[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 29


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Dazai không biết nên bình luận thế nào về những gì xảy ra xuyên xuất khoảng thời gian từ hồi trên xe lửa tới giờ. Ngay cái giây phút chạm mặt giám ngục, mọi thứ quanh hắn mơ hồ lắm. Áp suất lạnh lẽo, khí chất ghê rợn xen vào đó là phần sát khí khiến người ta lạnh băng, gợi đến nhiều kỉ niệm đau buồn.

Quen thuộc, quá quen thuộc.

Cứ như…..hắn của năm mười lăm vậy.

Vô hồn, lãnh đạm, tàn khốc mà khát máu. Mặc kệ ai là địch, người là bạn, toàn bộ đều sẽ chém giết những lần không vui. Sẽ trừng phạt đầy kinh dị nếu không được giết, dập nát chân tới biến dạng, cho chúng ăn đất thỏa thích,….

Chuuya trước đây từng nói hắn:

“Cá thu ngươi ngày đó đúng là con quái vật sống!”

Nam hài tóc quấn băng tỏ vẻ, thế giới này là nơi giá treo mũ hồi sinh được, không hổ là nơi phù hợp với con sên đó. Chính mình ngày xưa cũng bị biến dạng thành cái đám nhìn đã thấy là quái vật rồi.

Mà, có lẽ bởi đã quá hiểu rõ cái này, hoặc họa chăng là nhờ dị năng. Dazai cũng không nhớ lại hình ảnh tàn khốc năm nào. Tựa nam hài mang mái tóc trắng bị cắt so le không đồng đều cả mặt sớm đã tái nhợt, giãy dụa gào thét tới mất kiểm soát suýt chút hóa hổ phá hủy cả khoang tàu.

Vì sao lại là suýt chút?

Bởi trước đó, ngay cái khoảng khắc giám ngục bước rồi, hắn, Oda và Ango đã nhào lên giữ lấy Atsushi. Oda cùng Ango là giúp giữ nam hài nọ lại, còn Dazai lại vô hiệu hóa dị năng. Tránh cho người khác thấy, còn có phá hỏng khoang tàu.

Đó là chưa kể tới, ngay phía bên trái, hắn cũng nghe được tiếng hét của giọng nói khá quen.

Ôi trời, quên mất Harry đã nhìn thấy tận mắt cha mẹ mình bị giết!

Mà thôi, cậu tự lo cho bản thân đi. À quên, có Tom lo cho cậu rồi. Bọn này còn phải lo cho Atsushi. Dù gì thì bằng đó chưa đủ làm bạo động ma lực, còn Atsushi-kun mà mất kiểm soát dị năng trong khi tớ không chạm vào được thằng bé là tiêu cả lũ.

Cho nên, Tom, ngươi tốt nhất chăm sóc Harry tốt vào.

Tuy không muốn lắm, bất quá, gương mặt nam hài tóc rối xù kia giống hệt Dazai. Và đương nhiên, hắn chẳng muốn để Ango, Oda hay chính mình thấy mặt mình chất đầy sợ hãi hay là thảm hại chút nào.

Tưởng tượng thôi đã thấy có vấn đề.

Sau cái vụ giám ngục, suy nghĩ đầu tiên của Dazai sau khi xuống được tàu tốc hành và yên vị trên một cái ghế tại sảnh đường nghe Dumbledore thông báo chuyện hệ trọng chính là:

Ta muốn giết ngươi, con hồ ly kia!!!!!

Chơi cái kiểu đó là đang muốn cái trường này nó sập luôn đúng không? Hả? Khai thật mau, Dumbledore!


Dazai kích động, lấy tay bấu chặt vào gấu quần ngăn bản thân đứng dậy đi lên xách cổ cụ già trăm tuổi. Atsushi không những khác nhà hắn, còn khác năm nữa! Nếu thằng bé cùng tuổi còn đỡ, Slytherin và Gryffindor có rất nhiều tiết học cùng.

