thân, áy náy trong lòng Lucius lộc cộc lộc cộc chạy ra cả người ủ rủ cụp đuôi “Phụ thân đại nhân, con thực xin lỗi.”

Abraxas hơi hơi nhướng mày, nhìn bộ dạng suy sụp của con trai là đã đoán ra lý do rồi, bất quá hắn vẫn cần xác nhận một chút “Thực xin lỗi? Xin lỗi cái gì?”

“Con không thể dành được vị trí thủ tịch năm.” Lucius cuối đầu thấp đến không thể thấp hơn được nữa, duỗi thằng cánh tay cầm gương hai mặt lên, không muốn để cho Abraxas nhìn thấy mặt cảu mình.

Nhìn Lucius trẻ con, Abraxas thật sự rất muốn cười, nhưng hắn lại sợ làm con trai mình tổn thương, đành phải yên lặng chịu đựng nhàn nhạt nói: “Lucius, chế độ tập luyện của con cần tăng thêm một chút.”

“Vâng…………phụ thân……”

“Thủ tịch năm nhất, hiện tại là ai?”

“Cậu ta tên là Ansel….”

“Lucius, con mới nói cậu ta tên là gì!!!”

 HẾT CHƯƠNG 10

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 7: Gặp Gỡ


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên

-o0o-    

Chương 7: Gặp Gỡ 

Bởi vì lên xe lửa tương đối sớm, cho nên Ansel vừa lên đã chạy nhanh đến toa cuối cùng. Một là y chán ghét phiền toái, hai là y thích thanh tĩnh, toa cuối cùng chắc chắn yên tĩnh hơn mấy toa đầu tiên nhiều.

Chẳng qua, Lucius đã đến, đánh vỡ ảo tưởng trong lòng của y.

Bởi vì hình tượng của mình đã bị phá hư, tâm tình không tốt của Lucius làm cậu không đi tìm mấy người bạn quý tộc của mình mà đi đến toa xe cuối cùng. Nguyên bản cho rằng nơi này không có ai Lucius, vừa mở cửa ra người ngồi bên trong, gương mặt không có biểu cảm gì của cậu nhịn không được run rẩy một chút.

Mấy thứ trên bàn tất cả đều là đồ ăn vặt, đồ ăn vật a đồ ăn vặt b, toàn là mấy loại cậu chưa thấy bao giờ! Bất quá, cậu có thể khẳng định mấy thứ đó chắc chắn không phải xuất phát từ bất kỳ tiệm kẹo nào trên thế giới phép thuật!!!

Mặc dù Lucius sinh ra đã là quý tộc. Nhưng mà…… khụ khụ, con nít, ai mà chưa từng ăn đồ ăn vặt chứ, mọi người dám nói mọi người chưa từng ăn không!

Ansel mặt lạnh nhìn sang, muốn nhìn xem đến tột cùng là ai đến quấy rầy không gian riêng tư của y. Khi nhìn thấy Luicus đứng ở cửa, không vui trong lòng lạp tức bốc hơi phân nửa, dù sao cũng là hậu đại của mình. Bất quá, Lucius là hậu đại của em trai y, vậy bình thường y khi dễ, áp bức một chút hẳn là không có vấn đề gì đi. (∩_∩)  mà cho dù có vấn đề đi chăng nữa thì chỉ cần trực tiếp bác bỏ là xong ~

“Vào thì đóng cửa lại, mà không vào cũng làm ơn đóng cửa lại, cảm ơn.” Ansel nuốt đồ ăn trong miệng, nhàn nhạt nói.

Lucius trầm mặc nhìn thoáng qua bên trong toa xe, lại liếc mắt xem xét mấy cái toa ồn ào khác, nhanh chóng đi vào đóng cửa lại, ngồi đối diện Ansel. Tò mò nhìn Ansel, trong lòng nghĩ y có phải hay không là con riêng của phụ thân, nếu thế……… thì làm sao để nói với phụ thân bây giờ?

