[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 7: Draco Bị Thương


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 7: Draco Bị Thương
 

Khi Harry đi vào phòng sinh hoạt chung, Ron vội đứng dậy đến gần, “Harry cậu về rồi.”

Harry gật gật đầu, nhớ tới tâm tình không tốt liền mặc kệ Scorpius, cảm thấy như vậy không nên. Hy vọng Draco có thể chăm sóc tốt cho Scorpius.

“Harry……” Ánh mắt Ron do dự.

“Sao vậy?”

“Cậu trở về một mình hả?”

“Scorpius ở chỗ Malfoy.” Harry cho rằng Ron là đang hỏi Scorpius.

“Không phải, tớ không hỏi Scorpius……” Ron thấy mặt Harry không bình thường, “Ách, không có gì.”

Harry cảm thấy Ron như vậy thật khó hiểu, cũng không nghĩ nhiều. Cậu đi đến bên cạnh Hermione mượn vở của cô bắt đầu làm bài.

Sau khi viết xong luận văn, Harry rửa mặt xong, hoạt động cổ chân một chút, cảm giác một chút thấy không còn trở ngại gì liền nghỉ ngơi.

Hôm sau, Harry vừa vào lễ đường đã bị hai viên đạn pháo nhỏ phi đến.

“Ba.”

“Ba.”

Harry ngồi xổm xuống, hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Scorpius cùng Albus, tâm tình cảm thấy tốt hơn nhiều. Đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu có thêm một cái bóng, cậu ngước mắt lên đã nhìn thấy Malfoy không biết đến gần từ bao giờ.

Harry không để ý Malfoy, hiện tại cậu vẫn còn giận! Cậu liếc mắt nhìn Malfoy một chút, mang Scorpius và Albus đến dãy bàn Gryffindor ăn cơm. Draco dừng một chút, xoay người đuổi kịp Harry đang nện từng bước.

Một màn này bị Ron đúng lúc vào lễ đường nhìn thấy. Trong lòng không khỏi nói thầm, da mặt Malfoy thật quá dày, Harry không để ý tới cậu ta, cậu ta còn vội vàng quấn lấy Harry không biết xấu hổ. Còn có học trưởng Diggory cũng thật là, tại sao còn không chịu hành động.

Ron nghĩ vậy, liếc qua bàn Hufflepuff nhìn Cedric Diggory, lại thấy thần sắc khó hiểu trong mắt của anh ta nhìn qua mình, bạn cùng phòng ngồi cạnh đang cùng anh ta nói nhỏ gì đó, ánh mắt cũng liên tiếp liếc nhìn qua mình.

Vẻ mặt Ron đầy dấu chấm hỏi, xảy ra chuyện gì sao?

Làm Ron thất thần càng không nghĩ đến chính là, nhất cử nhất động của nó lại rơi vào mắt của một cô gái nhỏ.

“Kế hoạch đã bắt đầu, tớ thật không thể chờ được.” Pansy kích động lầm bầm làu bàu.

Blaise yên lặng cố gắng làm cho sự tồn tại của bản thân phai nhạt đi, sau đó cúi đầu dùng cơm, anh cái gì cũng không biết. Nếu được, anh thật muốn giả vờ như không quen biết Pansy. Loại việc bắt ép người ta ghép đôi này, Pansy tự xưng là thục nữ cũng làm được, anh đã vô lực phun tào.

Harry không để ý Draco ngồi bên cạnh, một lòng giúp hai đứa trẻ dùng xong cơm, liền lôi kéo hai đứa nhỏ rời đại sảnh.

“Cậu vẫn không muốn nói chuyện với tôi sao? Potter.”

“Cậu đang đi đâu vậy? Potter.”

Draco ngăn Harry lại, “Chẳng lẽ cậu quên chút nữa còn có lớp.”

Harry liếc qua Draco, “Tôi biết, tôi sẽ không quên lớp của bác Hagrid.”

