[HP] Ràng Buộc – Chương 16 + Chương 17


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 16

“Có khách đến?” 

Nhìn Draco đang dọn bàn, Harry vừa cởi áo khoác vừa hỏi.

Động tác của Draco ngừng một chốc, ừ một tiếng “Weasley tiểu thư vừa mới rời khỏi —— Hai người không gặp nhau sao?” 

“Không, anh độn thổ đến cửa.” 

Harry cầm áo của mình, bỗng nhiên chú ý đến người cậu nói là ai, vội vàng quay đầu tinh tế đánh giá biểu cảm của người yêu mình, do dự hỏi “Hai người nói gì thế.” 

“Không nói gì cả.” Ngữ khí Draco nhàn nhạt, bưng khay về bếp, bên trong rất nhanh đã truyền ra tiếng chén dĩa.

Harry nhẹ nhàng xắn ống tay áo, cũng theo sau “Anh phụ với ——”

“Không cần, sắp xong rồi.” 

Draco cúi đầu chuyên tâm rửa hai ly trà trong tay, bởi vì không có kinh nghiệm gì nên động tác có chút vụng về, giống như quên mất luôn mình có bùa rửa sạch.

Harry chớp chớp mắt, cảm thấy tâm trạng người yêu nhà mình không vui như những gì em ấy tỏ ra, bèn chậm chạp đi đến, nhẹ nhàng cho cậu một cái ôm từ sau lưng “Giận rồi?”

“Không có.” 

Draco rất nhanh đã phủ nhận suy đoán của anh, ngón tay dùng sức xoa xoa dấu son đỏ trên thành ly.

Nó cũng đã từng dừng trên môi Harry sao?

Tức giận nha ——

Không khí bắt đầu hơi chua chua, Harry cười nhẹ bên tai cậu, giọng có chút khàn “Ghen rồi hử?”

“Không! Có!”

Draco kiên quyết phủ nhận, chỉ cảm thấy có dòng khí nóng phun vòng vòng, từ tai lan ra toàn thân cậu, nhịn không được thụi cho anh một cùi chỏ, nhưng đau tay quá.

Hừ ╯^╰, có cơ bụng ngon lắm à?!

Harry cười ha ha, vào lúc cậu thẹn quá hóa giận bỏ cái ly xuống, quay người trừng mình, lại cúi đầu hôn lên môi cậu.

Draco chưa kịp mở miệng, khẽ nhếch môi thôi đã bị ngăn lại, trong mũi toàn là hơi thở mát lạnh của người yêu.

Cậu nhắm mắt, xoay người lấy đôi tay đang ướt dầm dề của mình quấn lên cổ Harry, hùng hổ hôn lại. 

Nói cái gì mà không hối hận, cô ta rõ ràng là đang mơ ước người yêu của cậu thì có! Harry Potter là của cậu! Là của riêng Draco Malfoy cậu! 

Ai cần cô ta khuyên hả?! Ai ngu đến mức vì mấy lời đồn đó mà từ bỏ?! Người đã từng làm Harry đau khổ rõ ràng là cô ta mà!!!

Bạch kim nhỏ trong lòng giậm chân đùng đùng, muốn lủng đất luôn ——

Thật lâu sau đó, hai người mới tách ra trong lưu luyến, tia sáng trong mắt Harry lập loè một cách kì dị, cọ mũi cậu thở hồng hộc hỏi “Teddy đâu?” 

“Weasley nói, lâu rồi không gặp, nên dẫn nó đến hang Sóc chơi rồi.”

Bàn tay nóng kinh khủng của anh trên eo mình, xuyên qua tay áo ướt nhẹp vẫn có thể cảm nhận được độ nóng đó, cậu có chút túng quẫn, vì câu trả lời có vẻ hơi ẩn ý của mình khi nãy.

Harry nghe vậy càng dựa gần cậu hơn, Draco nhịn không được có chút hoảng hốt theo bản năng co rúm lại, lại phát hiện anh chỉ đang tắt cái vòi nước còn chảy phía sau mình mà thôi, khiến mặt cậu đỏ bừng bừng.

Vào lúc cậu túng đến mức hận không thể đào cái lỗ chôn bản thân mình, bên tai lại đón nhận thêm nụ hôn.

“Draco……” Chàng trai tóc đen ôm chặt cậu, cố nén run rẩy vì kích động trong giọng nói lại, thanh âm rõ ràng không lớn, nhưng lại như tiếng sấm rền trong nhà bếp yên tĩnh.

“—— Để ý chuyện ăn trưa trễ chút chứ?”

“Ử?” Không hiểu lắm câu hỏi nghiêm túc của anh, trong miệng Draco phát ra âm thanh không rõ ràng.

Cậu nhìn chằm chằm đôi mắt xanh lục đã dựa lại quá gần kia, hoàn toàn không thể rời mắt đi đâu được, lúng túng gật đầu vài cái, lúc sau, lại hoang mang lắc đầu.

Harry vì mấy biểu tình đó mà cong môi, Merlin a, gợi cảm đến mức muốn lấy mạng người khác mà.

Thân thể Draco bắt đầu không khống chế được mà phát run, hai cánh tay bên hông trở thành thứ duy nhất khiến cậu có thể đứng được, trong đầu ngoại trừ gương mặt đang cười kia, cũng chẳng còn gì khác.

Thẳng đến khi Harry cúi đầu ngậm lấy cánh môi của cậu lần nữa, hai hơi thở nóng bỏng giao hoà khiến linh hồn của cả hai muốn bốc cháy, cũng chính thức đốt luôn phần lý trí còn sót lại của cậu.

“Biết cơ thể mình không tốt phải chú ý đến nó chứ, tiệc đính hôn thì sắp đến rồi, còn khiến mình cảm được.”

Pansy vừa chậm rì rì gọt táo, vừa oán hận “Cậu tính mang cái mũi hồng này lên sân khấu, rồi hôm sau lên trang nhất nữa hay gì?” 

“Là tôi không chăm sóc em ấy tốt” Harry ngồi ở mép giường, đau lòng xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu “Lần sau sẽ chú ý.”

Còn cái gì mà lần sau ——

Draco cắn môi, mặt còn đỏ hơn, lặng lẽ chui xuống, vùi cả cái đầu vào chăn.

Pansy bỗng nhiên cảm thấy mình có chút dư thừa,

Đến thăm bệnh cũng đến rồi, người bệnh cũng thăm xong, không còn gì nữa, cô nhún vai, đứng lên, “rắc” một cái cắn vô trái táo.

“Tớ nghĩ cái đó là cho tớ chứ.” Đôi mắt xanh xám ngoài chăn của Draco có chút khó hiểu.

“Ồ” Pansy nhai nhai, nuốt xuống “Nói bạn trai cậu gọt cho ấy.” 

Ấu trĩ ——

Draco trừng cô.

Không còn cách nào khác, bộ dạng của gia chủ Malfoy sinh bệnh thật dễ bắt nạt mà, thật khiến người khác ——

Pansy cười tủm tỉm rời đi, tranh thủ lúc Harry không chú ý, chọt chọt tai cậu, đôi mắt to tròn đong đầy ý cười nháy mắt trở nên ái muội.

Harry tiễn cô ra cửa, lại đến nhà bếp cắt táo xanh thành từng miếng hình vuông, vừa trở lại phòng ngủ, đã nhìn thấy Draco lấy gối đầu che mặt, bộ dạng muốn ngộp chết bản thân.

“Này lại sao thế?”

Anh có chút không hiểu, sau khi đặt dĩa trái cây xuống, bèn cố sức kéo cái gối ra.

Đôi con ngươi xanh xám ngập nước sáng ngời, mang theo oán giận mà trừng anh, Draco hít sâu, nỗ lực khống chế tức giận và xấu hổ của mình.

