[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 79


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Ansel hung tợn trừng mắt với Salazar, cả người nhuốm màu ngạo kiều, thậm chí còn nghe thoang thoảng mùi giấm chua “Hừ, lão sư, sao anh không nói rằng em sẽ bị Godric Gryffindor chọc đến tức chết?!”

Cái này quá bất công rồi!! Dựa vào cái gì mà phải là y chọc Godric nhảy khỏi bức tranh, mà không phải Godric khiến y tăng xông chứ?!

Salazar nhẹ nhàng bâng quơ một câu, lập tức đánh bay hết mớ giấm chua trên người Ansel “Cậu ta không dám.”

Nghe xong câu trả lời của Salazar, tâm trạng của Ansel lập tức tốt lên, mắt cũng không nhoè nhoẹt nữa, chân càng không đau, eo cũng chẳng mỏi, cả người cứ như mới học khinh công, vô cùng nhẹ nhàng.

Ansel thiếu chút nữa đã lăn vài vòng trên giường, kết quả lăn không được, lại trực tiếp nhào vào lòng Salazar, chớp chớp hai mắt nhìn hắn “Lão sư, em muốn đi thăm giáo sư Gryffindor.”

Tâm trạng Ansel vô cùng tốt, thoải mái, nên xưng hô với Gryffindor cũng tôn trọng hơn chút. Chỉ gọi tên, không hề thêm bất kỳ từ ngữ châm chọc nào phía sau.

Salazar cười nhẹ nhìn Ansel, dưới sự mong chờ của Ansel, Salazar không chút tốt lành mở miệng “Bây giờ ăn sáng cho nhanh rồi đi học!”

“Lão sư ~~~~” Ansel kéo dài âm cuối làm nũng, hy vọng hiện tại có thể đi kích thích Gryffindor một chút. Dù sao, thâm thù huyết hải của y và Gryffindor, không phải mới ngày một ngày hai.

Đặc biệt, bây giờ còn đang là thời cơ báo thù tốt nhất. Một bức tranh làm sao có thể đấu lại y chứ!

Salazar vuốt đầu Ansel, cười uy hiếp “Đi học nha, chờ cuối tuần, ta sẽ thoả mãn tò mò của em, mang em đi gặp Godric.”

Ansel rướn cổ, đành phải thoả hiệp với Salazar hoàn toàn chẳng bõ công y đả động chút nào kia “A, cuối tuần này, nhất định phải mang em đi thăm giáo sư Gryffindor đó nha.”

“Nhất định” Salazar thay đồ xong, thuận tay cầm mớ quần áo của Ansel lại “Mau thay đồ rồi đi ăn sáng.”

Ansel nhìn Salazar, sau đó nằm vật ra đằng sau, duỗi duỗi cơ thể nhỏ bé của mình, lười biếng nói: “Lão sư mặc cho em đi.”

Salazar nheo mắt, nhếch miệng cười “Al, em chắc chắn muốn ta mặc dùm sao?”

Ansel chớp mắt, nhìn nụ cười hơi nguy hiểm của Salazar, còn có… Cái ánh mắt lồ lộ kia, Ansel nhanh chóng ngồi dậy, đoạt mớ quần áo trên tay Salazar về tự mình thay.

Nhìn phản ứng của Ansel, Salazar chỉ cười nhẹ, xoay người rời đi, ra ngoài dọn dẹp vài thứ, thuận tiện ra lệnh cho gia tinh mang bữa sáng lên.

Ansel đã thay đồ xong ngáp ngáp ra khỏi phòng ngủ, nhìn bàn nhỏ ngập tràn đồ ăn sáng phong phú, bụng bèn biểu tình “ục ục” vài tiếng.

Ansel cười ngượng với Salazar, vuốt đầu ngồi đối diện hắn “Lão sư, mấy tiếng hồi nãy chỉ là ảo giác mà thôi, quên đi!”

“Ồ? Ảo giác sao” Salazar kéo dài âm cuối, ánh mắt như có như không quét qua quét lại trên bụng Ansel, cuối cùng kéo lên nụ cười ý vị thâm trường “Ăn sáng đi.”

“Ách…..” Bị nụ cười của Salazar làm cho lông tơ cả người dựng lên, Ansel vội vàng bưng ly sữa trước mặt lên uống, che dấu biểu cảm trên mặt, thuận tiện quan sát Salazar. Kết quả, hết bữa sáng, Salazar vẫn yên lặng ngồi đó ăn, một câu cũng không nói.

Ansel sau khi ăn no, dựa vào lưng ghế, thoả mãn sờ sờ bụng nhỏ hơi phồng của mình, thoải mái thở phào. Sau khi thức dậy, liền có thể ăn được một bàn đồ ăn ngon nghẻ, thật sự quá tốt!

Đi chung với Salazar đến phòng học Độc dược, Ansel trực tiếp đi lại kế bên Lucius vẫn chưa có bạn cùng bàn.

“A, Lucius, có phải đang đợi tôi hem?” Ansel cười thiếu đánh, sáp tới Lucius.

Lucius chỉ đơn giản ban cho Ansel một ánh mắt, sau đó quay đầu lại “Cả ngày hôm qua cậu ở cùng với giáo sư Coimbra?”

“Ừ” Ansel không chút để ý gật dầu, sau khi biết hôm nay học gì, liền nhấc tay chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu “Sao thế?”

