[KNB] Miêu Lữ – Chương 1: Tai Nạn Giao Thông


EDITOR: SHIN

BETA: KIU

-o0o-

Kuroko Tetsuya nhìn trái bóng rổ trong tay, đứng giữa sân bóng rổ rộng lớn, nhất thời không biết nên đi đâu.

Năng lực của các đội viên càng ngày càng mạnh, nhưng cậu thì vẫn dậm chân tại chỗ. Tuy rằng trong lòng có chút thất vọng, nhưng cậu vẫn không nản lòng với bóng rổ, Kuroko muốn trở nên mạnh hơn, giống các đồng đội của cậu vậy, phải mạnh hơn, như vậy thì mới có thể sát cánh bên họ, mới có tư cách đứng cạnh họ.

Chẳng qua, các đồng đội đã từng rất nhiệt tình yêu thích bóng rổ, dường như qua từng trận thi đấu, cậu thấy được niềm yêu thích với bóng rổ của bọn họ đang dần dần nhạt nhòa.

—— Thắng lợi là tất cả, còn lại chẳng sao cả.

Đã có loại suy nghĩ này.

—— Kuroko không theo kịp chúng ta, cậu ấy vẫn quá yếu.

Đúng vậy, so với họ, cậu thật sự rất yếu kém.

Muốn thay đổi nhưng lại không có năng lực để thay đổi như họ.

Kuroko Tetsuya, đã không còn tư cách đứng trên sân bóng rổ này nữa, đã không còn xứng chơi bóng với bọn họ.

…Nhưng mà, cậu vẫn không muốn bỏ cuộc.

…Cậu có thể tiếp tục nỗ lực, có thể trong mắt bọn họ, cậu đã yếu kém đến mức ngay cả tư cách chơi bóng với họ cũng đánh mất, dù vậy cậu vẫn không có ý định từ bỏ.

…Không ở nơi này, thì sẽ ở này khác, làm bản thân mạnh hơn.

…Sẽ không có ngày cậu từ bỏ, bởi vì cậu đối với bóng rổ, là tình cảm chân thành.

Có lẽ cậu còn chưa đủ mạnh, nhưng luôn phải tin tưởng một điều rằng, chung quy cậu cũng sẽ trở nên mạnh mẽ, bởi vì Kuroko có ý chí muốn trở nên mạnh hơn, hơn nữa cậu sẽ thực hiện mong ước đó.

Cho nên, nhất định cậu sẽ trở nên mạnh hơn nữa.

Đến lúc đó, ở sân bóng rổ này, cùng với những người đã từng là đồng đội, cậu lại chơi một trận, nghiêm túc, vui vẻ, dòng máu sục sôi, chơi một trận bóng.

Kuroko bị tai nạn giao thông sau khi cậu rút khỏi câu lạc bộ.

Ngày đó trời đầy mây, gió rất lớn, cuốn lá cây lào xào rơi xuống đất, hoặc thổi nó về nơi xa xôi, trên đường xe cộ tới tới lui lui, vẫn náo nhiệt như trước, đèn đỏ sáng lên, Kuroko từ lối đi bộ định đi đến phố đối diện, khoảng cách rất xa.

Tất cả xe đều dừng trước vạch trắng, người đi đường sôi nổi đi qua.

Đột nhiên một chiếc xe từ nơi xa lao tới, mấy chiếc xe phía trước phát hiện ra chiếc xe này có vẻ muốn liều mạng nên vội vàng nghiêng mình tránh đi, vì thế va vào xe bên cạnh, con đường liền lộ ra một khoảng trống.

Đủ để chiếc xe kia đi qua.

Kuroko không đứng ở vị trí có thể bị xe tông vào.

Nhưng lại có một bé gái bị ngã đang ngồi ở đằng kia.

Cô bé kia sợ đến sững người, vẫn không nhúc nhích, cơ thể run rẩy, có lẽ muốn bỏ chạy nhưng nhất thời không nhấc chân nổi.

Kuroko theo bản năng tiến lên đẩy cô bé kia ra.

Chỉ là theo bản năng.

Dường như có nguyên nhân nào đó thúc giục cậu chạy tới.

Có lẽ vì cậu không thể dửng dưng nhìn một đứa trẻ bị xe tông ngay trước mặt mình.

Vậy nên cậu chạy đến.

Đại não còn chưa kịp phản ứng lại, cơ thể đã hành động trước.

Thậm chí cậu còn chưa kịp chạy đi, hoặc là mang cả cô bé và mình lăn khỏi vị trí ô tô xông tới.

Theo bản năng làm thế.

…Trước mắt xẹt qua ánh sáng trắng chói lòa, điều cuối cùng cậu nhận thấy trước khi hôn mê là đám đông ồn ào, tiếng gào khóc, tiếng còi xe và tiếng thét chói tai.

Ý thức chìm vào bóng tối.

Xe cứu thương tới rất nhanh, bởi vì cách đây không xa là bệnh viện, sau khi có người gọi cấp cứu thì chưa đầy năm phút đã chạy đến.

