TRANSLATOR: YURI OZAKI
BETA: BĂNG
-o0o-
“Mọi người, thầy rất vui được thông báo với các trò rằng chúng ta sẽ có một số vị khách đến đây vào hôm nay. Họ đến từ trường chị em của chúng ta ở Nhật Bản tên Teiko và gần đây đã bị phá hủy do một tai nạn đáng tiếc. Một số học sinh của họ sẽ theo học ở đây trong khoảng thời gian còn lại của năm học. ” Dumbledore tự hào tuyên bố trước Đại Sảnh lộn xộn.
Một số học sinh bắt đầu xì xào nhưng dường như không ai để ý hay chú ý đến lời thông báo kia. Dumbledore không ngạc nhiên lắm bởi phản ứng này, ông hắng giọng lần nữa để lấy lại sự chú ý của học sinh. “Thầy cũng muốn nói thêm rằng đó sẽ là sáu thành viên rất được hoan nghênh trong đội Quidditch của họ.”
Điều này dường như khiến các học sinh rất phấn khích. Và đã có người để ý đến những gì ông thông báo. Dumbledore mỉm cười hài lòng.
“Này Harry,” Ron huých bạn mình, “Cậu nghĩ họ giỏi Quidditch không?”
Harry chỉ nhún vai trước khi ăn thêm một miếng nữa. “Có lẽ, cậu biết đó…” cậu nhấn mạnh mấy từ cuối.
“Thực ra,” Hermione ngắt lời, “Nếu cậu đọc sách giáo khoa lịch sử, cậu sẽ biết chi nhánh của các trường phù thủy ở Nhật Bản không giỏi về Quidditch. Tuy nhiên tớ nghe nói họ xuất sắc trong các môn thể thao Muggle như bóng rổ.”
“Bóng rổ? Ai quan tâm đến bóng rổ chứ?” Ron trả lời: “Dù sao thì thứ quan trọng nhất vẫn là Quidditch.”
“Cậu chưa biết được mà, họ có thể chơi rất tuyệt.” Harry nói.
“Có lẽ cậu sẽ chơi được với họ,” Ron nhún vai khi chỉ chiếc thìa của mình vào Hermione, “Nhưng Quý Cô Biết Tuốt đây dường như tin chắc rằng họ không chơi tốt.”
“Ron!” Hermione phản đối, “Cậu không bao giờ để tớ nói hết cả. Tớ sẽ nói thêm, trước khi cậu thô lỗ ngắt lời tớ, dù Nhật Bản không giỏi Quidditch, nhưng đã có tin đồn rằng đội năm nay là đội giỏi nhất mà họ từng có,” cô bé còn nhiệt tình kết thúc nó bằng cách vỗ tay.
“Nào các trò,” giọng cụ Dumbledore một lần nữa ngăn lại tiếng nói chuyện ồn ào của học sinh, “Các trò có thể trở ký túc xá của mình ngay bây giờ. Thầy sẽ gọi mấy đứa trở lại sau khi nhận được thông báo về việc họ đến.”
Sau khi đám phù thủy nhỏ rời đi, cụ Dumbledore kiên nhẫn chờ đợi sự xuất hiện của các học sinh nước ngoài.
Cuối cùng khi đã quá vài giờ so với thời gian dự kiến, các học sinh của trường Phù thủy và Bóng rổ Teiko đã gõ cửa Đại Sảnh. Cụ Dumbledore phấn khích cười rạng rỡ chào đón họ vào trong.
Điều ông không ngờ là một trong những học sinh mà ông chờ dường như đã mất tích. “Vậy trò là Satsuki Momoi?” Ông chỉ vào cô gái tóc hồng được buộc khá gọn gàng. Cô vui vẻ gật đầu, “Còn đây là Daiki Aomine, Shintaro Midorima, Atsushi Murasakibara, Ryota Kise, Seijuro Akashi …” ông chỉ tay vào đống màu tóc cầu vồng trước mặt. Mỗi người lần lượt gật đầu khi ánh mắt ông lướt qua họ. “Nhưng Kuroko Tetsuya đâu?” mắt ông lấp đầy sự tò mò. “Chẳng lẽ trò ấy quyết định đến trường khác?”
Ông không nhận được câu trả lời nào từ nhóm học trò nhưng nhìn qua nét mặt họ thì có vẻ họ đang che giấu điều gì đó.
