[HAIKYUU!!] Abduction


TRANSLATOR: PARK HOONWOO

BETA: KYU

-o0o-

Cậu đã ở đâu trong suốt khoảng thời gian mình biến mất?” Người phóng viên ngồi trước Oikawa, hiển nhiên đang cực kỳ mong chờ câu trả lời. Hầu hết các đài truyền hình địa phương đều đã theo dõi anh ta cũng như cố gắng tìm hiểu anh ta đã đi đâu và làm sao anh ta có thể trở về an toàn như vậy.

Nụ cười của anh ta ngọt ngào đến giả tạo.

“Biến mất nào?” 

“Nhân cách của cậu như sh*t vậy, Oikawa.” Iwaizumi nói, đảo mắt nhiều đến mức muốn rớt luôn tròng ra ngoài “Tại sao cậu không nói với tớ chuyện gì đã xảy ra?” 

“Để? Cứ như cậu sẽ tin tớ vậy.”

Mặt Iwaizumi càng nhăn hơn “Sao cậu có thể chắc chắn như thế trong khi cậu còn chưa từng nói cho tớ?”

Oikawa cào cào móng tay của mình. Hai người đang ngồi trong phòng khách của Iwaizumi và khi sự căng thẳng ngập tràn, ngôn ngữ cơ thể đã không bỏ rơi bọn họ. Già hơn một tuổi so với lần cuối bọn họ nhìn thấy nhau, nhưng sự tương tác giữa cả hai vẫn không hề thay đổi.

“Tớ thấy không cần thiết, Iwa ~ chan. Tớ chẳng bị thương hay gì đó -” Oikawa đột ngột ngừng lại ngay khi Iwaizumi đập mạnh tay lên cái bàn bên cạnh.

Cả hai đã không nói chuyện với nhau trong một khoảng thời gian rất dài.

“Tớ tưởng cậu đã chết rồi, Tooru” Iwaizumi càu nhàu, bằng giọng nói run rẩy ẩn chứa nguy hiểm của anh.

Oikawa hít sâu một hơi khi nghe tên của mình, sau đó nghiêng người về phía trước và đặt tay của mình lên vai Iwaizumi.

“Tớ xin lỗi, Iwa. Tớ biết đó là một khoảng thời gian rất dài, và tớ thật sự xin lỗi. Tớ chỉ……cậu sẽ chẳng tin tớ đâu……không một ai sẽ.” Anh ta thầm thì, và miệng của Iwaizumi nghiến chặt.

“Nó thật sự tệ đến thế sao? Cậu không tin tớ đến thế sao?” Iwaizumi cao giọng nói.

“Không, không, tớ không có, tớ chỉ nghĩ nó rất không tin được. Ngay cả tớ cũng không nghĩ nó thật sự xảy ra. Có lẽ tớ đã bị bọn Yakuza bắt cóc hay gì đó!” Oikawa kháng nghị “Làm ơn, quên nó đi được không?”

“Vậy là tớ phải quên tất cả trong một năm nay?! Oikawa, tớ đã cố chấp nhận cuộc sống không có cậu. Thậm chí bọn tôi còn làm một đám tang giả chết tiệt cho cậu, cậu có hiểu không? Thậm chí cậu còn không nói vì sao cậu bỏ rơi bọn tớ cả một năm để rồi bọn tớ nghĩ rằng cậu đã ngoẻo rồi! Thỉnh thoảng, cậu rất con mẹ nó ích kỷ, cậu biết không? Cả thị trấn nghĩ rằng cậu đã chết và tớ đã đớn đau thế nào khi sống thiếu cậu, dù tớ có đùa rằng mình không nhớ cậu, nhưng tớ vẫn nhớ cậu gần chết! Cậu có hiểu không? Má nó chứ, Oikawa, cậu thậm chí còn không thể nói cho người bạn thân nhất của mình!! Cậu còn ai khác ngoài tớ?”

“….Tớ thật sự xin lỗi, Iwaizumi. Xin hãy tin tớ, tớ chưa bao giờ muốn tổn thương cậu đến thế. Tớ thậm chí còn không nhận ra mình đang làm gì vào giây phút ấy.” 

