[HP + TW] Magical Twilight – Chương 14


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Harry nghĩ mình sẽ thấy có lỗi với Edward nếu cậu nói cho anh ta phản ứng của Bella, cách cô ấy nổi điên như thế nào. May là Bella không có phép thuật, không thì ngôi nhà đã tanh banh vì cảm xúc của cô rồi. Cửa sau mở ra, Harry ra hiệu cho Jake đi qua, người sói ngay lập tức tiến về phía bạn đời của mình và ôm cô vào lòng, cuối cùng Bella cũng thư giãn trong vòng tay cậu. Harry nhìn ra cửa sổ, hy vọng có dấu hiệu cho thấy Jasper sắp trở về, nhưng không có.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper nhảy từ trên cây xuống, chặn Edward lại. Edward đứng thẳng người và nhìn chằm chằm anh, Jasper có thể cảm nhận được sự tức giận của anh ta, dù cho khuôn mặt anh ta vô cảm. “Tránh xa cô ấy ra.” Edward gầm gừ, co rút người.

“Tự lo cho mình đi Edward.” Jasper cảnh báo, anh không có tâm trạng để ý thái độ của mình. “Mày đã bỏ rơi Bella bằng cách tàn nhẫn nhất có thể, giờ mày còn dám quay lại đây theo dõi bọn tao?”

“Cô ấy là của tao.”

“Không, cô ấy không phải. Bella không thuộc về ai cả, và cô ấy không muốn dính dáng gì đến mày nữa.” Jasper lạnh lùng nói, tư thế hơi thay đổi nhưng anh không cúi xuống, cho Edward thấy sự nguy hiểm của mình.”Đi đi, về nhà Cullen đi.”

“Không!” Edward lao tới nhưng Jasper nhìn thấy động tác của anh ta và dễ dàng né tránh. Jasper ném anh ta sang một bên rồi di chuyển, đè anh ta xuống. Edward gầm gừ và gắt gỏng, giãy dụa nhưng Jasper có sự tôi luyện và nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu trong khi Edward luôn dựa vào tốc độ và khả năng đọc suy nghĩ của mình trong những lúc khó khăn và lộn xộn mà họ thường gặp phải khi ở cùng nhà Cullen. Jasper chắc chắn rằng Edward sẽ không thể làm gì khi không có sự cho phép của anh.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

“Harry?”

Cậu quay lại từ cửa sổ, nhìn sang chỗ Bella và Jacob đang ngồi trên chiếc ghế dài. “Ừ?”

“Cậu có thể đi tìm Jasper, nhớ về nhà an toàn nhé.” Cô nói, Harry cười toe toét rồi biến mất ngay sau đó, để lại hai người một mình.

“Họ sẽ ổn thôi.” Jake trấn an cô và Bella gật đầu.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper cảm nhận Hary tới gần nhưng không buông tha cho ‘người anh em’ của mình. ” Vui không?” vị pháp sư hỏi, Jasper nhếch mép cười.

“Tương đối.” Anh thừa nhận, để Harry tiến vào tầm nhìn và quỳ xuống nhìn Edward.

“Hừm… chắc chắn là khẩu vị của Bella đã được cải thiện.” Nghe vậy, Edward gầm gừ còn Harry cười cười. “ Ma cà rồng bé bỏng cẩn thận vào, kẻ cuối cùng gầm gừ với tôi cháy lên đẹp phết đấy.” Cậu chế nhạo. Khó khắn lắm Jasper mới nhịn cười được với hành động của Harry, đúng là ban nãy anh có trêu chọc Edward, và rất thích thú nữa, nhưng mục đích thật sự của anh là chuẩn bị tinh thần cho cậu ta để báo tin Bella đã bước tiếp.

“Bella là của tôi!”

Harry thở dài, có vẻ như đầu óc tên này là một chiều, không tiếp nhận nổi thông tin nào cả. Nhờ những lá chắn tinh thần của mình, không ai đọc được tâm trí của Harry cả, nhưng có lẽ cậu có thể đùa ngược lại Edward, hoặc là “giúp đỡ” tí ( Harry nói đầu óc của Edward một chiều á), bằng cách nhìn vào tâm trí anh ta thử xem. Cậu đã nghe qua về sự phản kháng trong tiềm thức của một số loài, nhưng không ai nói gì về ma cà rồng cả, có lẽ vì họ từng là con người. Harry cảm thấy như cậu đã dùng thời gian vô tận để hiểu và học được nghệ thuật tâm trí và cậu biết, thực tế là cậu vẫn đang học, nhưng dường như là cậu đủ khả năng để làm điều này nên cậu nhìn vào mắt con ma cà rồng đang vật lộn.

Jasper giữ im lặng khi hai người kìa nhìn vào mắt nhau, biết rằng Harry đang làm gì đó, sau một phút, Harry giật giật người và bắt đầu nôn. “Harry?” anh gọi một cách dè chừng, Harry ngồi dậy.

“Tâm trí của anh ta…. Anh ta không yêu Bella; anh ta chỉ muốn máu của cô ấy. Anh ta muốn sở hữu cô ấy ”. Harry nhổ nước bọt, giọng nói tràn ngập sự kinh tởm. Cậu đứng dậy, đôi mắt xanh lục gần như phát sáng và mái tóc tung bay trong gió. “Anh ta rất nguy hiểm.”

” Đám Volturi đang để ý Edward, nếu chúng ta giết anh ta, có thể họ sẽ tức giận, chưa kể đến Carlisle.” Jasper cảnh báo, Harry nhăn mặt nhưng vẫn gật đầu, rồi một tia sáng bắn vào Edward, khiến Jasper bất ngờ khi anh ta mềm nhũn và mất đi ý thức.

“Vậy tôi đoán chúng ta cần tìm Carlisle và trả lại đứa con trai ngỗ nghịch của ông ta.”

Jasper gật đầu, đứng dậy, vẫn ngạc nhiên khi thấy một ma cà rồng bất tỉnh. Anh vác Edward lên, sau đó họ trở về nhà, Jasper gọi điện cho Bella và giải thích rằng họ phải rời thị trấn trong vài ngày để giải quyết chuyện Edward. Cô và Jake không vui lắm nhưng Jake vẫn cần đi học còn Bella không có lý do gì để thuyết phục bố cô, khiến ông cho phép cô đi.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Carlisle ra khỏi nhà, hoàn toàn chết lặng trong một giây, chạy đến bên con trai của mình ngay lập tức, tìm kiếm vết thương trên người Edward. Không có gì cả nhưng Edward vẫn bất động, mắt nhắm nghiền và hoàn toàn không phản ứng.

“Anh ta sẽ không thức dậy đến khi tôi cho phép.”

Carlisle xoay qua, cúi người bảo vệ đứa con trai mình và đối mặt với một chàng trai trẻ tuổi tóc đen đang đứng ở rìa cây, tay đút túi quần.

“Cậu đã làm gì với nó?”

“Không nguy hiểm như những gì anh ta đã lên kế hoạch cho chúng tôi.”

“Chúng tôi?” và sau đó Carlisle nhìn chằm chằm khi Jasper xuất hiện bên cạnh người lạ.

“Anh ta quay về tìm Bella, Carlisle. Sau khi xé toạc trái tim cô ấy, anh ta định trở lại và huỷ nốt cô ấy. Lý do duy nhất mà chúng tôi để anh ta sống là vì ông. Anh ta có vấn đề về tâm lý đấy. Nếu anh ta đến gần gia đình tôi một lần nữa, anh ta sẽ chết. ” Jasper nghiêm túc cảnh báo.

