[ YOI + HP ] Victor & Viktor – Chương 2


TRANSLATOR: MIN

BETA-ER: BAMBI

-o0o-

https://www.fanfiction.net/s/12254451/2/Victor-and-Viktor

(Harry: y

 Victor: anh

 Viktor: hắn

 Yuuri: cậu

Victor ngồi xuống cạnh cháu anh. Đây là lần đầu tiên, hắn ngồi ở bàn Gryffindor (Là tên đó phải không? Người Anh thật kỳ dị). Hình như Viktor đã kết bạn với cậu bé tóc đen bù xù và hai người bạn của y. Victor rất mừng, cháu trai của anh cần những người bạn thật lòng, không phải những người làm quen với hắn chỉ vì sự nổi tiếng.

 Anh kéo Yuuri xuống cạnh mình, khi cậu đang với lấy một món ăn trên mặt bàn. Anh cẩn thận nhìn Viktor một lúc. Hắn trông đỡ hơn nhiều so với khi bọn họ vừa tới đây. Có vẻ hắn đã làm một quyết định đúng đắn. Hơn nữa, đây là một cơ hội để anh có thời gian ở riêng với Yuuri. Nói chung là, anh và Yuuri ở chung phòng là chuyện chắc chắn.

Kế tiếp, anh đánh giá những người bạn mới của cháu mình. Hừm, một nhóc tóc đỏ với cả tấn tàn nhang, một cô bé tóc nâu xù, và một cậu con trai gầy gò với đôi mắt màu xanh lục bảo. Y là cậu bé mà khi nãy Yuuri trượt băng cùng. Victor nhìn y chất cái đĩa với lượng đồ ăn tối thiểu, có thế thì bạn bè của y mới chịu bỏ qua – có khi y nghĩ thế là nhiều lắm (chắc do cặp kính sai độ?), mà cuối cùng y chỉ ăn có một nửa số đồ ăn ít ỏi đó.

 Hừmmm…để xem việc này có diễn ra thường xuyên hay không. Nếu có, vậy thì anh sẽ phải phản ứng quyết liệt và khiến y vào bệnh thất. Trong khi đó, anh cũng có nhiều thứ khác để lo lắng.

Những cô gái (có lẽ có cả vài cậu con trai nữa) cười khúc khích khi nhìn thấy anh và cậu trên hành lang, rồi muốn bước lại gần để nói gì đó. Nhưng tất cả đều đỏ mặt và quay đi trước khi kịp nói ra. Hẳn là có liên quan đến mấy lời đồn về Giáng sinh. Anh suy tư  một lúc. Phải rồi, anh sẽ hỏi cháu trai đáng yêu của mình!

 “Vậy, chuyện gì sẽ xảy ra trong đêm Giáng sinh?”

 Vẻ mặt của mọi người như kiểu không thể tin nổi. Hàm của họ há hốc một cách khôi hài, trừ Viktor, người vừa gục đầu vào hai tay. “Chú, chú thật sự không biết à? Vào ngày mai, những người đủ tuổi sẽ có thể tham dự vũ hội. Mọi người đều đang đoán là chú và Yuuri sẽ đi với ai.”

 “Cái gì? Yuuri, chúng ta phải làm sao bây giờ? Bọn mình có chuẩn bị gì đâu! Anh sẽ phải mặc gì đây? Anh không còn nhiều thời gian để chuẩn bị!”

 “Victor, bình tĩnh. Rồi sẽ ổn cả thôi.” Yuuri chỉ vỗ nhẹ vào lưng để trấn an anh. Victor hơi buồn vì Yuuri không còn hoảng loạn khi anh “diễn kịch” như thế nữa. Có lẽ là cậu đã quá quen rồi… Chà, ít nhất anh không phải tìm bạn nhảy cho vũ hội. Đương nhiên là Yuuri sẽ đi với anh. Ngoài anh ra, cậu ấy còn đi với ai được nữa chứ! 

________________________________________________

Yuuri cảm thấy may mắn vì huấn luyện viên múa ba lê đã dạy cho cậu vài điệu nhảy truyền thống. Hiển nhiên, khi học chúng, cậu nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ cần đến chúng, nhưng cuối cùng… hoá ra chúng cũng có ích, cho đêm vũ hội tối mai. Dù cậu vẫn chưa xác định mình sẽ nhảy với ai.

 Không may thay, cậu không có bạn nhảy. Bởi trước đó cậu và Victor đã dành phần lớn thời gian để tập luyện ngoài trời hoặc ở cùng Viktor, nên họ bỏ lỡ các tin tức về buổi vũ hội, lỡ luôn cả thời điểm tốt nhất để tìm bạn nhảy. Vì thế nên ngay lúc này, cậu đang ngồi trên chiếc giường êm ái, (Hogwarts có mấy phòng phụ rất tốt) và nhìn Victor than thở về việc anh vẫn chưa có bạn nhảy.

 “Yuuri, anh phải làm gì đây? Làm sao cho được bây giờ?”

 Một ý nghĩ xuất hiện, và cậu chối bỏ nó ngay, theo phản xạ. Tuy cậu và Victor đã gần gũi hơn, nhưng chắc chắn anh ấy sẽ không đồng ý. Có những lúc, cậu bắt gặp Victor nhìn chằm chằm mình, rất nhiều lần rồi, và cậu biết rằng Victor biết cậu đã biết. Mỗi khi cậu bắt gặp anh nhìn mình, anh chỉ nháy mắt rồi quay lại với công việc đang dang dở của mình. Cậu hơi bực bội vì điều đó, nhưng có lẽ vậy có nghĩa là cậu còn cơ hội…

 Sau đó lại có nụ hôn kia.

 Có những thứ mà bạn không thể ngừng suy nghĩ về nó, dù đã biết là khả năng gần như bằng không, và nó hoàn toàn vô nghĩa. Cậu vẫn rất bối rối về nó. Mọi thứ hầu như đã bình thường trở lại sau China Cup, trừ việc nhìn chằm chằm. Lòng cậu mang mãi khúc mắc, vì không thể lấy hết can đảm mà hỏi Victor, cậu quay cuồng giữa vòng tròn trong tâm trí. Nụ hôn đó có ý nghĩa gì không?Hay nó chỉ  là kết quả của sự xúc động trong một khoảnh khắc thôi, và cậu phải vờ như chẳng có gì cả? Sau đó thì mối quan hệ của hai người là gì? Giờ đây, liệu họ có phải người yêu?

 Chỉ là, cậu cảm thấy thật vô định.

 Nhưng, như mẹ cậu đã nói, nếu bạn không thử, bạn sẽ không bao giờ biết. Cậu nhìn Victorđang  lục tung quần áo để tìm ra bộ đồ thích hợp, (Yuuri nghĩ rằng anh ấy đã quên vài chuyện, chẳng hạn như bọn họ là phù thủy) và hít sâu.

 “Này, Victor…”

 “Hửm..?”

 “Anh có thể làm nebạn nhảy của em trong Vũ hội Giáng Sinh  được không?”

 ————————————————————————

 Căng thẳng là một cảm giác xa lạ đối với Harry. Y chưa từng cảm thấy căng thẳng khi ở nhà (nếu nơi đó được gọi là nhà), chỉ có sợ hãi. Y không căng thẳng khi chơi Quidditch, bởi vì y chỉ cần tập trung bắt trái snitch. Thế nhưng vấn đề là… lần này y không có mục tiêu nào để tập trung vào cả. Y không thể tập trung vào khiêu vũ, bởi vì họ còn chưa bắt đầu nhảy. Y cũng không thể tập trung vào bạn nhảy của mình, bởi vì cô nàng đã quá bận với việc làm y cười với đám đông.

