EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: AKKI
-o0o-
Abraxas lắc đầu, bước về phía thư phòng của mình, cũng chỉ có thư phòng có thể làm hắn bình tĩnh lại.
Đặt Ansel lên giường, nhìn thuỵ nhan an tĩnh của y, Salazar vươn tay, ngón tay nhẹ nhàng vẽ lại lông vi cùng đôi mắt của Ansel. Phải cho Ansel uống độc dược nhanh, bằng không không chừng một ngày nào đó y sẽ chẳng bao giờ mở mắt ra nữa.
Salazar cúi người, nhẹ nhàng ấn một nụ hôn lên trán Ansel “Al, mộng đẹp nhé.” Nói xong liền đứng dậy rời khỏi phòng.
Mới vừa ra khỏi phòng, Salazar liền nhìn thấy Abraxas tâm tình nặng nề đang chuẩn bị đến thư phòng, trực tiếp gọi hắn lại: “Abra.”
“Chủ nhiệm.” Abraxas dừng chân, cung kính nói “Anh trai con, hiện tại thế nào?”
“Đã ngủ rồi,” Salazar nhìn lướt qua phía sau Abraxas, không phát hiện bóng dáng Tom liền hiểu rõ “Tom đi rồi? Hai người cãi nhau?”
Abraxas trầm mặc một chút rồi nói lảng sang chuyện khác, hiển nhiên không muốn tiếp tục dây dưa chủ đề về Riddle nữa “Chủ nhiệm, độc dược không phải đã nấu xong sao, vì sao không cho anh ấy uống?”
Salazar mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương của mình, không muốn trả lời câu hỏi này của Abraxas “Abra, hôm nay mượn thư phòng nhà trò một chút, ta tìm một ít tư liệu.”
Salazar ngồi trong thư phòng, trong tay là cuốn sách đã truyền được ngàn năm của gia tộc Malfoy. Đau đầu, lại vươn tay xoa nhẹ huyệt thái dương.
Độc dược đã nấu xong, nhưng Salazar không dám đưa cho Ansel uống. Ngàn năm trước cũng vậy, ngàn năm sau cũng vậy. Tuy rằng biểu hiện của hai lần đều giống nhua y như đúc. Nhưng, trong lòng Salazar luôn có một tia bất an tồn tại.
Ngàn năm trước, bởi vì uống thuốc, Salazar đã dùng chính máu của mình làm thuốc dẫn, mới miễn được mấy cái di chứng mà sách nói. Nhưng bây giờ, phải lấy gì làm thuốc dẫn?
Thể chất hiện tại của Ansel và ngàn năm trước có chút khác nhau, ngàn năm trước, máu trong cơ thể y chỉ có mỗi Malfoy. Nhưng hiện tại, trong cơ thể Ansel không chỉ có mỗi huyết thống Malfoy, còn có máu của Salazar hắn, có thể nói, cũng coi là nửa Slytherin. Hiển nhiên, hắn không thể dùng máu mình làm thuốc dẫn được nửa.
Salazar đang phân vân, nhưng bệnh của Ansel không thể trì hoãn. Ăn mòn của thời không ngày càng nghiêm trọng, thêm nữa, trong người Ansel có máu của hắn, hai người đã sinh ra chút liên hệ nào đó. Có lẽ cũng vì cái liên hệ đó, mà Salazar bị lốc thời gian cuốn đến đây, tất cả hậu quả đều do Ansel gánh chịu.
Salazar lấy từ torng ngực ra một lọ độc dược màu lam nhạt. Cuối cùng, nắm chặt trong tay. Hiện tại không còn cách nào khác, chỉ có thể liều mạng. Nếu phát sinh chuyện gì, Salazar hắn nhất định không để cho một mình Ansel y chịu đựng.
Ràng buộc của Ansel và Salazar càng ngày càng chặt, không chấp nhận một ai đó chen chân vào.