Chậc!

Cứ thế này thì chẳng cần chờ tên tù nhân kia xuất hiện mưu sát cậu bé vàng gì gì đó. Trong trường sớm sẽ xuất hiện một con hổ từ hư không đi tàn sát học sinh kìa! Muốn làm thương? Muốn hóa đá hay dùng phép? Năng lực hồi phục của Atsushi rất mạnh, nhớ lần đầu bị Akutagawa chặt chân còn mọc lại được kìa. 

Còn hóa đá á? Dị năng của thằng bé có thể xé toạc cả không gian và cấu tạo dị năng. Chẳng lẽ phép thật thì không thể? Dị năng của hắn vô hiệu hóa được bùa chú, cho nên rõ ràng Atsushi làm được điều này.

Thử liếc qua dãy bàn nhà Ravenclaw và Hufflepuff, sắc mặt hai thiếu niên ở đó cũng có phần khó coi, thậm chí là có xu hướng muốn biến trắng hoặc tái xanh luôn rồi. Rất rõ ràng, cả Oda và Ango cũng đều đã nhận thấy điều này.

Nam hài quấn băng gạc đầy mình sầu não day day mi tâm, học ở năm khác nhau rất khó gặp mặt do thời gian biểu khác biệt. Odasaku có thể mỗi sáng chạy đến kí túc xá Gryffindor, cũng không thể kèm cặp thằng bé cả ngày để rồi đánh ngất lúc mất kiểm soát được.

Còn Ango…

Tốt nhất là quên đi. Cậu ấy rõ ràng bàn giấy làm việc tính toán thì đúng hơn, từ dị năng cho tới thể lực đều không phù hợp để đối phó với một con hổ.

Tính đi tính lại, rõ ràng hoàn toàn không có cách. Tóm lại chính là vô phương cứu chữa.

Vì cái gì Dazai không nghĩ tới cho Atsushi học Bế quan bí thuật? Đơn giản, chú ngữ đó cho Gryffindor học khó tương đương với tìm được Chuuya lúc này. Bảo một Slytherin học thì may ra vài ba năm sẽ thành công đó, còn nói một con sư tử xúc động nông nổi học thì….

Tốt nhất là quên đi.

Hắn cho dù tính cách biểu lộ bên ngoài nhởn nhơ tính toán không khác lắm sư tử đầu rỗng nhưng tâm thì vẫn đầy mưu mô. Cơ mà trong trường hợp này, rõ ràng có ngồi vắt óc ra cả tuần cũng chưa chắc có được cái phương pháp nào có thể mang danh hai từ ‘hợp lí’ cả.

Năm nay nhất định, sẽ khổ lắm đây.

____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Nga, qua bâng quơ một câu thôi mà nhiều người bình luận trả lời ghê :3

Cơ mà bộ ngữ điệu tiêu cực quá hay sao mà vài cái còn có cảm giác động viên và khuyên nhủ đừng bỏ truyện dạ? 😦

HẾT CHƯƠNG 29

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 28


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Draco mấy ngày nay kì thực rất tò mò. Sắp vào lại năm học nên họ đều đã mua sách vở đầy đủ cả theo thư nhập học mới gửi tới rồi. Chính là, sao cha lại mang nhiều thuốc về như vậy? Trong nhà đang có bệnh gì sao?

Hay thuốc đang bán rất chạy? Phụ thân luôn nói phải để ý kinh tế thị trường, mang lại về cho mình mà. Nam hài tóc bạch kim ngây thơ nghĩ, cũng bỏ qua việc bạn hắn liền đều mang lượng thuốc gấp đôi cả cha mình.

Lại nói, tuy rằng Draco không còn nhớ đoạn kí ức sau khi Oda và Ango xuất hiện, hắn vẫn rõ ràng Dazai đã cứu mình. Slytherin coi trọng tình nghĩa, hắn chấp nhận người nọ là bạn.