“Không, không có gì.” Lucius rất tò mò, trong lòng âm thầm suy đoán quan hệ của Ansel và Salazar, suy đoán cho đã vô, cuối cùng lại không tin được cái suy đoán đó của mình.

Ansel đã chuẩn bị xong mớ nguyên liệu của mình, đặt tay lên vai Lucius, hình ảnh bad boy and good girl cứ thế xuất hiện.

“Lucius, muốn hỏi gì thì hỏi đi.” Ansel không có ý tốt cười cười. Trái tim Lucius bây giờ chắc hẳn là rất kiên cường nhỉ, huống chi, cậu ta không biết thân phận thật sự của Salazar.

Lucius ho nhẹ, mắt không nhìn Ansel, thuận đường dẫn mối hiểm hoạ này lên người Leonard “Cái này, Ansel, cái này là Leonard nhờ tôi hỏi.”

“Ồ, phải không? Leonard cơ đấy.” Ansel cười như không, thấy quá tuyệt vời! Lucius, cậu không hổ là người Malfoy mà, ngay cả vu oan hãm hại người khác cũng đã học xong. Hơn nữa, còn hãm hại luôn người yêu bé bỏng của mình……….

Lucius không nhìn gương mặt tươi cười đó của Ansel nữa, tỏ vẻ mình thật ra cũng không quan tâm lắm “Ansel, Leonard muốn tôi hỏi một chút, quan hệ của cậu với giáo sư Coimbra….là thế nào vậy?”

Kỳ thật, câu mà Lucius muốn hỏi nhất là thân phận của giáo sư Coimbra là gì. Nhưng xét thấy cả Riddle và Abraxas đều rất kính trọng hắn…làm Lucius hiện tại có mười lá gan cũng không dám hỏi. Không phải cậu không dám nghe, mà là trực giác trong lòng nói cho cậu biết, cậu sau khi nghe xong thể nào cũng xỉu up xỉu down!

“Lucius, cậu nghĩ quan hệ của tôi và giáo sư Coimbra là gì?” Ansel chớp mắt, không trả lời. Trực tiếp vứt vấn đề này cho Lucius, với đầu óc minh mẫn của Lucius, hẳn đã sớm đoán được chứ? Hay là tại không dám thừa nhận?

Lucius liếc mắt nhìn Salazar đang nhìn hai người bọn họ, lập tức run vai, làm cái tay của Ansel trên vai Luicus bị run rớt xuống. Đột nhiên cậu muốn lấy tay che mặt ghê, bộ não thông minh của cậu đã sớm cho cậu đáp án. Như vậy….thật sự giống như những gì cậu nghĩ?!

“Ừm…..Ansel, cậu thật sự là….con riêng của giáo sư Coimbra?”

Ánh mắt vừa rồi của giáo sư Coimbra, nhất định cho rằng cậu đang cố ý dụ dỗ, bắt cóc con trai mình nên mới có thể khủng bố đến như vậy!

Ansel giật mình, thiếu chút nữa cắm mặt vào cái vạc, may mắn, hiện tại vẫn chưa đến thời gian đi học, nhóm rắn nhỏ Slytherin đã đến gần đủ, còn Gryffindor chỉ mới đến có vài người, cũng chẳng ai chú ý đến bọn họ bên này.

Khoé miệng của Ansel run rẩy, Lucius có phải cậu gặp ai cũng có thể cho rằng người ta là con riêng không?! Khi y mới gặp Lucius lần đầu, Lucius cho rằng y là con riêng của Abraxas, mà hiện tại, Lucius lại cho rằng y là con riêng của lão sư….Lucius, cái từ con riêng này đắc tội cậu khi nào thế hả? Cậu vì sao cứ cắn nó sống chết không buông thế!

Nhìn phản ứng của Ansel, Lucius hoang mang nhíu mày “Chẳng nhẽ không phải sao?”

Phải chết liền á!

Ansel phỉ nhổ trong lòng, xoa xoa gương mặt cứng đờ của mình, điều chỉnh tâm tình bản thân “Sao có thể!” Ansel nắm tóc mình, gầm nhẹ “Thấy không, đây là màu bạch kim, bạch kim đó! Không phải màu đen, cậu mù màu hả!”

Lucius im lặng từ chối hiểu những từ cậu không hiểu, kéo bàn tay đang làm ra mấy hành động kì quái của Ansel xuống, Nơi công cộng nếu cứ làm mấy hành vi bất bình thường như vậy, thể nào cũng bị vây xem.

Ansel thở dài, biểu cảm có chút ai oán “Vì sao không ai đoán ra được tôi và lão sư là người yêu thế?”

Tuy rằng hiện tại y mới năm ba, nhưng tuổi tâm lý cũng chẳng nhỏ nữa, sao không ai nghĩ y và lão sư là một đôi vậy? Sao ai cũng nghĩ, y là con Salazar thế này…..

Lucius ngây người, nhìn Salazar đang đứng trên bục giảng lật sách, rồi lại quay về nhìn người bên cạnh, Ansel đang ai oán dùng ngón tay chọt chọt dược liệu. Nhìn trời…Ôi Merlin ơi, chẳng nhẽ, đầu năm nay thịnh hành hệ dưỡng thành?

“Nhưng, ừm, Ansel cậu không nên gạt tôi như thế chứ…..”

Lucius yên lặng quan sát dung mạo của Ansel, tuy rằng….dung mạo của y mười phân vẹn mười, nếu y hiện tại nuôi tóc, thì có lẽ nam nữ bất phân, nhưng mà….Lucius lần thứ hai trộm liếc nhìn Salazar, tuổi của cả hai….hình như chênh lệnh hơi nhiều đó?

