[Haukyuu!!] Picture Perfect (HOÀN)


TRANSLATOR: YURI

BETA: JUNE

-o0o-

Vài ý tưởng ngốc nghếch về IwaOi. Tôi khá thích ý tưởng Iwaizumi làm nhiếp ảnh gia.

Iwaizumi Hajime là một nhiếp ảnh gia. Anh đã dành cả đời mình để cố gắng ghi lại vẻ đẹp của thế giới chỉ trong một bức ảnh chụp vội, những thứ mà anh dường như sẽ không bao giờ nhìn thấy.

Anh đã thấy và chụp vô số thứ được đánh giá là đẹp đến kinh động lòng người, nhưng đẹp đến mức có thể ngang hàng với nửa kia của mình thì quả thực vẫn chưa đủ.

Bởi có điều gì đó ở Tooru đẹp đến nghẹt thở, và Hajime đã phải dùng cả cuộc đời để chụp một bức ảnh đẹp đúng nghĩa.

Anh có các thư mục đầy những bức ảnh trên máy tính của mình, kể sơ cũng phải hàng nghìn bức, tất cả được gom vào trong một hệ thống hỗn loạn với cách tổ chức kỳ lạ mà không ai có thể tìm ra ngoài anh.

Trong số hàng nghìn bức ảnh đó, có ít nhất một nửa là Tooru. Đó đều là những nỗ lực khủng khiếp để bức ảnh được chân thực, cố gắng bắt lấy một khoảnh khắc mà anh luôn chỉ chậm trong một tích tắc để chụp.

Thực tế mà nói, những bức ảnh chụp vội ấy không hề xấu, bất cứ ai đã nhìn thấy chúng đều sẽ phải ngỡ ngàng. Chúng thật sự rất đẹp.

Nhưng chúng có điểm không ổn.

Vì vậy, anh giấu chúng trong mớ thư mục trên máy tính mình, để không bao giờ bị nhìn thấy bởi bất kỳ ai ngoại trừ chính anh, và Tooru nếu cậu chịu năn nỉ anh hết mực.

Hajime thường chụp phong cảnh. Anh không quan tâm nhiều đến con người, trừ phi chúng nhỏ và không phải là tiêu điểm chính của bức ảnh. Anh thích vẻ đẹp đơn giản, tự nhiên của núi rừng. Chụp ảnh một ngọn núi dễ hơn chụp con người nhiều. Vì sao à? Vì một ngọn núi hay những khu rừng sẽ không có những thay đổi tinh tế trên nét mặt, cũng sẽ không thấy mệt mỏi cho dù phải đứng làm mẫu trong một tư thế nguyên hàng giờ.

Phong cảnh đơn giản hơn con người.

Dù là vậy, có đôi khi một bóng dáng nào đó ở trong bức ảnh sẽ góp phần tô điểm thêm cho cả bố cục, nhưng ít khi anh để xảy ra việc này. Những lúc ấy, anh thường dùng nó cho Tooru, chọn góc để cậu không quay mặt về phía máy ảnh. Hajime luôn cảm thấy khuôn mặt làm phân tán quá nhiều khỏi trọng tâm chính.

Tất nhiên, đó không phải là lý do tại sao anh lại mang cậu theo trong những chuyến đi của mình.

Những nơi anh ở thường cực kỳ hẻo lánh, và anh khá chắc rằng mình sẽ phát điên nếu không có người ở cùng. Thêm vào đó, anh sẽ cảm thấy tồi tệ khi để Tooru ở nhà một mình.

Trong một chuyến đi cùng Tooru, Hajime cuối cùng cũng có cơ hội thực hiện momg muốn của mình.

Họ đang ở trong một căn nhà nhỏ đẹp như tranh vẽ, ở giữa rừng cây gần núi.

Khi họ đến đó, Hajime đã ghi chú rằng sau này sẽ thử chụp lại một vài bức ảnh về nó, có thể là chụp từ trên cây xuống để có được góc chụp cao hơn chẳng hạn.

Mặc dù những thứ đó nghe rất hấp dẫn đấy, nhưng lại không phải điều anh cần tìm.

Thời khắc hoàn hảo đã tới, cũng được khoảng vài ngày từ lúc chuyến đi bắt đầu, sau một ngày đi bộ đường dài trong rừng.

Những chàng trai trẻ ở trong cabin đã quyết định rằng họ xứng đáng được ngủ bù tới buổi sáng hôm sau. Nên đêm hôm đó, Hajime và Tooru đã không cài báo thức, mà cả hai cùng gục xuống chiếc giường lớn ở tầng trên của cabin, yên vị trong đêm.

Như thường lệ, Hajime là người dậy trước.

Anh luôn là người ngủ nông, kể từ khi họ còn nhỏ. Hajime sẽ bị đánh thức bởi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, và đây chính xác là những gì đã xảy ra vào sáng hôm đó, như mọi khi.

Anh nhìn sang người bạn đời đang nằm dài bên cạnh, một tay gác lên trán như cố gắng che bớt ánh nắng bằng cẳng tay, chiếc chăn trùm kín nửa người dưới, để lộ ngực trần.