Iwaizumi nuốt nước mắt vào trong, không tin nổi lắc lắc đầu. Cậu đứng dậy rời khỏi căn phòng, lao vào phòng ngủ. Oikawa xem đó như một dấu hiệu cho kết thúc, và cuộc chiến kết thúc, trong khi mọi thứ chưa giải quyết được gì.

Sau trận chiến đó, mối quan hệ của cả hai đã thay đổi. Hiển nhiên không quá nhiều, nhưng mỗi khi cả hai trò chuyện, Iwaizumi không thể không tự hỏi rằng liệu Oikawa có tin mình không, và Oikawa có đang nghe mọi thứ mình nói hay không. Một vết nứt im lặng xuất hiện trong mối quan hệ của cả hai. Sau một khoảng thời gian dài, báo chí chỉ muốn nhấn chìm Aoba Johsai để tìm những câu trả lời hay những câu chuyện hay ho hơn, mấy bức thư “Bọn em rất vui vì anh đã trở lại!!” toàn là những lời bày tỏ bình thường vô cùng, và sự căng thẳng giữa Iwaizumi và Oikawa cũng dần biến mất, vết rách tự liền lại, ký ức về cuộc chiến đó cùng với “một năm xa cách” (như Oikawa giỡn) bị nhét vào góc nào đó trong bộ nhớ của cả hai. Mỗi khi có ai đó nhắc đến nó, Oikawa chỉ nhún vai trong khi Iwaizumi tự đặc xá cho mình phắn sang nơi khác. Họ né tránh nó bằng mọi giá, không bao giờ muốn nó xuất hiện trong tâm trí cả hai lần nữa.

Nhiều năm sau, nó gần như đã biến mất, bị thay thế bởi nhiều những “lần đầu” khác. Câu tỏ tình đầu tiên, nụ hôn đầu, lần đầu tiên qua đêm bên cạnh nhau với tư cách người yêu, kỷ niệm một năm, mối tình đầu nữa. Khoảng thời gian một năm đó như một đốm sáng nhỏ trong thời gian cả hai chung sống, gần như không được nhớ đến để rồi bị chìm vào quên lãng.

“Chúc mừng sinh nhật lần thứ 27, Tooru.” Iwaizumi thì thầm trong căn phòng ngủ tối thui của bọn họ. Oikawa ngã nhào, nhìn chằm chằm anh. Họ đã chỉ nhìn nhau, suốt mấy phút sau đó, không ai muốn phá rối khung cảnh im lặng trong chiếc chăn ấm áp thoải mái này. Nhưng như mọi thứ phải có, nó bị phá vỡ. Oikawa nhẹ nhàng nói, hơi ngập ngừng.

“Anh vẫn muốn biết chuyện gì đã xảy ra chứ?”

Iwaizumi lung lay “Ý em là….”

“Yeah.”

“Hiển nhiên rồi.”

Oikawa thở dài và tựa lên khuỷu tay của mình. Cuối cùng, Iwaizumi đã có thể đối mặt với chính mình, chuẩn bị tinh thần cho sự thật. 

“Em đã muốn biến mất.” 

Iwaizumi hít mạnh nhưng vẫn không nói gì. Anh để Oikawa tiếp tục.

“Em biết điều đó thật ích kỷ. Em cũng không phủ nhận rằng nó rất tồi tệ….Nhưng em lại không kiểm soát được mong muốn của mình.” Cậu ta dừng lại đôi chút và xem xét phản ứng của Iwaizumi, nhưng tất cả những gì cậu nhận được lại là một ánh nhìn suy tư. “Em đã luôn ước điều này mỗi tháng, mỗi tối, muốn đi ngủ và chẳng bao giờ thức dậy nữa, hoặc là tỉnh dậy ở một nơi xa xôi nào đó. Em hoàn toàn tin rằng điều nhiệm màu này sẽ thành sự thật nếu em đủ kiên trì. Và…..well, em đoán rằng mình đã thành công, bởi vì một ngày nọ em đã không thức dậy trên giường của mình, hay có thể nói là trên Nhật Bản.”

Iwaizumi chớp mắt, với một nỗi buồn hoặc sự rối loạn nào đó. Oikawa chẳng rõ.

