EDITOR: Park Hoonwoo
BETA: Đào Nhiên, Tsuki.
-o0o-
Chương 16: Abra Tức Giận
Nhìn đôi mắt đỏ mê hoặc nhân tâm, Ansel nhịn không được bước lên một bước, lập tức bị Lucius mặc dù đang cực kỳ kích động nhìn Chúa Tể Hắc Ám kéo lại. Nhìn Ansel không tự chủ được bước lên phía trước một bước rồi một bước, Lucius có chút kinh ngạc, nhưng vẫn phản ứng nhanh chóng túm chặt Ansel.
Bị Lucius kéo như vậy, Ansel liền nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, nở một nụ cười với Lucius “Cảm ơn.”
Nói xong, lại lùi về cái góc trước đó của mình, nỗ lực làm cho mình tàng hình, khoé miệng run run, y, thiếu chút nữa, thiếu chút nữa đã mất mặt rồi. Ansel lần nữa nhìn Chúa Tể Hắc Ám, chỉ là mắt đỏ giống như lão sư thôi mà, có gì đặc biệt hơn người chứ, còn chưa đẹp trai bằng một phần ngàn lão sư đâu! Hừ, thật muốn móc mắt hắn ta ra!
Cho nên nói, Ansel, ngươi chính là luyến sư phải không!!!
Nghe âm thanh dụ hoặc của Chúa Tể Hắc Ám, không phải, chỉ là có dụ hoặc mà thôi, đem nhóm rắn nhỏ dụ đến thần hồn điên đảo. Mà Ansel nghe thanh âm của Chúa Tể Hắc Ám, đầu gục một chút lại một chút, cuối cùng là dựa thẳng lên vai Lucius………..Ngủ luôn!
Lucius cứng người thừa nhận trọng lượng trên vai mình, vô lực đỡ trán : Ansel, cậu có cần không chừa chút mặt mũi nào cho Chúa Tể Hắc Ám vậy không? Tình hình như vầy mà còn có thể ngủ!
Kỳ thật, cái này cũng không thể trách Ansel, ai bảo giọng nói của Chúa Tể Hắc Ám giống…………… ru ngủ đâu, huống hồ, Ansel một chút hứng thú với Chúa Tể Hắc Ám cũng không có, vì thế nên cứ như vậy ngủ rồi………..
Cảm giác đươc Chúa Tể Hắc Ám bất động thanh sắc liếc mắt về chỗ của cậu, Lucius liền túa mồ hôi lạnh ra, cố gắng run run bả vai đánh thức Ansel, bất quá lại bi đát phát hiện, cái này căn bản không thể đánh thức được Ansel; bây giờ cậu vươn tay đi lay tỉnh Ansel thì chẳng khác nào thu hút sự chú ý của Chúa Tể Hắc Ám. Lucius khóc không ra nước mắt không biết phải làm sao.
Chúa Tể Hắc Ám vừa bước ra khỏi lò sưởi liền phát hiện được Ansel bên cạnh Lucius, bởi vì Ansel cố gắng giảm sự tồn tại của bản thân mình đến mức thấp nhất, cho nên Chúa Tể Hắc Ám nhìn thoáng qua cũng không phát hiện được cái đầu bạch kim của y. Hơn nữa Chúa Tể Hắc Ám cũng không quá để ý, chỉ cho là Lucius vừa mới đến trường học, thích thú với một món đồ chơi mới lạ nào đó mà thôi. Chỉ là, thời gian trôi đi, Ansel bắt đầu buồn ngủ, cuối cùng gục thẳng đầu nhỏ lên vai Lucius ngủ, lúc này Chúa Tể Hắc Ám mới chú ý đến y.
Nội tâm Chúa Tể Hắc Ám giật mình cộng thêm phẫn nộ, hắn hôm nay mạo hiểm bị Dumbledore phát hiện đi vào Hogwarts chính là vì tìm kiếm cái người có thể làm cho Abraxas thất thần kia. Vốn dĩ hắn cũng không ôm hy vọng quá lớn là mình có thể tìm được, nhưng không ngờ, hắn lại thật sự có thể gặp người đó. Chúa Tể Hắc Ám nhìn Lucius thân mật với Ansel, hơi nheo mắt. Lai lịch của tên nhóc này, rốt cuộc là thế nào?
