EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Draco gặp được Ginny Weasley ở hẻm Xéo.
Trước cửa Weasleys’ Wizard Wheezes, nữ phù thủy cao gầy xinh đẹp bị các fan hâm mộ vây quanh xin chữ ký.
Cậu đứng từ xa liếc mắt nhìn, bỗng nhiên nhớ đến cô gái vừa nhìn thấy Cứu Thế Chủ đã đỏ mặt hồi mới nhập học
Lắp ba lắp bắp không nói nên lời, tự ti e lệ, giờ đây tỏa sáng lấp lánh đứng nơi đó, quả thật như hai người khác nhau.
Thái độ của Harsion hùng hổ doạ người khi ấy với cậu nay lại ân cần khách khí vô cùng, cười không thấy mắt theo đuôi cô, ý đồ bới thêm vài chuyện hot.
Khi cậu đi ngang qua, thậm chí còn nghe được tên phóng viên không có đạo đức nghề nghiệp kia cao giọng “Ngài sẽ tham dự tiệc đính hôn của ngài Potter chứ? Dù sao, những người hâm mộ của hai người đều rất tiếc khi thấy cả hai không đến được với nhau.”
Draco nhíu mày, đã bắt đầu có chút hối hận vì sao lại chọn hôm nay đến đây thị sát cửa hàng, có vài người nhận ra cậu đã bắt đầu chụm đầu nói nhỏ, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại giữa cậu và Ginny, cứ như đang chờ đợi một màn tình cũ tình mới đánh nhau ấy.
“Elvis Harsion?”
Nữ phù thuỷ tóc đỏ đã sớm quen được mọi người chú ý liếc xéo tên phóng viên kia, đôi môi đỏ tươi kéo lên một độ cung mỉa mai.
“Ngài biết tôi?” Harsion một bộ vừa mừng vừa hồi hộp, nhưng trong đó có bao nhiêu phần thật lòng chắc chỉ mình gã ta biết.
“Hiển nhiên.” Ginny hất tóc, lộ ra biểu cảm nhớ lại, không để ý lắm nói “Vị phóng viên mấy năm trước đả kích phẩm vị và cách nói chuyện của tôi, nghi ngờ vì sao Cứu Thế Chủ lại coi trọng con nhỏ ngốc đó, ấn tượng khá nặng đó.”
“—— Sao, thẩm mỹ quan của mấy người bây giờ không giống ngày xưa nữa?”
Mặt Harsion đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, dưới ánh mắt oán giận bất mãn của người khác mà ngậm mỏ.
Ginny không khách khí vỗ mặt tên phóng viên nào đó, nói trợ lý đưa hai cái túi đầy đồ chơi cho mình, xách theo nó đi xuyên qua đám người, cười nhẹ với Draco, thái độ tuy không thân thiết nhưng rất chân thành.
“Đang muốn đi tìm hai người đó nha” Cô quơ quơ hai cái túi trong tay “Xong việc chưa? Đi đón Teddy thôi.”
Ngữ khí tùy ý không hề giống người lâu rồi không gặp, càng không giống người mình không nói được mấy câu.
“Được.” Draco bình tĩnh cầm mấy cái túi đồ chơi đó, nghiêng người nhường bước, hai người giẫm lên nền tuyết trong hẻm Xéo, không chú ý mấy ánh mắt kia, ý cười trên mặt cũng nhạt dần.
Teddy đang học vẽ trong một phòng tranh gần đây, chơi rất thân với mọi người ở đây, khiến sau khi hoạt động kết thúc rất nhiều đứa nhỏ ngọt ngào đi lại tạm biệt nó.
Một cô bé nhìn thấy Ginny lần đầu đến đón Teddy tò mò “Đó là mẹ cậu sao? Cô ấy đẹp quá ~”
Draco mím môi, trong lòng rất hụt hẫng.
Cậu thừa nhận, mình có chút —— Thôi được rồi, là rất để ý người khác nhắc về quan hệ của quý cô bên cạnh với người yêu của mình.
“Không phải, đó là dì của tớ.” Teddy thuận miệng trả lời, chạy đến bên cạnh Draco, nắm tay cậu, ngẩng mặt nhỏ khoe khoang: “Draco, hôm nay thầy giáo khen con á, còn dán tranh con vẽ trong khu triển lãm ~”
Draco muốn xoa xoa đầu thằng bé, nhưng lại vì không có tay, nên chỉ đành nắm tay nhỏ của nó lắc lắc “Giỏi quá ——”
Teddy chờ được một cái thơm, mới cười tủm tỉm chào người bên cạnh cậu “Ginny Ginny, con rất nhớ người á ~”
“Teddy vẫn ngọt ngào như vậy nha “Ginny cong lưng điểm điểm mũi của thằng bé “Chơi vui không?”
