[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 1: Sau Cuộc Đại Chiến Và Cái Chết Của Cứu Thế Chủ


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Cái chết chỉ đơn giản là một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác mà thôi. Đây là lời mà cụ Dumbledore đã nói với hắn, hắn vẫn luôn ghi tạc trong lòng, từ lúc “vô cùng may mắn” được Chúa Tể Hắc Ám chọn làm kẻ địch, hắn cảm thấy vô cùng vinh hạnh nên hắn đã khắc sâu từng lời nói của cụ vào trong lòng. Cái chết không đáng sợ, nó chỉ là kết thúc của một cuộc hành trình dài mà thôi, nếu cái chết của hắn có thể mang tới hoà bình cho thế giới phép thuật, có thể chấm dứt chiến tranh, có thể làm cho thế giới phép thuật khôi phục như cũ, vậy thì hắn chết cũng không sao.

Chỉ là số phận không cho hắn quyền được lựa chọn. Sau khi hắn tiêu diệt được Voldemort, chiến tranh kết thúc. Bao nhiêu người đã vì hắn, vì lợi ích vĩ đại hơn mà từ bỏ mạng sống, chỉ có hắn – Cứu Thế Chủ Harry Potter vẫn không chết. Cedric Diggory – đàn anh ở Hogwarts – đã chết, chết ở thời điểm đẹp nhất của đời người. Sirius Black – cha đỡ đầu duy nhất của hắn – đã chết. Hiệu Trưởng Dumbledore – người hắn kính trọng, người hướng dẫn của hắn khi hắn mới bước vào thế giới phép thuật – đã chết. Thậm chí Severus Snape – người hắn từng hận nhất cuối cùng lại cứu hắn một mạng – cũng đã chết. Đàn anh Weasley chung nhà Gryffindor với hắn – cũng đã chết. Remus Lupin, Nymphadora Tonks, thậm chí vào cuộc chiến cuối cùng một trong hai người bạn tốt nhất của hắn Hermione Granger cũng đã chết. Mà hắn, Harry Potter lại dùng cái chết của người khác để củng cố cái danh Cứu Thế Chủ, cái danh hiệu chết tiệt này của mình, cho dù đây không phải là điều hắn thực sự muốn. Sau khi chiến tranh kết thúc hắn vẫn luôn tự hỏi mình, tự hỏi nguyên nhân đã dẫn đến kết quả như bây giờ, hắn vẫn luôn hoài niệm, hoài niệm những người đã hy sinh mạng sống trực tiếp hay gián tiếp vì hắn. Đến khi hắn ý thức được thì mọi thứ đã thật sự kết thúc, tất cả mọi việc đã trở lại điểm ban đầu rồi, khi hắn đang chờ đợi để được chết, chờ đợi cuộc hành trình vĩ đại của mình kết thúc, đáng tiếc số phận lại trêu chọc hắn.

Sáng sớm, đồng hồ báo thức của hắn vang lên, Harry xuống giường, mặc áo ngủ đi vào nhà tắm để rửa mặt, hắn lơ đãng ngẩng đầu nhìn cái gương trước mặt, hắn không nhớ rõ mình đã ngơ ngẩn không biết bao nhiêu lần, trong gương là một gương mặt quen thuộc, một gương mặt hễ ai là phù thuỷ thì nhất định phải biết. Đây chắc chắn là số phận trêu chọc hắn, hoặc là một cái nguyền rủa cổ xưa mà hắn vô tình bị ai đó ếm. Những người xung quanh hắn, ai cũng theo thời gian mà trưởng thành, mà trở nên già nua, mà hắn vẫn duy trì gương mặt này, không già đi hay trưởng thành hơn, tất cả thời gian của hắn như dừng lại ở tuổi 17. Bạn tốt của hắn, đồng nghiệp của hắn, thậm chí cả những người hắn chỉ mới gặp một hai lần, thời gian của bọn họ không ngừng già đi, chỉ có hắn, vẫn như vậy mà bị thời gian lãng quên. Đôi khi, hắn hoài nghi mình đã từ phù thuỷ mà trở thành huyết tộc, nhưng sự thật luôn nhắc nhở hắn rằng hắn vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, hắn căn bản không sợ hãi ánh sáng mặt trời, khát vọng với máu gần như là không có, trái tim của hắn vẫn còn đập trong lòng ngực, thân thể của hắn cũng không lạnh băng như huyết tộc mà vẫn còn độ ấm.