Có người báo cảnh sát.

Tài xế gây tai nạn nhanh chóng bị bắt.

Cô bé ngồi một bên khóc nức nở, trên người bị trầy da nhẹ, mẹ của bé vội vàng chạy tới ôm lấy bé, liên tục hỏi bé có bị sao không, có chuyện gì vậy, sau đó trông thấy một vũng máu trên mặt đất, nghe được lời nói của mọi người xung quanh, cộng với bóng dáng màu xanh lam thấp thoáng trên cáng cứu thương, biết đã xảy ra chuyện gì, cô liền đi theo xe cứu thương.

Phẫu thuật đang được tiến hành, cảnh sát phái người cùng đi vào bệnh viện, trên tay cầm điện thoại di động của người bị hại, lật danh bạ rồi nhấn gọi cái tên đầu tiên.

Sau một hồi đổ chuông, có giọng nói vang lên: “Alo, Kuroko, sao vậy? Sao đột nhiên gọi điện thoại cho tớ thế?” Tuy rằng đã nghe máy nhưng giọng điệu có vẻ mất kiên nhẫn.

Nam cảnh sát trầm mặc trong chốc lát, nói: “Cậu là người thân của chủ điện thoại phải không? Xin lỗi vì tùy tiện dùng di động của cậu ấy gọi cho cậu, nhưng hiện tại cậu ấy vừa bị tai nạn giao thông, đang cấp cứu ở bệnh viện Tokyo, tôi cần thông báo chuyện này, nếu có thể, hy vọng cậu có thể đến đây… Alo… Alo? Alo! Sao không ai nói chuyện… Alo!”

HẾT CHƯƠNG 1

[BNHA] Dreamcatcher (HOÀN)


TRANSLATOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Todoroki đã không làm tốt thứ gì kể từ khi trận chiến kết thúc.

Anh không ngơi nghỉ trong suốt quá trình hồi phục của mình, hàng đêm chẳng ngủ, chỉ khư khư bên giường bệnh của Midoriya, tự trách bản thân vì tất cả những gì đã diễn ra. Anh không ngừng tự trách bản thân vì đã phá luật, để rồi người giáo viên của mình ngã xuống. Bây giờ anh lại dằn vặt vì đã khiến Asui cảm thấy tồi tệ. Anh không tốt, anh biết. Nhưng ít nhất anh đã làm một việc rất đúng đắn.

Bakugou.

Mọi người đang tập trung ở tầng trệt, tám nhảm hay thư giãn gì đó. Todoroki mệt rồi, anh đã sử dụng rất nhiều sức lực để sắp xếp mọi thứ trong phòng, bởi vì anh muốn nó thoải mái như ở nhà, cũng như có thể khiến anh quên mái nhà của mình. Sự mệt mỏi về thể chất lại tăng thêm gánh nặng về tinh thần, khiến anh không thể mở nổi mắt của mình nữa. Anh mở cửa phòng và bước vào trong. Đèn đang mở, căn phòng trông rất ấm áp. Sự vất vả của anh đã được đền đáp xứng đáng.

Anh vội vàng đổi bộ đồ của mình thành pajamas. Nhưng anh vẫn đứng đó, vẫn rất mệt, mệt đến mức chẳng thể vác nổi cái thân xác này của mình đến nệm được nữa. Có thứ gì đó đang quấy rầy anh, nó còn mạnh mẽ hơn khát vọng muốn nghỉ ngơi của anh lúc này. Và anh biết nó là cái gì. Là sự lo lắng.

Anh không gặp Bakugou nhiều sau vụ giải cứu. Anh chỉ biết rằng cậu ta an toàn và khỏe mạnh, nhưng chưa đủ. Todoroki vẫn cảm thấy kinh sợ khi đã để tuột cậu ta, anh đã thấy những cơn ác mộng suốt sự việc đó. Và Bakugou chỉ im lặng, anh còn chả gặp được cậu vào buổi sáng vì Bakugou đã đi từ sớm. Todoroki không rõ thói quen ngủ của cậu, nhưng điều này chả giống cậu bình thường chút nào. Anh lo lắng, về Bakugou; cả về sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Thành thật mà nói, anh cũng có những mong muốn ích kỷ của riêng mình. Anh đã nghĩ về Bakugou không ngừng nghỉ, anh chỉ muốn cảm thấy ổn lại. Muốn kết thúc mấy cơn ác mộng này. Anh ậm ừ.

Anh không nghĩ quá nhiều về nó, bởi vì anh biết nếu mình làm vậy thì cuối cùng anh sẽ tự thuyết phục mình. Vì thế anh đã rời đi, hệt như cái cách anh đồng ý với kế hoạch mang Bakugou trở lại của Kirishima. Điều buồn cười là khả năng suy nghĩ của anh như bay màu mỗi khi giải quyết mấy vấn đề liên quan đến Bakugou.

