[TW + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 8 + 9 + 10 + 11


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: EMMA

-o0o-

Chương 8

Sau khi sinh hoạt đi vào trật tự, Carlisle cũng bắt đầu đến bệnh viện làm việc. Hôm nay Carlisle đi làm như bình thường, sau khi đến thì bắt đầu kiểm tra thường xuyên cho mấy bệnh nhân, y lại đến phòng thí nghiệm nghiên cứu. Đến giữa trưa  trợ lý của y mới vội vàng chạy đến thông báo rằng bệnh viện mới nhận một ca của người phụ nữ nào đó nhảy cầu tự tử, nói y đến cấp cứu gấp . 

Sát trùng và mặc đồ phẫu thuật, Carlisle vừa vào phòng phẫu thuật đã phát hiện bệnh nhân căn bản không thể cứu được, cổ cô gãy đến mức biến dạng, hiện tại chỉ còn sót lại chút hơi tàn mà thôi.

Y duỗi tay nhẹ nhàng xoay phần đầu của bệnh nhân lại, đập vào mắt y  là gương mặt khá quen thuộc.

Carlisle  nhớ lại một chút, cuối cùng cũng tìm được phần ký ức thuộc về người phụ nữ này trong kho trí nhớ khổng lồ của mình. Đó là khi y vẫn chưa có người làm bạn, ở lại một thị trấn nhỏ làm bác sĩ, trong lúc vô tình đi ngang qua nhà nào đó thì thấy có một cô bé bị thương, đồ nghề của y lúc đó đầy đủ vô cùng, nên liền sơ cứu giúp cô bé.

Cô bé khi ấy ngày nào năm trước đáng yêu thông minh sức sống tràn trề thế nào, thì người phụ nữ trước mắt này lại nhuốm đầy thăng trầm của cuộc sống, không biết cô bé năm đó đã trải qua thứ kinh khủng gì để có thể nghĩ quẩn đến mức đi nhảy cầu tự sát.

Nhìn người phụ nữ đã được phán định tử vong và đẩy vào nhà xác, có lẽ không muốn cô bé đã từng có sức sống mà lại chết, Carlisle liền quyết định cứu cô, có lẽ, trong nhà có thể thêm một người.

Y đưa cô vào trong xe của mình, Carlisle nghĩ, kéo cổ tay cô qua mà cắn, đồng thời rót độc tố của mình vào, mùi máu thơm ngon nháy mắt xâm chiếm miệng y, hương vị ngọt ngào khiến y cảm thấy khát vô cùng, cái cơn khát này mãnh liệt đến mức cổ họng y muốn bốc cháy.

Nhưng tự chủ của Carlisle đã trải qua mấy trăm năm rèn luyện, đã không còn mất khống chế như ngày xưa nữa. Vài phút sau y liền khôi phục lại bình thường.

Quay đầu nhìn một chút, quá trình chuyển hoá đã hoàn thành phân nửa, cái cổ gãy nát của cô đã hồi phục lại như ban đầu, gương mặt tiều tuỵ cũng được dung nhan tinh xảo thay thế, cứ như thay đổi thành con người khác vậy, cả cơ thể cô lấy tốc độ vô cùng nhanh mà tươi tắn hẳn lên.

Xe vừa vặn về đến nhà, Sesshoumaru đứng trước cửa sổ nhìn Carise xuống xe, hai người nhìn nhau một giây, ngay cả Sesshoumaru cũng chẳng phát hiện khoé miệng của bản thân đã nhếch lên một chút. Nhưng đến khi hắn nhìn thấy Carlisle bế một người phụ nữ ra khỏi ghế phó lái, các loại tâm tình vui sướng này nhanh chóng bị một loại cảm xúc khác xa lạ vô cùng thay thế. Hắn không biết, cái thứ cảm xúc này mang tên “ghen”.

Edward không cần chờ Carlisle xuống khỏi ô tô đã nghe được suy nghĩ của y, cho nên cậu vẫn luôn đứng trước cửa chờ người nhà mới này của cả ba. Đối với thứ năng lực này, đôi khi Edward sẽ cảm thấy nó rất chi là phiền, nhưng với mấy tình huống thế này, không ai có thể phủ nhận tính thuận tiện của nó. Đương nhiên, ngoại trừ Sesshoumaru. Năng lực này lần đầu tiên trong nhiều nhiều năm cậu biến thành ma cà rồng mất đi tác dụng, mà đối tượng mất tác dụng lại là Sesshoumaru, điều này làm cậu có chút cảm giác thất bại, tuy rằng cậu không biết cái loại cảm giác thất bại này sau này ngày nào cậu cũng cảm thấy.

