[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 13


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Tuổi thơ của Atsushi không hề có thứ gì gọi là tốt đẹp. Một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, bị chính các sơ dè bỉu và bắt nạt. Bị buộc phải tự đóng đinh tay mình, bị nhốt trong tầng hầm như nhà giam không chút thức ăn nước uống với các mũi tiêm ngày đó những tưởng thuốc độc.

Sau này, thiếu niên tóc trắng ấy mới biết, viện trưởng cô nhi viện ngày đó làm vậy tất cả chỉ vì cậu. Hi vọng kiểm soát được dị năng thì phải chịu những đau đớn tột cùng, nhốt lại tránh việc con hổ kia làm loạn.

Thế nhưng, liệu đứa trẻ ngày ấy có biết?

Không, hoàn toàn không.

Với một hài tử còn đang lớn, chưa hiểu chuyện. Một đứa nhỏ sẽ khóc, sẽ cười, và đôi khi nhìn sắc mặt người xung quanh diễn trò lấy lòng. Chúng sẽ không phải chịu hành hạ tù đày tựa kẻ phạm nhân mắc tội nặng nề.

Tâm của đứa trẻ đó, đã vỡ nát tới mức nào rồi? Có oán hận không? Rằng vì cái gì, nó lại người phải chịu sự khổ sở ấy?

Atsushi có thể nhân hậu, có thể hiền lành, có thể tốt bụng. Bất quá, không có nghĩa cậu không mang bất cứ nỗi ám ảnh không tên nào. Giống năm đó chưa hiểu tâm ý thật của viện trưởng, sau lưng cậu luôn có bóng ma đáng sợ hùng hãi nơi ấy, mãi mãi không rời bỏ.

Còn hiện tại, cái ám ảnh ấy có lẽ là hình ảnh đồng đội cứ từng người ngã xuống.

Tựa lúc này đây, đôi đồng tử vàng chanh ấy như co rút lại nhìn chính cộng sự mình, đầu lìa khỏi cổ.

Thiếu niên tóc trắng sững người, đứng bần thần tại chỗ chẳng thể động đậy. Cậu mới bị Akutagawa ném đi xa thật xa, dùng toàn bộ sức lực để về đây với tốc độ nhanh nhất, để rồi…thấy cảnh này sao? Thấy cảnh tên điên mặt liệt đó bị giết trong tíc tắc?

Chân Atsushi như muốn nhũn ra, cầu quỳ gục xuống với con ngươi sớm đã dại ra. 

Một thứ lăn lóc, chạm đến chân cậu.

Là đầu người, đầu của thiếu niên tóc highlight kia.

Bàn tay nhỏ nhắn run rẩy chạm nhẹ vào má người nọ. Đừng, đừng đùa chứ…

“Này, Akutagawa, ngươi làm sao vậy?”

Atsushi cười, cười gượng gạo nâng đầu người nọ lên đầy nâng niu. Khóe môi run rẩy cố gắng thốt lên từng từ, nhỏ lắm, thì thầm có khi cũng không bằng. 

“Nè, mau dậy đi. Nói đây chỉ là trò đùa đi.”

Tách!

“Ngươi chưa chết mà, đúng không? Nói đi chứ!”

Tách!

Cúi đầu mình thật sâu, cậu có thể thấy được, cậu khóc rồi. Nước mắt cứ thế rơi trên mặt Akutagawa, từng giọt, từng giọt. Mắt tên khùng này bị băng lại rồi, chắc sẽ không biết đâu nhỉ? Nếu vậy, hắn sẽ không dùng dị năng treo cậu lên đánh một trận hỏi tội khi tỉnh, đúng không?

Thật lạ quá…

Chỉ mới đây gần năm trước thôi, vào cái ngày hai người gặp mặt, Akutagawa đã căm ghét tới chặt đi một chân của cậu. Họ đánh nhau liên miên, trên bến cảng, trên thuyền. Thậm chí, là cả khi tiêu diệt The Guild, trước đó hai người vừa thấy mặt đã điên tiết hét tên nhau mà lao vào đánh trong thù hận.

