[Black Clover] Resolve


TRANSLATOR: BĂNG

BETA: BĂNG

-o0o-

 Khi Fugeleon tỉnh dậy, cậu có cảm giác như cả thế kỷ đã trôi qua rồi.

Chậm rãi chớp chớp mắt để cơn buồn ngủ nặng nề qua đi, cậu nhận thấy mình đang nhìn lên trần nhà. Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng cả cơ thể của cậu cứng lại nên cậu buộc phải nằm xuống. Nhìn xung quanh, cậu chỉ có một mình, cửa đang đóng lại, hai phía đều im lặng.

Cậu hít thở chậm rãi. Nhớ lại những gì đã xảy ra.

Được rồi. Cậu nhìn thấy màu đỏ và đã thách thức Mereoleona. Lời đồng ý. Trận giao chiến. Adrenaline và sự phấn khích chảy trong huyết mạch cậu suốt trận đấu. Mùi vị của máu và sự đau đớn trong từng thớ cơ khi ra đòn và nhận đòn. Sự phẫn nộ và kiệt sức chiếm lấy, tầm nhìn của cậu trở nên mờ dần và biến thành màu đen hoàn toàn trước khi cậu bất tỉnh.

Với một cái nhíu mày, cậu phớt lờ sự phản đối ồn ào của các thớ cơ và lần này ngồi thẳng dậy. Ném mấy miếng bảo vệ ra khỏi người.

Tất cả vết thương đã được chữa khỏi; không có vết cắt, không gãy xương, không có gì cả. Bây giờ cậu mới nhận thấy mũi mình không bị chảy máu hay gãy. Và cậu khẳng định cảm giác mắt bị thâm đen và xương sườn bầm tím không xuất hiện. Nhìn xuống bàn tay, các khớp ngón tay không còn những vết cắt cứa vào, chỉ có làn da bị nứt trước đây.

Đây hẳn là thành quả của Lady Teresa; cô là chuyên gia chữa trị của trang viên Vermillion và luôn xử lý các vết thương của cậu, với phép thuật và không với phép thuật, cho những năm qua cô đã dạy họ.

Và nếu đó là sự thật… một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Quá căng thẳng để chờ bị hành quyết, cậu rời giường và bước ra khỏi phòng, nhìn dáo dác xung quanh xem có ai không, hành lang vắng hoe hoàn toàn không một bóng người.

Vẫn trong trạng thái đề phòng, cậu đi đến cầu thang ở trung tâm, đúng lúc nhìn thấy bà chị mình đang làm điều tương tự ở cánh cửa phía đối diện.

Cả hai nhìn chằm chằm nhau tìm kiếm những vết thương đáng ra phải ở chỗ của nó.

Mereoleona giở giọng chế giễu: “Muốn chị cho mày một cú vào mũi nữa không, thằng nhóc chết bầm.”

Fuegoleon nghiến răng ken két, “Chị không thể ngậm miệng lại mà không mất một cái răng nào à?” Cậu hỏi vặn lại.

“Hử?” Chị gái cậu gầm gừ, nhe răng cười nham hiểm, “Tiếp vòng hai chứ, đồ thua cuộc?!”

“Giải quyết việc này dứt điểm đi.”

Cậu bước lại gần hơn, vào vị trí chiến đấu, Mereoleona cũng di chuyển tương tự.

Tiếng hắng giọng và tiếng nổ mana như sấm sét hết sức quen thuộc khiến cả hai dừng lại, quay lại nhìn nét mặt nghiêm nghị và cứng nhắc của Lady Teresa.

Ánh nhìn như có thể thiêu cháy bất kỳ sinh linh bé bỏng nào làm cả hai đứng thẳng dậy và im thin thít. “Đi theo tôi.” Cô ra lệnh, quay gót không thèm ngoảnh lại xem hai người đằng sau có làm theo hay không.

Họ được dẫn đến phòng ăn, nơi ba và mẹ đang dùng bữa. Hai người lập tức dừng cuộc nói chuyện khi nhìn thấy hai đứa nhóc nhà mình, nét mặt trở nên tức giận và nghiêm nghị, giống như những lần cả hai gây rắc rối trước đây.

“Ngồi xuống và dùng bữa đi. Hai đứa đã bất tỉnh hai ngày liền rồi. Sau đó chúng ta sẽ nói chuyện.” Giọng nói ẩn chứa nhiều sự bất lực hơn bình thường, và tiếng chuông báo động vang ong ong trong đầu cậu.

Mereoleona và Fuegoleon không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc nghe theo với sự sợ hãi rình rập sau lưng. 

Mất đến năm phút hai mươi giây để cậu mang một bao xi-măng. Mười một phút ba giây cho xe đẩy chở gạch. Chỉ tốn một nửa chỗ thời gian đó nếu cậu chạy, nhưng nó không tốt cho sức chịu đựng lâu dài. Một điều nữa cần được thêm vào danh sách huấn luyện sau khi cậu hoàn thành bản án của mình.

Cậu không thể không nhảy cẫng lên trong niềm tự hào khi nhìn thấy đống bao chất đồng của mình cao hơn bà chị nhưng từ chối nhìn bả ngoại trừ sự hợp tác cần thiết (bắt buộc) và bắt đầu đếm lại.

Đám công nhân đã cực kỳ căng thẳng khi bọn họ nhìn thấy hai chị em nhà Vermillion sẽ hỗ trợ trong việc xây dựng lại tài sản trang viên mà họ đã phá hư, còn căng thẳng hơn khi hàn khí cùng với sự thờ ơ và thiêu cháy với sự thù địch cực kỳ sống động đi combo với nhau. Nhưng hiệu suất công việc lại hiệu quả và nhanh chóng, hai ngày vừa rồi đã không chừa chỗ cho sự khó chịu và phàn nàn. Trên thực tế, ước tính rằng trang viên sẽ được sửa sang lại chỉ trong vòng một nửa thời gian so với dự tính.

Fuegoleon thở dài lần thứ mười ba, trịnh trọng đếm trong đầu, ngoại trừ việc cậu không thể không ném một cái nhìn trừng trừng vào bà chị của mình khi cậu phát hiện mái tóc sáng chói lóa của bả từ khóe mắt.

Không may thay, Mereoleona bắt gặp thằng em trời đánh đang mình chằm chằm mình như sinh vật lạ, cô nhăn mày và khó chịu gầm gừ với cậu, “Mày nhìn cái gì?”

Fuegeleon cắn mạnh vào má trong, từng lời nói biến thành tiếng thở hắt phẫn nộ từ mũi. Mang mấy cái bao nhanh hơn, và tự làm rối tung lên việc đếm.

“Mày điên lên khi bị nhốt khỏi bạn trai mày hay gì?” cô chế nhạo và trước khi một trong hai người nhận ra điều đó, cậu ném cái bao vào người cô, Mereoleona không chút chần chừ xé nó ra làm đôi khiến cho xi-măng dính lên quần và đôi boot của cô. 

“Lỗi của ai vậy nhỉ?” Cậu rít lên.

Gương mặt của chị cậu lúc này trông có vẻ khá là cay nghiệt, y chang em mình “Vậy nằm lăn ra khóc đi xem nào! Tao không thể dùng quyển Grimoire chết tiệt đó vì mày đấy!” Cô nhặt một viên gạch lên và dùng hết sức bình sinh ném về phía cậu. Fuegeleon né được; nó sượt qua mặt cậu vừa đủ để tạo thành một vết cắt trên má.

“Vì tôi?!” 

“Mày là đứa con mẹ nó muốn đánh nhau!”

“Đừng nói như kiểu tôi kéo chị vào ấy!”

