[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 6: Đũa Phép Anh Em


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Trên đường đi đến tiệm sách Flourish and Blotts, Dumbledore giới thiệu cho cậu các cửa hàng ở hai bên đường, toà nhà bắt mắt nhất Hẻm Xéo nhất định là Gringotts, Harry rất ‘tò mò’ hỏi cụ: “Vì sao phù thuỷ lại muốn để tiền trong ngân hàng của yêu tinh? Phù thuỷ không có ngân hàng sao? Người thường, ừm, Muggle có ngân hàng riêng, đó là chưa nói đến những người có tiền thậm chí còn tự mình mở ngân hàng nữa!”

Dumbledore bước tiếp một bước, cụ vuốt sợi tóc sang bên kia của gương mặt, nói: “Vấn đề này, thầy nghĩ sẽ có rất ít phù thuỷ sẽ suy xét, mấy trăm năm trước phần lớn tài sản của phù thuỷ đều để trong nhà, sau đó yêu tinh bắt đầu nổi loạn, sự kiện yêu tinh nổi loạn sau này con sẽ được học ở môn Lịch Sử Pháp Thuật, phù thuỷ đáng bại yêu tinh nhưng vì để trấn áp chúng nó, một ít phù thuỷ bắt đầu ở ngân hàng của yêu tinh mà cất một ít tài sản của mình, sau đó dần dần về sau mà phù thuỷ đem tất cả tài sản của mình gửi ở Gringotts. Hiện giờ chuyện này đã trở thành truyền thống của phù thuỷ. Đến nỗi không giống Muggle có ngân hàng của riêng mình, thực ra chuyện này ngay cả thầy cũng không rõ ràng lắm.”

Trong lòng Dumbledore trầm tư, khi cụ đi cùng với ‘Tom’, cụ bị hỏi rất nhiều vấn đề, phù thuỷ nhỏ làm cụ cảm thấy mình dường như đang dẫn đường cho một tiểu ưng hoặc tiểu sư tử, tiểu ưng cố chấp với tri thức và trí tuệ trong khi tiểu sư tử lại đầy lòng hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh. Bất quá, có thể tiểu phù thuỷ lại là một con rắn nhỏ, Slytherin luôn rất giỏi với việc nguỵ trang.

Nghe lời giải thích của Dumbledore, Harry cảm thấy cụ trả lời thật thành khẩn, trả lời vấn đề của hắn mà đối với vấn đề ngay cả mình cũng không hiểu sẽ không giảng bậy. Dumbledore chính là một giáo sư rất có trách nhiệm a.

Dọc theo đường đi tới, nhìn Hẻm Xéo hơn 100 năm trước, Harry cảm thấy vừa xa lạ vừa quen thuộc, xa lạ chính là rất nhiều người hắn không biết, quen thuộc chính là Hẻm Xéo lúc hắn 11 tuổi lần đầu tiên đi đến đây khác biệt không lớn, cái này làm cho hắn không khỏi nhớ đến năm đó khi Hagrid dẫn hắn tới Hẻm Xéo.

Bất quá, Hẻm Xéo ở thời không này cùng Hẻm Xéo ở thời không của hắn cũng có quá nhiều sự khác biệt. Sau chiến tranh, Hẻm Xéo được trùng tu lại, rất nhiều toà nhà bị phá đi, nhiều toà nhà mới chen chúc trên đường phố được mở rộng thêm mấy thước, những toà nhà đó tuy hình thù quái dị nhưng suy cho cùng vẫn làm cho người ta có một loại cảm giác hoà hợp. Công tác trùng tu rất thong thả, một bộ phận cửa hàng của Hẻm Xéo bị Cục Quản Lý Đất Đai thuộc Bộ Phép Thuật thu hồi, nhưng những cửa hàng này được gia tộc Malfoy và Zabini mua lại, sau đó được Draco dựa theo thành phố của Muggle mà quy hoạch lại, đem Hẻm Xéo cải tạo so với lúc đầu quả là một trời một vực. Đương nhiên, trong lúc cải tạo Harry cũng đã giúp rất nhiều, không ngừng đưa các cửa hàng của gia tộc Potter cho Draco an bài, đồng thời hắn cũng gây áp lực ở Bộ Phép Thuật. Hắn nghĩ cải tạo Hẻm Xéo có lợi cho sự ổn định trờ lại của nền kinh tế của thế giới phép thuật, thời điểm đó mọi người ăn no mặc ấm, ai sẽ nhớ đến chuyện bị Chúa Tể Hắc Ám thống trị? Cái vinh quang không thực đó.

Đến nỗi Gringotts ở thời không trước khi hắn trọng sinh đến đây đã bị Harry cùng với bạn mình đi lấy Trường Sinh Linh Giá mà chọc cho con rồng trong lòng đất phá hư gần như không còn gì vào lúc chiến tranh rồi, các yêu tinh của ngân hàng kẻ không chết thì cũng trốn, chờ đến khi thế giới phép thuật ổn định lại, yêu tinh còn ở lại thế giớ phép thuật cũng không còn bao nhiêu mạng, các yêu tinh này không gánh vác được hoạt động của Gringotts, cuối cùng Gringotts bị mấy đại gia tộc của phù thuỷ mở ngân hàng phù thuỷ mà thủ tiêu, các yêu tinh chỉ có thể ở thế giới phép thuật tìm kiếm công việc khác, một số yêu tinh ở ngân hàng phù thuỷ mà đúc tiền, còn lại là thành lập một cửa hàng thiết kế trang sức. Cuối cùng, loại sinh vật huyền bí yêu tinh này hoàn toàn mất đi năng lực khống chế tài chính của thế giới phép thuật.

Đi vào hiệu sách Flourish and Blotts, hiệu sách này rất ít người, chỉ có một vài phù thuỷ thành niên xuất hiện, cũng không thấy học sinh của Hogwarts. Hôm nay tuy rằng đang nghỉ Giáng Sinh, nhưng đã là ngày cuối cùng, phù thuỷ nhỏ ngày mai đã phải đi học, cho nên có rất ít phù thuỷ nhỏ hôm nay tới Hẻm Xéo, nếu muốn mua sắm gì đều đã mua xong trước lễ Giáng Sinh.

“Giáo sư Dumbledore, chúc thầy một ngày tốt lành. Thầy muốn mua cái gì sao? Tôi cho người đi lấy.” Chủ hiệu sách đứng lên từ cái ghế trước lò sưởi, hỏi Dumbledore.

“Không, không phải tôi mua.” Dumbledore cười xoa tay, xoay người đem Harry từ phía sau lộ ra, “Hôm nay, tôi mang tân sinh đến mua sách giáo khoa.”

“Hả? Sớm như vậy đã có phù thuỷ nhỏ tới mua đồ? Đã nhiều năm rồi không có chuyện này.” Chủ hiệu sách kinh ngạc.

“Đúng vậy, Hogwarts lúc nào cũng làm người khác bất ngờ như thế, phiền cậu lấy cho đứa nhỏ này một bộ sách giáo khoa năm nhất.” Dumbledore cười nói.

Chủ hiệu sách đáng giá Harry một chút, tuy rằng cách ăn mặc của Harry có hơi cũ nát nhưng lại rất sạch sẽ, người đó nhướn mày: “Muốn mới hoàn toàn sao?”

Dumbledore gật đầu, sau đó chủ hiệu sách liền đi lấy sách mà Harry cần.

Harry bên cạnh xem tình hình, hắn có thể hiểu được ý của hai người, trong lòng hắn rất ấm áp, ấm áp này của hắn đến từ giáo sư hắn kính trọng nhất. Hắn giữ chặt góc áo của Dumbledore: “Giáo sư Dumbledore, con mua sách giáo khoa cũ là được, không cần mua mới đâu.”

“Đừng lo lắng con trai. Cái này coi như là lễ vật nhập học mà thầy tặng con. Hơn nữa, nếu như ta tặng con sách giáo khoa, con có thể mua đồng phục mới rồi.” Dumbledore sờ sờ đầu Harry, thân là giáo sư Hogwarts, tiền lương của cụ hiển nhiên đủ để mua cho Harry một bộ sách giáo khoa mới.

