[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 12 : Halloween


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: SHIN

-o0o-

Anne xuất hiện, trên cơ bản Harry không còn bị người khác trêu chọc nữa, dù sao rắn cũng là biểu tượng của Slytherin, mà người coi rắn thành thú cưng, một người được rắn thề trung thành, Slytherin chắc chắn sẽ không quấy rầy người đó, nếu hắn thực sự có thực lực.

Lại đến Halloween, Hogwarts nghênh đón tiệc hoá trang của các phù thuỷ nhỏ, các phù thuỷ vất vả học tập bắt đầu chuẩn bị trang phục hoá trang, trong đó mỗi người Slytherin đều nhờ cha mẹ gửi đủ thú cho mình, Harry có thể nhìn thấy tình cảnh một đám cú mèo bay đến bay lui mỗi khi ăn sáng. Bữa tối Halloween, đại sảnh đường Hogwarts đã được trang trí xong, trên trần treo đầy những cái đèn bí đỏ thật lớn, bên cạnh còn treo thêm vài con dơi để trang trí, ánh đèn thì âm u quỷ dị chiếu vào gương mặt hưng phấn của các phù thuỷ nhỏ. Hiệu trưởng Dippet phát biểu một lúc trước khi mọi người nhập tiệc, hy vọng mọi người đều có thể vui chơi thật vui vẻ sau đó mới ra hiệu nhập tiệc. Hôm nay Harry không chuẩn bị cái gì, dù sao cũng không ai chú ý đến việc hắn có hoá trang hay không. Sau bữa tối, Harry đến thư viện đọc sách một lát rồi mới quay về ký túc xá của mình, nhưng hắn vừa bước đến cửa đã bị hình ảnh bên trong doạ sợ.

“Riddle, bộ tôi không nói với cậu hôm nay Slytherin chúng ta sẽ có vũ hội sao?” Abraxas bưng ly chân dài đến bên cạnh Harry hỏi.

Harry cẩn thận suy nghĩ lại, gật đầu, Abraxas đúng là có từng nhắc đến, nhưng hắn không để ý, hắn nghĩ khi mình trở về thì vũ hội đã kết thúc, rốt cuộc Slytherin đã ly tịch từ lâu (Sorry, khúc này mình không hiểu nó nói gì nên để y nguyên nha).

“Vậy tại sao cậu còn mặc đồng phục? Tuy không yêu cầu phải hoá trang nhưng ít nhất cậu cũng phải đổi bộ đồ khác chứ, làm sao không khác gì ngày thường thế?” Abraxas quan sát Harry từ trên xuống dưới, nhíu mày nói .

Harry suy nghĩ, nếu nhất định phải hoá trang, hắn có thể làm một chút. Sau khi đã quyết định, hắn nói với Abraxas:

“Tôi đến phòng vệ sinh một lát.” Nói xong đi vào phòng vệ sinh nam gần nhất, bỏ lại Abraxas phía sau nhíu mày nghi hoặc.

Trong phòng rửa mặt, Harry nhìn kỹ tướng mạo bây giờ của mình, trong gương là một thiếu niên có khuôn mặt cực kỳ tinh xảo, làm da nhợt nhạt, lông mày đem đậm uốn lượn, dưới lông mày là đôi mắt đen âm u, âm u đến mức không hề có một gợn sóng nào, tiếp theo là sống mũi cao thẳng, cuối cùng mới tới đôi môi mỏng hồng nhạt, các bộ phận tinh xảo tổ hợp lại thành một gương mặt như vầy. Harry cầm đũa phép sau đó dựa theo trí nhớ bắt đầu sử dụng thần chú nguỵ trang mà hắn hay sử dụng ngày xưa. Mái tóc ngắn màu đen dần dài ra, hơn nữa còn biến thành màu bạc, đôi mắt màu đen biến thành màu xanh biếc xinh đẹp như một viên phỉ thuý đế vương cực kỳ đắt giá nhưng lại tĩnh lặng như một hồ nước lặng yên, lỗ tai cũng bị kéo dài ra. Dáng vẻ tinh linh viễn cổ này của hắn được phát minh ra cho các phù thuỷ nhỏ ở Hogwarts, lâu rồi không sử dụng đến nó, Harry cảm thấy không quá quen thuộc. Sau khi dung mạo thay đổi, Harry cũng thay đổi cả trang phục, hắn biến áo choàng tinh xảo phức tạp màu xanh lục trên người mình biến thành rộng thùng thình, sau đó áo choàng khá rời rạc treo trên người hắn, vì bước chân của hắn mà tung bay. Harry trở lại phòng nghỉ công cộng, sự xuất hiện của hắn khiến cả phòng sinh hoạt chung xôn xao, mọi người bắt đầu nhỏ giọng thảo luận, đặc biệt là các nữ sinh, lúc này các cô quên mất huyết thống và xuất thân của Harry, chỉ nhớ rõ mỗi gương mặt tinh xảo mê hoặc kia của hắn, khi hắn hơi mím môi, động tác này đã vô tình làm tăng vẻ nghiêm túc và cấm dục, biểu tình nghiêm túc cũng khến cho người khác kính sợ đối với tinh linh thuần khiết. Harry đi đến một sofa ngồi xuống, nhìn mọi người trong vũ hội khiêu vũ, nói chuyện phiếm.