Salazar cẩn thật cất lọ độc dược, đứng dậy trả cuốn sách kia về chỗ cũ, mình lại trở về phòng lẳng lặng bảo hộ bên cạnh Ansel.
CHờ đến khi Ansel vừa tỉnh, cho y uống độc dược. Sớm muộn gì cũng uống, không bằng tranh thủ lúc bệnh còn chưa quá nặng uống luôn cho rồi. Cho dù xuất hiện bất cứ di chứng gì, cũng sẽ nhẹ một chút. Nếu cứ kéo dài thời gina mà không làm gì, sẽ chỉ làm mọi thứ càng không xong.
Ansel vẫn luôn ngủ rất sâu cho đến tận tối mới tỉnh, nhìn thấy Ansel tỉnh lại, Salazar liền chạy nhanh đến “Al, có đói bụng không? Hiện tại muốn ăn gì?”
Ansel chớp chớp mắt, nhìn Salazar, sau đó vươn tay vướt vuốt mặt hắn một chút “Lão sưm bậy giờ là mấy giờ?”
Salazar bởi vì sợ ánh sáng quá chói sẽ kích thích Ansel, sau khi đặt y lên giường liền kéo màn lại. Mà Abraxas biết Salazar lo lắng Ansel, không muốn cũng như không dám quấy rầy gõ cửa gọi hai người ra ăn tối. Cho nên, Salazar bây giờ cũng không biết khi nào rồi.
Salazar đứng dậy, hé màn ra một chút, bầu trời bên ngoài đã chuyển thành màu đen, vài ngôi sao nho nhỏ đính trên tấm màn đen tuyền, lập loè trước mắt hắn.
Trong lòng Salazar kinh ngạc, nguyên lai, đã trễ thế này rồi, hắn làm sao không cảm nhận được chút gì?
Salazar đi đến bên mép giường, cúi người nhéo nhéo mũi nhỏ của Ansel, buồn cười nói: “Al, em sắp thành heo rồi, hiện tại đã tối, có đói bụng không, ta lệnh cho gia tinh mang đồ ăn lên.”
Ansel lắc đầum nhìn biểu cảm của Salazar, thoải mái cười “Lão sư, người có tâm sự sao? Mau nói với con cho con bớt nhàm chán đi.” ( đây là bản gốc “Mau nói ra làm ta cũng nhạc a nhạc a” mình bó tay)
Salazar sửng sốt, khoé mắt nhẹ nhàng giựt giựt, mặt vô cảm búng trán Ansel một chút, làm trên trán y nỗi lên một đốm đỏ nhỏ “Thật là càng ngày càng không ra gì, mau đứng lên về phòng của mình đi! Phòng ngủ của ta không thu cái loại bạch nhãn lang này!”
Ansel uỷ khuất ngồi dậy, ôm cái chăn mỏng trên người vào ngực, kéo dài âm điệu làm nũng “Lão sư ~~~ con sai rồi ~~~”
“Ta muốn đi ngủ, lớn như vậy rồi, đừng có làm nũng với lão sư của mình nữa.” Salazar không biểu tình nhìn Ansel, một bộ kiên quyết. Kỳ thật nếu cẩn thận quan sát, sẽ thấy ánh măt Salzar căn bản không đặt trên mặt Ansel, mà đặt trên móng vuốt nhỏ của y!
Ansel uỷ khuất, nước mắt lưng tròng ôm chăn xuống giường, mỗi bước đềy lưu luyến nhìn về phía Salazar hy vọng hắn có thể tha thứ. Kết quả, Salazar căn bản không nhìn thấy y, hắn còn đang bận thưởng thức cảnh đẹp ngoài cửa sổ kìa.
Ansel cắn răng, bước ra cửa, trong lòng lại chần chờ một chút, ý đồ vãn hồi quyết định của Salazar “Lão sư……………”
Salazar đỡ trán, chuẩn bị leo lên giường tiếp tục làm lơ mỗ đáng thương kia, kết quả phát hiện, vật nhỏ kia gom hết toàn bộ dồ trên giường hắn mang đi! Đây là, hắn làm sao ngủ!