“Cảm ơn ngài, giáo sư Dumbledore.” Harry mỉm cười cảm tạ.

Đem sách giáo khoa đã được chủ hiệu sách thu nhỏ lại nhét trong túi, Harry cùng Dumbledore đi mua vạc và mấy thứ linh tinh khác, sau đó mới đến cửa tiệm Trang phục cho mọi dịp của Phu Nhân Malkin.

“Chúc con một ngày tốt lành, con trai, con có yêu cầu gì sao?” Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin là một cửa hàng được thừa kế như bao cửa hàng khác trong Hogwarts, cửa hàng này đã ở Hẻm Xéo được vài thập niên rồi.

“Con muốn may đồng phục của Hogwarts.” Dumbledore không nói chuyện, Harry liền tự trả lời câu hỏi.

“Được, chờ một chút nhé con trai.” Phu nhân Malkin cho Harry lên bục sau đó xoay người lấy thước đo. Thứ nổi danh nhất trong cửa hàng Trang phục mọi dịp của phu nhân Malkin là cái thước dây háo sắc, nó thích nhất là ở trên người lớn lên xinh đẹp chút mà cọ loạn. Tướng mạo Harry hiện giờ tất nhiên là rất đẹp, tóc đen mềm, khuôn mặt tái nhợt nhưng lại có một đôi mắt đen to tròn, quần áo trên người sạch sẽ chỉnh tề, nhìn qua đều biết là đứa trẻ được giáo dục tốt. Tuy vậy, nhìn quần áo trên người đứa trẻ tuy chỉnh tề và sạch sẽ nhưng đều là đồ cũ, nhìn là biết được hoàn cảnh sống của đứa bé này không tốt chút nào.

Harry trừng mắt nhìn cái thước dây háo sắc, hắn không dám sử dụng phép thuật không đũa phép, sợ Dumbledore bên cạnh phát hiện ra.

Qua không sai biệt lắm năm phút đồng hồ, phu nhân Malkin lấy thước đo đi: “Con trai, xem ra đứa nhỏ này rất thích con.”

Harry xấu hổ mà cười cười, không nói chuyện.

“Được rồi, đồng phục hai tiếng sau quay lại lấy. Hai người đi nơi khác xem đi.”

Tạm biệt cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin. Harry hỏi giáo sư Dumbledore: “Giáo sư, chúng ta còn cái gì muốn mua sao?”

“Chúng ta nên đi mua đồng bạn quan trọng nhất của phù thuỷ, mỗi phù thuỷ đều không thể thiếu nó —— đũa phép.” Dumbledore trả lời.

Vì thế, hai người lại hướng tiệm đũa phép của Ollivander mà đi. Harry giật mình nhìn cái cửa hàng quen thuộc kia. Muốn nói sau khi chiến tranh kết thúc, cửa hàng nào biến mất làm cho mọi người tiếc nuối nhất, Harry có thể trả lời một cách chắc chắn là của hàng đũa phép Ollivander. Bởi vì lão Ollivander sau khi chiến tranh kết thúc mấy năm liền qua đời, lão cả đời không con không cái, sau khi lão chết cửa hàng đũa phép có thể nói là chặt đứt truyền thừa. Sau đó Hẻm Xéo lại khai trương cửa hàng đũa phép mới từ Pháp dời về Anh, mặc dù mọi người đều có thể mua được đũa phép mà mình hài lòng, nhưng mỗi lần đều thiếu đi tiếng lải nhải của Ollivander cùng truyền thống mỗi lần phù thuỷ nhỏ chọn đũa phép cửa hàng đều trải qua một lần ‘dầu sôi lửa bỏng’ Harry cảm thấy thế giới phép thuật thiếu mất một đặc sản.

“A, Dumbledore, rất cảm ơn thầy đã cung cấp hai cái lông đuôi phượng hoàng, ta đã đem bọn chúng làm thành tác phẩm mà mình hài lòng nhất.” Ollivander đi ra nghênh đón Dunbledore nói.

“Có thể giúp được cậu là vinh hạnh của tôi.” Dumbledore cười nói: “Tôi hôm nay tới là để mang Tom đi mua đũa phép.”

“Ồ, là khách quý từ Muggle.” Vào năm 1937, Ollivander vẫn còn trẻ, gương mặt tái nhợt của lão đột nhiên áp sát vào mặt của Harry khiến hắn bị doạ sợ. “Khó trách ta, đứa nhỏ này sáng nay đã rất hào hứng đấy.”

Ollivander nói làm Harry sửng sốt, khách quý? Hắn làm sao có thể trở thành khách quý!

“Được rồi, quý ngài nhỏ, cậu thuận tay nào?” Ollivander hỏi.

“Tay phải.” Kỳ thật, tay nào sử dụng đũa phép của Harry cũng như nhau, lúc chiến tranh cùng với sau khi chiến tranh kết thúc tất cả sinh hoạt của Harry đều được giữ lại. Ở thế giới này ba năm, hắn đều đem hai tay rèn luyện đến linh hoạt như nhau, chỉ vì nhiều thêm một chút bảo đảm.

Ollivander trừng mắt nhìn chồng đũa phép cao tới trần nhà tìm kiếm, sau đó lại lấy ra một đống lớn đũa phép cho Harry thử, kết quả cửa hàng lại trải qua một phen ‘dầu sôi lửa bỏng’.

“Không phải cái này.” Ollivander lại lấy cái đũa phép trong tay Harry ra, đưa thêm một cái khác, hắn vung đại lên, trước mắt xuất hiện cầu vồng, sau đó đũa phép cũng bị Ollivander lấy mất “Cũng không phải cái này.”

“Đũa phép chọn phù thuỷ…” Ollivander trong miệng lẩm nhẩm, lão nghiêng tai, sau đó lại lấy ra ba chiếc đũa phép khác. “Ta như thế nào lại không nghĩ đến nó.”

“Được rồi, thử cái này xem. Gỗ sồi xanh, lông chim phượng hoàng.” Nhìn đến cái đũa phép quen thuộc kia, đó là đũa phép của hắn, Harry trong lòng kích động. Đây là đũa phép mà hắn dùng nó để đánh bại Voldemort, cùng hắn trưởng thành, nó đã từng bị bẻ gãy, sau đó lại được Ollivander sửa chữa lại, đũa phép quen thuộc khiến hắn không khỏi nhớ đến tình cảnh kiếp trước, những hình ảnh của nhiều trận chiến ngập tràn trong đầu hắn.

Harry cầm lấy đũa phép, nhẹ nhàng vung lên, trên không trung liền xuất hiện một con phượng hoàng rực rỡ dang cánh mà bay.

Harry cứ nghĩ mình đã mua đũa phép xong, Ollivander đem đũa phép của cậu cầm đi, ông đem đến cho hắn một cây đũa phép khác. “Thử lại cái này, gỗ thuỷ tùng, lông chim phượng hoàng cùng cái đũa phép kia là anh em.”

Đối với đũa phép của Voldemort, Harry trong lòng rất kháng cự, nhưng hắn vẫn nhận lấy, sau đó trước mắt liền xuất hiện cảnh tượng khi hắn cầm lấy đũa phép của mình.

“A, đũa phép này phù hợp với linh hồn của cậu, cái kia lại phù hợp với ma lực trong thân thể cậu.” Ollivander xoay người lại nói với Dumbledore: “Thật không thể tưởng tượng được, lông đuôi của Fawkes làm thành hai cái đũa phép mà chúng nó đồng dạng đều thích đứa nhỏ này.”

“Đây chính là hai cái đũa phép làm từ lông đuôi của Fawkes?” Dumbledore kinh ngạc mà nhìn hai chiếc đũa phép, cụ không nghĩ tới việc hai chiếc đũa phép đồng thời chọn một phù thuỷ làm chủ nhân.

Lúc này, cây đũa phép còn lại trong tay Ollivander cũng phát ra phản ứng, hắn không thể không cầm chặt nó nói: “Không không không, đứa nhỏ, ngươi chưa tới thời điểm! Không được, không được,…”

“Đũa phép này làm sao vậy?” Dumbledore kỳ quái hỏi.