” Riddle?” Abraxas đi đến kế bên Harry, ngồi xuống hỏi.

Harry gật đầu, thừa nhận thân phận của mình.

“Cậu hoá trang rất thành công. ” Khi cậu nhìn thấy Harry bước ra từ phòng vệ sinh, cậu cũng phải thừa nhận mình đã bị vẻ đẹp của Harry khi hắn hoá trang làm kinh ngạc, nhưng với thân phận là một người đã từng chiêm ngưỡng vô số mỹ nhân như cậu, Harry đẹp thì đẹp đó, tuy không phải vẻ đẹp bình thường để người ta khinh nhờn, nhưng vẻ đẹp đó lại thiếu mất một chút cảm giác chân thật.

“Cảm ơn” Harry coi những lời này như khen ngợi sau đó nói lời cảm tạ.

“Không thể không thừa nhận, cậu đã đạt được một sự tán thành của Slytherin.” Thấp giọng khụ một tiếng, Abraxas nói, cậu quan sát hắn lâu như vậy, bỏ qua thân phận và huyết thống của Riddle sang một bên thì hắn chính là một Slytherin vô cùng mạnh mẽ, hắn kiên nhẫn, thực lực của hắn không phải là thứ một phù thuỷ xuất thân Muggle có thể có được, hơn nữa rắn cưng của hắn cũng rất thông minh và hiểu nhân tình thế thái, nó giúp hắn tăng thêm sự thần bí.

“Cảm ơn cậu.” Harry nói, cầm lấy tay phải vươn ra của Abraxas. Tuy hắn không rõ tại sao một Malfoy như cậu ta lại ở nơi này công khai rằng cậu ta thừa nhận mình nhưng suy xét cho cùng thì đó là một chuyện khá tốt đối với hắn.

“Mà này, tôi chỉ là một trong số những Slytherin thôi, nếu cậu muốn đạt được sự thừa nhận của tất cả mọi người thì nơi đó chắc sẽ có thứ cậu cần.” Abraxas cảm thấy nếu cậu đã thừa nhận thân phận của Riddle này vậy cậu sẽ không ngại cho hắn một ít nhắc nhở. Abraxas bảo hắn đến chỗ của chủ nhiệm Slughorn thử xem.

Harry hiểu ánh mắt của Abraxas, khẽ liếc Abraxas và gật cảm ơn, hắn cầm cốc chân dài đến chỗ của chủ nhiệm Slughorn, lúc này xung quanh Slughorn không ít người vây quanh, có người vì muốn lôi kéo làm quen với ông ta, cũng có người tiếp cận ông ta với vài mục đích khác.

Harry im lặng đứng bên ngoài nghe bọn họ nói chuyện lòng vòng, ôi cái cách nói chuyện chết tiệt này của Slytherin, tuy nhiên cái kiểu nói chuyện này khi hắn làm chính trị đã nghe qua không ít lần, số lần hắn đã thực hiện nó cũng không ít, dù sao trước kia hắn làm viện trưởng đã phải giao lưu với không ít Slytherin. Hắn hiểu phương thức kết giao của Slytherin nhưng hắn thấy như vậy rất mệt, vào học ở Hogwarts hai tháng, không ai muốn nói chuyện với hắn nên cái cách nói chuyện lòng vòng dài dòng không cần thiết kia Harry nghĩ mình không làm nổi đâu.