Anh lén lút nhìn ra bên ngoài. Không ai xung quanh, nhưng có mấy giọng nói lại vọng từ dưới đất lên đây. Todoroki hít sâu, bước ra khỏi phòng và đóng cửa một cách vô cùng cẩn thận. Anh lo lắng, nó còn nhiều hơn sự mệt mỏi khi đi bộ xuống tầng bốn nơi mà căn phòng Bakugou đang ở.

Đây hẳn là một hành động vô cùng ngớ ngẩn. Bằng tất cả sự hiểu biết của mình về Bakugou, anh biết cậu ta hoàn toàn có thể hét lên ngay lúc đó, đạp anh ra khỏi phòng và làm nhục anh trước mặt tất cả mọi người. Todoroki dừng chân ngay khi anh đứng trước cánh cửa phòng Bakugou. Có khi nào nó sẽ trở nên tồi tệ không? Todoroki không muốn hứng chịu lửa giận của Bakugou chút nào, nhưng anh đã quá mong mỏi có một giấc ngủ bình yên rồi.

Vì thế anh bước tiếp. Đẩy tay nắm cửa và nhanh chóng bước vào căn phòng tối đen, đóng cánh cửa sau lưng lại một cách vô cùng cẩn thận trong khi không quay lại. Anh lo lắng, trái tim anh đập dồn dập trong lòng ngực, trên lý thuyết, đây không hẳn là điều mà một người hùng nên làm. Nhưng Todoroki đã phá luật, đã phá một lần, phá lần nữa cũng chẳng chết ai.

Bakugou ngủ rồi, cuộn tròn trong chăn. Todoroki đã nhìn thấy cách ngủ này khi bọn họ đi huấn luyện với nhau; cậu ta lăn khắp nơi, đạp chăn khỏi giường, và bằng một cách thần kỳ nào đó, ngủ lại ở phía bên kia của cái giường. Đó là Bakugou bất cẩn, cái tên đang vòng vòng trong đầu anh bây giờ. Tên Bakugou này dễ bị tổn thương cực, và Todoroki ghét nhìn thấy cậu ta như vậy. Anh nghiến răng.

Trước khi anh hiểu được mình đang làm gì thì anh đã đến trước giường Bakugou rồi. Đứng đó và nhìn chằm chằm trông có hơi kinh dị, và anh cũng cảm thấy khá mệt khi làm vậy. Todoroki không biết vì sao mình lại đến đây vào lúc nửa đêm. Anh hít vào, rồi lại thở ra. Anh thả lỏng bàn tay đang siết chặt nãy giờ của mình.

Đầu tiên, anh vươn tay, vuốt ve gò má của Bakugou.

“Katsuki.” 

Anh thì thầm. Anh chưa bao giờ gọi tên hắn trước đây, nhưng vì lý do nào đó mà bây giờ anh lại gọi. Bakugou không mở mắt, nhưng cậu ta tỉnh rồi.

“Mày muốn cái đ*o gì?”

Cậu ta gầm gừ, và Todoroki cảm thấy mình đang cười. Tốt hơn rồi đấy.

“Tôi không ngủ được.”

Anh thừa nhận.

“Tao có thể làm đ*o gì được?”

Bakugou lại rít lên, Todoroki cắn môi, phải mất một lúc mới nghĩ ra câu trả lời, một cách biện minh nào đó. Nhưng không có lời giải thích nào hợp lý nhỉ, anh chỉ đơn giản là muốn nhìn thấy cậu ta. Ở bên cạnh cậu ta.

“Nhích sang một bên.” 

Todoroki nói, bằng giọng đều đều. Lần này Bakugou đã mở mắt, buồn ngủ và tò mò nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi, kiệt sức của Todoroki.

“Nhích sang một bên.” 

Todoroki lặp lại, tuyệt vọng hơn ban nãy, nín thở khi nhìn thấy gương mặt của Bakugou. Khuôn mặt của Bakugou trở nên mềm mại, cậu nâng chăn và dịch sang bên kia chiếc giường, rên rỉ than thở trong suốt cả quá trình. Todoroki đứng yên, như bị đóng băng vậy. Anh không ngờ mọi thứ lại thành thế này.

“Sao mày lại nhìn chằm chằm tao?”

Todoroki đè đầu gối lên nệm giường, dồn lực lên nó và leo lên giường, trượt vô chăn, nằm xuống, đối mặt với Bakugou.

“Tôi chỉ muốn thấy cậu.”

Anh nói, Bakugou đảo mắt.

“Nếu mày lôi chuyện của bọn Villains ra, tao thề với chúa rằng…”

“Tôi sẽ không làm vậy.”

Todoroki chặn cậu ta lại. Bakugou nhìn chằm chằm vào anh ta, tỉnh hơn một chút và cáu gắt như thường lệ. Khi cậu chuẩn bị quay lưng lại với vị khách không mời Todoroki, thì anh lại nhích lên ôm lấy Bakugou, kéo cậu lại gần mình hơn. Bakugou ngừng di chuyển, và Todoroki không biết nên làm gì.