Cậu cảm thấy mình đang sắp chạm đến giới hạn và sẵn sàng phá hủy toàn bộ thành quả họ làm mấy tuần vừa rồi, siết chặt nắm đấm và mana được kiểm soát đủ để không thật sự đánh nhau với bà chị đang điên tiết không kiểm soát, bàn chân sư tử biến thành như những sợi tua và sẵn sàng lao vào cậu.

“Hai người coi chừng đấy!”

Teresa hét vào mặt họ từ cửa sổ phía trên, quan sát cả hai như diều hâu săn mồi. Cậu không thể không có cảm giác như mình là một đứa nhóc dưới sự giám sát của cô.

“Một tháng là không đủ cho hai người sao? Hay là muốn tôi chuyển thành hai?” Ánh mắt sắc bén của cô bắt gặp bọn họ cứng ngắc lắc đầu trước khi cô khuất khỏi tầm mắt họ. Nhưng không bao giờ khuất khỏi tâm trí họ.

Sau khi liếc nhau đến cháy mắt lần cuối cùng, mỗi người quay lại công việc của mình, xem như người kia không tồn tại. Nhưng động tác của họ vẫn cho thấy sự kích động, những bước đi nhanh và động tác thô bạo, cho đến khi cơn giận của Fuegeleon xẹp xuống, nhường chỗ điều gì đó ít dữ dội nhưng khó chịu hơn.

Cậu không thể chờ cho một tháng chết tiệt này kết thúc, rời khỏi cái trang viên phát bệnh này. Không bao giờ nói chuyện với bà chị yêu dấu của cậu nữa. Gặp lại bạn trai đáng yêu mà cậu không thể gặp trong ba mươi mốt ngày tra tấn. Cậu tự hỏi liệu Nozel có nghĩ về cậu, nhớ cậu và mong muốn gặp cậu sớm nhất có thể không.

“Vậy?” Hai tay Lady Teresa chống hông, mất kiên nhẫn nhịp nhịp chân, “Có cần tôi gia tăng hình phạt không?”

Cả hai chị em cậu đang ở trung tâm của sự chú ý, trong trạng thái lộn xộn khác nhau. Nước bùn làm đầu tóc và quần áo dính vào người một cách kinh tởm trong khi Mereoleona bị sơn phủ kín từ đầu đến chân.

Sự miễn cưỡng đã làm một ngày của họ trở nên khó chịu hơn, những ‘sự cố’ nho nhỏ và lời nói, luôn nhìn tới nhìn lui xung quanh và qua vai để tìm ánh mắt tinh tường của Teresa.

Tuy nhiên, hôm nay Fuegeleon đặc biệt điên tiết, sau khi trải qua sinh nhật một mình với bốn bức tường trong khi đáng lẽ cậu có thể tận hưởng một buổi hẹn hò với bạn trai đáng yêu của mình trước khi tham dự buổi tiệc nho nhỏ cùng với tất cả thành viên trong gia đình và bạn bè thân thiết. Nhưng mọi thứ đã bị hủy bỏ như một phần của hình phạt và người duy nhất cậu có bây giờ là bà chị kính yêu đây, ba mẹ họ đã rút lại ngày nghỉ hiếm hoi để tham gia các nhiệm vụ.

Sự thôi thúc của việc đổ sơn từ chỗ cao khi nhìn thấy thời cơ đến trong nháy mắt và sự cay đắng quá mãnh liệt để có thể bị chế ngự. Nhưng cậu không phải người duy nhất cảm thấy thất vọng khi hành động như vậy. Lễ kỷ niệm của bà chị yêu dấu cậu vì đã nhận được quyển Grimoire cũng bị hủy bỏ và thay vào đó, Mereoleona chỉ được cầm nó trong tay khoảng vài giây trước khi nó bị đem đi khóa lại, cùng với sự chán ghét hiện tại của cô với cái trang viên này của bọn họ và vẫn phải ở đây. Không có gì đáng ngạc nhiên với việc cậu thấy mình bị ngâm trong nước bùn từ mấy cái ống dẫn nước như một sự trả đũa.

Họ bị phát hiện, đúng như dự đoán. Và giờ là đến cuộc tra khảo, những lời buộc tội của Teresa sẽ không được xét cho đến khi thừa nhận hay nói dối, sẵn sàng giáng đòn như một nhát búa của tòa án.

Họ im lặng trước câu hỏi của Lady Teresa, không muốn tự buộc tội bản thân và sống ở cái địa ngục này thêm nữa. Nhưng bản thân im lặng cũng là câu trả lời, và giáo viên của cậu biết cả hai từ khi còn là mấy đứa nhỏ, đã học được cách đi nhìn thấy chúng như đọc những trang sách trong quyển Grimoire của cô.

Tại thời điểm này Fuegoleon cảm thấy mệt mỏi và đơn độc, và chờ đợi sự im lặng kéo dài này với bộ hàm căng thẳng và trái tim nặng trĩu, và cả đôi mắt bỏng rát đáng nguyền rủa. Nhưng đó không chỉ là gánh nặng của riêng cậu, cô sẽ còn ở đây lâu hơn, suy nghĩ lại quyết định của mình một cách sáng suốt.

Hoặc ít nhất, cậu sẽ tin vào điều đó nếu đó là ai đó khác. Hiện tại, cậu chỉ đang tự đánh lừa bản thân và trốn tránh sự thật.

Và rồi Mereoleona làm cậu hết sức ngạc nhiên, như cô vẫn thường làm, “Đó là một tai nạn.” Cô nói với gương mặt không cảm xúc và giọng đều đều, đầu ngẩng cao. “Tôi đã nổi điên lên và làm hỏng thứ gì đó.”

Ánh mắt và bờ vai căng cứng hiếm thấy của cô cực kỳ rõ ràng trong mắt cậu. Lời cầu xin rất rõ ràng và cậu chưa bao giờ thấy chị mình như vậy, sụp đổ tự trọng của bản thân. Cậu tin chắc rằng gia tăng hình phạt sẽ dễ chịu hơn nhờ giúp đỡ. Nhờ cậu giúp đỡ.

Cậu không lãng phí thời gian trước khi đáp lại, những lời nói bật ra trước khi sự nghi ngờ và cơn giận kiểm soát họ. “Đó cũng là tai nạn từ phía tôi. Tôi đã quá tập trung vào nhiệm vụ mà làm đổ thùng sơn.” Cậu ghét việc nói dối, đặc biệt là với người cậu ngưỡng mộ, nhưng cậu sẵn sàng khi nhu cầu tuyệt vọng ập đến.

Và có cảm giác như cả mạng sống của họ đều đặt trên lời nói dối này. Vì vậy cậu xem lời nói của mình là sự thật.

Lady Teresa nhìn chằm chằm như muốn đốt cháy vài cái lỗ, xuyên qua chúng và chạm đến nỗi nghi ngờ trong lòng cậu, khiến tim cậu đập dồn dập hơn.

Rồi cô ấy thở dài, “Vậy thì tốt. Tôi rất vui khi lần này không phải là một cuộc chiến. Nhưng hãy đảm bảo rằng những tai nạn đó không trở thành sự trùng hợp ngẫu nhiên.” Chỉ khi Teresa đi khuất một lúc, họ mới dám thả lỏng và thở phào nhẹ nhõm.

Khi bị bỏ lại một mình, bầu không khí trở nên khác lạ, thay đổi một cách đáng kể. Cả hai lặng lẽ bước về phòng và không có tiếng sập cửa nào vang vọng khắp trang viên Vermillion. 