Ánh nắng vàng xuyên qua khe rèm cửa mà phủ lên căn phòng một ánh vàng dịu, tạo nên sự ấm áp chưa từng có. Mặt trời phản chiếu trên mái tóc Tooru, gần như tạo ra một vầng sáng quanh đầu cậu.

Những hạt bụi nhỏ trong không khí có thể nhìn thấy trong tia sáng chiếu vào phòng, chúng lơ lửng xung quanh, nhảy múa trong không khí.

Hajime biết chính là khoảnh khắc này.

Anh nhanh chóng bước xuống giường trong khi cố gắng im lặng nhất có thể, rồi mặc một chiếc quần đùi trước khi chạy xuống cầu thang, nơi anh đã để quên máy ảnh vào đêm hôm trước.

Vừa chạy vừa giẫm nhẹ hết sức có thể, Hajime thầm rủa bản thân vì đã quên mang theo món đồ quan trọng ấy.

Hajime thở phảo nhẹ nhõm, Tooru vẫn không cử động khi anh trở lại, anh cho phép mình một chút thời gian để ổn định nhịp thở.

Anh bật máy ảnh lên, nôn nóng chờ nó khởi động, đồng thời liếc qua liếc lại giữa Tooru và màn hình liên tục.

Cuối cùng, nó ngừng tải và màn hình sáng lên với góc nhìn của ống kính về căn phòng.

Anh lùi lại một lúc, cố gắng hình dung bố cục trong đầu.

Nếu may mắn, anh sẽ chụp được nhiều tấm hình, nhưng anh cần chụp chuẩn ngay lần đầu tiên, chỉ là đề phòng thôi.

Nếu anh chụp từ một góc rộng, anh sẽ có được tấm ảnh nhiều ánh sáng mặt trời chiếu vào tóc Tooru, nhưng nếu anh đi xa hơn một chút và từ một góc thẳng hơn, anh cũng sẽ nhận gặp phải nhiều bụi hơn trong không khí.

Hajime hơi lùi lại, đưa máy ảnh lên trước mặt, nhắm một mắt lại và nhìn qua ống kính trên đó.

Anh nhấn một vài nút, chỉnh vào điểm chính và rồi anh sẽ có nó.

Ngay khi anh định bấm nút và chụp ảnh, Tooru lăn ra sau với một tiếng rên nhẹ, khiến cho Hajime đứng hình.

Anh cắn chặt môi để tránh rủa thầm, vô tình nhận ra hơi thở của mình nghe to hơn rất nhiều so với lúc nãy.

Nhưng Tooru vẫn ngủ.

Hajime thả lỏng sau một vài giây phút căng thẳng, thầm cảm ơn vì cậu ấy chưa dậy, và bước lại gần.

Anh tự hỏi, liệu anh có thể “bắt” được Tooru bằng máy ảnh hay không, một góc từ bên phải chắc cũng không tệ nhỉ.

Anh chỉ cần làm điều đó mà không đánh thức cậu.

Cố gắng dịch chuyển tấm đệm ít nhất có thể (điều này hơi khó chịu), anh đứng trên mép của chiếc giường lò xo, một chân đặt cạnh Tooru.

Hajime thở một lúc, đứng yên một chỗ, cầu nguyện rằng mình sẽ không đánh thức Tooru.

Sau những giây phút đó, Hajime hít thở sâu thêm một lần nữa trước khi quỳ xuống giường, và đưa máy ảnh lên mặt mình lần nữa.

Nhanh chóng điều chỉnh cài đặt lấy nét theo cách mình muốn, nhưng cuối cùng ngay thời khắc anh chụp được bức ảnh, khuôn mặt Tooru đã vẽ lên một nụ cười nhếch mép nhẹ, và cậu khẽ mở một mắt.

Không nhìn vào bức ảnh, Hajime hạ máy ảnh xuống, và anh cười, “Chết tiệt Tooru, anh đã suýt có được nó đấy.”

Đổi lại, Tooru mở hai mắt, nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt trở thành một nụ cười thật sự khi cậu trả lời, “Em thề, em hứa sẽ chịu đựng những cú chụp không ngừng của anh, cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.” “

Cậu nói với nụ cười hiền hậu trên môi, khiến Hajime cười toe toét.

Anh đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, cúi xuống hôn Tooru, “Tốt nhất là em nên làm vậy đi.”

“Mmhm,” Tooru khẽ ậm ừ khi cậu ngả vào Hajime, nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn.

“Em thật đẹp,” Hajime hơi di chuyển khi anh nói chuyện, đặt khuỷu tay và cẳng tay lên giường ở hai bên đầu Tooru, hơi dịch chân mình để bản thân nằm nghiêng, đè lên người Tooru..

Tooru mỉm cười nhẹ, “Anh thật là một gã đê tiện.”

“Có thể lắm!” Hajime ngả người ra sau và áp môi mình vào môi Tooru một lần nữa, hít một hơi thật sâu tựa như lưu luyến, trước khi rời ra, “Đẹp quá.”

