EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Ansel hung tợn trừng mắt với Salazar, cả người nhuốm màu ngạo kiều, thậm chí còn nghe thoang thoảng mùi giấm chua “Hừ, lão sư, sao anh không nói rằng em sẽ bị Godric Gryffindor chọc đến tức chết?!”
Cái này quá bất công rồi!! Dựa vào cái gì mà phải là y chọc Godric nhảy khỏi bức tranh, mà không phải Godric khiến y tăng xông chứ?!
Salazar nhẹ nhàng bâng quơ một câu, lập tức đánh bay hết mớ giấm chua trên người Ansel “Cậu ta không dám.”
Nghe xong câu trả lời của Salazar, tâm trạng của Ansel lập tức tốt lên, mắt cũng không nhoè nhoẹt nữa, chân càng không đau, eo cũng chẳng mỏi, cả người cứ như mới học khinh công, vô cùng nhẹ nhàng.
Ansel thiếu chút nữa đã lăn vài vòng trên giường, kết quả lăn không được, lại trực tiếp nhào vào lòng Salazar, chớp chớp hai mắt nhìn hắn “Lão sư, em muốn đi thăm giáo sư Gryffindor.”
Tâm trạng Ansel vô cùng tốt, thoải mái, nên xưng hô với Gryffindor cũng tôn trọng hơn chút. Chỉ gọi tên, không hề thêm bất kỳ từ ngữ châm chọc nào phía sau.
Salazar cười nhẹ nhìn Ansel, dưới sự mong chờ của Ansel, Salazar không chút tốt lành mở miệng “Bây giờ ăn sáng cho nhanh rồi đi học!”
“Lão sư ~~~~” Ansel kéo dài âm cuối làm nũng, hy vọng hiện tại có thể đi kích thích Gryffindor một chút. Dù sao, thâm thù huyết hải của y và Gryffindor, không phải mới ngày một ngày hai.
Đặc biệt, bây giờ còn đang là thời cơ báo thù tốt nhất. Một bức tranh làm sao có thể đấu lại y chứ!
Salazar vuốt đầu Ansel, cười uy hiếp “Đi học nha, chờ cuối tuần, ta sẽ thoả mãn tò mò của em, mang em đi gặp Godric.”
Ansel rướn cổ, đành phải thoả hiệp với Salazar hoàn toàn chẳng bõ công y đả động chút nào kia “A, cuối tuần này, nhất định phải mang em đi thăm giáo sư Gryffindor đó nha.”
“Nhất định” Salazar thay đồ xong, thuận tay cầm mớ quần áo của Ansel lại “Mau thay đồ rồi đi ăn sáng.”
Ansel nhìn Salazar, sau đó nằm vật ra đằng sau, duỗi duỗi cơ thể nhỏ bé của mình, lười biếng nói: “Lão sư mặc cho em đi.”
Salazar nheo mắt, nhếch miệng cười “Al, em chắc chắn muốn ta mặc dùm sao?”
Ansel chớp mắt, nhìn nụ cười hơi nguy hiểm của Salazar, còn có… Cái ánh mắt lồ lộ kia, Ansel nhanh chóng ngồi dậy, đoạt mớ quần áo trên tay Salazar về tự mình thay.
Nhìn phản ứng của Ansel, Salazar chỉ cười nhẹ, xoay người rời đi, ra ngoài dọn dẹp vài thứ, thuận tiện ra lệnh cho gia tinh mang bữa sáng lên.
Ansel đã thay đồ xong ngáp ngáp ra khỏi phòng ngủ, nhìn bàn nhỏ ngập tràn đồ ăn sáng phong phú, bụng bèn biểu tình “ục ục” vài tiếng.
Ansel cười ngượng với Salazar, vuốt đầu ngồi đối diện hắn “Lão sư, mấy tiếng hồi nãy chỉ là ảo giác mà thôi, quên đi!”
“Ồ? Ảo giác sao” Salazar kéo dài âm cuối, ánh mắt như có như không quét qua quét lại trên bụng Ansel, cuối cùng kéo lên nụ cười ý vị thâm trường “Ăn sáng đi.”
“Ách…..” Bị nụ cười của Salazar làm cho lông tơ cả người dựng lên, Ansel vội vàng bưng ly sữa trước mặt lên uống, che dấu biểu cảm trên mặt, thuận tiện quan sát Salazar. Kết quả, hết bữa sáng, Salazar vẫn yên lặng ngồi đó ăn, một câu cũng không nói.
Ansel sau khi ăn no, dựa vào lưng ghế, thoả mãn sờ sờ bụng nhỏ hơi phồng của mình, thoải mái thở phào. Sau khi thức dậy, liền có thể ăn được một bàn đồ ăn ngon nghẻ, thật sự quá tốt!
Đi chung với Salazar đến phòng học Độc dược, Ansel trực tiếp đi lại kế bên Lucius vẫn chưa có bạn cùng bàn.
“A, Lucius, có phải đang đợi tôi hem?” Ansel cười thiếu đánh, sáp tới Lucius.