Salazar buồn bực, nhưng mà khi nhìn thấy Ansel nước mắt lưng tròng, bao nhiêu hoả khí của hắn nháy mắt tan biến “Trở về đi, em nhóc con này, cuốn toàn bộ đồ của ta mang đi, ta làm sao có thể ngủ!”
Nghe được Salazar nói, Ansel lập tức sau cơn mưa trời lại sáng, gương mặt tươi cười chạy đến trước giường, trực tiếp nhảy thẳng lên, vứt hết mớ đồ trong lòng ra, nhào vào trong lòng Salazar, vừa lòng cọ cọ “Không lấy hết, lão sư sẽ cho con trở lại sao?’
“Sẽ không.” Salazar nhướng mày nhìn tiểu miêu đang cố gắng làm nũng trong lòng mình, chỉ huy “Hiện tại đang là mùa hè, đừnh có ngồi trong lòng của ta mà làm nũng, không nóng sao? Mau sửa sang mớ chăn gối lại!”
Ansel uỷ khuất bĩu môi, một bên nhỏ giọng một bên múa múa tay xếp lại chăn gối bị mình quậy tung “Cái gì mà mùa hè hay không mùa hè, rõ ràng là không nóng, nếu nóng, Abra nhất định sẽ không bỏ qua cho đám gia tinh kia đâu, lại không phải bùa hạ nhiệt vô dụng, lừa trẻ con gì chứ.”
Nhìn Ansel sắp xếp chăn gối xong, Salazar cố ý nói “Lừa trẻ con thôi.”
Ansel bực mình, rồi lại không dám tức giận, chỉ sợ Salazar đuổi mình ra khỏi phòng, đành phải thở phì phì ôm cánh tay nằm xuống “Không để ý đến lão sư, con ngủ!”
Salazar nghiêng cơ thể nhìn nhìn Ansel quay lưng với hắn mà ngủ, buồn cười đẩy một chút “Mau cởi quần áo, mặc đồ như vậy ngủ, làm sao ngủ được? Mau đi ta thay đồ cho ta, bằng không liền đuổi em ra ngoải.”
Mặt nhỏ của Ansel nhăn thành một đoàn, nhìn như cái bánh bao trắng nõn, lời lẽ chỉ trích “Lão sư, người không đau con!”
“Nga? Nói em đổi đồ ngủ bằng không thương em?” Salazar nghiền ngẫm nhìn Ansel, đối với câu chỉ trích không đau con của Ansel, Salazar trực tiếp lựa chịn bỏ ngoài tai.
“Người!” Ansel hít một hơi, lần thứ hai nằm xuống , quay mông vô mặt Salazar “Con không nói chuyện với người nữa, con ngủ!”
Nhìn Ansel cuộn thân thể lại rất giống mèo con, Salazar kéo ma lực của mình thành một sợi tơ nhỏ, sau đó cuộn nó lại, vươn tay búng thằng vào ót Ansel, làm y đau đến mức nhảy dựng lên.
Ansel che ót lại cảnh giác nhìn Salazar, trong mắt như có ngọn lửa nổi lên “Lão sư, người tại sao luôn hki dễ con!!”
Mặt Salazar chẳng có biểu cảm gì, nhướng mày vươn ngón tay chỉ vào quần áo trên người Ansel. Ý tứ muốn biểu đạt vô cung rõ ràng.
“Hừ!” Ansel khẽ hừ một tiếng, ngửa đầu “Lão sư người ghét bỏ con cứ việc nói thẳng, con nói Abra kiếm phòng khác cho mình! Không thèm ở torng phòng chịu đựng người nữa, hừ, tìm được hậu đại của mình liền ghét bỏ con, người có mới nới cũ!”
