[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 53


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Trong lều, không khí đậm đặc đầy quỷ dị.

Nam hài tóc trắng hơi sờ đầu mình, loay hoay nhìn xuống quay, cầm lên cốc nước đi cho cô gái đối diện, chập chờn hỏi:

“Uống nước không?”

Người sau gật đầu, vươn tay nhận lấy cốc nước, mái tóc nâu rối xù hơi lung lay theo hành động. Ánh mắt Hermione lén lút liếc qua nam hài tóc highlight ngồi bên phải cô. Mà người này là đang mở to mắt trừng cô đầy sát khí….

Đáng sợ quá!

Rốt cuộc thì tại sao Hermione lại có thể làm bảo vật của cậu nhóc này chứ! Phải biết, cô còn chưa dám nói chuyện với người nọ bao giờ! Nhưng nếu là Atsushi…

Ân, không quá khó hiểu. Dù sao cô cũng hay giảng lại những chỗ cậu không hiểu mỗi cuối tuần trên thư viện. Dazai không có hứng với việc dạy người khác, Oda và Ango là năm trên không có bao thời gian rảnh. Mà những người còn lại….tóm lại là chẳng ai làm nổi.

Việc giải thích học tập này nghiễm nhiên được cô nàng biết tuốt nhận. Trong mắt Hermione, Atsushi thật sự là một người em trai đáng yêu. Mà bảo vật là người thân hay coi như người thân, không hề lạ chút nào.

Nghĩ thì nghĩ thế, không khí cổ quái trong lều vẫn chẳng giảm bớt được bao nhiêu.

Atsushi rầu rầu cúi gằm đầu. Không biết ban nãy là do tiếng cậu và Akutagawa tát nước quá lớn hay độc dược chỉ cần không còn tiếp xúc với nước nữa liền tỉnh lại, cậu chỉ mới cởi dây thừng cho Hermione, nữ hài liền tỉnh.

Đau đầu hơn là, biện pháp họ tới không phải dùng thần chú cao siêu gì, là lựa sức người. Sự tình cứ thế biến thành, Akutagawa ném thêm một cái thau cho Hermione, ba người tát nước đi về…

Phải công nhận cô cũng hảo khỏe đâu. Có thể kiên trì mà không có khóc ra nước mắt hỏi trời tại sao, nếu không chỉ sợ cộng sự của cậu đã không nhịn nổi dùng dị năng đâm một cái. 

Ờm, Hermione không khóc là thật. Nhưng có thét gào cũng là thật.

Cô đã dùng toàn bộ lực bình sinh ngay cái giây phút tỉnh lại mà hét vang.

Bỗng, cửa lều bị xốc lên, kèm theo đó là tông giọng trầm trầm quen thuộc đầy vui vẻ vang lên:

“Atsushi-kun, Akutagawa! Chúc mừng về đầu a!”

“Dazai-san!”

“Dazai-san!”

Hai người được gọi tên đều hưng phấn ngẩng đầu. Khóe môi Atsushi toét ra nụ cười mừng rỡ, có Dazai-san ở, không khí cổ quái này hẳn là sẽ biến m-

“Con cá thu này! Không phải nói lúc nữa mới vào chúng nghỉ ngơi hả!?”

……Ôi thôi, tông giọng này nghe là ai theo cùng rồi. Dazai-san, anh đi luôn đi, đừng tới nữa. Sao anh lại kéo Chuuya-san theo cùng chứ???

Nhìn thấy cảnh không nên thấy nên chưa dám nhìn mặt ai đó Atsushi Nakajima tỏ vẻ, giờ cậu chạy còn kịp không? Dùng tay hổ đào đất như chuột chũi trốn đi cũng được!!!

Nam hài tóc cam hơi nghiến răng, vươn tay ra cốc mạnh vào cộng sự của cậu. Song, mới ngẩng đầu nhìn ba người trong lều, giơ tay lên cười vui vẻ.

“Chào mấy đứa! Chúc mừng cả hai! Hoàn thành bài thi đầu tiên!”

Rất hiển nhiên, Chuuya còn chưa biết Atsushi đã nhìn thấy cái gì.

Khó hiểu nhìn người tóc trắng mất tự nhiên nhìn qua nơi khác, cậu nghiêng đầu, cũng không để tâm. Cho rằng đơn giản là Atsushi còn đang mệt mà bị làm phiền, không muốn tiếp. Hừ, tên cuồng tự tử này đúng là chẳng bao giờ biết kiên nhẫn hết!

