[HP/SNARRY] Chuyện Bí Mật Của Lâu Đài – Chương 3: Rừng Cấm Hỗn Loạn


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Ăn xong bữa tối, Harry được phép đi dạo trong lâu đài, bà Pomfrey yêu cầu cậu uống hết tất cả độc dược mới có thể cho cậu rời khỏi Bệnh Thất. Cậu không còn cách nào khác đành phải làm theo.

Chờ khi cậu rời khỏi Bệnh Thất đã là hơn 8 giờ, sau hàng loạt bài kiểm tra của bà Pomfrey, cuối cùng bà ấy cũng đồng ý cậu có thể rời khỏi giường, nhưng phải trở về trước 10 giờ.

Hai tiếng…… Cậu tính toán, trước tiên là đi tới tháp Gryffindor để lấy áo choàng tàng hình và bản đồ đạo tặc, sau đó mặc vào, và bắt đầu từ từ di chuyển về phía hầm —— Ban ngày cậu nhìn thấy Snape, nói cách khác…… Snape cũng không rời khỏi Hogwarts! Tất nhiên…… Có lẽ hắn đã rời đi…… Harry nín thở, chậm rãi đi về phía trước cho đến khi đi đến phòng vệ sinh của Myrtle, thẳng đến đi đến đào kim nương phòng rửa mặt thời điểm, cậu mới bước vào.

“Tôi trang trọng thề rằng tôi không làm bất cứ chuyện gì tốt.” Cậu rút đũa phép ra và chỉ vào bản đồ đạo tặc.

“Ai đó!” giọng nói bén nhọn của Myrtle xẹt qua không khí, Harry không có trả lời, nhờ ánh sáng mỏng manh, cậu thấy tên của Snape chậm rãi hiện lên trên bản đồ, đang ở trong hầm. Điều này khiến cho cậu cảm thấy yên tâm.

Cất tấm bản đồ đi, cậu rời khỏi phòng vệ sinh, bắt đầu di chuyển chân về phía hầm.

Đúng vậy, hắn cần thiết phải tìm được chứng cứ Snape là Tử Thần Thực Tử, cậu nhất định phải tìm được cái này.

Ẩn mình ở dưới lớp áo choàng tàng hình, mỗi bước đi của Harry đều rất cẩn thận, một chút âm thanh đều không thể phát ra. Cậu phải làm cho bản thân thật sự giống như một đám mây trong không khí, như vậy mới có thể thuận lợi đi vào hầm, sau đó đi làm chuyện mà cậu muốn làm.

Khi đến cửa hầm, cậu cũng không có đi vào mà núp ở bên cạnh, lạnh lùng mà nhìn chăm chú vào cánh cửa kia. Cậu đã từng bước qua cánh cửa đó vô số lần, sau đó được lệnh phải làm một ít lao động hoặc là sao chép một số cuốn sách, đây đều là nội dung cấm túc của cậu, nhưng hiện tại cậu cảm thấy thân phận của mình hoàn toàn bất đồng.

Căn hầm âm u ẩm ướt, cũng không có chỗ nào đặc biệt, nhưng là hành lang trống rỗng càng thêm trống trải hơn khi không có những học sinh nhà Slytherin với đôi mắt trên đỉnh đầu.

Harry thậm chí còn không dám thở, cậu có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập của mình, đập thình thịch giống như tiếng trống vậy.

Đôi mắt của cậu gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cửa hầm, cậu chắc chắn rằng dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa, chỉ cần cánh cửa này có bất kỳ động tĩnh gì, cậu sẽ không bỏ lỡ —— Cậu thề.

Snape là một Tử Thần Thực Tử xấu xa, hắn nhất định đã làm rất nhiều chuyện xấu, thậm chí là…… Giết người! Cho nên, cậu không thể để cho hắn tự do như vậy, có lẽ…… Dumbledore cũng là bị hắn lừa, bị hắn lừa gạt, dùng những độc dược đó, hoặc là một cái gì đó khác! Sau đó…… Hắn trốn thoát, cũng giống như Malfoy kia…… Thật ra, bọn họ đều là những tên trung thành với Voldemort!

Nghĩ đến Voldemort, trong đầu Harry hiện ra cái tên Tom Riddle kia, ký ức mà cậu bắt gặp được vào năm thứ hai kia, thuộc về Voldemort. Vô cùng…… Đáng sợ.

Cậu không biết khi Snape xuất hiện, cậu có thể quăng một cái lời nguyền cho hắn không nữa…… Cho dù cậu không biết nhiều lắm, nhưng nó cũng không thể gây trở ngại cho việc cậu bắt giữ một tên Tử Thần Thực Tử! Có lẽ cậu nên lấy đi đũa phép của hắn…… Có lẽ là một thứ gì khác…… Sau đó đem hắn đưa tới trước mặt Dumbledore để bắt hắn thú nhận mọi thứ!

Nghĩ đến đây, hô hấp của cậu cũng bắt đầu dồn dập lên, giống như cậu đã làm được điều đó vậy…… Cánh cửa hầm mở ra.

Snape đi ra ngoài, trước sau như một vẫn là âm trầm đầu đầy dầu và đầy độc ác.

Hắn xoay người đóng cửa lại, quay đầu lại, một đôi mắt đen nhánh và trống rỗng xoay chuyển, dường như ở trong không khí có cái gì đó làm hắn khó chịu không thể chịu đựng được, sau đó hắn đi tới trước mặt Harry —— Harry hiện tại đang mặc áo choàng tàng hình, không có khả năng bị phát hiện, nhưng là cậu rất sợ hãi, luôn cảm thấy rằng Snape có thể xuyên qua áo choàng tàng hình mà nhìn thấy cậu.

Harry rất sợ hãi chuyện này, cho dù cậu cũng không cảm thấy Tử Thần Thực Tử có bao nhiêu đáng sợ, nhưng loại hành vi này của Snape…… Cùng những lời nói mà ngày thường hắn hay nói khiến Harry cảm thấy bản thân cậu đang run rẩy.