“Vui ạ ~” Teddy cười lên cứ như một cục kẹo phát sáng vậy, xoay người nhìn thấy hai túi đồ chơi trong tay Draco, mắt cũng sáng loá “Đây là cho con ạ?”
Draco bế thằng bé lên “Đây là quà của quý cô Weasley cho con.”
“Cảm ơn dì.” Teddy ngoan ngoãn cảm ơn, sau đó trông mong nhìn mấy món đồ chơi, thẳng đến khi ngực bị nhét vào một con rối to bằng trái bóng rổ mới thôi.
Teddy kéo cái lưỡi dài của con rối ra, nghe nó hát, chơi đến vui vẻ vô cùng.
Hai người lớn không có gì để nói, ngẫu nhiên cũng sẽ hỏi thằng bé hôm nay học gì, có gặp được người bạn nào không, tránh cho không gian trở nên xấu hổ.
Bọn họ về đến căn nhà được bao quanh bởi một đống ma trận, Teddy vừa tiếc nuối nhìn về phía xe lửa bị tuyết bao phủ, sau khi thu dọn mớ đồ chơi của mình xong, mới ôm đồ chơi mới, là cái con rối kia kìa, tiếp tục xếp lâu đài gỗ hôm qua xếp chưa xong.
Draco chuẩn bị trà và điểm tâm, hai người ngồi đối diện nhau chậm rãi uống trà, người nào đó đứng xa xa đang rối rắm khoa tay múa chân chọn màu cho mái nhà của mình, cuối cùng lựa đỏ và vàng.
“Tôi quên chúc mừng” Ginny mở miệng đánh vỡ im lặng “Harry gần đây thế nào?”
“Cũng không tệ lắm.”
Draco buông tách trà, nhàn nhạt nói, cậu có thể trấn định như thế này chiêu đãi bạn gái cũ người ta, nhưng không thể ngừng suy nghĩ bọn họ đã từng thế nào trong lòng.
Harry Potter là người yêu dịu dàng nhất Trái Đất, cho nên ngày xưa cũng rất ôn nhu với Ginny Weasley nhỉ?
Tức ghia á ——
Chàng trai tóc bạch kim trong tâm rất giống Teddy ôm một con gấu trong lòng, phồng phồng má nhỏ.
Gia chủ Malfoy vĩnh viễn ưu nhã không thể biểu lộ mấy cảm xúc này, khoé môi kéo lên nụ cười tiêu chuẩn “Thi đấu rất tuyệt, sắp tới là đến Hà Lan sao?’
Tầm mắt Ginny dừng lại trên mấy vật dụng trang trí trên tường, người trong khung ảnh kia cười tươi thật, đôi mắt xanh lục ấy rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Cô cúi đầu, dùng muỗng bạc khuấy khuấy hồng trà, thất thần đáp lại “Đúng vậy, thời gian có chút gấp gáp, tham gia xong lễ đính hôn của hai người là phải đi rồi.”
—— Không đến cũng chẳng sao.
Draco đương nhiên không thể nói như thế, có chút giả cười đáp “Thật là vinh hạnh.”
“Thật sự?’ Ginny cười “Nhưng anh trông chẳng hoan nghênh tôi lắm.”
Ôi, Gryffindor ——
Khóe miệng hơi nâng của Draco kéo xuống một chút, dựa vào lưng ghế phía sau “Weasley tiểu thư cứ đùa.”
Cậu có chút phiền muộn mà bắt đầu tính toán thời gian tan tầm của Harry, hy vọng có thể chấm dứt cuộc trò chuyện đầy xấu hổ này của cả hai nhanh nhanh, nhưng suy nghĩ một chút, lại hy vọng tên ngố kia đừng về luôn cho rồi.
Ginny đánh giá cậu chốc lát, cảm thấy cậu rất thú vị, bả vai vốn căng cứng cũng thả lỏng xuống “Anh thay đổi rất nhiều, Malfoy.”
Draco nhẫn nại một chút, nhưng không nhịn nổi nữa, tròng mắt xoay vòng vòng, không khách khí nói “Đừng nói như chúng ta thân thiết lắm, Weasley.”
“Tôi quả thật rất chú ý đến anh” Ginny cười nhẹ “Đã chú ý từ hồi còn ở Hogwarts cơ, có lẽ là trực giác của con gái chăng?”