Cơ bản không làm được!

“Đều là anh sai.” Cậu thở phì phò lên án.

“Là anh, anh sai rồi.” Harry có chút buồn cười nói, lại có chút đau lòng, bèn cong lưng hôn lên gương mặt đỏ bừng của cậu “Ăn táo không?”

Draco muốn ăn anh hơn, tuỳ ý để anh đỡ mình dựa vào thành giường, há miệng cắn miếng táo được anh đút, xem nó thành tên ngố nào đó mà nhai nhai.

Harry dùng nĩa nhỏ xiên mấy miếng táo được cắt rất đều, kiên nhẫn đút cho người yêu đang khó chịu toàn thân, chỉ cảm thấy cậu sau khi bệnh càng ngày càng ấu trĩ.

Tuy rằng Draco như vầy rất đáng yêu, nhưng vẫn nhanh có thể ngồi dậy thì tốt hơn, anh trộm hôn một cái, bị trừng mắt, bèn mím môi cười “Đừng giận mà ——”

Dưới ánh mắt cưng chiều dung túng như thế, Draco không thể nào nổi nóng được, sau khi ăn được khoảng nửa dĩa táo, kiên quyết xoá bỏ ngượng ngùng trong quá khứ, lắc đầu từ chối miếng tiếp theo “Được rồi.” 

Harry không để ý lắm chuyển nó vào miệng mình, chua chua ngọt ngọt, vị rất ngon, hèn chi Draco thích.

Mà anh hiện tại, cũng rất thích, rất thích nha.

Hoon: Tổng kết, H một chữ cũng không có nha mọi người.

HẾT CHƯƠNG 16

[HP] Ràng Buộc – Chương 15: Đừng Khiến Anh Ấy Hy Vọng Quá Mà Lại Thất Vọng Lần Nữa


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco gặp được Ginny Weasley ở hẻm Xéo.

Trước cửa Weasleys’ Wizard Wheezes, nữ phù thủy cao gầy xinh đẹp bị các fan hâm mộ vây quanh xin chữ ký.

Cậu đứng từ xa liếc mắt nhìn, bỗng nhiên nhớ đến cô gái vừa nhìn thấy Cứu Thế Chủ đã đỏ mặt hồi mới nhập học

Lắp ba lắp bắp không nói nên lời, tự ti e lệ, giờ đây tỏa sáng lấp lánh đứng nơi đó, quả thật như hai người khác nhau.

Thái độ của Harsion hùng hổ doạ người khi ấy với cậu nay lại ân cần khách khí vô cùng, cười không thấy mắt theo đuôi cô, ý đồ bới thêm vài chuyện hot.

Khi cậu đi ngang qua, thậm chí còn nghe được tên phóng viên không có đạo đức nghề nghiệp kia cao giọng “Ngài sẽ tham dự tiệc đính hôn của ngài Potter chứ? Dù sao, những người hâm mộ của hai người đều rất tiếc khi thấy cả hai không đến được với nhau.”

Draco nhíu mày, đã bắt đầu có chút hối hận vì sao lại chọn hôm nay đến đây thị sát cửa hàng, có vài người nhận ra cậu đã bắt đầu chụm đầu nói nhỏ, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại giữa cậu và Ginny, cứ như đang chờ đợi một màn tình cũ tình mới đánh nhau ấy.

“Elvis Harsion?”

Nữ phù thuỷ tóc đỏ đã sớm quen được mọi người chú ý liếc xéo tên phóng viên kia, đôi môi đỏ tươi kéo lên một độ cung mỉa mai.

“Ngài biết tôi?” Harsion một bộ vừa mừng vừa hồi hộp, nhưng trong đó có bao nhiêu phần thật lòng chắc chỉ mình gã ta biết.

“Hiển nhiên.” Ginny hất tóc, lộ ra biểu cảm nhớ lại, không để ý lắm nói “Vị phóng viên mấy năm trước đả kích phẩm vị và cách nói chuyện của tôi, nghi ngờ vì sao Cứu Thế Chủ lại coi trọng con nhỏ ngốc đó, ấn tượng khá nặng đó.”

“—— Sao, thẩm mỹ quan của mấy người bây giờ không giống ngày xưa nữa?”

Mặt Harsion đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được, dưới ánh mắt oán giận bất mãn của người khác mà ngậm mỏ.

Ginny không khách khí vỗ mặt tên phóng viên nào đó, nói trợ lý đưa hai cái túi đầy đồ chơi cho mình, xách theo nó đi xuyên qua đám người, cười nhẹ với Draco, thái độ tuy không thân thiết nhưng rất chân thành.

“Đang muốn đi tìm hai người đó nha” Cô quơ quơ hai cái túi trong tay “Xong việc chưa? Đi đón Teddy thôi.”

Ngữ khí tùy ý không hề giống người lâu rồi không gặp, càng không giống người mình không nói được mấy câu.

“Được.” Draco bình tĩnh cầm mấy cái túi đồ chơi đó, nghiêng người nhường bước, hai người giẫm lên nền tuyết trong hẻm Xéo, không chú ý mấy ánh mắt kia, ý cười trên mặt cũng nhạt dần.

Teddy đang học vẽ trong một phòng tranh gần đây, chơi rất thân với mọi người ở đây, khiến sau khi hoạt động kết thúc rất nhiều đứa nhỏ ngọt ngào đi lại tạm biệt nó.

Một cô bé nhìn thấy Ginny lần đầu đến đón Teddy tò mò “Đó là mẹ cậu sao? Cô ấy đẹp quá ~”

Draco mím môi, trong lòng rất hụt hẫng.

Cậu thừa nhận, mình có chút —— Thôi được rồi, là rất để ý người khác nhắc về quan hệ của quý cô bên cạnh với người yêu của mình.

“Không phải, đó là dì của tớ.” Teddy thuận miệng trả lời, chạy đến bên cạnh Draco, nắm tay cậu, ngẩng mặt nhỏ khoe khoang: “Draco, hôm nay thầy giáo khen con á, còn dán tranh con vẽ trong khu triển lãm ~”

Draco muốn xoa xoa đầu thằng bé, nhưng lại vì không có tay, nên chỉ đành nắm tay nhỏ của nó lắc lắc “Giỏi quá ——”

Teddy chờ được một cái thơm, mới cười tủm tỉm chào người bên cạnh cậu “Ginny Ginny, con rất nhớ người á ~”

“Teddy vẫn ngọt ngào như vậy nha “Ginny cong lưng điểm điểm mũi của thằng bé “Chơi vui không?”

“Vui ạ ~” Teddy cười lên cứ như một cục kẹo phát sáng vậy, xoay người nhìn thấy hai túi đồ chơi trong tay Draco, mắt cũng sáng loá “Đây là cho con ạ?”

Draco bế thằng bé lên “Đây là quà của quý cô Weasley cho con.”

“Cảm ơn dì.” Teddy ngoan ngoãn cảm ơn, sau đó trông mong nhìn mấy món đồ chơi, thẳng đến khi ngực bị nhét vào một con rối to bằng trái bóng rổ mới thôi.

Teddy kéo cái lưỡi dài của con rối ra, nghe nó hát, chơi đến vui vẻ vô cùng.

Hai người lớn không có gì để nói, ngẫu nhiên cũng sẽ hỏi thằng bé hôm nay học gì, có gặp được người bạn nào không, tránh cho không gian trở nên xấu hổ.

Bọn họ về đến căn nhà được bao quanh bởi một đống ma trận, Teddy vừa tiếc nuối nhìn về phía xe lửa bị tuyết bao phủ, sau khi thu dọn mớ đồ chơi của mình xong, mới ôm đồ chơi mới, là cái con rối kia kìa, tiếp tục xếp lâu đài gỗ hôm qua xếp chưa xong.