Nhưng mà Snape dường như thấy rõ sự sợ hãi của Harry, hắn đưa tay ra và quơ quơ ở trước mặt mình —— Harry lùi lại mà không bị Snape bắt lấy.

Snape lại duỗi tay một lần nữa……

“Severus.” Một tiếng kêu, ngăn cản bàn tay đang vươn ra của Snape và cũng giải cứu cho Harry.

Là Dumbledore.

“Albus, là điều gì đã khiến cho ông trễ thế này mà còn đi lang thang quanh hầm?” Snape lạnh lùng mà nhìn lão hiệu trưởng, muốn tìm ra điều gì đó đặc biệt trên khuôn mặt của ông ta.

“Đúng vậy, đi lang thang, cảm nhận một chút vui vẻ của việc đi dạo ban đêm.” Dumbledore đi đến bên cạnh Snape, nhưng lại không có nhìn hắn, “Thầy biết không, Severus, thời trẻ ta thường xuyên như vậy. Đi lang thang khắp mọi ngóc ngách, ở mọi góc của Hogwarts, đều tìm kiếm một phần vui vẻ thuộc về chính mình,” quay đầu lại và nhìn vào đôi mắt của Snape, lúc này Dumbledore trông có vẻ vô cùng từ ái, “Severus, lúc thầy còn đi học cũng giống như vậy, đúng không?”

“Tôi nghĩ tôi không có nhiều thời gian rảnh để đi lang thang như vậy, với lại…… Tình huống lúc ấy của tôi, tôi nghĩ ông cũng rất rõ ràng, giáo sư Dumbledore.” Snape cắn chặt hai chữ giáo sư, rít lên nói.

Dumbledore không nói chuyện nữa, chỉ là đi về phía trước, mà Snape cũng đi theo ông, hai người cùng nhau đi về phía trước. Harry đi theo ở phía sau bọn họ.

Đi đến bên ngoài lâu đài, Dumbledore ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. “Severus, nhìn xem, phong cảnh như vậy, ngày đẹp như vậy, là tốt đẹp đến cỡ nào……” Ông nói, sau đó thở dài, “Nếu…… Cái này bị phá vỡ……”

“Dumbledore, tôi cho rằng ông biết, tôi vì ai mà làm việc.”

“Đúng vậy…… Cho nên, ta muốn nhờ thầy giúp ta một lần nữa.” Dumbledore nhìn Snape, “Severus, thầy biết đấy, ta chỉ tin tưởng thầy.”

Không —— không thể tin tưởng hắn! Nội tâm của Harry đang rít gào, cậu biết Snape hoàn toàn không phải là người tốt, càng không phải là một người đáng để tin tưởng, hắn là thuộc hạ trung thành của Voldemort!

Tuy nhiên, cụ Dumbledore cũng không có nghe thấy tiếng lòng của Harry, ông vẫn tin tưởng Snape như cũ, hơn nữa còn nguyện ý đem tất cả những thứ quan trọng nhất của mình cho Snape bảo vệ —— Harry thấy, Dumbledore lấy ra một cái hộp, đặt vào trong tay Snape, có lẽ đó là thứ rất quan trọng…… Đồ vật vô cùng quan trọng!

“Không!” Harry hét lên, thậm chí nhào qua mà không cởi áo choàng tàng hình.

“Harry?!”

“Đáng chết Potter!”

Một trận hỗn loạn, sau đó là yên tĩnh…… Ngay sau đó, Harry trở nên không biết gì cả.

Rất lâu, hoặc là không lâu sau đó, chờ khi Harry tỉnh lại một lần nữa, cậu chỉ nhìn thấy một vị phu nhân xinh đẹp đang mỉm cười nhìn cậu, mà đồ đạc trang trí xung quanh cậu cũng không phải là Bệnh Thất mà cậu quen thuộc hay là những nơi nào khác —— Nơi này, thậm chí không phải là Hogwarts!

HẾT CHƯƠNG 3

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 37: Tiệc Tối Cuối Năm Học


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Khi thức dậy vào buổi sáng ngày hôm sau, có lẽ là Draco đã quay trở về, hy vọng hắn không có bị bắt —— A, đương nhiên là hắn sẽ không bị bắt.

Bà Pomfrey vừa nói giáo sư Snape vừa tới xem cậu, nhưng không chờ cậu tỉnh lại mà đã đi rồi.

Trong nháy mắt Harry còn tưởng là mình đã xuyên qua một thế giới khác.

Giáo sư Snape tới xem cậu? Chuyện đùa gì vậy?? Harry cảm thấy bản thân mình đã bị dọa sợ.

Buổi tối ngày hôm đó, Harry một mình đi xuống lầu và tham gia tiệc tối cuối năm.

Vừa rồi bà Pomfrey đã chuyện nhỏ hóa to bắt cậu lại và kiên trì kiểm tra thân thể của cậu một lần nữa, vì vậy khi cậu vội vã đi đến Đại Sảnh Đường, bên trong đã ngồi đầy người.

Đại Sảnh Đường được trang trí màu xanh lục và màu bạc là màu tượng trưng của Slytherin, để chúc mừng bọn họ bảy năm liên tiếp giành được Cúp Nhà.

Trên bức tường sau lưng dãy ghế giáo sư, có treo một cái biểu ngữ vẽ một con rắn lớn Slytherin.

Khi Harry vừa bước vào, Đại Sảnh Đường đột nhiên im lặng, rồi sau đó bọn họ lại bắt đầu nói chuyện ồn ào.

Cậu đi đến dãy bàn của Gryffindor, ngồi ở giữa Ron và Hermione, giả vờ như không biết rằng mọi người đều đứng lên và nhìn chằm chằm cậu.

May mắn thay, một lát sau cụ Dumbledore cũng đã đến, tiếng ồn ào trong Đại Sảnh Đường cũng dần dần lắng xuống.

“Lại một năm nữa đã trôi qua!” Dumbledore vui vẻ nói, “Trước khi các con tận tình hưởng thức những món ăn ngon này, ta cần các con phải nghe lão già này nói một chút chuyện cũ. Đây là một năm xuất sắc làm sao! Cái đầu nhỏ của các con chắc chắn cũng đã phong phú hơn trước, có phải hay không?