“Con ở đây,” một giọng nói nhỏ phát ra nơi Dumbledore không nhìn tới được khiến ông giật nảy mình. Aomine cũng cười nhếch mép như mọi thành viên khác từ trường Teiko.
“Ôi trời, thầy xin lỗi vì đã đếm sót trò,” Hiệu trưởng xin lỗi. “Thế nhưng …” ông tiếp tục nhìn những học sinh trước mặt mình, “Rõ ràng bạn bè của trò cũng ở đây suốt thời gian đó và họ chẳng nói gì với thầy cả.” Ông cười nhẹ một mình.
“Giờ thì các trò theo thầy nào, thầy sẽ giới thiệu tất cả các trò với học sinh của chúng ta.” Ông ra hiệu cho họ rời khỏi văn phòng trước khi đi cùng. Họ tự nhiên bước xuống hành lang với cụ Dumbledore khi ông đưa họ đi tham quan một vòng quanh trường. “Nếu các trò không phiền thì cho lão già hỏi, có lý do gì khiến các trò đi trễ không?” Dumbledore tò mò hỏi.
Ông quay lại khi không nghe thấy câu trả lời nào và thấy tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào cậu bé ở giữa. Cậu ta cao, rám nắng, và có mái tóc màu xanh đen kỳ lạ nhất, tất cả đều có những màu tóc khá thú vị.
Ông nhìn cậu bé, Aomine nếu Dumbledore nhớ không nhầm đang phải dịch qua bên phải một cách khó chịu dưới cái nhìn của họ.
“Gì?!” Cậu thốt lên khi đã thấy quá căng thẳng.
“Aominecchi đúng là không thành thật,” Kise tóc vàng trêu chọc.
“Đừng gọi tớ như vậy nữa,” Aomine hét vào mặt cậu chàng.
“Nào Dai-chan! Chỉ cần trả lời câu hỏi thôi,” Cô gái mỉm cười, hoàn toàn biết rằng cô đã chọc tức cậu hơn.
“Tớ không biết cậu đang nói gì-” Aomine bắt đầu hét vào mặt cả nhóm khi cậu gục xuống ôm bụng. “Tetsu …” cậu cố gắng gầm gừ khi gập người lại.
Cụ Dumbledore bật cười trong lòng khi thấy cậu nhóc nhỏ hơn chọt chọt bụng Aomine nhiều lần.
“Aomine-kun đang cố nói cậu ấy đã cầm ngược bản đồ trong suốt thời gian tới và khiến bọn con hoàn toàn lạc đường, ” Kuroko sửa lời người cao hơn.
Aomine quyết định một lần trừng mắt là đủ và cậu đảm bảo rằng Kuroko sẽ thấy được sự không hài lòng của cậu.
Trước khi mọi căng thẳng có thể được giải quyết, cụ Dumbledore đã mở toang cánh cửa rộng lớn và một đám ồn ào rời khỏi phòng. Dumbledore đã gọi các học sinh tập hợp trước khi ông đưa các học sinh mới tham quan và ông gật đầu đồng ý khi thấy mọi người có mặt.
“Các trò, thầy hi vọng các trò có thể chào đón họ!” Giọng cụ Dumbledore vang lên, “Như các trò thấy, các học sinh trao đổi của chúng ta đã đến.”
Toàn bộ học sinh lập tức yên lặng và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nhóm Teiko. Họ đứng đó với chút bất an khi thấy các học sinh Hogwarts đánh giá họ từ trên xuống dưới.
Aomine nuốt nước bọt.
“Tớ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thấy Aomine-kun lo lắng,” Kuroko cười nhẹ bên cạnh.
“Tớ không có lo lắng,” Aomine nhấn mạnh, “Và đừng cười tớ nữa,” Cậu càng trừng Kuroko dữ dội hơn, người không thể không cười thêm chỉ để chọc tức cậu.
“Bây giờ thầy sẽ giới thiệu sáu học sinh này nên thầy cần tất cả các trò giữ im lặng cho đến khi thầy kết thúc.” Dumbledore xen vào đám đông đang xì xào. “Từ trái sang phải họ là Midorima, Kise, Aomine, Akashi, Murasakibara và Kuroko, hay được biết đến trong cộng đồng phù thủy Nhật Bản là thế hệ kỳ tích. Và cuối cùng chúng ta có cô bé Momoi đáng yêu, người đóng vai trò quản lý của họ.” Dumbledore bắt đầu.