“Đứa nhỏ này cũng lựa chọn quý ngài nhỏ kia, nhưng thời điểm của nó chưa tới, nó vẫn là một cái bán thành phẩm.” Ollivander giải thích nói: “Đây là lấy thần kinh của rắn mà làm lõi, bất quá ta vẫn cảm thấy nó thiếu gì đó. Nhưng ngặt nỗi đó là cái gì thì ta không biết.”

“Thật kỳ quái.” Dumbledore nói: “Như vậy, đũa phép của Tom là?” Thế nhưng có tận ba chiếc đũa phép đều chọn Tom làm chủ nhân!

“Nếu bọn họ thật thích cậu, như vậy bọn họ đều thuộc về cậu. Hy vọng cậu sử dụng tốt bọn họ, cậu chắc chắn sẽ trở thành một phù thuỷ vĩ đại!” Cuối cùng Ollivander nói câu thường xuyên sẽ nói, bất quá Harry và Dumbledore cảm thấy ngữ khí bất đồng, lần này Ollivander nói câu này vô cùng chắc chắn.

“Như vậy tổng cộng là bao nhiêu tiền?” Dumbledore một bên chuẩn bị lấy Galleon.

“Tổng cộng là bảy Galleons, nguyên bản là 14 Galleons bất quá bọn họ…..” Ollivander lẩm bẩm một câu mà Harry và Dumbledore không nghe rõ.

“Tom, con đem đũa phép đều cất vào đi.” Dumbledore nói với Harry.

“Tốt.” Đối với lần đi mua đũa phép ngoài dự đoán của hắn này, Harry cũng giật mình, đũa phép kiếp trước của hắn chọn linh hồn của hắn, mà lần này đũa phép anh em của nó lại chọn hắn vì ma lực của hắn, cũng chính là thân thể của hắn. Bộ Phép Thuật đối với phù thuỷ chưa thành niên sẽ theo dõi đũa phép, không biết lần này Bộ theo dõi một cây của hắn hay là toàn bộ đây?

Rời khỏi cửa hàng đũa phép, Harry cùng Dumbledore đến của hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin lấy áo chùng, họ ở cửa hàng đũa phép mua đũa phép hết ba tiếng, hiện tại là hai giờ chiều. Lấy xong áo chùng, Dumbledore mang Harry đi ăn cơm trưa xong mới đưa hắn trở về cô nhi viện.

Khi đi ngang qua cửa hàng sủng vật. Dumbledore dừng lại hỏi: “Tom, con muốn sủng vật gì?”

Harry giật mình, vội vàng cự tuyệt: “Không cần, con không cần sủng vật.”

“Tại sao không? Con có muốn một con cú mèo không? Nó sẽ rất tiện cho con dùng sau này để liên hệ với bạn bè.” Dumbledore xua tay nói.

“Thật không cần, cô nhi viện không cho nuôi cú mèo. Hơn nữa, Muggle cho rằng cú mèo là loại động vật tà ác, nếu người khác thấy sẽ không tốt.” Harry nói, kỳ thật hắn muốn cú mèo cũng vô dụng, rắn nhỏ nhà hắn bị hắn sủng quá mức, từ khi đem con rắn Nagini của Voldemort phân biệt cùng rắn nhỏ của hắn ra, hắn đối với rắn nhỏ cũng rất thương yêu. Hơn nữa nó luôn rất nghe lời, cho nên hắn dần dần đối với rắn nhỏ càng ngày càng dung túng. Nếu hắn mang cú mèo trở về, rắn nhỏ đang ngủ đông kia thể nào cũng giận dỗi cho xem.

“Thôi vậy, nếu đã như thế, chúng ta trở về thôi.” Ra khỏi Hẻm Xéo, Dumbledore lại mang hắn độn thổ trở về cô nhi viện.

Trước khi rời đi, Dumbledore mang vé xe lửa của Hogwarts cho Harry, đem sách giáo khoa thu nhỏ khôi phục nguyên trạng, hơn nữa dặn dò nói: “Đây là vé xe lửa của Hogwarts, vào ngày 1 tháng 9, con đến nhà ga Ngã Tư Vua, sân ga số 9¾ để đi học. Còn rất nhiều thời gian mới đến khai giảng, con có thể đọc trước sách giáo khoa, bất quá con không nên thực hành, bởi vì có nhiều câu thần chú không có giáo sư chỉ đạo mà một mình luyện tập thì rất nguy hiểm, nghiêm trọng nhất là sẽ biến thành Squib. Squib chính là phù thuỷ mà không thể sử dụng phép thuật, nếu như vậy con sẽ không thể đến Hogwarts học tập.”

“Con đã biết, cảm ơn ngài, giáo sư Dumbledore.” Harry chân thành tha thiết nói cảm ơn.

“Được, hẹn gặp ở Hogwarts!” Nói xong, Dumbledore liền độn thổ biến mất.

Ánh mắt Harry phức tạp mà nhìn Dumbledore rời đi, một phút đồng hồ sau hắn mới trở về phòng của mình, đem đồ vật xếp vào ngăn tủ, hơn nữa thêm vài bùa đuổi Muggle.

Buổi tối, Johan hỏi Harry đi nơi nào, Harry bịa ra một cái lý do cho cậu ấy thoả mãn lòng hiếu kỳ, Johan liền không tò mò nữa, sau đó lại nói cho Harry biết sau khi hắn đi, phu nhân Carat rất tức giận. Hai người nói chuyện khá lâu sau đó Johan mới về phòng mình.

Phòng của Harry vẫn là một mình hắn ở, đã từng có người muốn dọn lại đây, nhưng Harry cho bọn họ một bùa đáng lừa thị giác để bọn họ nghĩ đây là phòng một người.

Buổi tối, sau khi hắn nằm trên giường rồi, Harry hồi tưởng lại chuyện xảy ra cả ngày hôm nay. Hắn so với Voldemort may mắn hơn, những gì Tom nhỏ đã làm lúc đầu đều bị Harry cố gắng thay đổi, mới khiến cho phu nhân Carat không nói xấu hắn trước mặt Dumbledore, hắn mới không bị ấn tượng đầu tiên không tốt. Bởi vậy, những sự việc sau đều được Harry cẩn thận mà hành động mới không khiến cho Dumbledore ngờ vực, mặc dù việc đũa phép ngoài dự đoán của mọi người nhưng vẫn còn nằm trong phạm vi tiếp thu của Dumbledore.

Harry suy nghĩ về sau phải làm gì trong chốc lát rồi mới chìm vào giấc ngủ.

HẾT CHƯƠNG 6

[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG- Chương 5: “Con là phù thuỷ, thầy cũng là phù thuỷ, đây là thế giới chúng ta chân chính thuộc về, Tom.”


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Thư thông báo nhập học Hogwarts của các tiểu phù thuỷ đều sẽ được gửi đến vào sinh nhật 11 tuổi của người đó, trước sẽ gửi qua cú, sau khi thu được thư hồi âm đồng ý nhập học của các phù thuỷ nhỏ, giáo sư của Hogwarts sẽ tới và mang những phù thuỷ nhỏ đi Hẻm Xéo mua đồ dùng học tập. Cho nên, ngày 1 tháng 7 năm 1937, chính là hôm nay, giáo sư từ Hogwarts đến cô nhi viện của Harry.

“Tom, tớ vừa nghe lén phu nhân Carat nói chuyện, người tới là tìm cậu đấy. Cậu nói xem, có phải hay không người nọ muốn nhận nuôi cậu?” Johan thần thần bí bí lôi kéo Harry đến một địa phương bí mật nói.

“Người tìm tớ?” Harry nghi hoặc, là giáo sư của Hogwarts?

“Đúng vậy. Bất quá, cậu đã 11 tuổi, nếu có người muốn nhận nuôi mộ đứa trẻ, khẳng định sẽ thu dưỡng một đứa trẻ như Lyly đi.” Lyly là nữ hài tử của cô nhi viện, mới ba tuổi.

“Người tới tìm tớ có bộ dáng như thế nào?” Harry hỏi

“Tớ không dám đi qua cho nên không thấy được.” Johan lắc đầu.