Nói, Ansel rất có khí thế bò từ trên giường Salazar xuống, trên đường đi ra cửa lại bị Salazar xách trở về.
Salazar thành thạo nhanh chóng lột hết toàn bộ quần áo của Ansel ném xuống đất, chỉ chừa một cái quần lót, đem tiểu cá chạch trơn bóng Ansel nhét vào torng chăn.
Đầu không đủ dùng, lúc bị Salazar lột sạch Ansel chỉ có cách dùng hai tay nhỏ nắm chặt chăn, không biết xấu hổ hay buồn bực, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng rống to: “Salazar Slytherin, người chơi lưu manh!!!!!”
Hai người không ăn tối, cứ như vậy ngủ hết một đến ngày hôm sau.
Vốn dĩ Ansel thuộc diện mới tình, mà người vừa mới tỉnh ngủ sẽ không thấy đói; trong khi đó, Salazar thể chất xà tổ hiển nhiên không giống người thường, cho dù có không ăn một ngày, cũng chả có chuyện gì xảy ra (một buổi chứ???)
Cho nên nói, hai người kia một ngày chả ăn gì ngủ đến sáng hôm sau.
Sáng sớm hôm sau, Ansel tỉnh lại, vừa mở mắt liền phát hiện mình trơn bóng lòng trong lòng Salazar. Được rồi, ít nhất y còn mặt một cái quần lót. May mắn Salazar còn mặt áo ngủ, không có giống nhu Ansel. Bằng không, vài cc máy của Ansel nhất định sẽ nhuộm đỏ một mảng giường.
Tuy nói vậy, nhưng vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mĩ của Salazar, mặt Ansel củng “tách” một cái mà đỏ bừng, hai rặng mây hồng ở mỗi bên má, làm cho y nhiều ra vài phần nhu nhược.
Bên này Ansel vừa tỉnh, Salazar cũng mở mắt, nhìn Ansel mắt không chớp đỏ mặt nhìn mình, Salazar trong lòng sung sướng “Như thế nào? Ngủ một giấc dậy liền choáng váng sao?”
Ansel nhẹ giọng “Hừ” một tiếng, chôn đầu trong mớ chăn “Lão sư nhanh rời giường mặt quần áo đi!”
“Nha, đây là thẹn thùng? Trước kia ngày nào cũng lăn qua lăn lại trên giường của ta sao không thấy em thẹn thùng a?” Salazar một bên ghẹo Ansel, một bên đứng dậy cởi đồ ngủ, duỗi tay lấy áo sơ mi.
Bị ngôn ngữ của Salazar kích thích, đầu nhỏ của Asel chui ra khỏi mớ chăn mỏng, phồng má cãi lại: “Đó là vì con lúc ấy còn quá nhỏ!”
Nhưng vừa mới chui ra, liền nhìn thấy nửa người trên không mặc đồ của Salazar, Ansel trong lòng cả kinh, lại lần nữa trở về bộ dạng của một con ốc sên nhỏ.
“Qúa nhỏ a, ta như thế nào lại nhớ rõ ràng em lúc ấy đã năm 4 rồi còn ầm ĩ muốn theo ta, nói cái gì mà trong ký túc xá một mình cô đơn sợ hãi gì đó?” Salazar mặc quần áo xong, đi qua vỗ một cái lên người đang cosplay ốc sên Ansel “Mau ra đây, ta thay quần áo xong rồi.”
Ansel ngượng ngùng động động, lộ ra một đôi mắt ngập nước, đáng yêu đến mức khiến cho người khác muốn hung hăng chà đạp mấy phát “Cái kia………. Lão sư, người ra ngoài trước đi………..Con còn đang khoả thân……………”
Salazar bất đắc dĩ, hung hăng nhéo mặt Ansel mấy cái mới hả giận đi ra, trước khi đi còn không quên kích thích tâm tư trẻ thơ của Ansel một chút “Khảo thân? Ta đã sớm thấy hết toàn bộ từ hồi em 4 tuổi, bây giờ mới biết thẹn thùng, chậm!”