Dazai-san từng nói, ba tháng một sự đổi thay. Không phải cảnh vật, chẳng phải ngoại hình, mà là tâm con người. Hồi đó, Atsushi còn không đồng tình, cho rằng chỉ mới vài tháng liền có thể xoay chuyển cảm xúc của người khác với mình hay ngược lại là không thể.

Đúng là buồn cười quá mà!

“Uwaa~. Đúng lúc ghê! Đồng đội về ngay khi kẻ kia bị giết! Rồi diễn một màn cảm động quá đi~. Cho dù trước đó các ngươi còn hận không thể lấy mạng đối phương. Ôi, ta khóc mất!”

Âm thanh cợt nhả đầy châm chọc vang lên, ngữ điệu ngả ngớn vui vẻ tới nhức tai không chút khổ sở tang thương.

Thiếu niên tóc trắng ngẩng đầu, bàn tay ôm chặt đầu của cộng sự trong lòng ngực. Môi cậu mím chặt, mày cũng cau lại và con mắt vàng chanh như sậm đi một màu u tối, mất tiêu cự và ánh sáng thường gọi ‘hi vọng’ nơi đáy mắt.

Nam nhân kia thích thú nhìn thiếu niên nọ nhẹ nhàng đặt cái đầu sớm đã vô dụng kia xuống, đứng thẳng nhìn trừng trừng nhìn hắn. Sát khí quanh Atsushi bùng lên mạnh mẽ. 

Nakajima Atsushi giờ đây, chẳng hề khác gì một người lăn lộn trong thế giới ngầm trong tâm chỉ có thù hận.

Một lời cũng không nói, chỉ nhanh chóng xoay mạnh người lao vào vồ vập kẻ thù. Tựa một con dã thú vô tri vô giác để tâm đến duy nhất việc giết con mồi. Dị biệt, con thú điên loạn này vẫn có thể cảm nhận và kiểm soát được những thứ xung quanh mà phân tích mọi thứ, không hề bị mất kiểm soát.

Chỉ cần như vậy thôi, đã đủ để biến con hổ trắng vị tha của trụ sở ấy thành con quái vật đáng sợ không chút nương tình hay có thứ gọi là tình cảm.

“Akutagawa, tên máu lạnh nhà ngươi, chỉ biết khiến người khác tức giận. Ngươi mãi không chịu dậy. Vậy để ta, lấy cái đầu của kẻ địch cho cân xứng với ngươi. Ngươi sẽ chịu dậy, đúng không?”

_______________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Thỉnh đừng ném đá với câu hỏi sao ngược mỗi Atsushi chứ không có Akutagawa nha nha 😦

Cái này thì…a ha ha, tạm thời bỏ qua việc ngược người của Mafia Cảng. S..Sẽ cố sau khi xong phần hồi ức ngược chút chút.

A, đúng rồi! 8/3 vui vẻ nha! Chúc các cô, các bác, các bạn, các chị, các em có một ngày tuyệt vời!^^

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 12


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nè, các ngươi nghĩ trừng phạt nào là tàn bạo nhất?

Là chặt từng khúc, từng bộ phận cơ thể.

Là đâm nhiều nhát lên chính con tim.

Là vò nát thâm tâm, đem ý chí chiến đấu đều tan biến.

Hay chỉ đơn giản, là khiến kẻ đó trở lên điên loạn vĩnh viễn mất đi sự cứu rỗi?

Với Atsushi, nó càng dễ hiểu hơn rất nhiều, bất lực nhìn người mình yêu thương cứ thế ngã xuống mà chẳng thể làm gì.