Khóe miệng Draco khẽ nhếch, “Cũng không biết tên khổng lồ kia có thể dạy cái gì? Tốt nhất không có nguy hiểm, bằng không tôi sẽ bảo ba ba của tôi không tha cho ông ta.” Anh thấy mặt Harry toàn là không quan tâm, đành phải đổi câu. “Được rồi được rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì?”

Harry trừng mắt liếc ngang Malfoy, mang hai đứa trẻ đến Bệnh Thất trước, tính nhờ phu nhân Pomfrey giúp chăm sóc bọn nhỏ.

Draco đi theo sau Harry, đối hành vi của Harry còn có phần hài lòng, cho nên cũng không ngăn cản.

Hai người rời khỏi Bệnh Thất liền trở về phòng lấy cặp sách, nhưng địa điểm tiết học lại là cạnh cánh rừng, tất cả đều có chút há hốc mồm.

“Đây là cái gì?” Draco nhìn động vật đầu chim, cánh chim, mình ngựa phía trước cảm thấy đầu có phần đau nhức.

Harry cũng giật mình lùi về sau một bước.

Vẻ mặt Hagrid đầy cao hứng, “Nó tên là Buckbeak, thế nào? Xinh lắm đúng không?”

Draco hoài nghi mắt của tên bán khổng lồ này có vấn đề, con vật này một chút cũng không giống sinh vật vừa thần kỳ mà lại xinh đẹp, nhất định nó rất nguy hiểm.

Hagrid tiếp tục nói: “Các trò ai muốn chào hỏi Buckbeak trước.”

Mọi người sợ tới mức đều lui ra sau, để lại Harry không kịp phản ứng.

“Ta biết Harry sẽ thấy hứng thú, mau lại đây chào hỏi với Buckbeak.” Hagrid nói, đặt tay lên cổ Buckbeak. Buckbeak không kiên nhẫn, đi về phía trước vài bước.

Harry cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn căng da đầu mà đi lên trước, không muốn làm cho Hagrid thất vọng.

“Potter.” Draco tức điên, khẩn trương đi lên vài bước giữ chặt tay Harry, “Cậu không biết nguy hiểm sao?”

“Có Hagrid ở đây sẽ không có nguy hiểm.”

“Tên khổng lồ ngốc nghếch kia còn không chăm sóc tốt được cho mình, căn bản không hề ý thức được nguy hiểm.”

Harry có phần không cao hứng, “Không cho phép ngươi nói Hagrid nói như vậy.”

“Nhưng tôi nói thật…… Cẩn thận.” Draco thấy Buckbeak bất ngờ dậm chân kêu to, anh theo bản năng xoay người kéo Harry vào trong lòng ngực mà bảo vệ, sau đó liền cảm thấy vai bên phải đau xót, miệng không nhịn được kêu lên một tiếng.

May là Hagrid còn biết tiến lên giữ chặt Buckbeak, nếu không Harry và Draco sẽ càng chật vật không biết làm sao.

Draco chịu đau buông Harry ra, “Cậu tin chưa! Tên khổng lồ ngu ngốc đó căn bản là không xứng làm giáo sư, chẳng giáo sư nào chỉ biết mang học sinh lao đầu vào nguy hiểm.”

“Giờ là lúc nào rồi mà cậu còn nói cái này.” Harry thấy Draco đã bị thương rồi mà còn không quên quở trách Hagrid, cậu cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Mặt Draco vốn dĩ đã trắng, giờ bị thương khiến cho mặt anh thêm phần trắng bệt, “Được rồi, là tôi tự cho là đúng, tự làm mất mặt, tự mình chuốc lấy cực khổ!”

Harry áy náy, “Malfoy, ý của tôi không phải như vậy.”

Hermione đi lên trước nghiêm túc nói: “Hai người các cậu, bây giờ không phải là lúc cãi nhau.” Nói xong, nhìn qua Hagrid, “Hagrid, thầy ngẩn người nghĩ cái gì vậy, còn không mau đưa Malfoy đến Bệnh Thất, thầy là giáo sư đó.”

