[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG- Chương 5: “Con là phù thuỷ, thầy cũng là phù thuỷ, đây là thế giới chúng ta chân chính thuộc về, Tom.”


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Thư thông báo nhập học Hogwarts của các tiểu phù thuỷ đều sẽ được gửi đến vào sinh nhật 11 tuổi của người đó, trước sẽ gửi qua cú, sau khi thu được thư hồi âm đồng ý nhập học của các phù thuỷ nhỏ, giáo sư của Hogwarts sẽ tới và mang những phù thuỷ nhỏ đi Hẻm Xéo mua đồ dùng học tập. Cho nên, ngày 1 tháng 7 năm 1937, chính là hôm nay, giáo sư từ Hogwarts đến cô nhi viện của Harry.

“Tom, tớ vừa nghe lén phu nhân Carat nói chuyện, người tới là tìm cậu đấy. Cậu nói xem, có phải hay không người nọ muốn nhận nuôi cậu?” Johan thần thần bí bí lôi kéo Harry đến một địa phương bí mật nói.

“Người tìm tớ?” Harry nghi hoặc, là giáo sư của Hogwarts?

“Đúng vậy. Bất quá, cậu đã 11 tuổi, nếu có người muốn nhận nuôi mộ đứa trẻ, khẳng định sẽ thu dưỡng một đứa trẻ như Lyly đi.” Lyly là nữ hài tử của cô nhi viện, mới ba tuổi.

“Người tới tìm tớ có bộ dáng như thế nào?” Harry hỏi

“Tớ không dám đi qua cho nên không thấy được.” Johan lắc đầu.

Harry gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó liền nghe thấy phu nhân Carat kêu hắn, “Tom Riddle, ngươi lại đây một chút.”

“Tớ qua đó đây.” Harry nói với Johan, sau đó đi vào phòng khách của phu nhân Carat, chỉ thấy bà ấy đang ngồi ở cái sofa quay lưng lại với Harry đối diện với nàng là một nam nhân.

Harry vừa đến gần liền thấy đây là nam nhân có mái tóc nâu đỏ, tóc tai chỉnh tề cột gọn ở sau đầu, trên trán rũ xuống một nhúm tóc che khuất non nửa bên mặt. Tuổi tác của nam nhân thoạt nhìn trên 40, khoé mắt và miệng đều có chút nếp nhăn, đôi mắt màu lam u ám thâm trầm, phảng phất như có thể nhìn thấu nhân tâm. Cái mũi của nam nhân là mũi ưng điển hình, nhưng nhìn rất oai vệ. Lúc người nam nhân này mỉm cười, cho người khác cảm giác rất hoà ái dễ gần, nhưng Harry hoàn toàn có thể nhìn ra sắc mặt mỏi mệt của ông ta.

Người tới là Dumbledore, trong lòng Harry đã sớm nghĩ đến cụ từ lâu, Hogwarts lúc này chỉ có Dumbledore là thích hợp, ngoài ra, Dumbledore còn là người chủ trương bảo hộ Muggle, tuy là Harry không biết cụ đưa ra cái chủ trương này khi nào, nhưng đích thực hành động của cụ có thể khiến các phù thuỷ xuất thân Muggle sinh ra hảo cảm.

“Tom, đây là Albus Dumbledore, là giáo sư của Hogwarts, Dumbledore tiên sinh, hắn tới để mời ngươi đi học.” Phu nhân Carat một bên uống ly trà, một bên giới thiệu nói.

“Chúc con một ngày tốt lành, con trai, thầy nghĩ con biết lý do mà thầy đến, thầy đến để dẫn con đi mua đồ dùng học tập.” Dumbledore đứng lên, đi đến trước mặt Harry và vươn một bàn tay ra nói.

“Chúc ngài một ngày tốt lành, tiên sinh. Những điều trên lá thư viết là thật như vậy sao?” Harry nỗ lực biểu hiện mình vội vàng, nỗ lực làm ra một cái biểu hiện mà một đứa trẻ 11 tuổi nên có, cho dù điều này đối với hắn hơi không tự nhiên.

“Đúng vậy, đứa nhỏ.” Dumbledore mỉm cười và chớp mắt với Harry, “Bây giờ chúng ta có thể xuất phát được rồi chứ?”