Bàn Gryffindor, bộ ba phù thủy trò chuyện với nhau. “Cậu nghĩ gì về họ?” Ron hỏi khi liếc nhìn cả nhóm, “Tên đó lớn thật! Quá đáng sợ!” nó rùng mình sợ hãi khi nhìn người khổng lồ tóc tím.
“Cậu không ngạc nhiên hơn về màu tóc lố bịch của họ sao? Tớ không thể tin được một ngôi trường đáng kính như Teiko lại cho phép điều đó.” Hermione nói thêm, “Đó không thể là bẩm sinh … phải không?”
Mặt Harry căng thẳng trong giây lát như thể cậu đang tập trung vào điều gì đó. “Có chuyện gì vậy Harry?” Hermione hơi lo lắng hỏi bạn mình.
Harry nghiêng đầu trước khi trả lời, “Cậu không nghĩ rằng … rằng cô gái có một-“
“Harry!” Hermione hét lên, “Cậu không định nói những điều tớ nghĩ đó chứ!”
“…tâm hồn rất lớn?” Harry cố gắng nhưng Hermione chỉ trừng cậu bé thắc mắc.
“Mấy cậu thôi nào” Ron cố gắng hòa giải. “Nhìn kìa cụ Dumbledore lại bắt đầu nói gì đó.” Nó nhìn lên sân khấu để chuyển hướng sự chú ý của họ.
“Và bây giờ chúng ta sẽ phân loại sáu phù thủy nhỏ này vào các nhà khác nhau. Vì đây là năm đầu của họ nên thầy đã quyết định cho họ trải nghiệm Hogwarts một cách trọn vẹn.” Cụ Dumbledore nói khiến các học sinh trường Teiko cảnh giác nhìn nhau.
“Cậu muốn cược mỗi người trong số họ sẽ vào nhà nào không?” Ron tinh nghịch đề nghị nhìn hai người bạn.
Hermione thở dài, “Tớ không thấy tại sao lại không cả. Tớ hy vọng cậu đang chờ đợi để bị thua đi”, cô nở một nụ cười nhỏ xấu xa.
“À đừng nói với tớ là cậu đã có thông tin về họ,” Harry rên rỉ, “Đó là gian lận.”
“Ừ, Hermione phải chơi công bằng.” Ron thêm vào
“Các cậu, nó không phải gian lận, hơn nữa tớ chỉ biết một chút về mỗi người trong số họ.” Cô giải thích. Rồi nhìn quanh để chắc chắn rằng không có ai đang nhìn trước khi rút một cuốn sách từ trong áo chùng.
“Đó là?” Harry hỏi
“Suỵt.” Cô trả lời, “Phải, là một cuốn sách từ khu vực cấm của thư viện. Hôm nay tớ lấy nó ra trước lúc được biết chúng ta sẽ có một số học sinh trao đổi.” Cô thì thầm. “Nó không có nhiều về Teiko hay nhiều về cộng đồng phù thủy Nhật Bản nhưng tớ đã tìm thấy một số đoạn trích về họ trên sân đấu.”
“Nhanh lên và nói cho bọn này biết đi Hermione.” Ron giục
“Chà,” Cô ấy bắt đầu mở cuốn sách đến nơi cô ấy đã dán , “Đầu tiên là Aomine, người khá cao và rám nắng. Cậu ta hình như là một cầu thủ Quidditch cực kỳ tài năng, có thể ghi bàn từ mọi vị trí. Tiếp theo sẽ là màu xanh lá cây, Midorima, tớ nghĩ vậy, và cậu ấy được cho là không bao giờ chậm trễ việc gì và luôn mang trên mình một món đồ may mắn. Tiếp theo là Murasakibara… tất cả những gì được nói ở đây là cậu ấy thích đồ ăn…” Hermione hơi ngừng khi cô ấy đọc mục hoàn toàn thiếu sót trong cuốn sách, “Dù sao thì người tiếp theo là đội trưởng Akashi của họ, được viết là chưa bao giờ bị đánh bại và cực kỳ thông minh, và sau đó là Kise, một cầu thủ Quidditch tài năng-” Hermione tiếp tục trước khi bị Ron cắt ngang.
” – Người chỉ mới chơi trong một năm? Không thể nào!” Cậu nhóc tóc đỏ hoàn toàn ngạc nhiên nói, “Nhìn thông tin của cậu ta đi, đó là không thể với một cầu thủ năm nhất.”