Ansel nhìn tự cho mình che dấu rất khá Lucius, trong lòng hơi buồn cười, từ trong đống đồ ăn lấy ra một gói chocolate, hỏi: “Cậu ăn không?”

Lucius nhìn thoáng qua cục chocolate có vẻ giống như made in thế giới phép thuật lắc đầu. Phụ thân cậu đã dạy cậu, không lấy đồ người lạ cho, không ăn đồ người lạ đưa, huống chi cái người lạ này…….có nguy cơ rất lớn là người nhà của cậu!!

Ansel nhún vai, xé mở bao bì bên ngoài cắn một miếng. Con nít, chính là quá đề phòng, chun1gta cùng một màu tóc, đề cái quái gì a.

Ansel vừa nhàn nhã tự đắc gặm đồ ăn vặt, vừa nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, trực tiếp lơ đi ánh mắt của Lucius, bình tĩnh tự nhiên ăn vặt. Bị một đứa nhỏ nhìn chằm chằm không phải vấn đề lớn, y bị một đứa nhỏ nhìn chằm chằm đến thần hồn bất an mới là vấn đề lớn.

Cuối cùng, Lucius rốt cuộc kiên trì không nổi, đem vấn đề mình nghẹn trong lòng hỏi: “Cái kia…..” Lucius rối rắm nhìn thoáng qua Ansel, “Cậu thật sự họ Malfoy sao?”

“Đương nhiên,” Ansel vuốt vuốt cái đầu bạch kim của mình, cười tủm tỉm khi dễ Lucius, “Nhìn màu tóc của tôi còn không biết sao?”

Lucius càng vì câu nói của Ansel mà rối rắm, nhìn dung mạo có nhìn quái nào cũng không giống cậu của Ansel, hiếu kỳ trong lòng đã chiến thắng lý trí, “Tôi……..trước giờ đều không nhớ rõ mình có em trai….”

Mẹ của Lucius sau khi sinh cậu ra liền qua đời, có thể nói Lucius là do một mình Abraxas nuôi lớn. Nhưng kỳ quái là, tình phụ tử của Lucius và Abraxas cũng không quá mức thân hậu, Lucius chỉ là muốn thân cận nhưng không dám di thân cận, mà Abraxas cũng không để ý quá nhiều. Bất quá, mọi người đều đồn thổi là Abraxas rất phong lưu, nhưng Lucius có thể bảo đảm, Abraxas chưa bao giờ mang bất cứ loại nữ nhân gì về trang viên Malfoy. Trên người cũng không có mùi nước hoa của nữ nhân cho dù có trở về từ nơi nào đó đi chăng nữa. Đến nỗi Lucius vẫn luôn thắc mắc mọi người dựa vào cái gì mà nói phụ thân cậu phong lưu.

“Có lẽ, tôi lớn hơn cậu, chứ không phải nhỏ hơn cậu đâu?” Ansel một tay chống cằm, mi mắt cong cong nhìn Lucius, ánh mắt còn mang theo một tia hai hước.

Nhìn cái bộ dạng này của Ansel, Lucius đứng hình vài giây, tuy rằng ánh mắt vẫn chưa quá hoàn thiện, nhưng từ cái bộ dạng hiện tại mà nói, không quá khó để đoán được người trước mặt cậu này về sau sẽ………………mê người thế nào.

Mái tóc hơi dài màu bạch kim của y nhu thuận nằm trên đầu, tóc mái trước trán vì chuyển động của xe lửa mà hơi bay bay, đôi mắt đen lẹt có một tia đỏ sậm, khuôn mặt hơi mập của trẻ con mơ hồ mang theo biểu tình kiêu căng, nói là đáng yêu nhưng lại tăng thêm một chút phong tình.

“Uy uy.” Nhìn Lucius ngây người, Ansel có chút không kiên nhẫn cong ngón tay gõ gõ mặt bàn, đánh thức Lucius, “Về nào, không cần nhớ nhà đến vậy.”