Cả một kỳ nghỉ hè đang chờ đợi các con ở phía trước, để cho các con có thể tiếp thu những cái đó và bắt đầu một học kỳ tiếp theo và để đầu óc các con thoải mái hơn. Hiện tại, theo ta được biết, đầu tiên chúng ta cần thực hiện nghi thức trao Cúp Nhà.

Điểm cụ thể của các học viện là: Đứng thứ tư là Hufflepuff, 402 điểm; đứng thứ ba là Ravenclaw, 452 điểm; đứng thứ hai là Gryffindor, 526 điểm; đứng thứ nhất là Slytherin, 772 điểm.”

Các học sinh của ba học viện khác đều rất bình tĩnh, dường như đang chờ đợi những tiếng hoan hô như tiếng sấm và những tiếng dẫm chân tại chỗ của Slytherin.

Nhưng bàn dài của Slytherin lại yên tĩnh đến bất ngờ, bọn họ không nói lời nào và nhìn Draco —— Draco đã từng nói qua —— đừng có ngu ngốc mà lôi kéo thù hận!

“Vâng, vâng, biểu hiện không tồi.” Dumbledore nói, “Tuy nhiên, một số sự kiện xảy ra gần đây cũng nên được tính.”

“Hừm, hừm,” Dumbledore hắng giọng, “Ta vẫn còn một số điểm cuối cùng cần phải thêm vào. Để tôi xem. Đúng rồi! Đầu tiên là —— Trò Hermione Granger, khi đối mặt với ngọn lửa nóng trò ấy đã bình tĩnh để suy luận logic, ta muốn thêm 50 điểm cho nhà Gryffindor.”

Hermione chôn mặt vào khủy tay, Harry nghi ngờ rằng cô nàng đang trộm khóc. Các học sinh nhà Gryffindor ngồi chung quanh bọn họ đều mừng rỡ như điên, nhảy lên nhảy xuống ở bên cạnh bàn ăn.

Tiếng hoan hô của học sinh nhà Gryffindor thiếu chút nữa đã làm nổ tung trần nhà pháp thuật. Các ngôi sao trên đỉnh đầu của bọn họ dường như cũng đang run nhè nhẹ.

Ron có hơi mất mát, “Sớm biết rằng như vậy thì mình đã tham gia bàn cờ kia rồi.”

Nhưng cậu vẫn cảm thấy rất vui mừng cho Hermione.

Trên bàn dài nhà Slytherin cũng vang lên vài tiếng vỗ tay dành riêng cho cô ấy.

Draco nói, “Cô nàng thông minh đó đáng giá nhận được.”

Theodore mím môi, hiện tại cậu không biết nên làm gì bây giờ, một mặt cậu cảm thấy rất kiêu ngạo về cuộc phiêu lưu mạo hiểm của mình, một mặt thì cậu lại thấy hoảng sợ khi cuối cùng gặp phải kẻ thù —— Cậu phải nói như thế nào với ba ba của cậu đây?

Ba ba, cuối học kì này con đối diện nhìn thấy kẻ bí ẩn? Con còn nhìn bạn học của con ngăn cản hắn ta ăn cắp Hòn đá Phù thủy vì để hắn ta có lại thân thể của mình một lần nữa?

Nhưng kỳ lạ là, cậu không hối hận.

Cậu nhìn Draco, Draco mỉm cười nhìn cậu, cuối cùng Theodore cũng nở một nụ cười tươi và vỗ tay.

Hermione nước mắt lưng tròng nhìn về phía bàn dài nhà Slytherin và mỉm cười ngượng ngùng.

Sau đó mọi người rất vất vả mới có thể bình tĩnh trở lại.

“Thứ hai là, Harry Potter,” Dumbledore nói. Đại Sảnh Đường đột nhiên trở nên rất yên tĩnh. “Trò ấy đã thể hiện sự can đảm không hề sợ hãi và sự dũng cảm phi thường. Vì vậy, ta muốn thưởng thêm cho Gryffindor 60 điểm.”

Âm thanh ầm ĩ rất đinh tai nhức óc. Những học sinh đó vừa la hét đến khản cả giọng, vừa âm thầm ở trong lòng tính toán lại điểm số, hiện tại Gryffindor có 636 điểm, nếu Dumbledore lại thưởng thêm điểm nữa thì tốt quá rồi.

Draco có chút bất mãn. “Sự dũng cảm của Harry xứng đáng ít nhất được 100 điểm!” Hắn bực bội nói.

Khóe miệng học sinh trên bàn dài nhà Slytherin phía sau hắn run rẩy —— Thủ tịch, rốt cuộc ngài là thủ tịch của Nhà nào nha?

“Còn một vài chuyện nữa.” Dumbledore giơ một bàn tay lên. Đại Sảnh Đường dần dần yên tĩnh lại.

Dumbledore mỉm cười, “Thật đáng tiếc là, ngày hôm qua có vài học sinh nhà Slytherin lại bị bắt giữ khi đi dạo trong lâu đài vào lúc nửa đêm. Vì lý do này, ta không thể không trừ điểm của bảy người học sinh này, mỗi người trừ 50 điểm.”

Bảy người học sinh, mỗi người 50 điểm? 350 điểm!?

Harry kinh ngạc mở to hai mắt nhìn sự bình tĩnh trên bài dài nhà Slytherin, rất rõ ràng là bọn họ đã biết trước kết quả này.

Nhưng, tại sao!? Bảy người kia rõ ràng không phải đi dạo ban đêm a!

Ron kéo ống tay áo của Harry và nhìn cậu lắc đầu, thấp giọng nói: “Lần này người Slytherin cũng tham dự cuộc chiến chống lại Voldemort, nhưng cậu cũng biết gia đình của bọn họ rất nhạy cảm. Đây là yêu cầu của Draco.”

Giờ phút này Harry có một bụng lời nói muốn hỏi Draco.

