-o0o-
AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
“Nè nè, em tên Tom hả? Năm nay mới nhập học sao?”
“Em tính vào nhà nào? Gryffindor đi! Nhà đó vui lắm á!”
“Làm sao em quen được Dazai hay được thế? Anh tìm cách nào cũng không làm được nha.”
Thiếu niên tóc đen ngồi co rúm trên ghế, bên tai liên tục văng vẳng thanh âm liến thoáng không dừng lại của một cái nam hài chỉ hơn hắn có một tuổi. Đôi đồng tử lục bảo sáng sáng còn thích thú nhìn hắn.
“Harry, cậu ở lại với Tom nha. Tớ đưa Atsushi-kun đi tìm Oda và Ango, hai cậu ấy đang khá lo.”-Nam hài đầy mình quấn băng gạc ác ý nhìn tình cảnh trước mặt, Ron Weasley sớm đã một bên ngồi thở dốc.
Ban nãy, Dazai chính là cầm tay nam hài tóc bạch sắc cùng Tom theo sau ra giữa sân ga chín và mười. Tình cờ, hắn lại bắt gặp đúng lúc Harry và Ron vội vã tông vào tường, kết quả bị bật ngược lại, không vô được.
Ôi rắc rối! Sao dạo này ngươi tìm tới ta lắm vậy?! Kiếm người khác mà chơi coi!
Cho nên, Dazai bi ai, cầm tay mỗi người dắt qua một lần. Đổi lại, hắn có thể vui sướng nhàn nhã như hiện tại. Harry một đường chú ý thẳng tới Tom, một cái đàn em lớp dưới năm nay thua cậu một tuổi nhưng có thể đi theo Dazai.
Atsushi-kun thoát nạn, hiển nhiên, do những cái khuyết tật của thằng bé hiện tại. Ai chắc cũng chỉ nghĩ là hắn hảo tâm giúp đỡ. Còn hành động quá thân thiết, bộ chưa thấy anh trai đỡ em trai nhỏ bị mù bao giờ hả?!
“Được! Tớ sẽ chăm sóc cho Tom!”
Thế là ném đi được một cục nợ. Nhất tiễn hạ song điêu. Hảo thoải mái~
Nghĩ xong, Dazai vòng qua sau lưng nam hài tóc trắng, một đường tăng tốc chạy thẳng! Nhanh, nhanh, nhanh, Odasaku sắp phát điên tới nơi rồi! Ango cũng không giữ được bao lâu nữa! Cứ như này thì tàu Hogwarts sẽ bốc hỏa vài toa mất! Chạy lẹ!
Rầm!!!
A, lẹ quá đâm trúng người ta rồi.
Atsushi ới, em có đau không? Anh nghe tiếng kêu nó to lắm!
Dazai suy nghĩ thì tỏ rõ quan tâm, miệng thì lại cười tới đáng khinh. Nói đúng hơn, cười tới không nhặt được mồm. Cười tới nằm lăn, nằm bò trên mặt đất!
Akutagawa, còn may, đứa nhỏ này không có ở đây. Ách, nhầm, giá treo mũ không có ở đây để v- Không đúng! Hắn đang tìm mỏi cả mắt, mòn cả giày để con sên kia nha! Nội tâm Dazai mâu thuẫn kịch liệt, đến đỡ người cũng quên nốt.
Cụ thể, Atsushi hiện đang ngã nhào lên người một cái nam hài tóc bạch kim, nằm đè lên người cậu bé nọ. Do không thể nhìn, cũng không thể nói, khi cậu chống tay làm điểm tựa hơi gượng dậy chỉ có thể dựa sát vào một chút dựa vào thính giác nhạy bén của hổ nhận biết đây là ai, giới tính còn có tầm bao nhiêu tuổi.
Nói chung, vô cùng ái muội, cùng với tình nhân dây dưa trên giường làm bước dạo đầu trong tư thế cưỡi ngựa cực giống nhau.