Harry gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó liền nghe thấy phu nhân Carat kêu hắn, “Tom Riddle, ngươi lại đây một chút.”

“Tớ qua đó đây.” Harry nói với Johan, sau đó đi vào phòng khách của phu nhân Carat, chỉ thấy bà ấy đang ngồi ở cái sofa quay lưng lại với Harry đối diện với nàng là một nam nhân.

Harry vừa đến gần liền thấy đây là nam nhân có mái tóc nâu đỏ, tóc tai chỉnh tề cột gọn ở sau đầu, trên trán rũ xuống một nhúm tóc che khuất non nửa bên mặt. Tuổi tác của nam nhân thoạt nhìn trên 40, khoé mắt và miệng đều có chút nếp nhăn, đôi mắt màu lam u ám thâm trầm, phảng phất như có thể nhìn thấu nhân tâm. Cái mũi của nam nhân là mũi ưng điển hình, nhưng nhìn rất oai vệ. Lúc người nam nhân này mỉm cười, cho người khác cảm giác rất hoà ái dễ gần, nhưng Harry hoàn toàn có thể nhìn ra sắc mặt mỏi mệt của ông ta.

Người tới là Dumbledore, trong lòng Harry đã sớm nghĩ đến cụ từ lâu, Hogwarts lúc này chỉ có Dumbledore là thích hợp, ngoài ra, Dumbledore còn là người chủ trương bảo hộ Muggle, tuy là Harry không biết cụ đưa ra cái chủ trương này khi nào, nhưng đích thực hành động của cụ có thể khiến các phù thuỷ xuất thân Muggle sinh ra hảo cảm.

“Tom, đây là Albus Dumbledore, là giáo sư của Hogwarts, Dumbledore tiên sinh, hắn tới để mời ngươi đi học.” Phu nhân Carat một bên uống ly trà, một bên giới thiệu nói.

“Chúc con một ngày tốt lành, con trai, thầy nghĩ con biết lý do mà thầy đến, thầy đến để dẫn con đi mua đồ dùng học tập.” Dumbledore đứng lên, đi đến trước mặt Harry và vươn một bàn tay ra nói.

“Chúc ngài một ngày tốt lành, tiên sinh. Những điều trên lá thư viết là thật như vậy sao?” Harry nỗ lực biểu hiện mình vội vàng, nỗ lực làm ra một cái biểu hiện mà một đứa trẻ 11 tuổi nên có, cho dù điều này đối với hắn hơi không tự nhiên.

“Đúng vậy, đứa nhỏ.” Dumbledore mỉm cười và chớp mắt với Harry, “Bây giờ chúng ta có thể xuất phát được rồi chứ?”

“Vâng, tiên sinh.” Harry cố gắng tỏ vẻ hưng phấn gật đầu liên tục, ý muốn rời khỏi cô nhi viện như in thẳng lên trên trán cậu.

“Tốt.” Dumbledore ngược lại nói với phu nhân Carat: “Phu nhân, chúng tôi xuất phát, buổi tối tôi sẽ đưa Tom trở lại.”

“Cái gì, nó còn trở lại?” Phu nhân Carat đột nhiên đứng lên, nàng tưởng rằng từ giờ cô nhi viện sẽ thiếu một miệng ăn chứ! Tại sao Tom còn phải trở về?

“Đúng vậy, phu nhân. Thời gian Tom đến Hogwarts học là tháng 9 năm nay. Hogwarts có tổng cộng bảy cấp, mỗi niên cấp 10 tháng, đến tháng 7 năm thứ hai là Tom có thể trở lại. Cho nên trước khi khai giảng vào tháng 9, Tom đều sẽ ở lại chỗ này để sinh hoạt.” Dumbledore giải thích với Phu nhân Carat xong liền kéo tay Harry ra ngoài, hoàn toàn không cho phu nhân Carat cơ hội phản ứng với tin tức mình vừa nhận được.

“Được rồi, đứa nhỏ, nắm chặt lấy tay ta.” Dumbledore đem Harry đến một góc không có ai liền sử dụng Độn Thổ.

Độn Thổ ké lúc nào cũng rất khó chịu, Harry ngồi xuống đất ổn định một lát, sau đó mới đứng lên.

“Ăn một chút không, con trai?” Dumbledore đưa cho Harry một cái kẹo Muggle ôn hoà hỏi.

“Tiên sinh, đây là phép thuật sao? ‘Hưu’ một cái liền di chuyển khỏi nơi mình đang đứng, so với máy bay còn lẹ hơn a.” Harry sau khi bình ổn lại tâm tình liền ‘vô cùng tò mò’ hỏi.

“Đúng vậy, Tom. Con có thể kêu thầy là giáo sư Dumbledore, về sau thầy là giáo sư môn Biến Hình của con.” Dumbledore trả lời câu hỏi của Harry.

Dumbledore hiển nhiên đã từng thấy qua máy bay của giới Muggle, còn vì lý do chắc có thể là do vị ở nước Đức kia đi. Harry tưởng tượng trong lòng, trên mặt lại không lộ rõ suy nghĩ nói: “Giáo sư Dumbledore, môn Biến Hình là gì?”

“Môn Biến Hình là đem một vật này biến thành một vật khác, tỷ như biến lá cây này thành kẹo. Bất quá mặc dù biến nó thành viên kẹo nhưng đó chỉ là bên ngoài, nếu con đem viên kẹo đó ăn, chẳng khác gì con đang nhai lá cây.” Dumbledore nhặt một cái lá ven đường sau đó biến cái lá thành một viên kẹo màu xanh lá.

“Cái gì cũng biến được sao?” Harry tiếp tục ‘vô cùng tò mò’ mà truy vấn.

“Đúng vậy, rất nhiều đồ vật đều có thể biến, bất quá phải trải qua đào tạo chuyên sâu thì mới có thể biến được đồ vật khó hơn, như là đem lá cây biến thành một con sâu.”

“Người cũng có thể biến sao?” Harry hỏi, hắn hình như nghiện hỏi mất rồi, chắc là nhìn thấy ‘Người quen đi’.

“Người cũng có thể biến hình thành động vật, bất quá ở thế giới phù thuỷ thì điều này bị cấm, nếu con không muốn trái pháp luật, phù thuỷ cần phải đăng ký mới có thể trở thành một Animagus hợp pháp.” Dumbledore lắc lắc đầu. “Được rồi, con trai, về Animagus, con về sau có thể đến trường học để biết thêm. Hiện tại, chúng ta vào đi?”

“Chính là nơi này cái gì cũng không có nha?” Harry nghi hoặc hỏi, sau vài thập niên sau nơi này sẽ trở thành thành phố Luân Đôn rất phồn hoa nhưng đây là ở năm 1937, cái gì cũng không có a, hắn nhìn đến cái quán bar được giấu ở phía sau của cây đại thụ.

“Không, con nhìn cho kỹ.” Dumbledore nói: “Muggle nha, chính là người thường, bọn họ không thể nhìn thấy nơi này. Đi thôi, chúng ta vào nào.”

Dumbledore mang theo Harry vòng ra sau thân cây, sau đó tiến vào một căn phòng vừa dơ vừa tối, bên trong có vài người hình như đang loã thể nhìn giống công nhân đào đường đang nói chuyện phiếm với chủ của quán bar.

“Một ngày tốt lành, Dumbledore, sao thầy lại phải dẫn học sinh mới nhập học vào lúc này thế, tháng 9 mới vào học, thầy không cảm thấy đi bây giờ là hơi sớm sao?” Chủ quán lớn tiếng chào hỏi với Dumbledore.

“Nga, Tom, cậu biết đấy, thư thông báo trúng tuyển của Hogwarts lúc nào cũng có thể được đưa đi.” Dumbledore nói, mà Harry vừa nghe cái tên “Tom” này, cứ nghĩ Dumbledore đang nói chuyện cùng mình, bất quá lúc sau hắn cũng đã biết, vô luận là Harry hay là Tom, hai cái tên này cũng có quá nhiều người sở hữu, mà cái tên Harry, hình như người ta toàn dùng để đặt tên chó. Nhưng Harry không có tính toán muốn đổi tên, tên của hắn là tình yêu thương của bố mẹ cho hắn, hắn sẽ không giống như Voldemort mà bỏ đi tình thương của cha mẹ, nhưng mà Tom cũng không phải tên của hắn, không thể có khả năng hắn nhìn Tom trước mặt lại buồn nôn được. “Tom, đi thôi, chúng ta có rất nhiều thứ cần mua đấy!” Dumbledore nói với Harry.