Anh bỏ cuộc. Nhích lại gần hơn, chôn mặt vào giữa hai cánh tay của Bakugou và vòng cánh tay mình xung quanh cậu. Bakugou đứng hình.

“Cái quái—”

“Tôi không ngủ được.”

Todoroki lại cắt ngang cậu lần nữa.

“Tôi không ngủ được, bởi vì mỗi khi tôi muốn thấy cậu. Tôi sẽ gặp ác mộng. Tôi thấy cậu đau, thấy cậu bị thương. Tôi thấy cậu chết. Vì tôi.” 

Bakugou rất im lặng. Cậu nuốt nước miếng, và Todoroki đang ở đủ gần để cảm nhận được hầu kết của cậu ta rung lên. Anh thở dài.

“Tôi muốn chắc rằng cậu vẫn ổn. Tôi cần phải làm vậy.”

Anh rất mệt, và cơ thể của Bakugou rất ấm, dựa vào lồng ngực cậu rất thoải mái. Khi Todoroki dịch lại, anh ngạc nhiên khi nhận ra Bakugou cũng dịch lại gần. Bakugou vòng tay qua người anh, ôm chặt anh, đan ngón tay vào mái tóc anh, tay kia thả lỏng đặt trên lưng anh. Todoroki nín thở.

“Mày không cần lo lắng.”

Bakugou nói. Giọng nói của cậu vô cùng bình tĩnh, hơi khàn, như đang ru Todoroki vào giấc ngủ.

“Ngay từ đầu, mày đã không cần làm thế.” 

Cậu ta nói thêm.

“Tao có thể tự chăm sóc mình, tao ổn.” 

Todoroki nở nụ cười, sẽ không phải Bakugou nếu không khoe khoang về mình. Todoroki không phàn nàn, đó là Bakugou mà anh muốn nhìn thấy.

“Tôi rất vui.”

Anh thì thầm. Bây giờ thoải mái hơn nhiều trong vòng tay của Bakugou, để cơ thể được thư giãn, tan chảy vào ngực Bakugou. Một tay anh đặt vào trước ngực Bakugou, ngay trên trái tim đang đập của cậu ta. Nó đang an ủi anh. Tay còn lại của anh nằm trên vòng eo thon thả của Bakugou, rất vừa vặn, anh vô tâm chà chà lên phần da bị lộ ra dưới cái áo sơ mi rộng thùng thình của Bakugou.

“Đi ngủ đi, Shouto.” 

Bakugou gầm gừ, bọn họ bỗng nhiên thân mật, điều này mới mẻ vô cùng, và Todoroki không biết chuyện gì xảy ra sau khi bọn họ thức dậy. Nhưng điều đó không quan trọng. Anh nằm trong lòng Bakugou hay ngược lại, gì cũng được, họ an toàn và bình yên bên nhau. Chân của họ quấn vào nhau, nhưng họ chẳng bận tâm. Không sao hết, bọn họ hoàn toàn ổn.

Todoroki mỉm cười vùi đầu vào ngực Bakugou, và anh thiếp đi trong những vòng tròn Bakugou vẽ lên lưng anh bằng mấy ngón tay của cậu ấy. Bakugou cũng thiếp đi ngay sau đó, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của Todoroki.

TOÀN VĂN HOÀN

[HAIKYUU!!] Keep Speaking My Love Language (HOÀN)


TRANSLATOR: YUE

BETA: PARK HOONWOO

-o0o-

“Này, Iwa-chan, cậu biết hall pass là gì không?

Hajime rời tầm mắt khỏi cuốn sách sinh học, cau mày nhìn Oikawa, cậu đang nằm trên đùi anh, đầu hơi chếch ra, nửa người vắt vẻo trên thành giường. Cậu ấy đang cắn môi, khó xử một chút, nhìn bất kỳ chỗ nào, nhưng không phải Hajime anh.

“Chúng ta đang học đại học.” Hajime nói: “Tớ cần một cái vé vào sảnh để làm gì hả đồ ngốc này?*”

“Không, ý tớ là… là một mối quan hệ hall pass.”

Anh nhíu mày sâu hơn, đặt cuốn sách sang một bên. Anh đang không hiểu Oikawa đang nói cái gì, nhưng bạn trai anh, có đôi khi như này… có những cảm xúc và suy nghĩ khiến anh phải nghi ngờ chính mình. Điều làm anh nghi ngờ. Dạo gần đây, tần suất càng nhiều hơn. Hajime ghét nó.

“Rồi rồi, khai sáng cho tớ đi, Shittykawa,” anh nói: “Nó là cái gì?

“Nó kiểu… một thỏa thuận. Giữa hai ta. Chúng ta – cậu – nếu cậu muốn người khác, cậu có thể…”

Hajima đứng hình, cảnh giác. Oikawa vẫn không chịu nhìn anh, nhưng cậu cũng không rời đi khi Hajima cúi xuống, ngón tay dần dần xuyên qua mái tóc mềm của cậu. “Cậu… cậu muốn có người khác sao?”