Tựa như hiện tại, cậu cứ thế đánh rồi lại né. Địch vĩnh viễn tăng lên chẳng chịu giảm bớt, tình hình cộng sự chẳng khấm khá lên dù chỉ một chút.

A, là do cậu quá ngạo mạn sao?

Ngạo mạn cho rằng mình thật mạnh, có thể hoàn thành được nhiệm vụ này. Kiêu căng đề cao chính mình chỉ bởi dị năng có thể hồi phục trong nháy mắt ấy.

Chát!

Má phải đột ngột bị một lực mạnh đánh một cái, thiếu niên tóc trắng ngơ ngác nhìn phía cộng sự. Tay cậu vô thức chạm nơi đã in hằn đỏ cả một vệt dài, Rashoumon đánh cậu. Không biết là ý của chính nó, hay là ý của chủ nhân nữa.

Song, lại chính cái dị năng mới đánh Atsushi ấy quấn quanh người cậu rồi…..ném Atsushi đi với độ cao đủ để đập đầu vào máy bay.

Thiếu niên mắt vàng chanh âm thầm gào thét, đang đấu mà ném đồng đội đi đâu vậy hả!? Tên Akutagawa khốn khiếp kia!!! Còn tưởng ban nãy ngươi có ý tốt giúp ta tỉnh táo lại, hóa ra ý đồ nhất định chẳng phải gì tốt đẹp!!!

Vì sao lại là âm thầm? Người có còn ở đó đâu là quát với mắng vô mặt kẻ ném mình đi chứ.

Hảo, bị thẳng qua một nơi lạ hoắc lạ huơ chưa từng biết tới. 

Chết tiệt! Phải nhanh tìm đường quay về thôi! Tên điên đó, rốt cuộc trong đầu hắn đang nghĩ cái quỷ gì?!

Bên này, Akutagawa sau khi ném chính người kề vai chiến đấu duy nhất của mình đi, hắn vẫn vô cùng thoải mái tự mình dùng miệng xé tay áo trong băng bó tạm phần mắt, giảm đi độ đau của đôi đồng tử sớm đã trong trường hợp bị giã nát.

Đồng thời, chính dị năng hắn cũng không có dừng. Người xung quanh vẫn xả đạn liên miên đều ngất đi trước khi kịp nhận thấy. Bất quá, lượng người lúc này phải gấp ba, bốn lần khi nãy. So với lúc còn con hổ kia khó khăn hơn nhiều.

Chủ trương không giết người chết tiệt!

Đây là cái đầu tiên ý nghĩ trong đầu Akutagawa. Vì nó mà hiện tại mới khổ sở như thế này! Bình thường hắn chỉ cần để Rashoumon roẹt một cái liền xử lí xong cả tá người, còn hiện tại thì có mà đố! 

Bọn thám tử vũ trang kia là đám tự ngược?

Phía trên là ý nghĩ thứ hai bật ra trong đầu Akutagawa. Tình cảnh loạn lạc thế này còn lo cái gọi không giết người, không tàn sát quân địch. Có quỷ mới làm!!! 

Ấy thế mà giờ hắn lại đi làm….

Akutagawa ngồi xếp bằng xuống, khoanh tay lại với dị năng vẫn liên tục càn quét xung quanh. Hắn a, cần nghiêm túc suy nghĩ lại, chính mình có phải bị đánh tới mơ màng rồi hay không? Sao đến giờ còn chưa có giết tên nào.

Trước cái danh chó săn khát máu đầy tàn bạo của Mafia Cảng, Akutagawa biểu thị, quả thật vẫn là nên đến bệnh viện khám thử một lần cho chắc ăn. 

À mà thôi, bệnh viện nào chịu đón tiếp Mafia cơ chứ! Mà nhờ thủ lĩnh…

Quên đi!