 Vì thế, y nhìn chằm chằm những người xung quanh, tự hỏi mình sẽ lúng túng cỡ nào nếu cố gắng khiêu vũ. Y phản hiện bản thân đang cố gắng tìm kiếm những khuôn mặt quen thuộc. Ron, Neville, Luna, hai anh em sinh đôi, Lee. Họ cười với y, hòng giúp y tự tin hơn, nhưng vô ích. Y vẫn căng thẳng (sợ hãi và hồi hộp).

 Và sau đó y như nhìn thấy sự cứu rỗi. Yuuri và Victor. Y đã mừng đến suýt ngất khi thấy họ (việc này hoàn toàn có thể xảy ra khi bạn quá hưng phấn, phải không?). Cảm giác đấy tăng lên, ngay trước khi tiếng nhạc vang lên, Yuuri nói gì đó với y. Y gần như chẳng nghe được gì. Y không thể nghe rõ, vì đám đông quá ồn, nhưng một bằng cách nào đó mà y lại có thể biết được cậu nói gì.

 Lắng nghe.

 Lắng nghe? Lắng nghe gì cơ? Đám đông? Lắng nghe Yuuri sao? Rốt cuộc là y phải lắng nghe cái gì?

 Ngay sau đó, nhạc nổi lên và đám đông dần lặng xuống, y cảm thấy rằng cuối cùng mình cũng hiểu được. Y nên lắng nghe tiếng nhạc, vả để nó dẫn dắt mình. Đại loại thế. Có lẽ y sẽ lạc lối hoàn toàn. Mà biết đâu y có thể tập trung và nắm bắt giai điệu, hệt như cách y bắt lấy trái Snitch.

 Và cứ thế, khiêu vũ dễ dàng hơn gấp mười lần. Y như hoà làm một với bản nhạc, đồng bộ với cả bạn nhảy của mình nữa. Nhìn qua khóe mắt, y thấy Krum cũng đang làm tương tự. Sau vài phút, y cảm giác như nó rất… vui. Harry không nghĩ rằng sau này mình sẽ tìm cơ hội để được khiêu vũ, nhưng nó không kinh khủng như y đã nghĩ, không hề. 

 Khi bài nhạc kết thúc, y cảm thấy hơi hụt hẫng. Hơi thôi. Y còn cảm thấy nhẹ nhõm vì đã không tự làm mình mất mặt, cũng cảm thấy biết ơn Yuuri (y vẫn chưa chắc liệu mình đã hiểu đúng thông điệp chưa). Harry dắt Parvati đến nơi Ron và bạn nhảy của bồ ấy đang nghỉ chân. Họ nói chuyện tầm một phút, rồi bản nhạc tiếp theo bắt đầu.

 Thật ra họ không để ý lắm đến việc khiêu vũ, cho đến khi đám đông đã ồn ào đến mức không thể phớt lờ nổi nữa. Sau đó, khi quay lại nhìn thì họ hòa ngay vào vòng tròn những người hâm mộ vây quanh, để xem điệu nhảy đẹp nhất. Điệu của Victor và Yuuri.

 Họ phối hợp với nhau rất ăn ý, tách ra, rồi hợp lại, như hai dòng sông chảy song song trong khoảnh khắc, để rồi lại hòa vào nhau. Đẹp biết mấy, tựa như phép màu vậy.  Đúng là, mọi người đều biết những nhà trượt băng nghệ thuật rất tuyệt vời khi có thể làm những gì họ muốn trên băng, nhưng chẳng ai ngờ, khi lên đất liền họ cũng đẹp khôn xiết.

Mấy lời đàm tiếu, ám chỉ về mối quan hệ đặc biệt giữa hai người còn chẳng hề tồn tại (dù nó là thật). Không, mọi người chỉ cố gắng theo kịp vũ điệu tuyệt vời kia, khắc nó vào ký ức để có thể kể lại sự mỹ miều này cho kẻ khác thôi.  

 Kết thúc, họ ôm lấy nhau và cười tươi rói, hai gương mặt như sáng bừng lên. Họ tách ra một cách chậm rãi, như tỉnh dần, hơi ngạc nhiên vì thấy mình là cặp duy nhất khiêu vũ.  Khi tiếng vỗ tay vang lên, họ còn bất ngờ hơn nữa, và nụ cười vẫn ngự trên môi.

 Khoảnh khắc đó qua đi, hai người tiến về khu nghỉ ngơi để lấy đồ uống sau những giây phút mệt mỏi trên sàn nhảy. Harry lơ đãng mà suy nghĩ về mối quan hệ tuyệt vời của họ, liệu nó có giống như tình cảm giữa ba mẹ y không? Cuộc sống của y sẽ khác biệt biết bao nào nếu như ba mẹ còn sống?

 Y nhẹ nhàng lay tỉnh bản thân. Lãng phí thời gian để nghĩ về những điều này có ích gì chứ. Y chỉ cần tiến về phía trước. Nhưng… có lẽ y có thể dừng lại một chút và ngửi hương lily thoang thoảng trên đường.

————————————————————————

Yuuri thở dài. Tuy cậu thích khiêu vũ, nhưng ở đây có quá nhiều người và điều đó khiến cậu cảm thấy không thoải mái. Thật ra, lúc này cậu chỉ muốn ra với mặt băng để thư giãn. Nhưng cậu sẽ phải nói nói cho Victor biết ý định của mình, rồi chắc chắn rằng anh ấy sẽ đi cùng. Cơ mà ý tưởng này không tồi nhỉ? Lần cuối cùng họ chỉ trượt băng cách đây khá lâu.   

Bài nhạc kết thúc, cậu dẫn Victor ra ngoài.

“Yuuri, chúng ta đang đi đâu vậy?” Victor hỏi, không có ý định phản đối, chỉ là hơi tò mò.

 “À, em muốn ra ngoài hít thở không khí. Em thấy không thoải mái khi ở giữa đám đông, thế nên em nghĩ chúng ta nên đi trượt băng một chút.” Yuuri giải thích.

 “Tuyệt đó!” Victor tán thưởng, đi về phía phòng họ. “Chúng ta cần lấy áo khoác và giày trượt, nên sẽ cần tạt qua phòng một chút, đúng chứ?”

 “Đúng rồi,” Yuuri nói. Họ đi trong im lặng, chẳng có âm thanh nào khác ngoài tiếng bước chân của hai người. Cảm giác như họ chỉ mất chút xíu thời gian để về đến phòng và Yuuri xông vào phòng trước. Có mấy thứ cậu cần lấy sao cho Victor không phát hiện.  

 Họ mang áo khoác và giày trượt ra ngoài, thêm một chai nước mà gia tinh đưa. Họ đi giày trượt, làm vài phép thuật kiểm tra để đảm bảo độ bền chắc của mặt băng, sau đó họ tự do. Hoặc ít nhất là cảm thấy họ đã tự do. Yuuri cảm thấy mình nóng lên khi một ý tưởng nảy ra trong đầu cậu. Nét tinh nghịch lướt qua khuôn mặt, cậu hướng về phía Victor đang cẩn thận khởi động. 

 “Này, Victor,” cậu vừa nói vừa chầm chậm trượt về phía người đàn ông tóc bạch kim. Cậu đưa tay giật lấy khăn quàng cổ của anh. “Bắt em đi, nếu anh có thể!”

 Yuuri trượt với tốc độ nhanh nhất cậu đạt được, nhìn đằng sau một chút để chắc chắn rằng Victor không giận. Victor có chút bất ngờ, sau đó cười lớn và đuổi theo Yuuri.