Sau khi đem mấy điều cần nói nói xong, Chúa Tể Hắc Ám nhìn Lucius cộng thêm Ansel đang lấy vai của Lucius làm gối ngủ, nói : “Lucius lưu lại một chút, ta có vài lời cần con chuyển cho Abra.”
Nếu Chúa Tể Hắc Ám đã nói vậy thì những người khác đều tự giác lui xuống, không ai dám không biết điều mà ở lại phòng sinh hoạt chung, càng không ai dám ếm bất kỳ thần chú nghe trộm nào. Nghe lén Chúa Tể Hắc Ám nói chuyện, cảm thấy mình sống lâu quá rồi hay gì?!
Nháy mắt, phòng sinh hoạt chung chỉ còn lại Chúa Tể Hắc Ám, Lucius cùng với người đang ngủ Ansel. Lucius đang chuẩn bị duỗi tay lay Ansel tỉnh lại, để y rời đi, bị Chúa Tể Hắc Ám thấy được “Lucius, con cũng xuống đi, ta muốn cùng vị tiểu tiên sinh này nói vài câu.”
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Lucius, mặt của Chúa Tể Hắc Ám liền đen hơn một chút, gió lốc nơi đáy mắt bắt đầu nổi. Abraxas mê muội gia hoả này, như thế nào ngay cả Lucius cũng thế?!
Chúa Tể Hắc Ám ghen ghét, ghen tị, hắn chưa bao giờ hưởng thụ được loại đãi ngộ này, dựa vào cái gì mà tên tiểu tử không biết chạy từ đâu đến có thể hưởng thụ được đãi ngộ mà hắn không được!
Lucius ngây dại, ngây ngẩn cả người, cậu làm thế nào có thể không biết Ansel đắc tội Chúa Tể Hắc Ám hồi nào, nhìn cái mặt đen thui này của ngài ấy là biết, chuyện này nhất định không phải chuyện gì tốt!
Tỏ vẻ, phải bảo vệ tốt em trai, Luicus không lùi bước nhìn thẳng vào mắt Chúa Tể Hắc Ám. Cho dù là nhìn trực tiếp vào Chúa Tể Hắc Ám thì sao, cậu nhất định phải bảo vệ được em trai!
Thật ra, Ansel đã tỉnh từ khi Chúa Tể Hắc Ám nói muốn nói chuyện với y rồi, nhìn biểu cảm trên mặt Chúa Tể Hắc Ám, Ansel nhướn mày, duỗi tay vỗ vỗ vai Lucius một chút, an ủi nói : “Lucius, cậu đi trước đi, tôi không sao đâu.”
Huống hồ, có sao cũng nhất định là vị Chúa Tể Hắc Ám này có sao.
Dưới khí thế áp bách của Chúa Tể Hắc Ám và nụ cười an ủi của Ansel, Lucius không cam lòng, nhưng cậu không thể không rời khỏi phòng sinh hoạt chung mà về ký túc xá. Chờ đến khi vào trong phòng ngủ liền nhanh chóng đóng cửa, bay đến giường lấy gương hai mặt gọi cho Abraxas.
Ở bên này, Ansel sau khi nhìn thấy Lucius đi vào phòng ngủ mới không chút để ý nhìn Chúa Tể Hắc Ám lên tiếng : “Không biết Chúa Tể Hắc Ám tìm tại hạ có việc gì không?”
“Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là muốn hỏi một chút tiểu tiên sinh là ai mà thôi, ta như thế nào lại không biết Malfoy còn có một vị tiểu thiếu gia?” Chúa Tể Hắc Ám ngồi trên ghế, hồn nhiên thả khí thế của mình ra áp bách Ansel. Chỉ là, Ansel cau mày, sao y lại cảm thấy nó thiếu thiếu cái gì đó, là cái gì chứ?