Cái đề tài này chẳng có gì vui, thật dễ dàng khiến sinh ra cảm giác người ta thích mình, vì thế Draco trầm mặc “Weasley, tôi không có hứng thú nói chuyện với cô.”
“Thật sự không?” Ginny hất tóc, cô là một cô gái xinh đẹp, chỉ một động tác đơn giản thế thôi cũng quyến rũ vô cùng “Nhưng mà tôi rất để ý đến anh đó, anh biết đấy, nếu anh ở bên cạnh Harry, vậy chắc chắn không tránh khỏi tiếp xúc với tôi.”
Một nhà Weasley đáng ghét thật đấy! Tức ghê gớm!!
Draco lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, giống như nhiều năm về trước, khi đó Harry luôn cười đi về phía cô nàng, tự nhiên nắm tay cô, mọi dịu dàng đều thuộc về cô.
Harry từng thích cô, chỉ điều này mà thôi, cũng đủ khiến cậu nổi địch ý và cảnh giác, không liên quan đến tín nhiệm và ăn ý của cậu và người yêu, hoàn toàn là do, ừ, do ghen thôi.
Ginny phụt cười, cô bắt đầu hiểu vì sao Harry lại thích người này rồi, từ phương diện nào đó mà nói, Malfoy vẫn còn giữ tính cách trẻ con ban đầu, cho dù là thích hay ghét, đều biểu lộ rõ ràng.
Cho dù anh ta là Slytherin giỏi che giấu, nhưng khi anh ta không cần che giấu, biểu cảm như vậy, chắc đã an ủi cho Harry rất nhiều nhỉ.
Cô lấy ngón tay vuốt vuốt thành ly, trầm mặc một lúc, mới rút một cây thuốc lá dành cho quý cô, kẹp trong kẽ ngón tay quơ quơ “Phiền không?”
“Không sao.”
Draco rất bất ngờ chuyện cô hút thuốc, trong nhà không có gạt tàn, nên tìm đại một cái đĩa đưa qua.
Ginny hút một hơi, chậm rãi nhả khói, nhìn làn khói mờ mịt mang mùi cúc vạn thọ lan toả khắp nhà.
“Tôi biết anh thích anh ấy, từ khi đến Hogwarts đã biết, ánh mắt anh nhìn anh ấy, đôi khi rất rõ ràng.”
Cô cười nhạt, thuần thục gõ gõ điếu thuốc vào dĩa “Ai cũng nói hai người là đối thủ một mất một còn, ai cũng biết người Harry Potter chú ý nhất Hogwarts, là Draco Malfoy, điều này khiến tôi không thoải mái lắm, cho dù bọn tôi đang hẹn hò.”
Draco nhỏ giọng hừ nói “Thế thật xin lỗi.”
Ginny nâng mắt, biểu cảm phức tạp nhìn chằm chằm cậu “Thật ra khi ấy tôi còn lo Harry phát hiện tâm tư của anh hơn cả anh, hai người đã đối đầu với nhau từ năm nhất, cho dù chẳng có khoảng thời gian ở chung tốt đẹp nào, nhưng cũng chiếm quá nhiều ký ức của nhau. Tôi đã từng cược rằng, nếu hai người chúng ta cùng nhau xuất hiện, anh ấy sẽ chú ý đến ai trước —— Lần nào người thua cũng là tôi, cái này thật khiến người ta mất mặt mà.”
Draco đè xuống độ cong nơi khóe miệng, ra vẻ không thèm để ý nói “Dù sao màu tóc của tôi cũng khá nổi.”
Điếu thuốc trong tay dừng lại, vì nụ cười sứt sẹo kia mà cười muốn nội thương “Đúng vậy, đây có lẽ là lý do lớn nhất, khiến Malfoy thiếu gia lúc nào cũng lấp la lấp lánh.”
Cô mang theo ý cười này hút thuốc tiếp, giống như có chút khói che đậy có thể khiến cô nói ra dễ dàng hơn “Trong mấy chuyện phiêu lưu của Cứu Thế Chủ, bạn gái của anh ta còn không được vai nữ chính. Sau khi chiến tranh kết thúc, tôi cho rằng đó là cái kết thúc của một dũng sĩ đánh bại ma vương, về sau cùng người mình yêu hạnh phúc đến trọn đời.”
“Nhưng cô chia tay với anh ấy” Draco nhíu mày, trong giọng nói không chỉ có ghen tuông, mà còn có cả nghi ngờ không thể nào giải thích nổi “Anh ấy đối xử với cô rất tốt mà.”