 Họ đang chơi mèo vờn chuột, cảm giác như được trở lại làm trẻ con vậy. Cuối cùng, Victor nắm được áo khoác của Yuuri, kéo cậu vào lòng. Anh thì thầm bên tai cậu, “Yuuri… anh bắt được em rồi. Phần thưởng của anh đâu?”

 “V-Victor! À…ừm…một nụ hôn?” Giọng của Yuuri cao lên ở cuối câu hỏi mang-tính-chất-bày-tỏ của mình. .

 “Anh chấp nhận,” Victor nói. anh làm đúng như lời mình nói và hôn Yuuri. Trái tim của Yuuri đập loạn xạ trong lồng ngực, nghĩ rằng cuối cùng cậu cũng đã tìm được câu trả lời cho quan hệ của hai người, và đêm nay đã mỹ mãn. Đến tận lúc họ bò lăn ra sàn băng. 

Họ nhìn nhau suốt một phút, rồi cười phá lên vì những hành động ngớ ngẩn vừa rồi. Họ cứ như thế cho đến khi Yuuri cảm thấy có thứ cấn trong túi áo của mình, nhận ra lý do chính mà cậu dẫn Victor ra đây.

 “Ừm, anh có nhớ hôm nay là sinh nhật anh không? Em đã chuẩn bị vài thứ cho cả hai chúng ta…” Cậu khẽ khàng lấy chiếc hộp ở trong túi áo ra và đưa nó cho Victor. Victor mở hộp, sau khi nhìn thấy vật  trong đó, mặt anh sáng bừng tựa pháo hoa.

“Yuuri… chúng thật hoàn hảo,” Victor nói. Anh đặt chiếc hộp xuống chân, nắm lấy tay Yuuri,rồi  lấy một trong hai chiếc nhẫn ra. “Anh đoán đây là lúc chúng ta sẽ nói gì đấy, phải không?”

 “Em nghĩ là, chúng ta đã nói đủ rồi,” Yuuri trả lời. Victor chậm rãi đeo chiếc nhẫn lên cho cậu, và Yuuri làm lại điều tương tự. Họ trao cho nhau một nụ hôn cuối, trước khi đứng dậy rồi trở lại Đại Sảnh Đường. Tiếc thay, cả hai đều biết rằng nếu mình đi quá lâu thì sẽ không ổn. Nhưng khoảng thời gian vắng mặt này rất xứng đáng.

 Xui xẻo là không ai chú ý đến tiếng tanh tách từ máy chụp hình của một chiếc điện thoại.

 ————————————————————————-

Buổi sáng hôm sau, Victor và Yuuri đến Đại Sảnh Đường, để rồi được chào đón bằng mấy tiếng gào rú và mớ điện thoại chĩa vào mặt. Họ nhìn lướt qua, gom đồ ăn và thức uống rồi rút quân về nơi mình đang làm ổ.

 Vẫn còn rất sớm để đối mặt với người hâm mộ và sự phê bình. Quá, quá sớm.

TOÀN VĂN HOÀN

[ YOI + HP ] Victor & Viktor – Chương 1


TRANSLATOR: BĂNG

BETA-ER: BĂNG

-o0o-

“Yuuri! Chúng ta sẽ đến Hogwarts vào dịp Giáng Sinh để cổ vũ cho cháu anh đấy! Thật đáng mong chờ nhỉ?”

Yuuri dừng cởi giày trượt băng, còn Victor thì choàng tay qua lưng cậu. Hogwarts? À, trường phù thủy ở Anh. Victor đã nhắc đến một giải đấu nào đấy ở đó, chắc là cháu của anh ấy cũng tham gia chăng? Hừm, dù sao đi nữa thì cậu đã luôn tò mò muốn nhìn xem một ngôi trường phù thủy trông như thế nào, vì cậu được học tại nhà từ bé.

“Vậy bao giờ chúng ta khởi hành?”

“Ngày mai!” Victor cười toe toét và hôn lên đỉnh đầu Yuuri.

“Hả?! Ngày mai? Victor, anh phải cho người ta biết về những chuyện thế này trước chứ, đột ngột thông báo như vậy sẽ khó xoay sở đấy. Chúng ta sẽ đi bằng khóa cảng sao?” Thật luôn, đôi khi Victor rất dễ chọc điên người khác.

“Xin lỗi mà Yuuri, chỉ là anh hơi phấn khích quá thôi! Hơn nữa, anh rất muốn có mặt ở đó với thằng bé lần này. Anh đã bỏ lỡ rất nhiều trận đấu Quidditch của nó rồi, nên lần này anh muốn đến để cổ vũ. Chúng ta sẽ rời đi lúc 8 giờ tối.” Anh tách khỏi người cậu và ngồi xuống, nhìn Yuuri cởi nốt đôi giày trượt băng của mình.

Nghe thấy Victor nói những lời này làm cậu nhớ đến vì sao mình yêu anh đến vậy. Thở dài một tiếng, tâm trí thơ thẩn trôi về lần đầu tiên cậu gặp Victor, khi mà những chuyện như thế này sẽ khiến anh quay mòng mòng với những câu hỏi dồn dập. Sau một thời gian dài ở bên anh, cậu đã làm quen với tính cách sáng nắng chiều mưa và hay thay đổi vào phút chót của Victor. Dù vậy, chẳng có chuyện nào lớn đến mức này cả.

“Em nên mang theo những gì nhỉ? Em có nên đem giày trượt băng theo không?” Yuuri hỏi. Cậu mong Victor sẽ trả lời là có, vì cậu không muốn thiếu mất hoạt động trượt băng, bất kể khoảng thời gian họ định ở lại. “Chúng ta sẽ ở Hogwarts trong bao lâu?”

“Mang theo quần áo ấm này, giày trượt của em, ít nhất một bộ lễ phục, và…”

Cả hai nói về chuyến đi suốt con đường trở về suối nước nóng. Hình như ở đó có một hồ nước có thể dùng để trượt băng, miễn là họ chắc chắn rằng nó an toàn. Tiếng thở dài dễ chịu của cậu đã làm Victor bật cười khi hai người ngâm mình trong nước nóng để làm dịu mấy thớ cơ mỏi nhừ.

Ừ thì, ít ra chuyến đi này sẽ rất thú vị.

——————————

Thành thật mà nói thì Victor đang cực kỳ lo lắng cho cháu mình. Thằng bé (sắp thành thằng lớn rồi) vẫn chưa học được cách đối mặt với áp lực sao cho tốt. Nó thường tự khép kín, nhất quyết không để ai thấy rằng nó đang căng thẳng, vì nghĩ nếu để người khác biết vậy thì nó sẽ trở nên yếu đuối. Lúc nó chỉ đơn thuần là Quidditch thì mọi thứ đều ổn, vì nó yêu Quidditch, niềm yêu thích với môn thể thao này đã giúp nó vượt qua những lo lắng, và luôn ra sân với nụ cười trên môi.

Nhưng Victor biết cháu mình không thích giải đấu này chút nào. Từ những lời nhắn ngắn ngủi mà anh nhận được, anh có thể đoán được lý do duy nhất mà thằng bé tham gia là vì cả trường đã thần tượng hóa nó. Cũng có nghĩa là sự lo lắng và căng thẳng của thằng bé chỉ tích tụ mà không có lối thoát, rồi thằng bé sẽ mất ăn mất ngủ, và căng thẳng lại chồng chất, vậy nên anh quyết định sẽ kéo thằng bé ra khỏi vòng lặp tự hủy này, kể cả khi anh phải đến Hogwarts một mình.