Xuất phát từ mục đích muốn nguỵ trang, bây giờ hắn thuần thục nhất chính là Biến Hình, thậm chí so với Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám còn muốn thuần thục hơn, bởi vì ngày đó nguỵ trang là thần chú được hắn sử dụng nhiều nhất, hầu như ngày nào cũng sử dụng một lần. Huy động một ít ma lực của mình, từ mái tóc ngắn đen rối bù của mình thoáng cái trở thành mái tóc dài bạc trắng, dùng một dải lụa nhẹ nhàng đem tóc cột gọn sau đầu, gương mặt trẻ tuổi âm u biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt đầy dấu vết được năm tháng để lại, khẽ kéo khoé miệng, gương mặt già nua liền treo một nụ cười hiền lành. Lúc sau, Harry vì cằm thêm chòm râu nên hắn cũng lấy dải lụa buộc lại, miễn cho nó bị làm rối. Chòm râu của Harry được hắn tham khảo từ Hiệu Trưởng Dumbledore mà biến thành, một phần để kỉ niệm, phần còn lại là để người khác không nghi ngờ, dù sao cũng rất lâu rồi tóc của hắn không dài ra nữa. Cuối cùng, hắn bước ra khỏi nhà tắm, mang kính vào, lại mặc thêm bên ngoài cái áo chùng đen nữa, sau đó mới bước ra khỏi cửa phòng.

“Ngài hiệu trưởng, buổi sáng tốt lành.” Một nam sinh Slytherin cung kính hành lễ với hắn, nam sinh Gryffindor bên cạnh cũng nói: “Giáo sư Potter, buổi sáng tốt lành.”

“Buổi sáng tốt lành, các trò.” Harry cười trả lời. Hắn hiện tại là hiệu trưởng Hogwarts, hắn đã từng là giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám và chủ nhiệm Gryffindor. Sau chiến tranh, Hogwarts đã trải qua vài thập niên để có thể khôi phục bộ dáng như hiện tại, thậm chí so với trước kia càng hài hoà và tốt đẹp hơn, bốn nhà không kỳ thị lẫn nhau, càng không có cái gọi là kỳ thị máu lai hay máu bùn, đây là kết quả cố gắng của rất nhiều người. Mười hai đại gia tộc từng chiếm đóng hơn phân nửa Slytherin giờ chỉ còn lại ba đại gia tộc Malfoy, Parkinson cùng với Zabini, các đại gia tộc khác như Black, Lestrange đều biến mất. “Thầy không quấy rầy mấy đứa ăn sáng.” Harry xua tay rời đi, lưu lại hai học sinh Slytherin và Gryffindor.

“Hiệu trưởng Potter vẫn vậy, vẫn cứ thân thiết như vậy.” Nam sinh Gryffindor chờ Harry đi rồi nói.

“Uhm.” Nam sinh Slytherin bình tĩnh gật đầu.

Harry đi dạo dọc bờ Hồ Đen, đột nhiên có một con ưng vàng bay đến bên cạnh hắn, hắn mở bức thư trên chân nó, mặt trên tờ giấy viết: “Ngài Hiệu Trưởng tôn kính, không biết liệu con có được cái vinh hạnh mời ngài đến trang viên Malfoy làm khách không?” Ký tên Lucius Draco Malfoy.

Harry tuỳ tay biến một cái lá cây thành tờ giấy sau đó hồi âm lại cho gia chủ Malfoy đương nhiệm, sau đó cột lại bức thư lên chân ưng vàng.