“Em không biết làm sao nó có thể xảy ra hay ai đã làm, nhưng em đã được cách ly thế giới này trong một năm. Em không biết mình đã ở đâu, hay chuyện gì xảy ra, hoặc làm sao em có thể trở về. Thứ duy nhất em nhớ là những dải màu sáng chói và sự hối hận tột cùng, vì vậy em không thể giải thích nó cho dù em muốn. Có lẽ….có lẽ em đã được đến thế giới linh hồn, hay gì đó.”

Oikawa ngừng lại. Cậu không còn gì để nói. Iwaizumi cũng không nói gì, và lần này, sự im lặng không còn thoải mái nữa, nó ngột ngạt vô cùng.

“Làm ơn nói gì đi mà.”

“Em muốn biến mất” Iwaizumi thỏ thẻ. Nó là một câu hỏi hơn là một câu trần thuật, và Oikawa đã chầm chậm gật đầu “Và thành công?” Lại một cái gật chậm chạp nữa.

“…”

Dưới sự ngạc nhiên của Oikawa, Iwaizumi bắt đầu phá lên cười. Cậu phẫn nộ ngồi dậy, cộng thêm chút tổn thương và bối rối.

“Cái gì?! Có cái gì buồn cười?” 

“Xin lỗi! Xin lỗi, chỉ là…” Iwaizumi điều hoà nhịp thở của mình “Em đã bị người ngoài hành tinh bắt cóc” hắn thầm thì, nhìn chằm chằm vào khoảng không với khuôn mặt đỏ bừng, vô cùng bối rối. Oikawa chỉ nhìn chằm chằm, hoàn toàn không nói nên lời.

“Em đoán vậy” Oikawa nói sau nhiều phút.

Iwaizumi đột nhiên lăn lại gần Oikawa hơn và khoá anh ta lại bằng một nụ hôn, khiến Oikawa im lặng lần thứ hai trong khoảng thời gian không đầy mười phút. Sau đó, họ tách ra và Iwaizumi lại thầm thì điều gì đó.

“Em biết đấy, anh sẽ tin.” 

“Có lẽ” Oikawa trả lời, vẫn hơi hoài nghi.

“Anh đã và luôn yêu em say đắm, Oikawa. Tại sao anh lại không?”

“…..No comment.”

Lần này, Iwaizumi cười nhạo và kéo cậu ta vào lòng một lần nữa, lâu hơn lần trước nhiều. Sau đó,

“Anh rất tiếc vì em đã cảm thấy vậy đấy, Tooru. Anh sẽ làm mọi thứ để khiến nó tốt lên, bất cứ điều gì.” 

“Bây giờ ổn mà.”

“Chắc chắn rằng lần sau mang cả anh theo nếu em biến mất, được chứ?”

“Em không ngại đâu.”

“Cơ mà anh vẫn hy vọng em không bao giờ làm thế nữa.”

“Tại sao phải biến mất lần nữa? Em không nghĩ em sẽ. Em có bảo vệ rồi mà.”

“Tuyệt.”

“Oh nín đi, anh vừa nói mình đang chìm vào tình yêu say đắm với em đấy, đồ đần.”

“Nó là sự thật.” 

“….Em cũng yêu anh nữa, Hajime.” 

Hoon: Hết rồi, đây là lần đầu tiên tui trans á, có ném đá thì ném nhẹ nhẹ thôi nhe. hì hì

TOÀN VĂN HOÀN

[Haikyuu!!/TsukiHina] From Me To You – Oneshot


TRANSLATOR: BĂNG

BETA: BĂNG

-o0o-

Summary

Lá thư từ người bị em bỏ lại.

Gửi thân ái,

Anh biết em sẽ bảo rằng anh không phải kiểu người thường xuyên viết thư thế này hay thích bày tỏ cảm xúc. Nhưng… sau những chuyện đã xảy ra, anh nghĩ ít nhất anh cũng có thể thể hiện cảm xúc thật của mình, chỉ với em.

Vì thế, em nên cảm thấy vui khi anh chỉ làm điều này cho em mà thôi.

Nhớ là cảm thấy may mắn.