Mặc dù cả anh vẫn chưa kể với Yuuri về nỗi lo đó, anh có cảm giác người kia sẽ hiểu cả một khi em ấy thấy quầng thâm dưới mắt thằng cháu tội nghiệp của anh. Vì làm gì còn ai có thể hiểu về những áp lực đè nặng hơn hai trong số những vận động viên trượt băng nghệ thuật giỏi nhất thế giới chứ.

Và đó và lý do vì sao họ ở đây, đi theo chỉ dẫn trên một mảnh giấy được đặt trên bàn ở chỗ cái khóa cảng thả họ lại. Lẽ ra nó phải đưa cả hai đến ‘Đại Sảnh Đường’ với bữa trưa (giống như bữa tối hơn) ngon lành. Khi hai người đứng trước cánh cửa khổng lồ, anh có cảm giác họ đã tìm được đúng chỗ rồi.

Anh hít một hơi sâu và đẩy nó ra, kèm với một tiếng động lớn, “Viktor, đến đây ôm người chú yêu dấu của cháu một cái nào!” Sự im lặng bao phủ khắp căn phòng vài giây trước còn ồn ào náo nhiệt, các học sinh và giáo sư đều đang tự hỏi xem người lạ mặt này là ai.

“Chú Vic?!” Một giọng nói ngập ngừng vang lên như không thể tin, Viktor đứng dậy và đi về phía Victor. Khi Viktor đến gần, anh vươn tay kéo thằng bé vào một cái ôm thắm thiết. “Chú đang làm gì ở đây vậy? Con tưởng chú vẫn đang ở Nhật Bản.”

“Đương nhiên là đến cổ vũ cháu rồi, nhóc con. Đúng là chú đã ở Nhật, nhưng ở đây cũng có một hồ nước nên chú vẫn có thể trượt băng.” Anh siết chặt đứa cháu thêm chút nữa rồi đẩy cháu mình ra, nắm lấy Viktor ở cách một sải tay. “Thế này là sao đây? Cháu sụt cân sao? Cháu đã không ăn uống đầy đủ. Và đừng tưởng chú quên mất chuyện thiếu ngủ. Còn giữ đôi giày trượt không? Có sao? Vậy cháu sẽ ra ngoài và trượt băng. Chú có cảm giác rằng mày vẫn chưa hề nghỉ ngơi. Yuuri, em có thể đi kiểm tra mặt băng chứ?”

“Vâng. Em cũng sẽ bắt đầu làm nóng người đây, em muốn luyện vài cú nhảy.”

Viktor nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý chỉ vì sự lo âu của chú mình. Cơ mà… trượt băng nghe có vẻ hay. Chú nói đúng… đã lâu lắm rồi hắn không được nghỉ ngơi. Hắn vẫy tay với Karkaroff để ra hiệu là mình vẫn ổn, rằng hắn biết người này, và đẩy chú mình ra khỏi cửa.

Hắn biết mình đang rất mệt mỏi khi cảm thấy trượt băng nghe có vẻ thú vị.

——————————

Như đàn vịt con nối đuôi mẹ, toàn thể Hogwarts đều đứng dậy và theo sau Viktor cùng Victor trong cơn sững sờ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, từ việc người đàn ông này mở cửa bước vào, với một người tóc đen đứng sau anh ta, đến việc Krum đang cùng người này đi đâu đó. Có vẻ cả hai đang nói về việc ra ngoài, một việc hết sức điên rồ vì ngoài trời đang rét hơn cả rét. (Người tóc đen kia đã ở ngoài đó rồi sao?)

Và thế là trí tò mò giành thắng lợi, trong khắc đó suy nghĩ của họ như đồng bộ và quyết định phải đi theo. Rõ ràng là hai người kia đang đi về phía cánh cửa dẫn ra ngoài. Khi đến đó, hai người kia dừng lại và Krum nói gì đấy. Người đàn ông gật đầu, tựa người vào phía cánh cửa còn Krum thì chạy về chỗ ở của Durmstrang.

“Này anh kia. Anh nghĩ mình đang làm gì vậy? Tôi không quan tâm liệu anh có phải chú của thằng bé, anh không có quyền-” Karkaroff bị cắt ngang bởi hành động vẫy vẫy tay của chú của Krum. Sau đó người này lại lờ họ đi. 

Đúng lúc giáo sư McGonagall chuẩn bị đặt câu hỏi cho Victor, thì Krum chạy về phía này, tay cầm một đôi giày, mặc quần áo ấm hơn hẳn. Krum đưa đôi giày cho chú mình khi anh ta đưa tay ra. Đôi giày màu trắng và có gì đó tương tự lưỡi dao bằng kim loại dưới đế. Người đàn ông thận trọng lướt ngón tay mình trên đó như thể đang kiểm tra gì đó, và anh ta đưa lại chúng cho Krum khi có vẻ như đã hài lòng.

Hogwarts lại đi theo hai người họ ra ngoài. Những phù thủy trường Beauxbatons có hơi do dự vì khí trời lạnh cóng, nhưng trí tò mò giữ họ lại lần nữa. Khi bọn họ đi đến hồ nước, người đã đi cùng chú của Krum trước đó đang trượt trên mặt băng, dưới chân cũng là đôi giày kỳ lạ đó. Người nọ mỉm cười khi nhìn thấy bọn họ, đôi mắt ánh lên sự thích thú, và di chuyển đến cái túi được đặt trên bờ hồ.

Cậu nhấc nó lên và trượt đến chỗ Krum và chú của cậu ta. “Victor, em có giày trượt của anh đây, cả găng tay nữa. Em sẽ giúp cháu anh mang giày vào trong khi anh khởi động,” cậu nói, đưa cái túi đến cho chú của Viktor (người kia cũng tên là Victor? Đó là truyền thống gia đình sao?) và ra hiệu cho Viktor ngồi xuống.

Krum ngồi xuống và đưa đôi giày (trượt?) cho người tóc đen, người đang nhanh nhẹn cởi đôi bốt của của Krum và thay thế bằng giày trượt. McGonagall (có lẽ Dumbledore đã chọn bà để đứng ra nói chuyện) xem đây là cơ hội để hỏi xem rốt cuộc họ là ai, và bước về phía hai người. Bà lịch sự ho nhẹ một cái, và người tóc đen ngước lên, cười ngượng ngùng.

“À, xin hãy thứ lỗi. Tôi nên giới thiệu bản thân sớm hơn, nhưng mọi người biết đấy, Victor cứ liến thoắng.” Cậu đứng dậy và đưa tay, sau đó lại bật cười vì những gì mình vừa nói, “À ừm, tôi đoán mọi người không biết Victor là ai, đặc biệt là ở nước Anh. Tên tôi là Yuuri Katsuki, và người đang dư năng lượng trên băng kia là Victor Nikiforov, chú của Victor Krum.”

Một học sinh của Durmstrang giật mình và bước lên một chút, “Ý anh là anh là Yuuri Katsuki ĐÓ sao? Người đạt điểm tuyệt đối trong phần trượt băng ngắn ở Trung Quốc? Và người kia là Victor Nikiforov ĐÓ? Huy chương vàng Olympic?”

Yuuri hơi cúi người và cười, “Phải, là chúng tôi. Bây giờ, nếu mọi người không phiền…” Cậu kéo Krum đứng lên và quay trở lại với mặt băng, bỏ lại mọi người, cả trai lẫn gái, há hốc mồm.

“Các trò biết họ sao?” McGonagall hỏi.