Cậu nhận ra đây là một đêm đẹp trời. Bầu trời tối đen và lấp lánh ánh sao, nhưng nhìn từ cửa sổ phòng cậu là không đủ. Dù cho mái nhà cao nhất của trang viên và hành động trốn ra ngoài là một kế hoạch hoàn hảo. Cậu cần tận hưởng làn gió lạnh đêm khuya trước khi bị thiếu khí.

Điều lý tưởng nhất là trốn ra khỏi trang viên, đến dinh thự Silva, nơi có góc nhìn còn hoàn hảo hơn, nhưng rời khỏi đây sẽ chỉ phản tác dụng thôi.

Cậu không cảm thấy quá lo lắng khi cảm nhận được mana của bà chị mình đang đến gần và tham gia ngắm sao cùng cậu. Không có bất cứ lời nói nào thốt ra, cả hai đều chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình – nhưng vẫn ngấm ngầm nhận biết sự hiện diện của đối phương. Chị ấy đang ở đây, ngay ở đây là một điều không thể thay đổi và mặc dù không dễ chịu gì trong mấy ngày vừa rồi, sự thân thuộc trong vài năm không thể dễ dàng biến mất trong vài ngày được.

“Nhớ cô dâu của chú mày à?” Mereoleona trêu, một điều hết sức quen thuộc.

Cậu vẫn đỏ bừng mặt vì xấu hổ, “Chị không thể quên đi chuyện đó à?”

“Không”. Một câu trả lời hết sức nhanh gọn, “Chị mày sẽ kể việc mày đã nói với ba là cậu ta sẽ là cô dâu của mày ngay lần gặp đầu tiên trong lễ cưới như thế nào cho mọi người nghe.”

Cậu từ chối nhìn gương mặt cười nham nhở của cô, “Ừm, điều đó sẽ không xảy ra đâu.” Cậu thở dài, “Bọn tôi đã bên nhau hai tháng và tôi đã dành tận một tháng để ngăn bất cứ cuộc viếng thăm nào. Tôi đã làm rối tung mọi thứ. Anh ấy chắc chắn sẽ muốn chia tay.” Mỗi một ngày trôi qua cậu lại càng không muốn nhìn thấy anh, đặc biệt là phản ứng của anh. Mọi người đã bàn tán rất nhiều về trận quyết đấu, và họ đã đặt cho nó một cái tên cực kỳ hợp cạ, ‘Thứ Ba Máu Lửa’. Cậu nhăn mặt.

“Không cần quá lo lắng.” Cô xua tay. Ngữ điệu nhẹ nhàng cho thấy cô đang rất tận hưởng giây phút này. Đương nhiên rồi. “Cậu ta biết chú mày là một tên ngốc và vẫn thích mày. Mày còn viết một bài thơ ngớ ngẩn-”

“Nó không hề ngớ ngẩn!” Cậu thốt lên không cần suy nghĩ, dùng hai tay che mặt. Cậu đã mất hàng giờ để làm món quà đó như lời bày tỏ, sử dụng vốn văn chương ít ỏi của mình, tất cả những gì cậu biết về những cuốn sách Nozel thích và hàng đống tờ giấy nháp.

Tất cả nỗ lực của cậu đều xứng đáng, vì gương mặt ửng hồng và nụ cười tỏa nắng của Nozel là điều đẹp nhất cậu từng thấy trong đời.

“Nó là điều kinh khủng nhất chị mày từng đọc.” Mereoleona nói, “Nhưng cậu ta đã nhận lời hẹn hò với mày. Hai tụi bây xứng đáng là của nhau.”

Fuegoleon liếc cô qua khóe mắt, “Chị nghĩ vậy à?”

Ánh nhìn trịch thượng của cô có thể sánh ngang với Lady Teresa về quyền uy. Ơn trời Fuegoleon đã miễn dịch với nó.

Trong lúc hình ảnh cậu và Nozel kết hôn và dành cả đời bên nhau đang rất hấp dẫn, nó có nguy cơ lấn át tâm trí cậu khi đang có việc cấp bách hơn cần giải quyết. Điều gì đó mờ ảo bao trùm cả hai, với thời gian đếm ngược chỉ còn chưa đầy hai tuần trước khi nó làm thay đổi mối quan hệ của họ mãi mãi, không thể vãn hồi.

Sau những giây phút im lặng, cậu đưa tay lên vò quả đầu vốn đã bù xù của mình tự động viên bản thân.

“Xin lỗi vì quyển Grimoire của chị.” Cô đã đợi câu nói này rất lâu. Cả hai người đều thế. Bản thân Fuegoleon cũng không thể đợi đến thời khắc được chạm vào gáy sách, lướt ngón tay trên những dòng chữ được khắc chạm nổi, và mở các trang sách với đủ loại thần chú.

Mặc dù rõ ràng là có hơi tức giận về việc này, cô đã xả bớt hỏa khí của mình khi xua xua tay với cậu. “Cũng không có gì to tát. Vài ngày nữa cũng sẽ không có nhiều khác biệt. Biết rằng có nó sẽ dễ dàng hơn là không. Mọi thứ đã sẵn sàng rồi, tất cả những gì còn lại là đóng gói lại.”

“Chị thật sự muốn đi à?” Câu nói này bật ra khỏi miệng nhẹ nhàng hơn cậu mong muốn, giống như một đứa nhóc đang bĩu môi.

Mereoleona gật đầu cụt lủn, “Chị nghĩ về nó lâu rồi.”

“Mọi thứ đều ở đây.” Tôi cũng ở đây, cậu không nói ra nhưng lời phàn nàn của cậu rất dễ bị nhận thấy.

Mereoleona im lặng một cách đáng ngạc nhiên và cậu vẫn đang đợi lời giải thích cho lý do họ không đủ từ cô.

“Có thể là đủ, với nhóc.” Cô từ tốn nói. Fuegeleon nhìn cô chằm chằm, biểu cảm rất nghiêm túc và kiên quyết. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, khao khát về những nơi mà cô chưa khám phá. “Chúng ta đều biết mình muốn bước trên con đường nào. Của nhóc ở đây, nhưng của chị nằm ở ngoài kia.” Môi cô mím lại thành một đường mỏng.

Mereoleona quay về phía cậu, nụ cười khó thấy cùng mệt mỏi trên môi, “Nhóc là người có thể nhìn thấy tương lai một cách rõ ràng, giống như một điều gì đó dễ dàng và có thể đạt được. Chị không có hứng thú với việc chỉ đạo người khác. Nếu chị ở lại, nhóc sẽ tiếp tục tiến về phía trước và chị sẽ vẫn nhìn nhóc từ năm bước đằng sau.”

Lời nói của cô làm cậu tròn mắt bối rối. Suốt thời gian qua cậu đã và vẫn tin rằng, cậu mới là người nhìn Mereoleona từ đằng sau, cố gắng theo kịp sức mạnh của cô.

“Nhưng chị đã được chọn làm Magic Knight, thủ lĩnh của Crimson Lions và cái ngai vàng đang trong tay chị-”

“Chức thủ lĩnh và ngai vàng là những gì nhóc muốn. Mắt nhóc luôn sáng lên khi được ba và mẹ đưa đến doanh trại. Việc học hành của nhóc rất nghiêm túc. Sẽ tốt hơn khi nhóc nắm quyền.”

“Tôi không muốn mọi việc như thế này.” Cậu thừa nhận. “Tôi đã thách đấu với chị vì cái chức thủ lĩnh khi tôi nghĩ tôi đủ mạnh.”

“Nhưng nhóc đã làm. Nhóc không nghĩ là gan mình rất lớn khi thách đấu đột ngột vậy à. Tất nhiên chị sẽ chấp nhận rồi!” Cô cười vui vẻ.