Thành thật với em, anh nhớ khi bọn anh vừa biết chuyện, anh đã không thể tin được, vì em là em mà, em sẽ không làm chuyện như vậy, đúng không? Bất kể thế giới này có vùi dập em thế nào, em đều sẽ gạt nó sang một bên. Đó là một ngày mưa âm u rả rích, gió thổi từng cơn lạnh buốt, tụi anh đều chắc chắn rằng Takeda-sensei và Huấn luyện viên Ukai đang giúp bọn anh căng cơ, vì đây chỉ là một trò đùa thôi, phải không? Em sẽ không làm vậy, đặc biệt khi tụi anh luôn ở đó vì em mỗi khi em cần. Nhưng ánh mắt mờ mịt chứa trọn nỗi buồn và tuyệt vọng của bọn họ như muốn nói với anh rằng điều đó là thật, anh đoán vậy.

Nhưng anh không tin đâu.

Không tin.

Không.

Đã rất khó để chấp nhận sự thật này.

Và vẫn rất khó để chấp nhận, anh đoán vậy.

Vậy nên, anh đã gào thét rằng anh không tin những lời dối trá của bọn họ, cho đến khi tận mắt chứng kiến.

Anh lao đến chỗ của em, bỏ ngoài tai sự thật rằng phải mất một tiếng để đến đó bằng xe hơi, vậy nên tận hai tiếng sau anh mới đến được đó. Trong một thoáng, anh đã cảm thấy chút thành tựu đó, vì từ trường đến chỗ của em rất xa đấy.

Anh bước vào, rơi nước mắt gào tên em khi những người khác bắt đầu vây lấy anh để nói gì đó, nhưng anh chỉ muốn nhìn thấy em.

Chỉ em.

Luôn chỉ mình em.

Lúc đó mẹ em lại gần anh với đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, hai má bà sưng húp. Anh đi theo bà và cầu xin rằng anh chỉ muốn thấy em. Bà lặng lẽ dẫn anh đến chỗ của em, anh không thể cử động, cứ như chúng bị dính vào nhau vậy, và anh cứ đứng như thế, như một pho tượng trước cửa phòng em. Mãi một lúc anh mới có thể bước vào, khi mẹ em đẩy nhẹ anh từ phía sau; môi anh run lên và nước mắt vẫn cứ trào ra không ngừng.

Lúc bước vào, anh đã phải nhắm mắt lại trong một thoáng, vì căn phòng sáng đến chói mắt, nhưng khi mở mắt, toàn bộ ánh nhìn của anh đều đặt trên người em, mọi thứ đều nhòa đi; chỉ còn lại em đọng lại trong mắt. Giây phút anh tiến lại phía em anh mới nhận ra rằng, mắt anh vẫn chưa thôi phủ nước kể từ lúc bước vào tòa nhà này.

Giây phút khi bàn tay anh chạm vào làn da không còn vương hơi ấm của em, như thể mọi tường thành vững chắc trong tim đều vỡ nát vào cái khoảnh khắc anh gục xuống bên em, mí mắt sụp xuống và cảm xúc ùa ra không kiểm soát được. Anh thầm thì bên đôi tai không còn nghe được ấy nữa; về những ước mơ và hứa hẹn của em và anh, về những đích đến em đã đặt ra để vươn tới, và cả tương lai của hai ta. Anh kể mọi thứ cho em, trong lòng lặng lẽ cầu nguyện những người trên cõi kia mà anh chưa từng tin, đem em trở về.

Anh không biết mình đã quỳ bên em bao lâu, những gì còn sót lại trong đầu anh là khi cả đội đến, lại thêm những giọt nước mắt rơi xuống trong căn phòng này.

Trả lại em cho mọi người.

Cho anh.

Hai tiếng là khoảng thời gian để mọi người gửi lời tạm biệt đến em, và cả những lời cuối cùng muốn nhắn nhủ. Sẽ không bao giờ là đủ để mọi người nói cho em hết những điều chúng ta muốn em nghe. Khi thời gian không còn nữa, bọn anh được dẫn ra khỏi phòng, ánh mắt vẫn muốn nấn ná lại ở dáng hình lặng lẽ của em; chưa ai có thể ngừng rơi những giọt nước mắt khóc thương. 

Không thể tin được đây sẽ là lần cuối cùng được thấy em sau ngày hôm nay.