Sau đó, họ rời đi, Edward cựa quậy còn Carlisle kinh ngạc nhìn chằm chằm. Ông đã dạy dỗ ra một đứa con trai tồi đến thế sao?

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper không thể tham dự vì anh đang ở Khu bảo tồn, nhưng Harry và Bella thì tham dự lễ tốt nghiệp và cổ vũ ầm ĩ khi Jacob băng qua sân khấu nhỏ. Sau khi Edward bị giải quyết,  cuộc sống đã tĩnh lặng lại, cuối cùng Jake cũng học xong trung học và họ có thể bắt đầu nghĩ về tương lai. Buổi lễ kết thúc, Jake ôm lấy Bella, bế cô ấy lên và quay vòng vòng, khiến cô cười. Harry chiêu đãi tất cả (bao gồm Billy, nhưng bằng một cách rất miễn cưỡng) một bữa ăn thịnh soạn để ăn mừng. Mọi người chú ý rằng Jasper không ăn, sau đó bốn người quay về nhà Harry vào buổi tối.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper mỉm cười khi Harry ngủ trong vòng tay anh, đây là một thú vui của anh, ngắm cậu pháp sư trẻ đang sau giấc nồng. Cuối cùng Jasper cũng thừa nhận, chỉ với bản thân mình thôi, rằng cảm giác của anh với Harry không chỉ là tình bạn đơn thuần. Anh không đủ can đảm để bày tỏ. Harry là một pháp sư quyền năng, đồng nghĩa với việc tuổi thọ của cậu có khả năng kéo dài đến ba chữ số, hoặc tới hai thế kỷ, tuy nhiên, Jasper lại có thể trường tồn cùng Trái đất. Hơn nữa, cậu có rất nhiều lựa chọn, nhỡ cậu không muốn ở bên anh thì sao? Và nếu Harry cho Jasper một cơ hội… liệu cậu có muốn ở bên anh mãi mãi không? Cậu có muốn bị cắn không? Một pháp sư có thể nào trở thành ma cà rồng nếu bị cắn không? Harry trằn trọc trong giấc ngủ, xoay người sang đối diện với Jasper, phát hiện người kia đang nhìn mình chắm chú. Đôi mắt xanh lục mở ra, sau đó,…khoảng cách giữa họ không còn nữa, đôi môi lạnh lẽo chạm hơi ấm. 

TBC….

HẾT CHƯƠNG 14

[Haikyuu!!] Let’s Fall In Love For The Night – Chương 4: Tsukishima & Yamaguchi


TRANSLATOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Yamaguchi ngước nhìn đồng hồ ở văn phòng, sau đó khóe môi cậu nhếch lên một nụ cười tươi tắn.

Cuối cùng cũng đến 5 giờ.

Làm việc ở công ty đồ điện gia dụng Miyaki đồng nghĩa với việc cậu sẽ ngồi ở văn phòng từ thứ hai đến thứ sáu, kéo dài từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều. Cậu yêu công việc ở đây, mày mò công nghệ với các đồng nghiệp, nhưng cậu vẫn yêu những lúc được dành thời gian cuối tuần với người yêu mình-Tsukishima.

Hôm nay là một trong những hôm Tsukishima không có hoạt động nào liên quan đến bóng chuyền vào buổi chiều, vậy nên Yamaguchi sẽ tặng cho anh một bất ngờ nho nhỏ bằng cách đến bảo tàng chỗ anh làm việc và cùng nhau về nhà. Trong giờ nghỉ trưa, Yamaguchi đã ghé qua cửa hàng bánh ngọt yêu thích của Tsukishima để chọn hai cái bánh dâu tây. Và nó hiện đang yên vị trong túi giấy được đặt trên bàn làm việc của cậu, cùng với một cặp nĩa và mấy đồ dùng khác.

Cậu rời khỏi chỗ làm và chúc các đồng nghiệp một buổi tối tốt lành, sau đó đi lên xe bus. Chuyến xe luôn trống vắng khi không có Tsukishima. Ngay cả khi Yamaguchi cao hơn hầu hết mọi người, nhưng cậu vẫn có cảm giác sẽ bị ai đó đụng chạm khi ở một mình. Tsukishima luôn đứng ra che chở cho cậu trong những tháng năm qua, và kể từ đó Yamaguchi cảm thấy không ai đụng được đến mình khi có Tsukishima ở bên.

Cậu bước xuống xe sau chuyến đi dài, suýt nữa đã bỏ quên cái bánh dâu tây ở ghế bên cạnh và đi bộ đến bảo tàng.Đặc biệt là vào ban đêm, Yamaguchi càng thích nơi này hơn. Mặt trước bảo tàng có rất nhiều cửa sổ bằng kính, lấp lánh phản chiếu cảnh quan thành phố. Cậu bước lên bậc thềm, vẫy tay với nhân viên bảo vệ quen thuộc. Bỏ qua bức tượng bọc thép, cậu đi qua khu đồ gốm cổ, bước vào phòng làm việc nằm ở phía sau. Cậu nhìn thấy người yêu mình, Tsukishima, đang rúc đầu xuống bàn cáu kỉnh viết soàn soạt, với mấy cuốn sách mở toang xung quanh. Yamaguchi đứng ở cửa một lúc, dịu dàng nhìn bạn trai mình cứ một chốc là đẩy kính lên sóng mũi rồi đưa tay vuốt mái tóc màu vàng bù xù một cách bực bội.

“Tsukki?”, cuối cùng Yamaguchi cũng lên tiếng, mắt cậu cong cong với nụ cười nở rộ.

Tsukishima hơi giật mình khi nghe thấy tên mình sau khi ngồi tập trung một lúc lâu trong không gian tĩnh lặng. Anh ngước lên, tay vẫn cầm bút, nhưng trong lòng đã biết rằng chỉ có một người đặc biệt gọi anh bằng cái tên này. Well…ngoại trừ Bokuto, nhưng may mắn thay cậu ta không ở gần Sendai.

“Tadashi,” Tsukishima khẽ cười. Dù cho bây giờ anh chỉ muốn đến và hôn bạn trai mình, anh vẫn phải tỏ ra chuyên nghiệp trong công việc. Anh đứng dậy khỏi ghế và ôm Yamaguchi một cái ôm ngắn ngủi nhưng dịu dàng. 

“Em đang làm gì ở đây thế? Anh nhớ mình đã nhắn báo rằng sẽ về muộn,” Tsukishima hỏi.

“Em muốn cho anh một bất ngờ! Hôm nay anh sẽ không có buổi tập bóng chuyền nên em đã nghĩ chúng ta có thể ăn mừng một chút,” má Yamaguchi hơi ửng lên vì phấn khích. Có lẽ đây không phải là một ý tưởng hay, Tsukki không thích những bất ngờ cho lắm…

“Oh!”, Tsukishima thốt lên trả lời, “Thật tuyệt khi em nghĩ đến anh như thế, Tadashi.”

“Xin lỗi, Tsukki. Em biết nó hơi kỳ cục…”, Yamaguchi cúi đầu nhìn xuống sàn. Cậu biết Tsukishima không phải kiểu người thích làm những thứ kỳ cục với bạn trai mọt sách của anh ấy, nhưng cậu muốn làm cái gì đó cho ngày nghỉ của anh. Ngón tay cầm túi bánh ngọt của cậu đang cuống quýt xoắn hết vào nhau.

“Tadashi, anh rất cảm động,” Tsukishima chân thành nói, đặt tay lên vai Yamaguchi. Anh muốn để tay lên má cậu cơ, nhưng có vẻ việc đó không thích hợp để làm ở giữa văn phòng lắm. 