Cậu rên rỉ, “Chuyện đó khác-”

“Không khác gì cả.” Cô cắt ngang, vỗ vào bả vai cậu một cái thật kêu. “Đó là thú vui tuyệt nhất của tuổi này! Bỏ qua mấy chuyện không vui đi, chị không hối hận đâu” cô cười haha. “Nhóc đã làm việc muốn rời đi khó khăn hơn rồi đấy.” Cô thừa nhận, lúng túng xoa gáy. “Vì vậy, cảm ơn vì cuộc chiến đáng nhớ. Sẽ không dễ dàng vượt qua đâu.”

“Nhưng vẫn không thuyết phục được chị.” Cậu nói, giọng pha chút buồn bã. Mereoleona lắc đầu. Nỗ lực muốn chế ngự tinh thần hoang dã của cô đã không có tác dụng ngay từ đầu, nhưng phần ngốc nghếch của cậu đã bám vào chút hy vọng mong manh, bám vào cô.

“Chị muốn khám phá tất cả. Mana Zone, những đối thủ xứng tầm, bản chất của mọi việc, những chuyến đi săn. Khám phá và trở nên mạnh hơn. Và khi đã chán đến chết những việc đó, chị sẽ quăng cục bực mình đó cho thằng em trai nghiêm túc của mình để lại có trò vui để tham gia. Hạ gục nó trong vòng một nốt nhạc.”

Tâm trí đưa cậu một số gợi ý về câu trả lời hợp lý mà cậu thường nói. Rằng cậu sẽ không đam mê với những ý tưởng bạo lực ngẫu hứng của cô nữa, rằng cậu sẽ bận rộn với các nhiệm vụ để trở thành một thủ lĩnh vĩ đại, và một Magic Emperor vĩ đại nhưng không cái nào trong số chúng nghe thuận tai cả.

Dẹp hết mọi thứ qua một bên, cuộc chiến này với cậu cũng rất vui. Sự vội vã khi đối mặt với một đối thủ nặng kí không thể diễn tả thành lời. Không có gì ngạc nhiên khi Mereoleona là một trong những đối thủ cực kỳ đáng giá; cậu sẽ chạy theo cảm giác phấn khích của trận đấu này trong nhiều năm tới.

Cuối cùng, cậu cũng nói ra được điều mà thâm tâm mình đang rạo rực vì kích động.

“Chơi luôn.”

………

Những ngón tay dài, mảnh khảnh với làn da hơi rạn nứt vì những vết chai mới chạm lên trán, tinh ý mò những vết hằn lại mới, vẫn còn hơi đỏ ửng.

Fuegoleon kiềm lại cơn rùng mình chạy khắp người, “Trông có tệ lắm không?” cậu hỏi, tin rằng bản thân đã thành công trong việc che giấu bất kỳ gợi ý nào về sự lo lắng đang tự dìm mình trong lòng, vươn ngón tay đến để che lại.

Nozel hất tay cậu ra trước khi cậu kịp làm điều đó, đôi mắt màu hoa lan xinh đẹp dành toàn bộ sự chú ý vào cậu, đôi môi hồng mịn mím lại trong suy tư.

“Chỉ hơi mới lạ thôi. Nó có ý nghĩa gì vậy?”

“Nó chỉ cho phép những người trong gia đình em đọc lời thề để trở thành Magic Emperor.” Đã qua nhiều thế hệ từ khi một Vermillion thực hiện truyền thống cổ xưa nhưng nó đã nói lên cốt lõi của Fuegoleon, cộng hưởng sâu sắc với nó. Mặc dù hơi mới lạ, nhưng cảm thấy rất tuyệt.

Nozel ậm ừ, mắt anh trở nên sắc bén hơn khi tập trung. “Nó có đau không?”

Fuegoleon từ từ trấn an rằng không có đau, da cậu đã hoàn toàn lành lặn và làm quen với nó rồi, nhưng trong cái rủi có cái may, đôi môi xinh đẹp hoàn mỹ đó đã ịn lên trán cậu ngay chỗ vết hằn, cả người cậu run lên, tim đập thình thịch. Trái tim cậu khao khát được nhảy ra khỏi cái lồng giam hãm và quay về ngôi nhà thật sự trong vòng tay Nozel.

Cậu nhếch mép, não đình chỉ hoạt động và khả năng nói biến mất tiêu, ngạc nhiên nhìn mảng hồng hồng trên gò má bạn trai, tràn sang tai và lan xuống tận cổ.

Chỉ khi Nozel dời ánh nhìn sang chỗ khác, Fuegoleon mới lấy lại được khả năng nói, vì muốn được Nozel thơm thơm muôn năm! “Anh sẽ hôn em thêm lần nữa nếu em nói nó đau chứ?”

“Anh sẽ nói đáng đời em; làm một việc hết sức vô sỉ và lãng phí.” Một câu trả lời  rất nhanh chóng, “Chúng ta đều biết em sẽ trở thành Magic Emperor.”

Tông giọng điềm đạm và tự tin, cậu sẽ không bao giờ biết mình có thể nung nấu một tình cảm không tưởng với người trong lòng. Cậu không kìm được mà gục đầu vào cổ Nozel, nơi tuyệt vời nhất để mọc rễ tại chỗ.

Nozel hừ một tiếng giận dỗi, nhưng không có ý định đẩy cậu ra, thay vào đó ngượng ngùng chọt chọt ngón tay cậu, lồng chúng vào nhau.

“Mọi việc ổn chứ?”

“Hm?” Cậu không mở mắt, đắm chìm trong khoảnh khắc này.

“Không chào tạm biệt Mereoleona. Chị ấy đến thăm sáng nay để tạm biệt mẹ. Và nói em không có tí xíu năng khiếu văn học nào.”

Fuegoleon rầm rì một cách đáng thương, quay đầu lại rúc vào chiếc cổ trắng nõn mịn màng của Nozel. 

“Em chịu chị ấy những tháng và cả năm qua.” Cậu nói. “Và cũng có phải chị ấy ra đi mãi mãi đâu.” Cậu biết được rằng ngay từ đầu ba mẹ họ đã không cho Mereoleona rời thủ đô xa lâu như vậy và đã đặt ra một số điều kiện. Trong những năm tới, bà chị cậu phải gửi thư hai tuần một lần, về nhà ít nhất một tuần mỗi bốn tháng. Nếu những điều kiện trên không được thực hiện, họ sẽ đích thân ra ngoài để túm cổ Mereoleona về. Sau đó, sẽ không gì có thể giữ chân chị ấy được nữa, Fuegoleon biết rằng sợi dây buộc cô ấy với nhà mình rất chắc chắn.

Không còn gì nghi ngờ nữa, chị ấy sẽ tham dự lễ tiếp nhận quyển Grimoire của cậu và rất có thể sẽ đưa ra một lời thách đấu để trả đũa. Cậu cực kỳ hy vọng rằng những chuyện xảy ra vừa rồi sẽ không lặp lại. Rời xa Nozel sau khi có được anh ấy trong tay sẽ là một bản án tử hình với cậu.

 Nhưng ít nhất trước đó cậu đã được hôn lên đôi môi mềm tựa cánh hoa này, “Giờ chị ấy đi rồi, chúng ta không cần lo lắng về chuyện sẽ bị ai đó bất chợt xông vào phòng nữa.” Cậu thì thầm bên tai anh, đầu nằm trên đùi Nozel, ngắm nhìn đôi mắt mở to một cách bất ngờ  và làn da hồng hào của anh từ góc độ mới, nghẹn lời vì sự xinh đẹp này.