Lần cuối hắn đi nhờ người này kiểm tra sức khỏe, nói tim mạch có bệnh cứ nhìn thấy Jinko liền đập rất nhanh, thủ lĩnh cư nhiên đi phán Akutagawa bệnh tương tư! Hắn đi mà tin cái lời đó chắc! Lần đó rõ ràng chỉ đơn giản quá hưng phấn và tức giận khi thấy kẻ được Dazai-san khen ngợi thôi!

Lại thêm một câu hỏi nữa đặt ra trong đầu hắn: Vậy, tại sao lại dùng dị năng của mình đem Jinko ném qua nơi khác?

Vì tên đần độn kia vướng chân? Hắn không phải người có trí óc siêu việt, bất quá, cũng không ngốc tới nỗi không biết để tên đó đi mình sẽ chật vật cỡ nào.

Vì Jinko nhìn như sắp khóc? A mòe, cái lí do này rõ ràng điên rồ nhất! Akutagawa tự động dùng tay tát mình một cái, đồng tử theo đó bị ảnh hưởng nặng càng thêm đau gấp mấy lần. 

Hắn thực sự cần đến bệnh viện! Bằng mọi giá! 

Còn lí do nào tốt hơn không? Hay là vì…

“Không nghĩ tới ngươi lại giàu tình nghĩa vậy nha, Akutagawa Ryunosuke, chó săn của Mafia Cảng. Cảm giác thế nào? Hai mắt bị giã nát ấy! Ngươi rõ là tên đần mà! Lại đi lo cho người còn không trong tổ chức mà ném hắn đi để tên đó được an toàn, có xứng không?”

Thiếu niên tóc lighlight hơi nhướn mày, đầu quay qua phía thanh âm ấy phát ra. Là giọng của nam nhân còn vô cùng thích ý, xem ra là địch, còn là hung thủ tình trạng cái mắt hiện tại của hắn.

Ừ, tốt nhất cứ như bình thường lao xồng xộc vô nhau rồi đánh đi. Ai lại….

“Xứng hay không người không có quyền quyết!”

Akutagawa trong thâm tâm tỏ vẻ, chính ta cũng không hiểu tại sao. Cơ mà còn lâu mới để ngươi trên cơ xoay vòng vòng.

“Fu fu…. ác quá ta~. Vậy sao đối với tên kia nhẹ nhàng thế hửm? Còn tát cho hắn một cái tỉnh ra để biết đây còn là chiến trường nữa. Hay là, ngươi đang đơn phương tên đó?”

Một câu hỏi hết sức buồn cười. Nga, bảo Akutagawa này yêu người hổ, chi bằng bảo hắn xuống địa ngục bồi tội Chuuya-san khi vô tình làm đổ chai rượu quý của anh ấy lúc ngăn cản vị cấp trên này uống quá chén.

Nghĩ thì nghĩ vậy, chính Akutagawa hiện tại chẳng thể thốt lên lời nào. Cổ họng như tắc nghẽn, mặt hắn đỏ bừng cùng tâm như gào thét đừng có chối. 

“Thế nào, thế nào? Có thừa nhận không, hửm? Im vậy tức là đồng ý hén?”

Hắn vẫn không có trả lời, lí trí cùng tình cảm đánh nhau mãnh liệt. Cái thét có, cái gào không.

Chờ lúc lâu không có trả lời, nam nhân kia xem ra đã hết kiên nhẫn mà tức giận.

“Được rồi, nếu như ngươi đã không trả lời a. Ta liền cho ngươi cái chết không còn có thể nói được~”

Bắt đầu từ lúc này, trận chiến tiếp tục!

________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Ê ê, đang giữa chiến trường mà đi nói chuyện tình ái là thế nào?! =_=

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 11


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Hai năm trước

Tầng lầu thứ năm mươi của Mafia Cảng, phòng làm việc của thủ lĩnh.

