TRANSLATOR: YURI
BETA: JUNE
-o0o-
Vài ý tưởng ngốc nghếch về IwaOi. Tôi khá thích ý tưởng Iwaizumi làm nhiếp ảnh gia.
Iwaizumi Hajime là một nhiếp ảnh gia. Anh đã dành cả đời mình để cố gắng ghi lại vẻ đẹp của thế giới chỉ trong một bức ảnh chụp vội, những thứ mà anh dường như sẽ không bao giờ nhìn thấy.
Anh đã thấy và chụp vô số thứ được đánh giá là đẹp đến kinh động lòng người, nhưng đẹp đến mức có thể ngang hàng với nửa kia của mình thì quả thực vẫn chưa đủ.
Bởi có điều gì đó ở Tooru đẹp đến nghẹt thở, và Hajime đã phải dùng cả cuộc đời để chụp một bức ảnh đẹp đúng nghĩa.
Anh có các thư mục đầy những bức ảnh trên máy tính của mình, kể sơ cũng phải hàng nghìn bức, tất cả được gom vào trong một hệ thống hỗn loạn với cách tổ chức kỳ lạ mà không ai có thể tìm ra ngoài anh.
Trong số hàng nghìn bức ảnh đó, có ít nhất một nửa là Tooru. Đó đều là những nỗ lực khủng khiếp để bức ảnh được chân thực, cố gắng bắt lấy một khoảnh khắc mà anh luôn chỉ chậm trong một tích tắc để chụp.
Thực tế mà nói, những bức ảnh chụp vội ấy không hề xấu, bất cứ ai đã nhìn thấy chúng đều sẽ phải ngỡ ngàng. Chúng thật sự rất đẹp.
Nhưng chúng có điểm không ổn.
Vì vậy, anh giấu chúng trong mớ thư mục trên máy tính mình, để không bao giờ bị nhìn thấy bởi bất kỳ ai ngoại trừ chính anh, và Tooru nếu cậu chịu năn nỉ anh hết mực.
Hajime thường chụp phong cảnh. Anh không quan tâm nhiều đến con người, trừ phi chúng nhỏ và không phải là tiêu điểm chính của bức ảnh. Anh thích vẻ đẹp đơn giản, tự nhiên của núi rừng. Chụp ảnh một ngọn núi dễ hơn chụp con người nhiều. Vì sao à? Vì một ngọn núi hay những khu rừng sẽ không có những thay đổi tinh tế trên nét mặt, cũng sẽ không thấy mệt mỏi cho dù phải đứng làm mẫu trong một tư thế nguyên hàng giờ.
Phong cảnh đơn giản hơn con người.
Dù là vậy, có đôi khi một bóng dáng nào đó ở trong bức ảnh sẽ góp phần tô điểm thêm cho cả bố cục, nhưng ít khi anh để xảy ra việc này. Những lúc ấy, anh thường dùng nó cho Tooru, chọn góc để cậu không quay mặt về phía máy ảnh. Hajime luôn cảm thấy khuôn mặt làm phân tán quá nhiều khỏi trọng tâm chính.
Tất nhiên, đó không phải là lý do tại sao anh lại mang cậu theo trong những chuyến đi của mình.
Những nơi anh ở thường cực kỳ hẻo lánh, và anh khá chắc rằng mình sẽ phát điên nếu không có người ở cùng. Thêm vào đó, anh sẽ cảm thấy tồi tệ khi để Tooru ở nhà một mình.
Trong một chuyến đi cùng Tooru, Hajime cuối cùng cũng có cơ hội thực hiện momg muốn của mình.
Họ đang ở trong một căn nhà nhỏ đẹp như tranh vẽ, ở giữa rừng cây gần núi.
Khi họ đến đó, Hajime đã ghi chú rằng sau này sẽ thử chụp lại một vài bức ảnh về nó, có thể là chụp từ trên cây xuống để có được góc chụp cao hơn chẳng hạn.