Draco chuẩn bị trà và điểm tâm, hai người ngồi đối diện nhau chậm rãi uống trà, người nào đó đứng xa xa đang rối rắm khoa tay múa chân chọn màu cho mái nhà của mình, cuối cùng lựa đỏ và vàng.

“Tôi quên chúc mừng” Ginny mở miệng đánh vỡ im lặng “Harry gần đây thế nào?” 

“Cũng không tệ lắm.”

Draco buông tách trà, nhàn nhạt nói, cậu có thể trấn định như thế này chiêu đãi bạn gái cũ người ta, nhưng không thể ngừng suy nghĩ bọn họ đã từng thế nào trong lòng.

Harry Potter là người yêu dịu dàng nhất Trái Đất, cho nên ngày xưa cũng rất ôn nhu với Ginny Weasley nhỉ?

Tức ghia á ——

Chàng trai tóc bạch kim trong tâm rất giống Teddy ôm một con gấu trong lòng, phồng phồng má nhỏ. 

Gia chủ Malfoy vĩnh viễn ưu nhã không thể biểu lộ mấy cảm xúc này, khoé môi kéo lên nụ cười tiêu chuẩn “Thi đấu rất tuyệt, sắp tới là đến Hà Lan sao?’ 

Tầm mắt Ginny dừng lại trên mấy vật dụng trang trí trên tường, người trong khung ảnh kia cười tươi thật, đôi mắt xanh lục ấy rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Cô cúi đầu, dùng muỗng bạc khuấy khuấy hồng trà, thất thần đáp lại “Đúng vậy, thời gian có chút gấp gáp, tham gia xong lễ đính hôn của hai người là phải đi rồi.”

—— Không đến cũng chẳng sao.

Draco đương nhiên không thể nói như thế, có chút giả cười đáp “Thật là vinh hạnh.”

“Thật sự?’ Ginny cười “Nhưng anh trông chẳng hoan nghênh tôi lắm.” 

Ôi, Gryffindor ——

Khóe miệng hơi nâng của Draco kéo xuống một chút, dựa vào lưng ghế phía sau “Weasley tiểu thư cứ đùa.” 

Cậu có chút phiền muộn mà bắt đầu tính toán thời gian tan tầm của Harry, hy vọng có thể chấm dứt cuộc trò chuyện đầy xấu hổ này của cả hai nhanh nhanh, nhưng suy nghĩ một chút, lại hy vọng tên ngố kia đừng về luôn cho rồi.

Ginny đánh giá cậu chốc lát, cảm thấy cậu rất thú vị, bả vai vốn căng cứng cũng thả lỏng xuống “Anh thay đổi rất nhiều, Malfoy.” 

Draco nhẫn nại một chút, nhưng không nhịn nổi nữa, tròng mắt xoay vòng vòng, không khách khí nói “Đừng nói như chúng ta thân thiết lắm, Weasley.” 

“Tôi quả thật rất chú ý đến anh” Ginny cười nhẹ “Đã chú ý từ hồi còn ở Hogwarts cơ, có lẽ là trực giác của con gái chăng?” 

Cái đề tài này chẳng có gì vui, thật dễ dàng khiến sinh ra cảm giác người ta thích mình, vì thế Draco trầm mặc “Weasley, tôi không có hứng thú nói chuyện với cô.” 

“Thật sự không?” Ginny hất tóc, cô là một cô gái xinh đẹp, chỉ một động tác đơn giản thế thôi cũng quyến rũ vô cùng “Nhưng mà tôi rất để ý đến anh đó, anh biết đấy, nếu anh ở bên cạnh Harry, vậy chắc chắn không tránh khỏi tiếp xúc với tôi.” 

Một nhà Weasley đáng ghét thật đấy! Tức ghê gớm!!

Draco lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, giống như nhiều năm về trước, khi đó Harry luôn cười đi về phía cô nàng, tự nhiên nắm tay cô, mọi dịu dàng đều thuộc về cô.

Harry từng thích cô, chỉ điều này mà thôi, cũng đủ khiến cậu nổi địch ý và cảnh giác, không liên quan đến tín nhiệm và ăn ý của cậu và người yêu, hoàn toàn là do, ừ, do ghen thôi.

Ginny phụt cười, cô bắt đầu hiểu vì sao Harry lại thích người này rồi, từ phương diện nào đó mà nói, Malfoy vẫn còn giữ tính cách trẻ con ban đầu, cho dù là thích hay ghét, đều biểu lộ rõ ràng.

Cho dù anh ta là Slytherin giỏi che giấu, nhưng khi anh ta không cần che giấu, biểu cảm như vậy, chắc đã an ủi cho Harry rất nhiều nhỉ.

Cô lấy ngón tay vuốt vuốt thành ly, trầm mặc một lúc, mới rút một cây thuốc lá dành cho quý cô, kẹp trong kẽ ngón tay quơ quơ “Phiền không?” 

“Không sao.” 

Draco rất bất ngờ chuyện cô hút thuốc, trong nhà không có gạt tàn, nên tìm đại một cái đĩa đưa qua.

Ginny hút một hơi, chậm rãi nhả khói, nhìn làn khói mờ mịt mang mùi cúc vạn thọ lan toả khắp nhà.

“Tôi biết anh thích anh ấy, từ khi đến Hogwarts đã biết, ánh mắt anh nhìn anh ấy, đôi khi rất rõ ràng.” 

Cô cười nhạt, thuần thục gõ gõ điếu thuốc vào dĩa “Ai cũng nói hai người là đối thủ một mất một còn, ai cũng biết người Harry Potter chú ý nhất Hogwarts, là Draco Malfoy, điều này khiến tôi không thoải mái lắm, cho dù bọn tôi đang hẹn hò.” 

Draco nhỏ giọng hừ nói “Thế thật xin lỗi.” 

Ginny nâng mắt, biểu cảm phức tạp nhìn chằm chằm cậu “Thật ra khi ấy tôi còn lo Harry phát hiện tâm tư của anh hơn cả anh, hai người đã đối đầu với nhau từ năm nhất, cho dù chẳng có khoảng thời gian ở chung tốt đẹp nào, nhưng cũng chiếm quá nhiều ký ức của nhau. Tôi đã từng cược rằng, nếu hai người chúng ta cùng nhau xuất hiện, anh ấy sẽ chú ý đến ai trước —— Lần nào người thua cũng là tôi, cái này thật khiến người ta mất mặt mà.” 

Draco đè xuống độ cong nơi khóe miệng, ra vẻ không thèm để ý nói “Dù sao màu tóc của tôi cũng khá nổi.” 

Điếu thuốc trong tay dừng lại, vì nụ cười sứt sẹo kia mà cười muốn nội thương “Đúng vậy, đây có lẽ là lý do lớn nhất, khiến Malfoy thiếu gia lúc nào cũng lấp la lấp lánh.” 

Cô mang theo ý cười này hút thuốc tiếp, giống như có chút khói che đậy có thể khiến cô nói ra dễ dàng hơn “Trong mấy chuyện phiêu lưu của Cứu Thế Chủ, bạn gái của anh ta còn không được vai nữ chính. Sau khi chiến tranh kết thúc, tôi cho rằng đó là cái kết thúc của một dũng sĩ đánh bại ma vương, về sau cùng người mình yêu hạnh phúc đến trọn đời.”

“Nhưng cô chia tay với anh ấy” Draco nhíu mày, trong giọng nói không chỉ có ghen tuông, mà còn có cả nghi ngờ không thể nào giải thích nổi “Anh ấy đối xử với cô rất tốt mà.”