“Ai? Đứa nhỏ này cũng tên là Tom sao? Một ngày tốt lành a, Tom nhỏ, về sau con lớn lên, con đến nơi này của ta uống rượu, ta sẽ giảm cho con 20%.” Chủ quán vừa nói vừa dùng sức chụp vai Harry lắc lắc, suýt chút nữa đã khiến cho Harry té sấp mặt.

“Cảm ơn tiên sinh, hẹn gặp lại.” Harry đối với đại Tom nói cảm tạ.

Dumbledore mang Harry tới trước một bức tường, chỉ một cái thùng rác bên cạnh: “Tom, từ nơi này hướng lên trên ba viên sau đó lại thêm hai viên nữa.” Dumbledore cầm đũa phép gõ ba cái, mặt tường nứt ra, xuất hiện một cái lỗ rộng thông tới một con đường uốn lượn khúc chiết, nhìn mãi cũng không thấy cuối đường.

“Hoan nghênh đến Hẻm Xéo!” Dumbledore cười nói với Harry.

Harry cố gắng khắc chế kích động trên mặt, biểu hiện như mình đang rất phấn khích, trong lòng mặc niệm “Ta đã trở về, thế giới ta thuộc về.”, ngoài miệng lại trái lương tâm nói: “Oa, nơi này đúng thật là một thế giới khác.”

“Đúng vậy con trai, nơi này là thế giới phù thuỷ, con là phù thuỷ, thầy cũng là phù thuỷ, đây chính là thế giới mà chúng ta thuộc về.” Dumbledore phụ hoạ.

“Được rồi con trai, chúng ta đi mua dụng cụ học tập này nọ nào!” Dumbledore nói tiếp.

Như là đột nhiên nhớ tới điều gì đó, Harry cuối đầu, ngón tay khẽ nắm góc áo thật chặt: ” Nhưng tiên sinh, con không có tiền.”

“Ôi, con không cần lo lắng con trai, Hogwarts có học bổng cho những trường hợp như vầy, có thể thoả mãn bảy năm học tập cùng sinh hoạt của con tại trường. Bất quá, chất lượng sinh hoạt hơi kém một chút, con có khả năng so với đồng học của mình kém hơn.” Dumbledore cười an ủi, sau đó từ trong túi lấy ra một cái túi khác, nhìn có vẻ rất nặng.

“Chúng ta đi mua sách giáo khoa cũ cùng đồ dùng học tập nào.” Dumbledore nói, Harry nghe xong liền ngoan ngoãn gật đầu, rốt cuộc hắn ở chỗ này cái gì cũng đều ‘không hiểu’.

HẾT CHƯƠNG 5

[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 4 : Lá Thư Từ Hogwarts


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Thế kỷ XX, năm 1933 nước Anh, so với thế giới Muggle thì thế giới phép thuật vẫn sinh hoạt lạc hậu hơn rất nhiều mặc dù nước Anh vừa mới thoát khỏi khủng hoảng kinh tế, bây giờ vẫn là cảnh tượng hoang tàn, trên đường có rất nhiều người phá sản hoặc muốn tìm việc làm mà đi đi lại lại. Bởi vì chịu khủng hoảng kinh tế cho nên cô nhi viện không có người quyên tặng, hơn nữa còn bị phu nhân Carat cắt xén, mấy đứa trẻ sống ở cô nhi viện này thật sự rất gian nan.

Harry đang ở trong đây, tất nhiên có thể cảm nhận được bầu không khí ảm đạm của cô nhi viện, bởi vì hắn có thể dễ dàng sờ đến xương sườn trên người hắn. Cô nhi viện thường xuyên có vài đứa trẻ vì không đủ ăn mà chết đói, bọn trẻ vì tranh thủ chút thức ăn, đôi khi sẽ kéo bè kết phái khi dễ đứa nhỏ đơn độc, cướp đồ ăn. Bất quá, không có bất kỳ ai dám đoạt thức ăn của Harry, có lẽ là vì cái danh ác ma của “Tom” đi, hoặc là do Harry quá đáng sợ nên không có ai dám chủ động khiêu khích.

Đối với hiện tại, Harry cảm thấy rất bất đắc dĩ, hiện giờ cơ thể hắn quá nhỏ yếu, làm cái gì cũng không xong, ngay cả giúp đứa nhỏ bị khi dễ đoạt lại đồ ăn cũng chẳng nỗi. Tuy hắn là phù thuỷ, nhưng ma hạch của hắn lúc trước đã chịu thương tổn, hắn không dám tuỳ tiện sử dụng phép thuật của mình, hơn nữa hắn cũng không muốn ra tay với đứa nhỏ Muggle không có phép thuật. Trừ bỏ sử dụng phép thuật, nếu không cái thân thể hiện giờ của hắn không thể đánh lại đứa trẻ nào lớn tuổi hơn mình. Cho dù có thắng, với cái linh hồn là người trưởng thành hắn cũng không cảm thấy vinh quang gì cho cam, hắn chỉ có thể ngầm trợ giúp những đứa nhỏ bị bắt nạt đó. Từ đầu, mấy đứa nhỏ đó không dám nhận đồ Harry đưa, nhưng dần về sau thấy hắn không có ý định tổn hại tụi nó tụi nó mới bắt đầu chậm rãi đối xử với Harry thân thiện chút, không tiếp tục xem Harry như “Ác ma Tom” mà đối đãi.

Mấy đứa trẻ ở cô nhi viện nếu muốn giúp cô nhi viện kiếm chút tiền thì không giao báo cũng tới những nhà giàu để nhổ cỏ, hay quét sân gì đó.

Hôm nay, Harry cùng một đứa trẻ 10 tuổi khác của cô nhi viện đi bán báo.

“Báo! Báo đây! Quốc vương thứ VI George cử hành nghi thức kế nhiệm ở toà lâu đài số 11 Windsor.” Johan đi cùng với hắn rao lớn, Johan từng được Harry giúp đỡ, tính cách ban đầu của cậu ta rất yếu đuối, nhưng giờ đây, có thể vì bị Harry ảnh hưởng nên mới dần trở nên hoạt bát, hơn nữa tính cách cậu ta cũng tương đối thiện lương, người ta khi dễ cậu cậu cũng sẽ dễ dàng tha thứ, chỉ cần người khác cho cậu ta chút tình cảm, cậu ta liền đào tim đào phổi ra mà đáp lại. “Tom” cũng đã từng khi dễ cậu ta, nhưng sau khi Harry giúp cậu ta một chút, cậu ta liền lập tức quên “Tom” đã từng khi dễ mình như thế nào. “Tom, cậu cũng rao đi, bán báo xong chúng ta có thể trở về rồi.”

“Uhm” Harry gật đầu, học cách rao từ Johan, thanh âm của hắn cũng không lớn, nhưng người trên đường phố có thể nghe được, bởi vì hắn sử dụng thần chú không đũa phép phóng đại âm thanh. Trải qua hai năm tịnh dưỡng, hiện tại ma hạch trong người Harry rốt cuộc cũng đã khôi phục bình thường, có thể thừa nhận được ma lực khổng lồ đi theo linh hồn của hắn.

“Cho ta một tờ.” Một vị thân sĩ mặc tây trang duỗi tay nói, Harry mang báo đưa qua, “Tổng cộng tám đồng thưa tiên sinh.” Một tờ báo có giá bảy đồng, những đứa nhỏ bán báo như bọn họ thường sẽ thêm được một đồng tiền boa.

“Tốt. Cho nhóc, không cần thối lại.” Vị thân sĩ mua báo có lẽ thấy Harry quần áo sạch sẽ, hơn nữa không có đẩy mạnh tiêu thụ báo, trong lòng sinh chút hảo cảm, cho Harry một bảng Anh liền rời đi.