“Vậy, cậu xác định muốn nhận nhiệm vụ này cùng Akutagawa?”-Nam nhân tóc chẻ ngọn nhíu mày, hắc sắc áo khoác đen tuyền khoác vai phất phơ, hai tay người nọ đan vào nhau thể hiện sự tính toán.-“Nakajima Atsushi, chuyện này không phải thứ để đùa. Sakaguchi Ango đã qua đời, không còn có thể nhận được thông tin và mệnh lệnh của Dazai, điều duy nhất còn lại chỉ có nó.”

Phía đối diện, một cái thiếu niên mái tóc trắng được cắt có phần so le không đồng đều, bàn tay nắm chặt. Đồng tử vàng chanh ngập tràn sự khổ đau đầy quyết đoán:

“Tôi chắc chắn, Mori-san. Trận chiến đã tới đỉnh điểm, không chỉ có trụ sở thám tử, chính Mafia Cảng đã nhận được thiệt hại quá mức nặng nề. Theo tôi, Dazai-san cũng sẽ không ý kiến nếu người đi là tôi và tên đó.”

“Thôi được, hai cậu có thể đi.”

“Cảm ơn ông, Mori-san.”

Nam nhân thở dài nhìn cái bóng lưng đơn côi của thiếu niên rời đi. Thật là…

“Ngài chắc chắn sao, boss?”

“A, Kouyou hả? Vào lúc nào thế?”-Mori mở mắt. Không biết tự lúc nào, một nữ nhân sớm đã ở đó. Mái tóc đỏ quất được búi lệch qua một bên, bộ kimono nổi bật đầy kiều diễm cùng chiếc ô trên tay. Rất rõ ràng, nữ nhân này không có biểu cảm gì gọi là vui vẻ.

“Ngài chắc chắn biết, nhiệm vụ này để hai đứa nó làm chỉ có con đường chết.”-Thiếu nữ nọ hoàn toàn làm lơ câu hỏi kia, trực tiếp chỉ thẳng vấn đề không bằng lòng.-“Tôi không biết ông đang toan tính cái gì, Boss. Bất quá, hai đứa trẻ kia căn bản còn quá non nớt để đấu với kẻ mang dị năng đem toàn bộ trụ sở đều tan tác.”

“Đó là lí do tôi đồng ý đấy.”-Nam nhân thở dài, hai tay buông thõng xuống,  mi tâm nhíu chặt lộ rõ thật nhiều vết nhăn. Mori lúc này, trông thật già cõi.-“Chúng hoàn toàn chưa nhận ra độ khủng khiếp của cuộc chiến này, cũng không nhận rõ được kẻ địch thật sự mạnh vượt mức tưởng tượng ra sao. Nếu một trong hai đứa có thể trở về, thật may quá…”

“Boss, thật hiếm khi thấy ngài đánh cược một cách không rõ ràng như vậy.”

“Được rồi mà, Kouyou-kun! Trận chiến này, sớm đã không còn trong tầm có thể kiểm soát rồi…”

Bên này, hai cái thiếu niên đi cùng nhau, họ không nói cái gì. Một lời cũng không. Trầm mặc nối tiếp trầm mặc. Không có gì để nói ra cả. Đồng đội, người thân và bạn bè đều bị trọng thương. Số ít còn là mất mạng.

Nội dung thông tin cuối cùng Dazai có thể gửi tới cho họ đã tìm được một lối ẩn trực tiếp đánh tan quân địch. Người thực hiện nó là ai ư? Không biết, trước khi họ kịp nhận được thông tin đối tượng nào sẽ công kích ổ địch, Ango đã qua đời mất rồi.

Kyouka, thiếu nữ tóc xanh biển được thắt thành hai bím vẫn đang hôn mê sâu. 

Kunikida Doppo, nam nhân nghiêm nghị luôn đeo kính với sự theo đuổi lí tưởng kinh khủng, người này vì bảo vệ đồng đội, vì không vứt bỏ lí tưởng tự đem mình cùng quân địch nổ tung.