“Phải, ta là giáo sư, ta phải phụ trách an toàn cho học sinh.” Hagrid lẩm bẩm xong, muốn đi tới bế Draco lên đã bị anh đẩy ra.

Nói giỡn sao. Trước mặt Harry sao có thể để người khác bế lên, anh cương quyết không thể biểu hiện mặt xấu của mình trước mặt Harry.

Hagrid không còn biện pháp, đành nhờ vả Harry và Blaise đỡ Draco đến Bệnh Thất trước. Tới Bệnh Thất rồi, phu nhân Pomfrey đã biết tin lập tức tiến đến kiểm tra vết thương của Draco. Scorpius cùng Albus đi theo sau bà lo lắng nhìn Draco.

“Các bảo bối, daddy không sao, hai đứa không cần lo lắng quá.” Draco an ủi tinh thần hai đứa trẻ nói.

Albus khụt khịt mũi nhỏ, “Daddy lừa người, trẻ ngoan không nên lừa ai hết, daddy chảy máu như vậy nhất định là rất đau.”

Scorpius hiểu biết xụ mặt, “Daddy sơ suất quá đi.”

Draco sờ mũi, anh là đang bị bọn nhỏ thuyết giáo. “Được rồi! Lần sau daddy sẽ chú ý.” Nói rồi, nhìn qua Harry.

Harry bị nhìn có chút không tự nhiên, quay đầu qua bên kia.

Sau khi phu nhân Pomfrey kiểm tra xong, nói chỉ là bị thương ngoài da và xương bị nứt rất nhỏ, uống dược bổ máu và dùng một lần chú ngữ sẽ phục hồi như cũ, qua mấy ngày là có thể phục hồi như lúc ban đầu.

Draco nằm trên giường, tuy áo sơmi cùng áo chùng đều đã được rửa sạch như mới, nhưng trong lòng anh vẫn cảm giác mũi vẫn ngửi được mùi máu tươi. “Blaise, giúp tớ lấy một bộ áo chùng mới được không??”

Blaise gật đầu, “Một lát nữa tớ sẽ quay lại.”

Blaise đi rồi, Harry ngồi ở mép giường, nhìn Albus hừ hừ mà chổng mông nhỏ bò lên giường, cuối cùng vẫn là Harry nén cười duỗi tay ra giúp bé một phen, bé mới bò được đến cạnh Draco.

“Daddy, con giúp người thổi thổi một chút liền sẽ không đau nữa.”

Draco dùng tay trái ôm Albus vào lòng, “Daddy đã không còn đau, Albus kể chuyện xưa cho daddy nghe đi!”

“Được, con sẽ chia sẻ chuyện anh hai hay kể cho daddy.” Albus dùng âm thanh non nớt kể lại câu chuyện nhỏ đơn giản. Draco, Harry, Scorpius đều hổ động chăm chú nghiêm túc nghe, Bệnh Thất yên tĩnh trở nên thật ấm áp.

HẾT CHƯƠNG 7

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 6: Tình Địch Xuất Hiện (1)


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 6: Tình Địch Xuất Hiện (1)
 

May mắn Scabbers, cũng chính là Pettigrew vừa phá lồng sắt biến thành người, đã bị giáo sư McGonagall dùng thần chú hóa đá. Hermione thở hồng hộc đi theo sau giáo sư McGonagall, rất rõ ràng cô là người đã báo tin cho giáo sư McGonagall.

“Trò Potter, trò Weasley, quý ngài Malfoy nhỏ, mời đi theo ta.” Giáo sư McGonagall nghiêm mặt, dùng đũa phép mang theo Pettigrew đã bị hóa đá rời khỏi tháp Gryffindor.

Harry, Ron, Scorpius đi theo sau giáo sư McGonagall, đoàn người đi vào phòng hiệu trưởng. Dumbledore nhìn thấy Pettigrew đã hóa đá bị mang đến, mắt híp lại, “Xem ra chúng ta cần Chân Dược từ giáo sư Snape.” Nói xong, để phượng hoàng Fawkes đi báo tin cho Snape.