“Thật sao?”, Yamaguchi ngạc nhiên ngước nhìn người mắt vàng.

“Đợi anh thu dọn đồ đạc và clock out, anh ngay sau em đây,” Tsukishima quay trở lại bàn làm việc và bắt đầu sắp xếp sách gọn sang một bên.

*Clock out: Chấm công khi kết thúc công việc.

“Oh, okay!”, Yamaguchi nói, cảm thấy tốt hơn vì Tsukishima đã không hoàn toàn từ chối lời đề nghị của cậu. Yamaguchi bước ra khỏi văn phòng , đứng ở cửa để đợi Tsukishima, một lát sau anh đến gần cậu, tay thì cầm cặp da và áo khoác.

Mặc dù không thích thể hiện tình cảm hay tỏ ra thân mật, nhưng Tsukishima không muốn tổn thương Yamaguchi, anh nắm lấy tay người yêu mình và bước ra khỏi bảo tàng. Nhận thấy cái nhìn ngạc nhiên từ Yamaguchi nhưng Tsukishima không nói gì, thay vào đó bắt đầu gợi chuyện, “Em có ý tưởng gì cho tối nay?”

“Oh, ừm…well,” Yamaguchi hơi lắp bắp, “Em nghĩ chúng ta có thể xem phim cùng nhau?”

“Anh rất thích,” Tsukishima trả lời, siết chặt tay người yêu như để khẳng định. Họ lẳng lặng bước đi một lúc trước khi anh thêm vào, “Anh có thể biết trong túi là gì không?”

“Oh! Ừm…em muốn giữ bất ngờ, nhưng nó là vài lát bánh dâu tây, loại anh thích,” Yamaguchi nhìn xuống sàn khẽ nói.

Cả hai đi đến lối ra của bảo tàng thì Tsukishima dừng lại. Yamaguchi bối rối nhìn người yêu, cậu muốn hỏi liệu anh có để quên cái gì không, nhưng Tsukishima vẫn đứng yên bên cạnh. Bên ngoài trời tối sẫm, nên Tsukishima không sợ việc có người nhìn. Anh đặt tay lên má Yamaguchi, làm người thấp hơn đỏ bừng mặt.

“Tadashi, cảm ơn em. Thật lòng đấy, những gì em làm rất chu đáo.”

“Oh. Tsukki, không có gì to tát đâu, em chỉ-” Chưa nói xong thì Yamaguchi bị cắt ngang bởi một nụ hôn. Chỉ lướt nhẹ qua môi thôi nhưng nó đã biến đầu óc Yamaguchi thành mớ bột nhão nhoét. Tai cậu nóng như thiêu đốt khi môi Tsukishima rời đi.

“Lên xe bus nào, trước khi chúng ta bị lỡ chuyến,” Tsukishima lần nữa nắm lấy tay cậu.

Trong chuyến về, Yamaguchi hỏi Tsukishima về chuyện bảo tàng. Hóa ra sẽ có một cuộc triển lãm chuẩn bị ra mắt về “Những chú mèo trong Lịch sử Nhật Bản” và Tsukishima chịu trách nhiệm khâu tổng hợp, đó là lý do anh phải về muộn.

“Cuộc nói chuyện về mèo này làm em nhớ đến Nekoma,” Yamaguchi cười, tay vẫn quấn lấy tay Tsukishima khi cả hai ngồi cạnh nhau trên xe bus.

“Đừng nhắc anh về chuyện đó. Hinata đã nhắn cập nhật tin tức mới trong nhóm chat về chuyện cậu ta đang làm việc với Kuroo và Kozume về cái gì đó anh không quan tâm,” Tsukishima đảo mắt.

Yamaguchi chỉ bật cười khúc khích, sau đó tựa đầu lên vai Tsukishima. Làm anh hơi giật mình và nhìn Yamaguchi một cách khó hiểu, nhưng hình ảnh Yamaguchi tựa đầu lên vai anh đáng yêu đến nỗi đã bịt kín hết những lời anh định thốt ra.

Sau đó cả hai không nói gì nữa, Yamaguchi gần như ngủ gục đến nơi còn Tsukishima thì không muốn làm phiền cậu.

Căn hộ của hai người chỉ cách trạm xe bus vài tòa nhà, vậy nên họ tay trong tay đi bộ, trò chuyện về buổi tập tiếp theo của Tsukishima. Được nửa đường, răng của Yamaguchi bắt đầu va lập cập vào nhau,cậu hắt xì vào ống tay áo sơ mi trắng.

“Tadashi? Em ổn chứ?”, Tsukishima nhìn cậu với vẻ lo lắng.

“E-, em ổn,” Yamaguchi gượng nở nụ cười tàn nhang quen thuộc, nhưng Tsukishima đã cởi áo khoác ra và đưa cho cậu.

“Không, Tsukki, thật s-,” Yamaguchi nói, nhưng Tsukishima đã cắt ngang.

“Anh còn một lớp áo len và áo sơ mi nữa. Không có vấn đề gì với anh cả và em đang thật sự cần nó,” Tsukishima dứt khoát.

“Cảm-, cảm ơn, Tsukki,” Yamaguchi khoác áo lên, Tsukishima cao hơn cậu vài inch, ống tay áo gần như che khuất ngón tay và vai làm Yamaguchi trông nhỏ nhắn hơn bình thường. Tsukishima suýt nữa đã không thể kiềm chế được trước hình ảnh dễ thương này, anh cố gắng giữ mắt mình tập trung lên mặt đường để ngăn bản thân tấn công cậu bằng những cái hôn âu yếm. 

Sau khi Tsukishima mở cửa căn hộ của hai người, cả hai cất giày và Yamaguchi đi vào bếp để cất bánh vào tủ lạnh.

“Tadashi,” Tsukishima lên tiếng, “Em muốn ăn gì cho bữa tối? Anh không nghĩ chỉ ăn bánh ngọt là một ý hay.”

“Ôi không!” Yamaguchi nhíu mày, giọng thất vọng, “Em quên mất việc đó…”

Bây giờ ở trong căn hộ của bọn họ, Tsukishima không cần kìm lại những hành động âu yếm để an ủi Yamaguchi nữa. Anh lập tức bước đến chỗ cậu và dùng tay xoa xoa má người yêu.

“Không cần phải lo lắng. Chúng ta sẽ gọi món gì đó. Anh chỉ cần đi bộ xuống phố và chọn một ít mì thôi,” Tsukishima quả quyết.

“Em xin lỗi, Tsukki…” Lời xin lỗi vừa thốt ra lại bị chặn lại bằng nụ hôn của Tsukishima. Lần này cậu không vội đẩy ra. Yamaguchi vòng tay qua cổ Tsukishima, kéo anh lại gần hơn. Tsukishima lúc nào cũng có vị như dâu tây, Yamaguchi nghịch ngợm hôn lên khắp môi anh, sau đó còn nhẹ nhàng liếm một cái khi hai người tách nhau ra.

“Anh đi lấy đồ ăn cho chúng ta đây,” Tsukishima thì thầm, tay vẫn đang đặt lên lưng cậu. Yamaguchi lại nở một nụ cười tàn nhang đáng yêu, trả lời, “Ok, Tsukki, cảm ơn anh.”