Nếu lúc này có ai đó đang đứng bên ngoài Đại Sảnh Đường, có thể họ sẽ cho rằng ở đây đã xảy ra một vụ nổ mạnh, những tiếng reo hò trên bàn dài nhà Gryffindor cứ từ từ cao dần lên.

“Điều này có nghĩa là,” Dumbledore không thể không lớn hét lên mới thể vượt qua những tiếng reo hò như tiếng sấm, bởi vì ngay cả học sinh nhà Ravenclaw và Hufflepuff cũng đang ăn mừng sự thất bại bất ngờ của Slytherin, “Chúng ta cần thực hiện thay đổi một số trang trí nho nhỏ ở đây.”

Ông vỗ tay, ngay lập tức những dải lụa màu xanh lục biến thành màu đỏ tươi, màu bạc biến thành màu vàng; con rắn khổng lồ của Slytherin biến mất, và được thay thế bằng một con sư tử Gryffindor oai phong.

Nước mắt của Pansy đảo quanh hốc mắt, Draco vỗ vỗ vai của cô nàng.

Blaise mím môi.

“Biết Slytherin có bao nhiêu người ghét sao?” Draco nhẹ nhàng hỏi.

Theodore cắn chặt răng và quay mặt sang một bên.

“Các cậu nhìn Gryffindor xem.” Draco nhìn bàn dài Gryffindor, ba Nhà khác đều đang điên cuồng chúc mừng cho nhà Gryffindor —— Thật thân thiết gần gũi giống như một ngàn năm trước vậy —— Chỉ có Slytherin lạnh lùng ngồi ở một góc.

“Ghen ghét sao? Căm hận sao?” Draco hỏi bọn họ bằng giọng điệu nguy hiểm, “Chẳng lẽ các cậu không muốn được mọi người chú ý và nếm thử tư vị của nó như thế nào? Các cậu vẫn luôn muốn trốn trong bóng tối lạnh lẽo và ẩm ướt sao và càng ngày càng trở nên lạnh hơn và lạnh hơn nữa?”

Hắn nhìn Theodore đang ngồi ở một bên, “Cậu cũng nhìn thấy rồi đó, bộ dáng hiện tại của hắn ta, người không ra người, quỷ không ra quỷ, hai bàn tay trắng, điên cuồng, vậy thì nhà của cậu còn muốn đi theo hắn ta sao?”

“Cậu muốn có một ngày nào đó hắn ta bám vào trên người sao?” Draco đưa tay sờ cái ót của Theodore và Theodore rùng mình một cái.

“Cậu cũng thấy rồi, hắn ta rất tàn nhẫn vô tình đối với những người đi theo hắn ta.” Draco nhìn Theodore với vẻ mặt vô cảm, nhưng hắn rất nhanh đã ôn hòa trở lại, “Hãy bảo vệ tốt bản thân, Theodore, cậu là người bạn tốt nhất của mình. Mình không muốn có chuyện gì xảy ra với cậu.”

Godric có rất nhiều bạn bè —— Bọn họ sẵn sàng nguyện ý vào sinh ra tử vì hắn.

“Mê hoặc người khác là thiên phú của cậu.” Salazar đã từng nhận xét hắn như vậy.

Theodore cắn răng và nhìn vào đôi mắt màu xám sáng ngời chân thành của Draco, “Mình biết rồi.”

Snape đang bắt tay với giáo sư McGonagall, và trên mặt cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Ánh mắt của ông đúng lúc bắt gặp được ánh mắt Harry, Harry lập tức liền hiểu rõ rằng thái độ của Snape đối với cậu vẫn không hề thay đổi. Harry cảm thấy chuyện này không có gì để lo lắng hết. Có vẻ như cuộc sống sang năm sẽ khôi phục bình thường, ít nhất khôi phục đến trạng thái bình thường của Hogwarts.

Khi tiệc tối vừa kết thúc, Harry lập tức chạy đến và ngăn cản ở trước người của Draco.

“Tại sao?” Harry nghi ngờ nhìn hắn, “350 điểm ——”

Harry bỗng nhiên phát hiện tất cả học sinh nhà Slytherin đều đi theo ở phía sau lưng của Draco —— Không ai đi lên trước.

“Các cậu đi về trước đi.” Draco quay đầu lại nói.

Bọn họ mới từng bước từng bước rời đi.

“Đây là điều cần thiết, Slytherin đã quá mạnh ở Hogwarts rồi.” Draco nói với Harry, “Bảy năm vô địch liên tiếp đã thu hút quá nhiều sự ghen ghét, oán trách, hận thù và giận dữ.”

“Cậu là một cơ hội, Harry, cậu là Cứu thế chủ. Không có gì sai khi Slytherin thất bại trong tay cậu, bởi vì cậu đại diện cho ý nghĩa của kỳ tích.”

“Chúng ta cũng cần giải quyết sự oán giận của ba nhà khác đối với Slytherin.”

“Đây là một chuyện rất tốt. Cậu không cần khó chịu như vậy.” Draco an ủi.

“Nhưng mình không hiểu,” Harry nói, “Cậu là Godric Gryffindor…… Nếu cậu mà tới Gryffindor, cậu sẽ trở thành ánh sáng rực rỡ nhất trong Gryffindor, cậu có thể chia sẻ tất cả niềm vui chiến thắng với Gryffindor, cùng vui vẻ và kiêu ngạo với chúng tớ ——”

“Ở rất lâu trước kia mình đã trải qua những chuyện đó rồi,” Draco vuốt ve mái tóc của Harry, “Tuy rằng mình cũng rất nhớ Tháp Gryffindor, rất nhớ Bà Béo ở lối ra vào —— Ồ, Bà Béo có khỏe không?”

“Bà ấy rất tốt.”

“Thay mình hỏi thăm bà ấy. Harry,” Draco hôn lên trán của Harry, “Hiện tại mình càng có chuyện quan trọng phải làm hơn —— Mình không thể trơ mắt đứng nhìn bốn Nhà cứ tiếp tục bị chia cắt như vậy. Ngoài ra cậu không được quên, hiện tại mình không phải là Godric Gryffindor, mình là Draco Malfoy.”