Kenji, thiếu niên tóc vàng luôn mặc đồ nông trang, chỉ vì mở chiếc xe đưa người chữa trị đáng ra có cả cậu và Kyouka trong đó mà bị thương nặng.

Cùng với rất, rất nhiều người khác.

Trụ sở thám tử vũ trang, đã chết.

Giờ đây, họ chỉ còn tan tác chia đàn xẻ nhánh ra nhiều nơi khác nhau, vừa lẩn trốn vừa hành động như tàn dư còn sót lại. Ấy thế mà, thủ lĩnh của Mafia Cảng vẫn còn nói cả hai đứa trẻ này chưa hiểu cái tàn khốc thực sự của chiến tranh.

Atsushi và Akutagawa phối hợp thực sự đã ổn định hơn trước rất nhiều. Không còn cãi vã, không cần lời nói, cứ thế càn quét giặc. Nói một cách đơn giản, họ đi mà không có lấy chướng ngại nào.

Thực yên bình, yên bình tới bất bình thường trong chiến trường loạn lạc này.

Mọi thứ sẽ cứ thế, hoặc là không.

Mắt của Akutagawa, một cách bất chợt, đã đột ngột bị thương nặng tựa một thứ sắc nhọn chọc mù hai mắt.

“AKUTAGAWA!”-Thiếu niên tóc trắng hốt hoảng tính chạy lại bên chỗ người kia, kết quả vì đạn của địch lẫn các đòn tấn công khác cũng không qua được. Né rồi né, né mãi, những người công kích đều vốn là người từ chính phủ nghĩ họ có tội. Không thể giết được!

Bên này, thiếu niên tóc highlight kia vẫn không hề gì. Hắn vẫn dùng năng lực của mình, điều khiến vạt áo đem toàn bộ vũ khí của những người kia đều đánh hỏng, thuận tiện làm chúng ngất đi. 

“Lo mà đánh hẳn hoi đi, Jinko!”

Bất quá, cơn đau âm ỉ kia không phải dạng vừa khi nó liên tục ập đến. Mắt Akutagawa như bị giã nát, dòng huyết chảy ròng ròng tới ướt đẫm hai má y như huyết lệ. Đau tới thương xót chỉ từ cái nhìn phía bên ngoài.

Nam nhân đội lệch chiếc mũ nhỏ, mắt có phần híp lại với một bên bị đi bởi thứ có hình dạng giống lá bài. Hắn ngồi xổm trên cái thanh sắt lủng lẳng trên đầu hai thiếu niên kia. Khóe môi nhoẻn nụ cười tươi rói trong khi một tay giơ áo choàng khoác vai mình giang rộng, tay kia cầm dao liên tục đâm vào thứ có hình dáng đôi đồng tử nơi áo choàng.

“Thực bất ngờ khi hai đứa nó có thể tới đây nha~. Mà thôi, vậy ta cũng đỡ buồn chán. Tên nhóc tóc trắng kia, a~, nhớ ghê! Lần đem bọn trụ sở vu oan giết người đó đã đem chân tên này đâm tới chán rồi. Năng lực phục hồi của hổ, thực phiền phức! Chơi với đứa còn lại đi~”

________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Cuối cùng cũng vào được!!!! T^T

Hôm qua, vì một lí do cổ quái nào không có vào nổi truyện! Muốn khóc! QAQ

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 10


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Dazai u ám ngồi chỗ ghế bàn nhà Slytherin, vẻ mặt sầu muộn tột độ, Odasaku giận thật rồi. Hè này, hắn phải đi kiếm cơm, tự lực cánh sinh một mình rồi. Thịt không tước ăn có ngon không nhỉ?

Nam hài tóc bạch kim giật thót nhìn ánh mắt lia qua chằm chằm vô mình. Nha nha, có chuyện gì? Ta cái gì cũng không biết nên đừng có nhìn ta nữa!

“Tom Riddle.”

“Gryffindor!”

“Atsushi Nakajima.”