Buổi chiều, Harry hoàn thành một vài sự vụ của trường rồi độn thổ đến phụ cận trang viên Malfoy, sau đó theo gia tinh tiến vào trang viên, gặp được gia chủ đương nhiệm Lucius Draco Malfoy, cũng chính là người viết bức thư mà con ưng vàng hồi nãy mang tới cho hắn. Vị gia chủ Malfoy đương nhiệm này cùng ông cố cậu ta Lucius Malfoy tương tự nhau, cũng tóc dài màu bạch kim, một bộ dáng cùng cách cư xử như từ một khuôn đúc ra. Lucius là đứa cháu trai được ông cậu ta là Draco Malfoy thương yêu nhất, thường xuyên theo cha hắn đi thăm viếng Harry, có thể hiểu cậu ta là học đồ của Harry.

“Ngài Hiệu Trưởng, buổi chiều tốt lành.” Trước mặt người ngoài, vị gia chủ Malfoy đương nhiệm đây là một bộ dáng cao ngạo và nghiêm túc, nhưng cậu lại khom lưng và hành lễ với Harry.

“Buổi chiều tốt lành, đứa nhỏ của ta.” Harry mỉm cười chào lại, hắn nhìn Lucius từ nhỏ lớn lên, tất nhiên với tính cách của nó hắn đã nắm rõ trong lòng bàn tay, lúc sau liền theo Lucius nói một số vấn đề ngoài lề, cuối cùng mới vô vấn đề chính.

“Ngày hôm qua con tìm được vật này trong di vật của ông nội.” Lucius nhỏ mở một cái hộp gỗ ra, từ bên trong lấy ra một vài tấm da dê cùng một viên đá màu đen.

“Viên Đá Phục Sinh?” Harry kinh ngạc, hắn nhớ hắn đã tự tay đem vứt vật này vào sâu trong Rừng Cấm rồi mà, hắn biết Viên Đá Phục Sinh căn bản không thể hồi sinh người chết, chỉ có thể cho chúng ta thấy ảo cảnh của người mà ta muốn gặp thôi.

“Ông nội viết vào tấm da dê này hành trình ngài ấy tìm được Viên Đá Phục Sinh cùng thành quả nghiên cứu của ngài ấy đối với viên đá này. Tất cả đều là phương diện luyện kim, con nghĩ ngài so với con sẽ hiểu biết hơn, với lại trên tấm da dê này, ông nội con cũng viết là phải đưa nó cho ngài.” Lucius nhỏ giải thích. Ông nội hắn qua đời 20 năm trước, ba của cậu và cậu đều đem di vật của ông cất vào phòng chứa, ngày hôm qua cậu nhớ tới ông nội của mình liền đi lật xem lại, kết quả phát hiện mấy thứ này.

Harry gật đầu lật xem, mặt trên viết Draco lúc trẻ trong một lần đi truy lùng Tử Thần Thực Tử vô tình nhặt được và đem về trang viên Malfoy nghiên cứu hơn phân nửa quãng đời còn lại, cho ra vô số phỏng đoán khác nhau, như là hồi sinh người chết, hay là trọng sinh gì đó, thậm chí còn thử kết hợp với các sản phẩm luyện kim khác nhau, tất nhiên tất cả đều thất bại, lúc Draco còn sống, Harry chưa từng gặp một ai mà Draco thành công làm sống lại, hoặc trọng sinh.

Rời khỏi trang viên Malfoy, Harry trở về Hogwarts, ngồi trong văn phòng hiệu trưởng xem tư liệu Draco để lại, một bên quan sát Viên Đá Phục Sinh, nó vẫn giống như khi Harry mang nó về từ trang viên Malfoy, không có một chút thay đổi nào.