“Đúng vậy, anh ấy rất tốt.” Ánh mắt của Ginny có chút hoảng hốt, nhờ làn sương mờ mờ, hoàn toàn không thấy rõ.
“Chiến tranh kết thúc, Harry từ chối chức vị nhàn nhã Bộ Phép thuật cho, khăng khăng đòi làm thần sáng ——” cô thở dài “Đương nhiên, không ai từ chối yêu cầu này của anh ấy, thân là bạn gái, tôi cũng rất tự hào.”
Tự hào cái gì hả, số lần anh ấy vào St.Mungo mấy năm qua mấy người đếm nổi không?
Draco bất mãn phản bác trong lòng, nhưng mặt ngoài, vẫn bày ra bộ dạng lắng nghe, cậu nhìn ra được, quý cô này đây không quan tâm phản ứng của cậu, chỉ đơn giản là muốn kể cho cậu nghe mà thôi.
“Không giống tôi nghĩ, đến khi bọn tôi thật sự hẹn hò, thời gian bên nhau lại chẳng được bao nhiêu” Một tay Ginny chống trán, ngữ khí thong thả ung dung “Công việc của anh ấy rất nguy hiểm, mấy lúc bận là mất tích tận mấy ngày, khó khăn lắm mới có vài ngày rỗi rãi, còn phải đi an ủi Teddy dính cứng ngắc anh ấy, giải quyết sản nghiệp của cả Potter và Black, còn phải gặp bạn bè, hoặc là đi thăm mấy người đồng đội đã hy sinh của mình.”
Cô lộ ra một nụ cười kỳ quái, như mất mác, cũng giống tự giễu “Người tôi yêu là anh hùng, chính là loại anh hùng có mặt trong lòng quá nhiều người, là người phải lo chuyện của quá nhiều người.”
Draco vẫn nhịn không được mở miệng “Cô không thể thông cảm cho anh ấy chút sao? Lúc ấy, vốn là lúc rối nhất.”
“Tôi biết mà, cũng nhẫn nại, nhưng khi đó tôi quá trẻ.” Ginny lắc đầu “Bạn gái của Cứu Thế Chủ, vợ tương lai, người sắp sống nửa quãng đời còn lại của mình với anh ấy – Danh tiếng như thế, mang đến cho tôi quá nhiều sự chú ý, và áp lực.”
Cô lười biếng hút thuốc. Trên mặt hiện ra chút mỉa mai “Vô số nam nữ phù thuỷ, tạp chí tầm phào, mấy người không hề liên quan đến quan hệ của tôi và anh ấy, ở đó bình luận từ đầu đến chân, chỉ chỉ trỏ trỏ.”
“Cái con nhỏ ngay cả quần áo cũng không phối đàng hoàng kia có gì tốt, dựa vào gì mà được Cứu Thế Chủ thích chứ?” Ginny bắt chước cái giọng châm chọc chua lòm của một người nào đó, gạt ít tàn thuốc “Ngày nào tôi cũng vứt đi cả đống thư tình, biết rõ là Harry sẽ không để ý mấy cái đó, nhưng vẫn bực bội vô cùng. Có đôi khi, tôi còn ghen tị với cả Ron và Hermione, bọn họ trải qua quá nhiều cùng nhau, cả thời điểm chật vật và đau đớn nhất, một ánh nhìn thôi cũng hiểu được đối phương đang nghĩ gì, nhiều khi chỉ cần nói một từ hay một từ đơn nào đó thôi, cũng có thể cười lăn cười bò được.”
Draco tưởng tượng cảnh tượng đó, trong lòng cũng có chút ghen tị.
“Ban đầu, Harry lo rằng tôi sẽ cảm thấy mình là người ngoài bị bài xích, nên nói cho tôi nhiều chuyện quá khứ lắm, mà toàn là chuyện tôi không muốn nghe.” Ginny lẩm bẩm, hút thêm một hơi, không cẩn thận sặc khói, bèn quay đầu ho nhẹ vài tiếng.
“Tôi yêu anh ấy” Thanh âm của cô vì ho khan, hoặc vì lý do nào đó mà có chút nhừa nhựa “Thậm chí đến lúc chính miệng nói chia tay, vẫn yêu anh ấy vô cùng.”
“Anh ấy không hiểu phong tình, không biết lãng mạn là gì, chọc người ta tức giận cũng chỉ là vô tình, nhưng khi đối xử tốt với người nào đó, là toàn tâm toàn ý. Anh ấy sẽ là một người chồng có thể phụ trách gia đình của mình, là một người ba tuyệt vừa nguyện ý làm tất cả vì tôi, làm tôi biết rằng quãng đời còn lại của mình sẽ có anh ấy ở bên.”