“Đúng vậy, anh ấy rất tốt.” Ánh mắt của Ginny có chút hoảng hốt, nhờ làn sương mờ mờ, hoàn toàn không thấy rõ.

“Chiến tranh kết thúc, Harry từ chối chức vị nhàn nhã Bộ Phép thuật cho, khăng khăng đòi làm thần sáng ——” cô thở dài “Đương nhiên, không ai từ chối yêu cầu này của anh ấy, thân là bạn gái, tôi cũng rất tự hào.” 

Tự hào cái gì hả, số lần anh ấy vào St.Mungo mấy năm qua mấy người đếm nổi không?

Draco bất mãn phản bác trong lòng, nhưng mặt ngoài, vẫn bày ra bộ dạng lắng nghe, cậu nhìn ra được, quý cô này đây không quan tâm phản ứng của cậu, chỉ đơn giản là muốn kể cho cậu nghe mà thôi.

“Không giống tôi nghĩ, đến khi bọn tôi thật sự hẹn hò, thời gian bên nhau lại chẳng được bao nhiêu” Một tay Ginny chống trán, ngữ khí thong thả ung dung “Công việc của anh ấy rất nguy hiểm, mấy lúc bận là mất tích tận mấy ngày, khó khăn lắm mới có vài ngày rỗi rãi, còn phải đi an ủi Teddy dính cứng ngắc anh ấy, giải quyết sản nghiệp của cả Potter và Black, còn phải gặp bạn bè, hoặc là đi thăm mấy người đồng đội đã hy sinh của mình.” 

Cô lộ ra một nụ cười kỳ quái, như mất mác, cũng giống tự giễu “Người tôi yêu là anh hùng, chính là loại anh hùng có mặt trong lòng quá nhiều người, là người phải lo chuyện của quá nhiều người.”

Draco vẫn nhịn không được mở miệng “Cô không thể thông cảm cho anh ấy chút sao? Lúc ấy, vốn là lúc rối nhất.” 

“Tôi biết mà, cũng nhẫn nại, nhưng khi đó tôi quá trẻ.” Ginny lắc đầu “Bạn gái của Cứu Thế Chủ, vợ tương lai, người sắp sống nửa quãng đời còn lại của mình với anh ấy – Danh tiếng như thế, mang đến cho tôi quá nhiều sự chú ý, và áp lực.”

Cô lười biếng hút thuốc. Trên mặt hiện ra chút mỉa mai “Vô số nam nữ phù thuỷ, tạp chí tầm phào, mấy người không hề liên quan đến quan hệ của tôi và anh ấy, ở đó bình luận từ đầu đến chân, chỉ chỉ trỏ trỏ.”

“Cái con nhỏ ngay cả quần áo cũng không phối đàng hoàng kia có gì tốt, dựa vào gì mà được Cứu Thế Chủ thích chứ?” Ginny bắt chước cái giọng châm chọc chua lòm của một người nào đó, gạt ít tàn thuốc “Ngày nào tôi cũng vứt đi cả đống thư tình, biết rõ là Harry sẽ không để ý mấy cái đó, nhưng vẫn bực bội vô cùng. Có đôi khi, tôi còn ghen tị với cả Ron và Hermione, bọn họ trải qua quá nhiều cùng nhau, cả thời điểm chật vật và đau đớn nhất, một ánh nhìn thôi cũng hiểu được đối phương đang nghĩ gì, nhiều khi chỉ cần nói một từ hay một từ đơn nào đó thôi, cũng có thể cười lăn cười bò được.” 

Draco tưởng tượng cảnh tượng đó, trong lòng cũng có chút ghen tị.

“Ban đầu, Harry lo rằng tôi sẽ cảm thấy mình là người ngoài bị bài xích, nên nói cho tôi nhiều chuyện quá khứ lắm, mà toàn là chuyện tôi không muốn nghe.” Ginny lẩm bẩm, hút thêm một hơi, không cẩn thận sặc khói, bèn quay đầu ho nhẹ vài tiếng.

“Tôi yêu anh ấy” Thanh âm của cô vì ho khan, hoặc vì lý do nào đó mà có chút nhừa nhựa “Thậm chí đến lúc chính miệng nói chia tay, vẫn yêu anh ấy vô cùng.” 

“Anh ấy không hiểu phong tình, không biết lãng mạn là gì, chọc người ta tức giận cũng chỉ là vô tình, nhưng khi đối xử tốt với người nào đó, là toàn tâm toàn ý. Anh ấy sẽ là một người chồng có thể phụ trách gia đình của mình, là một người ba tuyệt vừa nguyện ý làm tất cả vì tôi, làm tôi biết rằng quãng đời còn lại của mình sẽ có anh ấy ở bên.”

Trong mắt Ginny nổi lên chút hơi nước, nhìn chàng trai đối diện đã chua đến mức không muốn che dấu biểu cảm rồi, mỉm cười, bình tĩnh nói tiếp “Nhưng mấy thứ đó có tốt đến mấy, cũng không cản nổi ham muốn bay lượn của tôi, và cả không cam lòng bị xem là người phụ thuộc của ai đó.”

Cô bỏ điếu thuốc trong tay xuống, ngồi thẳng dậy “Tôi muốn gia nhập đội Quidditch, muốn làm một Tầm thủ ưu tú, muốn có thể thay Anh quốc bắt lấy cúp quán quân của World Cup. Nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy bạn lữ của Harry Potter không nên làm một cái công việc bận rộn như thế, thường xuyên yêu cầu huấn luyện riêng hoặc là ra nước ngoài thi đấu.” 

“Bọn họ cho rằng tôi phải là một người có thể dàn xếp ổn thoả tất cả những việc vặt, có thể làm nội trợ để Cứu Thế Chủ yên tâm đi cứu vớt thế giới, cho rằng tôi nên học cách làm vợ hiền trước, học cách làm một người mẹ chuẩn mực, mấy cái đó quan trọng hơn ước mơ của tôi nhiều.” 

Draco bĩu môi, đồng cảm với mấy cái trên, dù sao cậu cũng bị. “Cho dù cô có làm được đi chăng nữa, mấy tên rỗi rãi ấy cũng sẽ không vừa lòng.”

“Hiện tại tôi có thể hiểu, nguyện ý chờ, nhưng khi ấy tôi mới mười tám.” Ginny thưởng thức hộp thuốc tinh xảo trong tay, lại lấy ra một cái kẹp giữa hai ngón tay, chỉ cầm chứ không châm “Đạt được tình yêu, nhưng không chịu nổi áp lực và phiền phức theo sau nó, cảm thấy mình đã hy sinh quá nhiều cho đoạn tình cảm ấy.”

“—— Đúng vậy, tôi dùng từ hy sinh để hình dung tất cả những thứ mà lẽ ra tôi phải làm. Tôi chỉ thấy mình bị ngọn lửa cắn nuốt và quên mất rằng người đứng trước mình phải chịu đựng nhiều hơn. Khi đấy tôi bắt đầu tính toán lợi không trong tình cảm, và từ bỏ trở thành một trong những lựa chọn.” 

Cô nhẹ nhàng nói tiếp “Và tôi lựa chọn từ bỏ nó.” 

Ngôi sao Quidditch xinh đẹp tự tin giờ đây có chút suy sụp, Draco không dao động, lãnh đạm hỏi “Hiện tại, cô hối hận?” 

“Không. Tôi tiếc đấy, nhưng chưa bao giờ hối hận.” Ginny quay đầu đi, nhìn tấm ảnh thân mật mà cả ba chụp chung “Nếu cứ tiếp tục như thế, tôi không biết mình sẽ thành cái gì.”