Đột nhiên, Harry nhớ tới một việc, hắn liền tuỳ tiện nhét viên đá vào túi áo chùng, mang theo nó vào tầng hầm ở Hogwarts qua thang lầu. Thân là hiệu trưởng Hogwarts, Harry cần định kỳ chú ý đến hệ thống vận hành ma pháp của Hogwarts, xem nó có đình chỉ hoạt động hay không. Harry còn chuyên tâm đối với hệ thống mà rót vào ma lực của bản thân một thời gian dài, nhưng mà hắn không biết, ở nơi hắn không nhìn thấy, vô số sợi tơ nhỏ từ hệ thống vận hành ma pháp không ngừng chui vào túi áo chùng của hắn kích thích viên đá trong đấy, viên đá màu đen dần dần trở nên trong suốt và thu nhỏ lại.

Buổi tối thứ bảy ở Hogwarts rất ồn ào, náo nhiệt. Khi hắn rời đi cũng đã đến giờ giới nghiêm, Harry thuận tiện đi tuần tra quanh lâu đài cũng vừa vặn đụng phải vài tiểu động vật đi đêm và cực kỳ thuận tiện khuyên bảo bọn chúng trở về xong hắn mới quay về phòng nghỉ của mình. Harry tuỳ tiện ném áo chùng của mình lên bàn, liền nghe “phanh” một tiếng, lúc này hắn mới nhớ được là mình tuỳ tiện nhét Viên Đá Phục Sinh vào bên trong túi áo chùng. Lúc lấy ra Harry đã tự hỏi rằng mình có hoa mắt không, hắn hình như nhìn thấy Viên Đá Phục Sinh thu nhỏ lại! Phải biết, khi hắn 20 tuổi, bệnh cận thị hành hắn suốt 20 năm đã được một lọ độc dược trị cận thị chữa hết, tới bây giờ thị lực hắn vẫn luôn rất tốt, hắn đeo kính chỉ để che đôi mắt quá mức âm trầm của mình mà thôi.

Không thèm để ý cười, Harry đặt lại Viên Đá Phục Sinh lên bàn, sau đó lại tiếp tục đọc tư liệu được lưu lại của Draco. Đêm đã khuya, hắn cũng đã ngủ say, nhưng Viên Đá Phục Sinh vẫn tiếp tục biến hoá. Lúc này ánh trăng tròn trên tháp Gryffindor xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào viên đá trên bàn, ma thuật của ánh trăng bao phủ viên đá lại, tạo thành một lớp lá mỏng, đột nhiên bên trong viên đá kích động một trận, liên tiếp bắn ra nhiều tia sáng mạnh vào người Harry, ánh sáng qua đi Viên Đá Phục Sinh biến thành một đám bột phấn, dần dần tan ra trong không khí. Mà trên giường, Harry cũng xảy ra biến hoá rất lớn, ma lực màu bạc trên người hắn nhanh chóng biến mất, bị hệ thống vận chuyển ma pháp của Hogwarts hấp thụ, mà hắn dùng tốc độ người bình thường có thể thấy được nhanh chóng già đi, mái tóc rối bời màu đen chuyển sang ánh bạc, làn da trẻ tuổi căng đầy sức sống cứ như bị ai hút lấy, từ từ lão hoá. Hơn nữa lúc phép thuật bạo động kia, Harry liền dừng hô hấp.

Vì thế, ngày hôm sau, khi mọi người đang tận hưởng cuối tuần tuyệt vời của mình thì Nhật Báo Tiên Tri đưa tin làm tất cả phù thuỷ đều giật mình hoảng sợ “Anh hùng vĩ đại của thế giới phù thuỷ, huân chương bậc một Merlin tước sĩ đoàn, hiệu trưởng của Hogwarts, chủ tịch hiệp hội phù thuỷ quốc tế, chủ tịch hội phù thuỷ trắng Wizengamot, Harry James Potter qua đời, hưởng thọ 111 tuổi.”

Mọi người đều vạn phần thương tiếc cho Harry, họ không thể tưởng tượng được, linh hồn hắn sẽ về đâu, bởi nó, linh hồn của hắn, căn bản không có nơi để trở về.

HẾT CHƯƠNG 1

P/S : Vì đây là lần đầu tiên mình edit truyện, nếu có sai sót thì mọi người hãy thứ lỗi nhé, hãy nhận xét ở phần conment để ủng hộ tinh thần mình nha, truyện này rất dài đấy.