“Tom, vận khí của cậu thật tốt.” Johan cảm khái, trong giọng nói chỉ có hâm mộ mà không lẫn chút ghen ghét nào.

“Ừ. Tớ còn ba tờ, cậu còn bao nhiêu?” Harry rất thích đứa nhỏ tâm tư đơn thuần này, nếu Johan là phủ thuỷ, cậu ấy nhất định là Hufflepuff, tiểu lửng con của Hufflepuff phần lớn tâm tư rất đơn thuần.

“Còn năm tờ.” Johan nói.

“Chúng ta tiếp tục thôi, bán xong liền trở về.” Harry nói.

Buổi tối trở lại cô nhi viện, Harry trả tiền báo đã trước, tất cả tiền boa của hắn đều được hắn giữ lại. Tích góp đã lâu, hắn hiện tại cũng chỉ có 5 bảng Anh, dựa theo tỉ suất đổi hoán bất biến nhiều năm giữa tiền Muggle và tiền phù thuỷ của Gringotts, hắn hiện giờ chỉ mới có một Galleon, cái số tiền mà đến một cây đũa phép second-hand hắn cũng mua không được.

Sống ở cái thời không này hơn hai năm, trong lòng Harry so với kiếp trước đã bình tĩnh hơn, có lẽ nó căn bản không phải cùng một thế giới, những người chết đi ở thời không kia ở thời không này đều còn sống, thậm chí họ còn sống rất tốt, hơn nữa còn có nhiều người chưa được sinh ra. Hắn tin tưởng hiệu ứng bươm bướm sẽ có tác dụng, nhưng hắn càng hiểu rõ chính mình cũng không có sức ảnh hưởng lớn đến nổi những người chưa kịp sinh ra không có cơ hội xuất hiện trên đời.

Ban đêm, Harry ở trên giường suy nghĩ vài thứ, rắn nhỏ đã ngủ đông, thiếu đi sự quấy rầy của nó, Harry trong phòng một mình cảm thấy rất không quen. Còn hai mươi ngày nữa thì hắn 11 tuổi, thư của Hogwarts thì không biết khi nào mới tới.

Ngày 31 tháng 12, bởi vì muốn bước sang năm mới, ngày 1 tháng 1 sẽ có người đến nhà thờ nhỏ nghe giảng đạo, thế là Harry đi theo vài đứa nhỏ quét tước cô nhi viện ở phía trước nhà thờ nhỏ.

“Phành phạch lăng ~” Liên tiếp những tiếng đập cánh vang lên, những đứa trẻ nghe được âm thanh này nghĩ là bồ câu trắng, liền tò mò đi ra ngoài xem sau đó kinh ngạc kêu lớn: “Mùa đông làm sao có thể có cú mèo vậy?”

Harry nghe tiếng nói chuyện liền nhanh chóng đi ra, phát hiện mấy đứa trẻ đó bắt được cú mèo, hắn liền đi đến góc khuất trong giáo đường tính mang cú mèo lại đây liền phát hiện nó đang tự đi theo hắn.

Cú mèo nhếch một chân, làm Harry chú ý đến lá thư trên chân nó, hắn liền cầm lấy thư, mở ra thì thấy nội dung bức thư như sau:

HỌC VIỆN MA THUẬT VÀ PHÉP THUẬT HOGWARTS

Hiệu trưởng Armando Dippet

Kính gởi cậu Tom Riddle,

Chúng tôi lấy làm vui sướng khi thông báo rằng cậu đã trúng tuyển vào học viện ma thuật và phép thuật Hogwarts. Xin xem danh sách đính kèm về sách và các dụng cụ cần thiết cho việc đi học.

Khoá học bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Chúng tôi đợi cú của cậu, chậm nhất là ngày 31 tháng 7.

Kính thư,

Giáo sư Albus Dumbledore

Phó hiệu trưởng

Albus Dumbledore

Là thư thông báo của Hogwarts! Trong lòng Harry nhẹ nhàng thở ra, vì hắn còn có thể đến Hogwarts, vậy tên của hắn bây giờ là Tom Riddle, xem ra phép thuật thừa nhận tên của thân thể này, linh hồn và ma lực của hắn đã hoàn toàn dung hợp với cơ thể này, ma pháp chỉ thừa nhận Tom Riddle chứ không phải là Harry Potter! Bất quá, Harry đối với tên họ của mình rất chấp nhất, “Harry Potter”, rốt cục hắn đã sử dụng cái tên này thật lâu vào kiếp trước, có lẽ phải chờ đến khi hắn có thể hoàn toàn quên đi kiếp trước, hắn mới có thể chấp nhận cái tên “Tom Riddle”!

Harry một bên trầm tư, một bên hồi âm lại thư và cột vào chân con cú, cho nó một khối chà bông mà hắn chuẩn bị cho Anne, sau đó nhìn nó rời đi. Khi hắn đáp ứng rồi, Hogwarts sẽ phái người tới đón hắn, hắn dù sao cũng là một cô nhi Muggle lớn lên ở trại trẻ mồ côi, là một đứa nhỏ chưa bao giờ tiếp xúc với phép thuật, hắn không thể bại lộ quá nhiều thứ khiến hắn không giống người thường. Hiệu trưởng Dumbledore đã từng nói, Voldemort khi xưa cự tuyệt việc Hogwarts phái người tới. Nhưng xuất phát từ phụ trách, Dunbledore vẫn tới một chuyến, kết quả phát hiện dã tâm của Voldemort rất lớn, cũng từ đó khiến cụ sinh ra thành kiến đối với hắn, do đó đẩy nhanh tốc độ hình thành của Chúa Tể Hắc Ám đời thứ II. Căn cứ vào thái độ của Dumbledore, cụ biết rằng thành kiến của cụ đối với hắn là hoàn toàn sai lầm, nhưng cụ cũng biết bản tính của Voldemort rất rõ ràng, không thể phủ nhận một chuyện là, chấp nhất của Voldermort với trường sinh đã làm hắn sinh ra dã tâm rất lớn, cho dù cụ không ôm thành kiến với hắn thì tương lai hắn cũng sẽ trở thành Chúa Tể Hắc Ám đời thứ II. Bản chất của Slytherin là dã tâm, hơn nữa còn rất kiêu ngạo, không chỉ thế, với Slytherin, họ coi trọng huyết thống càng khiến hắn sinh ra chán ghét với chính mình, căm ghét mình là huyết thống Muggle, hắn chắc chắn sẽ trở thành Chúa Tể Hắc Ám, cho dù khi cụ không tồn tại cũng thế.

Không biết lần này đến đón hắn là ai? Có thể là Dumbledore hay không? Hơn nữa Harry cũng không biết lấy thái độ thế nào để gặp mặt người thầy ảnh hưởng đến nửa đời người sau này của hắn.

HẾT CHƯƠNG 4

[HP Đồng Nhân] VINH QUANG VĨNH HẰNG – Chương 3 – Tương Lai Hắn Sẽ Phải Làm Nghề Gì Đây?


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: JEON COOKIE + PARK HOONWOO + ĐÀO NHIÊN

-o0o-

Giờ ăn tối của cô nhi viện là 6 giờ, cho nên từ bây giờ cho tới lúc đó Harry và rắn nhỏ dù đói bụng đi chăng nữa cũng chỉ có thể nằm trên giường, rắn nhỏ thì huấn luyện bò sát, đôi khi còn quấy rầy Harry đang trầm tư suy nghĩ. Trong lúc Anne cố gắng luyện tập, Harry đang lục lại ký ức của Tom. Hắn đã làm Harry Potter cả đời, đã có rất nhiều lúc hắn phải tự thích nghi với hoàn cảnh, mặc dù không thể tiếp thu tất cả nhưng cũng phải cố gắng tiếp thu, lại nỗ lực để làm cho mình có thể sống thoải mái và tự do hơn một chút. Nếu hắn trở thành Tom Riddle, vậy có nghĩa Harry Potter sẽ không tồn tại trong thế giới này, tuy rằng hắn không hề đồng cảm với cái tên Tom Riddle, nhưng hắn càng không giống như Voldemort mà phủ nhận nó. Phải biết rằng tên của phù thuỷ có ma lực, Voldemort cả đời đều không chấp nhận tên của mình, nhưng từ lúc hắn được sinh ra thẳng đến khi hắn chết tên của hắn vẫn luôn là Tom Riddle, phép thuật tán thành cái tên này, mà cái tên Voldemort đã làm cho giới phép thuật Anh quốc sợ hãi vài thập niên không được phép thuật tán thành, đến cuối cùng, cái tên hắn dùng để xưng hô cái từ đơn làm cho tất cả mọi người trong thế giới phép thuật sợ hãi đến cuối cùng cũng không thể trở thành tên của hắn. Chỉ là bây giờ, Harry cũng không biết cái tên được phép thuật tán thành của hắn là cái nào, thôi kệ, đến khi Hogwarts gửi thư nhập học hắn tự khắc biết.

