TRANSLATOR: JUNE
BETA: KYU (YUNA)
-o0o-
Harry bước vào văn phòng, mỉm cười với người phụ nữ ngồi sau bàn làm việc. Cậu thầm than trong lòng khi người phụ nữ đó đỏ mặt giao lịch trình cho Harry. Tại sao lại là cậu? Cô ta không nhận ra cậu còn quá trẻ so với cô ta sao? Khẽ phàn nàn vài tiếng, Harry tiến về lớp học đầu tiên trong ngày. Cậu chợt cảm thấy băn khoăn với chàng ma cà rồng vừa thấy. Từ màu mắt của anh ta và việc cô gái bên cạnh đứng rất gần, Harry có thể đoán ra anh ta là ma cà rồng ăn thịt động vật, vì thế việc này không đáng lo lắm, cho dù anh ta luôn có thể mất kiểm soát vào một lúc nào đó. Tại sao cậu không cảm nhận được anh ta khi lướt qua thị trấn? Anh ta mới tới? Hoặc có thể anh ta vừa trở lại sau một chuyến đi xa. Harry sẽ phải để ý đến mọi cái chết kỳ lạ và thật cẩn thận khi đi qua khu rừng. Cậu ghét bị nhầm thành bữa tối.
Harry đưa tờ giấy bạc của mình cho giáo viên và phóng lẹ tới một chiếc ghế trống, lấy đồ của mình ra trong lúc cố gắng phớt lờ những cái nhìn xung quanh. Hít một hơi thật sâu, cậu buộc các cơ của mình thả lỏng, nhưng rồi lại vô thức để chúng căng cứng lên khi ma cà rồng lúc sáng bước vào phòng. “Tuyệt thật!”. Không, Harry sẽ không giả định bất cứ điều gì. Cậu sẽ phớt lờ anh ta và cố gắng kết bạn với vài người trong lớp.
“Chào.” Harry cố gắng không co rúm người lại vì giọng nói ngọt ngào đột ngột vang lên trước khi quay mặt về phía phát ra âm thanh.
“Xin chào.” Anh trả lời, nhanh chóng đánh giá cô gái trước mặt.
“Tớ là Jessica, cậu là Harry phải không?” Cậu gật đầu.
“Chào mừng đến với Forks. Có đúng là cậu đến từ Anh không?” Jessica dán chặt mắt vào Harry khiến cậu cảm thấy cần phải chiến đấu với mong muốn bịt miệng cô ấy lại. Rõ ràng cô ấy là mối đe dọa cho sự tỉnh táo của cậu. Bắt gặp một cái nhìn thoáng của ma cà rồng qua khóe mắt, Harry thề rằng cậu đã bắt được một tia thích thú trên khuôn mặt tái nhợt đó.
“Đúng rồi.”
Giáo viên đâu?
“Tớ có thể dẫn cậu đi tham quan Forks nếu cậu muốn và chỉ cho cậu tất cả những nơi thú vị có thể đến.”
Tại sao cô ấy không đề nghị cởi áo ngoài thay vì cố gắng tỏ ra quyến rũ nhỉ?
“Cảm ơn nhưng tôi có thể tự đi sau.”
Cái gợi ý đó có mất của cô ấy cái gì không nhỉ?
“Cậu có chắc không?” Cô ấy đang cố gắng tạo ra mấy tiếng rên rỉ à? Và dường như việc đẩy ngực của bạn vào mặt ai đó là một hành động vô cùng thô thiển.
Jasper vừa nhìn Jessica cố gắng nói chuyện với chàng trai mới vừa phải cố gắng để không cười. Đứa trẻ tội nghiệp. Anh có thể cảm thấy sự kinh hoàng và ghê tởm của cậu ta lan khắp căn phòng. Cho dù chàng trai này đang bực mình, cậu ta chỉ có thể cố gắng từ chối cổ một cách lịch sự, nhưng vô vọng. Và Jasper đã nghĩ rằng lớp học sẽ rất nhàm chán. Có lẽ anh nên giúp? Bởi vì chàng trai mới tới, cậu Harry này, hình như sắp phạm phải lỗi lầm rồi. Anh đã sẵn sàng để truyền cho Harry chút sự bình tĩnh trước khi cậu ta không thể kiểm soát được.