Nam hài quấn đầy băng gạc cảm động cầm cái khăn tay trắng trắng, chấm nước mắt giả không có trên mặt. Atsushi-kun lớn rồi, cư nhiên có thể chủ động như vậy! Lại còn là với đứa nhỏ con chưa biết tên!!! A ha ha ha!
Dazai biểu thị, dù biết cái việc làm này rất sai trái và sau đó hắn sẽ bị nhận sỉ vả không chỉ từ một người là Akutagawa hay Chuuya chưa thấy mặt. Mà còn có khả năng cao Odasaku cắt cơm cùng Ango cấm động vô bất cứ thứ gì trong vài năm tới. Bất quá, quên hết đi! Cười cái đã!
“Thực xin lỗi! Anh không sao chứ?!”
Draco nhăn mặt, hắn nhíu mày nhìn cái dòng chữ sáng sáng trước mặt, lại liếc qua nam hài tóc trắng với đôi mắt đen trống rỗng đầy vô hồn không lấy biểu cảm vô cùng lệch tông so với khuôn mặt bối rối, lo lắng cực độ.
Ai đây? Tân sinh năm nay? Còn có dòng chữ này, lại một cái học sinh không nói được?!
Nam hài mắt xám trong hơi nghiêng đầu, là tóc trắng, rất hiếm thấy. Lần đầu hắn thấy có người mang màu tóc kiểu này. Lạ ghê.
“Khụ! Rất xin lỗi, trò Mafloy. Em trai tôi không may đụng phải cậu, lần sau chúng tôi sẽ chú ý hơn.”
Nâng mắt lên nhìn người mới chen ngang. Dazai đồng học? Em trai? Vậy cũng không có gì lạ, người này gần như đến tận sau lễ hội ma mới bắt đầu bỏ phần băng gạc ra nói chuyện. Chẳng lẽ em trai cũng vậy? Di truyền sao?
Mà, mấy cái đó cũng không liên quan tới Draco. Slytherin sẽ không tọc mạch chuyện riêng tư trong gia đình nhà người khác. Hắn đứng dậy ngay sau khi Dazai đỡ người thăng bằng đứng lại, phủi đi chút cạn bụi không có trên người mới mặt lạnh nói:
“Hi vọng trò Dazai đây sẽ chú ý hơn.”
Chỉ có vậy, sau đó, nam hài tóc bạch kim liền đi thẳng. Vốn tính chạy qua trêu chọc, khích tướng Potter cùng con chồn đỏ kia một chút, vẫn là thôi đi.
Nhờ có vậy, Draco may mắn, thoát khỏi kiếp nạn đi đến đó chọc trúng quả bom nổ chậm Tom Riddle, nói cách khác là Voldemort-chủ nhân của cha hắn.
Dazai cười ha hả, rất chi là sảng khoái hướng về phía Atsushi. Màn kịch vừa rồi quá đủ để giải trí~
“Được rồi, Atsushi-kun! Chúng ta mau đ-“
Trên vai đột ngột có một bàn tay đặt lên, thanh âm trầm ấm quen thuộc vang lên đầy ý dịu dàng với nội dung trái ngược, phá luật đầy khủng bố:
“Dazai, tớ nghĩ chúng ta sẽ có cuộc nói chuyện dài đấy.”
“O-Odasaku, sao cậu lại ở đây?”-Nam hài quấn băng gạc cứng người xoay ra sau lưng nhìn cái thiếu niên tóc hung đỏ mặt đen kịt. Đừng nói là cậu ấy thấy hết rồi à nha.
“Tớ thấy cậu lâu quá nên lo lắng chạy xuống toa này. Nào ngờ thấy một màn khi nãy. Dazai, còn gì muốn trăn trối không?”
Thôi tiêu, Dazai đã có thể thấy được cánh cửa âm phủ mở ra đầy mời gọi, vẫy tay chào đón hắn rồi…
____________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Văn, toán, anh còn chưa có xong! Tại sao hôm nay lại thêm một cái môn có bài nữa là hóa vậy trời?! U hu hu hu! Ai thương cho nỗi đau này? T^T