Sau khi Tsukishima khoác áo và ra ngoài để lấy bữa tối cho cả hai, Yamaguchi đi vòng quanh dọn dẹp lại căn hộ, cậy thay một bộ đồ thoải mái hơn. Cậu mặc lên chiếc quần đùi, và có gì đó đã thu hút cậu từ tủ đồ của anh. Đó là một trong những cái áo len tập bóng chuyền của Tsukishima. Tất nhiên là nó rất rộng so với Yamaguchi, nhưng cậu vẫn mặc kệ mà tròng lên người, lòng thầm nghĩ chắc Tsukishima sẽ không phiền nếu cậu mặc nó. Cậu cực kỳ tự hào vì bạn trai mình vẫn muốn tiếp tục chơi bóng sau trung học. Cái áo len, không khác cái áo khoác hồi nãy là bao, cái tay áo gần như che khuất ngón tay Yamaguchi và dài qua tận hông. Yamaguchi tận hưởng hơi ấm dễ chịu và đi đến sofa, cố gắng tìm lại cuộn băng ghi hình của “Công viên kỷ Jura” cho tối xem phim hôm nay.

“Tadashi? Anh về rồi đây,” cậu nghe thấy tiếng Tsukishima gọi từ cửa.

“Em ở trong này, Tsukki!” Yamaguchi đáp lại.

Tsukishima bước vào phòng khách, nhìn thấy mấy con khủng long đặt trên TV, còn Yamaguchi trong cái áo len của mình. Mắt anh mở to và đột nhiên có cái gì đó ấm áp len lỏi khắp cơ thể. Dáng ngồi của Yamaguchi trên sofa làm cậu trông như muốn lọt thỏm vào trong cái áo. Anh không thể dời mắt khỏi cậu.

“Ừm,” anh dừng lại một chút và nuốt nước bọt, “Tadashi, em đang mặc gì vậy?”

“Oh, em…hi vọng anh không thấy phiền,” Yamaguchi ngập ngừng, đưa ống-tay-áo-che-khuất-cả-bàn-tay lên che mặt.

“Không, ý anh không phải vậy!” Tsukishima gần như hét lên, “Em mặc lên nhìn đẹp hơn, tóc anh không hợp với màu xanh lá lắm.”

“Tsukki, anh mặc gì trông cũng tuyệt cả,” Yamaguchi đáp, nhìn vào đôi mắt ánh vàng của người cậu yêu, khiến Tsukishima đỏ mặt một cách không kiểm soát. Người cao hơn đặt đồ ăn lên bàn rồi hai người bắt đầu bữa tối. Cả hai đều mệt lả và đói bụng, thế nên đồ ăn được càn quét nhanh chóng trong im lặng. 

Bỏ rác vào thùng xong, họ bật bộ phim mà Tsukishima thừa nhận là anh đã xem cả chục lần rồi, với Yamaguchi và với anh trai mình, Akiteru. Tsukishima vòng tay qua người Yamaguchi, cảm nhận chất liệu mềm mại trên áo, hôn lên đỉnh đầu cậu.

“Tsukkii…”, Yamaguchi ngân dài giọng, tay cậu theo bản năng đưa lên vuốt vuốt tóc mình xuống.

Trong suốt quá trình xem phim hai người đều quấn chặt lấy nhau. Yamaguchi tựa đầu lên vai Tsukishima, sau đó để chân mình lên chân anh để giữ ấm cho cả hai.

Đến nửa chừng, Yamaguchi rời khỏi ổ ấm của hai người và tạm dừng hình ảnh đang chiếu trước mặt.

“Đến giờ ăn bánh rồi!” Cậu vui vẻ ngâm nga, bước xuống sofa, đi vào bếp. Cậu quay lại với hai lát bánh, đưa cho Tsukishima một lát.

“Cảm ơn em,” Tsukishima nhìn miếng bánh, miệng như muốn ứa nước vì món đồ ngọt yêu thích. Anh bấm nút dừng thêm lần nữa và tiếp tục xem.

Khi đến cảnh có mấy con Velociraptor mà Yamaguchi không thích nhất, cậu trùm mũ lên, vùi đầu vào ngực Tsukishima. Người tóc vàng đang mong chờ điều này, anh dang tay chờ đón, vòng cánh tay dài của mình quanh người Yamaguchi, ôm cậu lại chặt hơn. Một lúc sau, anh đã nghe thấy tiếng ngáy khẽ của người tóc xanh, nghĩa là Yamaguchi lần nữa ngủ trong vòng tay anh. Tsukishima cố gắng hết sức để không di chuyển tay mình trong suốt phần còn lại của bộ phim, cuối cùng với được tới cái remote, tắt TV khi đến đoạn credits.

“Ts-, Tsukki?”, Yamaguchi cựa quậy tay mình, mấp máy môi như vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ say.

“Anh ở đây,” Tsukishima khẽ trả lời, “Anh đoán em không còn sức bước về giường nữa nhỉ?”

“Oh,” Yamaguchi đỏ mặt và bắt đầu nhúc nhích, “Không, em tự đi được mà.”

“Không,” Tsukishima cắt lời cậu, đứng dậy với bạn trai đang được ôm trong vòng tay. Tsukishima không phải người khỏe nhất, nhưng Yamaguchi rất gầy, nên bế cậu không phải là việc gì khó. Thêm nữa, Tsukishima cũng không thể cưỡng lại người yêu trong chiếc áo len quá cỡ của anh thùng thình trên người.

Trong phòng ngủ, Tsukishima đặt Yamaguchi nằm xuống giường, rồi bắt đầu đi vệ sinh cá nhân trước khi lăn vào chăn cùng cậu. Yamaguchi chui vào ổ chăn, để miếng bảo vệ hàm vào miệng trong lúc Tsukishima đóng chiếm phòng tắm. Nha sĩ bảo rằng cậu cần mang miếng bảo vệ hàm vào ban đêm vì Yamaguchi thường nghiến răng trong lúc ngủ, lúc đầu Yamaguchi có hơi xấu hổ vì cậu không muốn Tsukishima nghĩ về mình bằng cái gì đó ghê tởm. Nhưng bạn trai cậu, tất nhiên, đã động viên hết mình và cố gắng giúp Yamaguchi thư giãn trước giờ ngủ để làm dịu cơn đau ở hàm.

Tsukishima trở lại từ phòng tắm với cái quần cộc màu đen và áo thun tím có hình mặt trăng be bé ở túi nhỏ trước ngực. Anh không nói gì, chỉ kéo tấm chăn lại và ngồi lên giường. Mắt Yamaguchi híp lại rồi nhưng cậu vẫn chưa ngủ. Tsukishima yêu bạn trai anh và kích cỡ nhỏ nhắn đáng yêu của cậu, thu vào mắt từ vết tàn nhan đến đường cong tinh tế của xương hàm, anh đưa tay xoa xoa đầu Yamaguchi. Rồi sau đó điều chỉnh cơ thể một chút để có thể ôm trọn cậu từ phía sau, vòng tay qua người nhỏ hơn để cậu lăn vào ngực anh.

“Anh yêu em, Yamaguchi,” anh thì thầm bên tai Yamaguchi đã sắp ngủ thiếp đi.

“Em cũm yêu anh,” Yamaguchi gà gật mấp máy môi. Tim Tsukishima đập mạnh trước phản ứng này, điên đảo vì sự đáng yêu của cậu. Anh hôn lên đỉnh đầu Yamaguchi thêm lần nữa trước khi khép mi mắt lại, cảm nhận ấm áp trong lồng ngực. Anh chìm vào giấc ngủ với kế hoạch cầu hôn Yamaguchi trong một dịp đội bóng chuyền của anh thắng giải đấu quan trọng nào đó, như giải vô địch chẳng hạn. Đó sẽ làm niềm vui nhân lên vô số lần, Tsukishima đã quyết định rồi, kỷ niệm một chiến thắng với chiến thắng lớn nhất đời mình: biến Yamaguchi thành của anh mãi mãi.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 156: Curio Hạ Người Thắng


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Lucius đang chuẩn bị nói gì đó, cánh tay truyền đến cảm giác nóng rực kịch liệt, ông vội vàng kéo tay áo xem xét, trước mặt Jerson ông không cần so đo nhiều như vậy.