“Tất nhiên là biết ạ. Làm sao có thể không biết đến hai trong số những vận động viên trượt băng nghệ thuật giỏi nhất thế giới chứ? Đặc biệt là khi…” đám học sinh lại cười khúc khích, nhìn nhau đầy ẩn ý.

“Vận động viên trượt băng nghệ thuật là gì cơ?”

Trong nhóm người đang cười như điên có người giật mình. Một trong số đó nhìn về phía Yuuri đang vươn chân ra như đang chuẩn bị làm gì đó, và nói, “Nhìn đi.”

Và họ quay lại nhìn. Một chân cậu nhấc khỏi mặt băng, sau đó cả người ở trên không, xoay nhanh đến độ trông như cậu sẽ không tài nào đáp xuống được, nhưng cậu có thể, và tiếng vỗ tay vang rợp trời. Yuuri nhìn đoàn người bên này và vẫy tay, rồi lại nhìn về phía trước. Cậu tăng tốc, đám người lúc nãy hồi hộp thở dốc và thì thầm gì đó nghe như, “Anh ấy chuẩn bị thực hiện một cú quad! Một cú quad đó!”

*Quad hoặc quadruple: Một bước nhảy trong trượt băng nghệ thuật với ít nhất bốn nhưng dưới năm vòng quay.

Yuuri thử nhảy một cái, nhưng bị ngã. Pomfrey trông có vẻ cực kỳ lo lắng, bà chật vật đi qua đám người để đến chỗ cậu. “Thằng bé có sao không? Cú ngã trông có vẻ rất đau. Có lẽ ta nên đến giúp…” bà nói, nhưng người tóc đen đã từ tốn lắc tay ý bảo không cần, sau đó cậu đứng lên dễ dàng, hành động cho thấy việc này đã xảy ra nhiều lần.

Cậu trượt tiếp, nhưng lại vòng qua hồ theo hướng ngược lại. Yuuri lượn vài vòng rồi trượt đến chỗ Victor đang chỉ Krum cách giữ thăng bằng tốt hơn. Victor quay về phía Yuuri và nói gì đó trước khi cậu lại thực hiện cú nhảy một lần nữa. Cậu vào vị trí, nhảy lên và đáp xuống với trong tiếng cổ vũ của người hâm mộ trên bờ hồ

“Tôi không thấy cái này có gì khó cả. Mấy thứ trượt băng thế này nhìn như dễ đến mức hẳn là con nít cũng làm được.” Draco khinh khỉnh nói. Victor và Krum vừa hay trượt ngang qua, cả hai đều dừng lại khi Draco dứt lời. Victor cười toe, còn tươi hơn hồi nãy, anh với tay ra phía sau lấy đũa phép.

“Vậy, nếu nhìn dễ đến thế, thì cậu muốn thử không? Cùng với một người nữa?” Victor quét mắt qua đám đông, mắt thấy một người nhỏ con với mái tóc bù xù, cứ như phiên bản Anh quốc của Yuuri, nhưng trẻ hơn. Anh chỉ về phía đó, “Cậu thì sao?”

Cậu bé đó hơi giật mình, nhưng khi nhìn về phía các bạn mình với nụ cười động viên, thì cậu gật đầu và bước lên trước. Draco chế giễu, “Potter? Anh thật sự muốn để Potter thử à? Tôi cá là cậu ta sẽ tự khiến mình bẽ mặt sau vài giây.”

Victor làm ngơ Draco, anh xoay người và gọi Yuuri đến giúp. Yuuri lướt đến, hai tay để sau lưng, trên mặt biểu cảm kinh ngạc. “Victor, anh làm gì vậy?”

“Không có gì đâu, chỉ là cậu đây muốn thử trượt băng vì nó dễ, nên anh quyết định thực hiện một buổi huấn luyện ngắn, thêm một người khác nữa. Em nhận cậu bé đang hoang mang với mái đầu rối tung kia đi, còn anh sẽ xử tên nhóc không biết điều thích chống đối này.” Victor vẫn đang cười, nhưng là một nụ cười nham hiểm. Yuuri chỉ thở dài và ra hiệu cho Harry đến gần mình. Khi Harry ở một khoảng cách dễ nói chuyện hơn, Yuuri lấy đũa phép ra và cúi người xuống.

“Được rồi, đưa chân lại đây. Anh cần biết cỡ giày của em để chọn giày trượt phù hợp. Tên em là gì?”

Harry đặt chân lên tay Yuuri, nhìn thấy Draco cũng đang làm tương tự, chỉ lát sau Yuuri kéo giày y ra và biến đôi vớ thành cái gì đó dài hơn ôm lấy chân. “Em là Harry Potter.” Và thế là, một chiếc giày trượt đã nằm yên vị trên chân y. Harry có hơi ngạc nhiên về độ nặng của nó.

“Hân hạnh được biết em, Harry. Xin lỗi vì Victor kéo em vào cái này, nhưng cảm giác không hề dễ chịu khi nghe thấy điều mà bọn anh đã dành gần cả đời mình để làm bị hạ thấp xuống thành dễ như chơi.” Yuuri vừa nói vừa lặp lại cả quá trình ban nãy với chân còn lại kia. Khi cậu hoàn thành và đôi giày đã được cố định, Yuuri vươn tay ra, và Harry nắm lấy. “Đừng lo, anh sẽ không để em ngã đâu. Cứ dựa vào anh nếu cần.”

Hai người bước ra mặt băng, Yuuri cẩn thận dẫn Harry đi. Y mừng là Yuuri đồng ý để mình dựa vào anh ấy, vì nếu không y cũng sẽ ngã sõng soài như Malfoy khi cậu ta từ chối sự hỗ trợ từ Victor. Trong lúc trượt, Yuuri luôn cho y lời khuyên cũng như động viên đến khi y có thể tự trượt mà không ngã.

Khi hai chân Harry bắt đầu run lên, Yuuri đến chỗ y và đỡ y về phía mọi người ở Hogwarts. “Hôm nay vậy là đủ, vì đây là lần đầu em trượt băng. Đừng lo lắng quá, ai cũng phải bắt đầu từ cơ bản trước. Nếu em vẫn muốn trượt băng khi anh và Victor còn ở đây thì cứ ra chỗ này khi bọn anh luyện tập.” Cậu vừa nói vừa đỡ Harry ngồi xuống bờ hồ và giúp y mang lại đôi giày bình thường.

Yuuri nhìn sang Victor đang loay hoay với thằng nhóc tóc vàng, chân nó cũng đang run. “Hừm, có vẻ nhóc còn lại cũng xong rồi. Mình sẽ đưa thằng bé về, và sau đó thì luyện tập tiếp cùng Victor.” Cậu thở dài. “Thật là một ngày bận rộn.”

Lúc Malfoy và Krum đã trở lại mặt đất, Victor nhếch mép nhìn tên nhóc tóc vàng, “Không dễ đến mức đó nhỉ?” Malfoy gật đầu, quần áo thì ướt sũng vì cứ ngã mãi.

Yuuri đưa tay lên xoa mặt, cẩn thận để không làm cặp kính rơi xuống, “Victor, bình tĩnh lại nào. Lúc trước thằng bé chưa biết, nhưng giờ nó đã biết rồi. Trượt tiếp nào, được không anh?” Bụng cậu bỗng réo lên một tiếng và mặt Yuuri ửng đỏ, “Hoặc là không.”

Victor cười, “Chắc phải vậy rồi, chúng ta quên cả ăn. Đi tìm vài món để lấp đầy bụng thôi, nhỉ?” Yuuri gật đầu, và họ ngồi xuống nền tuyết để cởi giày trượt ra. Krum bước lại chỗ hai người, vẻ mặt như đang muốn hỏi gì đó.