Ango và Oda ban đầu cũng là coi như không quen biết, sau cũng vì nể phục kiến thức nên đồng ý kết bằng hữu. Atsushi thì sớm đã qua vòng, em trai của Dazai, miễn cưỡng chấp nhận không cần thách thức cái gì.

Về phần Harry và Tom á? Người trước là do luôn bám Dazai, quen quá cũng chán việc gây sự rồi, làm suốt ai chả thấy mệt. Nên sớm đã từ thù thành bạn. Người sau là do đi cùng Dazai, đúng hơn là ở cùng ai đó nên Draco nhầm tưởng người nhà nốt, quen luôn.

Nam hài tóc bạch kim cơ bản, hoàn toàn không biết bất cứ cái gì trong đám người. Nói chung, nếu nhìn toàn diện thì Draco vẫn rất may mắn trong mắt Tom. Có những thứ không biết được là điều tốt đẹp nhất.

Lần này lên tàu lửa, hắn là cùng cả đám người Harry một khoang cùng Blaise là người bạn duy nhất Draco có ngày trước. Trong lòng không nhịn được cảm khái, thực sự, càng ngày lượng bạn hắn có càng ngày càng nhiều.

Thật khác trước kia, thế giới ngày đó nhỏ bé. Gần như cô đơn côi cút một mình trong vỏ bọc bảo vệ của mẹ cha.

Nam hài tóc bạch kim thở dài, liếc đôi đồng tử xám trong qua một góc khoang tàu. Ở đó, một nam nhân trông có phần tả tơi nằm ngủ. Lúc lên tàu thì các khoang khác đều đã đầy người nên họ chọn khoang này.

Thật không hiểu nổi người này có thể làm giáo sư, ở bất cứ môn học nào. Nhìn bộ dáng rõ ràng không thể tin tưởng được mà.

Sự việc sau đó, Draco biểu thị, hắn phải mách ba!

Trên tàu Hogwarts xuất hiện giám ngục! Đám bộ pháp thuật ăn hại đó! Lần này nhất định phải khiến phụ thân ép cho tên bộ trưởng đó không ngóc đầu lên được!

Mà, không thể không nói, thật không thể tin được thực lực của vị giáo sư mới nhận chức năm nay cũng khá mạnh đó. Ít nhất là tốt hơn nhiều so với bao cỏ Lockhart năm ngoái bị học sinh chỉ trích quá nhiều đến buộc phải thôi việc.

Ài, coi như năm nay xem ra sẽ học được chút gì đó không quá vô bổ.

Tính, dù sao hắn cũng không quá để ý lắm. Đằng nào thì giáo dục quý tộc sớm đã dạy qua hết mấy cái khóa học này rồi, cho nên cũng không lo gì mấy. Cái làm Draco để ý chắc cũng chỉ là mấy bằng hữu của hắn có học được gì hay không thôi à.

Nói thật, Giám Ngục đáng sợ quá đi mất! Tiếp xúc có một chút đã thấy ớn lạnh hết cả người, tận khi đoàn tàu tới nơi, ngồi lên xe ngựa không người kéo tới tận lúc đến lễ đường vẫn chưa hết sợ hãi nữa.

Và, sau lời thông báo của hiệu trưởng, Draco đã có thể xác định, hắn vô cùng vô cùng muốn đè đầu cưỡi cổ bộ pháp thuật. Vớ của Merlin, chỉ vì một tên tù nhân bỏ trốn liền vây chặt Hogwarts với giám ngục?

Đùa có mức độ thôi! Đúng là đây là lần đầu tiên có kẻ vượt ngục thành công Azkaban, bất quá, đâu có gì chứng minh tên đó sẽ tới Hogwarts! Đâu có lí do gì để tên tù nhân đó nhắm tới học…sinh.