“Nghe này, tôi không hứng thú với một kẻ xuề xòa như cô đâu.” Harry đột ngột quát to, khiến cả căn phòng im phăng phắc. Jasper có cảm giác rằng không ai thực sự biết Harry muốn nói gì, nhưng cậu ta đã làm được. Không đời nào Jessica lại thích việc bị gọi là lả lơi cho lắm nên thật tốt khi Harry đã sử dụng một thuật ngữ ít được biết đến hơn. Mặc dù vậy, Jessica vẫn hiểu điều gì đã xảy ra.
“Hiểu chưa?” Harry kéo dài, phóng đại giọng nói của mình.
“Cậu… cậu.” Jessica lắp bắp. Harry vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Rồi, Jasper cau mày khi cô ả đột ngột lùi lại. Có điều gì đó đã làm bừng lên nỗi sợ trong cô ta.
“Ngu hết thuốc chữa luôn.” Harry lẩm bẩm, nhưng Jasper có thể dễ dàng nghe thấy. Anh quyết định theo dõi Harry, tìm hiểu điều gì đã khiến Jessica sợ hãi cậu ta. Anh sẽ không để cậu ta gây ra bất kỳ nguy hiểm gì cho Bella.
___________________________________________
Bella nhăn mặt, nhắm mắt lại khi cô loạng choạng trên cầu thang, chờ đợi cơn đau do va vào bê tông. Nhưng nó không đến. Mở mắt ra, Bella thấy trước mặt một chiếc áo sơ mi màu xanh lá. Ngẩng đầu nhìn, Bella bắt gặp đôi mắt còn xanh hơn màu áo kia, đang dõi cô đăm đăm với vẻ lo lắng.
“Cậu có sao không?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Bella gật đầu. Harry giúp cô đứng thẳng dậy rồi lùi lại.
“Cảm ơn. Tôi là Bella.” Cô đưa tay ra và cậu nắm lấy.
“Harry, mặc dù tôi nghĩ rằng cả thị trấn đã biết điều đó.” Anh cười toe toét, và cô cười theo.
“Tôi mới tới vào năm ngoái thôi. Đừng lo lắng. Cái sự mê muội đần độn đó sẽ qua nhanh thôi.” Bella động viên Harry, điều này khiến cậu thở ra một hơi nhẹ nhõm.
“Tôi hiểu rồi.” Harry đột nhiên nhìn qua cô, và lùi lại.
“Hình như như ai đó đang đợi cậu. Tôi mong sẽ thấy cậu trong bộ dáng khỏe mạnh hơn.” Với nụ cười cuối cùng, cậu lướt qua cô vào tòa nhà. Bella quay lại và mỉm cười khi nhìn thấy Jasper. Làm sao Harry biết Jasper đang đợi cô? Nhún vai, cô hướng về phía anh và mỉm cười rộng hơn khi Jasper an ủi cô.
“Cậu ổn chứ?”
“Tôi ổn. Harry đã cứu tôi. Tôi có cảm giác cậu ấy cũng thích được chú ý như tôi.” Jasper nhếch mép cười trong khi Bella hơi nhướng mày.
“Hãy để mắt đến Jessica. Mấy chuyện sáng nay khá … thú vị.”
“Ồ, mà về chuyện đăng ký học lại. Jasper, cậu không gặp khó khăn gì luôn hả?”
“Không có gì cả. Họ rất nhiệt tình và vui vẻ giúp tôi.”
“Và cậu chẳng liên quan gì đến niềm hạnh phúc của họ?” Cô hỏi và Jasper nhún vai.
“Có thể có một chút.”