Mặc dù những thứ đó nghe rất hấp dẫn đấy, nhưng lại không phải điều anh cần tìm.
Thời khắc hoàn hảo đã tới, cũng được khoảng vài ngày từ lúc chuyến đi bắt đầu, sau một ngày đi bộ đường dài trong rừng.
Những chàng trai trẻ ở trong cabin đã quyết định rằng họ xứng đáng được ngủ bù tới buổi sáng hôm sau. Nên đêm hôm đó, Hajime và Tooru đã không cài báo thức, mà cả hai cùng gục xuống chiếc giường lớn ở tầng trên của cabin, yên vị trong đêm.
Như thường lệ, Hajime là người dậy trước.
Anh luôn là người ngủ nông, kể từ khi họ còn nhỏ. Hajime sẽ bị đánh thức bởi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, và đây chính xác là những gì đã xảy ra vào sáng hôm đó, như mọi khi.
Anh nhìn sang người bạn đời đang nằm dài bên cạnh, một tay gác lên trán như cố gắng che bớt ánh nắng bằng cẳng tay, chiếc chăn trùm kín nửa người dưới, để lộ ngực trần.
Ánh nắng vàng xuyên qua khe rèm cửa mà phủ lên căn phòng một ánh vàng dịu, tạo nên sự ấm áp chưa từng có. Mặt trời phản chiếu trên mái tóc Tooru, gần như tạo ra một vầng sáng quanh đầu cậu.
Những hạt bụi nhỏ trong không khí có thể nhìn thấy trong tia sáng chiếu vào phòng, chúng lơ lửng xung quanh, nhảy múa trong không khí.
Hajime biết chính là khoảnh khắc này.
Anh nhanh chóng bước xuống giường trong khi cố gắng im lặng nhất có thể, rồi mặc một chiếc quần đùi trước khi chạy xuống cầu thang, nơi anh đã để quên máy ảnh vào đêm hôm trước.
Vừa chạy vừa giẫm nhẹ hết sức có thể, Hajime thầm rủa bản thân vì đã quên mang theo món đồ quan trọng ấy.
Hajime thở phảo nhẹ nhõm, Tooru vẫn không cử động khi anh trở lại, anh cho phép mình một chút thời gian để ổn định nhịp thở.
Anh bật máy ảnh lên, nôn nóng chờ nó khởi động, đồng thời liếc qua liếc lại giữa Tooru và màn hình liên tục.
Cuối cùng, nó ngừng tải và màn hình sáng lên với góc nhìn của ống kính về căn phòng.
Anh lùi lại một lúc, cố gắng hình dung bố cục trong đầu.
Nếu may mắn, anh sẽ chụp được nhiều tấm hình, nhưng anh cần chụp chuẩn ngay lần đầu tiên, chỉ là đề phòng thôi.
Nếu anh chụp từ một góc rộng, anh sẽ có được tấm ảnh nhiều ánh sáng mặt trời chiếu vào tóc Tooru, nhưng nếu anh đi xa hơn một chút và từ một góc thẳng hơn, anh cũng sẽ nhận gặp phải nhiều bụi hơn trong không khí.
Hajime hơi lùi lại, đưa máy ảnh lên trước mặt, nhắm một mắt lại và nhìn qua ống kính trên đó.
Anh nhấn một vài nút, chỉnh vào điểm chính và rồi anh sẽ có nó.
Ngay khi anh định bấm nút và chụp ảnh, Tooru lăn ra sau với một tiếng rên nhẹ, khiến cho Hajime đứng hình.
Anh cắn chặt môi để tránh rủa thầm, vô tình nhận ra hơi thở của mình nghe to hơn rất nhiều so với lúc nãy.
Nhưng Tooru vẫn ngủ.
Hajime thả lỏng sau một vài giây phút căng thẳng, thầm cảm ơn vì cậu ấy chưa dậy, và bước lại gần.