“Vâng, tiên sinh.” Harry cố gắng tỏ vẻ hưng phấn gật đầu liên tục, ý muốn rời khỏi cô nhi viện như in thẳng lên trên trán cậu.

“Tốt.” Dumbledore ngược lại nói với phu nhân Carat: “Phu nhân, chúng tôi xuất phát, buổi tối tôi sẽ đưa Tom trở lại.”

“Cái gì, nó còn trở lại?” Phu nhân Carat đột nhiên đứng lên, nàng tưởng rằng từ giờ cô nhi viện sẽ thiếu một miệng ăn chứ! Tại sao Tom còn phải trở về?

“Đúng vậy, phu nhân. Thời gian Tom đến Hogwarts học là tháng 9 năm nay. Hogwarts có tổng cộng bảy cấp, mỗi niên cấp 10 tháng, đến tháng 7 năm thứ hai là Tom có thể trở lại. Cho nên trước khi khai giảng vào tháng 9, Tom đều sẽ ở lại chỗ này để sinh hoạt.” Dumbledore giải thích với Phu nhân Carat xong liền kéo tay Harry ra ngoài, hoàn toàn không cho phu nhân Carat cơ hội phản ứng với tin tức mình vừa nhận được.

“Được rồi, đứa nhỏ, nắm chặt lấy tay ta.” Dumbledore đem Harry đến một góc không có ai liền sử dụng Độn Thổ.

Độn Thổ ké lúc nào cũng rất khó chịu, Harry ngồi xuống đất ổn định một lát, sau đó mới đứng lên.

“Ăn một chút không, con trai?” Dumbledore đưa cho Harry một cái kẹo Muggle ôn hoà hỏi.

“Tiên sinh, đây là phép thuật sao? ‘Hưu’ một cái liền di chuyển khỏi nơi mình đang đứng, so với máy bay còn lẹ hơn a.” Harry sau khi bình ổn lại tâm tình liền ‘vô cùng tò mò’ hỏi.

“Đúng vậy, Tom. Con có thể kêu thầy là giáo sư Dumbledore, về sau thầy là giáo sư môn Biến Hình của con.” Dumbledore trả lời câu hỏi của Harry.

Dumbledore hiển nhiên đã từng thấy qua máy bay của giới Muggle, còn vì lý do chắc có thể là do vị ở nước Đức kia đi. Harry tưởng tượng trong lòng, trên mặt lại không lộ rõ suy nghĩ nói: “Giáo sư Dumbledore, môn Biến Hình là gì?”

“Môn Biến Hình là đem một vật này biến thành một vật khác, tỷ như biến lá cây này thành kẹo. Bất quá mặc dù biến nó thành viên kẹo nhưng đó chỉ là bên ngoài, nếu con đem viên kẹo đó ăn, chẳng khác gì con đang nhai lá cây.” Dumbledore nhặt một cái lá ven đường sau đó biến cái lá thành một viên kẹo màu xanh lá.

“Cái gì cũng biến được sao?” Harry tiếp tục ‘vô cùng tò mò’ mà truy vấn.

“Đúng vậy, rất nhiều đồ vật đều có thể biến, bất quá phải trải qua đào tạo chuyên sâu thì mới có thể biến được đồ vật khó hơn, như là đem lá cây biến thành một con sâu.”

“Người cũng có thể biến sao?” Harry hỏi, hắn hình như nghiện hỏi mất rồi, chắc là nhìn thấy ‘Người quen đi’.

“Người cũng có thể biến hình thành động vật, bất quá ở thế giới phù thuỷ thì điều này bị cấm, nếu con không muốn trái pháp luật, phù thuỷ cần phải đăng ký mới có thể trở thành một Animagus hợp pháp.” Dumbledore lắc lắc đầu. “Được rồi, con trai, về Animagus, con về sau có thể đến trường học để biết thêm. Hiện tại, chúng ta vào đi?”

“Chính là nơi này cái gì cũng không có nha?” Harry nghi hoặc hỏi, sau vài thập niên sau nơi này sẽ trở thành thành phố Luân Đôn rất phồn hoa nhưng đây là ở năm 1937, cái gì cũng không có a, hắn nhìn đến cái quán bar được giấu ở phía sau của cây đại thụ.