Rồi, chúc mừng cũng chúc mừng xong, cả Chuuya lẫn Dazai cũng chẳng còn gì để nói.

Không khí năm người càng tăng thêm mấy phần quỷ dị.

Dazai, người hoàn toàn hiểu rõ lí do thật sự Atsushi cứng ngắc như thế, vò đầu. Trừ việc chúc mừng ra thì hắn vốn muốn trêu hai đứa nó, báu vật là Hermione, vậy chẳng lẽ một trong hai đứa đã rơi vào lưới tình của cô.

Ai nghĩ tới cái tình hình này đâu. Không khí kiểu này, đùa kiểu đó quá vô vị!

Chủ đề tốt nhất hiện tại tốt nhất là…

“Này, Atsushi-kun, sao mấy hôm trước người giả gái lại là em?”

Hỏi câu này quả này lựa chọn không sai, nam hài tóc trắng vừa nghe tới liền ngẩng mạnh đầu, vẻ mặt cực lực đồng tình ai oán kể lể:

“Anh cũng thấy vậy đúng không, Dazai-san? Rõ ràng Akutagawa hợp giả gái hơn!”

“Ngươi nói cái gì? Jinko?”

“Ta nói ngươi hợp giả gái hơn! Da trắng như vậy! Còn suốt ngày ho y chang bị ho lao nữa! Cơ thể kiểu đó rõ ràng yếu ớt như con gái!”

“Còn ta lại thấy ai đó đã lùn thì đừng cố mà cãi. Đã ai nhảy bước nam mà còn thấp hơn cả bạn nhảy bước nữ sao?”-Akutagawa quay đầu, khoanh tay hừ lạnh. Cái dáng vẻ Jinko ôm eo hắn dẫn dắt từng bước là trên cả điên rồ!

“Ngươi nói ai lùn!?”

“Ta nói ngươi đó, ít ra kể cả là tuổi này, ta vẫn cao hơn ngươi!”-Nâng cằm đầy khiêu khích, hắn liếc mắt. Điều này là thật, bất kể là hiện tại mười bốn tuổi hay quá khứ mười tám tuổi, Akutagawa đều cao hơn Atsushi một ít.

“Được rồi hai đứa, đừng c-“

“Dazai-san! Anh đừng nói gì hết!”

“Dazai-san! Anh đừng nói gì hết!”

Bên này, Dazai bên này ôm miệng, gắng nhịn cười. Giờ hắn mới hiểu được cảm giác của những người xung quanh mỗi lần nhìn mình và Chuuya cãi nhau! Đúng là chức vị trong lòng đương sự có cao tới mấy cũng không xen vô nổi, hai kẻ cãi nhau lại còn đồng lòng đồng thanh không cho xen vô nữa chứ! 

Nhớ lại buổi dạ tiệc giáng sinh cũng không phải quá tệ. Akutagawa mặc bộ âu phục đẹp đẽ dắt tay nữ hài ngủ quan tinh xảo, mặc bộ váy trắng hai quai tinh khiết, đuôi váy điểm xuyết vài hoa văn bông hoa đơn giản.

Nói thật, nếu không phải cô gái đó mang mái tóc trắng dài đến hông để xõa tự nhiên với đồng tử vang chanh ngập sự xấu hổ, Dazai chắc đã không nhận ra đây là Atsushi.

Khác với Chuuya có thể nói được giọng của nam lẫn nữ, giọng của Atsushi vẫn như cũ nên chẳng hề mất thời gian giải thích gì, thằng bé mở miệng ra là biết ngay danh tính thật.

________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Qua có người hỏi ta có ảnh cho dễ tưởng tượng không, bất quá, ta tìm không thấy. Cái này trông cũng na ná cảnh tượng lúc đó nè :

HẾT CHƯƠNG 53

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 52


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Dazai và Atsushi mà nói, trong mắt các học sinh Hogwarts ngày trước, họ chỉ đơn giản là những phù thủy nhỏ tuổi bình thường không có mấy ấn tượng gì đặc biệt. Bởi lẽ, quanh hai người này chả có gì cả, thành tích học tập trung bình, không có ưu điểm nổi bật.