Gương mặt Oikawa đỏ bừng, “Không! Chỉ là, tớ nghĩ, có lẽ Iwa-chan… thôi, quên nó đi. Một ý tưởng ngu ngốc.”

“Đúng đó.”  Hajime huýt sáo, bởi thực sự, anh không muốn cũng chẳng cần một người khác. “Cậu nghĩ rằng, tớ chán cậu rồi? Sao cậu lại nghĩ thế?”

Không có đáp án. Oikawa ngồi dậy, trèo qua đùi Hajime, đôi môi khẽ run. Hajime muốn đến gần cậu, bắt lấy cậu, giữ chặt cậu trong lòng, rồi hôn cậu ấy cho đến khi cậu ấy vứt bỏ toàn bộ những suy nghĩ linh tinh trong đầu đi, nhưng Oikawa đã rời khỏi phòng hai người trước khi anh kịp làm điều đó.

Hajime thở dài, đầu tựa vào thành giường. Oikawa lúc này rất đề phòng, nếu Hajime cố nhắc lại chủ đề này, cậu ấy sẽ chú ý.

Well, anh sẽ lén lút làm mà thôi. Quên mất quyển sách giáo khoa bên cạnh, anh bắt đầu lập kế hoạch.

Anh đợi vài tuần, cho đến khi anh nghĩ đã đủ thời gian để Oikawa quên đi chuyện hôm đó. Hoặc ít nhất cho đến khi Oikawa nghĩ rằng Hajime đã quên chuyện đó. Oikawa có buổi tập muộn chiều thứ sáu, khi cậu về đến nhà, mệt lả người, mái tóc vẫn còn ẩm ướt sau khi tắm qua ở phòng tập, Hajime đã đợi cậu ở nhà, trao cho cậu một nụ hôn chậm chạp.

Oikawa mỉm cười, để Hajime tự do mút liếm theo đường viền môi cậu, rồi tiến công vào bên trong. Cậu kiệt sức, túi thể thao rơi bịch xuống sàn, dựa cả người mình lên Hajime.

Hajime lẩm bẩm, kết thúc nụ hôn, đôi tay vòng qua eo Oikawa, giữ cho cậu ấy đứng thẳng. “Mệt?” anh hỏi.

“Ừm” Oikawa đồng ý. Đôi mắt khép lại trong giây lát, rồi mở ra. Hajime nhìn ánh sáng trong căn hộ nhỏ của họ hắt lên gò má cậu. Ai lại xinh xắn đáng yêu thế này?

Tay Hajime rời xuống, ôm lấy mông Oikawa, hỏi:  “Quá mệt?”

Giống như giữ rồi nâng cậu lên. Oikawa cười khúc khích, giả vờ hất tay Hajime ra. “Bẩn, Iwa-chan!” Cậu ngân nga, “Cậu là đồ biến thái. Cậu đợi tớ cả ngày chỉ vì chuyện này thôi à?”

Hajime nhướn mày, “Đúng rồi đó,” anh nói.

“Oh…” Oikawa ngậm miệng, cậu hơi bối rối. Hajime luôn ‘muốn’ Oikawa, nhưng anh ấy thường đợi hơn là thừa nhận nó.

Hajime nghiêng người lại gần, răng cà nhẹ lên vành tai Oikawa, cảm nhận từng chút run rẩy của cậu. “Cậu tin tớ không, Tooru?”

Cậu liếm bờ môi, “Tin cậu.”

“Tốt lắm. Hôm nay tớ muốn thử vài thứ mới mẻ. Cậu nhớ màu của mình không?”

“Ừm.”

Hajime dẫn cậu vào phòng ngủ, đến trước gương soi toàn thân. Một năm trước, lần đầu tiên họ chuyển đến sống cùng nhau, năm thứ hai đại học, Oikawa khăng khăng đòi mua nó; cậu ấy muốn xem xét kỹ mỗi khi phối đồ. Hajime chỉ đảo mắt trắng dã rồi càu nhàu, nhưng giờ đây, anh thấy thật tuyệt khi đồng ý mua nó. Nó cực kỳ hợp với mục đích của anh lúc này.

“Baby, cởi đồ nhé?” Hajime hỏi.

Oikawa đỏ mặt khi nghe anh nói từ ‘baby’, cúi đầu và kéo áo sơ mi qua đầu, nhanh chóng cởi bỏ quần, rồi tất, và quần lót. Hajime thèm thuồng nhìn từng tấc da tấc thịt trắng mịn từ từ lộ ra ngoài không khí. “Nóng cmnr bỏng!” anh nói, hơi thở dồn dập, và dường như Oikawa cũng nghe thấy, vì cả người cậu càng đỏ hơn.

“Iwa-chan… cái này… cậu không thường…”

Hajime hôn cậu lần nữa, “Tớ nói với cậu rồi. Tớ muốn thử vài thứ mới mẻ. Cậu sẽ quỳ trước gương vì tớ chứ?”