Ngay bây giờ cậu xin rút lại tuyên bố trước đây của mình – nơi này thật sự là nơi tuyệt nhất. Cảm giác đỉnh đầu bị giật giật một cách khá là ‘đã’ là cái giá cậu phải trả.

Cậu nhìn lên Nozel, thích thú với cảm giác tóc đang được những ngón tay khéo léo đùa nghịch và cắm rễ một quyết tâm rằng sẽ không bao giờ bước vào một tương lai không có Nozel bên cạnh.

Nhắm mắt lại, lim dim trong tiếng chim hót, tiếng gió xào xạc và những cái chạm nhẹ, đằng sau mí mắt sẽ là một con đường phức tạp, đầy trắc trở cùng chi tiết, với những mục tiêu ngọt ngào như tiếng chuông đám cưới và một văn phòng có mùi gỗ gụ. Những vết hằn trên trán cậu cảm thấy ấm ấm, cũng như nơi những đầu ngón tay vuốt ve để lại. 

TOÀN VĂN HOÀN

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 76


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Bởi vì cả hai đời Chúa tể Hắc ám đều đang…..khụ khụ có thai, cho nên Anh quốc khoảng thời gian này khá yên tĩnh.

Riddle cho nhóm thuộc hạ của mình mỗi ngày đăng vài thứ công cụ tiện ích của Muggle lên《Nhật Báo Tiên Tri》, để nhóm phù thuỷ hiểu biết thêm một chút.

Mấy thứ tin tức này vừa được đăng đã làm rất nhiều phù thuỷ hoảng sợ. Không phải Chúa tể Hắc ám ghét nhất là Muggle, muốn giết sạch Muggle sao, như thế nào đột nhiên lại….Nhưng mà, mấy thứ này của Muggle xài tốt ấy chứ.

Vì Chúa tể Hắc ám thỉnh thoảng đưa tin về vài thứ đồ của Muggle, nên hình tượng của anh trong lòng chúng phù thuỷ cũng dần tốt lên theo thời gian. Nhóm quý tộc Tử thần Thực tử còn vì chuyện này mà nói chuyện ngày càng tự tin. Ai biểu thủ lĩnh của bọn họ có dung mạo hoàn mỹ, ma lực cường đại, đầu óc nhạy bén làm chi, Dumbledore có lẽ hơn ở vài phương diện, nhưng nếu nói về dung mạo, cụ ta chắc chắc không so được, chưa kể…….phẩm vị của Dumbledore độc đáo vô cùng.

Chuỗi sự việc này khiến vài phù thuỷ máu lai bắt đầu suy nghĩ lại. Chúa tể Hắc ám ưu nhã tuấn mỹ vẫn luôn đi trên con đường xem dân như con, với Dumbeldore luôn cho rằng cần phải bảo vệ Muggle, rốt cuộc nên chọn ai, họ vẫn đang phân vân.

Dumbledore vô cùng khó hiểu với mớ thi thố này của Riddle. Này, hình như đây là một người hoàn toàn khác mà, thật sự là Tom Riddle căm thù Muggle kia sao?

Kỳ nghỉ kết thúc, Salazar lợi dụng đặc quyền mang Ansel về Hogwarts, đang dựa vào lòng hắn mơ màng ngủ.

Trên ghế sofa, Salazar vươn tay nhéo nhéo mũi nhỏ của Ansel, nhìn bộ dạng gấu nhỏ của y, trong lòng nổi hứng muốn trêu chọc “Ansel, buồn ngủ lắm sao?”

“Hả?” Này không phải đang nói vô nghĩa à! Tối hôm qua làm năm lần, đã thế sáng này còn không màng đến tâm trạng của y, cứ thế tròng quần áo vào rồi bế y đến Hogwarts, có thể không buồn ngủ hả!

Salazar bật cười, nhìn Ansel không muốn phản ứng mình, đành bất đắc dĩ nhún vai, ôm Ansel đặt lên giường “Ngủ đi, chờ khi nào đến bữa tối ta gọi em.”

“Đừng gọi, em không muốn ăn….” Hiện tại y chỉ muốn ngủ một giấc đến bình minh hôm sau.

Salazar nhướng mày, nhìn Ansel đã co thành một cục, trong lòng đột nhiên sinh ra chút áy náy. Nếu không phải hắn….khụ khụ…..Ansel cũng không mệt đến thế, ngay cả ăn tối cũng không muốn ăn.

“Ừ, được, ngủ ngon.”

Salazar vừa định đứng dậy rời đi, lại bị Ansel kéo kéo áo, nửa mặt nhỏ giấu trong chăn, giọng nói có chút ngốc ngốc “Lão sư bồi em đi…”

Salazar có chút kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo đề nghị của Ansel, cởi áo choàng chui vào ổ chăn ôm Ansel “Bây giờ có thể ngủ rồi chứ?”

“Ừm!” Ansel mỹ mãn cọ cọ ngực Salazar, sau đó thoải mái thở một hơi “Có gối ôm vẫn là thoải mái nhất!”

Khoé miệng Salazar giật giật, mời mọc hắn như vậy, chỉ vì muốn kiếm một cái gối ôm miễn phí?! Bây giờ hắn hối hận rồi, không làm gối ôm nữa được không?

Nhưng mà, đến khi Salazar nhìn thấy gương mặt mơ ngủ của Ansel, lại bất đắc dĩ bật cười. Gối ôm miễn phí thì gối ôm miễn phí vậy, dù sao hắn cũng chẳng thiệt thòi gì.

Bữa tối kết thúc, Salazar đứng dậy, sau khi ếm cho Ansel một bùa hôn mê liền rời khỏi phòng. Đến trước chỗ có khắc hình rắn, mở miệng [Mở ra]

Xà ngữ khiến người khác sợ hãi vọt ra từ miệng Salazar, cùng với giọng nói của hắn, rắn nhỏ vốn chỉ là hoa văn chậm rãi nhúc nhích, một mật đạo không biết dẫn đến đâu xuất hiện trước mặt Salazar.

Salazar vung tay giải quyết mớ bụi bặm bên trong, trong mắt xuất hiện vài tia suy tư, nhấc chân bước vào.

Như trùng với nhịp bước chân của Salazar, mật đạo dần sáng lên, chiếu sáng con đường dưới chân hắn. 

Đi vào chỗ sâu nhất, trước mặt là một căn phòng tối đen như mực. Salazar đặt tay lên một bức tường, một trận pháp chậm rãi xuất hiện dưới tay hắn, cùng với vài tia sáng tím nhạt, một bức tranh cổ từ từ hiện ra trước mặt Salazar.

Salazar nhìn người trên bức tranh, không bất ngờ chút nào, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Godric Gryffindor, chào buổi tối.”

Hình như rất lâu rồi không ai đến tìm anh, nên phản ứng của Gryffindor có hơi load không kịp, anh mở to mắt nhìn về phía Salazar, mắt như sắp thành đèn pha đến nơi “Salazar, cuối cùng cũng gặp lại cậu!”

Salazar nhìn Gryffindor vui đến ngu luôn rồi, nhíu nhíu mày “Chậc, Gryffindor vĩ đại, có thể nói cho tớ biết, vì sao bức tranh của cậu lại xuất hiện trong mật thất của tớ hay không!”

Đáng chết, mật thất của hắn rõ ràng chỉ có thể dùng xà ngữ để mở, lão sư tử chết toi này, rốt cuộc vào bằng cách nào, thậm chí còn treo tranh của mình vô đây!

Gryffindor tinh mắt thấy Salazar nhăn mày, liền rụt cổ lại “Ừm, Salazar cậu nghe tớ giải thích….”