Cậu nhìn Carlisle mở cửa bế người bên trong ra, là nữ! Edward hết hồn, theo bản năng ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng hai, quả nhiên, bóng trắng nào đó đã biến mất, cậu không khỏi vã mồ hôi thay Carlisle , cái con đường theo đuổi này lại thêm vài cái gai rồi. Nhưng mà, ai mướn hai người suốt ngày cứ sến rện trước mặt chó độc thân làm chi, tôi mới không thèm nói cho hai người biết là thật ra cái gì tôi cũng biết đâu.

Cho nên nói, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, cái bộ dạng thành thật thường ngày của cậu ta, không ngờ sâu bên trong lại gian ác đến thế. Hẳn là tuổi dậy thì của cậu ta đang khoan thai đến muộn đi.

Bỏ người mình đang bế lên giường cho khách, Carlisle quay đầu tìm Sesshomaru, bình thường giờ này hắn đã xuống, nhưng hôm nay đến tận bây giờ vẫn chả thấy hắn đâu.

Edward nghe được suy nghĩ của hắn, tuy rằng đã từng nói mình sẽ không sử dụng loại năng lực này lên người nhà, tránh xâm phạm riêng tư người ta, nhưng hiện tại là tình huống đặc biệt mà, không phải sao. Vì thế, cậu kìm nén cảm giác hạnh phúc khi người gặp hoạ trong lòng, phòng ngừa Carlisle nhận ra, cứ như lơ đãng nói: “Hồi nãy con thấy anh ta ở cửa sổ lầu hai thì phải, nhưng tâm trông cậu ta có vẻ không tốt lắm nên đi vào, ngài biết đó, năng lực của con vô dụng với anh ta.” 

Carlisle  tuy cảm thấy mấy câu Edward nói có chút mơ hổ, nhưng nghe thấy tâm trạng Sesshoumaru có vẻ không tốt thì vứt cái sơ hở này ra sau đầu. Chuẩn bị xong mấy túi máu gì gì đó, giao người mình mang về cho Edward, Carlisle liền rời khỏi nhà kiếm Sesshoumaru.

Edward bị bỏ lại nhún vai, bắt tay vào chăm sóc người nhà mới, đợi lát nữa sau khi cô chuyển hoá hoàn toàn còn phải trấn an, cũng không phải người nào cũng dễ tiếp thu giống Sesshoumaru, cho dù sự thật là hắn ta cũng chẳng phải người.

Sesshoumaru đứng trên cành cây nhìn nơi xa xa mà nhớ lại cảnh tượng động tác che chở rất cẩn thận kia của Carlisle khi nãy, có chút không hiểu cảm giác trong lòng mình bây giờ là gì, nhưng mà hắn đang rất rất không vui.

Carise tìm một hồi thì thấy Sesshoumaru đang đứng trên cành cây, từ khi biết hắn xuyên không đến đây, Carlisle đã dựa theo phong cách trang phục của Nhật Bản thế giới này mà đặt cho hắn một ít. Hiện tại hắn đang mặc một bộ kimono màu tím trắng, khiến hắn trông như thiên thần giáng trần vậy. Bởi vì yêu lực khôi phục nền hoa văn trăng non giữa hca6n mày  làm hắn thêm xinh đẹp. Nhưng mà hắn đang chau mày, tựa như đang đau đầu chuyện gì đó. Liên tưởng với mấy lời vừa rời Edward nói, Carlisle bỗng nhiên hiểu nguyên nhân.

Hiểu biết của Sesshoumaru với mấy thứ tình cảm như vầy bằng không, hắn hiện tại hẳn đang không hiểu vì sao nhìn thấy người khác thân thiết với người nào đó mà cảm thấy không vui đi, ngẫm lại bỗng nhiên thấy Sesshoumaru đáng yêu vô cùng  luôn ấy.

Carlisle  đi lại bên cạnh Sesshoumaru, sửa lại một chút mái tóc bị gió thổi đến rối cả đầu của anh, cảm nhận suy nghĩ hỗn loạn hiện tại của anh, nắm lấy cánh tay vẫn luôn không có độ ấm của Sesshoumaru “Sesshoumaru tại sao nhìn không vui thế, ta có thể giúp cậu giải đáp nghi hoặc nha.”

Sesshomaru nhìn thoáng qua bàn tay bị nắm lấy của mình, cũng không vẫy ra. Tâm tình hỗn loạn ban nãy tốt lên một chút, hắn nhìn người đàn ông bên cạnh, mái tóc vàng rực rỡ, nụ cười ôn nhu, thứ cảm giác khó hiểu trong lòng đột nhiên rõ ràng, nếu tất cả mọi thứ đều có liên quan đến người đàn ông bên cạnh này, vậy cứ bắt đầu giải quyết từ y đi.

“Không cần, thử xem sẽ biết.” Sesshoumaru bỗng nhiên cười nói.