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Văn án


Cứu thế chủ Harry Potter trở thành Tom Marvolo Riddle . Voldemort là Harry Potter có được ký ức kiếp trước , đây là một thế giới khác , căn bản không phải thế giới hiện tại , không phải thế giới ban đầu hắn sống

Cứu thế chủ Harry Potter trở thành Slytherin , tất cả vinh quang , thành tựu vĩ đại nhất của hắn đều thuộc về Slytherin . Mà hắn , Harry Potter sẽ trở thành vương , mặc dù vinh quang tối thượng với hắn bây giờ ờ đã không còn ý nghĩa

Harry Potter bây giờ không còn là Cứu thế chủ của thế giới phép thuật như ngày xưa nữa , bây giờ đối với hắn mà nói , hết thảy mọi thứ đều là mây khói , cứ thế lướt qua , một đi không trở lại

Nhưng Harry Potter lại gặp gỡ bạn lữ linh hồn của mình , mạch máu toàn thân hắn đều sôi trào , trái tim hắn cũng vì thế mà kịch liệt nhảy lên . Bạn lữ là ý nghĩa tồn tại của hắn , tất cả mọi thứ đều bất đồng

Tóm laị một câu , đây là câu truyện trọng sinh thành Tom Marvolo Riddle của Cứu thế chủ Harry Potter

PS : Không bôi đen cụ Dumbledore , không bôi đen Giffindor

Nếu mọi người đọc mà thấy hay có thể comment cho mình được không , để ủng hộ tinh thần của mình , chứ đến 91 chương mà chương nào cũng dài a .

[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 2: Tom Marvolo Riddle và Anne


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Harry tỉnh, hắn cảm thấy ma lực của mình đang xói mòn một cách nhanh chóng, nhanh tới mức hắn có thể cảm thấy được rằng nó đang dần tiêu tán. Là một phù thuỷ trưởng thành, tất nhiên hắn biết được kết quả ma lực tiêu tán là như thế nào, nhưng mà hắn cho rằng mình cuối cùng cũng có thể kết thúc cuộc phiêu lưu vĩ đại này, hắn cuối cùng cũng đã có thể bắt đầu một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác, hắn lại rơi vào hắc ám.

“Tê tê tê tê…….” Thật lâu sau, hắc ám trước mắt biến mất, chỉ còn lại khoảng không trống rỗng, Harry than nhẹ trong lòng, xem ra hắn vẫn không có đủ vận khí để bắt đầu một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác rồi. Hắn nỗ lực làm biến mất khoảng không trống rỗng trước mặt, hắn muốn mở mắt ra, lại cảm thấy mí mắt mình thật nặng, tiếng động xung quanh cũng không rõ ràng lắm, chỉ nghe bên tai có một trận Xà ngữ “Tê tê tê tê….” Hắn cẩn thận phân biệt, cuối cùng mới có thể nghe rõ nội dung: [Nóng quá, nóng nóng nóng…..]

P/S: Trong ngoặc […] là Xà ngữ.

Harry cả kinh, mở mắt, nhìn đến cái trần nhà tối thui, hắn động động tay chân đang cứng đờ, nhận ra trên người rất đau, sau đó lại dùng tay chỗng đỡ đệm giường lạnh băng để ngồi dậy, liền phát hiện bản thân đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ, hắn đang ngồi trong một căn phòng nhỏ âm u và cực kỳ dơ bẩn, ánh sáng trong phòng rất yếu bởi vì căn bản căn phòng này chỉ có một cái cửa sổ nhỏ xíu không đáng kể tới, trong phòng có hai cái giường nhỏ, một cái tủ quần áo, sàn nhà thì không hề khô ráo, cuối giường của hắn còn có một cái chăn mỏng, mà trên người hắn lại không hề mặc đồ (nói cách khác là ổng đang khoả thân vì môi trường ấy mà). Không chỉ vậy, trên mặt chăn còn có một con rắn màu bạc trắng cỡ 10cm đang nằm, bên cạnh còn có một ít vỏ trứng vỡ cùng dịch nhầy của trứng, theo như cái hiện trường này thì con rắn nhỏ này vừa mới nở ra.