“Ron làm ơn đừng ngắt lời tớ như vậy,” Hermione mắng, “Và cậu còn nhớ Harry không? Cậu ấy là bẩm sinh.”
“Ồ, cậu nói đúng,” Ron gật đầu.
“Giờ thì tớ nói tới đây rồi?” Hermione bắt đầu một lần nữa, “À phải, ở đây nói cậu ấy còn làm cả người mẫu tạp chí. Tiếp theo là người quản lý đáng sợ của họ, Momoi, cô ấy chuyên thu thập và lập kế hoạch tình báo. Và thành viên cuối cùng trong đội Quidditch của họ là người tên Kuroko… ”cô ngừng đọc.
“Còn gì nữa Hermione? Đừng ngừng như vậy. ”Ron đặt câu hỏi.
Hermione lắc đầu, “Không, chỉ có vậy, đó là tất cả những gì họ nói về Kuroko này.” Cô nhìn lên sân khấu để đánh giá các học sinh nước ngoài.
“Có chuyện gì vậy Hermione?” Harry hỏi khi bạn cậu chăm chú nhìn sân khấu với cái miệng há to.
“Chỉ là, tớ đang đếm số người trên sân khấu và tớ chỉ đếm được năm người trong khi tớ có thể thề rằng cụ Dumbledore đã nói có sáu người…” cô tiếp tục lặp đi lặp lại những con số để xem có phải cô đã đếm sai không.
“Các cậu nói gì vậy” Ron hỏi khi bắt đầu đếm số học sinh trên sân khấu. “Có một … hai … ba … bốn … năm … chết tiệt cậu nói đúng! Người thứ sáu đâu?” Nó thốt lên.
Lần này Harry nhìn lên và tự đếm. “Tớ không thể tin được … có lẽ cụ Dumbledore đã nói nhầm số?” cậu đề nghị
Ron nhún vai, “Tớ cho là vậy.”
Quay lại sân khấu, Kise đã lên cơn ăn vạ. “Chúng ta sắp bị chia tách á?!” Kise kêu lên. “Tớ không biết chúng ta phải tách nhau ra!” giọng anh đầy đau khổ.
Dumbledore gật đầu, “Đừng quá băn khoăn về điều đó. Thầy chắc rằng đây sẽ là một trải nghiệm tốt để các trò trải nghiệm một chút văn hóa Hogwarts.” Ông cố gắng thuyết phục cậu nhóc tóc vàng.
Kise bám chặt lấy Kuroko, “Ừm nếu như vậy thì con và Kurokocchi có thể ở bên nhau đúng không?”
Dumbledore lắc đầu, “Thầy xin lỗi nhưng đó không phải cách nó hoạt động. Trò thấy đấy chúng ta sẽ dùng một chiếc mũ để phân loại và chiếc mũ sẽ quyết định nhà mà trò sẽ sống trong thời gian còn lại trong năm.”
“Tránh xa cậu ấy ra.” Aomine bực bội gầm gừ với trò hề của người tóc vàng. “Rõ ràng là Tetsu sẽ ở bên tớ, sau tất cả, tớ là ánh sáng của cậu ấy!” Cậu tuyên bố khi kéo tên nhóc tóc vàng quẫn trí ra khỏi bạn mình.
Kuroko khẽ rên lên tỏ vẻ không hài lòng khi bị hai người tranh giành trên sân khấu.
“Akashicchi,” Kise rên rỉ, “Tớ không muốn tách ra! Bảo Aominecchi đưa Kurokocchi cho tớ đi!” anh lắc đầu. Khi không nhận được câu trả lời, anh nhìn lên người tóc tím, “Cậu hiểu không?”
Người tóc tím đơn giản liếc xuống trước khi ăn thêm một thanh pocky khác.
“Mấy cậu! Tại sao tớ lại là người duy nhất lo lắng vậy?” Anh chống tay lên hông, bĩu môi.
“Được rồi bây giờ ai muốn đi trước?” Dumbledore hỏi cắt ngang người đang bực bội.
Kise lo lắng nhìn xung quanh với hy vọng nhận được sự trấn an từ bạn bè. Akashi cuối cùng cũng bước lên và đặt một tay lên vai anh. “Đừng lo lắng về nó; tớ sẽ giải quyết.” Đầu đỏ bình tĩnh nói. Cụ Dumbledore cười thích thú, đôi mắt lấp lánh khi Akashi bước lên và ngồi xuống chiếc ghế trước mặt.