Carlisle  vẫn chưa phản ứng kịp, số lần Sesshoumaru cười phải nói là đếm trên lòng bàn tay, y nhìn một chút đã ngây người, cũng không chú ý đến mấy câu hắn ta nói.

Sesshoumaru chớp chớp mắt, người đàn ông trước mặt này lúc nào cũng bình tĩnh, vẻ mặt như vậy hắn chưa thấy bao giờ luôn đó. Hắn siết chặt đôi bàn tay đang nắm kia của cả hai, chồm người qua, nhớ lại cảnh tượng mình vô tình thấy xưa kia, ấn môi mình lên môi y ta một cái, sau đó nhanh chóng tách ra, hắn cảm nhận một chút, cũng không đến nỗi nào.

Carlisle  cảm nhận được môi mình đột nhiên tiếp xúc với vật gì đó ấm áp vô cùng, hơi nóng Sesshoumaru thở ra phả vào mặt y, ngưa ngứa. Vui vẻ là cảm giác đầu tiên của Carlisle , cái thứ hai chính là Sesshoumaru thật ngây thơ mà. Nụ hôn vừa chạm vào đã tách ra làm sao có thể biểu đạt được tân tình kích động của y bây giờ chứ, y tin tưởng mình có thể dạy Sesshoumaru biết thế nào là hôn môi chân chính.

Cơ thể hai người sát rạt, so với cơ thể cao nhưng gầy của Sesshoumaru thì Carlisle lại có vẻ cường tráng hơn chút. Từ xa nhìn lại, khung cảnh hai con người ưu tú ngồi gần nhau đẹp mắt lạ thường.

Carlisle  vươn tay ôm đầu Sesshoumaru quay về phía mình, hôn lên đôi môi ngon lành của anh, khác hoàn toàn với nụ hôn chuồn chuồn lướt kia của anh, y vừa trấn ăn vừa làm sâu hơn nụ hôn này. Tuy rằng Sesshoumaru sẽ không, nhưng không biết vì sao hắn lại thích cảm giác này, cái cảm xúc bực bội khi nãy đã bốc hơi hết, trong lòng lại bị một loại cảm xúc khác thay thế, mà loại cảm xúc này Sesshoumaru hiểu, được  gọi là thích.

HẾT CHƯƠNG 8

[HP] Kitty Trouble – Chương 16 + chương 17


TRANSLATOR: AKKI

BETA: BAMBI

-o0o-

Chương 16

Harry rất vui vì Ron và Hermione đã ở đó để mừng sinh nhật của cậu, nhưng giống như mọi việc trên đời, niềm vui này cũng phải kết thúc. Đã đến lúc cả hai người bạn của cậu cần trở về. 

“Ôi trời! Em không muốn bọn họ đi chút nào cả,” Harry than vãn.

“Anh biết em không muốn, nhưng chắc chắn là  bố mẹ bọn họ đang lo lắng cho cả hai. Thêm nữa, học kỳ mới sắp bắt đầu rồi. Anh cá là Hermione không muốn bỏ lỡ nó đâu”, Tom nói, trong lúc viết gì đó cho việc mà hắn đang làm dở. 

Harry khẽ nhe răng rồi thở dài, “Em biết chứ, nhưng em vẫn không muốn bọn họ đi đâu hết.”

” Bật mí cho em này,” Tom nói, đặt bút lông xuống, “ Đợi bọn họ đi rồi, anh có một bất ngờ khác dành cho em.”

Đôi tai của Harry dựng thẳng lên bên đầu, “Một cái khác nữa hả? Anh có thể cho em cái gì khác nữa hả?” cậu hỏi, giơ ngón tay đeo nhẫn đính hôn lên ngắm nghía.

“Đúng vậy, một cái khác. Không hẳn là… thú vị. Nói sao nhỉ, có lẽ nó phụ thuộc vào cách nhìn của em đấy. ”

“Nhưng nó là một trong những chuyện tốt chứ?”

“Hiển nhiên, rất tốt.”

“Thôi được, em sẽ giúp Ron và Hermione đóng gói hành lý.” Harry nói và rời khỏi phòng.

xxx

Khi Harry đến phòng của Ron, Hermione đã ở đó với cậu chàng, “Bồ tèo.”

“Chào Harry,” Hermione nói gấp một chiếc áo sơ mi và đặt nó vào hành lý của Ron.

“Bồ đã xếp hành lý xong rồi cơ á?”

“ Ừ. Tớ đã cố gắng làm chậm nhất có thể”, cô nàng thở dài, “Không thể tránh được điều không thể tránh khỏi.”

“Chắc rồi, tớ biết mà.” Harry nói, ủ rũ ngồi xuống giường.