Anh tự hỏi, liệu anh có thể “bắt” được Tooru bằng máy ảnh hay không, một góc từ bên phải chắc cũng không tệ nhỉ.
Anh chỉ cần làm điều đó mà không đánh thức cậu.
Cố gắng dịch chuyển tấm đệm ít nhất có thể (điều này hơi khó chịu), anh đứng trên mép của chiếc giường lò xo, một chân đặt cạnh Tooru.
Hajime thở một lúc, đứng yên một chỗ, cầu nguyện rằng mình sẽ không đánh thức Tooru.
Sau những giây phút đó, Hajime hít thở sâu thêm một lần nữa trước khi quỳ xuống giường, và đưa máy ảnh lên mặt mình lần nữa.
Nhanh chóng điều chỉnh cài đặt lấy nét theo cách mình muốn, nhưng cuối cùng ngay thời khắc anh chụp được bức ảnh, khuôn mặt Tooru đã vẽ lên một nụ cười nhếch mép nhẹ, và cậu khẽ mở một mắt.
Không nhìn vào bức ảnh, Hajime hạ máy ảnh xuống, và anh cười, “Chết tiệt Tooru, anh đã suýt có được nó đấy.”
Đổi lại, Tooru mở hai mắt, nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt trở thành một nụ cười thật sự khi cậu trả lời, “Em thề, em hứa sẽ chịu đựng những cú chụp không ngừng của anh, cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.” “
Cậu nói với nụ cười hiền hậu trên môi, khiến Hajime cười toe toét.
Anh đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, cúi xuống hôn Tooru, “Tốt nhất là em nên làm vậy đi.”
“Mmhm,” Tooru khẽ ậm ừ khi cậu ngả vào Hajime, nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn.
“Em thật đẹp,” Hajime hơi di chuyển khi anh nói chuyện, đặt khuỷu tay và cẳng tay lên giường ở hai bên đầu Tooru, hơi dịch chân mình để bản thân nằm nghiêng, đè lên người Tooru..
Tooru mỉm cười nhẹ, “Anh thật là một gã đê tiện.”
“Có thể lắm!” Hajime ngả người ra sau và áp môi mình vào môi Tooru một lần nữa, hít một hơi thật sâu tựa như lưu luyến, trước khi rời ra, “Đẹp quá.”
“Đẹp. Đẹp lắm. Đẹp đến vi diệu.” Hajime hẳn đã nói từ này cả chục lần, ngắt câu từng chữ bằng một nụ hôn nhẹ nhàng áp lên da Tooru, di chuyển chậm rãi qua xương hàm, xuống cổ rồi tới thân, chỉ tới khi bị ngắt lời bởi tiếng cười khúc khích kèm phản đối của cậu, “Hajime nhột quá!”
Hajime cuối cùng vẫn không nhìn vào bức ảnh cho đến tận hôm sau, khi anh vẫn đang nằm trên giường, đắp chăn, với Tooru trên người và tựa cằm lên ngực mình.
Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu được.
Khoảnh khắc mà máy quay chụp được khuôn mặt của Tooru với biểu cảm tinh nghịch xen lẫn tò mò, một biểu cảm quá hoàn hảo của Tooru.
Những đốm bụi nhảy múa quanh bức tranh, như bị đóng băng theo thời gian.
Anh mỉm cười và đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, quay lại nhìn Tooru, người đang nhìn anh, treo một nụ cười dịu dàng, có phần thiếu tự nhiên lên khuôn mặt.
Nụ cười hồn nhiên và trong sáng, ánh mặt trời vẫn chiếu qua rèm cửa, làm cho cả khuôn mặt cậu sáng lên một màu vàng dịu.
Tooru xinh đẹp, hơn bất kỳ ai mà Hajime từng thấy.
Anh cho rằng cậu không thực sự cần phải cho mọi người thấy nó, chỉ cần anh thấy là đủ rồi.
TOÀN VĂN HOÀN