Harry trước giờ đều cưng chiều cô, bao dung cô, chỉ có mình cô cho rằng đó là giam cầm, suy cho cùng đều đến từ tự ti và yếu ớt.

Đến khi cô cuối cùng cũng thành công, có thể thản nhiên đứng cạnh người nọ, sẽ không bị bất kì nghi ngờ nào đánh sập nữa, thì nơi ấy đã không còn vị trí cho cô.

Hối hận sao?

Harry lựa chọn một Tử thần Thực tử thanh danh chẳng tốt tí nào, vẫn có can đảm yêu và được yêu như cũ, vẫn có thể vì người mình yêu thương mà che chắn tất cả ác ý như cũ, mà lúc này, người đứng sau lưng được anh bảo vệ ấy, cũng không quay lưng bỏ anh mà đi.

“Malfoy, tôi đến đây hôm nay không phải để khoe quá khứ của bọn tôi, cũng không phải đến để tuyên chiến.” Ginny nhìn người đối diện có thể tuỳ thời xù lông, có chút buồn cười, có chút chua xót “Chỉ là vài chuyện gần đây liên luỵ đến tôi, nên có chút lo lắng mà thôi. Cái tôi muốn nói là, nếu anh thật sự yêu anh ấy, thì cho dù có bao nhiêu đồn đại vớ vẩn, xin đừng từ bỏ.”

“Đừng khiến anh ấy hy vọng quá mà lại thất vọng lần nữa.” 

HẾT CHƯƠNG 15

[HP] Ràng Buộc – Chương 13 + Chương 14


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 13: Cầu Hôn

So với Harry bị nuôi như một con gia tinh, Draco quả thật biết thế nào là hưởng thụ cuộc sống hơn.

Cậu thật ra là một người rất nghi thức, tuy rằng mấy năm nay có giảm bớt, nhưng dưới sự dung túng của người nào đó, mấy tính tình bị nuông chiều thuở thiếu niên lại chậm rãi mò về.

Harry không ngoài ý muốn phát hiện, số lần người yêu ngủ lại tỉ lệ thuận với số lần căn nhà của anh có thay đổi.

Táo xanh luôn chiếm một góc trong tủ lạnh, phòng khách lúc nào cũng có hoa tươi, đồ ăn, các loại thực phẩm khác nhau, mấy vật dụng hoa lệ đó trong căn nhà nhỏ ấm áp của bọn họ cũng không quá kì lạ.

Còn trong phòng quần áo, là hai phong cách thời trang hoàn toàn khác nhau.

“Anh nên mua một phòng để quần áo lớn hơn, cái này có hơi nhỏ ——”

Draco nhanh nhẹn đuổi gia tinh nước mắt lưng tròng đi, cất mớ quần áo đã được giặt và là phẳng phui vào trong “Trời càng ngày càng lạnh rồi, không lẽ anh muốn mặc đồ ướt đi làm hay gì?” 

Harry dựa vào vách tường của phòng quần áo, cười cười nhìn cậu “Chuyện trong nhà, em sắp xếp là được rồi.” 

Động tác của Draco ngừng lại một chốc, rồi tiếp tục sửa sang tủ quần áo, tận lực khiến nụ cười trên mặt mình trông có vẻ dè dặt, nhưng mà, yeah, mọi người đều biết đấy, nó khó khủng khiếp.

“Đúng rồi, còn có cái này ——”

Harry chợt nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong túi giấy ra một chiếc áo khoác xanh xám hai dây “Bữa anh đi ngang qua cửa hàng nhìn thấy, kiểu của nó rất hợp với em, ừm, nên tiện tay mua một cái ——”

Draco hơi rũ mắt, nhìn chằm chằm cái áo gió mình không thể mua lần trước kia, khóe miệng không nhịn nổi nữa mà nhếch lên.

Lúc này, mấy bài huấn luyện từ nhỏ của Malfoy cuối cùng cũng phát huy tác dụng, khiến cậu mặc dù đang la hét dậy trời dậy đất nhưng trên mặt lại chẳng có biểu cảm nào.

Thậm chí còn có thể bình tĩnh trưng cầu ý kiến đối phương “Em thử nhé?” 

Đôi mắt xanh lục kia bởi vì sung sướng mà sáng lóa hết cả lên, Harry mặt mang ý cười ngóng trông nhìn cậu, ngữ khí trông có vẻ tuỳ ý “Thử đi.” 

Draco đang mặc một chiếc áo lông cao cổ màu sáng, nên muốn thử quần áo cũng rất thuận tiện, vừa mới giơ tay lên, Harry đã giống như nhân viên cửa hàng chuyên nghiệp ân cần tiến đến, nhẹ nhàng khoác áo vào cho cậu.

“Đẹp lắm.”

Harry nhìn chốc lát, nhiệt tình tán thưởng một câu, ấn vai để cậu quay về phía cái gương. 

Chàng trai tóc vàng trong gương mặt mày ửng đỏ, đuôi lông mày, khóe mắt tràn đầy ý cười, chàng trai tóc đen có vẻ cũng muốn cảm nhận chút cảm giác của cái áo khoác đó, nên từ từ ôm cậu lại, giống Teddy mỗi khi thằng bé ôm đồ chơi có lông, ánh mắt cũng dừng lại trên hình ảnh trong gương của cả hai.

“Thật tốt.” Harry cong mắt, thì thầm thật nhỏ, sau đó thở dài thoả mãn.

Lòng như bị cái gì ngọt ngào chiếm đóng, lại vì tiếng thở dài kia mà tan chảy thành nước đường, Draco thả lỏng cơ thể, dựa vào cơ thể sau mình, vừa quay nhẹ đầu lại, là có thể thấy đôi mắt xanh lục dịu dàng tràn đầy ý cười kia.

Đúng vậy, thật tốt.

“Anh muốn đi kiện Nhật Báo Tiên Trilát sau, Harry cọ cọ cổ cậu, móc một cái hộp nhỏ ra khỏi túi, có chút uỷ khuất nói: “Bọn họ nhiều chuyện quá, phá mất bất ngờ anh muốn tặng em rồi.” 

Mua nhẫn thôi cũng lên trang nhất, chắc chỉ có mỗi anh.

Thấy anh cẩn thận lấy cái nhẫn lấp lánh ra khỏi hộp, Draco cười như không nâng mày “Anh đây là —— Đang cầu hôn?” 

“Đúng vậy.” 

Harry hôn hôn gương mặt cậu, quỳ một gối xuống nâng tay cậu lên, dịu dàng nói “Tình yêu, ở bên anh vĩnh viễn nhé?”

Draco nhìn quần áo thoải mái trên người anh, nhìn cửa phòng quần áo đang mở rộng, còn một đống quần áo còn chưa sắp xếp xong, mím môi cười nhẹ.

Tình cảnh khác hoàn toàn với những gì cậu tưởng tượng, không đủ lãng mạn cũng chẳng bất ngờ mấy, ngay cả kiểu nhẫn cậu cũng thấy trên báo rồi.

Nhưng mà người đang nhìn chằm chằm cậu, hứa hẹn mãi mãi với cậu, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của cậu, là Harry nha.

“Vâng.” Cậu nhẹ giọng đáp ứng, cứ như chẳng dừng lại suy nghĩ phút giây nào, qua loa đến mức không giống đang giao phó nửa đời còn lại của mình, sau đó chậm chạp nâng tay lên, tùy ý để tên ngố vẫn chưa tỉnh kia mang nhẫn cho mình.

“Anh chọn rất lâu, không biết em có thích hay không” Tay Harry không thể nào dừng run, anh đang cố gắng che dấu hồi hộp của mình, cho nên có vẻ dông dài “Anh có đặt hoa, là hoa hồng em thích nhất, nhưng không kịp chờ mai nữa rồi…”

“Em rất thích.”