Sẽ không bao giờ còn được thấy em mỗi sáng, giờ nghỉ hay mỗi chiều nữa.

Mẹ em đã gọi anh lại khi gia đình em dẫn cả đội đi khỏi. Bà nói anh có thể ở lại thêm một giờ nữa, vì em đã kể với họ anh quan trọng với em như thế nào. Anh không nhớ mình đã trả lời bà như thế nào, nó khá là mơ hồ và nhạt nhòa.

Thành thật mà nói thì nó vẫn khá là nhạt nhòa.

Khi mẹ em đưa anh vào phòng, cạnh em, bàn tay anh bỗng nhiên muốn ôm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em quá đỗi. Mặc kệ cho dù nó có lạnh lẽo hơn nhiều so với trước đây; từng cái chạm, khoảnh khắc và phút giây được ở cạnh em, anh đều sẽ cất giữ như một món quà trong tim.

Anh kể cho em về những ước mơ, hoài bão, cảm xúc của anh và cả một tương lai anh muốn dựng lên, với em.

Anh nỉ non bên tai em rằng anh sẽ và luôn yêu em đến nhường nào.

Khi thời gian không còn nhiều nữa, anh đặt một nụ hôn lên trán em, điều mà em luôn bảo rằng mình không thích.

Anh hôn lên hai mí mắt em; những nụ hôn luôn làm em cười khúc khích.

Anh hôn lên má em; nơi em luôn muốn anh đặt những cái hôn của mình lên.

Anh hôn lên chóp mũi em; nơi em luôn làm em nhột mà rụt lại về sau.

Và anh hôn lên những đốt ngón tay mà em luôn phủ nhận là nó không làm em đỏ mặt.

Khi anh nhìn em một lần cuối, anh thì thầm vào khoảng không của căn phòng lời hứa cuối cùng giữa hai ta.

Đã vài tháng kể từ lần tạm biệt ấy, khoảng thời gian đầu anh đã rất cô đơn, lạc lõng trong vô định, à và cả tức giận nữa. Anh chỉ trích tất cả những người anh gặp; đội bóng, Huấn luyện viên Ukai, Takeda-sensei, các thành viên khác, và cả gia đình anh nữa.

Đã rất tối tăm, mờ mịt, u ám khi em không còn ở đây nữa.

Rất lạnh lẽo.

Anh tụt dốc dần, rơi xuống một cái hố sâu tuyệt vọng và không còn cảm thấy muốn làm gì cả.

Nhưng, anh đoán, gia đình anh không muốn cảnh tượng ấy tiếp diễn, và đã đưa anh đi trị liệu; họ còn nhờ sự trợ giúp từ câu lạc bộ bóng chuyền, và mọi người nhờ những đội khác nữa.

Toàn những kẻ dối trá.

Nhưng sau vài tháng trị liệu, anh có thể vui vẻ mà nói rằng anh bắt đầu cảm thấy tốt hơn, một chút.

Cuối cùng anh đã có thể nói về em mà không suy sụp.

Chỉ đôi khi thôi.

Gia đình của em và anh rất vui với những chuyển biến tốt dần ấy. Và các thành viên đã tổ chức một buổi tiệc barbecue để ăn mừng.

Anh đã dành riêng một dĩa có những món em thích, và anh biết ơn vì không ai nói gì về việc đó.

Tất nhiên không có sự hồi phục nào là hoàn toàn, nhưng mọi người vẫn ở đó, mỗi khi anh vấp ngã và quay lại con đường cũ.

Và anh rất mừng cho họ.

Thật sự là anh không xứng đáng với những điều đó.

Nhân tiện thì hôm nay anh sẽ đến thăm em, đã một tháng từ lúc chúng ta có chút thời gian một mình. Trường học và bóng chuyền đã giành mất khá nhiều thời gian của anh, xin lỗi, nhưng anh đã lên kế hoạch mọi thứ cho hôm nay. Vậy nên đừng bĩu môi giận dỗi nhé.

Và anh nghĩ đây là thời điểm thích hợp để hoàn thành lời hứa với em ở bệnh viện. Cuối cùng anh cũng có cảm giác tốt hơn những ngày gần đây, vậy nên chờ anh nhé, được không?