Với kinh nghiệm xã hội của Lucius, phù thuỷ đều rất thọ, hơn 70 tuổi vẫn có thể duy trì gương mặt cỡ khoảng ba mươi. Mà Salazar hiện tại, nhìn như mới hơn hai mươi, nhưng….Lucius đã duyệt qua rất nhiều người khẳng định, Salazar tuyệt đối đã qua cánh cửa ba mươi này rồi. Trong khi Ansel bên cạnh mình…..

Lucius trầm mặc, trông trẻ hơn so với tuổi thật, rõ ràng nếu ra ngoài, rất nhiều người có thể cho rằng Ansel nhỏ hơn cậu tận hai ba tuổi.

Này…….Giáo sư Coimbra trâu già gặm cỏ non à?

“Tôi lừa cậu làm gì, có kẹo ăn à?” Ansel vứt cho Lucius một ánh mắt, buồn bực nghe Salazar tuyên bố giờ học bắt đầu, sau đó lười biếng xử lý mớ dược liệu “Lucius, tôi xử lý, cậu nấu, thế đi.”

Lucius cũng không phản kháng, thuận theo chỉ huy của Ansel. Ba năm nay đã thế rồi, cậu chai rồi.

“Vì sao tôi lại không thể là người yêu của lão sư được chứ?”

Lucius trầm mặc chốc lát, mở miệng nói “Tuổi…lệch quá nhiều đi.”

Khoé miệng Ansel giần giật, tuổi? Lucius, nếu hiện tại nói cho cậu, y thật ra đã ngàn tuổi mấy, thì cậu có tin không?

A, chắc chắn là không rồi, nên nói làm chi.

“Phương thức ở chung của cậu và Leonard là gì?” Ansel trực tiếp thi triển sở trường của mình, đánh trống lảng! Dời lực chú ý trên người mình đi, dán vô người khác, giảm phần trăm nguy cơ của mình về âm vô cực.

Lucius vừa chú ý cái vạc, vừa trả lời Ansel “Nếu Leonard chịu gả đến Malfoy, thì tôi cũng không từ chối một phu nhân là nam.”

Ansel trầm mặc không nói, cái này quá không có tính uy hiếp. Tên sư tử Leonard kia, chắc chắn sẽ gả đến. Phải biết rằng, ngàn năm trước, tên kia sống chết gả đi, chỉ là Abraxas không cần mà thôi. Hiện tại…Lucius muốn, Leonard nhất định sẽ dắt mớ gia sản nhà mình gả đến Malfoy, vì Malfoy thêm vinh quang.

Kết thúc tiết đầu tiên Salazar ở lại phòng học chuẩn bị cho tiết tiếp theo. Sáng nay Ansel và Lucius chỉ có duy nhất tiết này, nên cả hai đang chuẩn bị về phòng sinh hoạt chung chơi cờ. Đương nhiên, này là ý tưởng của Ansel.

Đang đi trên đường Ansel phát hiện, một mình Severus đang đấu mắt với bốn người nhóm Đạo tặc, hơn nữa còn có một cô bé.

Ansel kéo áo Lucius, hỏi: “Lucius, tiết Độc dược tiếp theo không phải là năm nhất chứ?” 

Lucius rối rắm nhìn một màn quen đến không thể quen hơn trước mặt, buồn bực gật đầu. Slytherin và Gryffindor tuy trước giờ vẫn luôn là tử địch, nhưng mấy người ngày nào cũng đánh nhau như mấy người bọn họ, quả thật hiếm thấy vô củng……

“Well, bậc thầy độc dược tương lai của cậu sắp bị người khác khi dễ kìa, không đi cứu hả?” Ngữ khí của Ansel tuy mang theo ý cười, nhưng trên mặt lại là lạnh băng khiến người khác sợ hãi. Đáng chết, nhóm sư sư tử nhỏ Gryffindor!

Lucius nhíu mày, nhìn bên kia, thở dài, giúp đi. Dù sao phe ta bên kia chỉ có độc một mình.

HẾT CHƯƠNG 79

[HP] Hogwarts!Tân lịch sử – Chương 2: Hẻm Xéo


AUTHOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Ánh nắng chói chang của ban trưa chiếu xuống mặt đất, Eren đứng tại lối vào của hẻm Xéo, nhíu mi nhìn không khí nhộn nhịp của nó, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, tự hỏi lòng xem mình có nên quay trở về và đặt hàng qua cú hay không. Nhưng lại chợt nhớ đến mình cần phải đổi tiền, đành đau lòng chui vào đám đông. 

Y cảm thấy ức chế, rất chi là ức chế là đằng khác, y thừa biết sinh nhật mình là ngày tháng tám lụi tàn, y cũng biết thừa thư thông báo năm đầu chỉ có thể nhận được vào sinh nhật mười một tuổi, nhưng mà…… Hogwarts làm như y năm nay mười một ấy!!!! Y năm nay ngàn tuổi hơn rồi đó!!!!!!!  Tại sao chứ hả?!!!! Tại sao bao ngày nó không gửi, cứ phải đợi đến hôm nay mới gửi, nếu không phải sáng hôm nay y trước khi đi ngủ chợt nhớ ngày mai là một tháng chín là y end game rồi!!!

Tuy trong lòng Eren đang không ngừng phỉ nhổ, nhưng mặt của y một biểu cảm cũng chẳng có, à mà, y đang trùm một cái mũ trùm, có thay đổi cũng có thấy đâu. 