Harry dụi mắt, đến khi nhìn kỹ lại thì kinh sợ một phen, tay của hắn rất nhỏ, đây căn bản là tay con nít, lại nhìn một lượt toàn thân, nhìn đến cơ thể mình hình như chỉ mới sáu, bảy tuổi, lại lần nữa cảnh giác mà nhìn bốn phía xung quanh, hắn phát hiện trong phòng còn sót lại một ít dấu vết của bạo động phép thuật, trên mặt đất thậm chí còn có một ít vải vụn.

Quần bông của Merlin a! Đây là chuyện quái quỷ gì, trò đùa dai thế kỷ sao? Harry bất đắc dĩ đỡ trán, hắn biết rằng hắn hiện tại không phải ở Hogwarts, cũng có thể cũng không phải là thế giới ban đầu của hắn. Nhắm mắt cảm thụ dòng chảy ma lực bên trong cơ thể, cảm thấy ma lực hình như ít đi, chỉ còn một phần hai nhưng mà lại rất nhiều, vậy có nghĩa ma lực bên trong cơ thể này căn bản rất nhiều, bất quá với một cơ thể sáu, bảy tuổi mà nói, cơ thể có quá nhiều ma lực sẽ rất nguy hiểm.

“Thời gian hiện ra.” Sử dụng cái thân thể không phải là của mình này thực hiện thần chú không đũa phép đối với hắn mà nói thật sự không quá quen thuộc, phải làm vài lần mới thành công, sau đó nhìn đến thời gian làm hắn khiếp sợ “15:13 ngày 14 tháng 7 năm 1933.”

Năm 1933? Thế nhưng hơn 100 năm trước! Thế quái nào hắn có thể xuất hiện ở năm 1933? Hắn chắc không phải là đang nằm mơ đâu nhỉ? Dùng sức lắc đầu, có một chút cảm giác choáng váng, hắn không thể không tiếp thu cái sự thật tàn khốc rằng hắn thực sự xuyên tới 100 năm trước!

[Nóng quá, nóng quá…..] Lại một trận “Tê tê tê” nổi lên, đánh thức Harry đang trầm tư suy nghĩ, hắn bò từ đầu giường đến cuối giường, cẩn thận áp sát tai vào con rắn, lại nghe được [Nóng nóng nóng, nóng chết.] rắn nhỏ cảm thấy Harry bò qua bò lại có thể làm cho nó mát hơn, nó liền hướng Harry bò tới, [Hương vị quen thuộc, ta thích!] thân hình mềm mại của nó ở trên chăn mỏng bò bò, nhưng bởi vì động tác không quá thuần thục mà thường xuyên té ngã.

Thời điểm kinh ngạc qua đi, hoàn cảnh quen thuộc, rắn nhỏ quen thuộc, Harry trầm tư, hắn đã từng nhìn thấy căn phòng này trong ký ức của Dumbledore, sở dĩ nhớ rõ như vậy bởi vì hắn cũng đã từng ở gầm cầu thang, hoàn cảnh hai nơi khá giống nhau. Nơi này chính là căn phòng mà Voldemort ở, hơn nữa quyển nhật ký của Tom cũng đã từng đề cập qua nơi hắn sống khi còn nhỏ.