Kể cả là cách ăn mặc kì dị như quấn băng gạc đầy mình hay mang mái tóc bạch sắc hiếm thấy cũng không quá mấy người nhiều chuyện lắm. Đằng nào phù thủy cũng có vài thành phần rất cổ quái tới khác thường, không ai hiểu trong đầu họ chứa cái thứ điên rồ gì cả.

Họa chăng chỉ có những cô gái để tâm tới nhiều vì cái tâm can của người mẹ trỗi dậy trong lòng thiếu nữ. Atsushi bị câm, còn không nhìn nổi làm các nàng xót thương vô bờ. 

Bất quá, cái giây phút đầu tiên phái đoàn trường Durmstrang ấy đến, khoảng khắc cậu nhóc tóc trắng nhà Gryffindor ấy rơi nước mắt sà vào lòng nam hài lạ mặt, rồi cả kẻ quái lạ luôn quấn băng gạc đầy mình bị đá một cú bay thẳng tới gốc cây, họ đã biết một điều, họ sai rồi.

Bình thường cái gì mà bình thường! Merlin xuất hiện còn bình thường hơn họ!!!!

Đám động vật nhỏ mắt cá chết nhìn khung cảnh hùng vĩ dưới hồ đen.

Ờm, Muggle từng nói một câu: Đồng vợ đồng chồng, tát biển đông cũng cạn. Hóa ra là thật à….

Bagman cảm thấy…ông thật không biết phải nói gì! Thật là xấu hổ, làm bình luận viên bao nhiêu năm rồi mà! Hai đứa nhỏ này…hành động khó hiểu vừa phải thôi aaaa.

Cụ thể hơn, dưới hồ đen, hai cái nam hài đứng giữa đáy hồ. Rõ ràng hơn nữa, là một người bình tĩnh, còn một người kinh hãi đứng giữa đáy hồ đen. Nam hài tóc highlight trắng đen thản nhiên dùng dị năng kéo dài vạt áo, sau đó….tát nước. 

Vạt áo phía sau, tay áo nữa, kéo dài ra bốn phía tát nước liên tục. Bên cạnh còn có cộng sự của hắn sợ hãi cầm cái chậu múc nước tát ra ngoài chỗ họ đứng. Ân, cách này quả là đơn giản hơn việc xuống nước nhiều.

Tiếng lòng của hai con người cùng sợ nước không hiểu vang vọng tới tai toàn bộ khán đài. 

Đơn giản chỗ quỷ nào thế hả hai người kia!?

Mà Dazai khó có được một ngày đi xem thi đấu, bắt đầu ôm bụng đến ngã cả xuống dưới ghế. Vẫn cứ lăn qua lăn lại dưới cả đống ý mắt khiếp sợ nhìn mình.

Quần hồng có ren của Merlin! Hắn có chết cũng không nghĩ tới, hai đứa nó cư nhiên lại đi lựa cái cách trên cả cổ xưa này! Nhớ tới năm xưa mình là khổ sở thế nào mỗi lần cùng Chuuya vật lộn đem Akutagawa ném vài phòng tắm, khóe miệng Dazai càng toét rộng hơn.

Cười chết hắn rồi! Ôi, cái vụ ở vũ hội giáng sinh, Atsushi giả gái đã làm hắn cười tới ngạt thở rồi. Vậy mà hiện tại…

Mà bên cạnh, nam hài tóc cam nheo mắt nhìn cảnh trước mặt, khó hiểu ngập tràn. Akutagawa sợ nước thì cậu biết, nhưng Nakajima Atsushi bên trụ sở thám tử sợ nước lúc nào? Nghe đâu không phải lần đầu gặp mặt Dazai, người hổ cũng là vớt con cá thu này từ dưới sông sao? Nếu là sợ nước…sao làm được!

Chuuya vĩnh viễn không biết một điều, năm đó Atsushi dám xuống nước là vì cái đói đánh chết cái sợ. Cho rằng cứu người này một mạng, họ sẽ đãi cho mình một bữa ăn no. Đó là lí do lớn nhất trong lòng cậu, còn việc không thể bỏ mặc người ta chết như vậy cũng đúng nhưng chỉ đứng hạng hai.

Phải biết, những hình phạt khắc nghiệt ngày xưa của viện trưởng dành cho Atsushi không hề dễ dàng chút nào. Trong đó bao gồm cả việc ngập đầu xuống nước không cho ngóc lên, bị làm vậy liên tục cả tiếng đồng hồ. Đối với bất cứ một đứa trẻ nào chỉ mới năm sáu tuổi, điều này quả thực là ác mộng khó phai. Một dấu ấn hiện hữu sợ hãi trong tâm lí.