Nhìn biểu cảm theo bản năng trên gương mặt của Ansel, Chúa Tể Hắc Ám còn tức giận hơn nữa, đáng chết, ngay cả bộ dáng tự hỏi của y cũng giống Abra y như đúc, đứa nhỏ này rốt cuộc là do nữ nhân nào sinh ra cho Abra!!!
Nghe được tín hiệu của Lucius, Abraxas mới chậm rãi từ từ xuất hiện trong gương hai mặt, nhìn Lucius nôn nóng, Abraxas liền hơi không vui “Lucius, lễ nghi quý tộc của con đâu?”
Lucius mím môi, cố gắng khôi phục biểu cảm của mình như cũ “Thực xin lỗi, phụ thân, con đang có việc rất gấp tìm ngài.”
“Nói đi.” Abraxas đem gương hai mặt để trên bàn, chạy đến trước tủ rượu chuẩn bị rót cho mình một ly vang đỏ, “Chuyện quan trọng gì làm con phải vứt hết tất cả lễ nghi quý tộc của mình vậy, Lucius.”
“Phụ thân, Chúa Tể Hắc Ám hôm nay đến Slytherin, ngài ấy hiện tại, còn đang nói chuyện một mình với Ansel……..”
Lucius còn chưa nói xong, liền nghe tiếng thuỷ tinh rơi xuống sàn. Tiếp theo, liền thấy được sắc mặt nôn nóng của Abraxas. Lucius trong lòng yên lặng phỉ báng, còn nói cậu, phụ thân đại nhân, hình tượng quý tộc của ngài đâu rồi………..
“Lucius, con vừa rồi nói cái gì!” Abraxas nắm chặt hai bên viền của gương hai mặt, khớp xương trắng bệch, khuôn mặt tinh xảo bây giờ tràn ngập sát khí, làm cho Lucius không nhịn được mà ngây ngẩn cả người.
Trước giờ………..trước giờ, cậu vẫn chưa bao giờ thấy phụ thân có vẻ mặt này.
“…………..Chúa Tể Hắc Ám giữ Ansel lại một mình………..” Nhìn biểu cảm tràn đầy sát khí của Abraxas, Lucius ngốc lăng đem mấy cái mình định nói tóm gọn lại thành một câu, liền thấy Abraxas trựa tiếp biến mất trên gương hai mặt, chỉ để lại giọng nói phẫn nộ.
“Đáng chết, Tom cư nhiên đến Hogwarts tìm anh ấy!” Abraxas tức giận đi đến trước lò sưởi, đang chuẩn bị đến Hogwarts mới chợt nhớ lò sưởi của Malfoy không có nối mạng Floo với lò sưởi trong phòng sinh hoạt chung của Slytherin!! Hoặc là nói, toàn bộ cái thế giới phép thuật này, chỉ có lò sưởi trong trang viên Voldemort và lò sưởi trong trang viên Slytherin mới nối mạng Floo với lò sưởi trong phòng sinh hoạt chung Slytherin.
Abraxas nhíu mày, chắc là chỉ có thể đến chỗ của Slughorn trước thôi, nhưng mà như vậy chắc chắn sẽ đả động đến Dumbledore. Bất quá, Abraxas lại nhớ đến Ansel mới năm nhất, ma lực làm sao có thể vượt qua Chúa Tể Hắc Ám trưởng thành liền lập tức chả để ý cái gì mà Dumbledore nữa “Văn phòng của Horace Slughorn!”
Lucius nháy mắt, nỗ lực tiêu hoá mấy chuyện mới phát sinh, bộ dạng hồi nãy của phụ thân, nhất định là ảo giác, không sai, tuyệt đối là ảo giác!!
Chỉ là Abraxas, ngươi đương nhiên cho rằng Ansel nói chuyện với Riddle thì Ansel sẽ chịu thiệt thòi sao.
HẾT CHƯƠNG 16