Rất nhanh, Snape hùng hổ đuổi tới phòng hiệu trưởng. “Dumbledore, tốt nhất thầy tìm tôi không phải vì chuyện gì không quan trọng, bằng không tôi không ngại cho thầy nếm thử vị long khô đằng.”

“Tạm thời đừng nóng Severus, cậu nhìn thử xem người này là ai.”

Snape theo tầm mắt của Dumbledore nhìn qua Pettigrew bị hoá đá, sắc mặt càng ngày càng âm trầm, mũi hừ thật mạnh một tiếng, “Nhìn xem đây là ai, vị anh hùng đã chết, bị nổ tung đến mức thi thể dơ bẩn cũng không còn.”

Snape bước đến gần Pettigrew, nhớ đến việc Dumbledore báo ông mang theo Chân Dược đến, khóe miệng lạnh băng lại gợi lên, “Xem ra ngươi có rất nhiều bí mật, nhưng rất nhanh ngươi đều sẽ phun hết ra ngay thôi.”

Giáo sư McGonagall hóa giải thần chú hóa đá, Pettigrew kinh hoảng, thất thố muốn tông cửa chạy ra ngoài. Snape dùng thần chú trói buộc đem ông ta trói lại tại chỗ, sau đó rót Chân dược vào miệng ông ta, lúc sau Pettigrew bị trói như đòn bánh tét, đầu óc mơ màng cái gì biết đều khai ra hết.

Harry càng nghe sắc mặt càng khó nhìn, cuối cùng Dumbledore nói gì đó cùng cậu và Scorpius, cậu đều không thể nghe cẩn thận được. Cậu nắm tay Scorpius đi ra khỏi phòng hiệu trưởng, hướng về tháp Gryffindor, cũng không chú ý đến Ron ở đằng sau không đuổi kịp.

Trên đường, Harry thấy được Draco Malfoy mới hay tin đang chạy đến, cùng bằng hữu của anh, Blaise Zabini.

“Harry Potter!” Draco chạy đến trước mặt Harry, tức muốn hộc máu quát: “Đầu của cậu bị cự quái dẫm qua sao? Vì sao lại tự đại, lỗ mãng như thế……” Không sợ gặp phải nguy hiểm sao?

“Draco Malfoy!” Harry đánh gãy lời nói của Draco, giận tới trợn trừng mắt nhìn, “Cậu tới tìm tôi là để cãi nhau với tôi sao?” Chẳng lẽ không thể an ủi tôi, làm tôi thấy dễ chịu một chút hay sao.

Harry đối với thái độ của Draco có chút thất vọng, ánh mắt đau buồn xoay người chạy đi, Scorpius cũng mặc kệ.

“Ba……” Khuôn mặt nhỏ của Scorpius đau khổ gọi một tiếng, thấy Harry không để ý đến nhóc, quay đầu nhìn Draco, “Daddy trách oan ba, là con vạch trần Scabbers, cũng chính là Pettigrew, nhưng con có nhờ dì Hermione đi tìm giáo sư McGonagall, ép nguy hiểm xuống mức thấp nhất có thể.” Blaise ở bên cạnh không khỏi tán đồng nói: “Cậu cũng vậy, rõ ràng quan tâm Potter như thế, nhưng lại một hai phải đả thương tên đó, đúng là càng làm càng hỏng việc!”

Draco bực bội vò tóc, “Được rồi, tớ phải đuổi theo Harry, cậu giúp tớ trông chừng Scorpius.” Nói rồi, chọc trán Scorpius, “Con mới có vài tuổi, lại dám cả gan làm loạn như thế, chờ nhận phạt đi!” Anh nên cảm khái đây quả không hổ là đứa nhỏ được Harry sinh sao? Gan quá lớn, bộ dáng xúc động y chang Gryffindor, còn may giữ được một ít cẩn thận của Slytherin, biết nhờ vả người khác tìm đến giáo sư McGonagall. Draco đi rồi, Scorpius lập tức khôi phục tinh thần.