Lucius chỉ đơn giản ban cho Ansel một ánh mắt, sau đó quay đầu lại “Cả ngày hôm qua cậu ở cùng với giáo sư Coimbra?”
“Ừ” Ansel không chút để ý gật dầu, sau khi biết hôm nay học gì, liền nhấc tay chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu “Sao thế?”
“Không, không có gì.” Lucius rất tò mò, trong lòng âm thầm suy đoán quan hệ của Ansel và Salazar, suy đoán cho đã vô, cuối cùng lại không tin được cái suy đoán đó của mình.
Ansel đã chuẩn bị xong mớ nguyên liệu của mình, đặt tay lên vai Lucius, hình ảnh bad boy and good girl cứ thế xuất hiện.
“Lucius, muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Ansel không có ý tốt cười cười. Trái tim Lucius bây giờ chắc hẳn là rất kiên cường nhỉ, huống chi, cậu ta không biết thân phận thật sự của Salazar.
Lucius ho nhẹ, mắt không nhìn Ansel, thuận đường dẫn mối hiểm hoạ này lên người Leonard “Cái này, Ansel, cái này là Leonard nhờ tôi hỏi.”
“Ồ, phải không? Leonard cơ đấy.” Ansel cười như không, thấy quá tuyệt vời! Lucius, cậu không hổ là người Malfoy mà, ngay cả vu oan hãm hại người khác cũng đã học xong. Hơn nữa, còn hãm hại luôn người yêu bé bỏng của mình……….
Lucius không nhìn gương mặt tươi cười đó của Ansel nữa, tỏ vẻ mình thật ra cũng không quan tâm lắm “Ansel, Leonard muốn tôi hỏi một chút, quan hệ của cậu với giáo sư Coimbra….là thế nào vậy?”
Kỳ thật, câu mà Lucius muốn hỏi nhất là thân phận của giáo sư Coimbra là gì. Nhưng xét thấy cả Riddle và Abraxas đều rất kính trọng hắn…làm Lucius hiện tại có mười lá gan cũng không dám hỏi. Không phải cậu không dám nghe, mà là trực giác trong lòng nói cho cậu biết, cậu sau khi nghe xong thể nào cũng xỉu up xỉu down!
“Lucius, cậu nghĩ quan hệ của tôi và giáo sư Coimbra là gì?” Ansel chớp mắt, không trả lời. Trực tiếp vứt vấn đề này cho Lucius, với đầu óc minh mẫn của Lucius, hẳn đã sớm đoán được chứ? Hay là tại không dám thừa nhận?
Lucius liếc mắt nhìn Salazar đang nhìn hai người bọn họ, lập tức run vai, làm cái tay của Ansel trên vai Luicus bị run rớt xuống. Đột nhiên cậu muốn lấy tay che mặt ghê, bộ não thông minh của cậu đã sớm cho cậu đáp án. Như vậy….thật sự giống như những gì cậu nghĩ?!
“Ừm…..Ansel, cậu thật sự là….con riêng của giáo sư Coimbra?”
Ánh mắt vừa rồi của giáo sư Coimbra, nhất định cho rằng cậu đang cố ý dụ dỗ, bắt cóc con trai mình nên mới có thể khủng bố đến như vậy!
Ansel giật mình, thiếu chút nữa cắm mặt vào cái vạc, may mắn, hiện tại vẫn chưa đến thời gian đi học, nhóm rắn nhỏ Slytherin đã đến gần đủ, còn Gryffindor chỉ mới đến có vài người, cũng chẳng ai chú ý đến bọn họ bên này.
Khoé miệng của Ansel run rẩy, Lucius có phải cậu gặp ai cũng có thể cho rằng người ta là con riêng không?! Khi y mới gặp Lucius lần đầu, Lucius cho rằng y là con riêng của Abraxas, mà hiện tại, Lucius lại cho rằng y là con riêng của lão sư….Lucius, cái từ con riêng này đắc tội cậu khi nào thế hả? Cậu vì sao cứ cắn nó sống chết không buông thế!
Nhìn phản ứng của Ansel, Lucius hoang mang nhíu mày “Chẳng nhẽ không phải sao?”
Phải chết liền á!
Ansel phỉ nhổ trong lòng, xoa xoa gương mặt cứng đờ của mình, điều chỉnh tâm tình bản thân “Sao có thể!” Ansel nắm tóc mình, gầm nhẹ “Thấy không, đây là màu bạch kim, bạch kim đó! Không phải màu đen, cậu mù màu hả!”
Lucius im lặng từ chối hiểu những từ cậu không hiểu, kéo bàn tay đang làm ra mấy hành động kì quái của Ansel xuống, Nơi công cộng nếu cứ làm mấy hành vi bất bình thường như vậy, thể nào cũng bị vây xem.
Ansel thở dài, biểu cảm có chút ai oán “Vì sao không ai đoán ra được tôi và lão sư là người yêu thế?”