“Cậu ấy nên ngừng làm điều đó …” Aomine thì thầm với Kuroko
“Làm gì?” Kuroko bối rối hỏi trước câu nói của bạn mình.
“Nụ cười đó! Thật là rùng rợn!” Aomine rùng mình, “Có cái gì đó không tự nhiên về nó!”
“Tớ nghĩ Aomine-kun chỉ đang tỉnh táo quá mức.” Kuroko nói khi nhìn Akashi ngồi xuống ghế.
Cụ Dumbledore từ từ hạ chiếc mũ xuống đầu cậu chàng và một khoảng lặng dài bắt đầu trong khi chiếc mũ bắt đầu tự thầm thì với mình.
“Năm Galleons cho Gryffindor” Ron nói.
Hermione chế giễu, “Cậu không nghe tớ nói gì sao? Rõ ràng từ mô tả thì cậu ta sẽ là một Ravenclaw.”
“Và tại sao lại như vậy?” Ron hỏi.
“Nó nói rằng cậu ấy cực kỳ thông minh,” Hermione giải thích tất cả trong khi đảo mắt.
“Này, cậu đang ở Gryffindor không phải sao?” Ron cáu kỉnh với cô.
“T-tớ chỉ là một ngoại lệ thôi, cậu biết mà.” Cô phản bác, “Cậu đồng ý với tớ phải không, Harry?”
Cả hai người đều nhìn Harry, người đang đứng ngồi không yên trên ghế của mình, “Ừm các cậu … Tớ không muốn chọn …”
Cả hai trừng cậu gay gắt hơn. “Chà nếu tớ phải chọn thì tớ phải đồng ý với Hermione về điều này.”
Hermione nhếch mép chiến thắng.
“Mấy cậu cứ chờ xem, khi mấy cậu sai, tớ sẽ là người cười” Ron nói thêm khi Harry không đứng về phía mình.
Sau một phút im lặng, chiếc mũ dừng lại và toàn bộ học sinh đều đoán trước được điều gì sẽ được công bố.
Cảm giác như một sự im lặng kéo dài khác xảy ra sau đó trước khi chiếc mũ cuối cùng cất lên, “HUFFLEPUFF!”
Toàn bộ mọi người đều im lặng như thể họ không nghĩ tới chuyện có người được phân vào Hufflepuff, có lẽ là nhà không quan trọng nhất trong tất cả ở Hogwarts. Nghe có người được phân đến Hufflepuff là điều gần như trước giờ không hề có.
Thêm vài phút im lặng cho đến khi nhà Hufflepuff cuối cùng đã nhận ra rằng ai đó thực sự đã được phân vào nhà họ.
Họ hò reo và ăn mừng cuồng nhiệt. Một tiếng hò reo và huyên náo lớn từ nhà Hufflepuff thường bị bỏ qua đã được nhận một học sinh trao đổi đầu tiên.
Akashi bình tĩnh bước xuống sân khấu với một nụ cười nhẹ trên mặt. Anh ngồi vào nhà Hufflepuff đang ngất ngây vui mừng và chờ đợi những người đồng đội còn lại được phân nhà.
“Thật không thể tin được!” Hermione đỏ bừng mặt, xấu hổ vì cô đã bị đoán sai.
“Ừ, thực sự là không đoán được.” Ron thừa nhận, “Người nước ngoài …”
Khi nhà Hufflepuff cuối cùng đã bình tĩnh lại, Aomine bước tới chiếc mũ và ngồi vào chỗ.
“Được rồi, bây giờ, tớ đảm bảo rằng cậu ta là một Slytherin!” Hermione nói, “Hoặc ít nhất là một Gryffindor.”
Ron và Harry gật đầu đồng ý “Tớ đồng ý với cậu về điều này. Không thể nào mà cậu ấy không -“
“HUFFLEPUFF!” Chiếc Mũ hét lên khi cằm của bộ ba phù thủy rơi xuống đất.
Tất cả các Hufflepuff đều nhìn nhau như thể họ không biết mình có nghe đúng hay không trước khi nhảy khỏi ghế trong chiến thắng. Họ đã có thêm một học sinh!
Hermione lắc đầu, lẽ nào cô ấy thực sự sai về những học sinh này? Không thể nào, cô là Hermione Granger!