Eren thở dài ngao ngán, vươn tay kéo cái mũ trùm xuống, rồi cũng nhấc chân hoà vào đám đông, đích đến đầu tiên, ngân hàng phù thủy Gringotts.

Gringotts là một toà nhà tuyết trắng cao ngất ngưỡng giữa hẻm Xéo. Eren vươn tay đẩy cánh cửa bằng đồng cực kỳ cổ xưa, bước vào bên trong.

Đằng sau cánh cổng là một căn phòng đá cẩm thạch to, trên dưới hơn trăm yêu tinh đang ngồi đằng sau những chiếc ghế cao sau quầy, có con dùng cân tiểu ly đong tiền tệ, có con dùng kính mắt kiểm tra đá quý. Eren đi đến trước mặt một con yêu tinh trông có vẻ rảnh rỗi, lấy một xấp bảng Anh dày cui ra khỏi túi không gian, đặt lên bàn, nhẹ giọng hỏi: “Tôi muốn đổi toàn bộ số này ra Galleons và mở một hầm bạc, được chứ?” 

Con yêu tinh đó ngẩng đầu lên, âm thầm nheo mắt đánh giá chủ nhân của xấp bảng Anh trên bàn nó, là một cậu bé khoảng mười một mười hai, mặc một cái áo choàng dài đến tận mắt cá chân làm người khác không thể thấy rõ gương mặt, đang vô cùng bình tĩnh đứng đó chờ nó đánh giá mình. 

“Hiển nhiên là được chứ, cậu……” Con yêu tinh dừng lại đôi chút.

“Bonne – Eren Bonne.” Eren trả lời.

“Tất nhiên là được chứ, cậu Bonne.” Nó nói xong, lấy một cuốn sổ nào đó từ cái hộc bên dưới, cẩn thận dùng bút lông chim chấm chút mực, sau đó viết viết gì đó.

Eren nhìn xấp tiền trên bàn, tự nhiên nhớ lại nguồn gốc của nó, thật ra, xét theo phương diện nào đó, nó cũng chẳng phải là tiền của y. Ba năm trước, sau khi y quyết tâm đi vòng quanh nước Anh du lịch mới chợt nhớ hình như mình chẳng có đồng cắc nào trong người. Bèn nhanh trí thó một viên đá quý trong một cái hầm bí mật nào đó ở trang viên Gryffindor, sau đó xách đi bán đấu giá, cũng được ối tiền đấy chứ. Y ăn chơi ba năm, mà chỉ mới hết gần phân nửa, số còn lại này chắc đủ cho y học đến năm hai đấy. Kệ, hết y lấy viên khác ra bán, đồ của giáo sư Gryffindor khác gì của Eren Bonne y đâu. Với lại giáo sư Gryffindor hào phóng như thế, chắc sẽ không có ý kiến gì, dù sao này cũng là tiền sinh hoạt phí của người thừa kế Slytherin kiêm bạn lữ người thừa kế Gryffindor mà, tehehe.

Nói đi cũng phải nói lại, Eren chuyển điểm tựa sang chân trái, miên man nghĩ tiếp, công nhận cha nuôi cũng khá may mắn khi vớt được một tên lắm tiền nhiều của như giáo sư Gryffindor ấy chứ. Ngài Slytherin năm đó không có mẹ, cha lại bị người khác ám hại, mới mười lăm đã bị vứt ra khỏi nhà, ngoại trừ một tòa lâu đài hẻo lánh, đũa phép và một ngàn Galleons ra cũng chẳng còn gì. Trong khi giáo sư Gryffindor xưa giờ cứ thích mạo hiểm, tài bảo tìm được chắc chắc không đếm hết được trên một bàn tay, gì cũng có, từ tiền vàng cho đến kim cương đá quý. Mà tài sản cũng chẳng tập trung một chỗ, y đi phượt ba năm, không biết đã tình cờ đạp trúng bao nhiêu cái hầm bí mật của ổng rồi, chậc, không biết khi nào y mới có nhiều tiền thế nhỉ? Eren lại một lần nữa nghiêm túc suy nghĩ, liệu mình có nên đi học cách làm giàu của con rồng nào đó không, mà thôi kệ đi, Eren vứt cái suy nghĩ vớ vẩn trong lòng ấy đi, gả cho người thừa kế của giáo sư Gryffindor là xong, dăm ba cái trò muỗi này, không cần y nhọc lòng suy nghĩ.

Trong khi Eren vẫn còn đang bận suy nghĩ mấy vấn đề nhảm nhí thì thủ tục cũng đã hoàn tất, y chỉ lấy một phần Galleons đổi được đi, còn lại gửi hết vào hầm bạc y mới mở.

“Được rồi, mình nên đi đâu đây.” Eren ra khỏi Gringotts, rút bức thư mình nhận hồi sáng ra, trực tiếp bỏ qua mấy thứ không cần thiết, đọc tờ danh sách những thứ cần mua.

HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS

ĐỒNG PHỤC

Học sinh năm thứ nhất cần:

1. Ba bộ áo choàng thực tập (màu đen).

2. Một nón đỉnh nhọn (đen) đôi ban ngày.

3. Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hay tương tự).

4. Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).

Lưu ý là đồng phục của tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.

SÁCH GIÁO KHOA

Tất cả các học sinh đều phải có các sách liệt kê sau đây:

Sách thần chú căn bản (lớp 1) của Miranda Goshawk.

Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.

Lý thuyết pháp thuật của Adalbert Waffling.

Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập môn của Emeric Switch.

Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của Phyllida Spore.

Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.

Sinh vật huyền bí và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.

Những lực lượng hắc ám: Hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.

TRANG THIẾT BỊ KHÁC

– 1 cây đũa phép.

– 1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2).

– 1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy tinh.

– 1 kính viễn vọng.

– 1 bộ cân bằng đồng.

Học sinh cũng có thể đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.

LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG

“Chậc, nhớ ngày đầu mình đi học, giáo sư Ravenclaw đã vứt cho mình nguyên chồng sách, có cần đi mua đâu, ngàn năm sau phiền ghê á!” Eren nhăn mặt đọc tờ danh sách, xem ra ý định nhanh rồi về ăn trưa của y bay màu theo gió rồi, nhiêu đây thứ, không đến chiều cũng quá trưa. Thôi vậy, gấp tờ danh sách lại, Eren quyết định, đích đến đầu tiên của mình, cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin.

Sau chiến tranh, rất nhiều gia tộc lớn và lâu năm của thế giới phép thuật ngã ngựa, ngay cả Malfoy, gia tộc lớn nhất thời điểm này cũng thế. Hậu quả của nó là nhiều cửa hàng vĩnh viễn không thể nào mở cửa lại một lần nữa, tuy thế, nhưng nhiều cửa hàng ngã xuống cũng có nghĩa có nhiều cửa hàng mới mọc lên. Ví dụ điển hình nhất là, nằm ngay vị trí trung tâm, một cửa hàng trang sức luyện kim đã thần không biết quỷ không hay mọc lên, chỉ mở cửa thứ bảy chủ nhật. Chẳng ai biết nó mở cửa khi nào, càng không biết chủ cửa hàng là ai, phục vụ trong cửa hàng là một con gia tinh già khú đế, cho nên chẳng ai có hứng hỏi, dù sao muốn mọi thông tin từ miệng một con gia tinh là chuyện không tưởng. Bỏ qua vấn đề đó, trang sức luyện kim trong trong cửa hàng phải nói là vô cùng tinh xảo, làm phái nữ thích đến không buông tay được, tuy mỗi ngày chỉ bán mười món, nhưng doanh thu không tệ chút nào. Tất nhiên, cũng có nhiều cửa hàng dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục rồi mở cửa trở lại, điển hình nhất chính là Hiệu sách Phú quý và Cơ hàn, cửa hàng trang phục của phu nhân Malkin cửa hàng đũa phép Ollivander.

“Leng keng.” Cái chuông gắn trên cửa ra vào lắc lắc, tiếng chuông vang lên, Eren đẩy cửa bước vào bên trong, chưa kịp nói gì, chủ cửa hàng đã tươm tướp.

“Đồng phục Hogwarts hả cưng? Ở đây nhiều lắm, tha hồ cho cưng chọn.” Phu nhân Malkin một thân màu hoa cà, vui vẻ chào hỏi vị khách nhỏ tuổi mới vào.

“Tất nhiên rồi thưa phu nhân.” Eren hơi khụy gối, tư thế hoàn hảo. “Thêm vài cái áo choàng nữa, được không ạ?” Lạy Merlin, áo choàng do gia tinh chuẩn bị cái nào cái nấy ma văn phủ từ đầu đến chân, bọn nó tính cho y thành thú lạ hay gì ấy. 

“Tất nhiên rồi con trai, ngồi xuống ghế đi, để ta xem… Đây rồi… Chọn những gì con muốn nhé.” Phu nhân Malkin lập tức lấy một quyển catalogue ra đưa cho Eren.

Eren lướt tay trên lật lật vài tờ, kiểu dáng trang phục của phù thủy bây giờ cũng chẳng khác ngàn năm trước lắm nhỉ, chả bù cho Muggle, Eren nâng tay lật tờ tiếp theo, mỗi mùa một loại trang phục, đa kiểu đa màu, Eren chợt nhớ đến cái băng rôn của một cửa hàng trang phục Muggle nào đó “Hãy đến với chúng tôi, có thứ bạn nghĩ không ra, còn chúng tôi gì cũng có.”

Y chỉ vào một trang nào đó “Loại này có tổng cộng mấy màu ạ?” 

Phu nhân Malkin đang quơ đũa phép sắp xếp mớ kim chỉ gần đó nghe thấy, đi lại nhìn “Có bốn màu tất cả, xanh lá, trắng, vàng, đỏ đô.”

“Vậy cho con mỗi màu hai cái nhé.” Eren gập catalogue lại. 

“Sáu cái áo choàng và đồng phục đúng chứ? Cưng cần gì nữa không?” Phu nhân Malkin đi lại kệ vải. 

“Không ạ.” Eren lấy trong người ra một cuộn da dê, đặt lên bàn “Trên đây là số đo của con ạ, khi nào có đồ ạ? Ngài biết đó, con nhận được thư thông báo hơi trễ, ngày mai phải lên xe lửa mất rồi.” 

“Đồng phục lát là xong ngay, nhưng áo choàng cần khoảng một tuần, con biết đó, quần áo may vội chẳng đẹp chút nào.” Phu nhân Malkin suy ngẫm một chốc, cười nói. 