“Tớ không muốn quay lại trường học,” Ron rên rỉ khi cố nhét thêm một chồng quần áo vào cái rương – chúng nó bị Hermione kéo ra và xếp lại gọn gàng.

Harry cười, “Đó, nó chính là một trong những lý do của Tom để gửi hai cậu trở về,” Harry thẳng lưng và nói với giọng điệu ra vẻ kẻ bề trên, “Giáo dục của một người rất quan trọng,” cậu cười khúc khích.

“Tom nói đúng. Điều đó quan trọng. Nhưng còn bồ thì sao hả?” Hermione hỏi.

“Tom đã dạy tớ, cơ mà không có anh ấy thì vẫn còn Sevvie hoặc Lucius.”

“Ok, hiểu rồi.”

“Ừ. Họ vẫn là những giáo viên giỏi khi họ không muốn giết tớ bất cứ lúc nào.”

Ron cười, “Thật đấy chứ. Tớ nghĩ bây giờ tớ thích Snape hơn một chút rồi đó. Không nhiều lắm, nhưng rõ là có, hơn hẳn trong trí nhớ của cậu, dù chỉ xíu xiu thôi.”

Cả bọn lại cười, “Ừm. Tớ nghĩ rằng ông ấy chỉ gây hiểu lầm là chính,” Harry nói, “Sau đó, ông ấy cũng không làm gì quá quắt với chúng ta nữa.”

“Harry?” Một giọng nói vang lên từ dưới sảnh và cả ba người bọn họ quay về phía cửa, “Ah. Cậu đây rồi.”

“Ở ngay đây, Ray” Harry vui vẻ nói vọng xuống từ trên giường.

 “Tuyệt vời. Các em đóng gói hành lý xong chưa ?” Ray hỏi Ron và Hermione.

“Rồi ạ” Ron nói, đóng chặt nắp cái hòm.

” Tiếc nhỉ!”Hermione thêm vào.

Ray cười, “Ai mà đoán được chứ. Hai em lại không muốn rời khỏi nhà của Chúa tể Hắc ám đây.”

” Ừ, em biết. Nhưng Tom là một người rất tốt,” Ron nói.

“Và chúng em tin tưởng anh ấy sẽ chăm sóc tốt cho Harry.” Hermione nói.

“Aw, các cậu,” Harry nói, tai cụp xuống và đuôi vung vẫy sang một bên. Đổi lại, Hermione gãi gãi sau tai cậu.

“Rồi, nếu các em đã xong thì tôi sẽ đem đồ của hai đứa xuống sảnh và các em có thể nói lời tạm biệt của mình,” Ray nói và cầm lấy cái rương của Ron, anh lập tức rời đi.

“Thời gian trôi qua thật nhanh khi chúng ta vui vẻ, ha.Với cả, chúng ta đã chứ?” Hermione hỏi.

“Tất nhiên,” Harry nói, cả bọn bước ra khỏi phòng và xuống cầu thang trò chuyện trong lúc đi xuống sảnh.

“Mọi người đã sẵn sàng để rời đi?” Tom hỏi, đi ra sảnh trước.

“Vâng.” Ron và Hermione trả lời.

“Được rồi.”

“Anh sẽ đưa bọn em đi đâu?” Hermione hỏi.

“Diagon Alley (Hẻm Xéo). Sẽ có người đón cả hai ở đó.” Tom trả lời.

“Ài,” cô quay sang Harry với một cái nhún vai, “Tớ đã đoán chúng tớ sẽ phải đến đó.”

Harry khụt khịt và khẽ mấp máy, cuộn đuôi quanh mình. Hermione ngay lập tức ôm cậu vào vòng tay và ôm cậu thật chặt. “Bồ sẽ viết thư cho bọn tớ chứ?”

Harry gật đầu, “Được.”

Cô nàng bất ngờ tránh đi, giữ Harry với hai bàn tay trên vai “Tất nhiên là bồ phải viết, nhất định phải gửi thư cho chúng tớ kèm hình ảnh của đôi song sinh khi chúng được sinh ra, rõ chưa?” Đó hoàn toàn không phải là một câu hỏi.

Harry cười, “Chắc chắn rồi.” Cô nàng lại ôm cậu và lùi lại để Ron bước đến, tới lượt của anh chàng.

Ron bước tới và ôm chầm lấy cậu, “Hãy chăm sóc tốt cho bản thân, anh bạn. Cả cặp song sinh cũng vậy.”

“Tớ sẽ.”

Rabastan và Rodolphus cười toe toét vui vẻ vung tay, “Sẵn sàng nào Freddie!”

Ron lùi lại và cau mày, “Fred là anh trai của tôi.”

Rodolphus với đôi mắt âm trầm, “Thế cơ à!”