Hơi nghẹn chính suy nghĩ của mình, Draco day day mi tâm, mày hơi nhíu. Hắn quên mất, trong trường có một cứu thế chủ đã đánh bại chúa tể hắc ám năm một tuổi, còn là bạn hắn. Chưa kể tới việc tù nhân Azkaban hầu như là bề tôi trung thành của kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai đó.

Cho nên, hiển nhiên, tên đó nhất định sẽ nhắm tới Harry.

Draco trước sự việc này tỏ vẻ, có bạn là nhân vật nổi tới một đống kẻ thù nhăm nhe cắt cổ đúng là quá khổ sở. Còn bị liên lụy theo cả đống việc.

Cuộc sống học đường sắp tới chắc chắn sẽ bị nhuốm thêm một màu tẻ nhạt nữa cho coi. Đúng là trong cái may có cái rủi. Được một thầy giáo có thể coi là kiến thức hiểu biết tốt và thực lực không tồi, đổi lại sẽ bị giám ngụ vây ám cả năm. 

Không biết đây là lỗ hay được lời nữa.

_____________________________________

Lời cuối của tác giả:

Cảm giác hảo mệt mỏi đâu. Dạo này đang khá là tự hỏi, mình viết truyện, rốt cuộc là vì cái gì đây?

HẾT CHƯƠNG 28

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 27


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Tom vĩnh viễn không bao giờ nghĩ tới có một ngày mình sẽ bị đè đầu cưỡi cổ, không chỉ một mà còn là rất nhiều lần. Nam hài tóc đen không biết làm sao nhìn ba người trước mặt. Vẻ mặt táo bón như vừa ăn phải một con sên.

Người mang mái tóc đen chẻ ngọn, hơi nhấc lên chiếc kính dày cộm trên sống mũi, vẻ mặt vô cùng tự nhiên thốt lên một câu:

“Ngươi đi tìm Luicus lấy tiền đi.”

Hắn nghe thấy giọng mình cất lên, cứng đờ một cách khó hiểu, không khác gì rô bốt:

“Làm cái gì?”

Sau đó, Tom nhận được ba ánh mắt nhìn hắn như kẻ tâm thần mới trốn viện ngay lập tức. Vẻ mặt nam hài quấn băng gạc còn tỏ ra có chút khinh bỉ trong khi thiếu niên mang mái tóc hung đỏ ra chiều đồng cảm.

Ango ho khan hai tiếng, có chút đứng không vững. Cả mặt đều là biểu cảm không dám tin. Song, cậu hơi trấn an mình trong lòng, bình tĩnh hỏi lại một câu:

“Ngươi nghĩ sau vụ cháy hôm trước, chúng ta còn gì trừ bộ đồ đang mặc lúc đó?”

Đương sự ngày đó dù là kẻ ngu cũng biết, không còn gì.

Tom há mồm, lại ngậm lại lần nữa. Vẫn không phát ra được tiếng nào.

Cái này là hết đường cãi.

Không có tiền coi như năm nay một quyển sách họ cũng không có, một tấm áo chùng đồng phục mua mới do kích cỡ cơ thể lớn hơn còn chẳng được. Tóm lại, tiền giờ vô cùng quan trọng. Mà họ thì không có lấy một knut nào.

“Thực sự….không còn cách nào khác sao?”

“Cậu nghĩ ta thích ăn xin tiền người khác hả?”

“…………”

Người nói là tên đeo kính, thì không sai chút nào. Đứa nhóc này quả thực không thích dựa hơi người khác kiếm sống.

“Tại sao lại là ta?”

“Vì Luicus chỉ nghe ngươi!”

Tom mắt cá chết nhìn Dazai hứng phấn cười tươi rói, đáp trả một câu không thể chối cãi nổi. Làm ơn, ngươi thì vui nhưng ta một chút cũng không vui nổi. Thật muốn phang vào cái bản mặt kia một cú đấm.