“Vâng, vậy đồng phục xong giao đến số 42 thung lũng Godric nhé, còn áo choàng cứ giao đến Hogwarts, con là Eren Bonne.” Eren lại lấy trong người ra một túi tiền, đặt lên quầy “Đây là tiền ạ, nếu thiếu ngài cứ viết thư cho con, dư không cần thối đâu ạ, loại vải tốt nhất nhé.” Rồi dùng tốc độ cực nhanh bước ra cửa. 

Đến khi phu nhân Malkin xoay người lại thì trong cửa hàng cũng chẳng còn ai, bà cầm túi tiền lên, ước lượng một chút, sau đó bỏ vào cái hộc dưới quầy. 

Khoan đã, hình như thung lũng Godric không có số nhà thứ 42 mà? 

Eren sau khi rời khỏi cửa hàng trang phục liền xuất phát đi hiệu sách mua sách giáo khoa, lúc mua còn thuận tay mua luôn cuốn 《Hogwarts một lịch sử》 để xem người ta đồn đại về ngày xưa thế nào, tạm bỏ qua vấn đề y vừa đọc hết cuốn sách đã xé nó thành tám mảnh, chỉ biết sau đó vài năm, toàn bộ loại sách đó đã bị thu hồi, với lý do sai sự thật trầm trọng. 

Eren dò lại danh sách một lần nữa, phát hiện mình chỉ còn thiếu vật nuôi và đũa phép. Y nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ, đũa phép được phong ấn với y ngàn năm trước rồi, cũng chẳng cần mua làm gì, thú cưng thì sao ta…..hay mua một con mèo đi. Gideon em ấy rất thích mèo, mua một con nuôi đến khi em ấy tỉnh lại là vừa háp.  Quyết định xong, Eren bước vào cửa hàng vật nuôi gần đó.

Cuối ngày, trang viên Gryffindor xuất hiện thêm một sinh vật sống nữa, đen thui, mắt xanh dương, nằm lim dim trên tay Eren.

HẾT CHƯƠNG 2

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 26: Học Kỳ Mới Bắt Đầu Rồi


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Harry không thể không thừa nhận, ký ức về mẹ của cậu không đủ chi tiết, điều cậu khắc sâu nhất chắc là trong ký ức của giáo sư Snape, gặp được Lily Evans thời học sinh.

Harry dành cả kỳ nghỉ này để luyện tập Lời nguyền trở về, trước khai giảng một ngày, rốt cuộc cậu cũng triệu hồi ra được một cô bé tóc đỏ mặc áo choàng nhà Gryffindor.

Draco đưa cô bé vào trong một con búp bê, sau đó lại biến con búp bê kia thành mặt dây chuyền để Harry đeo nó trên cổ.

“Cậu có thể giữ cô ấy như nuôi thú cưng vậy, mỗi ngày cho cô ấy một chút ma lực thì cô ấy có thể tồn tại mãi.” Draco nói cho cậu, “Ngay cả khi cậu muốn cô ấy ở bên cạnh cậu thì cũng có thể.”

Harry có chút lo lắng, Draco cười nói, “Cậu phải tin tưởng năng lực của bốn nhà sáng lập a.”

Lúc này Harry mới yên tâm cầm lấy, cậu có chút lưu luyến miễn cưỡng rời khỏi phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, bởi vì trước khai giảng một ngày học sinh đều đã quay trở lại, Harry không thể ở lại nơi này nữa.

Harry đi rồi, Draco mới có thời gian giải quyết phiền toái đã theo hắn từ một ngàn năm trước.

“Tái hiện nhân gian!”

Người đàn ông mặc áo choàng đen lặng lẽ xuất hiện, nhìn Draco, lộ ra một nụ cười mỉm.

Draco lộ ra vẻ mặt chán ghét, hắn lấy một con búp bê ra, làm giống như vừa rồi, biến người đàn ông mặc áo choàng đen thu vào trong búp bê, “Ngươi không có chỗ ở cố định. Ta thật sự cũng không có cách nào khống chế ngươi,” Draco biến con búp bê thành một cái nhẫn, và niệm một số thần chú bị cấm lên trên đó. “Ở yên bên trong đây đi.”

“Draco ——”

Draco còn chưa kịp cất chiếc nhẫn đi thì cửa phòng sinh hoạt chung mở ra, Pansy lao vào giống như một cơn gió vào trong người Draco, “Draco —— mình rất nhớ cậu đó. Cậu chỉ viết cho mình một bức thư, rất quá đáng!”

“…… Pansy……” Mặt Draco đỏ lên, “…… Cậu nặng hơn……”

Pansy thúc mạnh cùi chỏ vào người hắn.

Draco đột ngột ngã xuống đất không đứng dậy nổi. “Mình sai rồi…… Thật ra gần đây mình ăn uống không tốt, thể lực cũng yếu hơn……”

Pansy vội vàng đỡ hắn ngồi lên ghế sofa, “Không có mình thì cậu không làm được gì sao, chỉ một lễ Giáng sinh mà khiến bản thân trở nên yếu ớt như vậy rồi!”

“Không sai, cậu nói đúng.” Draco co người lại ở trên sofa.

“Nha!” Đột nhiên đôi mắt của Pansy sắt như dao, “Draco, chiếc nhẫn trên tay cậu?”

“Đây là…… Quà Giáng sinh người khác tặng cho mình……” Draco giữ chặt chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, có ý muốn giấu nó đi.

Pansy nheo đôi mắt lại, “Thật sao ——?”

Draco quay đầu, “Thật……”

Hắn thật sự không có cách với những phụ nữ mạnh mẽ, khốn kiếp!!