Harry cười và lắc đầu. Hermione mỉm cười và nhìn qua Tom, “Cảm ơn vì đã để chúng tôi đến đây.”

“Đó là vinh hạnh của tôi.” Tom trả lời.

“À và cảm ơn vì đã cho tôi mượn mấy cuốn này”, Hermione nói bằng cử chỉ với túi sách dưới chân cô, “Tôi sẽ trả chúng lại khi tôi đọc hết chúng.”

“Đừng vội. Ta đã đọc chúng ít nhất hai lần rồi.”

Harry chế giễu, “Hơn mười lần chứ.”

“Yên lặng nào,” Tom mắng yêu. 

“Sao cũng được. Giữ cậu ấy cách xa rắc rối nhé,” Hermione nói, tay chỉ vào Harry.

“Tớ?”

“Vâng là bồ. Tớ hiểu bồ rất rõ mà.”

“Tớ chỉ gặp rắc rối bởi vì anh ấy thôi,” Harry kêu lên chỉa ngón tay về phía Tom.

“Anh ta đã chiếm được bồ rồi còn gì.”Ron nhận xét.

“Đừng lo, Hermione,” Tom nói, vòng một tay quanh hông Harry và đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, khiến Harry thoải mái dựa cả người vào cơ thể hắn như một vũng nước, “Ta sẽ luôn để mắt đến em ấy.”

“Được rồi.”

Cả Ron và Hermione đều thu nhỏ đồ đạc của bản thân và sau khi tạm biệt lần cuối, cả hai rời đi.

xxx

“Tớ tự hỏi chúng ta phải đợi bao lâu đây,” Ron nói khi đi dọc theo đường Diagon Alley với Hermione.

“Tớ không biết. Ai đó chắc chắn sẽ phát hiện ra chúng ta thôi,” cô nàng nói, nhìn xung quanh để tìm ra một khuôn mặt mà cô nàng cho là quen thuộc.

Vừa dứt lời, cả hai liền nghe thấy tiếng ai đó đang gọi tên bọn họ. Cả hai quay lại và thấy người có mái tóc màu hồng rực rỡ – người đã trưởng thành trong tình yêu.

“Ron! Hermione!” Tonks thở hổn hển, cúi xuống lấy hơi. 

“Tonks. Rất vui được gặp lại chị,” Hermione nói một cách đầy thích thú.

“Tốt – Cái gì cơ?” Cô nhìn quanh để xem có ai đang theo dõi bọn họ không và hạ giọng, “Các em đã bị bắt cóc!”

“Chúng em đã gì?” Ron hỏi.

“Yeah! Bởi Kẻ-mà-ai-cũng-biết và- Khoan!” Tonks kêu lên, “Đợi đã. Làm thế nào mà các em thoát ra được?”

“Umm…”

“Đừng bận tâm nữa. Chúng ta cần rời khỏi đây trước.” Tonks nói, nhìn xung quanh một lần nữa và đưa hai cánh tay ra, phải đưa cả hai đến trụ sở.

xxx

“Giáo sư!” Tonks đã khóc thét lên khi bọn họ vừa đặt chân bước vào Grimmauld Place (Quảng trường Grimmauld), “Em đã tìm thấy cả hai! Em -Ối!”

Ron và Hermione cười sặc sụa khi cô ngã sấp mặt lúc bước qua giá treo áo khoác và Ron đã phải giúp cô đứng lên. Bà Weasley, đã nghe thấy tiếng gọi, chạy ra khỏi bếp, nơi cả ba đang đứng, nhìn xung quanh một cách cuồng nhiệt, “Ôi Ron!” Bà khóc khi thấy anh chàng và ôm thật chặt.

“Má à!” Ron thở hổn hển, vỗ nhẹ vào lưng bà, “Không. Thở. Được” Bà buông anh chàng ra và ôm chầm Hermione, rồi quay lại ôm Ron. “Thôi mà, Má à. Con ổn.”

“Trời. Má không thể nào tin được. Con đang ở đây”, bà Weasley nói và sờ soạng khắp người anh chàng tìm xem có bất kỳ vết thương nào không. Rồi bà thấy quần áo của bọn họ thật thẳng thớm và tinh xảo. Thay vì một miếng giẻ rách, bà không mong nhìn thấy cả hai mặc quần áo mới, sạch sẽ, chắc chắn là rất đắt đỏ. Bà nhíu mày một cách bối rối và đưa cả hai vào trong bếp.

“Ron. Hermione,” Dumbledore đứng dậy nói. Ông nhìn thoáng qua cả hai người, “Thầy rất vui khi thấy hai trò vẫn ổn.”

“Tại sao chúng con lại không ổn chứ?” Ron ngồi xuống hỏi.