“Cậu muốn giải thích cái gì?” Salazar chậm rãi bước vào, không vui vươn tay búng búng hạt dẻ bên trong bức tranh của Gryffindor, nơi riêng tư của hắn bị lão sư tử này chiếm lĩnh làm sao có thể vui vẻ được “Giải thích cậu có mật thất không ở, lại chạy đến mật thất của tớ?!”

“Éc, Salazar ừm….” Gryffindor vươn tay muốn chọt chọt Salazar, không ngờ lại bị một bức tường trong suốt chặn lại, lúc này mới nhận ra, hóa ra anh đã trở thành một bức tranh rồi……

Trong lòng Gryffindor xuất hiện một tia bi thương “Thì ra, tớ đã thành một bức tranh rồi sao.”

Tuy rằng khi xưa Salazar thường xuyên giúp Ansel khi dễ Gryffindor, nhưng dù sao hắn và Gryffindor cũng là bạn tốt, nhìn lão bằng hữu thường ngày hoạt bát tự dưng đau lòng, Salazar có chút không thích ứng được.

“A, thành bức tranh, còn chui vào mật thất của tớ.”

Gryffindor cười cười, không phản bác “Salazar, chuyện ngày xưa, xin lỗi……Tớ không biết tên nhóc kia còn có thể làm ra chuyện như vậy….”

Salazar mím môi, không nói gì, Gryffindor tiếp tục mở miệng.

“Nhưng mà, Salazar, lúc ấy cậu cũng quá tùy hứng rồi, thế mà lại vứt lại Hogwarts chạy đi tìm tên nhóc Ansel kia….” Thật là, quá làm người khác đố kị mà.

Salazar nheo đôi mắt đỏ của mình, ánh lên vẻ nguy hiểm, làm Gryffindor theo trực giác không nhịn được lùi một bước “Godric Gryffindor, cậu là đang chỉ trích tớ sao?”

“Không, không có, sao có thể!” Gryffindor nhanh chóng phản bác, biểu cảm này anh quen quá rồi, bởi mỗi lần anh phá Ansel thê thảm, Salazar sẽ dùng biểu cảm này dần một trận….tuy rằng hiện tại anh chỉ là một bức tranh, nhưng mà….Salazar biết rất nhiều thần chú có thể khiến người chỉ còn là bức tranh tơi bời!!

“Tốt” Nhìn Gryffindor lập tức lắc đầu, Salazar vui lòng gật đầu “Chậc, một mình ở đây không cô đơn sao?”

Salazar ngó trái ngó phải, lắc đầu thở dài. Sư tử ngu ngốc vẫn là sư tử ngu ngốc, cho dù có là nhà sáng lập Gryffindor đi chăng nữa thì vẫn ngu như thường.

Chọn mật thất cũng không biết chọn cái nào tốt một chút, mật thất của hắn nhiều vô số kể, mật thất có thể giải sầu cũng không ít, nơi view đẹp càng nhiều. Cớ sao, tên này lại chọn cái…… Tối thui,  cái mật thất này hắn vốn tính dùng làm nhà kho, rốt cuộc chưa kịp cho gì vào đã vội vàng chạy đi tìm Ansel…..

Qủa nhiên, lối tư duy của Gryffindor hắn chẳng bao giờ có thể tưởng tượng được.

“Cái này…khụ khụ….” Gryffindor xấu hổ xoa xoa gáy, trên mặt có chút đỏ “Salazar cậu đừng hỏi chuyện này nữa….”

Ánh mắt Gryffindor không dám nhìn trực diện Salazar, anh dùng không biết bao nhiêu công sức để tìm cái mật thất này, nếu không có Rowena hỗ trợ…..chỉ sợ lối vào anh còn không thấy….

Gryffindor oán trách trong lòng, Salazar giấu chi kỹ mấy cái mật thất này thế, rõ ràng có không ít, nhưng anh chỉ kiếm được có một cái….có cũng như không….

Salazar cười như không nhìn Gryffindor chỉ muốn đào hố chui xuống kia, cũng không vạch trần anh nữa, chuyển sang đâm chọt chỗ khác “Godric, cậu vẫn chưa nói cho tớ biết có cô đơn hay không đâu, thoả mãn chút lòng hiếu kỳ của lão già này nào.”

Khoé mắt Gryffindor giật giật, hạn hán lời nhìn Salazar “Salazar, câu này….cậu học của ai thế?”

“Gryffindor mấy người.” Salazar cũng không nói dối, những lời này là hắn học của Dumbledore, mà Dumbledore là tốt nghiệp ở Gryffindor.

Gryffindor không thể bình tĩnh nổi, Gryffindor của anh, làm sao có thể sáng tạo ra một câu nói như vậy được, nhất định là Salazar lừa anh!!

Salazra sờ cằm, nhìn Gryffindor “Godric, nếu cậu không cô đơn, vậy cũng không còn sớm nữa, tớ về trước vậy.”

“Từ từ!” Vừa nghe Salazar muốn đi, đã theo bản năng gọi hắn lại, đối diện ánh mắt nghi hoặc của Salazar. Gryffindor nhanh chóng ho nhẹ một cái, che giấu “Ừm, Salazar, có thể nói cho tớ biết bây giờ là khi nào rồi không? Cách lúc cậu bỏ đi bao nhiêu năm?”

Bỏ đi? Salazar híp mắt nhìn Gryffindor, đến khi anh chuẩn bị mở miệng xin tha, đột nhiên cười “Ngàn năm từ khi tớ bỏ trốn á, à không chắc hơn đấy.” 

“Một ngàn…..hơn….” Gryffindor đứng máy à nhầm đứng hình, lượng thông tin này quá lớn, làm anh load không kịp, cũng không biết nên nói gì……Não anh bắt đầu báo lỗi.

Nhìn bộ dạng ngu si của Gryffindor, Salazar mỹ mãn cong môi cười, xoay người rời đi.

Sau khi Salazar rời khỏi được vài giây, Gryffindor đã reset xong não mình, nhìn mật đạo đã không còn bóng dáng Salazar nữa, cứ như bị gạt mà rống to “Salazar, cậu gạt người!!!!” Qua một ngàn năm?! Thế vì sao tên Salazar kia còn sống được hay vậy!

Nghe tiếng rống giận của Gryffindor vang đến từ phía sau, Salazar nhún vai, không thèm để ý.

HẾT CHƯƠNG 76

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 75


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

“Có gì to tát đâu” Ansel nghiêng người, ngã vào lòng Salazar, khó hiểu nhìn Lucius, “Được rồi, chẳng qua đột nhiên biết mẹ mình là nam thôi sao, không có gì phải rối rắm cả.”

“Không giống nhau!” Lucius phản bác. Chuyện này không liên quan gì đến việc đột nhiên biết mẹ của mình là nam, mà là……mà là….

Merlin, mau đến cứu cậu đi…..

Khi Lucius còn đang rối rắm, Abraxas đã cẩn thận đỡ Riddle đi đến, Lucius choáng váng nhìn bộ dạng trung khuyển của Abraxas…… đầu óc trống rỗng. Cậu chưa từng biết, phụ thân đại nhân còn có mặt quan tâm người khác như vậy…..Khi cậu còn nhỏ, phụ thân chưa bao giờ quan tâm cậu như thế.

Ansel nhìn thái độ cẩn thận chu đáo của Abraxas với Riddle, chun mũi, bắt đầu so sánh Salazar và Abraxas. Sau đó hung hăng nhéo eo hắn “Lão sư, anh xem Abra đối xử với Riddle tốt chưa kìa, nhìn lại mình xem!!” 