HẾT CHƯƠNG 37

[HP + TW] Magical Twilight – Chương 13


TRANSLATOR: JUNE

BETA: BAMBI

-o0o-

Harry cảm thấy cậu sẽ có lỗi với Edward nếu nói cho anh ta biết về phản ứng của Bella, về việc cô ấy nổi điên như thế nào. May là Bella không có phép thuật, không thì ngôi nhà đã tanh bành vì cảm xúc của cô rồi. Cửa sau mở ra, Harry ra hiệu cho Jake đi qua, người sói ngay lập tức tiến về phía bạn đời của mình và ôm cô vào lòng, cuối cùng Bella cũng thả lỏng trong vòng tay cậu. Harry nhìn ra cửa sổ, hy vọng có dấu hiệu cho thấy Jasper sắp trở về, nhưng không có.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper nhảy từ trên cây xuống, chặn Edward lại. Edward đứng thẳng người và nhìn chằm chằm anh, Jasper có thể cảm nhận được sự tức giận của anh ta, dù cho khuôn mặt anh ta vô cảm. “Tránh xa cô ấy ra.” Edward gầm gừ, co rút người.

“Tự lo cho mình đi Edward.” Jasper cảnh báo, anh không có tâm trạng để ý thái độ của mình. “Mày đã bỏ rơi Bella bằng cách tàn nhẫn nhất có thể, giờ mày còn dám quay lại đây theo dõi bọn tao?”

“Cô ấy là của tao.”

“Không, cô ấy không phải. Bella không thuộc về ai cả, và cô ấy không muốn dính dáng gì đến mày nữa.” Jasper lạnh lùng nói, tư thế hơi thay đổi nhưng anh không cúi xuống, cho Edward thấy sự nguy hiểm của mình.”Đi đi, về nhà Cullen đi.”

“Không!” Edward lao tới nhưng Jasper nhìn thấy động tác của anh ta và dễ dàng né tránh. Jasper ném anh ta sang một bên rồi di chuyển, đè anh ta xuống. Edward gầm gừ và gắt gỏng, giãy dụa nhưng Jasper có sự tôi luyện và nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu trong khi Edward luôn dựa vào tốc độ và khả năng đọc suy nghĩ của mình trong những lúc khó khăn và lộn xộn mà họ thường gặp phải khi ở cùng nhà Cullen. Jasper chắc chắn rằng Edward sẽ không thể làm gì khi không có sự cho phép của anh.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

“Harry?”

Cậu quay lại từ cửa sổ, nhìn sang chỗ Bella và Jacob đang ngồi trên chiếc ghế dài. “Ừ?”

“Cậu có thể đi tìm Jasper, nhớ về nhà an toàn nhé.” Cô nói, Harry cười toe toét rồi biến mất ngay sau đó, để lại hai người một mình.

“Họ sẽ ổn thôi.” Jake trấn an cô và Bella gật đầu.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper cảm nhận Hary tới gần nhưng không buông tha cho ‘người anh em’ của mình. ” Vui không?” vị pháp sư hỏi, Jasper nhếch mép cười.

“Tương đối.” Anh thừa nhận, để Harry tiến vào tầm nhìn và quỳ xuống nhìn Edward.

“Hừm… chắc chắn là khẩu vị của Bella đã được cải thiện.” Nghe vậy, Edward gầm gừ còn Harry cười cười. “Ma cà rồng bé bỏng cẩn thận vào, kẻ cuối cùng gầm gừ với tôi đã cháy lên đẹp phết đấy.” Cậu chế nhạo. Khó khăn lắm Jasper mới nhịn cười được với hành động của Harry, đúng là ban nãy anh có trêu chọc Edward, và rất thích thú nữa, nhưng mục đích thật sự của anh là chuẩn bị tinh thần cho cậu ta để báo tin Bella đã bước tiếp.

“Bella là của tôi!”

Harry thở dài, có vẻ như đầu óc tên này là một chiều, không tiếp nhận nổi thông tin nào cả. Nhờ những lá chắn tinh thần của mình, không ai đọc được tâm trí của Harry cả, nhưng có lẽ cậu có thể đùa ngược lại Edward, hoặc là “giúp đỡ” tí ( Harry nói đầu óc của Edward một chiều á), bằng cách nhìn vào tâm trí anh ta thử xem. Cậu đã nghe qua về sự phản kháng trong tiềm thức của một số loài, nhưng không ai nói gì về ma cà rồng cả, có lẽ vì họ từng là con người. Harry cảm thấy như cậu đã dùng thời gian vô tận để hiểu và học được nghệ thuật tâm trí và cậu biết, thực tế là cậu vẫn đang học, nhưng dường như là cậu đủ khả năng để làm điều này nên cậu nhìn vào mắt con ma cà rồng đang vật lộn.

Jasper giữ im lặng khi hai người kìa nhìn vào mắt nhau, biết rằng Harry đang làm gì đó, sau một phút, Harry giật giật người và bắt đầu nôn. “Harry?” anh gọi một cách dè chừng, Harry ngồi dậy.

“Tâm trí của anh ta…. Anh ta không yêu Bella; anh ta chỉ muốn máu của cô ấy. Anh ta muốn sở hữu cô ấy ”. Harry nhổ nước bọt, giọng nói tràn ngập sự kinh tởm. Cậu đứng dậy, đôi mắt xanh lục gần như phát sáng và mái tóc tung bay trong gió. “Anh ta rất nguy hiểm.”

” Đám Volturi đang để ý Edward, nếu chúng ta giết anh ta, có thể họ sẽ tức giận, chưa kể đến Carlisle.” Jasper cảnh báo, Harry nhăn mặt nhưng vẫn gật đầu, rồi một tia sáng bắn vào Edward, khiến Jasper bất ngờ khi anh ta mềm nhũn và mất đi ý thức.

“Vậy tôi đoán chúng ta cần tìm Carlisle và trả lại đứa con trai ngỗ nghịch của ông ta.”