“Không, con nhìn cho kỹ.” Dumbledore nói: “Muggle nha, chính là người thường, bọn họ không thể nhìn thấy nơi này. Đi thôi, chúng ta vào nào.”

Dumbledore mang theo Harry vòng ra sau thân cây, sau đó tiến vào một căn phòng vừa dơ vừa tối, bên trong có vài người hình như đang loã thể nhìn giống công nhân đào đường đang nói chuyện phiếm với chủ của quán bar.

“Một ngày tốt lành, Dumbledore, sao thầy lại phải dẫn học sinh mới nhập học vào lúc này thế, tháng 9 mới vào học, thầy không cảm thấy đi bây giờ là hơi sớm sao?” Chủ quán lớn tiếng chào hỏi với Dumbledore.

“Nga, Tom, cậu biết đấy, thư thông báo trúng tuyển của Hogwarts lúc nào cũng có thể được đưa đi.” Dumbledore nói, mà Harry vừa nghe cái tên “Tom” này, cứ nghĩ Dumbledore đang nói chuyện cùng mình, bất quá lúc sau hắn cũng đã biết, vô luận là Harry hay là Tom, hai cái tên này cũng có quá nhiều người sở hữu, mà cái tên Harry, hình như người ta toàn dùng để đặt tên chó. Nhưng Harry không có tính toán muốn đổi tên, tên của hắn là tình yêu thương của bố mẹ cho hắn, hắn sẽ không giống như Voldemort mà bỏ đi tình thương của cha mẹ, nhưng mà Tom cũng không phải tên của hắn, không thể có khả năng hắn nhìn Tom trước mặt lại buồn nôn được. “Tom, đi thôi, chúng ta có rất nhiều thứ cần mua đấy!” Dumbledore nói với Harry.

“Ai? Đứa nhỏ này cũng tên là Tom sao? Một ngày tốt lành a, Tom nhỏ, về sau con lớn lên, con đến nơi này của ta uống rượu, ta sẽ giảm cho con 20%.” Chủ quán vừa nói vừa dùng sức chụp vai Harry lắc lắc, suýt chút nữa đã khiến cho Harry té sấp mặt.

“Cảm ơn tiên sinh, hẹn gặp lại.” Harry đối với đại Tom nói cảm tạ.

Dumbledore mang Harry tới trước một bức tường, chỉ một cái thùng rác bên cạnh: “Tom, từ nơi này hướng lên trên ba viên sau đó lại thêm hai viên nữa.” Dumbledore cầm đũa phép gõ ba cái, mặt tường nứt ra, xuất hiện một cái lỗ rộng thông tới một con đường uốn lượn khúc chiết, nhìn mãi cũng không thấy cuối đường.

“Hoan nghênh đến Hẻm Xéo!” Dumbledore cười nói với Harry.

Harry cố gắng khắc chế kích động trên mặt, biểu hiện như mình đang rất phấn khích, trong lòng mặc niệm “Ta đã trở về, thế giới ta thuộc về.”, ngoài miệng lại trái lương tâm nói: “Oa, nơi này đúng thật là một thế giới khác.”

“Đúng vậy con trai, nơi này là thế giới phù thuỷ, con là phù thuỷ, thầy cũng là phù thuỷ, đây chính là thế giới mà chúng ta thuộc về.” Dumbledore phụ hoạ.

“Được rồi con trai, chúng ta đi mua dụng cụ học tập này nọ nào!” Dumbledore nói tiếp.

Như là đột nhiên nhớ tới điều gì đó, Harry cuối đầu, ngón tay khẽ nắm góc áo thật chặt: ” Nhưng tiên sinh, con không có tiền.”

“Ôi, con không cần lo lắng con trai, Hogwarts có học bổng cho những trường hợp như vầy, có thể thoả mãn bảy năm học tập cùng sinh hoạt của con tại trường. Bất quá, chất lượng sinh hoạt hơi kém một chút, con có khả năng so với đồng học của mình kém hơn.” Dumbledore cười an ủi, sau đó từ trong túi lấy ra một cái túi khác, nhìn có vẻ rất nặng.