Dùng ma lực cắt qua làn da, máu tươi chảy ra, hắn thực hiện một cái huyết chú, sau đó liền nhìn thấy cái tên không thể quen thuộc hơn ——— Tom Marvolo Riddle. Hắn thế mà biến thành Voldemort lúc còn nhỏ! Vậy cha mẹ của Voldemort đâu? Lúc ma lực bạo động đã chết? Chính là tại sao? Merlin lại có thể cho hắn trở thành Voldemort lúc nhỏ, nó có lý do vì sao không? Ở thế giới của hắn, những người bạn của hắn cũng đã sớm chết, hắn cũng đã từng có cái ý nghĩ muốn quay về quá khứ, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thành Tom! Hơn nữa hắn biết rõ, cho dù hắn thật sự trở về quá khứ, hắn cũng sẽ chịu hạn chế của thời không, hắn chỉ sợ hiện tại hắn không phải ở quá khứ của thế giới ban đầu, thế giới hiện tại hắn đang ở chỉ sợ là giống như những nhà khoa học Muggle kia nói, thế giới song song.

Đột nhiên, hắn cảm thấy trên tay lành lạnh, hắn liền lập tức vung tay theo phản xạ, liền thấy con rắn nhỏ kia đập thẳng vào vách giường, sau đó lại nghe thấy tiếng rắn nhỏ kêu rên [Đau quá, đau quá, chủ nhân hư, chủ nhân hư.] hắn bắt lấy con rắn nhỏ được cơ thể này ấp nở đưa đến trước mặt. Harry nhíu mày, xem ra con rắn này là Nagini, nhưng hiện tại nó lại nhận hắn làm chủ, bởi vì trên tay hắn có vệt máu khi nãy sót lại, huyết chú đã làm cho hắn trở thành chủ nhân của nó, hoàn toàn không cần lấy máu nhận chủ, nhưng lấy máu nhận chủ này là một nghi thức cổ xưa làm cho vật nhận chủ càng thêm đáng tin cậy. Nagini đã từng như vậy mà nhận chủ với Voldemort, khi Voldemort ở trạng thái linh hồn, Nagini vẫn như cũ đối với Voldemort cực kỳ trung thành.

[Chủ nhân hư, chủ nhân siết ta đau quá.] rắn nhỏ lấy đuôi mình quấn tay Harry, một bên oán giận hắn siết đau nó. Trong đầu Harry, hắn nghe được một thanh âm y chang vang lên, giọng nói của rắn nhỏ lúc oán giận hắn dễ thương cực kỳ. Sau khi Voldemort chết, hắn có thể nghe hiểu được Xà ngữ khi mà vết sẹo không đau. Harry cảm thấy mảnh hồn của hắn trong đầu mình có thể bị linh hồn của mình cắn nuốt một phần nào đó, cho nên năng lực Xà ngữ của hắn cũng được giữ lại. Harry đã từng nghiên cứu nguyên nhân gây ra hiện tượng này, hắn suy đoán ma lực của phù thuỷ trừ bỏ phát triển và học tập, còn có thể do di truyền bẩm sinh. Có một vài phù thuỷ có ma lực được truyền thừa theo huyết thống, một ít khác lại tồn tại với linh hồn, tỷ như hắn, lần này trọng sinh liền mang một nửa ma lực của hắn tới. Mà năng lực Xà ngữ, trừ bỏ được di truyền theo huyết thống, chỉ sợ cũng chỉ có truyền thừa linh hồn, linh hồn nguyên bản của hắn có năng lực Xà ngữ, mà hiện tại thân thể này lại là thân thể có huyết thống Slytherin, là hậu duệ của Slytherin cho nên Xà ngữ bây giờ đối với hắn căn bản không phải vấn đề.

[Ngươi về sau tên là Anne.] Harry trực tiếp cho rắn nhỏ một cái tên khác, hắn không nghĩ lại để rắn nhỏ tên là Nagini, cái tên này sẽ làm hắn nhớ tới con rắn tàn bạo của Voldemort, bởi vì căn bản đã có rất nhiều người bỏ mạng trong miệng của con rắn đó, hắn sợ một ngày nào đó hắn sẽ nhịn không được mà giết chết con rắn nhỏ này. Hắn là Harry Potter, không phải là Voldemort, cho nên hắn hoàn toàn không có ý định đi theo con đường mà Voldemort đã đi ở kiếp trước. Hắn sẽ không để cho hành vi của con rắn nhỏ này lại giống như kiếp trước, một con rắn độc tàn nhẫn toàn thân nhuốm máu. [Ta về sau sẽ nuôi ngươi, nhưng ta có ba điều kiện. Một là không tuỳ tiện cắn người, hai là không được chạy loạn khắp nơi, ba là không được ăn đồ ăn lai lịch không rõ ràng.] [Anne sẽ nghe theo lời chủ nhân nói.] rắn nhỏ trên người Harry lăn lộn làm nũng, bản năng thần phục Xà khẩu của loài rắn bắt buộc nó phải nghe theo mệnh lệnh của Harry, nhưng vì bản tính trẻ con do còn nhỏ nên nó nhịn không được mà làm nũng với Harry.