Nói xong, Salazar nhanh chóng đi ra ngoài.
Ansel ngồi dậy, buồn bực nhìn Salzar bỏ chạy mà hừ mạnh, cầm lấy quần áo của mình nhíu nhíu mày “Đều là lão sư, cầm hành lý của con mà bỏ quên ở dưới.”
Không có biện pháp, Ansel không thể lấy được đồ để tắm, đành phải mặc lại bộ quần áo hôm qua. Sau đó “uỳnh uỳnh uỳnh” chạy ra ngoài.
Mời vừa chạy ra ngoài, một con gia tinh đã xuất hiện trước mặt Ansel, cung kính khom lưng nói: “Tiểu chủ nhân, chủ nah6n ra lệnh cho Dora mang ngài xuống ăn sáng.”
Ansel sờ sờ bụng mình, đã xẹp đến mức không thể xẹp hơn, hôm qua cả ngày không ăn gì, hôm nay nghe được hai chữ ăn sáng đột nhiên lại đói…………..
Ansel gật gật đầu, đi theo Dora đến phòng ăn, nhìn Abraxas, Lucius và Salzar đã ngồi sẵn, trên bàn cũng bày ra thức ăn phong phú, Ansel cũng chạy nhanh nhanh đến.
Ansel không hề nghĩ ngợi, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Salazar. Ansel nhìn bánh mì trước mặt, bít tết, thịt xông khói, lạp xưởng, nấm, cà chua, đậu hầm, sữa bò lạnh, ngũ cốc, sữa chua và một ít trái cây, trong lòng đột nhiên hậm hực. Hắn trước khi xuyên qua là một người Trung Quốc chính hiệu, hiện tại muốn ăn đồ cực cay thì làm sao bây giờ………………..
Bất quá nhìn Lucius và Abraxas đang yên lặng ăn sáng, Ansel cũng cầm bánh sừng bò trước mặt một miếng rồi lại một miếng, khát liền uống sữa bò lạnh đã được rót sẵn bênh cạnh.
Nhưng Salazar vẫn luôn chú ý Ansel hơi buồn bực, làm sao lại cảm thấy Ansel có vẻ không muốn ăn lắm?
“Al? Làm sao vậy? Mặt nhìn cứ như trời sập đến nơi ấy.” Salazar bóp bóp khuôn mặt phính phính của Ansel, tò mò hỏi.
Nghe được thanh âm của Salazar, Abraxas cũng ngừng động tác trên tay, nhìn về phía Ansel, ánh mắt thắc mắc. Lucius còn lại đối với Salzar rất tò mò, ánh mắt cứ bất động thanh sắc quét qua quét lại trên hắn.
“Không có gì” Ansel ngoan ngoãn lắc đầy, cho dù có ở Trung Quốc cũng sẽ chẳng có ai ăn mấy món cay cay vào bữa sáng, bữa sáng vẫn là nên ăn thanh đạm một chút “Con chỉ là đang suy nghĩ vài thứ, hơn nữa còn hơi buồn ngủ.”
Ngeh được Ansel nói, mày của Ansel và Salazar đồng thời nhíu lại. Salazar nhìn biểu cảm buồn ngủ của Ansel, tay cầm nĩa hơi dùng sức. Cho dù có để lại di chứng cũng bất chấp, bệnh trạng của Ansel đã không thể kéo dài hơn được nữa.
Ansel nuốt xuống bánh mì trong miệng, giống như vô tội mở miệng: “Nhìn con làm gì? Ăn no hết rồi sao?”
Abraxas ho nhẹ một tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn sáng. Tính tình của anh trai hắn hắn có thể không biết sao?!! Ansel hiện tại chính là đang nói, nhìn nữa đi, xem ta có đem mấy người thành kiến mà chà đạp không!
Làm em trai…………không dễ chút nào a.
HẾT CHƯƠNG 36