Hiện tại, dù Atsushi có phân chia được rõ ràng viện trưởng làm những điều đó đều là vì chính cậu, tâm vẫn không nhịn được sinh ra chút sợ hãi nhỏ với nước.

Trong khoa học, mèo rất sợ nước mặc dù khi ném xuống đó, chúng bơi rất giỏi.

Điều này hoàn toàn đúng với cậu, dù Atsushi là người mang dị năng hóa hổ. Cơ mà hổ với mèo cùng họ, cậu vẫn sợ nước!!!!

Tóm lại, Atsushi và Akutagawa, hiếm có khó được một lần cùng tâm trạng. Dốc toàn lực cầm chậu (dị năng) tát nước đi đến tận chỗ kho báu. Không biết là cố ý hay vô tình, họ tát nước đã tạo cho hồ đen nhiều làn sóng lớn đầy dữ dội, chập chờn chướng ngại vật làm các quán quân khác cũng chẳng dám xuống nước.

Xuống vào lúc này quá nguy hiểm! Nhìn hồ đen cứ như thủy triều dâng cao như này, họ mới chỉ là học sinh mười mấy tuổi, không hề muốn chết đâu!

Cho nên, kể cả khi kho báu của Atsushi và Akutagawa chỉ còn một, còn là Hermione Granger đã không mấy ai để tâm nữa. Toàn bộ những người trên khán đài trừ Dazai và Chuuya cảm thấy, cái tam quan họ nát rồi, dây thần kinh kinh ngạc cũng đứt rồi.

Krum lúc này: Đúng rồi, Akutagawa! Cứ thế mà làm! May quá! Anh còn sợ em sẽ gặp nguy hiểm!

Học sinh phát đoàn trường Durmstrang bày tỏ cảm xúc vô cùng khó nói, trò Krum, đừng quên hiện tại Akutagawa là đối thủ. Sao lại đi cổ vũ đối thủ chiến thắng???? Trò cũng mau mau xuống nước đi!!!!

__________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hôm nay ta phát hiện, Akutagawa cũng thực sợ nước đâu~

Kết cục liền cho hai đứa nhỏ tát nước! Hố hố!

HẾT CHƯƠNG 52

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 50


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Lăn qua lăn lại thêm mấy ngày, không lâu đã tới ngày thực hiện bài thi đầu tiên.

Điều duy nhất có thể khiến Atsushi thở phào chính là, cậu không có gặp Chuuya-san suốt thời gian đó. 

Chẳng biết Dazai-san làm cái gì, từ tận cái hồi cậu mở cửa và nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó bên trong, Chuuya-san vẫn luôn làm ổ lại bệnh thất không thấy về. Kết cục là cả hai người họ mất tăm.

Nam hài tóc trắng chán nản sờ đầu, đến giờ Harry vẫn đang nhất quyết nói đừng có triệu hồi một con hổ nào đó trong cuộc thi. Nhiều tới mức tai cậu ong ong luôn rồi.

Lại liếc qua phía đối diện cách đó không xa, thiếu niên tóc đen như muốn dùng toàn bộ sức lực bóp chặt hai vai nam hài tóc highlight trắng đen, liên tục thao thao bất tuyệt cái gì đó bằng ngôn ngữ cậu chẳng hiểu nổi. Atsushi cảm thấy còn ngán ngẩm hơn.

Nên nói là ai cũng lo quá mức đi? Cái vẻ đồng cảm, thương hại tới rợn người nhìn hai người Atsushi và Akutagawa làm cậu ớn lạnh hết sống lưng rồi! Đặc biệt, ánh mắt mấy vị hiệu trưởng còn vinh hạnh làm cậu rùng mình gấp đôi.

Atsushi chỉ thành thật khai báo cậu và Akutagawa sẽ không dùng đũa phép khi mang nó đi cân thôi mà! Như vậy thì mới công bằng được, dù sao cả hai người đều đã có dị năng, nếu dùng cả phép thuật nữa thì quá bất công với những quán quân khác!

Sau đó, làm gì có sau đó.

Từng người cứ đi dần ra ngoài sân đấu mà lấy trộm trứng từ con rồng thôi.