“Chúng ta đi mua sách giáo khoa cũ cùng đồ dùng học tập nào.” Dumbledore nói, Harry nghe xong liền ngoan ngoãn gật đầu, rốt cuộc hắn ở chỗ này cái gì cũng đều ‘không hiểu’.

HẾT CHƯƠNG 5

[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 4 : Lá Thư Từ Hogwarts


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Thế kỷ XX, năm 1933 nước Anh, so với thế giới Muggle thì thế giới phép thuật vẫn sinh hoạt lạc hậu hơn rất nhiều mặc dù nước Anh vừa mới thoát khỏi khủng hoảng kinh tế, bây giờ vẫn là cảnh tượng hoang tàn, trên đường có rất nhiều người phá sản hoặc muốn tìm việc làm mà đi đi lại lại. Bởi vì chịu khủng hoảng kinh tế cho nên cô nhi viện không có người quyên tặng, hơn nữa còn bị phu nhân Carat cắt xén, mấy đứa trẻ sống ở cô nhi viện này thật sự rất gian nan.

Harry đang ở trong đây, tất nhiên có thể cảm nhận được bầu không khí ảm đạm của cô nhi viện, bởi vì hắn có thể dễ dàng sờ đến xương sườn trên người hắn. Cô nhi viện thường xuyên có vài đứa trẻ vì không đủ ăn mà chết đói, bọn trẻ vì tranh thủ chút thức ăn, đôi khi sẽ kéo bè kết phái khi dễ đứa nhỏ đơn độc, cướp đồ ăn. Bất quá, không có bất kỳ ai dám đoạt thức ăn của Harry, có lẽ là vì cái danh ác ma của “Tom” đi, hoặc là do Harry quá đáng sợ nên không có ai dám chủ động khiêu khích.

Đối với hiện tại, Harry cảm thấy rất bất đắc dĩ, hiện giờ cơ thể hắn quá nhỏ yếu, làm cái gì cũng không xong, ngay cả giúp đứa nhỏ bị khi dễ đoạt lại đồ ăn cũng chẳng nỗi. Tuy hắn là phù thuỷ, nhưng ma hạch của hắn lúc trước đã chịu thương tổn, hắn không dám tuỳ tiện sử dụng phép thuật của mình, hơn nữa hắn cũng không muốn ra tay với đứa nhỏ Muggle không có phép thuật. Trừ bỏ sử dụng phép thuật, nếu không cái thân thể hiện giờ của hắn không thể đánh lại đứa trẻ nào lớn tuổi hơn mình. Cho dù có thắng, với cái linh hồn là người trưởng thành hắn cũng không cảm thấy vinh quang gì cho cam, hắn chỉ có thể ngầm trợ giúp những đứa nhỏ bị bắt nạt đó. Từ đầu, mấy đứa nhỏ đó không dám nhận đồ Harry đưa, nhưng dần về sau thấy hắn không có ý định tổn hại tụi nó tụi nó mới bắt đầu chậm rãi đối xử với Harry thân thiện chút, không tiếp tục xem Harry như “Ác ma Tom” mà đối đãi.

Mấy đứa trẻ ở cô nhi viện nếu muốn giúp cô nhi viện kiếm chút tiền thì không giao báo cũng tới những nhà giàu để nhổ cỏ, hay quét sân gì đó.

Hôm nay, Harry cùng một đứa trẻ 10 tuổi khác của cô nhi viện đi bán báo.

“Báo! Báo đây! Quốc vương thứ VI George cử hành nghi thức kế nhiệm ở toà lâu đài số 11 Windsor.” Johan đi cùng với hắn rao lớn, Johan từng được Harry giúp đỡ, tính cách ban đầu của cậu ta rất yếu đuối, nhưng giờ đây, có thể vì bị Harry ảnh hưởng nên mới dần trở nên hoạt bát, hơn nữa tính cách cậu ta cũng tương đối thiện lương, người ta khi dễ cậu cậu cũng sẽ dễ dàng tha thứ, chỉ cần người khác cho cậu ta chút tình cảm, cậu ta liền đào tim đào phổi ra mà đáp lại. “Tom” cũng đã từng khi dễ cậu ta, nhưng sau khi Harry giúp cậu ta một chút, cậu ta liền lập tức quên “Tom” đã từng khi dễ mình như thế nào. “Tom, cậu cũng rao đi, bán báo xong chúng ta có thể trở về rồi.”