“Tại sao ư? Con bị bắt cóc mà?” Bà Weasley kêu lên.

“Ừ nhỉ, phải rồi ha,” Ron bẽn lẽn nói.

“Ông có thể vui lòng giải thích việc suy nghĩ của mình không, ông Weasley,” Dumbledore ân cần hỏi.

“Ừmm…”

“Chúng con chỉ đến gặp Harry thôi,” Hermione chen vào cuộc nói chuyện.

“Harry?” Remus bật dậy.

“Uh. Tom đã đem chúng con tới để làm quà cho Harry.”

“Tom?” Kingsley đặt câu hỏi.

“V-Voldemort, Chúa tể hắc ám, mọi người muốn gọi anh ta là gì cũng được ,” Ron nói với một cái nhún vai, mặc dù cậu chàng không thể giúp gì cho việc vượt qua cái danh hiệu “Voldemort”. Một thời gian dài trong cuộc sống, mọi người phải run sợ vì sự trừng phạt của việc thốt ra cái tên của Hắn, chính xác hơn là cái tên đã bị quên lãng, nhưng vẫn sẽ gây ra phản ứng bất kể những thay đổi gần đây trong hành vi của Chúa tể bóng tối.

“Vì thế cả hai đứa con đã ở với Harry trong toàn bộ thời gian này?” Bà Weasley hỏi.

“Dạ vâng.”

“Thằng bé trông như thế nào?” Remus hỏi.

“À. Cậu ấy rất ổn,” Hermione nói.

“Ngoại trừ hormones của cậu ấy. Cậu ấy sẽ bắt đầu khóc và hét lên chỉ bởi vì màu xanh,” Ron chớp chớp mắt, “Rất đáng sợ.”

“Không phải vậy đâu . Thì… có lẽ một lay chút. Nhưng Tom đã chăm sóc cậu ấy rất cẩn thận.”

“Ừ. Cậu ấy còn rất béo nữa,” Ron làm rõ thêm bằng cử chỉ tay.

“Cậu ấy nói anh ấy sẽ lên bàn mổ sau một tháng nữa.A! Chúng con có rất nhiều ảnh này!” Hermione kêu lên đào bới mọi phía trong chiếc túi của cô nàng; “Đây nè!” Cô nàng đem tất cả những bức ảnh mà cô nàng đã chụp ra ngoài.

“Whoa!” Bill nhận xét

“Em đã nói nói rồi mà,” Ron nói với một nụ cười tự hào trên môi.

“Bọn họ không chuyển động,” Charlie nói nhìn qua vai anh trai mình.

“Bởi vì nó được chụp từ một chiếc máy ảnh Muggle, và họ không di chuyển. Ron và em, với sự giúp đỡ của Tom, đã lấy cho Harry một chiếc máy ảnh để mừng sinh nhật cậu ấy,” Hermione giải thích.

“A. Anh hiểu rồi.”

” Đây có phải là?” Tonks hỏi giơ lên một bức ảnh của một người đàn ông đang cười với đôi mắt trộn lẫn hai màu xanh nhạt và đỏ.

“Bingo. Đó là Tom. Harry đã chụp bức ảnh này khi anh ta không chú ý đó,” Hermione nói.

“Anh ta không… trông giống như là…” Tonks nhận xét.

“Đó là bởi vì hắn ta đang cố gắng đánh lừa cô,” Moody gầm gừ và giật bức tranh ra khỏi tay cô gái.

“Anh ta không phải như vậy”, Ron nói, “Anh ấy thực sự khá đẹp trai. Nhưng mà, thề có Merlin vĩ đại, đừng bắt anh ấy nói về phép thuật tự nhiên. Nó sẽ khiến cho anh ta và Hermione nói mãi mãi.”

“Không phải mà,” Hermione phẫn nộ nói, “Nhưng anh ta thật sự biết rất nhiều điều hữu ích.”

“Thì, anh ta là Chúa tể bóng tối, tất nhiên anh ta phải biết rất nhiều điều rồi. Và có nhá, bồ đã làm thế. Ngay cả Harry cũng nói như vậy đó”, Ron tuyên bố.

“Không đâu mà…”, cô đấu tranh. Ron cười toe toét. “Dù sao đi nữa! Harry vẫn ổn.”

“Hermione? Đây là gì vậy?” Bà Weasley hỏi, giơ lên một bức tranh khác.

“Ơ! Con quên nói với mọi người. Harry sắp kết hôn rồi!”

“Cái gì cơ!?” mọi người thở hổn hển.

“Nó đó. Đó là chiếc nhẫn đính hôn của Harry,” Hermione nói, chỉ vào bức tranh, “Tom cầu hôn khi chúng con đang ở đó. Thật là lãng mạn lắm luôn!”