Người nào đó bình thản nghĩ, hoàn toàn không cho rằng đó là điều gì quá nguy hiểm. Với cậu, đó là thật mà. Chưa kể tới, có thứ khiến Atsushi lo hơn nhiều. Cực kì nghiêm túc chằm chằm cộng sự mình,  bắt đầu hỏi:

[Akutagawa, ngươi tính xử lí con rồng thế nào?]

[Dùng dị năng xé nát nó.]

…..Biết ngay mà.

[Không còn cách nào bớt kinh dị hơn sao?]

Làm như thế ngay trước mặt đám học sinh chỉ mới mười mấy tuổi chưa trải đời, không bị ám ảnh mới lạ.

[Còn cách khác?]

Akutagawa nhướn mày nhìn vẻ mặt ảo não của Atsushi, cũng không ý kiến gì, hắn trầm trầm mở miệng:

[Nếu không ngươi tự lo con rồng đi.]

Xé nát con rồng vô cùng phiền, những thứ phải dọn dẹp sau đó còn phiền hơn. Trên tất cả, làm như vậy sẽ bị trừ điểm, Dazai-san sẽ không khen hắn.

[….Được rồi.]

Đó là toàn bộ lí do, nam hài tóc highlight bình thản đứng một góc, tay nhét túi áo chùng nhìn cộng sự của hắn dùng dị năng biến thành hổ, không phải chỉ phần như tứ chi, mà là toàn bộ. Tiếng gầm rú của hai bên bắt đầu vang khắp sân trường.

Một hổ, một rồng cứ thế gào thét với nhau bằng cái tiếng động vật mà đố ai hiểu nổi trừ đương sự.

Trên khán đài là một mạt tĩnh lặng, các học sinh cùng giáo viên ngây người chết trân nhìn cảnh tượng khó tin nổi trước trước mặt. Đến cả Bagman, người đáng ra phải bình luận những gì diễn ra cũng đơ rồi, ông khô lời, chẳng biết phải bình luận cái quỷ gì nữa.

Ôi được, Jinko, cái kế hoạch dở hơi này hơn ta chỗ nào?

Thi gầm xem ai to hơn à? Rồi người nào thắng được quả trứng chắc!

Chưa đầy năm phút sau, hai con vật bắt đầu lao vào nhau, vồ vập cắn cào.

…..Rồi thi gầm đâu? 

Quả nhiên kế hoạch gì đó không bao giờ nên để tên người hổ đần độn này lên kế hoạch.

Akutagawa lắc đầu, nhớ lại vài trải nghiệm cay đắng để tên này tự do lựa chọn cách thức hoàn thành nhiệm vụ. Thật chẳng hiểu tại sao hắn vẫn còn mặc kệ Jinko làm theo cách mình muốn lần này nữa.

Thở dài đầy chán nản, nam hài tóc highlight lẩm bẩm vài từ nho nhỏ:

[Thật phiền phức!]

Theo đó, vạt áo chùng sau lưng hắn dài ra, dần trở nên bén nhọn, sắc như dao. Con ngươi hắc sắc đống lại trong chốc lát, lại mở ra, giãn to đầy đáng sợ.

Tốt nhất là cứ xé xác con rồng như kế hoạch ban đầu đi!

Cảnh máu me sau đỏ, các học sinh Hogwarts tỏ vẻ, sắp tới chắc họ không ăn nổi cơm rồi…

Buổi tối, đại sảnh đường, Hogwarts.

Nam hài tóc trắng oán hận trừng trừng cái đùi to bằng cả người cậu, cầm lên, cắn mạnh! Người bên cạnh nhíu mày, đồng tử đen tuyền giật giật mấy cái, cũng không nói lời nào. Hắn biết mình có nói cũng chỉ phí lời, Jinko căn bản không làm theo nổi.

Đương nhiên, cho dù Akutagawa có muốn không nói gì trong suốt bữa ăn, Atsushi cũng không phải đối tượng có thể  hiểu được điều đó mà chỉ lẳng lặng ăn dùm hắn. Tông giọng trong trẻo vang lên giữa không gian yên ắng, ngữ điệu bất mãn tột độ:

[Lúc đó ngươi xen vào làm cái gì? Còn một đường cắt đầu con rồng rớt xuống!]

[Còn không phải do ngươi lao vào đánh với nó?]