Anh yêu em rất rất nhiều, mặt trời nhỏ của anh.

Chúng ta sẽ lại ở bên nhau thôi, Shouyou.

Mãi là của em,

Mặt trăng của em.

Note: Mặt trăng của ai đó còn có nghĩa là họ muốn dành cho bạn tất cả.

TOÀN VĂN HOÀN

[Haikyuu!!] Kenma’s Playground Adventure – Oneshot


TRANSLATOR: BĂNG

BETA: BĂNG

-o0o-

Đó là một ngày hè đẹp trời cực kỳ thích hợp để đi dạo và ra ngoài chạy nhảy. Nhưng với một bé Kenma 5 tuổi thì đó lại là ngày rất kinh khủng. Mẹ bắt bé chia xa trò chơi điện tử yêu dấu để ra ngoài chơi với người bạn thuở nhỏ phiền nhiễu của mình, Kuroo.

Đã vậy khi cả hai đến sân chơi, Kuroo lại bỏ đi chơi với Bokuto, cậu bạn cùng lớp của Kuroo, làm Kenma cảm thấy khó chịu.

“Kuroo ngốc. Mình sẽ không cho anh ấy chơi trò chơi điện tử nữa!” Kenma nhỏ lẩm bẩm một mình với gương mặt tức muốn xì khói, khiến bé trông rất giống một chú mèo con cáu kỉnh.

Kenma quyết định sẽ chỉ ngồi ở băng ghế và đợi Kuroo quay lại để cả hai về cùng nhau, vậy thì mẹ sẽ không tức giận vì bé đã về nhà một mình.

Trong lúc ngồi nhìn chằm chằm vũng nước trước mặt, bé có thể nghe thấy tiếng mấy đứa nhóc trong sân chơi đang cười đùa vui vẻ. Bé thở dài một tiếng.

“Mình đã muốn về nhà lắm rồi.” Kenma rầm rì.

“Levochka! Đừng làm thế!” Kenma nghe một giọng nữ hốt hoảng kêu lên, nhưng bé lờ đi, tiếp tục nhìn chằm chằm vũng nước như thể nó là thứ thú vị nhất trần đời.

SPLASH!!

Kenma giật mình. Nguyên người bé gần như ướt sũng. Ngay lập tức bé ngẩng đầu lên nhìn nghi phạm vừa bắn nước lên người mình. Bé thấy một thằng nhóc với mái đầu màu bạc, chắc tầm 4 tuổi, đứng chình ình ngay giữa vũng nước hồi nãy.

Thằng nhóc đó không nhúc nhích, mặt từ từ chuyển thành màu trắng bệch. Kenma hừ một tiếng rồi tặng nó một cái lườm cháy mắt, cảm thấy khá là khó chịu với bộ đồ nhớp nháp ướt nhẹp. Đôi môi của thằng nhóc đầu bạc hơi run run, mắt nhòe nước. Có lẽ là đang sợ hãi và cảm thấy mình vừa làm điều không hay.

“HWAAAA! NEE-SANNN!” Thằng nhóc đó khóc òa lên, dụi dụi đôi mắt nhẹp nước với bàn tay run run. Một chị gái tóc vàng khoảng chừng 7 tuổi chạy đến ngay sau đó. Chị ấy ôm thằng bé vào lòng, vỗ vỗ lưng nó, cố gắng trấn an đứa em trai bé bỏng của mình.

“Chị rất rất xin lỗi, là do chị không chú ý đến thằng nhóc!” Cô bé tóc vàng quay về phía Kenma nói lời xin lỗi. Kenma chỉ gật đầu, chạy ra khỏi chỗ đó, tránh những tia chú ý bắn về phía mình về chuyện không may vừa xảy ra.

Kenma trốn trong một cái đường hầm nhỏ màu vàng của cái cầu trượt trong sân chơi. Bé thấy lạnh vì bộ đồ ướt, nhưng bé không muốn về nhà một mình.

“Kuroo mau đến đưa em về nhà đi.” Bé lẩm bẩm. Kenma ôm lấy chân mình và vùi mặt vào đầu gối. Bé muốn về nhà lắm rồi. Bé không thích ra ngoài chút nào.