Lucius nhanh chóng hồi thần khi nghe Ansel nói, nghĩ đến mình cư nhiên ngây người, đã thế còn ngây người với cái người con riêng hư hư thực thực của phụ thân mình mà ngây người, trong lòng không khỏi xấu hổ. Nhưng sau khi nghe câu nói đó của Ansel, cậu liền dở khóc dở cười, cậu nhớ nhà hồi nào vậy?

Lucius mím môi, khôi phục lại biểu cảm mình đã từng học, cái biểu cảm có mà cũng như không ( mặt than ấy ) nhàn nhạt xin lỗi Ansel dù thật sự trong giọng nói chẳng có ý tứ xin lỗi chi cả, “Xin lỗi.”

Ansel tập mãi thành quen, mấy cái quý tộc máu trong của Slytheirn, mặc kệ là người lớn hay trẻ nhỏ, biệt nữu đã là tính từ chung của bọn họ luôn rồi. Y quen lâu rồi, ai biểu ngày xưa bên cạnh y có một đại biệt nữu cộng thêm một tiểu biệt nữu làm chi. Hai người thậm chí còn so xem coi ai biệt nữu hơn, đúng ấu trĩ…………

Bất quá, Ansel nằm dài ra bàn nhắm mắt lại, trong lòng ưu thương. Ấu trĩ thì sao chứ, y vẫn cứ muốn quay vê lúc đó, còn hơn là ở lại đây, một mình.

Lão sư…………….

Nhìn Ansle nằm dài ra bàn có vẻ như là ngủ rồi, Lucius liền lâm vào trầm tư, nếu nói bây giờ Ansel ngủ rồi thì có đánh chết cậu cũng không tin. Mấy cái giáo dục quý tộc lâu nay cậu học cũng không phải để trưng cho đẹp, sẽ không có ai mang yếu ớt của mình ra triển lãm cho người khác coi hết, huống hồ, người trước mặt bây giờ chỉ là một người xa lạ.

Bất quá, người này………..rốt cuộc là ai chứ, không phải em trai của cậu mà cậu càng không nhớ gia tộc mình có nhánh phụ?

HẾT CHƯƠNG 7

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Đốn Gục Xà Tổ

[HP Đồng Nhân] ĐỐN GỤC XÀ TỔ – Chương 6: Tâm Thần Phân Liệt〔⊙_⊙〕?


EDITOR: Park Hoonwoo

BETA: Đào Nhiên, Tsuki

-o0o-

Chương 6: Tâm Thần Phân Liệt〔⊙_⊙〕?

Trải qua một hồi trời long đất lở như tận thế đến nơi, cuối cùng Ansel cũng tìm được một cây đũa phép tương đối thích hợp, chú ý chỉ là tương đối thích hợp mà thôi.

Mười hai tấc Anh, thân bằng gỗ cây sui, lõi là giọt máu đầu tự nguyện hiến của bạch kỳ mã.

Khoé miệng Ansel run rẩy, nhìn chằm chằm đũa phép của mình: Thế quái nào lại là cái tổ hợp kinh dị như này, gỗ của loài cây độc nhất làm thân, máu của sinh vật thuần khiết nhất làm lõi? Đây không phải là đang ám chỉ y bị tâm thần phân liệt sao!!!

Ansel cũng không thèm hỏi giá cứ thế ném galleons xuống, trước khi đi còn hung hăng nói với Olivander “Ông mới tâm thần phân liệt!”

Sau đó lại tốn thêm một mớ thời gian đi mua mấy thứ khác nữa, rốt cuộc y cũng đã mua đủ dụng cụ học tập. Về nhà, Ansel đỡ trán nhìn cuốn sách giáo khoa dày cui, ngày xưa y nhập học cái gì cũng không mang theo, chỉ mang theo độc mỗi tiểu Ino thôi. Không phải đến giờ y vẫn sống nhăn răng ra ấy sao.

Bất quá, hiện tại Voldemort đã bắt đầu tìm kiếm thành viên cho Tử Thần Thục Tử rồi đi. Địa diện cho vinh quang Slytherin? Nực cười, đại diện cho vinh quang Slytherin, hắn ta xứng sao?!