[Thì…con rồng nói…không chịu…..đưa trứng…]

[Vậy còn ý kiến?]

[Nhưng cách làm của ngươi quá bạo lực! Bị mất điểm rồi!]

[……………..Thôi ngươi câm luôn cái mồm đi giùm ta.]-Nam hài mắt đen bực dọc tiếp lời, vùi đầu xuống ăn phần của hắn, lơ luôn Atsushi còn muốn nói thêm cái gì. Kết cục lần này hắn cũng không được Dazai-san khen! Thật đáng giận!

Trong lúc đó, cả đại sảnh kinh hãi nhìn họ. Thịt họ đang ăn là thịt rồng đó! Vớ của Merlin! Sao họ có thể ăn được nó sau khi đã chứng kiến cái cảnh ghê người đó vậy!?

_________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Thỉnh cảm ơn @parkhoonwoo đã cho ta ý tưởng hành con rồng! :333

Ta có đổi lại chút chút cho nó phù hợp với tính cách của Akutagawa nha~

Dù sao thì ai đó cũng không thể bình thản lấy trứng không máu me gì sất :v

v@halichan133, ý kiến của cô không tồi. Bất quá, để Atsushi gặm đầu rồng cũng quá…

HẾT CHƯƠNG 50

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 49


AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Atsushi vĩnh viễn không nghĩ được, cậu sẽ nhìn thấy Dazai-san và Chuuya-san trong tình cảnh hết sức kì dị đó. Hai người họ, trên cùng một giường!? Còn trần truồng!? Rốt cuộc họ đã làm gì a?Rốt cuộc họ đã làm gì aaaa.

Rầm!

Nam hài tóc trắng thất bại đập mạnh đầu xuống bàn, vành tai ửng đồ. Cậu là đang nghĩ cái gì thế này??? Nhưng…Nhưng mà, con trai thì sao mà làm được!

Ôi cái đầu cậu. Atsushi oán giận, Dazai-san gieo rắc vào đầu cậu quá nhiều thứ không nên rồi!

“At….Atsushi, em đây rồi!”

Tông giọng trong trong quen thuộc, còn hơi lắp bắp với tiếng thở dốc dồn dập.

Cậu quay đầu, nghiêng người khó hiểu nhìn người gọi cậu. Có lẽ do thói quen đã lâu không nói, Atsushi giờ có nói lại được vẫn rất ít khi nói, cũng không hỏi gọi cậu làm gì mà chỉ lặng lẽ nhìn người nọ.  Cũng vì thế, hiện tại, đôi lúc cậu có cảm giác mấy học sinh gặp đôi lúc phát hoảng khi Atsushi mở miệng.

Tại sao nhỉ?

Không phải so với viết trên không khí, nói ra càng dễ sao?

Nam hài tóc trắng cực kì vô tội nhíu mày, hoàn toàn lược bỏ khả năng người cộng sự nào đó luôn ám sau lưng cậu mãi không rời đã dọa chết họ. 

Mà Harry phía đối diện ôm bụng thở dốc, cậu chạy nhanh quá rồi! Ai mà nghĩ được Hagrid lại tiết lộ cho cậu đề bài thi đầu chứ! Chưa kể hai vị hiệu trưởng của hai phái đoàn còn lại đều ở đó, cậu cũng biết, chỉ còn Cedric và Atsushi. Thật sự quá thiệt thòi!

Nhất là Atsushi. Rõ ràng mới năm ba mà đã phải tham gia vào bài thi đầy nguy hiểm như này, đối chiến với thứ có khả năng cao là rồng! Tâm Harry không nhịn được nổi lên chút đồng tình. Còn may, còn may, Voldemort không động tay chân gì khiến cậu tham gia cuộc đấu.

Hít sâu một cái bình ổn lại nhịp thở, cậu đứng thẳng người đối diện với gương mặt ngập sự khó hiểu của Atsushi phía đối diện, nghiêm túc nói:

“Atsushi! Bài thi đầu rất có thể là đối đầu với rồng!”

Bài thi? Bài thi đầu? Thi đầu của cái gì cơ?

Nam hài tóc trắng hơi cúi đầu, ảo não cực độ. Ơ ơ, cậu mới tham gia thi cái gì à? Làm sao giờ? Sáng nay nhìn thấy cái cảnh tượng đó làm cậu quên sạch những chuyện xảy ra gần đây rồi. Đáp lời thế nào đây? Xin lỗi anh, Harry. Nhưng anh đang nói đến cuộc thi nào?