Cho nên, nam hài tóc đen chỉ đành theo lời họ. Xách tấm thân tàn tạ đi gọi Luicus thương lượng một chuyến.

Nhìn chằm chằm, người đang run rẩy quỳ xuống đất, hắn không nhịn được thở dài một hơi. Mắt thấy trong túi áo người nọ có hộp thuốc, Tom nheo mắt, cái nhãn quen quen. Hình như….là thuốc đau dạ dày? Còn có thuốc đau đầu, thuốc ngủ,…

Ài, Luicus, ngươi quả nhiên so với ta cũng khổ sở không ít. Ráng chịu đi, ta cũng hết cách rồi. 

Mà trước khi làm việc thất thố với nhục nhã như yêu cầu lấy tiền kia, Tom tỏ vẻ, hắn cũng cần thuốc.

“Luicus.”

“V…Vâng, chủ nhân.”

“Trong túi áo ngươi là cái gì?”

“Bẩm, là….là thuốc.”

“Đưa ta.”

Thân thể vốn có chút run nhẹ của nam nhân tóc bạch kim nọ đột ngột cứng đồ. Luicus cảm thấy không biết nên làm gì. Chúa tể hắc ám, là đang muốn ông đưa đống thuốc này? Để làm cái gì?

Lệnh là lệnh. Mặc kệ người này làm gì, ông vốn chẳng có quyền phản đối. 

Tiếp đó, Luicus biểu thị, đáng ra ông nên nhắm mắt lại cho lành thì tốt hơn.

Tại sao à? Chủ nhân của ông đã vô cùng hùng dũng, cầm toàn bộ hộp thuốc đều nốc sạch vào miệng.

Tất của Merlin! Phải biết lượng thuốc đó không ít chút nào đâu! Uống quá nhiều cùng lúc chẳng khác nào tự sát cả!

Sau hành động này thì sao? Chủ nhân của ông….đòi thêm thuốc.

“Còn không?”

“Hết….hết rồi.”-Luicus âm thầm trợn trắng mắt, chúa tể hắc ám từ bao giờ biến thành kẻ nghiện thuốc rồi? Tóc rối bù lên như vậy, tròng mắt cũng điên đảo tới muốn lọt cả ra ngoài, còn có lồng ngực phập phồng liên tục tựa mới bị bóp cổ. Merlin giáng thế, ban nãy ông cúi đầu nên mới không thấy hình ảnh khủng khiếp này!

“Luicus…”

“Vâng!”

“Vẻ mặt của ngươi?”

Nam nhân tóc bạch kim run rẩy thấy rõ, đồng tử xám trong lấy đầy cái hoảng loạn sợ hãi. Tiêu rồi, tiêu rồi, đừng nói là ông biểu lộ cả nó ra ngoài mặt đó?! Ông sắp chết rồi sao?

“Chủ nhân, xin thứ lỗi cho tôi!”

Khóe mắt Tom giật giật nhìn người quỳ phục xuống. Này này, ta còn chưa có ý kiến gì mà. Lại nói, sự việc ta sắp nói đây thì ta là người quỳ mới phải, ngươi đứng mới đúng! Có tên nào đi xin tiền ngạo mạn ngồi trên ghế thế này không trời!

Thôi thì, cứ nói đi chứ bộ dạng của Luicus, nói thêm câu nói chắc tên này đập đầu tự tử mất.

“Về tiền mua sách vở t-“

“Toàn bộ gia sản Mafloy là của ngài!”

Ê ê, ta không cần gia tài nhà ngươi đâu! Nhất là phía sau còn tận ba, bốn đứa dị nhân lấy đống tiền này. Ngươi mà cho ta hết là ngày mai bay sạch đó! Muốn ra ở bụi ngoài đường thì đi mà làm, ta còn chưa muốn thế đâu!

Nam hài tóc đen day day mi tâm. Hắn thực sự cần uống thêm thuốc đau đầu!