Thích tất cả mọi thứ anh tặng em, đặc biệt là bộ dạng vui sướng thất thố chỉ khi trước mặt em của anh.

Draco nhíu mày, hơi dùng lực một chút kéo Harry lên, nhận cái nhẫn còn lại, đeo vào ngón tay anh.

Người đàn ông này là của mình ——

Lúc mười ngón đan vào nhau, cậu nhìn chằm chằm hoa văn đơn giản trên nhẫn và đá quý hơi sáng lên, trong lòng bỗng nhiên sinh ra rất rất nhiều sung sướng cùng với ngại ngùng.

Đồng ý dễ thế, làm cậu giống gấp không chờ nổi quá….

Chậc, Draco ngẩng đầu nhận lấy nụ hôn nóng bỏng của người yêu, trong lòng tự sa ngã nghĩ rằng, dù sao tất cả bình tĩnh của cậu đều đổ gục trước người này rồi.

Rất nhanh, bọn họ đều bận bịu để chuẩn bị cho hôn lễ.

Vợ chồng Malfoy không lấy cái này làm lý do để trở về Anh quốc, nói rằng mình chỉ tham gia tiệc đính hôn, trưởng bối Harry thân thiết nhất là ông bà Weasley, nhưng dù sao đó cũng là ba mẹ của bạn gái cũ anh, nên bọn họ dù không ngại cũng không tránh khỏi có chút xấu hổ, vì thế hai người trẻ tuổi chỉ còn cách tự mình giải quyết mọi chuyện.

Từ mấy chuyện lớn như sân, nơi tổ chức, nhỏ đến hoa, bong bóng, mấy chuyện này khiến bọn họ bận đến mức muốn thăng thiên, đặc biệt là vòng giao tiếp không hợp nhau của cả hai, nội chuyện mời ai thôi cũng khiến đầu cả hai muốn đi tong.

“Không phải cậu nói tiệc đính hôn chỉ mời bạn bè thân thiết thôi mà ——” Pansy bị kéo đến hỗ trợ quơ quơ danh sách khách khứa chi chít như amazon trong tay, có chút bất ngờ hỏi.

Draco vội vàng cầm tờ danh sách kia “Không phải cái này ——”

Giọng nói của cậu nhỏ xuống, vành tai đỏ lên “Này là danh sách khách mời, của hôn lễ mấy tháng sau.” 

Blaise hiếm lạ quay đầu nhìn cậu, tấm tắc cảm thán “Mị lực của Potter quả thật không giảm chút nào nhỉ, bao lâu rồi tớ chưa thấy bộ dạng thẹn thùng của gia chủ Malfoy, này thật là ——”

“Blaise Zabini!” Draco tức giận trừng mắt liếc cậu “Cậu đến giúp tớ hay ghẹo tớ vậy hả?” 

Blaise lười biếng giơ tay, bày ra bộ dạng đầu hàng “Được rồi, tớ chỉ làm việc thôi, không nói gì hết.” 

“Thật ra tớ cũng rất hoài niệm” Pansy nhỏ giọng nói, trước khi Draco kịp mở miệng, đã vội vàng đánh trống lảng “Mà không ngờ hai người lại chọn đính hôn ngay lúc này nha, sốt ruột đến thế luôn à ~” 

Cô đưa mắt nhìn chung quanh, lều bạt thật lớn cản gió tuyết, cây cối và hoa tươi toàn là tuỳ tiện cũng thấy được, khiến bọn họ cứ như đang đứng trong một công viên đang trong mùa xuân.

“Cũng chỉ có Potter mới có mặt mũi như vậy, có thể mời nhiều đại phù thuỷ đến thế để hỗ trợ.” 

Không gian bị thần chú mở rộng kéo ra thật lớn, trận pháp ổn định nhiệt độ khiến người khác không cảm giác được đang mùa đông, thậm chí trên đầu còn có bầu trời xanh xanh và mây trắng bay bay ——

Pansy vốn có chút có ý kiến với nơi tổ chức tiệc đính hôn ở Thế giới Muggle của Draco, nhưng đến khi đến tận nơi mới phát hiện sân đính hôn không qua loa chút nào, cô mới nhẹ nhàng thở phào.

“Cậu nghe gì chưa?” Cô quơ quơ đũa phép, tiếp tục xếp mấy chậu hoa đến đúng vị trí, trong miệng như vô ý hỏi “Ngôi sao Quidditch của chúng ta, tiểu thư Weasley thắng đậm ở Bulgaria, sắp vẻ vang về nước rồi.”

Draco nhàn nhạt ừ một tiếng, ý cười trên mặt nhạt dần“《Chủ nhật với Nhật Báo Tiên Tri》sắp tôn cô ấy làm thần rồi, làm sao tớ không biết được.”

“Cô ấy cũng đến dự lễ đúng chứ?’ Ngữ khí Pansy có chút do dự “Đạo đức của Potter không có gì để bàn cãi, nhưng kia cũng là người anh ấy từng thích, thậm chí còn từng cầu hôn ——”

Hơn nữa, rất nhiều người đều cho rằng cô càng xứng với cái danh phu nhân Potter này hơn, một nhà Weasley sau lưng cô, chính là thân nhân của Potter.

Pansy rất tức giận mấy tên không dám bôi nhọ Draco, nên lấy chuyện này tung hô Weasley lên tận trời, âm thầm so sánh đối lập giữa cả hai.

Dù cho mọi người cảm thấy một cựu Tử thần Thực tử kết hôn với Cứu Thế Chủ là trèo cao, nhưng với chức vị người ngoài năm đó của cô, cô không hề cảm thấy bạn của mình trả giá ít hơn Weasley bao nhiêu, cũng tuyệt đối xứng cho người nọ toàn tâm toàn ý đối đãi.

Nghe hai người nói đến chuyện này, Blaise vẫn nhịn không được mở miệng “Nhưng đó cũng là đã từng thôi mà, bọn họ đúng thật đã từng kề vai chiến đấu, nhưng Draco lúc trước còn vì Potter mà suýt mất mạng, làm sao có thể kém cô ấy được chứ? Còn có ai sẽ nhận trừng phạt của Chúa tể Hắc ám vì cậu ta chứ?”

“Này đúng là ngốc thật nha!” Pansy hận sắt không thành thép, dùng sức chọc chọc trán Draco “Cậu là Slytherin đó, tình trường là chiến trường đó biết không? Có lợi thế cũng không biết xài, nhiều khi tớ rất muốn nói cho Potter ——”

“Nói cho tôi cái gì?” 

Một thanh âm truyền đến từ sau lưng bọn họ, biểu cảm Pansy cứng đờ, trong lòng thầm hô lớn không xong rồi, chậm rì rì quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Cứu Thế Chủ sau lưng cả đám.

HẾT CHƯƠNG 13

[HP] Ràng Buộc – Chương 11 + Chương 12


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 11: Biến Cố Ở Hẻm Xéo

“Câm miệng, Nott.” Draco lạnh giọng quát.

“Ui, đổi phong cách sớm thế” Nott lười biếng kéo dài âm điệu “Thông đồng với Potter, bày ra tính cách Malfoy của mình, thật đúng là thu hút fan hâm mộ a ~”

Tuy cùng cách nói, nhưng lời lẽ khó nghe gấp trăm ngàn lần, mấy năm nay cậu nghe nhiều rồi, nhưng bị bạn cũ làm nhục như thế trước mặt Teddy, Draco vẫn tức giận “Theodore Nott!” 