Đánh dấu Hắc Ma Vương một lần nữa vặn vẹo, nó như sống trên da mà vặn vẹo.

Draco biết phụ thân là Tử thần Thực tử, ít nhất đã từng là, nhưng thấy đánh dấu trên cánh tay vẫn chấn động nho nhỏ, đồng thời làm hắn chấn động chính là phụ thân không e dè trước mặt thiếu niên này.

Jerson phản ứng thực nhanh, hắn bắt lấy tay Lucius, cảm ứng cái gì: “Hắn đang truy tung ông.”

Thông qua đánh dấu truy tung mục tiêu, thật là phương pháp nhanh nhất cũng đơn giản nhất, Lucius đáp lại triệu hoán tương đương kích hoạt khế ước, việc này thật quá tiện cho Hắc Ma Vương lớn.

Đại não Jerson nhanh chóng vận chuyển, chỉ có Hắc Ma Vương cũng không khó đối phó, nhưng là người phụ nữ kia khó chơi hơn nhiều, nếu bị họ tìm được, hai cha con này nhất định phải chết.

Thời gian  ngay lúc này có vẻ càng quý giá, Jerson dùng đũa phép chỉ vào đánh dấu kia bắt đầu đọc một đoạn thần chú dài dòng, Lucius lẳng lặng ngồi dưới đất không hé răng, Draco thấy thế cũng không lên tiếng. Đoạn thần chú này cha con họ cũng không nghe nói qua.

Chờ đến thần chú kết thúc, Lucius thấy Jerson hít sâu một hơi, lại đọc một thần chú, thần chú này họ đều nghe qua.

“Curio ——” hồng quang bao phủ toàn bộ cánh tay.

Draco lập tức khẩn trương, ngoài dự kiến của hắn chính là, phụ thân hắn cũng không bị ảnh hưởng.

Lucius cũng khẩn trương một phen, nhưng hắn không có việc gì, nhưng thật ra thiếu niên tóc đỏ thi chú hừ một tiếng đứng dậy, run rẩy rất nhỏ, tay cầm đũa phép cũng hơi hơi phát run, nhưng đũa phép kia vẫn là gắt gao nắm.

Xuyên qua ấn ký thi chú với người hạ ấn ký, đây là một môn học vấn cao thâm, huống chi trong tình huống phe gánh vác ấn ký có khế ước vào hoàn cảnh xấu, việc này càng khó làm. Đây là thần chú độc môn của thân là thiên tài giải chú sư Jerson, cũng là thần chú lưỡng bại câu thương, thần chú gây đến  trên người Hắc Ma Vương sẽ  trả gấp hai về chính hắn.

Mười giây sau, hồng quang biến mất.  

Lucius lấy ra một tay chạm chạm Jerson, mặt thiếu niên đầy mồ hôi lạnh, máu trên vai tựa hồ lại bắt đầu gia tốc chảy ra ngoài.

Jerson thở phì phò, việc này cũng thật có hại, nhưng vài cái Curio có thể tạo thành đau đớn cho thân thể, rồi cũng sẽ không vì bị hai cái là sẽ ảnh hưởng tới thần chú linh hồn, hơn nữa cũng tương đối dễ trị liệu. Chỉ hy vọng Hắc Ma Vương này có thể biết khó mà lui, thiếu sửu bát quái kia truy tung, người phụ nữ kia muốn tìm tới đây chỉ sợ phải tốn không ít thời gian.

Chờ đến hơi thở mình vững vàng, Jerson ngẩng đầu, thanh âm có chút suy yếu: “Thế nào? Hắn còn tiếp tục truy tung sao?”

Cảm giác nóng rực đang lui tán, Lucius mới vừa lắc đầu, nóng rực trên cánh tay ngóc đầu trở lại, hơn nữa còn có xu thế tăng lên, dao động Hắc pháp thuật rõ ràng đến Jerson nhắm mắt cũng có thể cảm nhận được.

“Đáng giận.” Jerson mắng, hắn cũng phát hỏa, dùng đũa phép chọc ấn ký: “Curio ——”

Lần này thần chú lợi hại hơn trước nhiều, tương đối, Jerson cũng thống khổ nhiều, hắn cuộn tròn thân thể, một đầu thua tại trên đất, cảm giác đau đớn kịch liệt tê tâm liệt phế thổi quét mỗi một cây thần kinh.

Draco lại không rõ đã xảy ra chuyện gì, cũng cảm thấy không đúng, Lucius đã nhận ra phản ứng của thiếu niên là bị Curio ảnh hưởng, sắc mặt Lucius trắng bệch, nói cách khác, Curio đồng thời dừng ở trên người Hắc Ma Vương và Jerson?

Thần chú qua đi, Jerson ấn tay lên đánh dấu, dùng tận khả năng khẩu khí vững vàng mở miệng, ngữ khí mờ ảo, mang theo hơi thở ngưng trọng: “Còn truy tung nữa, sẽ là Avada.”

Trong hoảng hốt, Lucius thấy được trạng huống bên Hắc Ma Vương, ông thấy một đoàn Tử thần Thực tử vây quanh Hắc Ma Vương, trạng thái Hắc Ma Vương rõ ràng không xong.

Tại một nháy mắt, thần chí Lucius bị kéo lại, tóc đỏ thiếu niên ở truyền xong lời nói sau, gác đầu trên cánh tay ông, đầy đầu mồ hôi lạnh, trán lại đang nóng lên. Hắn vội vàng kiểm tra Jerson, còn tốt, đối phương còn không có ngất xỉu.

“Khụ.. Khụ..” Jerson khụ hai tiếng, phun ra một búng máu, hy vọng Hắc Ma Vương kia còn hiểu giữ mạng, hắn lại không muốn đồng quy vu tận với một con sửu bát quái.

Draco nhìn sắc mặt thiếu niên tái nhợt như giấy, lại nhìn phụ thân mình: “Phụ thân..” Hiện tại họ nên làm gì bây giờ?

Trên người Lucius có mang một ít độc dược dùng gấp, nhưng ông không xác định có thể sử dụng trên người Jerson không, cách một hồi lâu, cảm giác nóng rực trên cánh tay không có hiện lên lần thứ hai, nhìn dáng vẻ Hắc Ma Vương từ bỏ. Lúc này Lucius mới rút thời gian nhìn bốn phía, nơi này là một mảnh rừng cây thưa thớt, không có bất luận kiến trúc cùng dấu vết người cư trú gì, ông cũng khó khăn, nên đi về từ chỗ nào?

“Đỡ ta dựa vào thân cây.” Jerson đã thực hư nhược, hắn có chút mơ hồ, đây là biểu hiện mất máu quá nhiều, nhờ phúc thần chú Curio, cảm giác đau đớn kế tiếp làm hắn lại có vài phần thanh tỉnh.

Biểu hiện hai cha con lúc này tương đương ăn ý cao, hai người một trái một phải thong thả mềm nhẹ dàn xếp tốt cho Jerson.

“Còn không có xong đâu, Lucius.” Jerson không có tinh lực giải thích nhiều, chỉ bày ra kết luận: “Hắc Ma Vương sẽ không đuổi tới, nhưng người phụ nữ kia nhất định sẽ tìm tới. Chỉ là vấn đề thời gian.”