“Uhm” Harry gật đầu, học cách rao từ Johan, thanh âm của hắn cũng không lớn, nhưng người trên đường phố có thể nghe được, bởi vì hắn sử dụng thần chú không đũa phép phóng đại âm thanh. Trải qua hai năm tịnh dưỡng, hiện tại ma hạch trong người Harry rốt cuộc cũng đã khôi phục bình thường, có thể thừa nhận được ma lực khổng lồ đi theo linh hồn của hắn.

“Cho ta một tờ.” Một vị thân sĩ mặc tây trang duỗi tay nói, Harry mang báo đưa qua, “Tổng cộng tám đồng thưa tiên sinh.” Một tờ báo có giá bảy đồng, những đứa nhỏ bán báo như bọn họ thường sẽ thêm được một đồng tiền boa.

“Tốt. Cho nhóc, không cần thối lại.” Vị thân sĩ mua báo có lẽ thấy Harry quần áo sạch sẽ, hơn nữa không có đẩy mạnh tiêu thụ báo, trong lòng sinh chút hảo cảm, cho Harry một bảng Anh liền rời đi.

“Tom, vận khí của cậu thật tốt.” Johan cảm khái, trong giọng nói chỉ có hâm mộ mà không lẫn chút ghen ghét nào.

“Ừ. Tớ còn ba tờ, cậu còn bao nhiêu?” Harry rất thích đứa nhỏ tâm tư đơn thuần này, nếu Johan là phủ thuỷ, cậu ấy nhất định là Hufflepuff, tiểu lửng con của Hufflepuff phần lớn tâm tư rất đơn thuần.

“Còn năm tờ.” Johan nói.

“Chúng ta tiếp tục thôi, bán xong liền trở về.” Harry nói.

Buổi tối trở lại cô nhi viện, Harry trả tiền báo đã trước, tất cả tiền boa của hắn đều được hắn giữ lại. Tích góp đã lâu, hắn hiện tại cũng chỉ có 5 bảng Anh, dựa theo tỉ suất đổi hoán bất biến nhiều năm giữa tiền Muggle và tiền phù thuỷ của Gringotts, hắn hiện giờ chỉ mới có một Galleon, cái số tiền mà đến một cây đũa phép second-hand hắn cũng mua không được.

Sống ở cái thời không này hơn hai năm, trong lòng Harry so với kiếp trước đã bình tĩnh hơn, có lẽ nó căn bản không phải cùng một thế giới, những người chết đi ở thời không kia ở thời không này đều còn sống, thậm chí họ còn sống rất tốt, hơn nữa còn có nhiều người chưa được sinh ra. Hắn tin tưởng hiệu ứng bươm bướm sẽ có tác dụng, nhưng hắn càng hiểu rõ chính mình cũng không có sức ảnh hưởng lớn đến nổi những người chưa kịp sinh ra không có cơ hội xuất hiện trên đời.

Ban đêm, Harry ở trên giường suy nghĩ vài thứ, rắn nhỏ đã ngủ đông, thiếu đi sự quấy rầy của nó, Harry trong phòng một mình cảm thấy rất không quen. Còn hai mươi ngày nữa thì hắn 11 tuổi, thư của Hogwarts thì không biết khi nào mới tới.

Ngày 31 tháng 12, bởi vì muốn bước sang năm mới, ngày 1 tháng 1 sẽ có người đến nhà thờ nhỏ nghe giảng đạo, thế là Harry đi theo vài đứa nhỏ quét tước cô nhi viện ở phía trước nhà thờ nhỏ.

“Phành phạch lăng ~” Liên tiếp những tiếng đập cánh vang lên, những đứa trẻ nghe được âm thanh này nghĩ là bồ câu trắng, liền tò mò đi ra ngoài xem sau đó kinh ngạc kêu lớn: “Mùa đông làm sao có thể có cú mèo vậy?”