Jasper gật đầu, đứng dậy, vẫn ngạc nhiên khi thấy một ma cà rồng bất tỉnh. Anh vác Edward lên, sau đó họ trở về nhà, Jasper gọi điện cho Bella và giải thích rằng họ phải rời thị trấn trong vài ngày để giải quyết chuyện Edward. Cô và Jake không vui lắm nhưng Jake vẫn cần đi học còn Bella không có lý do gì để thuyết phục bố cô, khiến ông cho phép cô đi.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Carlisle ra khỏi nhà, hoàn toàn chết lặng trong một giây, chạy đến bên con trai của mình ngay lập tức, tìm kiếm vết thương trên người Edward. Không có gì cả nhưng Edward vẫn bất động, mắt nhắm nghiền và hoàn toàn không phản ứng.

“Anh ta sẽ không thức dậy đến khi tôi cho phép.”

Carlisle xoay qua, cúi người bảo vệ đứa con trai mình và đối mặt với một chàng trai trẻ tuổi tóc đen đang đứng ở rìa cây, tay đút túi quần.

“Cậu đã làm gì với nó?”

“Không nguy hiểm như những gì anh ta đã lên kế hoạch với chúng tôi.”

“Chúng tôi?” và sau đó Carlisle nhìn chằm chằm khi Jasper xuất hiện bên cạnh người lạ.

“Anh ta quay về tìm Bella, Carlisle. Sau khi xé toạc trái tim cô ấy, anh ta định trở lại và huỷ nốt cô ấy. Lý do duy nhất mà chúng tôi để anh ta sống là vì ông. Anh ta có vấn đề về tâm lý đấy. Nếu anh ta đến gần gia đình tôi một lần nữa, anh ta sẽ chết. ” Jasper nghiêm túc cảnh báo.

Sau đó, họ rời đi, Edward cựa quậy còn Carlisle kinh ngạc nhìn chằm chằm. Ông đã dạy dỗ ra một đứa con trai tồi đến thế sao?

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Harry và Bella tham dự lễ tốt nghiệp của Jake, trong khi Jasper không thể vì anh ấy đang ở Khu Bảo tồn. Họ cổ vũ ầm ĩ khi Jacob băng qua sân khấu nhỏ. Sau khi giải quyết Edward, cuộc sống của bốn người họ đã tĩnh lặng lại, cuối cùng Jake cũng học xong trung học và họ có thể bắt đầu nghĩ về tương lai. Buổi lễ kết thúc, Jake ôm lấy Bella, bế cô ấy lên và quay vòng vòng, khiến cô cười. Harry chiêu đãi tất cả (bao gồm Billy, nhưng bằng một cách rất miễn cưỡng) một bữa ăn thịnh soạn để ăn mừng. Mọi người chú ý rằng Jasper không ăn, sau đó bốn người quay về nhà Harry vào buổi tối.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

Jasper mỉm cười khi Harry ngủ trong vòng tay anh, đây là một thú vui của anh, ngắm cậu pháp sư trẻ đang say giấc nồng. Cuối cùng Jasper cũng thừa nhận, chỉ với bản thân mình thôi, rằng cảm giác của anh với Harry không chỉ là tình bạn đơn thuần. Anh không đủ can đảm để bày tỏ. Harry là một pháp sư quyền năng, đồng nghĩa với việc tuổi thọ của cậu có khả năng kéo dài đến ba chữ số, hoặc tới hai thế kỷ, tuy nhiên, Jasper lại có thể trường tồn cùng Trái đất. Hơn nữa, cậu có rất nhiều lựa chọn, nhỡ cậu không muốn ở bên anh thì sao? Và nếu Harry cho Jasper một cơ hội… liệu cậu có muốn ở bên anh mãi mãi không? Cậu có muốn bị cắn không? Một pháp sư có thể nào trở thành ma cà rồng nếu bị cắn không? Harry trằn trọc trong giấc ngủ, xoay người sang đối diện với Jasper, phát hiện người kia đang nhìn mình chăm chú. Đôi mắt xanh lục mở ra, sau đó,… khoảng cách giữa họ không còn nữa, đôi môi lạnh lẽo chạm hơi ấm. 

TBC…

HẾT CHƯƠNG 13

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 8: Bị Thương Ngoài Ý Muốn


EDITOR : YURI OZAKI

BETA-ER: BĂNG

-o0o-

Thiếu Avis và Helga, hai thiếu niên trở nên tùy tính hơn nhiều, chủ yếu là Godric tùy tính, cũng không biết có phải do Godric cố ý bắt nạt cái người ít nói cộng thêm mù đường nào đó không, nói tóm lại, toàn bộ hành trình đều do Godric quyết định, đi đi dừng dừng, ăn ăn uống uống, hoàn toàn là tư thế dạo chơi ngoài thành.  

Tới buổi tối, Godric còn tích cực học viết từ Ariel.

“Tớ đúng là thiên tài.” Godric đắc ý dào dạt ngậm bút lông chim, quay đầu cười với thiếu niên tóc đen: “Chờ tớ viết thư cho lão sư, chắc chắn sẽ hù chết ông ấy.” Godric tưởng tượng cảnh lão sư nhà mình thấy chữ đã đẹp hẳn lên của mình, trong lòng lập tức vui vẻ lên.

Ariel nhìn tên Alger trên tấm da dê, hơi hơi sững sờ.

“Đợi sau này tớ sẽ giới thiệu cho cậu.” Godric vỗ ngực: “Lão sư của tớ rất dễ ở chung.”

Ariel cúi đầu, âm thầm cắn môi, giống như đang khó xử cái gì đó.

“À, đúng rồi.” Godric không chú ý, nói xong câu này lại nói tiếp: “Cậu dạy tớ viết, vậy tớ cũng phải dạy cậu cái gì đó mới công bằng chứ.” Vuốt cằm, Godric cân nhắc, trong mắt cậu, thứ Ariel cần học nhất là phân biệt phương hướng chính xác, nhưng cái này không dễ dạy lắm.

Ariel lắc đầu, ý bảo không cần.