Oikawa run run gật đầu. Cậu quay người lại, khuỵu gối, đôi mắt nhìn chằm chằm hình ảnh phản chiếu trong gương. Hajime quỳ sau lưng cậu, quần áo không thiếu một kiện, vừa vặn. Anh hôn lên bờ vai Oikawa, rồi hôn lên cổ cậu, để lại những hickeys, càng nhiều càng tốt.

Ngả đầu tựa lên vai Hajime để anh càng dễ dàng hành động, Oikawa rên lên sung sướng khi những nụ hôn rải rác càng tới những vị trí thấp và thấp hơn. Tay Hajime vòng qua eo Oikawa, bao lấy ‘Oikawa-chan bé nhỏ’, ma sát nhẹ nhàng. Khoái cảm đột ngột khiến cả người Oikawa run rẩy, miệng há to như con cá cố lấy dưỡng khí.

Hajime hôn cậu. “Nhìn cậu kìa, baby,” Anh nói. “Phản ứng lại tớ rất nhanh.”

Anh ấy nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, nhìn khuôn mặt Oikawa dần nhuộm đỏ ửng, vệt hồng lan cả xuống bờ ngực. “Là Iwa-chan làm tớ ‘hư’ như này.” Cậu cố trêu chọc anh, nhưng giọng cậu run rẩy, khiến nó chẳng có tí tác dụng nào.

“Yes,” Hajime nói, bờ mối cọ sát điểm nhạy cảm sau tai Oikawa. “Đó là kế hoạch của tớ.”

“Hở…”

“Ở yên đây, Tooru.” Hajime ra lệnh, “Cậu sẽ ngoan và nghe lời tớ, đúng không?”

Đôi mắt Oikawa tối sầm. “V…vâng.”

Hajime mỉm cười đứng dậy, vò rối mái tóc Oikawa. Anh bước đến trước tủ đồ, lấy vài thứ trong một ngăn tủ, rồi lại quỳ sau lưng Oikawa. “Tớ biết cậu làm được mà, baby. Cậu luôn tuyệt vời.”

Trong gương, trông Oikawa có vẻ bối rối nhưng hài lòng, nở một nụ cười rạng rỡ pha chút ngượng ngùng. Cậu ấy là tất cả những gì Hajime muốn, và Hajime chắc chắn cậu ấy sẽ biết sau khi họ xong vụ này.

Nên, anh lại đặt sự chú ý lên cơ thể Oikawa, hôn lên cần cổ cậu, một tay đưa xuống vẽ những vòng tròn xung quanh cúc Oikawa. Oikawa run rẩy trong vòng tay anh, và Hajime tiếp tục trêu chọc, khều khều khe mông Oikawa.

Tay còn lại cầm lọ dầu bôi trơn ban nãy, đổ lên các ngón tay. Anh chọc ngón trỏ vào, mới một đốt, và Oikawa rên lên, cổ họng gầm gừ. Những tiếng rên càng lớn hơn, theo nhịp ngón tay đi vào càng sâu. Ngay tiếp đó, anh tăng thêm một ngón tay nữa, hai ngón tay như cây kéo, và ngón thứ ba. Dù họ thường xuyên làm, nhưng Oikawa vẫn như lần đầu, những cái chạm với cậu vẫn mới mẻ, những tiếng rên, tiếng thở gấp khiến Hajime phát điên mất.

Anh cong ngón tay, thích thú chạm đến tuyến tiền liệt Oikawa. Oikawa cắn chặt môi, đôi tay bịt kín miệng cố ngăn âm thanh phát ra, nhưng Hajime gạt tay cậu ra. “Âm thanh của cậu, rất đẹp, nhất là khi đang làm tình.” anh nói: “Để tớ nghe. Tớ muốn cậu cho tớ thấy, tớ làm cậu sướng đến mức nào.”

Oikawa đồng ý. Cậu nhắm mắt lại, ngả đầu ra phía sau, khóc nấc lên khi ngón tay thứ tư đi vào trong cúc cậu, chọc thẳng đến tuyến tiền liệt. “Đầy quá rồi, Hajime.” Cậu lắp bắp…

Hajime nhếch mép cười, lại chọc, lại thấy phản ứng y hệt. Bình thường anh không dành nhiều thời gian thế này cho bước dạo đầu, nhưng tối nay, anh muốn chậm lại. Anh muốn cho Oikawa kích thích dữ dội.

“Thả lỏng.” Hajime nói. “Cậu tuyệt quá. Ai có thể tuyệt vời hơn cậu chứ?”

“Nữa.” Oikawa nói. “Mạnh hơn, Hajime.”

Hajime hôn lên bờ vai cậu. “Sẽ sớm thôi. Kiên nhẫn nào.”

Anh rút các ngón tay ra, còn trêu chọc cửa cúc một chút trước khi rút ra hết. Oikawa rên rỉ. Hai tay cậu vòng ra sau, bám lấy hông Hajime làm điểm tựa.

Hajime với tay tóm lấy một vật khác mà anh lấy ra từ trong tủ: một chiếc khăn lụa ngắn. Anh giơ nó lên trước gương cho Oikawa thấy, đợi Oikawa hiểu ra, mắt trợn tròn. “Màu?”