“Chú, chú có quay lại màn trình diễn gần đây nhất của Yuuri đúng không? Chúng ta xem nó trong lúc ăn nhé? Con chưa có cơ hội được xem, và cũng không thể tìm được cơ hội ở đây…” 

Cả Victor và Yuuri trông có vẻ bất ngờ khi đa số những người đứng nhìn họ nãy giờ đều gật đầu đồng tình. Victor suy nghĩ một lát rồi đồng ý, “Được thôi, sẽ mất chút thời gian để chuẩn bị nhưng, được thôi.”

Krum cười tít mắt, “Quyết định thế nhé.”

“Ừm.”

——————————

Yuuri ngồi xuống bàn dài trong Đại Sảnh. Cậu cầm một cái dĩa và lấy đồ ăn, nhìn Victor lấy điện thoại ra và chọn video quay phần trượt băng ngắn lần trước. Anh lẩm bẩm cái gì đó bằng tiếng Nga, tay vẫy đũa phép theo hình chữ nhật dọc theo màn hình, và hình ảnh trên điện thoại được phóng to, chiếu lên phía trên bàn giáo sư. Anh ếm một bùa phóng đại âm thanh và nhấn nút bắt đầu.

Nó bắt đầu chiếu cảnh cậu và Victor nói chuyện, ngay trước khi buổi biểu diễn bắt đầu một chút. Có người thì thầm, “Merlin à, anh ta nóng bỏng vãi. Có phải cùng một người không vậy?”

Victor nháy mắt với cậu. Yuuri ước gì sàn nhà sẽ nứt toác ra và nuốt cậu xuống. Sao cậu lại đồng ý với vụ này cơ chứ!?

HẾT CHƯƠNG 1

[ HP Đồng Nhân ] Chuyện Xưa Ngàn Năm Trước – Chương 5: Đầu Thiếu Dây Thần Kinh


EDITOR : YURI OZAKI

BETA-ER: BĂNG

-o0o-

Bởi vì Helga ở đây để thu thập thảo dược, nên chỉ cần thấy ven đường có thảo dược gì, cô đều dừng lại, cẩn thận cắt rồi thu thập, vì thế, tốc độ đi của nhóm người cũng chậm lại.

Avis tạm thời gác nghi ngờ với Ariel sang một bên, nhìn Helga làm việc quên mình, tiếp đón hai người: “Nghỉ ngơi một lát, ăn chút gì rồi đi tiếp.”

Godric đương nhiên tán thành chủ ý ăn này, cậu lập tức nhìn về phía Ariel, người sau hừ một tiếng, ngồi xuống cũng quay đầu qua chỗ khác không phản ứng.

Hả? Godric giật mí mắt, Merlin, sao cậu lại cho rằng tên này lòng dạ rộng lượng, căn bản chính là tên hẹp hòi mới đúng, vậy mà còn giận, lúc này Godric cũng không rõ lắm đối phương là đang giận chuyện mù đường, hay chuyện đàm luận người yêu lúc sau.

Avis vô cùng thích thú nhìn hai người tương tác qua lại, đột nhiên, thiếu niên tóc đen lia mắt nhìn qua, ánh mắt rất lạnh lẽo, trong lòng Avis khẽ run lên, vậy mà có cảm giác rợn tóc gáy. Chuyện gì đang xảy ra đây, Avis dời mắt, đứa nhỏ này có vẻ không phải người tốt.

Godric muốn ăn thịt, buồn bực đi sờ túi không gian của mình, khoai tây ép mỏng nhà làm thật ra cũng có thể lấp bụng, hương vị vẫn kém chút. Avis có chút rau dại, hai người liền đặt đồ cạnh nhau, tốt xấu cũng là hương vị khác biệt.

Avis đưa mắt nhìn Godric, đáng tiếc người sau không chú ý, bất đắc dĩ Avis chỉ đành tự mình mở miệng với Ariel: “Lại đây cùng ăn?” Lời nói khá khách sáo.

Ariel không chỉ không động đậy, ngay cả ánh mắt cũng không dời đi.

Godric nhìn qua. Thật là, còn lớn hơn mình một tháng, sao lại không phóng khoáng như vậy, nhưng trong mắt Godric, Ariel như vậy lại tốt hơn nhiều so với người nào đó khi nói chuyện với cậu còn cất giấu bí mật linh tinh. Nói thế nào đây, liền cảm thấy chân thật, biết người nọ lòng dạ hẹp hòi làm cậu chán ghét không đứng dậy.

Godric ngồi xếp bằng, vừa ăn vừa nghĩ, tựa hồ mỗi lần đều là mình chê cười Ariel trước.

Avis không lên tiếng, vừa ăn lại vừa quan sát thiếu niên tóc đen, người sau tựa như bức tượng, vẫn không nói không nhúc nhích , ngay cả hơi thở cũng như là yên lặng, cho người ta cảm giác càng ngày càng không ổn.

Đột nhiên, Avis thấy thiếu niên giơ cằm lên, con ngươi màu đen theo đó nheo lại. Avis vội vàng quay đầu, trong đầu nảy ra một suy nghĩ: Đứa nhỏ này không phải là uống dược giảm tuổi chứ, thấy thế nào cũng không giống trẻ nhỏ.

Vài giây sau, vèo một tiếng, thứ gì cọ qua cây cối phát ra tiếng động.

Avis cảnh giác lập tức đứng lên, cách đó không xa Helga rút đũa phép.

Godric phản ứng cũng không chậm, đã đứng lên duỗi thẳng người, chỉ có Ariel vẫn duy trì tư thế ngồi yên.

Godric đề phòng nơi phát ra âm thanh, sau khi nhìn thấy trạng thái của Ariel, vì thế không tự chủ nhích lại gần đối phương, mang theo ý bảo vệ, tên này tuy chậm một chút, cậu cũng không thể bỏ mặc.  

Ariel chớp mắt, chậm rãi đứng lên.

Đúng lúc này, mấy đoàn động vật lớn màu trắng chạy ra, xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Dáng người cao, toàn thân màu trắng, đôi mắt màu đỏ, ba cánh miệng, lỗ tai thật dài.

Con thỏ? Godric lần đầu tiên thấy con thỏ lớn như vậy, kỳ quái con thỏ lớn đã nhảy đã được vài bước xa, đây là những gì cậu nhìn thấy trong ngày đầu tiên trong sương mù, Godric tinh mắt bắt được cái đuôi rất dài, là con thỏ có đuôi dài, thật là thú vị.

“Cẩn thận!” Avis kêu to, vừa ném thần chú tới chỗ cậu đánh con thỏ kia, vừa nhắc nhở Godric.

A? Godric mới vừa cảm thấy thứ này không có gì nguy hiểm lắm, liền thấy con thỏ há miệng, quần đùi Merlin, con thỏ này có răng nanh? Một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên, Godric lùi ra sau, đâu chỉ là răng nanh, móng vuốt đột ngột bật ra còn rất sắc, món đồ chơi gì thế này!

Một móng vuốt, hai móng vuốt, cơ thể quái vật này rất lớn, trên người vẫn không mất linh hoạt, tay năm tay mười vồ về phía Godric, Godric vội vàng né tránh: “Prote ——” Bởi vì lúc trước không để ý khiến quái vật cách quá gần, thế nên không có thời gian đọc xong thần chú, Godric chỉ phải đang đọc một nửa lại lùi ra sau, đang chuẩn bị nhảy xa chút rồi đọc chú, lại thấy Ariel còn ở sau cậu.

Tên nhóc này sao còn không tránh?