Ansel ngã lưng xuống giường, vùi đầu vào gối mềm, y nhớ rõ phụ thân của Lucius hình như cùng quan niệm với Voldemort? Đã thế còn bị Voldemort in dấu hiệu hắc ám lên cánh tay, trở thành nô lệ của Voldemort.

Ansel nghĩ đến đây liền tức đến nghiến răng nghiến lợi, Mafoy là quý tộc cao quý sao lại có thể trở thành nô lệ của người khác, dù cái tên đó có là hậu đại của giáo sư cũng tuyệt đối không thể.

Ngày xưa y sùng bái giáo sư của mình như thế nào, kết quả giáo sư cái gì cũng nghe lời y hết! ( Ansel đây là đang cà khịa chuyện mình sùng bái giáo sư mà ổng lại đi nghe lời mình, trong khi Tử Thần Thục Tử sùng bái Voldemort thì lại bị hắn đối xử như nô lệ.) Y nhất định phải tranh thủ thời gian suy nghĩ cách xoá cái dấu hiệu chết tiệt đó, phòng ngừa hậu đại của Malfoy bước lên con đường không lối về.

Hơn nữa y tốt nhất vẫn nên ẩn họ Malfoy và Slytheirn trong tên của mình khi đến Hogwarts. Tuy rằng để người khác biết họ của mình nhất định sẽ chơi rất vui, nhưng nó chắc chắc cũng mang đến một mớ phiền toái, mà thứ y ghét nhất trên thế giới này chính là phiền toái! Huống hồ, việc giấu họ của y có thể khiến mọi thứ thú vị hơn rất nhiều.

Sau khi vui vẻ quyết định xong, y lại tính một chút thời gian trước khi khai giảng, còn vài tháng nữa nhỉ……..Như vậy chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là….đi ngủ, tất cả mọi chuyện quan trọng gì gì đó chờ y ngủ dậy rồi tính!!

Ngày 1 tháng 9, Ansel lấy trường bào trùm mình kín mít, sau đó độn thổ đến sân ga số chính ba phần tư nhà ga Ngã Tư Vua, nhìn đầu xe lửa của Hogwarts còn nhả khói trắng. Tâm tình trầm mặc của Ansel lúc đầu cũng bắt đầu kích động lên.

Không lâu, không lâu nữa thôi là y có thể trở lại Hogwarts rồi, nơi đó vốn là lâu đài của giáo sư, là nhà của giáo sư, nơi đó có hồi ức của y và giáo sư, còn có những ngày học tập của y và tiểu Ino. Như thế y không kích động mới lạ ấy.

Bên ngoài có rất nhiều phụ huynh và học sinh đang đứng. Bất quá, không một ai chú ý đến Ansel mười một tuổi vừa mới độn thổ đến cả. Bởi vì hầu hết các bậc phụ huynh còn đang bận dặn dò con của mình đến trường không được quậy phá, mà học sinh lại không dám không nghe phụ huynh nhà mình dặn dò, thế liền dựng đứng lỗ tai, trừng lớn hai mắt làm bộ con đang lắng nghe rất nghiêm túc, trong khi tâm trí không biết bay đến vườn địa đàng nào rồi.

Ansel thừa dịp xe lửa vẫn chưa có nhiều người liền nhanh chóng phóng lên, y sợ một hồi nữa quá nhiều người có thể đem y đè dẹp lép.

Mà tim của Abraxas đang nói chuyện với con trai của mình bỗng nhiên đập nhanh hơn, hắn liền theo quán tính quay đầu lại. Bất quá, phía sau Abraxas không phải muggle thì chính là phù thuỷ, cũng không phát hiện người có thể làm hắn để ý, hắn không khỏi nhíu nhẹ mày.

“Phụ thân?” Nhìn Abraxas có chút thất thần, Lucius nhỏ giọng gọi, cậu muốn kéo sự chú ý của phụ thân về phía cậu.