“Ồ, Riddle, trò hoá trang cũng thật hoa lệ thu hút.” Slughorn vờ như mới thấy Harry đến, ông ta cười ha ha đi đến bên Harry và bật thốt ra vài câu tán dương.

“Cảm ơn chủ nhiệm. Halloween vui vẻ.” Harry mỉm cười, nói với Slughorn.

“Halloween vui vẻ, Riddle. Tuy rằng hôm nay chỉ thích hợp để khiêu vũ nhưng tôi không thể không khen ngợi cái giả thiết dũng cảm lần trước trò đưa ra với tôi, tôi đã giới thiệu trò với hiệp hội độc dược, ngài Sokol cho rằng ý tưởng đó của trò sẽ là phát minh vĩ đại nhất thế kỷ này.”

“Nếu có thể giúp được ngài, con rất vui, dù sao ngài mới chính là bậc thầy độc dược, nếu không có ngài thực hiện cái ý tưởng điên rồ kia của con thì chắc nó cũng sẽ mãi là ý tưởng thôi. ” Harry khen tặng, ý tưởng mà Slughorn nói là giả thiết của Harry khi tham khảo biện pháp cải tạo lại Thuốc Bả Sói, Harry chắc chắn sẽ không điều chế loại độc dược này nhưng sau này khi Draco sửa sang lại tài liệu của giáo sư Snape tỉ mỉ ghi lại. Giả thiết Harry cung cấp cho Slughorn là phương pháp giáo sư Snape đang thí nghiệm, nếu Slughorn cũng đi theo phương pháp của giáo sư Snape, cuối cùng nếu thành công thì coi như đó là quang vinh của ông ta, còn nếu không thì thôi, dù sao ý tưởng này của Harry cũng chỉ là nói suông, biết đâu trong tương lai Serverus Snape một lần nữa nghiên cứu về loại dược này thì sao.

“Ha ha, vẫn phải cảm ơn trò, nếu có thể tôi sẽ cố gắng tranh thủ dùm trò thứ trò nên có.” Slughorn nâng ly nói.

“Không không, nếu ngài thành công hãy nói vinh quang này thuộc về ‘Prince’.” Harry lắc đầu, vinh quang này nó không phải thuộc về hắn.

“Prince, là gia tộc độc dược Prince kia sao?” Slughorn dò hỏi.

Harry lắc đầu:

“Giả thuyết kia do ‘Prince’ cung cấp nhưng thân phận của người ấy thì xin lỗi con không thể tiết lộ, tuy nhiên cậu ấy nói sẽ không ngại nếu ngài tiếp tục nghiên cứu.” Harry nhớ rõ những gì giáo sư Snape ghi lại, tuy giọng điệu của hắn vẫn rất châm chọc trí tuệ của phù thuỷ nhưng nói cho cùng hắn vẫn muốn có người tiếp tục nghiên cứu của hắn, chỉ tiếc hoàn cảnh lúc đó không phù hợp để giáo sư nghiên cứu Thuốc Bả Sói.

“Vậy à? Tôi sẽ nỗ lực hoàn thành điều mà vị kia mong muốn, và cũng sẽ cho cậu ta thứ vinh quang cậu ta nên có.” Slughorn chỉ nghĩ Harry đang bịa chuyện để che dấu thân phận của mình, dù sao hắn cũng chỉ mới mười một tuổi, nếu hắn tỏ ra quá nổi trội bây giờ, hắn hoàn toàn có thể khiến người khác ngờ vực và cuối cùng là bị giết chết.

Xem biểu cảm của Slughorn, Harry tự biết rằng ông ta không hề tin tưởng những lời mình nói, nhưng Harry không tiếp tục đề cập đến vấn đề đó nữa, chỉ giơ cái ly trong tay lên kính Slughorn một ly rượu vang đỏ. Slytherin phải xã giao rất sớm nên hầu như ai cũng đã từng tiếp xúc với rượu vang, Harry thật sự không thể thích ứng với điều này, cơ thể suy nhược này của hắn ngay cả nửa ly rượu vang còn không chịu nổi chứ đừng nói đến cả ly.

Sau khi chấm dứt cuộc nói chuyện với Slughorn, Harry lần nữa trở về chỗ ngồi, hắn lấy hai ngón tay nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương.

“Sao vậy, Riddle?” Mới vừa cùng bạn gái khiêu vũ xong Abraxas ngồi xuống kế bên Harry hỏi.