Trong mắt Ginny nổi lên chút hơi nước, nhìn chàng trai đối diện đã chua đến mức không muốn che dấu biểu cảm rồi, mỉm cười, bình tĩnh nói tiếp “Nhưng mấy thứ đó có tốt đến mấy, cũng không cản nổi ham muốn bay lượn của tôi, và cả không cam lòng bị xem là người phụ thuộc của ai đó.”
Cô bỏ điếu thuốc trong tay xuống, ngồi thẳng dậy “Tôi muốn gia nhập đội Quidditch, muốn làm một Tầm thủ ưu tú, muốn có thể thay Anh quốc bắt lấy cúp quán quân của World Cup. Nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy bạn lữ của Harry Potter không nên làm một cái công việc bận rộn như thế, thường xuyên yêu cầu huấn luyện riêng hoặc là ra nước ngoài thi đấu.”
“Bọn họ cho rằng tôi phải là một người có thể dàn xếp ổn thoả tất cả những việc vặt, có thể làm nội trợ để Cứu Thế Chủ yên tâm đi cứu vớt thế giới, cho rằng tôi nên học cách làm vợ hiền trước, học cách làm một người mẹ chuẩn mực, mấy cái đó quan trọng hơn ước mơ của tôi nhiều.”
Draco bĩu môi, đồng cảm với mấy cái trên, dù sao cậu cũng bị. “Cho dù cô có làm được đi chăng nữa, mấy tên rỗi rãi ấy cũng sẽ không vừa lòng.”
“Hiện tại tôi có thể hiểu, nguyện ý chờ, nhưng khi ấy tôi mới mười tám.” Ginny thưởng thức hộp thuốc tinh xảo trong tay, lại lấy ra một cái kẹp giữa hai ngón tay, chỉ cầm chứ không châm “Đạt được tình yêu, nhưng không chịu nổi áp lực và phiền phức theo sau nó, cảm thấy mình đã hy sinh quá nhiều cho đoạn tình cảm ấy.”
“—— Đúng vậy, tôi dùng từ hy sinh để hình dung tất cả những thứ mà lẽ ra tôi phải làm. Tôi chỉ thấy mình bị ngọn lửa cắn nuốt và quên mất rằng người đứng trước mình phải chịu đựng nhiều hơn. Khi đấy tôi bắt đầu tính toán lợi không trong tình cảm, và từ bỏ trở thành một trong những lựa chọn.”
Cô nhẹ nhàng nói tiếp “Và tôi lựa chọn từ bỏ nó.”
Ngôi sao Quidditch xinh đẹp tự tin giờ đây có chút suy sụp, Draco không dao động, lãnh đạm hỏi “Hiện tại, cô hối hận?”
“Không. Tôi tiếc đấy, nhưng chưa bao giờ hối hận.” Ginny quay đầu đi, nhìn tấm ảnh thân mật mà cả ba chụp chung “Nếu cứ tiếp tục như thế, tôi không biết mình sẽ thành cái gì.”
Harry trước giờ đều cưng chiều cô, bao dung cô, chỉ có mình cô cho rằng đó là giam cầm, suy cho cùng đều đến từ tự ti và yếu ớt.
Đến khi cô cuối cùng cũng thành công, có thể thản nhiên đứng cạnh người nọ, sẽ không bị bất kì nghi ngờ nào đánh sập nữa, thì nơi ấy đã không còn vị trí cho cô.
Hối hận sao?
Harry lựa chọn một Tử thần Thực tử thanh danh chẳng tốt tí nào, vẫn có can đảm yêu và được yêu như cũ, vẫn có thể vì người mình yêu thương mà che chắn tất cả ác ý như cũ, mà lúc này, người đứng sau lưng được anh bảo vệ ấy, cũng không quay lưng bỏ anh mà đi.
“Malfoy, tôi đến đây hôm nay không phải để khoe quá khứ của bọn tôi, cũng không phải đến để tuyên chiến.” Ginny nhìn người đối diện có thể tuỳ thời xù lông, có chút buồn cười, có chút chua xót “Chỉ là vài chuyện gần đây liên luỵ đến tôi, nên có chút lo lắng mà thôi. Cái tôi muốn nói là, nếu anh thật sự yêu anh ấy, thì cho dù có bao nhiêu đồn đại vớ vẩn, xin đừng từ bỏ.”
“Đừng khiến anh ấy hy vọng quá mà lại thất vọng lần nữa.”
HẾT CHƯƠNG 15