_______________________________________________
Bella để Jasper mang khay của mình khi họ tiến đến chiếc bàn ăn mà Cullen vẫn thường ngồi. Nó khá cứng, nhưng chẳng là gì so với trước kia. Họ ngồi xuống và Bella thỉnh thoảng lấy một thứ gì đó trên khay của Jasper để khiến cho mọi người nghĩ anh đã ăn chút gì đó. Căn phòng im lặng và sau đó ồn ào bàn tán khi Harry bước vào phòng. Đôi mắt xanh lục nhìn quanh căn phòng một cách thận trọng trước khi cậu quyết định chọn cái bàn mà chỉ có duy nhất Mike Newton đang ngồi. Jasper căng thẳng trước cảm giác thù địch từ Mike và Bella nắm chặt tay anh.
“Tôi có thể giúp gì cho cậu?” Harry hỏi, khi Mike lao tới túm lấy cổ áo cậu.
“Mày nên xin lỗi Jessica vì đã thô lỗ đi.” Anh ta gầm gừ. Harry chỉ nhướn nhướn mày.
“Tại sao tôi phải làm thế? Thật khó hiểu nếu như đó là lỗi của tôi. Cô ấy không nhận ra rằng ai đó đang cần được yên ổn cho tới khi tôi nói huỵch toẹt ra.” Harry trả lời, gần như chán nản.
Đột nhiên Harry thấy ngứa ngáy chân tay. Cậu muốn đập thằng nhóc trước mặt nhưng lý trí mách bảo cậu không nên làm thế. Cậu đã hiểu quá rõ giết chóc trong những năm tháng chiến tranh, nhưng cậu không thể mạo hiểm tham gia vào một cuộc chiến trong trường học. Bỗng nhiên, một sự bình tĩnh xâm chiếm cậu. Harry cảm thấy cơ thể mình thư giãn một chút. Tinh tế liếc nhìn xung quanh, cậu phát hiện ra ma cà rồng đang ngồi gần đó với Bella, cả hai đều lo lắng quan sát. Ồ, cậu ma cà rồng đã tạo ra luồng cảm xúc tuyệt vời đó, Harry sẽ phải cảm ơn anh ta. Mặc dù nhìn đi chỗ khác, Harry vẫn thành công né Mike đang vung tay về phía cậu. Harry lẹ làng nắm lấy cổ tay thằng nhóc, giật người cậu ta ra đằng sau, và ghim chặt cánh tay vào lưng cậu ta.
“Lùi lại. Tôi không muốn đánh nhau đậu.” Harry nói như ra lệnh. Phép thuật của cậu luôn nhạy cảm với những cuộc chiến, khiến lời nói của cậu trở nên uy lực hơn. Harry buông tay ra và Mike loạng choạng bỏ đi. Căn phòng im lặng khi mọi người nhìn chằm chằm vào cậu. Harry gầm gừ trong hơi thở, tuyệt thật. Thế này thì tha hồ mà đi xã giao làm quen. Harry nhặt chiếc túi bị đánh rơi của mình và quay người rời đi.
“Harry!”. Cậu quay lại và thấy Bella đang vẫy tay với mình, đẩy ra một chiếc ghế ở bàn của cô. Cậu do dự, nhìn ma cà rồng đang gật đầu nên nhanh chóng bước tới và ngồi xuống.
“Cảm ơn.” Harry nói nhỏ khi lấy ra một chiếc bánh sandwich.
“Không sao. Harry, đây là Jasper.”
“Rất vui được gặp cậu.” Harry mỉm cười chào và Jasper gật đầu.
“Cậu đã nói gì với Jessica?” Bella hỏi và Harry hơi đỏ mặt, nhìn chằm chằm vào thức ăn của mình.
“Về cơ bản cậu ấy đã gọi Jessica là gái điếm mặc dù tôi nghi ngờ có ai khác hiểu vì anh ấy đã sử dụng tiếng lóng.” Harry nhìn lên khi Jasper giải thích, hơi nhún vai.
“Tôi nói có sai lắm đâu.” Cậu chống chế, và Jasper gật đầu.
“Cậu đã gọi cô ấy là …” Bella kéo dài nụ cười khiến cả hai người đàn ông đều cười theo. Thật vui khi thấy cô ấy cười. Harry không biết tại sao cô lại buồn như vậy nhưng nếu hành động của anh khiến cho cô vui vẻ thì hãy cứ như vậy đi.
HẾT CHƯƠNG 3