“Không có gì, chỉ là không chịu nổi rượu.” Harry lắc đầu trả lời, đứng lên: “Tôi hơi mệt, tôi đi trước nhé Malfoy.”

“Ừ, cậu nghỉ ngơi đi.” Abraxas có chút tiếc nuối, cậu còn rất nhiều vấn đề muốn hỏi Riddle, nhưng không sao, cơ hội như vầy về sau còn rất nhiều.

“Cảm ơn, ngủ ngon.” Harry cảm ơn, sau đó xoay người về ký túc xá của mình, hắn tuyệt nhiên không chú ý đến một vài nữ sinh lộ ra vẻ mặt tiếc nuối khi hắn rời đi.

“Thật đáng tiếc, phải không? Tớ còn chưa kịp nhảy cùng cậu ấy một điệu đó?” Một nữ sinh mặc một chiếc váy dạ hội màu hồng nói.

“Đúng vậy, ngay cả Malfoy cũng thừa nhận Riddle hoá trang rất đẹp.” Nữ sinh tóc đen bên cạnh cô tán dương: “Nhưng một Malfoy đối mặt với một cực phẩm như vậy mà không trực tiếp ra tay, quả thật rất hiếm thấy.”

“Haha, Adele, cậu thật thẳng thắn. Cơ mà theo tớ biết người thừa kế thế hệ này của Malfoy không hề kế thừa tính cách phong lưu của tổ tiên nhà cậu ta. Cậu xem, cậu ta bị nữ sinh mời nên đành phải bất đắc dĩ đồng ý.” Nữ sinh vận đầm hồng cười to sau đó hạ thấp giọng khẽ nói bên tai bạn mình, đồng thời cũng chỉ qua chỉ lại giữa các bạn nhảy của Malfoy.

“Nhưng mà Cote kia hình như cũng không phải hình mẫu yêu thích của Malfoy.” Nữ sinh tóc đen chỉ vào một nữ sinh khác trong số các bạn nhảy của Malfoy.

“Haha, này cưng, chúng ta khiêu vũ đi, đừng để ý đến bọn họ.” Nữ sinh mặc đầm hồng hướng nữ sinh tóc đen đang cải nam trang nói.

“Được, thưa tiểu thư, vinh hạnh của tôi. ” Nữ sinh tóc đen cầm tay của nữ sinh bên cạnh, sau đó bước ra sàn nhảy nhẹ nhàng khiêu vũ.

HẾT CHƯƠNG 12

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Vinh Quang Vĩnh Hằng – Chương 11 : Hắn đã không còn nơi để về , sau khi tốt nghiệp Hogwarts , hắn biết đi đâu đây


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: PARK HOONWOO + SHIN

-o0o-

Thời gian từng ngày trôi qua, Harry đã sống ở Hogwart được một tháng, mấy ngày nay mọi thứ thật yên tĩnh nhưng hắn biết chắc chắn những người trêu chọc và chê cười hắn sẽ không buông tha cho hắn đơn giản như thế.

Hôm nay hắn ở trong thư viện đọc sách thẳng đến khi giờ giới nghiêm hắn mới trở về, dọc trên đường về vắng vẻ, ngoại trừ tiếng bước chân của cũng chỉ có tiếng gió. Đi đến trước tường đá, Harry thấp giọng đọc khẩu hiệu lại phát hiện nó không mở ra. Tính thời gian, hôm nay đúng là lúc đổi khẩu lệnh, bởi vì hắn không ở trong ký túc xá cũng không có bạn cho nên không ai nói cho hắn biết khẩu lệnh mới.

[Harry, tại sao không vào?] Harry cúi đầu thấy rắn nhỏ Anne của hắn, cô mới trở về từ bên ngoài.

[Sao cậu lại về bằng đường này? Không phải tôi nói cậu đi từ mật đạo vào thẳng phòng ngủ của tôi sao?] Harry ngồi xổm xuống hỏi nó.

[Tôi chờ cậu về đó! Thiếu chút nữa tôi đã bị người ta dẫm nát rồi.] Anne giận dỗi nói, cô lắc đầu nhỏ của mình, bò trên mặt đất sau đó lại bò lên trên chân Harry và từ từ bò lên cổ của hắn, cuối cùng quấn trên cổ hắn hỏi: [Sao cậu không đi vào?]

“Tôi không có khẩu lệnh.” Harry đổi sang tiếng Anh.