“Xanh lá.” Oikawa khó khăn nói. Cậu buông Hajime, hai tay bắt chéo sau lưng trước khi Hajime kịp hỏi.

Anh quấn vài vòng quanh cổ tay cậu, rồi buộc lại, đủ chặt để giữ nhưng vẫn đủ cho máu tuần hoàn. Màu đỏ (??? Tác giả ghi đó, em cũng chịu hmu hmu) của vải trái ngược với làn da trắng của Oikawa, Hajime nói với cậu như thế.

“Vì tất cả đều tuyệt vời với tớ, Iwa-chan.” Giọng cậu đã dần bình thường lại, và cậu có thời gian lấy lại hơi thở.

Hajime đảo mắt, nhưng cố không phản bác lại. Anh chỉ thắt thêm một nút, buộc chắc chắn rồi nói: “Đúng. Nhưng tớ nghĩ cậu đẹp nhất là khi không mặc gì cả.”

Và cuối cùng anh cũng chú ý đến món đồ chơi thứ ba, cũng là món cuối cùng: một máy rung trơn hình viên đạn, anh đã mua nó cho dịp đặc biệt này. Anh đã thảo luận nhiều lần với Oikawa để tăng kích thích cho cuộc sống tình dục của hai người bằng sextoy, và anh nghĩ bắt đầu lúc nào cũng chẳng tốt hơn bây giờ. Anh muốn Oikawa tan chảy dưới thân anh.

Oikawa nhăn mặt nhăn mày, không giữ được bình tĩnh. Một tay Hajime vuốt ve sống lưng cậu, tay còn lại nhét máy rung vô cúc Oikawa.

Cả người bạn trai anh chợt cứng ngắc, ngạc nhiên, và thả lỏng hơn khi cảm nhận được món đồ chơi càng đi vào sâu hơn. Cúc của cậu được Hajime mở rộng hoàn toàn, không hề có lực cản lại máy rung, và để nó thoải mái nằm yên bên trong.

Hajime tốn một giây để chiêm ngưỡng cúc hoa xinh đẹp của Oikawa co giật cắn mút miếng silicon. Và…anh bật công tắc lên.

Ngay lập tức, Oikawa uốn cong người, những ngón chân co quắp, âm thanh phát ra như bị nghẹn lại. Máy rung chỉ có một chế độ, nhưng nó mạnh, tạo những cơn khoái cảm mãnh liệt xuyên dọc cơ thể cậu. Hajime ngồi quỳ lên gót chân, nhìn cảnh mãn nhãn trước mắt. Chiếc gương phản chiếu lại mọi thứ: từ hàng mi run run trên đôi mắt đang hướng về nơi không xác định, từng giọt tinh chảy dọc trên bé Oikawa như những viên ngọc trai, hai đùi run rẩy cố giữ cho cả người thẳng đứng. Nhìn thấy ‘cậu Hajime’ cứng như đá trong quần, nhưng anh có thể đợi. Bây giờ, anh đã say trong bóng hình bạn trai anh, rất dâm và lên đỉnh mà không cần ai chạm vào.

Anh vòng tay quanh hông Oikawa, ngón cái quét qua chỗ xương cụt. “Đẹp vãi lone.” Anh nói. “Cậu biết không, tớ nghĩ tớ là thằng đàn ông may mắn nhất thế giới, bởi vì tớ có cậu.”

Lồng ngực Oikawa phập phồng. “Haji – Haji – Tớ cần –“

“Tớ cảm nhận được, baby.” Hajime tự nhiên trêu cậu, anh nắm lấy phần cuối máy rung, đâm chọc rất nhẹ, rất lười. Oikawa nấc nghẹn. Cậu cố dang rộng hai đùi hết mức để cắn chặt lấy sextoy như lúc cắn chặt ‘cậu Hajime’.

“Cậu hoàn hảo,” Hajime nói tiếp: “Tớ phải là một thằng mất não nếu muốn người khác. Cậu là tất cả những gì tớ muốn, như thể cậu được sinh ra là để tớ ch!ch.”

Oikawa khóc. Cậu khóc thút thít khi đạt cao trào, Hajime như bị âm thanh ấy kích thích càng đẩy máy rung vào sâu hơn, chạm đến tuyến tiền liệt của cậu.

“Cậu thuộc về tớ. “ Hajime nói với cậu, và Oikawa bật khóc lớn, cùng lúc đạt được cao trào, tinh dịch bắn đầy ra đùi và sàn gỗ cứng. Có một ít còn bắn lên cả tấm gương trước mắt.

Oikawa đang chìm trong mệt mỏi và cơn sướng của đợt cao trào đầu tiên, dồn hết trọng lượng tựa lên ngực Hajime. Hajime moi máy rung ra, đặt sang một bên để lúc nào đó còn rửa sạch. Oikawa chỉ có vài giây ngắn ngủi để nghỉ. Hajime cởi khóa quần, lấy ‘cậu Hajime’ cứng ngắc ra. Anh bôi trơn đầy đủ rồi đâm vào cúc Oikawa.