Ờm, sau khi  nói vậy, thể nào Harry cũng nhìn cậu đầy kinh hoàng cho coi. Ngữ điệu nghiêm túc với cái nội dung đấu rồng đó, hẳn là cuộc thi gì đó nguy hiểm lắm. Và Atsushi thì đã quá quen với nó, tới nỗi gần như không để nó vào lòng thành ra giờ một mống chuyện về cuộc thi này cậu cũng không nhớ.

Hiển nhiên, Harry đã hoàn toàn lầm tưởng hành động vừa rồi của Atsushi là khiếp sợ khi gặp tin dữ. Cậu mím môi, tay nắm chặt thành đấm, cực kì quyết tâm nghĩ. Nhất định phải giúp Atsushi an toàn vượt qua! Sau tất cả, cậu bé chỉ nhỏ hơn cậu một tuổi này đã phải chịu quá nhiều gian khổ khi đã không thể nhìn hay nói lâu như vậy.

Bây giờ nhìn lại được, có thể nói thì bị ném vào tình cảnh này. Thật đáng thương! So với cậu trong quá khứ còn khổ hơn! Ít ra cậu vẫn nhìn được, vẫn nói được, còn không bị lưu lạc như đám Dazai phải lui tận vô rừng săn bắn động vật sống qua ngày đến mức bị biến dạng cơ thể!

Sau khi biết chuyện này Chuuya Nakahara: Ngươi gieo rắc cái gì vào trong đầu nó thế?

Bình thản cười tít mắt Osamu Dazai: Chỉ là kể vài thứ hi hữu tránh cho Harry phát hiện ra chúng ta là dị năng giả sau vụ cháy nhà kia thôi à!

Cho nên, trong khi Atsushi, một trong hai đương sự của cuộc nói chuyện này còn chưa kịp hiểu cái gì đang xảy ra, Harry đã nắm tay cậu mà quyết đoán nói:

“Đừng lo, Atsushi! Anh nhất định sẽ tìm cách giúp em an toàn vượt qua bài thi của cúp tam phép thuật!”

Ô, hóa ra là cúp tam phép thuật. Nam hài tóc trắng bừng tỉnh, lúc này cậu mới phát hiện tình cảnh sai sai. Sao mặt Harry xúc động vậy? Đồng tử ngọc lục bảo còn đọng chút nước ánh lên sự…đau lòng!?

Khoan! Harry, anh đang nghĩ cái thứ gì vậy!?

Hoảng loạn vươn tay giữ lại người tóc rối bù đang tính chạy đi đâu đó. Atsushi thở dài não nề, con rồng gì gì đó để sau đi. Cậu thấy tìm cách đối mặt với Chuuya-san như thế nào còn tốt hơn. Bất quá, Harry mà làm nghiêm trọng mọi chuyện lên thì không ổn tí nào.

Bình thản nhìn  người đã chịu ngồi lại trên ghế, Atsushi cười tươi, hỏi ra một câu:

“Anh Harry, nếu hổ đánh với rồng, anh nghĩ con nào thắng?”

“Rồng, quá rõ còn gì.”-Nam hài nghiêng đầu, đồng tử xanh lục mông lung nhìn cậu. Đó là điều đương nhiên không phải sao? Khủng long biết bay, chiếm lợi thế tuyệt đối so với hổ chỉ có thể chạy trên mặt đất.

Rắc….Rắc…..

Atsushi hơi cứng người, bên tai như nghe thấy cái gì trong tâm vỡ vụn. Con ngươi vàng chanh hơi ánh lên chút bất mãn. Đây là khinh thường động vật không biết bay! Phản đối!

“Vậy nhé! Harry, em sẽ cho anh thấy ngay trong bài thi này, rằng hổ cũng có thể đánh bại được khủng long!”

Đúng! Cậu nhất định phải khiến mọi người chống to mắt ra mà nhìn!

“Khoan, em tính triệu hồi hổ tới!? Đừng! Nhỡ nó quay ra tấn công em thì sao? Không được!”

….Em có thể nói con hổ đó là em không?

___________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Đừng phàn nàn nó ngắn a~

Mỗi ngày một chút, chưa có cái nào dưới nghìn từ âu~

HẾT CHƯƠNG 49

Design a site like this with WordPress.com
Get started