“Gryffindor!”

A? Draco nhướn mày, cậu nhóc kia, không phải em Dazai sao? Vì cái gì lại khác họ? Hơn nữa còn vô khác nhà nữa.

Về phần Dazai, hắn vẫn còn khổ sở tính chi tiêu còn có tìm cách nào có thể kiếm sống thức ăn qua ngày. Nghe cái nhà nam hài tóc trắng được phân vào cũng phải cứng người. Gryffindor? Có cần phải trùng hợp vậy không?!

Nhân sinh luôn có những thứ vuột khỏi tay ta dù có tính kĩ lưỡng, tỉ mẩn tới mức nào.

Cơ mà a, cái câu nói trên cũng đừng có linh nghiệm vào những thời điểm phải qua trót lọt thì chết à?!

Nam hài quấn đầy băng gạc ôm đầu, trong tâm lại khóc thêm một dòng sông. 

Tuy rằng Atsushi-kun có an toàn đi chèo thuyền thực hiện truyền thống của học sinh năm nhất nhờ có Voldemort kia theo cùng, bất quá, Odasaku chắc chắn sẽ không đồng tình việc để tên chúa tể hắc ám đó chăm sóc thằng bé.

Harry Potter cũng không phải một ứng cử viên tốt. Dựa vào tần suất dạo đêm cùng nguy hiểm người này trải qua năm ngoái, thêm cái danh xưng ‘cứu thế chủ’ đang bị Dumbledore quay vòng vòng huấn luyện thì chỉ có nước kéo Atsushi vào nguy hiểm, Odasaku đảm bảo có xuống mồ cũng không bằng lòng.

Mà Ron Weasley lại càng không. Một cái dễ dàng ghen tị với người khác, còn là gần như đứa nhỏ nhất trong gia đình, cái gọi là chăm sóc chính mình còn chưa thực hiện tốt huống chi là chăm sóc người khác.

Hermione Granger chắc chắn là ứng cử viên sáng giá nhất đã bị loại ngay từ bước đầu. Cô nàng là con gái, chẳng lẽ đi bảo chăm sóc thay quần áo cho một cái nam hài chỉ thua cô nhóc có một tuổi!?

Thôi, sáng mai chuẩn bị tâm lí đón nhận một cái tin tức nóng hổi với tiêu đề, đàn anh Oda lớp trên nhà Hufflepuff kỉ luật siêu tốt không màng tất cả xông vào nhà Gryffindor, quang minh chính đại làm trái quy định của trường là vừa.

………………

Nữ hài tóc nâu xù nhìn chằm chằm cái nam hài nhỏ nhắn với phần tóc mái bị cắt so le không đồng đều vui vẻ, rất tập trung viết nắn nót từng chữ trên tấm da dê. Với tư cách là đàn chị khóa trên cũng như người yêu kiến thức, cô thực sự rất có hảo cảm cùng cậu bé này.

Lại liếc qua xung, cũng có rất nhiều học sinh tụ tập ở đây viết bài cùng. Harry và Ron, bạn của cô. Dazai, hai tiền bối lớp trên Oda và Ango cùng trò Riddle lớp dưới. Còn có Draco Mafloy và Blaise Zabini không hiểu sao cũng ngồi bàn này.

Sớm đã qua một tuần kể từ ngày nhập học lại. 

Thời điểm ngày học đầu tiên, đàn anh Oda kia đột ngột xông vô kí túc xá chung của Gryffindor đúng là loạn quá mức. Cả đám sư tử nhỏ đều hò hét inh ỏi chuyện có một học sinh nhà khác phạm luật chạy vô trong này.

Bất quá, thử hỏi đương sự này có để ý không? Câu trả lời rất đơn giản, một chút không để vào trong lòng. Oda chỉ có hai tay bưng khay đồ ăn, một đường xông thẳng phòng của Atsushi, như thường lệ hồi hè đánh thức, rồi giúp thằng bé thay đồ còn có rửa mặt, ăn sáng.