“Chúng ta dọn đến một cứu binh.” Jerson an bài: “Dùng thuật biến hình làm đồ đựng, hình tròn là được, chứa đầy nước.”

 Chút việc nhỏ này Lucius vẫn làm được.  

“Tích máu ông vào.” Jerson liếc mắt một cái làm tốt đồ vật, tiếp tục nói.

A? Hiện tại không phải lúc chần chờ, Lucius sửng sốt một chút vẫn làm theo.

“Biết thần chú triệu hoán huyết thống không?” Jerson hỏi. Đáp lại hắn chính là hai ánh mắt mờ mịt.

Bất đắc dĩ Jerson thở dài trong lòng, hắn đã như này còn phải tiếp tục làm lụng vất vả: “Ông đem đặt lòng bàn tay trên mặt nước, tôi thay ông đọc thần chú.” Thần chú triệu hoán huyết thống có thể triệu hoán huyết mạch trực hệ, đương nhiên, đối phương có ứng về không không ở trong phạm vi hắn khống chế.

Còn người được chọn triệu hoán có ba cái, Andrea, Ryanly và Godric, Andrea chỉ sợ đánh không lại người phụ nữ kia, Ryanly chỉ sợ không chữa được vết thương của hắn, vẫn là tìm Godric đi, có thể đánh biết trị liệu cũng chỉ có  viện trưởng Gryffindor.

Đổi tên thay đổi thành hình thức thần chú trong đồ đựng, mặt nước nhộn nhạo nổi lên ánh đỏ, lại dần dần bình ổn.

“Chờ xem.” Jerson nhắm mắt, thể lực còn lại không nhiều lắm.

Hai cha con rốt cuộc rảnh rỗi, Draco thấp giọng dò hỏi: “Phụ thân, hắn là…?”

Lucius trấn an vỗ vỗ vai con trai: “Có chuyện gì trở về nói sau.”

Draco hiểu chuyện gật đầu, tên ngốc cũng có thể nhìn ra Jerson là vì cứu họ mới biến thành cái dạng này, vì thế hắn ngồi cạnh Jerson, thật cẩn thận đỡ ở bên cạnh, phòng ngừa thiếu niên tóc đỏ trượt xuống.

Trong trí nhớ Draco, thiếu niên tóc đỏ này luôn là dị loại trong nhà Slytherin, rõ ràng là thủ tịch năm nhất lại làm lơ nội quy trường học luôn trốn học, không học sinh Slytherin nào đi cùng một đường với hắn, dù sao dòng họ Weasley không thế được hoan nghênh ở Slytherin.

Nhưng thiếu niên này một chút cũng không phản cảm bị bài xích, đại đa số thời điểm thấy hắn ngủ trên hành lang, có người chào hỏi hắn lại nheo mắt đáp lại một chút, không ai để ý đến hắn cũng không chú ý, luôn là một bộ lười biếng cùng thế vô tranh.

Draco nghĩ, có phải vì Jerson rất cường đại không, cho nên mới có thể khinh thường nhìn lại những địch ý và cô lập đó, như là người ngoài cuộc đang xem kịch.

HẾT CHƯƠNG 156

[HP] Ánh Sáng Nhạt – Chương 8


EDITOR: THƯỢNG

BETA: LIÊN

-o0o-

Bày trí của phòng làm việc của Bộ Trưởng Potter cả mấy năm chỉ là một kiểu bỗng dưng lại thay đổi, trên tủ thấp gần cửa sổ cứ đều đặn xuất hiện một bó hoa hồng buộc bằng ruy băng đỏ. Suốt thời gian nửa năm, mỗi ngày một bó, không thiếu ngày nào.  

“Fan gửi.”

Đối mặt với những cặp mắt soi mói xung quanh của cấp dưới mình, anh bình tĩnh giải thích, thái độ thản nhiên vô cùng, như thể anh chấp nhận tình cảm từ những bó hoa này thay vì thấy phiền phức rồi ném đi như mọi khi.

Nhưng mọi người đều phát hiện ra rằng, không biết từ bao giờ, vị Bộ trưởng luôn dùng đồ do Bộ Pháp thuật chuẩn bị, giờ lại thay toàn bộ những thứ đó bằng những vật hoa mỹ, sang trọng, trái ngược hoàn toàn với tính cách bình thường của anh.

Bộ trưởng Porter hơi nhíu mày, bởi vì bút lông vũ màu vàng nhạt thon dài, anh quay đầu hắt xì một cái, vẻ mặt có chút ghét bỏ, nhưng cũng không đổi lại dùng bút lông trước kia.

Coi như mấy cái đó là chuyện vặt, không đáng nói nhưng mà mấy bài thơ tình, nét chữ như rồng bay phượng múa, nội dung mãnh liệt, nồng nàn thì không thể nào làm ngơ được đi !? Bây giờ, chúng đã trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi nhất Bộ Pháp thuật.

Dũng sĩ đầu tiên lên tiếng là Ron, cậu chiếm chiếc ghế thoải mái nhất trong phòng chờ trong buổi trà chiều, miệng ngậm chiếc bánh quy bơ nhỏ, vừa nhai vừa hếch cằm về phía Harry.

“Bồ được fan tặng à?” Ron nhìn người bạn trước giờ chỉ mặc áo sơ mi đơn thuần, giờ lại quần áo tươm tất, cả người toàn phụ kiện sang trọng, mỉm cười đầy ẩn ý.

Harry từ từ nhấp một ngụm trà rồi gật đầu dưới ánh mắt trêu chọc của cậu, “Ừ.”

“Mọi người đang đoán xem người nào lại may mắn có thể phá vỡ nguyên tắc không nhận quà đắt tiền của bồ đấy.” Ron nuốt thức ăn vào miệng và uống một ngụm trà trước khi tiếp tục, “Bồ biết đó là ai rồi à? Khi nào bồ sẽ giới thiệu cho mọi người?”

Cậu rõ ràng cực kỳ hứng thú với chuyện này, không có gì thú vị bằng chuyện hóng chuyện tình cảm của mấy đứa bạn thân.

Harry im lặng, xoa xoa chiếc khuy măng sét đá quý mới được tặng hôm nay, hồi lâu không lên tiếng.

Nụ cười trên mặt Ron dần dần trở nên cứng ngắc hồi lâu, nhìn chằm chằm vào viên ngọc lam xám kia, ký ức xấu nào đó chợt rùng mình một cái, bay ra khỏi đáy ký ức.

Mặt cậu đen lại ngay lập tức.

——————————————————

Tin đồn lan rộng, người ở Bộ Pháp thuật rảnh miệng là lại mang mấy tin không rõ thực hư về chuyện ấy đi chém gió với nhau rồi cuối cùng cả thế giới đều biết.

Rảnh rỗi sinh lắm chuyện, mọi người ai cũng cực kỳ thừa thời gian ngồi tán gẫu, ai ai cũng biết tin đó. Giọng điệu của cô Brandt rất khẩn trương, sắc mặt của vợ chồng Weasley không tốt, điều này càng làm dấy lên sự tò mò của họ. Rốt cuộc “người fan may mắn” là ai?

Theo suy đoán, đó phải là một người nhiệt tình, năng động, có gu thẩm mỹ tốt và biết kiên nhẫn, mà quan trọng nhất phải là người được Bộ trưởng Porter đối xử đặc biệt, chấp nhận cho người ấy theo đuổi.

Quả thực khiến người khác ghen tị.

Ngày bí ẩn đó được tiết lộ là ngày sinh nhật của Harry.