Chỉ biết lăn y qua lại trên giường, không thèm để ý đến tình trạng cơ thể y chút nào. Lão sư đáng ghét!!!

“Al” Salazar ghé sát vào tai Ansel, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai y làm Ansel mẫn cảm rụt cổ “Nếu em cũng mang thai giống Tom, chắc chắn ta sẽ chăm sóc em dịu dàng chu đáo hơn Abra nữa. Cho nên, Al, em muốn mang thai hay không? Ta rất chờ mong đứa nhỏ của chúng ta đấy.”

Khóe miệng Ansel giật giật, sau đó im bặt, làm bộ mình chẳng nghe thấy gì hết. Đúng là chọc cười y mà, mang thai! Ai muốn mang thai chứ! Có quá nhiều thứ không thể làm trong thai kỳ! Lão sư, anh cứ chờ đi, chờ y lớn thêm một chút nhất định sẽ đảo chính!! Hừ, nhất định sẽ để lão sư anh mang thai đứa nhỏ của y! (Viễn vông)

Nhìn Ansel ngậm miệng không nói gì. Salazar có chút tiếc nuối nhún vai, thành thật mà nói, hắn đúng là có nghĩ đến vấn đề con cái, nhưng hiện tại Ansel không muốn, vậy cứ từ từ. Dù sao bọn họ cũng không vội, phù thuỷ có tuổi thọ rất dài. Hơn nữa, cơ thể này của Ansel còn quá nhỏ.

Nhưng mà, đối với thái độ cẩn thận tỉ mỉ của Abraxas, Riddle có vẻ như không thấy biết ơn, nhưng không muốn khiến Abraxas mất mặt nên bèn hạ giọng, dùng tông giọng nghiến răng nghiến lợi chỉ hai người nghe nói: “Abra, buông tôi ra, tôi có thể tự đi! Không cần anh xem tôi thành ông lão mà dìu!”

Anh mang thai mới có ba tháng, vẫn chưa cần người khác đỡ! Hơn nữa, Chúa tể Hắc ám có thể bị hạ gục dễ dàng thế sao?!! Một phần trăm khả năng cũng không thể!

Abraxas hiển nhiên đã nghe mấy câu này của Riddle đến nhàm rồi, nghe nhiều ứng phó ngày càng thuận buồm xuôi gió. Cúi đầu nhìn Riddle, nhàn nhạt nói: “Tom, anh đang đỡ con của anh, để tụi nó không bỗng nhiên bốc hơi biến mất.” 

Nghĩa trên mặt chữ, hắn không đỡ anh, mà là đỡ con của mình.

Riddle nghiến răng, bị Abraxas nói cho không biết nên bụp lại làm sao. Anh đâu thể nào hét vào mặt Abraxas rằng: Đứa nhỏ này không phải con anh, không cần đỡ tôi. Đây là con của tôi với người khác…..

Abraxas cẩn thận đỡ Riddle ngồi xuống, gia tinh nhanh chóng bày bữa sáng, sau đó rời khỏi phòng ăn.

Lucius rối rắm hồi lâu, cuối cùng cũng không rối nữa, đi đến bên cạnh Riddle, cúi người hành lễ “Chúa tể Hắc ám, chào buổi sáng, phụ thân đại nhân, chào buổi sáng, giáo sư Coimbra, chào buổi sáng.” 

Ansel chớp mắt, chờ mãi vẫn không nghe Lucius chào mình. Tổn thương vùi đầu vào ngực Salazar, nhóc con Lucius kia kỳ thị y!!!

Y dù gì cũng là tổ tiên của Lucius mà, tất cả mọi người đều được chào, thế mà lại không có phần y!!!! Y cũng tổn thương chứ bộ!!! Trái tim y vô cùng mong manh đó!

Salazar vuốt vuốt gáy Ansel, âm thầm an ủi, thuận tiện gật đầu với Lucius. Không tồi, quả là một đứa nhỏ lễ phép. Có thể khiến Ansel nhào vào lòng hắn như vậy, thật sự rất không tồi.

Mà Riddle khi nghe xưng hô của Lucius với mình, sững người, vội vàng quay đầu nhìn Abraxas, cũng không sợ cổ bị trật….

Mắt Riddle bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa nho nhỏ, sáng quắc nhìn Abraxas, hận không thể thiêu hắn thành tro, nghiến răng nghiến lợi rặn từng chữ: “Abra thân ái, anh chưa giải thích rõ ràng sao?” 

Nhìn gương mặt vô tội của Abraxas, cộng thêm biểu cảm và ngữ khí bị người khác khi dễ, làm Lucius xém chút nữa tự chọc mắt cùng tai mình….Đây….tuyệt đối không phải phụ thân anh minh thần võ của cậu!!!

“Tom, em phải tin anh, tối hôm qua anh đã giải thích rõ ràng với Lucius rồi.” Abraxas nhìn Riddle, ấm ức nói, biểu tình vô tội làm Riddle có xúc động muốn bỏ đi ngay lập tức.

Ansel vốn đang ngoan ngoãn cọ cọ ngực Salazar lập tức ló đầu ra xem kịch hay. Ngại quá, hấp dẫn thế kia, y mà không xem tên y không phải Ansel Malfoy. Nhưng mà, nếu trước mặt có thêm dĩa hạt dưa thì còn gì tuyệt hơn.

Ansel, cậu vốn dĩ không phải tên Ansel Malfoy, mà là Ansel Malfoy Slytherin. Cậu quên mất rồi sao? Ngàn năm trước cậu đã chung họ với Salazar rồi!

Lucius cúi đầu, nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại của mình về số không, nhưng mà……vô cùng xin lỗi, kịch này xem như Lucius cũng có một vai, cho nên Lucius….cho dù cảm giác tồn tại của cậu có âm vô cực đi chăng nữa, Abraxas vẫn có thể khiến nó về dương vô cực trong vòng vài giây được.

“Lucius.”

“Phụ thân đại nhân.” Lucius nhanh chóng đáp lại, cúi đầu không dám lộn xộn. Tuy rằng cậu cũng chẳng biết mình sai chỗ nào…..Cậu cũng ngủ một giấc giống ngày thường thôi mà, không cần tam đường hội thẩm vậy chứ?!! Cậu đột nhiên cảm thấy kỳ nghỉ đông này của mình….về nhà chính là một sai lầm!

Nhìn con trai của mình, Abraxas có chút rối rắm, hắn nên nói gì bây giờ? Bất kể là gì hắn đều không thể mở miệng. Nhưng mà……cảm giác được ánh nhìn chăm chú vô cùng tức giận của Riddle ghim thẳng vào, Abraxas nhất định phải nói, bất cứ giá nào cũng phải nói! Nhưng……ừm, để hắn nghĩ chút nên nói gì, mới chọt Lucius kích động mới vừa bị kích thích tối qua xong.

“Lucius….” Abraxas dừng một chút, thứ lỗi cho hắn…… để hắn nghĩ thêm chút nữa đi, cho dù có cho hắn một tuần tự hỏi đi chăng nữa, hắn cũng không biết nên mở miệng thế nào “Vì sao con vẫn gọi là Chúa tể Hắc ám?”

Lucius cúi đầu, mím môi, biểu cảm giật giật trên mặt vô cùng rõ ràng. Quả nhiên, mấy người đang yêu đương đều bị ngu hoá sao? Nếu không IQ của phụ thân anh minh thần vĩ của cậu sao lại bị tình yêu kéo thấp đến như vậy?!