Cô hít một hơi thật sâu và đợi người tiếp theo phân nhà. Trước sự thất vọng hoàn toàn của cô và sự ngạc nhiên của tất cả các học sinh khác, những người còn lại đã nhanh chóng được phấn vào Hufflepuff. Cuối cùng, khi mọi người chuẩn bị đứng dậy và rời đi, cụ Dumbledore tuyên bố sắp xếp người cuối cùng.
“Bây giờ là học sinh trao đổi cuối cùng của chúng ta Kuroko!” Giọng cụ Dumbledore vang khắp phòng.
“Cái – ” Ron bắt đầu nói trước khi ngừng giữa câu. “Tên đó chui từ đâu ra vậy?” Nó vẫy tay với Kuroko.
Hermione nghiêng đầu bối rối. Cậu ấy đã luôn ở đó? Không thể nào! Cô đã đếm vài lần và cậu ta chưa từng ở đó! Phép thuật!
Cuối cùng, bằng cách nào đó, cậu ấy cũng được phân vào Hufflepuff, việc phân loại kết thúc và các học sinh được phép rời đi. Cả trường đều có thể nghe thấy giọng nói và tiếng cổ vũ của Hufflepuff rất vui vẻ.
Khi các học sinh về phòng sinh hoạt chung, Hermione vẫn còn say sưa nói về sự lố bịch đã xảy ra trước đó. “Cậu tin được không? Hufflepuff? Có ai trong số họ trông giống như đến từ Hufflepuff? Không người nào được phân vào Hufflepuff cả. Hufflepuff?!” Cô không thể nhấn mạnh rõ ràng hơn. Sao cô có thể sai như vậy? Thế giới của cô về cơ bản đã tan vỡ.
“Hermione, bọn tớ hiểu.” Harry ngăn cô phù thủy đang không vui.
“Ừ có lẽ họ chỉ là những anh chàng thực sự trung thành và kiên nhẫn” Ron cố gắng an ủi cô.
“Ai mà biết được, ý tớ là nhìn Harry đi, cậu ấy đáng lẽ phải đến – ” Ron tiếp tục nói trước khi bị Harry đấm vào tay.
“Ron!” Harry rên rỉ.
Và khi các Hufflepuff mới được dẫn đến ký túc xá mới của họ, Akashi không thể không nở một nụ cười đắc thắng khác.
Phần kết
Ngay cả sau khi các phù thủy từ Teiko rời trường để trở về Nhật Bản, động lực của Hogwarts sẽ mãi mãi bị thay đổi. Trường sẽ không bao giờ giống nhau nữa. Hufflepuff không bao giờ bị coi thường nữa. Các phù thủy từ Nhật Bản đã đưa các Hufflepuff lên một tiếng tăm mới và khiến họ trở nên nổi bật. Đã đến lúc cho kỷ nguyên của Hufflepuff! Giờ đây, Gryffindor và Slytherin sẽ cảm thấy nỗi đau của sự bất cần và tuyệt vọng. Có một nhà quyền lực mới trong trường với màu sắc của của màu vàng hoa cúc, và màu ong nghệ đen hung dữ, Hufflepuff và những phù thủy kỳ lạ từ Nhật Bản thích chơi bóng rổ với những màu tóc kỳ dị muôn năm.
Lời tác giả: Chà đó chỉ là một câu chuyện ngẫu nhiên mà tôi đột nhiên có hứng viết. Đây sẽ là fanfiction đầu tiên của tôi mà tôi đã viết trong nhiều năm vì tôi chủ yếu viết tiểu thuyết gốc. Tôi xin lỗi nếu có bất kỳ chi tiết nào quá OOC hoặc nếu có điều gì đó không hợp lý hoặc có một số mâu thuẫn. Nó chưa được chỉnh sửa và tôi đã viết nó lúc 4:00 sáng vì vậy xin hãy tha thứ cho tôi vì những sai sót nhỏ, nhưng tôi đã cố gắng đọc lại và sửa những lỗi sai rõ ràng. Ngoài ra, tôi có lẽ đã tự do với một số thứ để làm cho nó vui hơn… cho bản thân. Dù sao nếu bạn bằng cách nào đó thích nó thì 😀 nếu không thì :
P.S
Dumbledore là một người đáng sợ, nụ cười rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh 😉
TOÀN VĂN HOÀN