Ngày nào cũng như vậy một ngày ba lần, sáng, trưa, tối. Dần dà, học sinh trong nhà này cũng quá quen thuộc thân ảnh đàn anh nọ chạy vô trong này với ít đồ dùng cho nam hài tóc trắng mới nhập học.

Cũng nhờ vậy, đám Harry cũng biết Atsushi chính là không thể nói hay nhìn. Khác với Dazai trong nhận định của họ không nói được do quấn băng kín mít. Kết cục, rất nhiều nữ sinh Gryffindor nảy sinh tâm tình lòng thương của bà mẹ.

Cho nên, Atsushi được đối đãi vô cùng tốt. Không chỉ có Oda giúp đỡ ổn thỏa sinh hoạt hằng ngày. Học tập cũng không trắc trở khi không đọc được chữ, tùy tiện một người ngồi cạnh đều sẽ nguyện ý đọc cho cậu nghe.

Dumbledore cơ bản cũng không quá để ý việc này. Tân sinh là người khuyết tật, không có gì lạ khi được các học sinh yêu thương chăm sóc nâng niu vô cùng cẩn thận. Về trò Oda, theo lời thì trò Nakajima là em trai của Dazai, Dazai cùng Oda với Ango luôn thân thiết, thằng bé này để ý Nakajima nhiều cũng không lạ.

Với cả, so với chuyện này, cụ càng có thứ để tâm hơn. Tom Riddle, cái tên này quá mức quen thuộc. Rất ít ai biết tên thật của Voldemort, tính đến nay thì có lẽ cụ là người duy nhất còn trên trần gian này biết Tom Riddle là tên thời đi học của chúa tể hắc ám đời thứ hai.

Chỉ có vậy, Tom bi ai thay, không những không kéo được ai xuống nước cùng mình, còn phải làm tấm khiên thịt đỡ đạn hộ.

E hèm, nãy giờ đi hơi xa chủ đề chính quá! 

Trở lại vấn đề, Hermione nhìn chằm chằm cái nam hài hăng say viết bài. Cảm thấy thế giới này thật bất công, đứa nhỏ tốt như vậy lại phải chịu khổ thế này:

“Atsushi này, em bao giờ nghĩ mình phải chịu những khuyết tật ấy. Rất không xứng không?”

Nam hài tóc trắng kinh ngạc ngẩng đầu, thuận thế nghiêng người chút đầy khó hiểu như không bắt nhịp được câu hỏi. Rồi đột ngột, cậu hơi mở to mắt chút rồi vỗ hai tay bộp một cái. Song, Atsushi chỉ cười thật dịu dàng mà lắc đầu:

“Không có đâu, chị Hermione. Điều này, thực sự rất xứng. Nếu như là để tên khốn kia có thể sống lại lần nữa.”

“Atsushi-kun, hiếm thấy em mùi mẫn như thế đó!”-Dazai ngồi kế bên nháy mắt một cái, cười thật tinh nghịch hích tay nam hài kia. Hiếm lắm mới thấy Atsushi không bất mãn hay phẫn nộ khi nõi về Akutagawa đấy!

“Em đang nói sự thật mà, Dazai-san.”-Atsushi cười khổ một tiếng, biểu cảm lại mang vài phần tưởng niệm cùng với đồng cảm.-“So với em, chẳng phải anh mới là người hi sinh rất nhiều thứ sao? Cho Chuuya-san….”

“Em nghĩ vậy sao?”-Nam hài quấn đầy băng gạc ngả người ra phía sau, đáy mắt tràn ngập tưởng nhớ. Năm đó, quả thực là quá nhiều chuyện xảy ra không ai có thể đoán trước được.

_____________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hôm nay không bị làm phiền a. Hảo viết sớm một chút~

Design a site like this with WordPress.com
Get started