Tốt nhất ngày mai nên tàng trữ mua nhiều một chút, năm thùng cũng được. Không biết có qua nổi được ít nhất là tới năm học không nữa. Tom đột ngột cảm thấy, thà đến trường cùng Dumbledore đấu trí còn tốt hơn như này nhiều, không những khổ còn phải uống cả bó thuốc lớn vẫn chưa đủ.

______________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hảo xin lỗi vì ngày hôm qua không có chap mới! QAQ

Hạn nộp bài cả toán cả văn đều nhăm nhe hôm nay mà tới, làm bay màu còn chưa có xong! T^T

Cảm thấy hôm nay mình lết lên đây viết được đúng là kì tích!

HẾT CHƯƠNG 27

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 26


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nam nhân tóc bạch kim mệt mỏi ngả người trên cái ghế bành ấm áp trong phòng ngủ của ông. Cả gương mặt như già hẳn đi, đầy phiền não. Luicus day day mi tâm, lòng vẫn không nhịn được nháo tới rối thành một đoàn.

Chúa tể hắc ám vẫn còn sống! Quần hồng có ren của Merlin, ừ thì Luicus và mọi tử thần thực tử vẫn biết là chủ nhân vẫn đâu đó ngoài kia, nhưng ông có chết cũng không nghĩ người này sớm đã chạy đi thâm nhập vô Hogwarts! Còn là Gryffindor….

Luicus ôm mặt, hết sức khống chế tinh thần của chính mình tránh làm ra mấy hành động thô thiển. Phải quý tộc! Quý tộc lên!

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Thất bại đầy sầu muộn gục đầu xuống, xung quanh ông là cả một bầu không khí hắc ám. Luicus không kiềm chế được!

Draco, rồng nhỏ, con ông, vì cái gì lại thân thuộc với chúa tể hắc ám như thế?!

Và, đám nhóc đó là ai? Rõ ràng trông chúng chẳng có gì là sợ hãi khi ngồi trước kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai hết!

Chưa kể tới, lạy Merlin trên cao, sao cái tổ hợp đó còn có cứu thế chủ?!

Luicus cứ thế, loay hoay rối rắm với hàng đống câu hỏi. Mặc kệ cái gọi là, không giữ được bình tĩnh thật mất mặt quý tộc, ném qua một bên luôn ấy chứ.

Tối đó, gia chủ thế gia Mafloy lâu đời của vu sư giới, quang vinh thức trắng.

Vật vưỡng đi xuống nhà bếp của trang viên vào sáng hôm sau. Nam nhân tóc bạch kim có phần cảm thán, từ lần cuối ông xuống đây đã là bao nhiêu năm trước rồi? Luicus thật không có can đảm như mọi ngày xuống nhà ăn dùng bữa.

Con trai ông có vẻ quen thân với cả đám, không lo. Còn Cissy, phụ nữ rõ ràng tiếp thu tốt hơn rất nhiều, sớm đã cùng con trai đi ăn sáng với chúa tể. Ông còn không có lá gan to như vậy, vẫn là xuống bếp vừa ăn vừa nhìn bọn gia tinh làm việc đi.

Cạch!

“A, ngài Mafloy, buổi sáng tốt lành!”-Thiếu niên tóc hung đỏ quay đầu, theo đó nhìn người mở cửa lịch sự cười mà gật đầu một cái. Sau đó quay người, tiếp tục cầm muôi rán trứng. Vẻ mặt chuyên chú tới không để tâm tới Luicus thêm chút nào.

“Nga, không nghĩ tới quý ngài cao quý như Mafloy cũng xuống bếp ăn.”-Một người nữa đi tới trước mặt ông, thứ kì lạ đeo trên sống mũi, cúi người nghiêm chỉnh một cái. Song cũng qua ra chỗ thiếu niên nọ cầm vài ba đĩa thức ăn qua phía đối diện.