“Cậu cho rằng mình vẫn như trước sao, ai cũng xoay quanh cậu? Đại thiếu gia của tôi ơi, nhìn ngắm cái bộ dạng hiền hậu đó của mình trong gương đi —— Thật sự xem mình thành mẹ đỡ đầu hả?” 

Thấy biểu cảm cố gắng áp chế cơn giận của cậu, Nott sảng khoái cười một tiếng, quay đầu không thèm nhìn cậu nữa, chuyển sang nhìn gương sửa sang lại quần áo.

Đều là trợ thủ đắc lực của Chúa tể Hắc ám, ba gã phải vào Azkaban, Lucius Malfoy lại khôn lỏi thoát tội, thậm chí còn sống vô cùng sung sướng nhờ vào sản nghiệp ở nước ngoài của Malfoy.

Con trai bây giờ leo lên người Cứu Thế Chủ, không chừng ngày nào đó quang minh chính đạo trở lại ——

Dựa vào gì chứ, ai sạch hơn ai sao?!

Draco hít sâu một hơi, bàn tay đang nắm tay Teddy vì nhẫn nhịn mà hơi run lên, khoé mắt liếc thấy nhân viên cửa hàng đã lấy quần áo xong đang xấu hổ đi đến, cánh môi khẽ mở mím chặt lại.

Mình quen rồi mà.

Vào khoảng thời gian gian nan nhất của Slytherin, cậu đã từng nói như vậy với bản thân mình vô số lần, nhưng không có lần nào, cậu xấu hổ đến mức muốn chạy trốn như vầy.

“Hâm mộ cũng vô dụng mà thôi! Cha đỡ đầu thích Draco đó, thích đến không chịu nổi!” Teddy giận dữ, không vì lực nắm của Draco mà lùi lại, ngược lại còn bước lên, nhăn mày hét lớn: “Người mới không coi trọng ông đâu! Không lịch sự chút nào hết!” 

Draco đang tính về trước: …..

Nott đắc ý dào dạt: …..

Nhân viên cửa hàng tiến thoái lưỡng nan: …….

Teddy vẫn rất tức giận, phù thuỷ trước mặt đã bị dán nhãn người xấu rồi.

Mà Nott, bởi vì lời thằng bé nói mà đen mặt, biểu cảm có chút dữ tợn “Nhà mi ——”

“Quý khách!” 

Nhân viên cửa hàng vội chạy đến, chắn giữa ba người “Mấy cái này là khi nãy ngài chọn được, ngài có thể thử xem ——”

Tranh chấp giữa những người trưởng thành với nhau có thể không nhúng tay, nhưng bày bộ dạng hung thần ác sát với một đứa trẻ, có hơi quá đáng rồi, huống chi thằng bé này còn là con đỡ đầu của ngài Potter.

Nott đẩy người trước mặt ra, sắc mặt biến hoá mấy lần, cuối cùng chỉ cười lạnh trừng mắt với Draco và thằng nhỏ được cậu bảo vệ sau lưng.

Gã cởi áo khoác trên người xuống, tuỳ tiện ném trả cho nhân viên cửa hàng, cầm áo khoác treo một bên của mình rời đi, biểu cảm khinh miệt “Không cần, nhìn là nuốt không vô rồi.” 

Nhanh chóng rời khỏi, chuông gió trên cửa leng keng một cái, lưu lại một cửa hàng tràn ngập xấu hổ.

Nhân viên cửa hàng đang ôm một đống quần áo tuổi không lớn mấy hít sâu, mau chóng điều chỉnh cảm xúc của mình, bày ra nụ cười chuyên nghiệp với vị khách còn lại “Như vậy, ngài Malfoy, ngài muốn xem quần áo gì thế? Chúng tôi có áo khoác mẫu mới nhất, còn có cả lễ phục ——”

Draco cũng miễn cưỡng mỉm cười nói “Quần áo hằng ngày là được ——”

Cuối cùng cậu vẫn không mua cái áo khoác kia, sau khi lựa lựa vài cái trong cửa hàng, liền nắm tay Teddy rời khỏi.

Thằng bé bĩu môi không vui, đi một lát liền kéo kéo ống tay áo Draco, ý muốn được bế.

Người chung quanh vẫn tỏ vẻ không để ý mà liếc cả hai một cái, Draco do dự, vẫn khom lưng bế thằng bé lên “Xin lỗi —— Khi nãy có sợ không?”

“Con mới không sợ ý.” Teddy vươn tay nhỏ ôm cổ cậu, nhỏ giọng hừ mấy cái bên tai cậu “Người đó quá đáng ghét, con sẽ méc ba đỡ đầu.” 

“Đừng nói cho Harry được không?” Draco rũ mắt, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ đang dựa vào vai mình “Anh ấy gần đây bận bịu không nghỉ ngơi được, mệt lắm rồi.”

“Ưm ——” Teddy không tình nguyện lên tiếng, thanh âm mềm mại “Con muốn về nhà, Draco ——”

“Được thôi.” Draco cũng không muốn đi nữa, đang định tìm một chỗ hẻo lánh độn thổ, bỗng nhiên có một nam phù thuỷ phóng ra từ quán cà phê gần đó.

“Ngài Malfoy, rất vui khi có thể gặp ngài ——” Trên cổ người nọ đeo một cái camera dơ bẩn, quơ quơ bút lông chim và sổ tay chạy đến trước mặt cả hai, gương mặt gầy gò vui sướng “Tôi là Elvis Harsion, phóng viên của《Chủ nhật với Nhật Báo Tiên Tri》, ngài có thể cho tôi phỏng vấn một chút chứ?”

“Xin lỗi ——” Draco nhăn mi theo bản năng, vòng qua gã bước về phía trước, “Không thể.” 

“Chỉ vài vấn đề nhỏ ai cũng muốn biết mà thôi” Harsion theo đuôi cậu, giống mấy con linh cẩu nghe mùi con mồi, trong mắt là tham lam và hưng phấn tuyệt đối sẽ không bỏ qua nếu không đạt được mục đích “Làm ơn, sẽ không làm trễ nải thời gian của ngài.”

Draco bị túm áo khoác, chân không bước tiếp được, lạnh lùng nhìn qua “Buông ra —— Tôi nói, tôi không nhận phỏng vấn.” 

“Xin hỏi một chút, ngài và ngài Potter thật sự là tình yêu đích thực sao? Là ai theo đuổi ai trước?” Harsion làm lơ lời từ chối của cậu, cười tươi rói hùng hổ hỏi: “Ngài ấy không ngại quá khứ của ngài hay sao?” 

Draco liếc một cái đã thấy Nott đang đứng lẫn trong đám đông xem  kịch, con ngươi đen xám càng lạnh đi “Không liên quan đến cậu —— Né ra!” 

Bút lông chim và notebook như muốn chọc vào mũi cậu đến nơi, cậu muốn độn thổ, cánh tay lại bị người khác túm chặt.

“Tình yêu của cả hai bắt đầu từ khi nào thế?” 

“Trang viên Malfoy ngày xưa là căn cứ điểm của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đó, sau chiến ngài Potter lại đứng ra làm chứng cho mấy người, thật sự không có tư tâm trong đó chứ?’

“Lúc trước ngài ấy vì ngài nên mới chia tay với Weasley tiểu thư sao?”

“Quý cô kia là cầu thủ Quidditch của Anh quốc chúng ta, thay chúng ta đoạt rất nhiều danh dự trở về ——”

“Ngài Potter vì sao lại vứt bỏ người đã kề vai chiến đấu bên mình, để chọn một Tử thần Thực tử chứ?”

Draco đang bế Teddy, không tiện rút đũa phép ra, chỉ có thể lùi về sau, mấy ánh mắt sắc bén tò mò của đám người xung quanh, làm cậu có cảm giác sa xuống bùn lầy vậy.