“Cô ấy lại như thế rồi,” Ron thở dài lắc đầu trước vẻ mặt mơ màng của Hermione.

“Hắn thực sự đã hỏi rằng thằng bé có muốn kết hôn với hắn không á? Chúa tể bóng tối?” Remus hỏi.

“Đúng vậy ạ. Rõ ràng là Tom rất yêu cậu ấy. Bọn họ thực sự đang rất hạnh phúc bên nhau”, Hermione nói. “Harry nói rằng con có thể tới giúp đỡ cho đám cưới và cậu ấy thực sự hy vọng thầy sẽ ổn với điều này và có thể sẽ cân nhắc đến việc tham dự, có lẽ là dẫn cậu ấy vào lễ đường nữa”, cô nàng thận trọng nói khi nhìn vào mắt của Remus.

“ Ừm… có rất rất nhiều việc để tham dự và chuẩn bị, thầy sẽ phải thực sự nhìn thấy nó bằng chính mắt của mình để chấp nhận, nhưng thầy có thể thấy rằng cả hai đang rất hạnh phúc” Remus nói khi nhìn xuống bức ảnh đã được chuyền đến tay ông, ” Đối với đám cưới… thầy sẽ là người không bao giờ bỏ lỡ nó cho dù thế giới có như thế nào. “

Ron và Hermione mỉm cười, “Cậu ấy chắc chắn sẽ rất vui khi nghe thấy điều đó.”

“Đây có phải là Severus không?” McGonagall hỏi.

“Đúng vậy ạ. Harry nói rằng thầy ấy là một gián điệp nên giờ Snape phải ở lại đó và chăm sóc Harry thay cho hình phạt”, Ron nói.

Bill cười, “Điều đó chắc chắn rất khó khăn nhỉ.”

“Không hẳn đâu. Bây giờ bọn họ có vẻ hợp nhau.”

“Có thật không?” McGonagall hoài nghi hỏi.

“Vâng ạ. Con đoán Harry từng gặp khó khăn với thầy ấy rồi.”

“Harry có tính cách đó sao,” Dumbledore trầm ngâm.

“Cậu ấy chắc chắn có ạ,” Hermione đồng ý.

“Cho nên thằng bé thật sự quyết định sẽ kết hôn?” Remus hỏi.

“Vâng. Nhưng đám cưới sẽ diễn ra sau khi cặp song sinh chào đời. Cậu ấy không muốn trông thật béo trong ngày cưới. Đó chính xác là những gì Harry từng nói”, Ron cười nói.

Mọi người im lặng cho đến khi bà Weasley phá vỡ nó, “Con có biết tên của cặp song sinh sẽ là gì không?”

“Không ạ!” Hermione gắt gỏng giận dữ và khoanh tay lại, “Cậu ấy không chịu nói với chúng con. Cậu ấy nói rằng đó sẽ là một bất ngờ.”

“Hoặc là, cậu ấy chưa có tên để đặt cho chúng,” Ron nói.

“Có lẽ thế.”

“Quá tệ đi, chúng ta không thể ở đó khi cả hai được sinh ra,” Ron nói, gối đầu lên tay mình. 

“Nhưng cậu ấy nói cậu ấy sẽ gửi ảnh cho chúng ta,” Hermione nói.

“ Là do bồ đe dọa cậu ấy ý chứ,” Ron nhếch mép.

“Sao cũng được.”

“Tôi cho rằng chúng ta không phải lo lắng về sự an toàn của quý ngài Potter nữa”, Kingsley nói.

“Không cần đâu. Câu ấy hoàn toàn ổn và rất an toàn,” Hermione nói.

“Tuy nhiên, chúng ta không nên tin tưởng hắn. Hắn ta có thể làm điều gì đó với hai ngươi, và các ngươi có thể là một quân cờ trong tay hắn”, Moody nói. Ron và Hermione lườm Vị đã từng là thần sáng.

“Thế còn chiến tranh thì sao? Hắn đang âm mưu chuyện gì vậy?” Ông Weasley lên tiếng.

“Chúng con không biết. Tom khá bận rộn chăm sóc Harry, nó chiếm phần lớn thời gian của anh ta nên anh ấy rất khó có thể làm gì khác. Và Harry cũng không biết vì cậu ấy không muốn nói về cuộc chiến tranh”, Hermione trả lời.

“Cho nên chúng ta không thể biết hắn ta đang lên kế hoạch gì nếu chuyện đó xảy ra sao?” Remus hỏi.

“Nếu là về anh ta, chúng con đã không nhìn thấy bất cứ điều gì quá mức. Ít nhất là không có gì to lớn để lo lắng. Anh ta đã đến và ở trong văn phòng của mình khá nhiều khi chúng con ở đó.”