[Chắc chắn là những người xấu đó làm, hôm nay tôi còn vô tình nghe lén được có người nói xấu Harry, nếu không phải Harry không cho tôi cắn bọn chúng thì bọn chúng xong đời từ lâu rồi.] Cô tức giận xì xì, thân hình mềm mại quấn lấy cổ Harry, cọ loạn trên người Harry đến nỗi hắn phát ngứa.

Xem ra hôm nay hắn không vào được rồi, Harry bất đắc dĩ dựa tường cười khổ. Tình cảnh của hắn hiện giờ thật sự không tốt, ở Slytherin bị cô lập, bị ngó lơ, bị căm thù, thế giới phép thuật ở đây không làm hắn cảm thấy ấm áp, hoặc nói toàn bộ thế giới này không cho hắn chút hơi ấm nào, nơi này không có hậu bối hay bạn bè của hắn, nơi này cũng không có cái danh Cứu Thế Chủ để hắn sống dựa vào, tất cả mọi thứ ở đây làm hắn cảm thấy thật bất lực. Đột nhiên hắn không rõ tại sao mình lại trở về nơi đây, mục đích ban đầu của hắn là trở về thăm Hogwarts, nhưng nhìn đã nhìn, xem cũng đã xem hết một tháng, tất cả mọi thứ hắn đều cảm thấy thật quen thuộc rồi lại thấy thật lạ lẫm, nơi này không phải Hogwarts hắn quen thuộc trước kia. Hắn không rõ tại sao mình ở lại, chỉ đơn giản vì mình là phù thuỷ? Nhưng, cho dù học ở Hogwarts bảy năm xong thì sau đó hắn cũng chẳng còn nơi để về, hắn ở thế giới phép thuật miễn cưỡng được coi là người có bằng cấp nhỉ? Nơi nào bao dung hắn đây? Từ tận trong xương tuỷ, hắn luôn là một người khát vọng sự ấm áp, kiếp trước ba mẹ vì hắn mà chết, hắn chỉ có thể cảm nhận được ấm áp ở gia đình Weasley, cùng cha đỡ đầu ở chung được một năm ngắn ngủi, bất cứ khi nào hắn nhớ lại, hắn luôn rất áy náy cha đỡ đầu hy sinh vì mình, bạn bè của hắn luôn ở bên cạnh hắn bất kể nơi đâu, bọn họ không rời bỏ hắn làm hắn cuối cùng cũng cảm nhận được ấm áp. Tình bạn làm hắn không hề cảm thấy cô độc, nhưng mà hắn vẫn luôn hy vọng mình có một gia đình, một nơi để về, nhưng rõ ràng là, hắn bị Voldemort nguyền rủa, tính cách lại thiếu hụt, thứ hắn muốn là người ta thích vì chính hắn, vì hắn là Harry Potter chứ không phải vì là Cứu Thế Chủ, cho nên khi tất cả bạn bè của mình lập gia đình, hắn vẫn cứ như thế, độc lai độc vãn.

[Mark, mở cửa đi, tôi muốn vào.] Tiền của Anne cắt ngang Harry trầm tư, hắn ngẩng đầu lên thì thấy Anne nói chuyện với bức tường đá đối diện.

“Cậu kêu ai vậy?” Harry hỏi.

[Con bé Nene này, nhóc kêu tôi làm gì?] Trên tường đá lập tức xuất hiện một con rắn đen lớn, lười biếng hỏi.

[Anh mở cửa đi, tôi và chủ nhân của tôi muốn vào.] Anne bá đạo ra lệnh.

[Không được, đã đến giờ giới nghiêm, tôi không thể mở cửa cho chủ nhân của nhóc, nhưng không phải nhóc biết mật đạo sao, mang chủ nhân đi đường đó đi.] Rắn đá từ chối.

[Nơi đó chủ nhân của tôi không vào được. Anh mở cửa cho tôi đi.] Anne vặn vẹo làm nũng, tất cả rắn nơi này cô đều biết rắn đá là bạn của cô, nhưng con rắn kia chỉ xem cô là hậu bối, bất luận cô la lối thế nào cũng không tức giận, tuy nhiên chỉ cần cô làm nũng một xíu thì nó chắc chắn sẽ giúp cô.

[Trừ phi nhóc bảo chủ nhân nhóc ra lệnh cho tôi, tôi tuyệt đối không chống đối lệnh của Xà khẩu.] Mark suy nghĩ một lát rồi nói.