Đối với Abraxas, trong lòng Lucius vẫn luôn là sợ nhiều hơn kính. Kỳ thật, hắn cũng không yêu cầu Lucius quá khắt khe, thậm chí còn chưa một lần răn dạy cậu. Nếu Lucius làm sai gì đó thì hắn chỉ nhàn nhạt hỏi cậu xem cậu biết sai ở chỗ nào không, sau đó liền cho cậu tự về phòng nghĩ lại. Đến mức mà mấy cái trừng phạt gì gì đó vẫn chưa bao giờ xuất hiện.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng Lucius lại cực kỳ sợ hãi Abraxas, không bao giờ dám làm sai bất cứ cái gì trước mặt hắn.

Bất quá, cậu vẫn có một chút khó hiểu với việc Abraxas trước giờ vẫn luôn duy trì thái độ trung lập. Lucius thân là người thừa kế duy nhất của Malfoy, cậu chắc chắn không thể tránh được việc tiếp nhận huấn luyện của gia tộc, cũng vì thế cho nên cậu cũng khá quen thuộc với Chúa Tể Hắc Ám, Chúa Tể Hắc Ám chính là đại diện cho ích lợi của quý tộc máu trong, hơn nữa hình như còn cùng quan niệm với phụ thân của cậu, nếu vậy tại sao phụ thân của cậu không gia nhập Tử Thần Thục Tử mà lại ở phe trung lập trong khi lại cố gắng lấy lòng cả hai bên. Đương nhiên, những lời này Lucius tuyệt đối không nói ra, cậu cũng chỉ có thể tự suy ngẫm trong lòng mà thôi.

Nghe được giọng nói của Lucius, Abraxas liền hoàn hồn, nhìn con trai của mình gật đầu một cái, nói : “Lucius, mấy lời ba nói với con con nhất định phải nhớ rõ, không cần cãi lời ba mà đi gia nhập Tử Thần Thực Tử.”

Trên mặt Lucius lộ ra một tia kinh ngạc, làm sao phụ thân đại nhân của cậu lại có thể biết cậu đang nghĩ cái quái gì trong lòng thế!!!

Nhìn vẻ mặt đáng yêu của Lucius, Abraxas nhẹ nhàng ho khan mấy cái, cười nhẹ, nói : “Vinh quang của thuần chủng phải dựa vào chính mình nắm lấy, chứ không phải là do bất luận kẻ nào dẫn dắt, mà Malfoy càng sẽ không vứt bỏ vinh quang của chính mình để đi làm nô lệ cho người khác, mặc dù ích lợi có được có mê người thế nào đi chăng nữa. Những thứ thuộc về Malfoy, là phải do tự Malfoy đoạt được, hiểu không?”

Lucius nhanh chóng khôi phục lại bộ dạng quý tộc bình thường của mình, biểu cảm trên mặt của cậu cho thấy cậu đã ngộ ra một cái gì đó “Vâng phụ thân, con đã biết.”

“Nhanh lên xe lửa đi.” Abraxas nhìn xung quanh trống rỗng nói, “Xe lửa chỉ sợ là sắp khởi hành rồi đấy.”

Mắt Lucius trợn lớn, cũng bất chấp mấy cái gọi là lễ nghi quý tộc gì gì đó, tạm biệt Abraxas liền phóng lên xe lửa. Chờ đến khi lên được xe rồi cậu mới phát hiện ra mấy cái lễ nghi quý tộc của mình đã bị chính mình phá không còn gì. Trong lòng ai oán, phụ thân đại nhân,ngài trêu con ở nhà là được rồi không cần ra ngoài mà vẫn trêu con đâu. Hogwarts còn chưa vào, mà hình tượng của cậu đã bay theo gió hết rồi………………

Abraxas thần sắc như cũ nhìn Lucius bước lên xe lửa, độn thổ rời khỏi chỗ này bất quá, cái cảm giác quen thuộc trong lòng hắn vẫn không thể nào tiêu trừ được.

HẾT CHƯƠNG 6