Chẳng lẽ bị dọa choáng rồi? Godric oán niệm trong lòng, thật là một tên ngốc. Godric đơn giản cũng không né, giơ tay chuẩn bị đấu cùng quái vật, cậu cận chiến cũng không tồi, chỉ là không phải thật bất đắc dĩ thì rất ít làm như vậy, nhưng tạm thời biến đổi cơ thể thật sự khó khăn, móng vuốt của quái vật kia đã tới trước mặt rồi.

Thật ra không chết được, Godric không phải tên ngu, trong đầu đã tính toán dùng vết thương nhỏ tới hạ gục đối thủ. Nhưng không chờ Godric duỗi tay, đằng sau đã có một cánh tay duỗi ra, Godric ngẩn ra, nghiêng người liền thấy ngọn tóc đen của Ariel hiện lên.  

Lại một khắc, quái vật đã ngã trên đất, trên ngực cắm dao găm, máu đỏ ào ạt chảy ra ngoài, đừng nói giãy giụa, ngay cả chân cũng chưa kịp đá ra, tuyệt đối bị một đòn mất mạng.

Godric ngây người, động tác của Ariel nhanh đến mức cậu không thấy rõ.

Mùi máu tươi nhanh chóng tràn ngập, cách đó vài bước, công kích của Avis cùng Helga cũng không chiếm được tiện nghi, hai con quái vật khác bỗng nhiên lui ra sau, như bị dọa phá gan nhảy rời đi.

Helga trợn mắt há hốc mồm nhìn thi thể trên đất, còn Avis nhìn thiếu niên tóc đen, hắn vừa rồi vì không yên tâm cho nên chú ý bên này, thân thủ của Ariel được không bỏ qua một bên không nói, kia một phần nhanh, chính xác, tàn nhẫn, không chút lưu tình đánh thẳng điểm yếu, cùng với sát khí nháy mắt bộc phát ra thật sự làm người khác sợ hãi.

Mà lúc này, sát khí kia lại biến mất tựa như chưa bao giờ xuất hiện, Avis mím môi, ngược lại nhìn thi thể trên đất, con dao này là từ đâu ra? Nếu Avis nhớ không lầm thì bên hông thiếu niên cũng không có đeo đao, chỉ có một cây đũa phép mà thôi.

Biểu tình Ariel không dao động gì, tựa như vừa rồi chỉ là nghiền chết một con kiến, hắn không nhìn Avis cùng Helga, lại quét mắt Godric, mà lực chú ý của người sau lại ở trên thi thể, quái vật này sau khi chết nhìn qua thật ra chỉ là một con thỏ lớn, răng nanh cùng móng vuốt đều rụt về: “Đây là?” Cậu nhẹ nhàng hỏi, thuận tay nhổ một bó lông trắng, như là từng gặp qua ở đâu.

“Thỏ khát máu.” Helga lấy lại được giọng nói mình đầu tiên.

“Lúc trước tôi gặp qua, thầm thì kêu, nhưng không có tấn công.” Godric nói.

“Đó là thỏ tuyết lĩnh, khác chủng loại, loại này không công kích người.” Avis bổ sung.

Quả nhiên không gọi mới cắn người, Godric gật đầu cảm khái trong lòng.  

Ánh mắt Avis cùng Helga lại rơi xuống trên người Ariel, muốn nói gì đó, lại không biết nói từ đâu, chân mày hai người nhíu lại.

“A! Cậu nướng con thỏ đi!” Godric đột nhiên vỗ đầu, nhớ tới lúc Ariel mời mình ăn thịt nướng bên lửa trại có chút lông trắng, giống y như đúc cái trong tay.

Ariel nhướng mày, có vẻ có chút khó hiểu ý trong lời Godric.

“Thật tốt quá!” Godric tươi cười, vỗ vỗ bả vai thiếu niên tóc đen, sau đó vẫy tay với Avis và Helga: “Có thịt ăn, có thịt ăn, mọi người cùng ngồi đi.”

A? Avis cùng Helga sững sờ, đồng thời có một ý nghĩ, đầu tên nhóc tóc vàng này thiếu dây thần kinh?

Có phù thủy thiếu niên cường đại cũng không kỳ lạ, thế giới này, không mạnh sống không nổi, nhưng vừa lạnh vừa mạnh lại vừa tàn nhẫn, sẽ có vài phần hoảng sợ, Avis cùng Helga đều là người có kinh nghiệm, lúc này càng cảm thấy Ariel rất tà môn.

Godric hiển nhiên không nghĩ tới phương diện kia, một thần chú cạo lông cạo trọc thỏ khát máu, ngay sau đó là thần chú cắt đào nội tạng cùng thần chú thanh khiết, cậu bận chìm trong cảm giác cực kỳ vui sướng, vừa vội vừa nói với Ariel: “Con này đủ ăn được mấy ngày rồi.”

Ariel cũng ngẩn người, thế nhưng, rất nhanh hắn nghiêng người đi lắp cái giá, chờ đến khi Godric đem thịt lên giá, ngọn lửa cũng theo đó bốc cháy lên.

Avis và Helga nhìn nhau, hai người trước mắt thật sự có thế mạnh riêng, thậm chí Godric còn có vẻ cường đại hơn vài phần.

Mỹ thực trước mặt, Godric đương nhiên là quên chuyện tức giận, mà Ariel cũng không so đo, còn chủ động đi thổi lửa, hắn đưa lưng về phía Avis và Helga còn đang ngẩn người, ánh mắt lạnh thấu xương lúc trước bị một loại ôn hòa khác thay thế.

Thế nhưng, chờ đến khi Avis cùng Helga đi tới, biểu tình thiếu niên tóc đen lại khôi phục lại bình thường.

Tác giả có lời muốn nói: Loại tính cách này của Godric thật sự thực hợp với Salazar.

HẾT CHƯƠNG 5

[HP] Ràng Buộc – Chương 16 + Chương 17


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Chương 16

“Có khách đến?” 

Nhìn Draco đang dọn bàn, Harry vừa cởi áo khoác vừa hỏi.

Động tác của Draco ngừng một chốc, ừ một tiếng “Weasley tiểu thư vừa mới rời khỏi —— Hai người không gặp nhau sao?” 

“Không, anh độn thổ đến cửa.” 

Harry cầm áo của mình, bỗng nhiên chú ý đến người cậu nói là ai, vội vàng quay đầu tinh tế đánh giá biểu cảm của người yêu mình, do dự hỏi “Hai người nói gì thế.” 

“Không nói gì cả.” Ngữ khí Draco nhàn nhạt, bưng khay về bếp, bên trong rất nhanh đã truyền ra tiếng chén dĩa.

Harry nhẹ nhàng xắn ống tay áo, cũng theo sau “Anh phụ với ——”

“Không cần, sắp xong rồi.” 

Draco cúi đầu chuyên tâm rửa hai ly trà trong tay, bởi vì không có kinh nghiệm gì nên động tác có chút vụng về, giống như quên mất luôn mình có bùa rửa sạch.

Harry chớp chớp mắt, cảm thấy tâm trạng người yêu nhà mình không vui như những gì em ấy tỏ ra, bèn chậm chạp đi đến, nhẹ nhàng cho cậu một cái ôm từ sau lưng “Giận rồi?”

“Không có.” 

Draco rất nhanh đã phủ nhận suy đoán của anh, ngón tay dùng sức xoa xoa dấu son đỏ trên thành ly.

Nó cũng đã từng dừng trên môi Harry sao?

Tức giận nha ——

Không khí bắt đầu hơi chua chua, Harry cười nhẹ bên tai cậu, giọng có chút khàn “Ghen rồi hử?”

“Không! Có!”