Pansy hừ lạnh một tiếng và mở bàn tay hắn ra, Draco còn chưa kịp ngăn thì cô đã đeo nó lên ngón tay mình ——

Ngón giữa, có nghĩa là bạn đang yêu hoặc đã đính hôn.

“Ừm, ngón giữa có phải có chút không thích hợp không……?” Draco yếu ớt phản bác, “Mình sẽ tặng cho cậu một chiếc nhẫn đẹp hơn. Cậu trả lại cái này cho mình được không?”

“Không muốn.” Pansy bĩu môi, “Cậu khẩn trương như vậy làm cái gì? Chiếc nhẫn có ý nghĩa rất quan trọng đối với cậu sao?”

Draco không thể không thừa nhận, “Theo một ý nghĩa nào đó thì nó vô cùng quan trọng……”

“Quan trọng tới mức không có nó thì sẽ chết sao?” Pansy nghiêm túc hỏi.

“…… Cũng không đến mức đó.”

“Vậy mình phải có cái này. Mình thích cái này.” Pansy nhìn chằm chằm đôi mắt của Draco, “Mình vừa nhìn đã yêu rồi.”

Khi Draco còn là Godric Gryffindor đã thấy qua ánh mắt mãnh liệt này rất nhiều lần, cái ánh mắt mãnh liệt này như đang ám chỉ điều gì đó ——

“Pansy, mình……” Draco vừa mới mở miệng, Pansy lập tức đập tan bầu không khí ái muội này, “Mình mang từ nhà đến rất nhiều đồ ăn ngon, cậu không phải thích ăn kẹo đủ vị vị thịt bò và vị cà chua nhất sao?”

“Kẹo này chỉ có hai loại vị này phải không?” Draco nhẹ nhàng thở ra.

“Đương nhiên không rồi, nhưng mình đã chừa lại vị thịt bò và vị cà chua cho cậu rồi.”

“…… A này, cậu chưa bao giờ ăn thủ kẹo đủ vị sao?!” Draco tức giận đấm ghế sofa, “Cậu muốn mình bị ghê đến chết sao!?”

Mà trên tháp Gryffindor, khi Harry vừa bước vào, Ron lập tức chạy tới với vẻ mặt kích động, “Harry!! Hermione đã trở lại rồi!!”

“Cô ấy không chỉ biết Nicholas Flamel là ai, cô ấy còn nói với mình rằng nếu năm thứ tư mình vẫn chưa thay đổi ý định, thì cô ấy sẽ đồng ý!”

“Thật sao, chúc mừng cậu.” Harry sửng sốt, hơi mỉm cười nhìn Ron.

Ron có chút ngượng ngùng, “Thực sự xin lỗi vào ngày Giáng sinh hôm đó. Nhưng mấy ngày nay cậu đã ở đâu!? Mình tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy cậu!”

Harry vuốt mặt dây chuyền đeo trên cổ và kéo Ron đến một nơi vắng người, cậu nóng lòng muốn chia sẻ mọi thứ trong những ngày qua với bạn thân mình.

Ron không làm cậu thất vọng, trông cậu rất kinh ngạc đến mức hận không thể bóp chặt cổ Harry, “A, a, Merlin a……”

“Hiện tại cậu có thể sử dụng câu thần chú kia không?” Ron nhìn mặt dây chuyền trên cổ Harry với vẻ mặt đầy mong đợi.

Harry đang định nói chuyện thì thấy Seamus đẩy cửa đi vào, Harry thì thầm nói với Ron: “Không được, mọi người đều đã quay lại. Lần sau có cơ hội mình sẽ cho cậu xem.”

Ron không thể không tiếc nuối mà gật đầu.

Hermione vô cùng vui vẻ khi tìm được Nicholas Flamel, nhưng sau khi tìm thấy tư liệu về Hòn đá Phù thủy, cô lại bắt đầu trở nên sốt ruột lo lắng.

“Nicholas Flamel là người tạo ra Hòn đá Phù thủy.” Hermione đè thấp giọng nói giống như đang diễn kịch, “Hòn đá Phù thủy có thể khiến cho người ta trường sinh bất lão!”

Harry và Ron đang chơi cờ Phù thủy, và Harry đang chóng mặt vì cuộc cãi vã của hiệp sĩ áo đen —— Nó không muốn di chuyển, vì vậy cậu lơ đễnh nói, “Nhưng hắn sẽ làm như thế nào đây? Ý mình là, nếu hắn ở trong thân thể của Quirrell ——”

Ron ở dưới gầm bàn đá vào chân của Harry .

“Ừm……” Harry lo lắng liếc nhìn Hermione, nhưng giống như cô nàng không có nghe rõ, cậu tự nhủ nói: “Con chó to lớn kia nhất định đang bảo vệ Hòn đá Phù thủy! Giống như trong truyền thuyết, đồ vật quý giá sẽ được một số quái vật bảo vệ!”

“Nó có thể biến cát thành vàng, còn có thể trường sinh bất tử! Không có gì lạ khi Snape muốn có được nó!” Hermione nói.

“Sao cậu chắc chắn đó là Snape?” Harry không thể không phản bác lại.

Hermione cau mày, như thể cô ấy cảm thấy điều đó quá rõ ràng mà cần phải giải thích nữa sao? “Draco phân tích qua ——”

Ron cũng bị buộc phải lên tiếng —— Kể từ khi Hermione tỏ vẻ muốn chấp nhận cậu, Ron luôn cố gắng nhịn xuống để không phản bác lại cô ấy —— Chuyện này rất khó, bởi vì lúc này Hermione có chút tự cho là bản thân mình đúng —— Được rồi, là quá tự cao.