[Không cần gọi ta chủ nhân, gọi ta là Harry.] Cái tên Harry Potter chỉ sợ sau này hắn cũng sẽ quên, nhưng mà hắn hy vọng có người có thể giúp hắn ghi nhớ, cho dù đó chỉ là một con rắn cũng được.

[Ha…..y……chủ nhân.] Rắn nhỏ Anne trả lời.

[Là Harry và không cần thêm chủ nhân vào.] Rắn nhỏ Anne phải lập lại lần nữa mới nhớ rõ tên của Harry.

Harry tán thưởng mà điểm nhẹ trán rắn nhỏ, sau đó lật rắn nhỏ lại để xác định giới tính của nó. Hắn nhớ rõ Nagini là rắn cái, cho nên vừa rồi hắn mới theo giới tính của Nagini mà lấy tên cho rắn nhỏ, nhưng xem đến biểu hiện ngoan ngoãn của rắn nhỏ, hắn mới bắt đầu chân chính tiếp nhận cái tên Anne rồi mới tự thân vận động mà xác nhận giới tính của rắn nhỏ.

[Harry, Anne đói.] Anne kêu lên

“Ọt ọt….” Harry xoa bụng, hắn cũng đói, nhưng bây giờ cách giờ cơm chiều còn một đoạn thời gian nữa, bên ngoài thời tiết sáng sủa, độ ấm rất cao, ở trong nhà cũng có thể cảm nhận không khí khá khô nóng, bởi vì đang là mùa hè, cho nên cô nhi viện không giao việc cho bọn nhỏ, sợ tụi nó làm việc xong bị cảm nắng lại muốn dùng nhiều tiền để khám bệnh.

[Ngủ trước, lát tỉnh dậy sẽ có cơm ăn.] Harry nói, trong đầu hắn vẫn còn ký ức của Tom, trước chỉ lo quan tâm tới rắn nhỏ nên không chú ý, bây giờ hắn chỉ vừa tưởng tượng đến thời gian ăn cơm thì ký ức đấy liền xuất hiện. Harry cảm thấy có ký ức nguyên bản cũng thật tuyệt vời, ít nhất hắn có thể nhanh chóng thích nghi, trước kia hắn có nghĩ là sẽ trở về với vòng tay của Merlin, nhưng hắn lại không tự tay chấm dứt sinh mệnh của mình, bởi vì sinh mệnh của hắn là kết quả bảo hộ của rất nhiều người, hắn không muốn phụ lòng cái chết của mọi người, cho nên mặc dù hắn muốn chết cũng không chết được, hắn phải quý trọng sinh mệnh mình vì tất cả những người đã hy sinh sinh mệnh của mình để bảo hộ cho sinh mệnh của hắn. Hiện giờ hắn có một cái sinh mệnh trẻ tuổi, hắn tất nhiên sẽ không lựa chọn kết thúc sinh mệnh của mình sớm như vậy, một phần vì chính hắn, phần còn lại cũng vì Tom Riddle nha, không thể chiếm lấy thân xác người khác rồi đi chết được, hắn hiện tại còn phải sống dùm Tom Riddle cho nên hắn không thể chấm dứt sinh mệnh mình ngay bây giờ được.

HẾT CHƯƠNG 2

Design a site like this with WordPress.com
Get started