“Nhìn cậu kìa” Hajime nói: “Rất bừa bộn, tinh dịch văng tung tóe khắp nơi. Cậu có nghĩ thêm lần nữa không?”

Oikawa gật nhẹ. Hajime tiến vào rất chậm, cẩn thận không kích thích cậu. Anh vòng tay ôm lấy Oikawa, những ngón tay mơn trớn cơ bụng, cơ ngực, và đầu ti. Anh chà xát, vân vê, véo hai bầu vú, nghe tiếng rên rỉ quyến rũ chết người của Oikawa.

“Haa… Haji… me, làm ơn, xin cậu!”

“Xin cái gì, Tooru?”

“Chơi tớ… đâm vào trong… tớ muốn, Hajime, tớ muốn cậu.”

“Tất nhiên.”  Hajime cười nói: “Bất cứ điều gì.”

Anh tăng tốc, điều chỉnh góc độ đâm thẳng tuyến tiền liệt, thì thầm vào tai Oikawa những lời ca ngợi: “Bên trong cậu tuyệt quá” anh nói: “Khít quá. Yêu cậu quá, baby. Chết tiệt, tớ yêu cậu. Cậu đẹp quá.”

Đôi mắt anh dần mờ đi vì nước mắt, từ lúc nào ấy nhỉ? Có lẽ, những điều anh nói với Oikawa còn ảnh hưởng đến anh nhiều hơn anh tưởng. “Cậu luôn chiều theo ý tớ. Cậu là tất cả những gì tớ muốn. Tớ còn không biết làm sao để xứng với cậu, Tooru, cậu là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời tớ.”

Oikawa lại cứng, cả thân thể nóng bừng đến nỗi không thốt ra nổi một lời. Hajime không ác đến mức để cậu ra hai lần liền. Anh bất ngờ thúc mạnh, Oikawa thở dốc, để anh tự do làm những gì anh muốn, dần chìm sâu vào vòng tay Hajime.

Thật choáng ngợp, thứ tình cảm anh dành cho cậu ấy. Anh kéo Oikawa vào một nụ hôn sâu, chỉ là muốn giấu những suy nghĩ ngớ ngẩn hiện rõ trên khuôn mặt anh đi, cũng chẳng bận tâm anh đã nói gần hết chúng ra rồi.

Hajime ấn ngón cái lên khe mông của Oikawa, cảm nhận sự run rẩy truyền đến từ Oikawa. “Yêu cậu.” Anh vừa hôn vừa nói. “Chúa ơi, tớ yêu cậu, Tooru, cùng nhau nhé.”

Và Oikawa đã bắn, cơ thể căng chặt, bao bọc chặt chẽ ‘cậu Hajime’. Hajime vẫn hôn cậu, nụ hôn chặn lại mọi âm thanh cậu phát ra, nhưng Hajime cũng cảm nhận được cơn run rẩy truyền khắp cơ thể cậu. Anh cố nín thêm một phút, rồi cũng bắn toàn bộ tinh hoa vào trong cơ thể Oikawa kèm theo một tiếng rên đầy thỏa mãn.

Hai người dính lấy nhau, trao nhau những cái hôn nhẹ ngọt ngào, cho đến khi Hajime chú ý đến tinh dịch khô và mồ hôi dính trên cơ thể cả hai. Anh chỉ đành miễn cưỡng dừng lại, bế Oikawa vào phòng tắm. Anh lấy một chiếc khăn tắm dọn dẹp phòng ngủ, rồi tắm chung với Oikawa. Hajime chăm sóc Oikawa cẩn thận tỉ mỉ từng chút một. Anh nhẹ nhàng gội đầu cho cậu, xoa dầu gội và dầu xả lên mái tóc cậu, rồi quấn khăn lại, bế Oikawa lên giường, ôm cậu vào trong lòng.

“Cậu lừa tớ.” Cậu nói, dù Hajime nói rằng anh không để ý. “Tớ đã nghi ngờ sao cậu lại tốt với tớ thế, nhưng chỉ là vụ hall pass đúng không?”

“Rõ ràng, đồ ngốc này. Nếu cậu chịu để hai đứa trò chuyện bình thường, tớ đã không phải bày trò này.”

“Ừm, nhưng tớ thích nó.”

“Tớ chơi cậu còn toàn khen cậu lúc đó. Cậu thích là tất nhiên rồi.”

Oikawa cười, du dương và nhẹ nhàng, đẹp như chính cậu. “Cậu biết không, Iwa-chan, chỉ vì cậu nói những điều ấy lúc làm tình không có nghĩa là cậu có thể rút lại. Tớ sẽ nhớ chúng mãi mãi.”

Càng tốt, Hajime nghĩ, rồi kéo cậu lại gần. Và dù như thế nào, dù Oikawa quên lần nữa, Hajime sẽ vẫn luôn ở bên cạnh để nhắc cậu. Mãi mãi.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started