“Không phải Draco cũng nói là Quirrell rất đáng ngờ sao?” Ron nói, “Còn nữa, cậu có thể đừng luôn nói về Draco được không?”

Hermione trừng mắt liếc nhìn cậu một cái, Ron thở dài không nói chuyện nữa.

Hermione từ khi có Ron một người yêu thầm mình, thì cô ấy càng trở nên vênh váo tự đắc trước mặt bọn họ, ngay cả Harry cũng phải nhường cô ấy vài phần —— Nếu nói trước kia bởi vì Hermione là bạn bè nên nhường ba phần, thì hiện tại bọn họ không thể không nhường cô ấy bảy phần.

Harry có đôi khi nhịn không được oán giận Ron vì đã thổ lộ quá sớm và mất đi quyền chủ động.

Ron cũng tỏ vẻ hơi hối hận, “Chỉ là, nếu như mình không ra tay sớm một chút thì lỡ như Hermione bị người khác giành mất? Cậu muốn mình nhìn người vợ mà mình đã yêu thương nhiều năm, đã kết hôn với nhau và sinh cả con nhưng lại liếc mắt đưa tình với người khác sao. Hơn nữa lúc này còn chưa kết hôn cùng với mình? Mình làm sao có thể yên tâm được!?”

Harry suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên phát hiện nếu đổi lại là Ginny, cậu sẽ không giống như Ron suốt ngày vây quanh cô ấy.

Cậu đột nhiên phát hiện bản thân không có yêu Ginny đến như vậy, cái này làm cậu hơi ngơ ngẩn một chút, và đương nhiên là cậu không nói chuyện này với Ron.

Vì vậy Harry không nói lời nào, Ron cho rằng Harry đã hiểu, cho nên Ron rất vui vẻ vỗ vỗ vai Harry.

“Cô ấy vẫn còn nhỏ, mới có 11 tuổi thôi, có chút không hiểu chuyện cũng là chuyện bình thường.” Ron nói thuyết phục Harry, “Chờ tới năm thứ tư, cô ấy sẽ hiểu rõ rất nhiều chuyện.”

Harry cảm thấy việc này không thể xem như vậy được, đời trước Hermione đã cùng bọn họ trải qua rất nhiều chuyện, đã thành lập một tình bạn không gì có thể phá vỡ, nhưng lúc này đây, Hermione vẫn cứ là Hermione lần đầu tiên gặp gỡ vẫn mang bộ dáng kiêu căng ngạo mạn khiến người khác không chịu nổi.

Nhưng Ron có lẽ sẽ không chịu nghe lời cậu nói, Harry thở dài.

Sau khi học kỳ mới bắt đầu, Hermione muốn dùng 10 phút giải lao giữa các tiết học để đến thư viện tìm tư liệu về chó ba đầu, Harry và Ron vì đáng thương cho thời gian nghỉ giải lao ít ỏi nên đã kể cho cô ấy nghe về kinh nghiệm đời trước của mình  —— Ví dụ như chó ba đầu nghe thấy nhạc thì sẽ ngủ, mỗi giáo sư đều thiết lập một cạm bẫy ——

Hermione kinh ngạc nhìn bọn họ, “Tại sao các cậu lại biết nhiều chuyện như vậy?”

Harry nói, “Hagrid không cẩn thận nói cho tụi mình biết, tụi mình nhất định phải bảo vệ bí mật cho chú ấy.”

“Được rồi.” Hermione cau mày nói, cô nàng lại bắt đầu không ngừng tự hỏi các giáo sư sẽ thiết lập cạm bẫy như thế nào.

“Chuyện này rất nguy hiểm,” Ron thấy cô nàng hình như đang chuẩn bị trước, cậu lập tức đổ mồ hôi lạnh. Lúc trước cậu không cảm thấy gì, nhưng khi nhìn thấy Hermione một học sinh năm nhất muốn đi vào đó, bọn họ lại cảm thấy rất nguy hiểm và lo lắng —— “Chúng ta không cần phải đi xuống đó, chúng ta có thể nói cho giáo sư  ——”

Nhưng Hermione lại nhướng mày lên, “Nói cho giáo sư? Đừng có ngu ngốc, giáo sư sẽ không tin đâu.”

Cô nàng nói, “Draco nói cậu ấy cần biết chuyện này. Cậu ấy biết mình đọc rất nhiều sách. Cậu ấy đã nhờ mình giúp đỡ —— Nếu cậu ấy muốn đi xuống đó, mình cũng phải đi.”

Khi cô nàng nói lời này, vẻ mặt của cô nàng vô cùng hạnh phúc.

Vẻ mặt Ron âm trầm, “Rõ ràng là Draco quan trọng hơn giáo sư.” Cậu ấy nói với Harry, “Nếu cậu ta dám can đảm xuống tay với Hermione —— Mình nhất định sẽ quyết đấu với cậu ta!”

Harry rất tán dương ý tưởng này, “Cậu tìm được phương pháp tốt hơn để chết rồi sao! Tin mình đi, nhiều năm sau, Gryffindor đều sẽ tán dương huyền thoại về lòng dũng cảm của cậu —— Ngay cả Slytherin cũng sẽ hoan hô!”

HẾT CHƯƠNG 26

Design a site like this with WordPress.com
Get started