“Nghĩa là hắn ta đang lên kế hoạch gì đó cho một cuộc chiến tàn khốc,” Moody cộc cằn nói.

“Con không biết,” Ron nói với một cái nhún vai, “Điều đó không có nghĩa là anh ta làm gì đó cho cuộc chiến đâu. Có lẽ là chuẩn bị bất ngờ cho Harry thôi.”

“Đúng vậy đó,” Hermione thêm vào.

“Phải chờ xem sao đã,” Dumbledore nói, “Chúng ta sẽ không bao giờ có thể đoán chắc Tom đang nghĩ gì.” Tất cả mọi người đều đồng ý, thậm chí miễn cưỡng Ron và Hermione. “Chúng ta phải cảnh giác và có kế hoạch hành động trong trường hợp Harry gặp bất cứ một nguy hiểm nào,” ông nói thêm, “Dẫu cho…. Ta không nghĩ chúng ta sẽ cần đến nó.” [Lão già cứng đầu cố chấp]

HẾT CHƯƠNG 16

[BSD] Song Hắc Tùy Bút – Chương 2: Tỉnh Dậy


TRANSLATOR: YUKIKO

BETA: KIU

-o0o-

Bốn giờ sáng, Osamu Dazai bừng tỉnh sau một giấc mơ.

Sau đó hắn ngước mắt lên, lăn người qua để ôm lấy người nào đó, lẩm bẩm nói: “Chuuya, tôi vừa gặp ác mộng…” Nhưng ngón tay lại không chạm được thứ gì cả.

Dazai Osamu đột ngột ngồi dậy, hét lên: “Chuuya!” 

“Làm gì vậy!” Nakahara Chuuya bước ra từ phòng tắm, vẫy vẫy tay để hất những giọt nước đi, “Ngươi là trẻ con à, không có người lớn ở bên thì sẽ sợ hãi?” Cậu nhướn mày, bước đến mép giường.

“Tôi vừa mới mơ thấy cậu nói cậu muốn trở thành vua mũ, cậu không cần tôi nữa.” Dazai Osamu làm vẻ mặt đáng thương, duỗi tay muốn kéo người.

Nakahara Chuuya đột nhiên bật cười.

Lúc này, đầu ngón tay Dazai Osamu vừa chạm vào mu bàn tay của Nakahara Chuuya, nhưng hắn chỉ cảm thấy tim mình đập liên hồi.

“Chuuya…!” Hắn chỉ vừa kịp gọi tên cậu thì đối phương đã biến mất ngay trước mắt hắn.

Bốn giờ sáng, Dazai Osamu bừng tỉnh sau một giấc mơ.

Hắn quay lại nhìn sang bên cạnh, thấy những sợi tóc màu cam vương vãi trên gối. Dazai Osamu giam người trong vòng tay của mình, bởi vì sức lực quá lớn, Nakahara Chuuya cau mày lảm bẩm: “Dazai Osamu… Cái tên ngốc này, buông ra…”

Dazai ngược lại đến gần tai Chuuya, thì thầm: “Chuuya, tôi vừa gặp một cơn ác mộng, xem ra nên tính là hai… ”

Nakahara Chuuya đang nửa mơ nửa tỉnh, chỉ cảm thấy có ruồi hay muỗi bay quanh tai mình, cậu không thể chịu được nữa, quay người lập tức bóp cổ cái tên phiền phức kia ấn lên giường, chính mình thì ngồi trên người Dazai Osamu, trên trán nổi gân xanh: “Dazai! Osamu! Ngươi cmn không biết bây giờ là mấy giờ sao? Sáng nay ta đến tận hai giờ rưỡi mới ngủ! Đợi đến bảy giờ còn phải rời giường đi làm!”

Dazai Osamu vô tội giơ hai tay lên làm tư thế đầu hàng,”Chuuya, tôi vừa gặp ác mộng, cậu còn không an ủi tôi QwQ… “

Nakahara Chuuya nghẹn hồi lâu mới thở ra một hơi, rồi lại nằm xuống trở lại giường, nhắm hai mắt tức giận ôm lấy Dazai Osamu, tay phải vỗ vỗ lưng của hắn: “Vậy được chưa? Lên giường đi… Ta buồn ngủ…”

Dazai Osamu hài lòng ôm lấy tên lùn của hắn, cằm nhẹ nhàng ấn trên đầu Nakahara Chuuya: “Chào buổi sáng, Chuuya.”

“…Chào buổi sáng.”

Bốn giờ sáng, Dazai Osamu bừng tỉnh sau một giấc mơ.

“À…” Hắn nhìn chằm chằm trần nhà, không hề buồn ngủ, một lúc lâu sau mới khẽ cười một tiếng, “Chào buổi sáng, Chuuya.”

Không ai trả lời.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started