Blaise thấy Scorpius như vậy, cảm thấy buồn cười. “Đứa nhỏ ngốc, nhóc không sợ daddy của nhóc xử phạt sao!”

Scorpius tỏ vẻ đại nhân, bất đắc dĩ nói: “Daddy xử phạt, ngoại trừ giáo huấn trong nhà cũng chính là giáo huấn trong nhà, con quen rồi.”

Theo như giáo huấn trong nhà. Rõ ràng là Draco học từ chú Lucius. Đứa trẻ trước mắt vậy mà nói một câu quen rồi, hiển nhiên so với Draco khi còn nhỏ nhất định nghịch ngợm hơn nhiều.

Scorpius ngẩng mặt nhìn Blaise, “Chú không được nói lời vừa rồi con nói cho daddy, nếu không con sẽ không nói cho chú biết vợ tương lai của chú là ai.”

Blaise dở khóc dở cười, nhưng anh thật sự có phần tò mò. Anh ngồi xổm xuống ngang hàng cùng Scorpius thương lượng, “Nhóc nói cho anh vợ tương lai của anh là ai, anh sẽ không nói những lời này cho daddy của nhóc.”

Scorpius nghĩ nghĩ một chút, đem miệng đến gần tai Blaise, nhỏ giọng nói ra một cái tên.

Đôi mắt Blaise càng trừng lớn, “Cái gì?”……

Harry vội vàng chạy đi, mới vừa chạy qua chỗ ngoặt liền đụng phải một người, vì trọng tâm không vững suýt nữa thì té nhào, may mắn người nọ đỡ lấy cậu, nhưng mắt kính vẫn bị rơi xuống đất, hơn nữa chân hình như bị trật rồi.

“Xin lỗi.” Harry nheo mắt, thấy người dìu cậu cao hơn cậu một cái đầu, hẳn là học sinh khoá trên, “Cảm ơn anh đỡ em, vừa rồi thật xin lỗi.”

“Không có gì, nhưng lần sau em phải cẩn thận hơn một chút.” Thanh âm nhẹ nhàng, vừa nghe đã biết tính tình người nọ rất tốt.

Harry xấu hổ cười một cái, sau đó ngồi xổm xuống tìm kiếm mắt kính.

“Anh giúp em.” Chỉ một lúc sau đã nghe được một câu chú ngữ quen thuộc, “Phục hồi như mới.”

Harry vừa muốn hỏi, đã bị ai đó cầm lấy cổ tay, đặt mắt kính vào trong tay. “Của em.”

“Cảm ơn.” Harry nói xong, đeo kính lên nhìn qua thấy Cedric ôn hòa chăm chú nhìn mình.

Harry chớp chớp mắt, nhớ tới lời Scorpius từng nói, mặt có chút nóng lên, “Cảm ơn anh, học trưởng Diggory.”

Diggory kéo Harry đứng lên, hỏi: “Vừa rồi sao em lại chạy nhanh như vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”

Harry cúi đầu, “Không có gì?”

“Em không muốn nói cũng không sao.” Diggory tính tình rất tốt nói.

Harry ngước mắt nhìn về phía Diggory, “Cũng không phải chuyện không thể nói, chỉ là cãi nhau với Malfoy.”

Ánh mắt Diggory hơi lóe lên, “Malfoy quả thực có chút ngạo mạn, nhưng cậu ấy không hề xấu.”

Harry gật gật đầu, “Chỉ là đôi khi lời Malfoy nói thật sự quá đả thương người khác.” Đặc biệt là anh nói vào thời điểm tâm tình cậu đang yếu ớt. “Em ấy có lẽ là chỉ muốn quan tâm em mà thôi, chỉ là không biết cách biểu đạt.”

Harry nhìn Diggory, “Học trưởng anh không cần nói tốt cho cái tên đó.”

“Được thôi! Anh đưa em về tháp Gryffindor.”