[Harry, mau nói đi.] Anne trừng mắt với Harry.

Sẽ không chống chối mệnh lệnh của Xà khẩu? Như thế sao là sao, hoàn toàn nghe lệnh của Xà khẩu ư? Mặc dù kiếp trước Harry là Xà khẩu nhưng cả đời hắn chưa bao giờ ra lệnh với một con rắn, hắn cũng không biết rắn sẽ không cự tuyệt mệnh lệnh của Xà khẩu. Hắn có thể bị bại lộ ở đây không, nhưng ở đây không có ai, chắc không sao đâu?

[Mở ra.] Tiếng rắn lạnh lùng của Harry vang vọng khắp tầng hầm trống rỗng lạnh lẽo, Harry vừa dứt lời, tường đá lập tức mở ra đồng thời nghe Mark nói: [Rất vui lòng thực hiện mệnh lệnh của ngài.]

Harry vừa bước vào phòng nghỉ sinh hoạt chung, trong đấy tụ tập không ít người, sau khi Harry tiến vào, tiếng nói chuyện lập tức ngừng lại, tất cả đều chăm chú nhìn vào Harry. Harry nhìn Abraxas đi đến trước mặt nói: ” Riddle, hy vọng cậu không bị giám thị bắt vì dạ du ban đêm.”

“Tôi không có.” Harry lắc đầu, sắc mặt tối tăm nói. Nếu hắn lựa chọn cách thức bình thường để đi vào, hắn chắc chắn không thể hỏi khẩu lệnh.

“Hy vọng là thế, khẩu lệnh mới là ‘Cao quý’ , tôi đã tính nói cho cậu biết nhưng không tìm thấy cậu, không ngờ cậu đã biết rồi. ” Abraxas hạ mắt, ngón tay vén tóc trước mắt lên. Cậu ta còn vài lời muốn nói lại đột nhiên kêu lên sợ hãi: “A!”

[Người xấu, dám bắt nạt Harry, Harry là của Nene tôi, doạ cậu sợ chết khiếp luôn, hừ!] Rắn nhỏ nãy giờ quấn trên cổ Harry bỗng đột nhiên phóng ra bò trên sàn, tiếng xì xì làm Abraxas lui lại vài bước đến khi cách Harry hai mét mới dừng lại.

“Đừng nghịch.” Harry bắt rắn nhỏ về, quấn trên cổ nghiêm khắc trách mắng.

“Riddle, cậu có ý gì?” Abraxas tưởng hắn đang nói chuyện với mình.

“Xin lỗi thủ tịch, đây là thú cưng của tôi, cô ấy không cắn người đâu.” Harry nhếch khoé miệng, mỉm cười xin lỗi. Tất nhiên hắn biết Anne trả thù giùm mình nhưng hắn thân là chủ nhân, hắn tuyệt đối không dựa dẫm vào thú cưng của mình, hắn có thể tự trả thù.

“Sao cậu lại nuôi rắn trong ký túc xá? ” Một nữ sinh tóc đen tức giận nói.

[Ả đàn bà xấu xa, người xấu khi dễ Harry đều phải bị trừng phạt!] Rắn nhỏ lại tính vụt ra nhưng bị Harry bắt lại, [ Harry, để tôi giúp cậu cảnh cáo bọn họ. Mấy người này dám bắt nạt cậu, Harry buông tôi ra.]

“Thôi bỏ đi.” Harry ôn nhu khuyên rắn nhỏ sau đó xin lỗi những người còn lại trong phòng. ” Xin lỗi, Anne vẫn luôn trong phòng của tôi, lần này vì tìm tôi cho nên mới ra ngoài, tôi đảm bảo cô ấy sẽ không cắn người.”

“Như thế cũng không được, trong ký túc xá không thể nuôi rắn.” Nữ sinh tóc đen kia vẫn phẫn nộ nói.

Harry nhìn thẳng vào mắt nữ sinh, nói:

“Chị Hansen, tôi thiết nghĩ Hogwarts không hề cấm lấy rắn làm thú cưng, cô ấy luôn ở trong phòng của tôi, càng không tuỳ tiện cắn người, chỉ cần cô ấy không tuỳ tiện tổn thương mọi người, chị nghĩ chị có thể cản tôi ư?”