“A uy, là cha của Draco kìa! Không nghĩ tới quý tộc lại thích ăn bếp nha!”-Nam hài quấn băng gạc đầy mình vui sướng chạy ra, không chút để ý cầm tay kéo Luicus vào trong. Tới cái bàn nhỏ quây quần bốn, năm người gần đó mà mạnh mẽ ấn ông ngồi xuống một cái ghế còn trống.

“Phụ thân?”-Cậu nhóc mang đôi đồng tử xám trong hơi khó hiểu nghiêng đầu. Cha hắn làm sao lại xuống đây? Chẳng phải nói muốn ăn cũng phải lên phòng ăn, ở đây rất không tốt à?

Mà tình trạng của Luicus lúc này có thể tóm gọn bằng hai từ, tan nát.

Sao cái đám nhóc này lại ăn dưới bếp!? Này này, chúa tể hắc ám là đang quắc mắt nhìn ông đúng không? Luicus sâu sắc cảm thấy, ông đáng ra đừng nên xuống đây ăn, thà nhịn ăn sáng còn hơn như này….

Nam hài tóc trắng ngồi phía đối diện Luicus, hơi cúi đầu, không hiểu sao có chút đồng cảm với cha của Draco. Được rồi, cảm giác hiện tại chắc chắn chính là thà ném hết tự trọng tránh một thứ và phát hiện, cái nơi mình đến lại đụng mặt thứ đó.

Cậu hiểu mà. Atsushi thật sâu thương hại thay cho nam nhân kia. Nhớ năm xưa, từng tìm mọi cách tránh gặp mặt Dazai-san, toàn bộ thất bại. Vì sao á? Mỗi lần gặp mặt là một lần vị cấp trên này tự tử, không phá việc của người ta cùng lên cơn do tự sát bằng nấm độc phiền hà đến mọi người xung quanh.

Cho nên, Atsushi bình tĩnh, không có nói nhiều về việc hỏi tại sao Luicus lại xuống đây giống như người nào đó đang liên tục chọc ngoáy vấn đề này. Chỉ giản đơn ghi lên dòng chữ bằng chú ngữ:

“Chào buổi sáng, ngài Mafloy.”

Luicus bên kia nhìn dòng chữ, cứng ngắc gật đầu cho phải phép. Sau đó, câm lặng từ đầu tới cuối để mặc cả đám xôn xao bàn chuyện, chính mình trở thành bù nhìn rơm. Tưởng thế là yên bình, ông liền hối hận.

Ăn cùng bàn với kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy thì thôi đi, vì cái gì bọn nhóc này lại thích ôn lại kỉ niệm, bắt đầu kể lể cả đống chuyện trong trường vậy?!

Còn có, Draco, làm ơn, hãy vì chính tính mạng của con, đừng gọi người nào đó là Tom nữa. Cha chưa muốn con bị tra tấn tới chết, từ tận đáy lòng.

Bữa sáng kết thúc trong sự yên bình với nhiều người và tương đối khủng bố với một kẻ.

Nam nhân tóc bạch kim bình thản, mở nắp lọ thuốc dạ dày ra, nuốt khan năm viên không cần tới nước nữa. Hè này ông nhất định phải uống dài dài!

“Luicus, tới đây, ta có chuyện muốn bàn riêng với ngươi.”

Thanh âm hơi trầm lại dễ nghe của thiếu niên vang lên.

Là chủ nhân….

Sau tiếng gọi đó, ông có cảm giác, chẳng cần tới hết hè, có khi hết buổi nói chuyện này đã uống sạch đống thuốc. Chắc phải đặt hàng sớm thôi.

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Mai sẽ mất điện từ bốn giờ sáng tới tận mười một giờ nha. Hảo chán đâu~

Cái máy này chai pin mới đau nè! T^T

HẾT CHƯƠNG 26

Design a site like this with WordPress.com
Get started