Harry lắc đầu, “Không cần đâu học trưởng, em có thể tự về.”

Diggory liếc tới chỗ ngoặt ban nãy, lộ ra nụ cười ôn nhu với Harry, “Vẫn là để anh đưa em về đi! Chân em hẳn là bị trật rồi.”

Harry không nghĩ học trưởng Diggory đã chú ý, “Vậy phiền anh rồi, học trưởng.”

Sau khi Diggory đỡ Harry rời đi, Draco từ chỗ ngoặt đi ra, tay nắm chặt, ngay sau đó buông ra, sắc mặt âm trầm xoay người rời đi.

Chờ Draco trở lại hầm, Blaise, Pansy đang cùng Scorpius và Albus chơi đùa, những người khác ai cũng bận việc.

“Sao lại trở về nhanh như vậy?” Blaise hỏi.

Draco đặt tay lên bả vai Blaise, “Là anh em của tớ phải không.”

Blaise tuy hơi khó hiểu, vẫn không chút do dự gật đầu, “Đương nhiên.”

Draco lộ ra nụ cười xấu xa, “Giúp tớ bắt cóc Diggory.”

“Không.” Blaise nhấc tay phản đối, “Diggory không phải đồ ăn của tớ.” Hơn nữa bị vợ tương lai của anh hiểu lầm là xong đời.

Draco vừa định thuyết phục Blaise, lại nghe Pansy đột nhiên nói: “Tớ có ý này còn tốt hơn.”

Draco cùng Blaise nhìn về phía Pansy, thấy đôi mắt cô nàng sáng lấp lánh, rõ ràng hưng phấn, cực kỳ hưng phấn. Hai người không khỏi run lập cập, cảm thấy sờ sợ.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP-Drarry] SẤP NHỎ CỦA HARRY VÀ DRACO – Chương 5: Món Quà Của Scorpius


EDITOR: Yuri Ozaki

BETA: Park Hoonwoo

-o0o-

Chương 5: Món Quà Của Scorpius
 

Draco nhìn thời gian, mắt thấy còn 50 phút nữa là phải đi học, vội vàng đánh thức Albus.

Albus ngủ gà ngủ gật trong lòng Draco, không nghĩ được gì.

Draco đã nhỏ giọng bên tai bé nói: “Có muốn nhìn thấy daddy đi học không?”

Thân thể nhỏ của Albus dừng một chút, mơ màng ngồi dậy, giơ lên cánh tay nhỏ ý nhờ Draco giúp bé thay áo. Sau khi Draco giúp Albus thay áo xong, tự thay áo ngủ cho mình, sau đó mang Albus đến phòng tắm rửa mặt một chút.

Cha con hai người vừa đi ra từ phòng tắm, đã thấy Blaise Zabini mở cửa phòng ngủ, thăm dò nhìn về phía họ. “Xem ra tớ không cần gọi hai cậu.”

Draco bế Albus lên, nhướng mày, “Đã giúp tớ soạn sách vở ổn thỏa rồi?”

Blaise khoa trương mà hành lễ nói: “Nguyện ý cống hiến sức lực vì cậu, vương tử điện hạ của tớ.” Nói xong, còn nở một nụ cười.

Draco đảo mắt, “Nhìn bộ dạng quái dị của cậu đi, Albus đã bị cậu chọc cười.” Nói xong, xem xét Albus trong lòng ngực, khẽ vuốt bụng giúp bé thuận khí.

Albus cười đủ rồi, dừng lại một lúc liền tới hỏi Draco: “Daddy, nơi chúng ta đi học sẽ gặp được ba và anh hai sao?”

“Chỉ sợ là không thể rồi bảo bối, tiết buổi chiều Slytherin và Ravenclaw lên lớp cùng nhau, ba của con là Gryffindor.”

“Nga!” Albus chôn khuôn mặt nhỏ vào hõm cổ Draco.