“Tom, Tom, ngươi đi ra ăn cơm cho ta.” Bên ngoài truyền tới tiếng gọi của một người phụ nữ, sau khi lớn tiếng gọi bà ta lại thấp giọng lẩm bẩm vài từ nguyền rủa.

“Đã biết.” Harry từ ký ức của Tom biết được rằng người phụ nữ này được mọi người gọi là phu nhân, đồng thời cũng là quản lý của cái cô nhi viện này. Harry từng trong trí nhớ của Dumbledore gặp người đàn bà này, ấn tượng của hắn đối với bà là một người chỉ biết tư lợi, cái thứ mang tên tình yêu thương con người không có trong suy nghĩ của bà ta. Mà từ trong ký ức của Tom, bà ta chính là một người phụ nữ khiến người ta chán ghét, thường xuyên lấy tiền được mọi người quyên tặng cho cô nhi viện để mua rượu uống, hơn nữa đối xử với mấy đứa trẻ trong cô nhi viện rất tệ, thường xuyên xử phạt, nhục mạ bọn họ, mà Tom chính là đứa trẻ thường xuyên bị người đàn bà xử phạt.

Harry đi theo con đường trong trí nhớ của Tom để tiến vào phòng ăn, bàn lớn trong phòng đã được mười mấy đứa trẻ vây quanh, mà khi Harry bước tới, mười mấy đứa trẻ đó như sợ hãi mà co sát vào người nhau, không dám tới gần hắn. Harry nhìn tình hình trước mắt, lại xem trí nhớ của Tom, sự việc khiến Tom “thành danh” đã diễn ra. Sự kiện hắn treo cổ con thỏ đã diễn ra năm hắn sáu tuổi, sau khi treo cổ con thỏ xong, hắn đã bị phạt chích điện hai ngày, không được ăn hay uống đã làm cho hắn suýt chết, nhưng hình như từ lúc đó, tính cách của Tom càng ngày càng âm trầm, thường xuyên bị một vài hài tử ngầm gọi là “Ác ma”, bất quá bắt nguồn từ sợ hãi, không ai dám ở trước mặt hắn mà kêu cái tên này.

Mà sự kiện dẫn hai đứa nhỏ vào núi mới xảy ra vào tháng trước, khi đó Tom đem hai đứa nhỏ của cô nhi viện đến vách núi bên kia liền trượt chân xuống vách núi, trong trí nhớ của Tom, hai đứa nhỏ kia luôn thích bắt nạt hắn, cho nên khi hai đứa nhỏ kia vừa trượt chân xuống vách núi, Tom liền ác ý mà đem cục đá mà hai đứa bé bấu vào được đẩy đi, khiến cho hai đứa trẻ kia rơi xuống vách núi chết ở trong nước biển. Lúc đó mọi người chỉ biết Tom mất tích cùng hai đứa nhỏ, tìm kiếm hai ngày thì thấy xác của hai đứa trẻ kia trong khi Tom hoàn toàn lành lặn trở về cô nhi viện. Vì thế, tất cả đứa trẻ liền trong cô nhi viện liền đem cái chết của hai đứa trẻ kia đổ toàn bộ lên đầu Tom, dù gì thì chỉ có Tom không chết trong khi hai đứa trẻ kia đều chết hết. Carat phu nhân (Raw ghi là Khoa Ngươi phu nhân, tui cũng không biết phải dịch làm sao nên chế đại cái tên khác nha, này là tên của bà viện trưởng trong “Làm bạn mà sinh” ấy) liền bắt hắn rời khỏi đội ngũ lên núi, nhốt hắn trong phòng vài ngày, trong lúc hắn bị nhốt thì phép thuật bạo động, đợt bạo động này đã phá nát hoàn toàn căn phòng hắn đang bị nhốt, sau đó hắn được thả ra cho tự sinh tự diệt ở phòng ngủ nhỏ của hắn trong ba ngày. Phù thuỷ nhỏ bị bạo động phép thuật đều rất nguy hiểm, nhất định phải được uống nhiều độc dược điều dưỡng, tất nhiên cái cô nhi viện mà hắn đang ở không có đủ khả năng thực hiện điều này. Về sau, mỗi ngày phép thuật của Tom bạo động một ít. Phòng ngủ của hắn nguyên bản có một đứa trẻ cùng ở hắn, nhưng sau khi Tom hại chết hai đứa trẻ kia của cô nhi viện lại thêm việc hắn lại thường xuyên bị bạo động phép thuật liền chuyển phòng.

Thời điểm Tom ngủ trưa ngày hôm nay đã xảy ra phép thuật bạo động, lần bạo động này đặc biệt nghiêm trọng hơn những lần trước cho nên Tom mới chết để Harry có thể trọng sinh vào. Lần phát sinh bạo động này của Tom là vì một nguyên nhân khác, bởi vì hắn định ấp nở rắn nhỏ (Cái này bản raw ghi là phu hoá, mình không biết nên để là ấp nha, chương trước cũng vậy), rắn nhỏ này là lần trước hắn mất tích hai ngày nhặt được ở một hang động trong núi, hắn vì muốn ấp nở con rắn kia mà thường xuyên không chú ý phóng thích ma lực trong cơ thể ra ngoài, cuối cùng vì ma hạch bên trong bị ma lực chấn động nên mới dẫn đến việc hắn không chịu được phép thuật bạo động cho nên dẫn đến cái chết, cái cơ thể này liền tiện nghi cho Harry.

Căn cứ vào lý luận thế giới song song mà Harry đã từng nghe, hắn tự nhận biết được việc mình không trọng sinh đến quá khứ của Voldemort ở thời không của hắn, mặc dù cả hai thời không đều có cùng nhân vật nhưng hướng phát triển của thời không này với thời không Harry sống lúc trước sẽ không giống nhau, bởi vì hắn – Harry Potter không hề giống Voldemort mà căm ghét huyết thống của mình, sẽ không vì bất tử mà giết người, càng sẽ không vì trường sinh mà xé linh hồn mình thành bảy mảnh để chế tạo Trường Sinh Linh Giá, càng sẽ không phát triển Tử Thần Thực Tử đã từng mang đến cho thế giới phép thuật nỗi sợ hãi và lâm vào bóng tối vài thập niên.

Harry không để ý đến đám trẻ ngồi chụm đầu vào nhau nói nhỏ, hắn im lặng ngồi ở góc bàn, chờ đợi được ăn cơm.

Carat phu nhân ăn mặc như một nữ sơ trang trọng ngồi ở vị trí trung tâm: “Bọn nhỏ, chúng ta cầu nguyện.”

“Cảm tạ thượng đế ban cho chúng ta đồ ăn,……” Harry bắt chước động tác của mấy đứa trẻ bên cạnh, trong miệng mơ mơ hồ hồ mà niệm vài từ. Thân là phù thuỷ, hắn căn bản không tin vào thượng đế mặc dù hắn sống ở giới Muggle hơn mười năm. Nhưng mà hắn cũng không điên đến nỗi mà ở trong giáo đường của Muggle mà công khai phản đối Kitô giáo, hiện tại hắn đang niệm một vài từ để cảm tạ Merlin.