“Riddle, nếu thú cưng của cậu tổn thương người khác, tôi sẽ giải quyết nó ngay.” Abraxas quan sát tình hình rồi nói.

“Tôi biết rồi, vậy bọn tôi đi trước.”

Harry rời khỏi phòng sinh hoạt chung cũng không khiến chủ đề về hắn và thú cưng của hắn hạ nhiệt. Sau khi Harry rời đi, Abraxas đứng ra nói: “Trải qua một tháng này, tôi tin mọi người đã biết thực lực của cậu ta không hề đơn giản. Tôi sẽ không can thiệp hành động của mọi người nhưng nhớ là không được quá đáng, các cậu là Slytherin, tôi không hy vọng nhìn thấy cử chỉ không chút Slytherin nào của các cậu ở bên ngoài.”

“Malfoy, bây giờ cậu đang bao che cho thằng máu lai dơ bẩn này?” Một học sinh năm hai hỏi.

“Tôi không có ý đó, anh Carlo, anh không nên bẻ cong lời của tôi.” Abraxas hừ nói với Carlo: “Nhưng cho anh một lời khuyên, thú cưng của Riddle, nó không hiền đâu, tốt nhất anh nên suy nghĩ kỹ hành động của mình trước khi có ý định làm gì đó.” Abraxas nói xong mang theo Crabbe và Gloye về lại phòng ngủ của mình.

Bên này, Harry mang theo Anne về lại phòng, hắn tức giận nói với cô: [Anne, sau này không được vào từ cửa chính, cậu doạ người khác rồi kìa, người khác sẽ tìm tôi tính sổ đó.]

[Tôi không sợ đâu, bọn họ đối xử với cậu như vậy, Harry còn không thể trở về, quả thực rất uất ức. Em rắn của tôi cũng không tin cậu là chủ nhân của tôi.] Anne lại quay vòng vòng trên giường tức giận kêu.

[Thì ra hình tượng của tôi trong lòng cậu là như thế này sao] Harry dùng ngón tay chọc chọc rắn nhỏ, không biết phải nói làm sao.

[ Hừ , không để ý đến cậu] Rắn nhỏ biệt nữu nói .

[Vậy thức ăn ngon của cậu sẽ không cánh mà bay nhé.] Harry đáp, bé thú cưng của hắn bị hắn cưng đến mức leo lên đầu hắn ngồi rồi, Anne rất thông minh, xem hiểu tranh đấu và ầm ĩ của loài người, cho nên tức giận khi thấy hắn bị bắt nạt. Nhưng cô ấy không hiểu nguyên nhân và mục đích của hắn khi hắn cứ liên tục nhẫn nhịn, cũng không biết sự tồn tại của cô ấy mang đến sự uy hiếp thế nào đối với người khác. [Còn nữa, tôi lập lại lần nữa, mặc kệ cậu có tức giận như thế nào thì tuyệt đối không được cắn người khác.]

[Cậu cũng chỉ biết quản thúc tôi. Không ăn thì không ăn, tôi đi ra ngoài.] Rắn nhỏ tức giận hừ hừ bò xuống giường, từ thông đạo bò ra ngoài.

Harry bị bỏ lại, hắn cảm thấy mình như đang đối mặt với kỳ phản nghịch của con gái ấy, rõ ràng là hắn đang nói chuyện với thú cưng của mình mà, cười khổ, xem ra hắn quá cô đơn, vậy mà lại xem rắn nhỏ thành con gái mà nuôi, mặc dù Anne rất thông minh nhưng cô ấy sẽ mãi mãi không thể hiểu tính tình phức tạp của con người.

Ngày hôm sau, ánh mắt của các Slytherin nhìn Harry cũng phức tạp hơn, họ định khiêu khích nhưng ngẫm lại vẫn thôi, rất nhiều người bắt đầu né tránh Harry. Cảnh tượng này làm Harry có cảm giác mình ‘cáo mượn oai hùm’, xem ra hắn dính chút vinh quang của thú cưng của mình rồi, bởi vì không có người bị rắn đánh lén cho nên họ không thể lúc nào cũng phòng bị được. Sự xuất hiện của Anne vô tình mang đến cho Harry một khoảng thời gian yên tĩnh, trong khoảng thời gian này không ai gây chuyện với Harry, cho nên hắn cũng có thời gian để giải quyết việc của mình.

HẾT CHƯƠNG 11

Design a site like this with WordPress.com
Get started