“Phụ thân đại nhân….Con không biết nên gọi Chúa tể Hắc ám là gì…..” Cũng không thể, mở miệng gọi mẹ chứ? Không cần chờ cậu tự sát, Chúa tể Hắc ám đã thịt cậu trước rồi.

“Khụ khụ….” Abraxas ho nhẹ, lia mắt về lại Riddle, dùng mắt xin chỉ thị của anh.

Riddle suy nghĩ một chút, dùng khẩu hình nói: Baba!

Khóe miệng Abraxas khẽ nhếch, trực tiếp nói với Lucius “Lucius, về sau gọi Tom là ba là được.” 

“Vâng, phụ thân đại nhân.” Lucius nhẹ người, cuối cùng cũng không có mấy xưng hô đặc thù khiến người khác không đỡ nổi gì đó, ba…..phụ thân đại nhân, hai từ này cũng không dễ nhầm, còn rất không tồi…..

Abraxas và Lucius vừa lòng, nhưng Riddle thì không, rõ ràng anh nói là ba ba, sao qua miệng Abraxas lại thành ba? Anh không muốn ngang hàng với Abraxas chút nào.

Còn có một người không hài lòng, đó chính là Ansel. Y nhìn bầu không khí căng thẳng kia háo hức chờ đánh nhau, thế nào lại thành nói mấy câu là xong thế? Không vui chút nào….

Muốn thấy người ta đánh nhau, kết quả lại không đánh, mà Riddle kịch liệt phản đối bị Abraxas cứ thế pass qua một bên, cho nên bữa sáng này vô cùng hài hoà.

Lucius đã sớm không chịu nổi bầu không khí bức người ta phát điên này rồi, tuỳ tiện ăn vài thứ lấp bụng rồi phắn lẹ, chui vào phòng mình.

Mà Ansel bên này làm nũng, không chịu ăn uống đàng hoàng, cuối cùng Salazar nổi nóng, trực tiếp dùng nĩa đút Ansel, y mới chịu ngừng, bắt đầu nghiêm túc ăn, chẳng qua tiền đề là….Salazar phải đút.

Abraxas và Riddle đối diện nhìn hai con người bất chấp sự đời mà show ân ái, cạn lời. Cuối cùng, sau khi Riddle no, Abraxas liền bắt chước Lucius, đỡ Riddle bỏ chạy.

“A, lão sư” Ansel nhìn ba người bỏ chạy kia, vui vẻ nói “Bọn họ như bị chúng ta làm cho ghê tởm nên bỏ đi à?” Sau khi Salazar liếc một cái, vội vàng đổi từ ngữ “Ngọt ngào đuổi đi!”

Salazar vừa lòng cười, nhét một miếng bánh vào miệng Ansel, nhẹ nhàng nói, nhưng động tác thô bạo vô cùng “Ăn của em đi.”

“&@……&¥×……” Hiện tại Ansel có nói cái gì đi chăng nữa, cũng không thể bình phục tâm tình của mình. Đã không được xem kịch thì thôi chớ, còn bị Salazar xem như con nít mà nhét đồ ăn vào miệng…..Thật là….Khó chịu!

Lucius trở lại phòng, tự quẳng mình lên giường, lấy gương hai mặt dưới gối đầu gào tên Leonard “Leonard, Leonard, em lăn ra đây cho anh!”

“Lucius” Leonard tươi mơn mởn xuất hiện trong gương hai mặt, dịu dàng đến chảy nước nói “Vội vàng gọi em như thế làm chi? Có phải nhớ em rồi không?” 

Lucius không hình tượng khinh thường, chuyện của Abraxas đã kích thích cậu đến không biết làm gì bây giờ, hiện tại Leonard còn nói như vậy, Lucius đương nhiên sẽ không cho nó sắc mặt tốt “Đúng vậy, nhớ em, muốn giết em đấy!”

“A, Luca, anh nói thế làm em đau lòng quá đi mất.”

“……Câm miệng!” 

HẾT CHƯƠNG 75

[HP] Chồng Chồng Nhà Chúa Tể Hắc Ám Muốn Ly Hôn?! – Chương 1


EDITOR: YURI

BETA: MIN + BĂNG

-o0o-

Tác phẩm này là hệ liệt của Vận Mệnh Ngàn Năm Sau, nói về chuyện chồng chồng nhà Riddle xuyên đến nguyên tác, chủ yếu là qua góc nhìn của Justin Umbridge.

Vào một ngày, đột nhiên có cảm giác muốn viết ra, đặc biệt thích nhân vật Justin, cho nên viết truyện ngắn chơi một chút.

Từ một góc nhìn khác để nói về tình yêu giữa hai người kia, cập nhật hôm sau.

Trước đó tóm tắt ý chính và giới thiệu nhân vật

Ngàn năm sau, thế giới hắc ám cùng thế giới phù thủy nước Anh kết minh, không khí của thế giới phù thủy cởi mở hơn, các tộc hòa thuận, hai nhà sáng lập ẩn cư ở Hogwarts dạy học, hắc phù thủy hoặc bạch phù thủy cường đại đều hạnh phúc sống cuộc sống của mình, bỏ qua những chuyện thị phi, tranh chấp. Tương đối mà nói, đáng chú ý nhất chính là Bộ trưởng Bộ Phép thuật ham quyền lực từng là Chúa tể Hắc ám Tom Riddle, nhưng có một ngày nọ, thế giới phù thủy truyền ra tin tức lớn: Chồng chồng Bộ trưởng muốn ly hôn?!

________________________________________

Tom Riddle: Từng là Chúa tể Hắc ám, hiện tại là Bộ trưởng Bộ Phép thuật, thành viên trong Hội nghị Hắc ám, gương mặt anh tuấn, tính tình lãnh đạm, nghiêm túc, rất có uy hiếp, do bị tổn thương linh hồn nhẹ nên mắt có màu đỏ, thỉnh thoảng nóng nảy. Dưới sự dạy dỗ của Jerson Weasley, ngoại trừ không có thiên phú trị liệu, những cái khác đều giỏi, am hiểu phép thuật hắc ám và trận pháp.

Justin Umbridge: Người ngàn năm trước, thời học sinh tính cách vặn vẹo biến thái, xuyên qua ngàn năm sau nhận nuôi Tom Riddle, sau này dây dưa dẫn tới kết hôn thành chồng chồng. Tính cách cực kỳ lẳng lơ không đứng đắn, thích uống rượu đánh nhau, ngắm mỹ nhân, từng làm sát thủ, nhân viên của cục ngoại giao ở Bộ Phép thuật, hiện tại đã nghỉ hưu về làm kinh doanh.

Jerry Riddle: Con trai trưởng, làm trợ giảng môn Phép thuật Hắc Ám ở Hogwarts, đã kết hôn với Lily Weasley.

Spike Riddle: Con trai thứ, hiện đang học năm bảy ở Hogwarts, hôn phu của Ariana Grindelwald.

Cheryl Riddle: Em gái thứ ba, đang học năm sáu ở Hogwarts, trước mắt là đang độc thân, thích nhất ba ba cùng em gái nhỏ.

Beryl Riddle: Em gái tám tuổi, sắp bị gả đi.

Lily Weasley: Con gái của Harry Potter và Draco Malfoy, tóc đỏ, theo họ ông nội Jerson Weasley.

Ariana Grindelwald: Con của Gellert Grindelwald và Albus Dumbledore, được đặt tên theo người cô mất sớm, phụ thân nắm quyền ở Đức.

Roger Zabini: Không hợp với Justin, trên mọi phương diện.

Julian: Vua ma cà rồng, bạn lữ của Roger.

HẾT CHƯƠNG 1

Design a site like this with WordPress.com
Get started