“Được rồi, bắt đầu dùng cơm.” Cầu nguyện xong, phu nhân Carat tuyên bố ăn cơm, ở thời điểm cầu nguyện, biểu tình nghiêm túc của Harry đã làm mụ rất ngạc nhiên, nhưng trong lòng mụ vẫn rất chán ghét “đứa trẻ ác ma” này.

Harry cầm một khối bánh mỳ đen, bắt đầu ăn. Vào thời điểm không ai chú ý, hắn đã quăng một thần chú xem nhẹ không đũa phép không tiếng động, đem khối bánh mỳ đen giấu dưới áo sơ mi, hắn sẽ mang cái này về cho con rắn nhỏ ăn. Lúc ăn cơm, rắn nhỏ cũng muốn theo hắn nhưng Harry không đồng ý, rắn nhỏ vừa mới nở, còn chưa học được bản lĩnh ẩn thân, hơn nữa quần áo mùa hè khá mỏng và ít, Harry cũng không giấu được nó.

Buổi tối tiến hành trong nửa tiếng, lúc sau phu nhân Carat tuyên bố kết thúc, cũng yêu cầu bọn họ 7 giờ tối tập trung lại để cầu nguyện lần nữa.

Harry trở về phòng mình, đem khối bánh mỳ đen ngâm nước rồi đút rắn nhỏ ăn.

[Anne mới không cần ăn cái này, khó ăn quá.] rắn nhỏ quay vòng vòng, làm nũng.

[Không ăn ngươi liền đói bụng hoặc nếu ngươi có thể tự mình đi bắt sâu hay chuột thì không cần ăn.] Harry chọc chọc rắn nhỏ đang làm nũng, hắn không quan tâm lắm tới rắn nhỏ, căn bản là tình cảm của hắn và rắn nhỏ cũng chẳng thâm sâu gì cho cam, hơn nữa nuôi rắn chính là một chuyện cực kỳ phiền phức, mặc kệ là ở giới Muggle hay thế giới phép thuật, mọi người khi thấy rắn đều phản ứng giống nhau, rất sợ cái loài động vật bò sát lạnh băng này, trừ Slytherin lấy rắn làm biểu tượng. Nhưng cho dù là Slytherin đi chăng nữa, bọn họ cũng không đem rắn làm thú cưng. Nếu rắn nhỏ không muốn ăn bánh mỳ, Harry cũng không có biện pháp, hơn nữa mùa hè luôn có rất nhiều muỗi và sâu, rắn nhỏ chắc chắn sẽ tìm được đồ ăn.

[Chủ nhân tồi, không cho Anne ăn.] Rắn nhỏ tiếp tục quay vòng vòng làm nũng.

Thái dương Harry giựt giựt, tuy rằng rắn nhỏ có thể giúp hắn bớt chán, nhưng rắn nhỏ mới nở rất khó nuôi, nàng chuyện gì cũng không biết, hắn cũng bó tay. [Ta chính là chủ nhân tồi như thế đấy, ngươi không ăn thì không ăn.] Lúc này, tiếng chuông nhà thờ vang lên, Harry dặn dò rắn nhỏ [Ngươi ngoan ngoãn ở yên trong này, tránh cho có ai đó có ý xấu bắt ngươi đi nấu canh húp luôn.] rắn nhỏ chui đầu vào chén không trả lời, Harry lại gia cố một chút thần chú bảo vệ cho phòng. Sau đó hắn không khoẻ mà khụ một tiếng, ma lực bên trong cơ thể hắn hơi chấn động, bởi vì ma hạch bên trong cơ thể của hắn vẫn chưa có hoàn toàn ổn định, tuỳ tuỳ tiện tiện mà sử dụng ma lực như hắn, thể nào cũng có ngày nó phản phệ.

Cầu nguyện diễn ra ở nhà thờ, phu nhân Carat ở trên niệm Kinh Thánh, bọn nhỏ đi theo sau ngâm nga, Harry trong đầu đầy suy nghĩ, một bên thì đi theo niệm tụng Kinh Thánh, vừa nghĩ đến sau này phải làm sao.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn vẫn muốn đến Hogwarts học, học hết bảy năm sau đó liền ở thế giới phép thuật hoặc ở giới Muggle tìm một công việc, giới Muggle hiện tại đang tiến hành cải cách, cho nên nói ngốc ở giới Muggle cũng không tệ. Nhưng mà thân là phù thuỷ, hắn lưu lại thế giới phép thuật cũng chẳng biết làm nghề gì.

Làm chính trị? Công việc ở Bộ Phép Thuật hắn không có hứng thú, đời trước hắn là bắt buộc phải quản lý thế giới phép thuật sau khi chiến tranh kết thúc, hắn làm từ Thần Sáng bình thường đến Cục trưởng cục Thần Sáng, làm từ bộ phó Bộ Phép Thuật đến bộ trưởng Bộ Phép Thuật, hắn làm chính trị hết 20 năm, ngồi lên cái ghế cao nhất của Bộ Phép Thuật. Mọi người dõi theo hắn như ngắm cảnh, có một vài người sẽ hâm mộ hắn, nhưng mà, hắn lại rất chán ghét việc phải sống dưới mí mắt của người khác như vậy. Cho nên vào thời điểm kết thúc nhiệm kỳ của mình, hắn cũng không tham gia vào cuộc bầu cử mới mà yên tâm giao Bộ Phép Thuật cho Draco, sau đó liền đến Hogwarts làm giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, mặc dù làm giáo sư rất bận rộn, nhưng hắn lại thích ở chung với bọn nhỏ đơn thuần sạch sẽ hơn.

Kinh doanh? Nói thực ra, hắn không hề có thiên phú của thương nhân. Đời trước sau khi hắn trưởng thành, sản nghiệp của gia tộc Potter dưới sự trợ giúp của Draco mới đoạt về nhưng nếu không có sự trợ giúp của Draco chắc sản nghiệp gia tộc dưới tay hắn chắc phá sản hết. Sau đó, hắn lại mời người quản lý chuyên nghiệp đến trực tiếp quản lý, mặc dù đôi khi thâm hụt hoặc lỗ nhưng còn tốt hơn việc tự hắn quản lý. Huống hồ, đời này hắn là một cô nhi trong tay không có gì cả, hắn cũng không có tài sản để kinh doanh, ngay cả việc đi học ở Hogwarts chắc cũng phải dựa vào học bổng của Hogwarts.

Làm giáo sư ở Hogwarts? Hắn rất muốn lưu lại Hogwarts, nhưng hắn biết hắn không thể làm giáo sư khi vừa mới tốt nghiệp. Làm hiệu trưởng Hogwarts vài thập niên, hắn tất nhiên biết rõ hệ thống giảng dạy của Hogwarts và điều kiện tuyển chọn giáo sư của Hogwarts. Huống hồ, hắn muốn làm giáo sư dạy học trong Hogwarts hắn cũng phải nhìn xem giáo sư ở Hogwarts có thiếu ghế nào không. Hogwarts không có khả năng chỉ vì hắn giỏi một môn nào đó mà mời hắn làm giáo sư đi.

Làm đại sư độc dược? Hắn không có thiên phú độc dược như giáo sư Snape, hơn nữa có bóng ma của giáo sư Snape, hắn thực sự không hứng thú với độc dược, trong lòng vẫn cảm thấy có chút sợ hãi. Mặc dù sau khi biết được cuộc đời của giáo sư Snape, hắn rất tôn kính hắn, nhưng hắn vừa tưởng tượng tới độc dược liền nhịn không được mà run rẩy.

Gia nhập Wizengamot? Nơi đó có ghế nhưng hắn chưa chắc vào được, đời trước là hắn nhờ vào cái danh Cứu Thế Chủ mới có thể vào được. Hơn nữa cho dù hắn có vào được đi chăng nữa hắn cũng không thể tham gia những sự vụ hằng ngày, chỉ những việc quan trọng hắn mới có thể tham gia biểu quyết.

Sau khi tưởng tượng xong, hắn mới biết hắn vốn dĩ không có gì để làm. Có lẽ chờ đến khi tốt nghiệp hắn mới biết hắn muốn làm cái gì.

HẾT CHƯƠNG 3

Design a site like this with WordPress.com
Get started