Draco nhận thấy được cảm xúc của Albus trầm xuống, vội dùng tay xoa xoa đầu Albus, “Bảo bối nhỏ Albus, con đã quên chiều tối muốn cùng ba và anh hai dùng cơm với nhau sao?”

“Không có!” Albus ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Draco, “Buổi tối con không muốn chỉ ăn mỗi cháo bột, còn muốn ăn bánh kem trái cây.”

“Được, nhưng chỉ được ăn một miếng.” Draco thấy Albus khôi phục tinh thần, liền ôm nhóc ra phòng ngủ.

Blaise cầm cặp sách theo sau, cảm thấy lo lắng của mình dành cho Draco có phần dư thừa. Chỉ mới chưa được bao lâu, Draco đã càng ngày càng có bộ dáng của người cha tốt.

……

Chiều tối, Draco ôm Albus đi vào đại sảnh, lướt qua bàn nhà Slytherin đến bên cạnh bàn Gryffindor.

Mọi người ban đầu rất náo nhiệt dần an tĩnh lại, toàn bộ đều nhìn chằm chằm Harry và Draco.

Harry cảm thấy không quen, quay đầu ra phía sau, đã thấy Draco ôm Albus đứng ở sau mình, tròng mắt không khỏi trố ra.

Harry nhấp nhấp môi, không biết nên nói gì, dù sao giữa trưa họ vừa cãi nhau.

“Ba ôm.” Albus nói đánh gãy cái tự hỏi của Harry, đưa tay theo bản năng đón lấy Albus chồm ra từ trong lòng ngực Draco nhào lên ngồi trên đùi mình.

Harry hỏi: “Albus muốn ăn gì?”

“Cháo bột, bánh kem trái cây.”

Harry thử gõ lên bàn vài cái, gia tinh nhỏ quen thuộc không xuất hiện đã đem đồ ăn xuất hiện trên bàn.

Harry bưng chén nhỏ lên thổi thổi, xong mới để Albus cầm muỗng nhỏ chậm rãi múc ăn.

Draco thấy Harry chuyên tâm giúp Albus ăn cơm, không có ý định để ý tới mình liền có chút không cam lòng. Anh quay đầu nhìn qua Ron ngồi bên cạnh Harry, ánh mắt ý bảo cậu ta tránh ra.

Ron trừng mắt Draco, khoe khoang nhún vai, bộ dáng “Không đứng lên được”.

Draco chán nản, dùng ánh mắt uy hiếp bảo Ron cút ngay.

Ron lộ ra bộ dáng “Nhất quyết không thỏa hiệp”.

Hermione ngồi ở đối diện Harry, Scorpius, kiên nhẫn rồi kiên nhẫn, rốt cuộc nhịn không được trợn trắng mắt, buông cốc nước bí đỏ đã uống được một nửa, cầm lấy sách trên bàn. “Hai tên quỷ ấu trĩ các cậu, không để ý đến việc làm Harry mất mặt thì cứ tiếp tục.” Nói xong, đứng dậy rời đi.

Ron sờ mũi, vừa cúi đầu gặm đùi gà ăn còn chưa xong trên tay, vừa liếc qua bàn Hufflepuff.

Cedric rõ ràng bị Harry, Draco, còn có hai đứa trẻ Malfoy làm cho phân tâm. Nhưng vừa tiếp xúc với tầm mắt của Ron, liền không cảm xúc cúi đầu tiếp tục ăn tối.

Ron có chút nhụt chí, học trưởng Diggory vì sao lại không chịu tin tưởng cậu chứ! Không được, mình nhất định phải thuyết phục được học trưởng Diggory, khiến cho anh ấy phải nhanh chóng theo đuổi Harry.

Draco ngồi ở vị trí Hermione ngồi lúc nãy, trước đó giúp Scorpius chọn trái cây, điểm tâm, sau đó nhìn qua Harry.

Ánh mắt Draco quá mức nóng bỏng, làm Harry không lơ đi được, y liếc liếc Draco một cái, hỏi: “Cậu không ăn sao?”

“Ăn!” Draco nói xong, vẫn không nhúc nhích.