“Như vậy sao được!” Godric tỏ vẻ nhất định phải, tuy rằng quan hệ hiện tại của hai người không tồi, nhưng chuyện cậu nhận được sự giúp đỡ vẫn còn đó, giống như cậu dẫn đường cho Ariel, Ariel thì phụ trách thức ăn, mà Ariel đang lãng phí lượng lớn thời gian dạy cậu viết, cậu đương nhiên phải đáp lại.

“Tớ có vài độc dược cầm máu giảm đau.” Ánh mắt Godric sáng lên: “Tớ tự mình cải tiến, trừ chính chủ ra thì không còn ai biết đâu, tớ dạy cho cậu cách làm nhé?”

Ở thời đại này, bậc thầy về độc dược rất ít, một phần là vì sinh tồn, đại đa số phù thủy càng chú trọng việc nghiên cứu thần chú hơn, phần khác là do phương pháp chế độc dược có tính bảo mật, dược liệu pháp thuật cũng rất khó tìm, bồi dưỡng một bậc thầy độc dược ưu tú cũng vì đó mà trở nên rất khó khăn. Phù thủy bình thường nhiều lắm cũng chỉ biết cách chế một hai loại độc dược đơn giản và phổ biến nhất, thường thường thì chỉ có đại gia tộc mới có thể cung cấp nguyên liệu và nuôi dưỡng một hai bậc thầy độc dược chân chính.

Tình huống giống Godric cực kỳ hiếm thấy, lão sư cậu hiểu biết một ít về độc dược nên đã dạy cho Godric về nó, mà Godric là thiên tài trong thiên tài ở phương diện này, sớm đã trò giỏi hơn thầy, hơn nữa còn có thể tự cải tiến độc dược, cũng đã được xem như bậc thầy độc dược.

Godric vừa nói vừa móc cái nồi chuyên dùng để nấu độc dược từ túi không gian ra, nồi cũng có loại tốt, loại dỏm, mà cái nồi này không thể nghi ngờ là hàng chất lượng cao, nó là thứ Godric đã dùng nhiều tiền để đổi lấy ở hội nhóm phù thủy nào đó, là đồ vật đáng quý nhất trên người cậu trừ đũa phép: “Cậu từng làm độc dược chưa?” Godric quay đầu hỏi.

Vẻ mặt Ariel cứng đờ, sau một lúc lâu mới lắc đầu.

“Tớ dạy cậu nấu dược cầm máu trước, nếu cậu trúng pháp thuật hắc ám, dùng độc dược chữa khỏi tốt hơn thần chú nhiều.” Vừa đề cập đến độc dược, Godric lập tức nghiêm túc hơn: “Tuy cậu rất mạnh, nhưng học thêm nhiều thứ luôn là điều tốt mà.”

Hoàn toàn không màng tới người đang lắc đầu phía sau, Godric đã dựng cái nồi lên, cậu vẫn còn thừa dược liệu, lấy ra một cây dao bạc nhỏ, Godric bắt đầu lần giảng bài đầu tiên trong cuộc đời cậu, trước tiên cậu nói qua một lần các bước làm và phân lượng dược liệu cần dùng, sau đó cẩn thận làm mẫu cách khống chế cường độ lửa, đây là cơ sở để chế tạo độc dược.

“Nhớ kỹ chưa?” Godric hỏi sau khi đã tổng kết xong.

Theo lẽ thường, với tốc độ truyền thụ và lượng tin tức Godric nói, người thường tuyệt đối không nhớ được, thế nhưng, rất hiển nhiên Ariel không phải người thường, hắn tuy nhíu mi, nhưng lại gật gật đầu.

“Thật sao?” Godric chớp mắt: “Vậy cậu thử xem.” Godric đặt một đống dược liệu trước mặt Ariel.

Chần chờ một hồi, Ariel cuối cùng vẫn động tay, bắt đầu cẩn thận xử lý mọi thứ, cái nào nên cắt thành khối thì cắt thành khối, cái nào nên cắt thành miếng thì cắt thành miếng, thao tác chiết xuất chất lỏng từ phiến là cũng làm giống y chang lời Godric nói, không sai chút nào, làm Godric, người đứng xem từ đầu tới cuối, phải tấm tắc khen ngợi: “Không tồi, thật không sai.”

Godric thật sự không ngờ rằng người mình tùy tiện đụng phải sẽ có thiên phú độc dược cao như thế, lần đầu tiên thực hành lại có thể làm chính xác như vậy, điểm không hoàn mỹ duy nhất chỉ là tốc độ hơi chậm thôi, nhưng tóm lại cũng không lãng phí độc dược và dược liệu của cậu: “Tớ rất xem trọng cậu.” Godric vỗ vỗ vai thiếu niên tóc đen, sau đó đứng dậy trở lại trước giá thịt nướng thơm ngon, vừa ăn vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn, sự chuyên chú của người phía sau làm cậu rất vừa lòng, cũng hoàn toàn yên lòng.

Vào lúc Godric đang hoàn toàn tập trung lực chú ý vào mỹ thực, một tiếng nổ ầm ầm vang mạnh lên phía sau cậu.

Godric nghe tiếng lập tức quay đầu, sau đó ngây người.

Giá nồi đang căng ra, nồi nấu độc dược rơi xuống đất, vỡ tan tác, dung dịch bên trong cũng rải đầy đất, cách đó hơn một hai bước, Ariel nhìn cái nồi, mặt không biểu cảm.

“Nồi của tôi!” Sau khi lấy lại tinh thần, Godric hét lên rồi nhào qua, đau lòng muốn chết, cậu vội sử dụng thần chú sửa chữa, phải biết rằng đối với nồi nấu độc dược, dùng nhiều thần chú sửa chữa cũng không tốt đâu, nhưng bây giờ cậu cũng không nghĩ được nhiều như vậy, Godric vung đũa phép, lại phát hiện nó không có hiệu quả, hả?