Draco kiên quyết phủ nhận, chỉ cảm thấy có dòng khí nóng phun vòng vòng, từ tai lan ra toàn thân cậu, nhịn không được thụi cho anh một cùi chỏ, nhưng đau tay quá.

Hừ ╯^╰, có cơ bụng ngon lắm à?!

Harry cười ha ha, vào lúc cậu thẹn quá hóa giận bỏ cái ly xuống, quay người trừng mình, lại cúi đầu hôn lên môi cậu.

Draco chưa kịp mở miệng, khẽ nhếch môi thôi đã bị ngăn lại, trong mũi toàn là hơi thở mát lạnh của người yêu.

Cậu nhắm mắt, xoay người lấy đôi tay đang ướt dầm dề của mình quấn lên cổ Harry, hùng hổ hôn lại. 

Nói cái gì mà không hối hận, cô ta rõ ràng là đang mơ ước người yêu của cậu thì có! Harry Potter là của cậu! Là của riêng Draco Malfoy cậu! 

Ai cần cô ta khuyên hả?! Ai ngu đến mức vì mấy lời đồn đó mà từ bỏ?! Người đã từng làm Harry đau khổ rõ ràng là cô ta mà!!!

Bạch kim nhỏ trong lòng giậm chân đùng đùng, muốn lủng đất luôn ——

Thật lâu sau đó, hai người mới tách ra trong lưu luyến, tia sáng trong mắt Harry lập loè một cách kì dị, cọ mũi cậu thở hồng hộc hỏi “Teddy đâu?” 

“Weasley nói, lâu rồi không gặp, nên dẫn nó đến hang Sóc chơi rồi.”

Bàn tay nóng kinh khủng của anh trên eo mình, xuyên qua tay áo ướt nhẹp vẫn có thể cảm nhận được độ nóng đó, cậu có chút túng quẫn, vì câu trả lời có vẻ hơi ẩn ý của mình khi nãy.

Harry nghe vậy càng dựa gần cậu hơn, Draco nhịn không được có chút hoảng hốt theo bản năng co rúm lại, lại phát hiện anh chỉ đang tắt cái vòi nước còn chảy phía sau mình mà thôi, khiến mặt cậu đỏ bừng bừng.

Vào lúc cậu túng đến mức hận không thể đào cái lỗ chôn bản thân mình, bên tai lại đón nhận thêm nụ hôn.

“Draco……” Chàng trai tóc đen ôm chặt cậu, cố nén run rẩy vì kích động trong giọng nói lại, thanh âm rõ ràng không lớn, nhưng lại như tiếng sấm rền trong nhà bếp yên tĩnh.

“—— Để ý chuyện ăn trưa trễ chút chứ?”

“Ử?” Không hiểu lắm câu hỏi nghiêm túc của anh, trong miệng Draco phát ra âm thanh không rõ ràng.

Cậu nhìn chằm chằm đôi mắt xanh lục đã dựa lại quá gần kia, hoàn toàn không thể rời mắt đi đâu được, lúng túng gật đầu vài cái, lúc sau, lại hoang mang lắc đầu.

Harry vì mấy biểu tình đó mà cong môi, Merlin a, gợi cảm đến mức muốn lấy mạng người khác mà.

Thân thể Draco bắt đầu không khống chế được mà phát run, hai cánh tay bên hông trở thành thứ duy nhất khiến cậu có thể đứng được, trong đầu ngoại trừ gương mặt đang cười kia, cũng chẳng còn gì khác.

Thẳng đến khi Harry cúi đầu ngậm lấy cánh môi của cậu lần nữa, hai hơi thở nóng bỏng giao hoà khiến linh hồn của cả hai muốn bốc cháy, cũng chính thức đốt luôn phần lý trí còn sót lại của cậu.

“Biết cơ thể mình không tốt phải chú ý đến nó chứ, tiệc đính hôn thì sắp đến rồi, còn khiến mình cảm được.”

Pansy vừa chậm rì rì gọt táo, vừa oán hận “Cậu tính mang cái mũi hồng này lên sân khấu, rồi hôm sau lên trang nhất nữa hay gì?” 

“Là tôi không chăm sóc em ấy tốt” Harry ngồi ở mép giường, đau lòng xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cậu “Lần sau sẽ chú ý.”

Còn cái gì mà lần sau ——

Draco cắn môi, mặt còn đỏ hơn, lặng lẽ chui xuống, vùi cả cái đầu vào chăn.

Pansy bỗng nhiên cảm thấy mình có chút dư thừa,

Đến thăm bệnh cũng đến rồi, người bệnh cũng thăm xong, không còn gì nữa, cô nhún vai, đứng lên, “rắc” một cái cắn vô trái táo.

“Tớ nghĩ cái đó là cho tớ chứ.” Đôi mắt xanh xám ngoài chăn của Draco có chút khó hiểu.

“Ồ” Pansy nhai nhai, nuốt xuống “Nói bạn trai cậu gọt cho ấy.” 

Ấu trĩ ——

Draco trừng cô.

Không còn cách nào khác, bộ dạng của gia chủ Malfoy sinh bệnh thật dễ bắt nạt mà, thật khiến người khác ——

Pansy cười tủm tỉm rời đi, tranh thủ lúc Harry không chú ý, chọt chọt tai cậu, đôi mắt to tròn đong đầy ý cười nháy mắt trở nên ái muội.

Harry tiễn cô ra cửa, lại đến nhà bếp cắt táo xanh thành từng miếng hình vuông, vừa trở lại phòng ngủ, đã nhìn thấy Draco lấy gối đầu che mặt, bộ dạng muốn ngộp chết bản thân.

“Này lại sao thế?”

Anh có chút không hiểu, sau khi đặt dĩa trái cây xuống, bèn cố sức kéo cái gối ra.

Đôi con ngươi xanh xám ngập nước sáng ngời, mang theo oán giận mà trừng anh, Draco hít sâu, nỗ lực khống chế tức giận và xấu hổ của mình.

Cơ bản không làm được!

“Đều là anh sai.” Cậu thở phì phò lên án.

“Là anh, anh sai rồi.” Harry có chút buồn cười nói, lại có chút đau lòng, bèn cong lưng hôn lên gương mặt đỏ bừng của cậu “Ăn táo không?”

Draco muốn ăn anh hơn, tuỳ ý để anh đỡ mình dựa vào thành giường, há miệng cắn miếng táo được anh đút, xem nó thành tên ngố nào đó mà nhai nhai.

Harry dùng nĩa nhỏ xiên mấy miếng táo được cắt rất đều, kiên nhẫn đút cho người yêu đang khó chịu toàn thân, chỉ cảm thấy cậu sau khi bệnh càng ngày càng ấu trĩ.

Tuy rằng Draco như vầy rất đáng yêu, nhưng vẫn nhanh có thể ngồi dậy thì tốt hơn, anh trộm hôn một cái, bị trừng mắt, bèn mím môi cười “Đừng giận mà ——”

Dưới ánh mắt cưng chiều dung túng như thế, Draco không thể nào nổi nóng được, sau khi ăn được khoảng nửa dĩa táo, kiên quyết xoá bỏ ngượng ngùng trong quá khứ, lắc đầu từ chối miếng tiếp theo “Được rồi.” 

Harry không để ý lắm chuyển nó vào miệng mình, chua chua ngọt ngọt, vị rất ngon, hèn chi Draco thích.

Mà anh hiện tại, cũng rất thích, rất thích nha.

Hoon: Tổng kết, H một chữ cũng không có nha mọi người.

HẾT CHƯƠNG 16

Design a site like this with WordPress.com
Get started