Trong khu vực nghỉ ngơi của Đại sảnh Phép thuật, một thanh niên thân  mặc áo sơ mi màu bạch kim và quần tây đơn giản ngồi lặng lẽ trên ghế sô pha chờ đợi điều gì đó, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ rất quen thuộc.

Các nhân viên sau khi tan sở vô tình như cố ý đi chậm lại, ai có thể nhận ra cậu ta là ai đều ngạc nhiên lẫn hoang mang.

Hành lang rộng lớn nhanh chóng bị chen lấn đông đúc, người ra kẻ vào đều cố hết sức làm như không có chuyện gì xảy ra, ánh mắt hóng hớt bay khắp bầu trời.

Chính là hắn ta?

Malfoy sao?

Giáo sư Ma dược, cựu Tử thần Thực tử?

Nếu ánh mắt là một thực thể, có lẽ cậu đã bị đóng đinh tại chỗ, bị nghiền nát thành thịt.

Khi Harry xuất hiện, cuộc trò chuyện ồn ào đột nhiên dừng lại trong một giây rồi lại vang lên. Người hóng chuyện càng tận lực nán lại, trò chuyện với những người xung quanh – bất kỳ ai, cả về những thứ linh tinh, giả vờ như mình không để ý họ.

Draco cầm bó hoa đứng dậy đi về phía Harry dưới ánh mắt của bao người.

Sắc mặt hắn vô thức có chút tái nhợt, nhưng từng bước đi rất vững vàng, ánh mắt nhìn về phía thanh niên tóc đen không chút dao động.

Kể từ khi nhận được lời mời hẹn hò của Harry vào tối qua, cậu đã biết mình phải đối mặt với những gì. Tất cả mọi lời khuyên của cha mẹ cậu và những suy đoán về điều tồi tệ nhất có thể xảy ra đều không thể dập tắt được khát vọng đang bừng cháy trong lòng cậu.

Cậu muốn đánh một canh bạc. Trước khi tới đây, cậu đã đánh cược với cha mẹ cậu khiến hai người họ buộc phải an tâm về chuyện này.

Cược rằng người đó sẽ không thực sự làm tổn thương cậu.

Cược rằng nửa cuộc đời cậu yêu anh không hề vô nghĩa.

Vì cố gắng khắc chế sự run rẩy, ngón tay cầm bó hoa của Draco có chút cứng ngắc, những tiếng thì thào xung quanh vây lấy cậu, tạo cho không gian rộng lớn này một cảm giác áp lực đến không thở nổi, đồng thời cũng khiến lưng cậu ớn lạnh.

Đám đông tự dạt sang một bên tạo thành một lối nhỏ để cậu có thể dễ dàng nhìn thấy người mình đang công khai theo đuổi.

Trong bầu không khí ngày càng căng thẳng, mọi người đều chờ đợi một kết quả, hoặc một chuyện tình lãng mạn bắt đầu, hoặc là một tên hề không biết lượng sức mình.

Ở cuối đoạn đường, Harry đang đứng đó và cậu lặng lẽ nhìn anh, một người mà cậu chưa bao giờ quên trong bao năm qua.

Trong đôi mắt xanh lục tựa hồ như có một tia động viên cậu, càng như mê hoặc, hấp dẫn cậu lao đầu vào lửa như một con thiêu thân.

——Nếu tiến thêm một bước là vực thẳm, hãy để cậu tan thành từng mảnh.

Mãi cho đến khi Draco đứng trước mặt Harry, những lời thì thầm đó mới dần lắng xuống, cậu phớt lờ Weasley đang chế nhạo ở bên cạnh, cũng không nhìn Granger đang cau mày, hai mắt nhìn thẳng vào Harry đang trầm mặc, duỗi tay trao bó hoá..

“Chúc mừng sinh nhật, Harry.” Draco nói nhẹ nhàng “Tôi có thể có đặc quyền ăn tối với cậu tối nay không?”

Harry nhìn hàng mi run rẩy và đôi môi tái nhợt của cậu, đột nhiên khẽ mỉm cười.

“Đương nhiên.” Anh gật đầu, một tay cầm lấy bông hoa, tay kia vòng qua eo Draco một cách tự nhiên.

“Mọi người làm loạn đủ chưa, còn không định rời đi sao?” Đôi mắt xanh tựa hồ mang theo ý cười, cậu chậm rãi quét một vòng xung quanh, “ Cậu ấy tỏ tình tôi, mọi người tụ tập như này, dọa cậu ấy bỏ chạy thì ai đền cho tôi đây? ”  

Anh rất nổi tiếng trong bộ. Mặc dù không hay nịnh bợ ai, cũng không hay cùng người khác cười đùa, nhưng khi anh mở miệng nói, không quan tâm là có phải thật lòng không, cả đám người đều cười vang, dường như thấy vui cho ai đó đã thoát kiếp FA, không cần biết danh tính của chàng trai may mắn ấy là ai. 

Ron hừ cười lạnh một tiếng hoà cùng tiếng ồn xung quanh nhưng không ai để ý sắc mặt kỳ quái của cậu, Malfoy và Weasley ba đời như nước với lửa. Tuy vậy, cậu cũng không nhảy xổ ra, mang tất tần tật những suy nghĩ trong lòng ra phản đối họ trước bàn dân thiên hạ.

Harry quay đầu lại và mỉm cười với cậu ta nhưng cậu lại liếc mắt đi chỗ khác.

“Có vẻ như hôm nay tụi tớ không cần tổ chức ăn mừng cho bồ rồi,” Ron chậm rãi nói với một nụ cười miễn cưỡng, “Chúc mừng sinh nhật—”

“Cảm ơn,” Harry nói, khi nhìn thấy vẻ mặt khó chịu và bất lực của cậu, anh dùng khuỷu tay huých huých cậu,  “Bất quá quà sinh nhật cũng không thể thiếu.”

Auror tóc đỏ thở dài,” Bồ nghĩ bồ là ai— “

——————————————————

Khi ở phòng chờ hôm đó, nhìn chiếc khuy măng sét của Harry, Ron cân nhắc một lúc, do dự nói ra một cái tên.

“Draco Malfoy?”

Lâu lắm rồi, kể từ lần cuối cậu nhắc tới cái tên đó, giọng điệu vẫn có chút nghiến răng nghiến lợi.

Harry cúi đầu che giấu, nhấp một ngụm trà, sau đó nhẹ nhàng nói: “Đôi khi tớ cũng muốn ghét cậu ấy đến tận cùng xương tủy như bồ.”

“Tớ chưa bao giờ vừa mắt hắn, Harry.”  Nghe lý do đầy ẩn ý của anh, Ron đột nhiên đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng chờ rồi quay lại chỗ ngồi.

“Không bao giờ có chuyện đó!” Cậu chống tay lên bàn và nhấn mạnh, “Không phải vì thành kiến ​​với cái nhà Malfoy, cũng không phải vì coi thường thân phận một Tử thần Thực tử—”

“Bởi vì hắn làm tổn thương bồ quá nhiều! Bởi vì hắn khiến cho bạn thân của tớ bị đùa giỡn như một kẻ ngốc! Bởi vì hắn lừa dối và lợi dụng bồ, đến tận bây giờ hắn vẫn chưa chịu buông tha cho bồ sao!?”

Cậu như trở lại mười mấy năm trước, đôi môi cậu run rẩy, “Tên đó muốn làm gì ?! Hắn ta còn muốn gì nữa, không ai hiểu nổi -“

“Đừng nói vậy, Ron.” Harry ngay lập tức ngắt lời, ôm cậu một cái, “Mọi chuyện đã qua rồi.”