“Sao lại không thể dùng?” Godric lẩm bẩm, bất cứ thứ gì đều có hạn sử dụng, chẳng lẽ tuổi thọ của cái nồi này đã được định là sẽ dừng ở đây? Merlin! Godric quay đầu nhìn Ariel: “Cậu đã làm cái gì!” Tên khốn này rốt cuộc đã làm cái gì vậy, tại sao một liều dược cầm máu nho nhỏ lại có thể làm nổ nồi?

Sự tức giận của Godric rất rõ ràng, Ariel ngẩn ra, một tia hoảng loạn và xin lỗi chợt lóe qua gương mặt không chút gợn sóng, sau đó, Ariel quay đầu qua nơi khác, không nhìn Godric nữa.

Godric bực bội, cậu rầu rĩ không vui ngồi nhặt lại mảnh vụn của cái nồi, nồi nấu độc dược này làm bạn với cậu đã nhiều năm, lại cứ như vậy vỡ mất. Cậu tín nhiệm Ariel nên mới lấy cái nồi này ra, mới cho đối phương dùng, nhưng lại không nghĩ tới…… Godric hối hận muốn chết, cậu quay đầu oán hận trừng Ariel một cái, thiếu niên tóc đen lúc này hơi hơi rũ đầu, làm ánh mắt sắc như dao nhỏ của Godric rơi vào khoảng không.

Godric buồn bực tiếp tục dọn dẹp, khi nhặt tới mảnh vỡ thứ ba, cậu sửng sốt, tay cậu sờ trúng một ít thứ nhão dính dính, cái này cũng không phải là thuốc cầm máu thất bại, mà là…… Giơ ngón tay lại gần mắt, đây…… Là máu?

Lúc này Godric mới chú ý tới mảnh thủy tinh trong tay và trên mặt cỏ đều có vết máu, Godric đột nhiên quay đầu nhìn Ariel, thiếu niên tóc đen vẻ mặt bình tĩnh đứng ở đó, tư thế vẫn không thay đổi, ngoại trừ, tay phải giấu ở sau lưng.

“Cậu…… Bị thương?” Godric khô khốc hỏi.

Ariel nghe thấy tiếng gọi liền dời tầm mắt qua, hơi há miệng tạo khẩu hình nhưng lại không trả lời câu hỏi Godric, mà biểu đạt một ý khác: Tớ sẽ bồi thường cậu.

Trong lòng Godric không biết tại sao lại đau nhói một chút, cậu ném mảnh vụn trong tay xuống, đi đến cạnh Ariel, sau đó túm tay phải người kia, ngay lúc chạm vào, tay Godric lập tức cứng đờ, đó là một cảm giác dính dính, cậu liếc mắt một cái là thấy cánh tay đẫm máu kia, ngây ngốc một chút, cậu nên làm gì đây, tiếp tục nắm cũng không nên, buông tay cũng không ổn.

Sao lại nghiêm trọng như vậy?

Godric nhìn Ariel, nhưng lại thấy sắc mặt đối phương như bình thường lướt qua cậu, nhìn những mảnh nhỏ của cái nồi kia: Tớ sẽ bồi thường cho cậu.

Cùng một khẩu hình, Godric vừa nhìn đã hiểu ngay.

Lòng Godric lập tức dâng lên cảm giác khó chịu, khó chịu hơn cả lúc thấy cái nồi của mình vỡ vụn, cậu không giải thích được loại cảm giác này, chỉ cảm thấy người trước mắt thật vô lý, rõ ràng là bị thương, nhưng lại có thể chú ý đến thứ khác ngoài bản thân mình: “……Cậu không đau sao?” Godric chậm rãi buông tay, nhẹ nhàng hỏi.

Tầm mắt thiếu niên rốt cuộc cũng trở về cánh tay, sắc mặt không thay đổi nhiều lắm, nhưng Godric nhìn ra, trán Ariel thấm ra một tầng mỏng mồ hôi lạnh.

“Sẽ đau nhỉ?” Godric thấp giọng.

Thiếu niên dường như là suy nghĩ một hồi, mới chậm rãi gật đầu.

“Cậu là tên ngốc sao?” Godric giống như oán trách lại giống như thở dài, cơn tức giận lúc trước đã sớm không biết chạy đi đâu, cậu lấy ra mấy bình độc dược nhét vào bàn tay còn lại của Ariel: “Lập tức uống hết.” Nói đoạn lại lấy ra một lọ độc dược dùng để bôi ngoài, đầu tiên là thật cẩn thận vén ống tay áo đối phương lên, sau đó lại thật cẩn thận bôi lên.

Cho dù có cẩn thận bôi đi nữa thì vết thương thế này cũng sẽ rất đau, Godric nhìn hiểu, nhưng thiếu niên tóc đen đến hừ cũng không hừ một tiếng: “Làm như tớ bắt nạt cậu không bằng.” Godric vừa băng bó xong lần cuối cùng, vừa thấp giọng lẩm bẩm, lần thứ hai ngẩng đầu lên lại phát hiện Ariel còn cầm độc dược trên tay, hơn nữa cũng không hề uống.

“Sao lại không uống?” Godric nhíu mày.

Ariel giơ cánh tay phải lên, xem xét băng gạc trắng xóa mang theo vết máu, mặt có chút tò mò, vài giây sau, hắn mới hoàn hồn, đưa độc dược cho Godric, nhẹ nhàng lắc đầu, tỏ vẻ đã đủ.

“Tên nhóc nhà cậu……” Godric hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

Sau một lúc lâu trầm mặc, Godric lần thứ hai mở miệng: “…… Cậu thường xuyên bị thương sao?”

Thiếu niên không lập tức gật đầu, dường như đang nhớ lại và phán đoán tần suất cụ thể của từ “Thường xuyên” này.

“Mỗi lần đều không băng bó?” Godric nhịn không được lại hỏi.

Lần này Ariel phản ứng rất nhanh, trực tiếp lắc đầu.

Godric nhìn chằm chằm thiếu niên tóc đen, trong lòng không biết là cảm xúc gì, thật lâu, cậu thở dài.

HẾT CHƯƠNG 8

Design a site like this with WordPress.com
Get started