“Tránh ra ——” Xém chút nữa đã bị bút lông chim chọc vào mặt, Teddy cơ bản không rõ vì sao bọn họ lại bị người khác chặn lại có chút hoảng loạn, người xung quanh ngày càng nhiều, lại chỉ đứng xa chỉ trỏ.

Nó lấy tay nhỏ đang giữ tay Draco kia, hét lên: “Ghét ông ——”

“Đủ rồi!” Draco giãy được cái tay của Harsion xuống, lấy đũa phép ra nhắm thẳng mặt gã “Cậu một vừa hai phải thôi, còn làm trò trước mặt con nít nữa ——”

“Ngài Malfoy đang lo lắng cho hình tượng của mình trong lòng thằng bé sao?” Thấy cậu bày ra bộ dạng uy hiếp, Harsion ngược lại ngày càng hưng phấn “Nó chấp nhận quan hệ của hai người sao?”

Camera lơ lửng giữa không trung, nhắm ngay mặt bọn họ mà tách tách mấy cái, Draco vội vàng che mặt Teddy, đáy mắt xẹt qua một tia u ám.

Harsion đột nhiên sợ hãi hét lên, cả người gã bị treo ngược lên trời, áo chùng rớt xuống che khuất đầu gã, nên vừa hoảng loạn vừa la lên “Tôi chỉ đang phỏng vấn! Malfoy, ai cho cậu quyền tuỳ ý tấn công thế hả!” 

“Mi làm nhục người yêu của tôi, tổn thương con của tôi trước mặt người ngoài, ai cho mi cái quyền đó vậy?”

Một âm thanh tức giận xuyên qua đám người bay vào, Teddy vẫn chưa nhìn thấy bóng người, đã khóc lớn “Ba đỡ đầu………ông ta bắt nạt người……..oa……”

Harsion té xuống, luống cuống tay chân muốn bỏ chạy.

Một chàng trai tóc đen khoác áo chùng xanh lục dính máu đẩy mọi người ra chạy đến, dưới mái tóc hỗn độn kia, con ngươi chứa đầy sát ý chưa lui lạnh lùng liếc gã một cái.

Vị phóng viên vừa mới chui đầu ra khỏi áo chùng rùng mình, bỗng nhiên cảm thấy chân mình mềm ra, chỉ có thể ngồi bệt xuống đất, không tài nào bò dậy nổi.

Không phải nói Cứu Thế Chủ hôm nay có nhiệm vụ nên không xuất hiện ở Hogsmeade sao?

Draco nhìn người yêu đang ngày càng gần, cố gắng áp xuống nóng bừng nơi khoé mắt, không muốn bày ra bộ dạng yếu đuối trước mặt anh.

Người đàn ông vừa mới từ chiến trường chạy về như nhìn thấy được mặt nạ kiên cường của cậu, đứng yên trước mặt cậu, ôm cả cậu và Teddy đang uỷ khuất vào lòng.

“Không sao” Harry cúi đầu hôn hôn trán Draco, lại hôn hôn cái mặt ướt dầm dề của Teddy, ôm hai người quan trọng nhất của anh vào lòng, đôi mắt vốn còn đang lạnh lùng nháy mắt mềm mại đi “Có anh ở đây mà, đúng không?”

Anh hiển nhiên càng hiểu người mình cần an ủi là ai, Ron phía sau nhẹ nhàng chậc một tiếng, vươn tay với thằng bé “Teddy ngoan, sang chú Ron ôm một cái nào.”

Teddy hít mũi, ba đỡ đầu và chú Ron đến hết rồi, nó không sòn sợ hãi nữa, vươn tay nhào qua, còn không quên méc: “Ông ta hư, không cho bọn con về nhà….”

Ron ôm thằng bé uỷ khuất vào lòng, không ngừng dỗ dành: “Anh ta hư, thế mà dám bắt nạt Teddy nhà chúng ta, để chú Ron giúp con ——”

Ách, chút nữa đã quên, Hermione luôn cảnh cáo cậu phải chú ý từ ngữ, đừng để người khác nắm thóp.

Chàng trai tóc đỏ nuốt cái câu “đánh chết gã” vào miệng, nghiêm trang nói “Kiện anh ta tội quấy rối người khác!”

“Anh bị thương?” Draco bên này đã dồn toàn bộ lực chú ý lên Harry “Để em xem xem ——”

“Mấy vết thương nhỏ thôi.”

Harry không thể không buông người trong lòng ra, để cậu tuỳ ý xử lí miệng vết thương trên người, an ủi nói: “Không có gì đáng lo đâu.”

Ngày xưa chọn làm bác sĩ quả là một lựa chọn sáng suốt, Draco tập trung xử lí “vết thương nhỏ” anh nói, vào lúc phát hiện trên vai anh có một vết cháy xém, khoé mắt đỏ hết cả lên.

Ron có chút ghen tị, nhưng sau khi được Teddy nắm cổ tay bị thương của mình hôn hai cái, liền nghiêng đầu đánh giá Harsion “Chờ lệnh triệu tập từ toà án đi nhóc, bọn tôi ở ngoài liều mạng, thế mà bọn mi còn dám bắt nạt vợ con bọn tôi —— Chuẩn bị đi nói đạo lý với thẩm phán đi, cho nhóc mở mang tầm mắt một chút.”

Harsion kiên cường chống trả, cao giọng hét lên “Mấy người đang muốn ỷ thế hiếp người sao? Tôi biết sức ảnh hưởng của ngài Potter rất lớn, nhưng Bộ Phép thuật có quy định, các hoạt động phỏng vấn của phóng viên được bảo vệ!”

“Quý ngài đây hình như chỉ nhớ điều khoản bảo vệ mình thôi nhỉ” Harry nghiêng đầu nhìn gã, hơi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng tràn đầy mỉa mai “Nhưng cậu đừng quên, luật của Bộ Phép thuật không chỉ để bảo vệ quyền lợi của phóng viên.” 

“Nếu hôm nay tôi không truy cứu, vậy mọi người sẽ cảm thấy, điều luật bảo vệ người nhà của thần sáng chỉ là một cái vỏ trống không.”

Xung quanh tức khắc im ắng, Harsion hoảng hốt “Nhưng mà, ngài Malfoy không phải bạn lữ của ngài! Đúng, hai người vẫn chưa kết hôn, cậu ta không phải!”

“Rất nhanh liền phải.” Harry nhàn nhạt nói “Cho nên rất tiếc, trước mắt tôi chỉ có thể lấy lại công đạo cho con mình —— Vừa rồi cậu làm gì? Níu kéo bất kể cảm giác của nó, thậm chí biết nó hoảng sợ nhưng vẫn cứ chụp hình?”

Thanh âm của anh lạnh đi “Màn phỉ báng lần trước vẫn chưa xử lí xong, mấy người lại đến quấy rầy tôi —— Đây là có ý kiến với tôi hả?” 

Biểu cảm của Harsion cứng lại, vội vàng giải thích “Không không không, chỉ là….mọi người đều rất quan tâm chuyện tình cảm của ngài…..đúng vậy, chỉ là quan tâm thôi…”

“Tôi không cần người ngoài khoa tay múa chân với chuyện tình cảm của mình.” Thần sắc Harry lãnh đạm “Càng không cho phép bất luận kẻ nào, lấy lý do muốn tốt cho tôi, thương tổn người tôi yêu.”

Ánh mắt của anh bắn về phía nào đó trong đám người, giọng nói trầm thấp rõ ràng, tràn đầy uy áp khiến không khí xung quanh căng như dây đàn.

“Cho nên, quản tốt móng vuốt của mấy người ——”

HẾT CHƯƠNG 11

Design a site like this with WordPress.com
Get started