Tuy rằng hiện tại y mới năm ba, nhưng tuổi tâm lý cũng chẳng nhỏ nữa, sao không ai nghĩ y và lão sư là một đôi vậy? Sao ai cũng nghĩ, y là con Salazar thế này…..
Lucius ngây người, nhìn Salazar đang đứng trên bục giảng lật sách, rồi lại quay về nhìn người bên cạnh, Ansel đang ai oán dùng ngón tay chọt chọt dược liệu. Nhìn trời…Ôi Merlin ơi, chẳng nhẽ, đầu năm nay thịnh hành hệ dưỡng thành?
“Nhưng, ừm, Ansel cậu không nên gạt tôi như thế chứ…..”
Lucius yên lặng quan sát dung mạo của Ansel, tuy rằng….dung mạo của y mười phân vẹn mười, nếu y hiện tại nuôi tóc, thì có lẽ nam nữ bất phân, nhưng mà….Lucius lần thứ hai trộm liếc nhìn Salazar, tuổi của cả hai….hình như chênh lệnh hơi nhiều đó?
Với kinh nghiệm xã hội của Lucius, phù thuỷ đều rất thọ, hơn 70 tuổi vẫn có thể duy trì gương mặt cỡ khoảng ba mươi. Mà Salazar hiện tại, nhìn như mới hơn hai mươi, nhưng….Lucius đã duyệt qua rất nhiều người khẳng định, Salazar tuyệt đối đã qua cánh cửa ba mươi này rồi. Trong khi Ansel bên cạnh mình…..
Lucius trầm mặc, trông trẻ hơn so với tuổi thật, rõ ràng nếu ra ngoài, rất nhiều người có thể cho rằng Ansel nhỏ hơn cậu tận hai ba tuổi.
Này…….Giáo sư Coimbra trâu già gặm cỏ non à?
“Tôi lừa cậu làm gì, có kẹo ăn à?” Ansel vứt cho Lucius một ánh mắt, buồn bực nghe Salazar tuyên bố giờ học bắt đầu, sau đó lười biếng xử lý mớ dược liệu “Lucius, tôi xử lý, cậu nấu, thế đi.”
Lucius cũng không phản kháng, thuận theo chỉ huy của Ansel. Ba năm nay đã thế rồi, cậu chai rồi.
“Vì sao tôi lại không thể là người yêu của lão sư được chứ?”
Lucius trầm mặc chốc lát, mở miệng nói “Tuổi…lệch quá nhiều đi.”
Khoé miệng Ansel giần giật, tuổi? Lucius, nếu hiện tại nói cho cậu, y thật ra đã ngàn tuổi mấy, thì cậu có tin không?
A, chắc chắn là không rồi, nên nói làm chi.
“Phương thức ở chung của cậu và Leonard là gì?” Ansel trực tiếp thi triển sở trường của mình, đánh trống lảng! Dời lực chú ý trên người mình đi, dán vô người khác, giảm phần trăm nguy cơ của mình về âm vô cực.
Lucius vừa chú ý cái vạc, vừa trả lời Ansel “Nếu Leonard chịu gả đến Malfoy, thì tôi cũng không từ chối một phu nhân là nam.”
Ansel trầm mặc không nói, cái này quá không có tính uy hiếp. Tên sư tử Leonard kia, chắc chắn sẽ gả đến. Phải biết rằng, ngàn năm trước, tên kia sống chết gả đi, chỉ là Abraxas không cần mà thôi. Hiện tại…Lucius muốn, Leonard nhất định sẽ dắt mớ gia sản nhà mình gả đến Malfoy, vì Malfoy thêm vinh quang.
Kết thúc tiết đầu tiên Salazar ở lại phòng học chuẩn bị cho tiết tiếp theo. Sáng nay Ansel và Lucius chỉ có duy nhất tiết này, nên cả hai đang chuẩn bị về phòng sinh hoạt chung chơi cờ. Đương nhiên, này là ý tưởng của Ansel.
Đang đi trên đường Ansel phát hiện, một mình Severus đang đấu mắt với bốn người nhóm Đạo tặc, hơn nữa còn có một cô bé.
Ansel kéo áo Lucius, hỏi: “Lucius, tiết Độc dược tiếp theo không phải là năm nhất chứ?”
Lucius rối rắm nhìn một màn quen đến không thể quen hơn trước mặt, buồn bực gật đầu. Slytherin và Gryffindor tuy trước giờ vẫn luôn là tử địch, nhưng mấy người ngày nào cũng đánh nhau như mấy người bọn họ, quả thật hiếm thấy vô củng……
“Well, bậc thầy độc dược tương lai của cậu sắp bị người khác khi dễ kìa, không đi cứu hả?” Ngữ khí của Ansel tuy mang theo ý cười, nhưng trên mặt lại là lạnh băng khiến người khác sợ hãi. Đáng chết, nhóm sư sư tử nhỏ Gryffindor!
Lucius nhíu mày, nhìn bên kia, thở dài, giúp đi. Dù sao phe ta bên kia chỉ có độc một mình.
HẾT CHƯƠNG 79