Harry bất đắc dĩ cầm lấy bò bít tết ở giữa bàn, hỏi: “Ăn bò bít tết không?” Thấy Draco gật đầu, liền đặt trước mặt anh.

Động tác Draco ưu nhã cắt bò bít tết, cắt xong còn đẩy đến trước mặt Harry. “Cậu vừa rồi chưa có ăn no đi! Ăn thêm bằng này đi.” Nói xong, ưu nhã ăn phần bò bít tết còn lại. Harry có chút thụ sủng nhược kinh, cầm lấy nĩa ngơ ngác ăn bò bít tết đã được cắt xong.

Neville ngồi ở đối diện Harry bị bắt ăn một mồm cẩu lương, cảm thấy ăn không tiêu, thất thố nhìn qua.

Draco trừng mắt liếc qua của người nọ, khiến cho một thiếu niên mập mạp phải đứng lên, “Tớ ăn no rồi, mấy cậu cứ từ từ ăn.” Nói xong, cậu chạy đi như có người đuổi theo phía sau.

Harry và Draco ăn cơm xong, cùng Scorpius và Albus chơi một lúc, hai người liền mang bọn trẻ rời khỏi sảnh đường. Không phải Draco không vội việc chữa trị quan hệ của anh và Harry, mà là chuyện này không thể vội.

Harry mang Scorpius trở lại tháp Gryffindor, thấy Ron đang cho Scabbers ăn bánh mì, còn đang lẩm bẩm: “Động vật nhỏ đáng thương, mấy ngày nay bị Crookshanks dọa sợ tới mức không thể ăn được gì.”

Scorpius nhìn Scabbers đang gặm bánh mì, khóe miệng hơi nhếch lên, nhóc hình như đã quên điều gì đó rất quan trọng, trước mắt chính là chuyện này.

Scabbers run run, dừng lại động tác nhấm nuốt, không hiểu sao lại có cảm giác bị tính kế.

……

Ngày hôm sau, thời điểm Scabbers tỉnh lại, ông ta liền phát hiện mình đang bị nhốt trong lồng sắt dành cho chuột hamster. “Kỉ kỉ……” Scabbers hoảng loạn chạy quanh lồng sắt, sau đó thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ, nghiền ngẫm tươi cười của Scorpius lộ ra.

“Ba, con có quà tặng cho người.” Scorpius đem lồng sắt hamster đưa ra trước mặt Harry.

Harry nhận lấy lồng sắt, nhìn khuôn mặt nhỏ cầu khen ngợi của Scorpius, không biết nên nói như thế, Scabbers là vật cưng của Ron, không thể xem như lễ vật mà tặng cho cậu.

Ron nghe được tiếng kêu của Scabbers, vội vàng đi tới, “Harry cậu đang làm cái gì vậy? Như thế nào lại đem Scabbers nhốt vào trong lồng sắt, mau thả nó ra.”

“Ron cậu nghe tớ giải thích……” Không chờ Harry nói hết câu, Scorpius liền ngăn cản Ron lại. “Không được, đó là quà của con tặng cho ba.”

“Nhóc con, đang nói ngốc cái gì vậy, Scabbers là sủng vật của anh.”

“Ông ta không phải.” Scorpius quay đầu nhìn về phía lồng sắt chứa Scabbers, “Bởi vì ông ta là Peter Pettigrew, tuy là trưởng bối của ba, nhưng lại bán đứng cha mẹ của ba, hại bà ngoại ông ngoại chết sớm, do bị kẻ thần bí giết.”

Harry cảm thấy đầu nặng chân nhẹ, sắc mặt trắng xanh, nhẹ buông tay, lồng sắt rơi xuống đất. “Scorpius, em nói là thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Scorpius vừa dứt lời, Scabbers trong lồng sắt, “Kỉ kỉ……” Thét chói tai cùng thân hình ngày càng trở nên to ra.

HẾT CHƯƠNG 5

Design a site like this with WordPress.com
Get started