Harry nghe tiếng nói chuyện liền nhanh chóng đi ra, phát hiện mấy đứa trẻ đó bắt được cú mèo, hắn liền đi đến góc khuất trong giáo đường tính mang cú mèo lại đây liền phát hiện nó đang tự đi theo hắn.

Cú mèo nhếch một chân, làm Harry chú ý đến lá thư trên chân nó, hắn liền cầm lấy thư, mở ra thì thấy nội dung bức thư như sau:

HỌC VIỆN MA THUẬT VÀ PHÉP THUẬT HOGWARTS

Hiệu trưởng Armando Dippet

Kính gởi cậu Tom Riddle,

Chúng tôi lấy làm vui sướng khi thông báo rằng cậu đã trúng tuyển vào học viện ma thuật và phép thuật Hogwarts. Xin xem danh sách đính kèm về sách và các dụng cụ cần thiết cho việc đi học.

Khoá học bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Chúng tôi đợi cú của cậu, chậm nhất là ngày 31 tháng 7.

Kính thư,

Giáo sư Albus Dumbledore

Phó hiệu trưởng

Albus Dumbledore

Là thư thông báo của Hogwarts! Trong lòng Harry nhẹ nhàng thở ra, vì hắn còn có thể đến Hogwarts, vậy tên của hắn bây giờ là Tom Riddle, xem ra phép thuật thừa nhận tên của thân thể này, linh hồn và ma lực của hắn đã hoàn toàn dung hợp với cơ thể này, ma pháp chỉ thừa nhận Tom Riddle chứ không phải là Harry Potter! Bất quá, Harry đối với tên họ của mình rất chấp nhất, “Harry Potter”, rốt cục hắn đã sử dụng cái tên này thật lâu vào kiếp trước, có lẽ phải chờ đến khi hắn có thể hoàn toàn quên đi kiếp trước, hắn mới có thể chấp nhận cái tên “Tom Riddle”!

Harry một bên trầm tư, một bên hồi âm lại thư và cột vào chân con cú, cho nó một khối chà bông mà hắn chuẩn bị cho Anne, sau đó nhìn nó rời đi. Khi hắn đáp ứng rồi, Hogwarts sẽ phái người tới đón hắn, hắn dù sao cũng là một cô nhi Muggle lớn lên ở trại trẻ mồ côi, là một đứa nhỏ chưa bao giờ tiếp xúc với phép thuật, hắn không thể bại lộ quá nhiều thứ khiến hắn không giống người thường. Hiệu trưởng Dumbledore đã từng nói, Voldemort khi xưa cự tuyệt việc Hogwarts phái người tới. Nhưng xuất phát từ phụ trách, Dunbledore vẫn tới một chuyến, kết quả phát hiện dã tâm của Voldemort rất lớn, cũng từ đó khiến cụ sinh ra thành kiến đối với hắn, do đó đẩy nhanh tốc độ hình thành của Chúa Tể Hắc Ám đời thứ II. Căn cứ vào thái độ của Dumbledore, cụ biết rằng thành kiến của cụ đối với hắn là hoàn toàn sai lầm, nhưng cụ cũng biết bản tính của Voldemort rất rõ ràng, không thể phủ nhận một chuyện là, chấp nhất của Voldermort với trường sinh đã làm hắn sinh ra dã tâm rất lớn, cho dù cụ không ôm thành kiến với hắn thì tương lai hắn cũng sẽ trở thành Chúa Tể Hắc Ám đời thứ II. Bản chất của Slytherin là dã tâm, hơn nữa còn rất kiêu ngạo, không chỉ thế, với Slytherin, họ coi trọng huyết thống càng khiến hắn sinh ra chán ghét với chính mình, căm ghét mình là huyết thống Muggle, hắn chắc chắn sẽ trở thành Chúa Tể Hắc Ám, cho dù khi cụ không tồn tại cũng thế.

Không biết lần này đến đón hắn là ai? Có thể là Dumbledore hay không? Hơn nữa Harry cũng không biết lấy thái độ thế nào để gặp mặt người thầy ảnh hưởng đến nửa đời người sau này của hắn.

HẾT CHƯƠNG 4

Design a site like this with WordPress.com
Get started