“Này cậu ơi! Cậu muốn ra đây chơi đuổi bắt với tụi mình không?” Một giọng nói vang lên làm bé giật mình. Bé ngẩng đầu lên, thấy hai đứa nhóc, một đứa có đôi mắt to giống mèo, với con ngươi nhỏ xíu cùng cặp lông mày có như không và đứa đang gọi bé, cũng có đôi mắt mèo nhưng với cặp lông mày sâu róm hơn. Kenma cứ nhìn chằm chằm hai thằng nhóc đó, não đang cố gắng phân tích tình huống bây giờ.

“Mình là Tora, đây là bạn mình, Shohei. Cùng làm bạn và lại đây chơi với tụi mình đi!” Thằng nhóc tên Tora giới thiệu bản thân và bạn mình với Kenma, cả hai nhìn Kenma cười ấm áp.

“X-xin lỗi. Mình đang mệt. Mình không muốn chơi.” Kenma lắp bắp, bé nhanh chóng đứng dậy và chạy ùa ra khỏi chỗ Tora và Shohei đang đứng, để lại hai thằng nhóc khó hiểu đứng đó.

Kenma chạy mãi đến khi bé vô tình vấp phải chân mình và té uỵch xuống đất. Đầu gối bị trầy một vết và bắt đầu chảy máu. Kenma khóc thút thít, cố gắng kìm lại tiếng nức nở, nhưng với một cậu bé 5 tuổi thì điều đó là quá sức.

Một tiếng kêu đau đớn bật khỏi môi. Bỗng bé cảm thấy có ai đó đang dùng khăn tay lau đầu gối rướm máu của mình. Bé rụt rè nhìn người đang giúp mình, là một anh trai với mái tóc màu nâu nhạt và đôi mắt cùng màu, với nụ cười tỏa nắng trên môi.

“Này, nhóc không sao chứ? Nhóc đến đây một mình à?” Anh trai đó hỏi Kenma.

“Đ-đau quá, đầu gối em đau quá. E-em đến đây với Kuroo.” Kenma cố gắng hết sức để trả lời câu hỏi. Một cái cau mày hiện lên gương mặt của cậu bé đang giúp Kenma.

“Kuroo Tetsurou?” Cậu bé hỏi lại. Kenma gật đầu thay cho câu trả lời.

“Thằng đó thật là. Sao có thể để nhóc lại một mình rồi đi chơi với Bokuto cơ chứ.” Anh ấy đột ngột đứng dậy. “Chờ ở đây nhé. Anh sẽ túm đầu Kuroo lại đây để nhóc được về nhà.”

Vài phút sau, như đã nói, anh ấy quay lại với Kuroo, liên tục cằn nhằn về việc Kuroo đã vô trách nhiệm thế nào khi để một cậu nhóc 5 tuổi ở một mình và đi chơi với Bokuto.

“Tớ hiểu rồi, Yakkun, tớ xin lỗi, là lỗi của tớ khi để Kenma lại mà không có người trông chừng.” Kuroo vội vàng nhận lỗi với mong muốn ngăn cái người tên Yaku ngừng trách móc với anh.

Kuroo tròn mắt khi thấy Kenma, anh thấy vết trầy trên đầu gối bé và cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng. Anh đến gần, cúi người lau nước mắt cho Kenma.

“Leo lên lưng anh đi, anh sẽ cõng em về nhà. Xin lỗi vì đã không ở lại chơi với em, Kenma.” Kuroo xin lỗi. Kenma chầm chậm đưa tay lên quanh cổ Kuroo trong lúc Kuroo cẩn thận đứng dậy cõng bé lên.

“Kuroo, em vẫn giận anh lắm đấy.” Kenma nói bằng giọng hờn dỗi. Kuroo khẽ cười.

“Anh biết. Anh xin lỗi Kenma.”

“Em sẽ không cho anh chơi trò chơi điện tử của em một tuần.” Kenma vẫn phụng phịu với Kuroo. Anh cười nhẹ.

“Anh sẽ nhờ bà nướng bánh táo để làm lành với em.”

“Duyệt!” Kenma trả lời ngay lập tức khi nghe Kuroo nhắc đến món ăn yêu thích của mình. Còn Kuroo khẽ cười khi nghe thấy câu trả lời.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started