“A, bồ có nhầm lẫn gì không, Harry? Tớ nói lời này là để khuyên bảo bồ đấy, ai cần bồ an ủi tớ.” Ron kìm nén cơn tức giận trong lòng, ” Dù bồ không định quan tâm đến chuyện đó thì cũng đừng quên những gì hắn ta đã làm với bồ! Malfoy không phải là đối tượng tốt đâu. Nhà Slytherin sẽ làm bất cứ điều gì họ muốn để đạt được mục tiêu của mình, bồ không sợ hắn lại lừa gạt bồ à? ”

“ Không, ”Harry thẳng thừng nói,“ Không cần nghi ngờ động cơ của cậu ấy ___ chính tớ đã yêu cầu cậu ấy theo đuổi tớ ”

Ron sững người một lúc, rồi lại nhăn mặt.

“Mặc dù đó là một tên Malfoy khó ưa—” cậu vò đầu bứt tóc, do dự một lúc rồi cáu kỉnh nói, “nhưng Harry, nếu bồ, ừm, vẫn không cam lòng, tớ có thể tới đánh hắn một trận ra trò, không cần bồ phải ra tay làm trò — “

Cậu nói đến đây lập tức ứ họng, nhận ra câu nói của mình giống như nói Harry bụng dạ thủ đoạn khó lường, vậy khác gì nghi ngờ nhân phẩm của bạn thân cậu. Nhưng mà, Draco Malfoy… luôn là ngoại lệ, theo nhiều nghĩa khác nhau.

Không ai hiểu rõ hơn cậu và Hermione rằng vụ việc đã ảnh hưởng đến Harry như thế nào.

Nhìn thấy hắn như vậy, Harry cuối cùng cũng mỉm cười lắc đầu, “Đừng lo lắng.”

“Thật ra, lựa chọn lúc trước của Draco là có thể hiểu được. Dù sao thì đó cũng là cha của cậu ấy, tự nhiên quan trọng hơn tớ nhiều.” Anh rũ mắt, ngữ khí không rõ, “Nhưng mọi chuyện trong quá khứ đều không phải là giả, mười năm rồi, Ron, cậu ấy vẫn nguyện ý bảo vệ tớ ngay thời điểm nguy hiểm nhất.”

“Giống như bồ nói, tớ đúng là có chút không cam lòng, cho nên tớ mới yêu cầu Draco như vậy, muốn xem cậu ấy có thật sự … “

Cậu ấy có thực sự thích anh?

Cậu ấy có thể kiên trì với tình cảm ấy?

Khi đứng trước sự lựa chọn lần nữa, liệu cậu có bỏ rơi anh … một lần nữa?

“Bồ có biết mình đang đánh cược vào điều gì không?” Vẻ mặt Ron hiếm khi nghiêm túc, thực sự không hề tin tưởng Malfoy. ” Cái chuyện đó __ này, nhìn tớ đi! Tớ có sai không? Đã bao năm rồi, Malfoy còn chưa đứng trước mặt bồ nói câu xin lỗi! Như vậy đã đủ để chúng ta ăn thịt hắn chưa?”

” Hầy, cậu ấy hơi xấu hổ. Tớ không muốn nói dối bồ, Ron. Nếu không phải là cậu ấy, cũng không phải ai khác trong tương lai. ”

Harry thở dài cam chịu,“ Tớ thực sự đánh cược rằng lần này Draco có thể lấy hết can đảm để đối mặt với mọi sự nghi ngờ, cược rằng trên thế giới này sẽ có người không màng tới nhân sự, một lòng một dạ yêu tớ. “

” —— Tớ không dám tin hắn đâu. “

——————————————————

Nhìn hai người quay lưng rời đi, Ron cũng thở dài, không biết nên bực bội vì sắp tới phải thường xuyên gặp tên Malfoy đó hay nên thấy may mắn cho người bạn thân mình đã thắng cuộc cá cược.

Draco hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của người khác, cậu gần như theo bản năng đi về phía trước với lực đẩy ngang hông. Mơ màng một lúc mới thấy mình đã rời khỏi Bộ pháp thuật.

Ở khắp mọi nơi quá yên tĩnh, gió hát trên ngọn cây, đung đưa chiếc xích đu cũ chậm rì, kêu cót két.

“Chờ tôi thay thường phục trước rồi cùng nhau đi lấy bánh nhé.” Harry mở miệng phá bầu không khí im lặng, ôm cậu rồi quay người đi về phía cửa nhà.

“Chờ … chờ một lát …” Draco nói một cách mơ hồ, kéo ống tay áo.

“Hả?”

Harry cúi đầu, xoang mũi phát ra một tiếng đơn giản. Người nọ nhào vào người anh, mắt nhắm nghiền như thể cậu đang sợ bị bỏ lại.

“Tôi hơi yếu chân.”

Cậu không còn giữ được sự bình tĩnh khi rời xa tầm mắt của mọi người, lòng bàn tay và lưng đổ mồ hôi lạnh, bởi vì sợ hãi mà cả người vô lực đến đứng không vững.

Harry không ngờ đến điều này, anh tăng thêm lực đạo và vòng qua người nọ trong vòng tay mình, không nói nên lời trong một lúc lâu.

Để bình tĩnh lại, Draco thở ra một hơi dài và đờ đẫn hỏi: “Ra là vậy à?”

“Cái gì?” Harry trầm giọng hỏi.

“Ra là cậu muốn làm tôi sợ một chút, thì sẽ dễ dàng mang tôi về nhà?” Draco ngẩng đầu, bất định nhìn hắn. “Cho dù là kiểm tra, cũng không cần tôi làm gì vậy chứ?”

Harry phản ứng bình tĩnh, “Cậu sợ à? ”

Draco lặng lẽ gật đầu, đôi mắt bỗng đỏ hoe.

Đầu ngón tay lướt qua khóe mắt ướt át, Harry nặng nề thở dài, “Đây là điều cực kỳ tàn nhẫn nhất tôi có thể làm với cậu rồi.”

Nhìn thấy cậu hoảng sợ, nhìn cậu ra tay liều mạng, nhìn cậu theo bước đi trong đám đông, kìm lòng không được sợ hãi và đến gần anh, mỗi bước đi như có ai đó hôn nhẹ vào trái tim anh, làm dịu đi những uỷ khuất tích tụ đã lâu, không cam lòng cùng tiếc nuối.

Nó giống như một ngôi nhà yên tĩnh đột nhiên mở cửa sổ luôn bị đóng, nắng và gió, màu sắc sặc sỡ và âm thanh sống động tràn vào.

Và cuối cùng anh đã có thể bình tĩnh chấp nhận tất cả những điều này, bởi vì anh tin rằng mình có đủ dũng khí để trao gửi niềm tin một lần nữa, và có đủ dũng khí để trao cho người kia nhiều hơn và tốt hơn.

“Món quà của tôi—” Draco khẽ dụi khóe mắt lên chiếc áo choàng của mình, mới chợt nhận ra, “Tôi vừa để quên nó trong Bộ Pháp thuật—”

“Họ sẽ cất nó đi,” Harry hôn lên mái tóc vàng mềm mại của cậu, thì thầm, “Chỉ cần cậu đứng cạnh tôi như này, không có món quà nào tuyệt vời hơn thế này.”

“Ừ.” Draco sụt sịt rồi vươn tay ôm chặt lấy người trước mặt.

Trong vòng tay quen thuộc, an tâm này, cậu chợt thấy rằng tất cả những gì khiến cậu bất an, về sự phản bội, về tổn thương, về quá khứ, về tương lai … đều có thể tạm thời nguôi ngoai.

Chỉ cần ôm anh như vậy là đủ.

HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started