“Đẹp. Đẹp lắm. Đẹp đến vi diệu.” Hajime hẳn đã nói từ này cả chục lần, ngắt câu từng chữ bằng một nụ hôn nhẹ nhàng áp lên da Tooru, di chuyển chậm rãi qua xương hàm, xuống cổ rồi tới thân, chỉ tới khi bị ngắt lời bởi tiếng cười khúc khích kèm phản đối của cậu, “Hajime nhột quá!”

Hajime cuối cùng vẫn không nhìn vào bức ảnh cho đến tận hôm sau, khi anh vẫn đang nằm trên giường, đắp chăn, với Tooru trên người và tựa cằm lên ngực mình.

Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu được.

Khoảnh khắc mà máy quay chụp được khuôn mặt của Tooru với biểu cảm tinh nghịch xen lẫn tò mò, một biểu cảm quá hoàn hảo của Tooru.

Những đốm bụi nhảy múa quanh bức tranh, như bị đóng băng theo thời gian.

Anh mỉm cười và đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, quay lại nhìn Tooru, người đang nhìn anh, treo một nụ cười dịu dàng, có phần thiếu tự nhiên lên khuôn mặt.

Nụ cười hồn nhiên và trong sáng, ánh mặt trời vẫn chiếu qua rèm cửa, làm cho cả khuôn mặt cậu sáng lên một màu vàng dịu.

Tooru xinh đẹp, hơn bất kỳ ai mà Hajime từng thấy.

Anh cho rằng cậu không thực sự cần phải cho mọi người thấy nó, chỉ cần anh thấy là đủ rồi.

TOÀN VĂN HOÀN

[Haikyuu] Lazy Morning – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: JUNE

-o0o-

Iwaizumi tỉnh dậy với tiếng chuông báo thức, vòng tay ôm lấy người bạn thân trong ngực mình. Anh tắt báo thức, và nằm đó một lúc nữa, tận hưởng khoảnh khắc này. Hương thơm ở tóc của Oikawa, và cảm giác vòng tay cậu ta ôm lấy anh, còn cả đầu gối của họ vừa chạm vào nhau dưới đống chăn họ đắp khi ngủ.

Iwaizumi không muốn dậy, nhưng họ còn phải tập luyện, anh thở dài và lắc nhẹ vai Oikawa, “Này đồ ngốc, đến lúc phải dậy rồi.”

 Oikawa khẽ cựa mình rồi vùi mặt vào ngực Iwaizumi, mệt mỏi phản đối, “Tớ không muốn…”

 “Tớ cũng vậy, nhưng bọn mình còn phải tập luyện,” Iwaizumi biết anh có thể kéo Oikawa dậy nếu anh thực sự cố gắng, nhưng nằm như thế này thật ấm, và anh cũng không nghĩ rằng mình đã có thể rời giường, chứ đừng nói đến việc kéo người khác dậy cùng.

 “Chúng ta không thể bỏ một buổi sao?” Oikawa kéo chăn qua vai, gần như trùm kín đầu họ.

 “Thôi đi, bọn mình không thể bỏ tập.”

 “Làm ơn đi, Iwa-chan…” Oikawa vòng chân qua eo Iwaizumi, “Lạnh quá…”

 Iwaizumi dừng lại, và cuối cùng cũng chịu thua. Anh không muốn cố gắng đấu tranh thêm nữa, và việc ngủ với Oikawa dưới một đống chăn khổng lồ nghe hấp dẫn hơn nhiều so với việc đi tập, “… Thôi được. Thêm mười phút nữa. “

 Anh chiến đấu với mong muốn nhắm mắt lại để cố gắng giữ cho chúng mở. Iwaizumi tiếp tục như vậy trong năm phút, cho đến khi cuối cùng anh không thể bắt chúng mở thêm nữa.

 Lần tiếp theo khi Iwaizumi mở mắt, đã hơn một giờ trôi qua, và Oikawa vẫn đang rúc vào ngực anh, giống như cậu làm khi Iwaizumi chìm vào giấc ngủ lần nữa vào ban nãy.

 Anh biết hai người nên dậy, nhưng hơi ấm từ chiếc giường khiến anh cắm rễ tại chỗ. Vì đã có lần anh không quan tâm rằng mình sẽ phải nghỉ học. Trải qua một ngày trên giường với Oikawa nghe có vẻ tốt hơn nhiều.

 Dù sao thì anh cũng cần nghỉ ngơi.

HẾT

[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 152: Bài Thi Thứ Ba


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

Kì thi cuối kì đối bọn học sinh mà nói thực vất vả, với các giáo sư cũng thế, đặc biệt là Snape, còn chưa có bắt đầu kì thi hắn liền nói bóng nói gió ám chỉ sư phụ hắn, hy vọng học sinh Gryffindor có thể khi làm bài thi thực hành thủ hạ lưu tình, không cần phải chế tạo ra sự kiện nổ mạnh. Dĩ vãng, thành tích bài thi độc dược luôn là thi viết chiếm 50%, thực hành chiếm 50%, lần này, Snape một lần nữa chế định tiêu chuẩn, thi viết chiếm 60%, thực hành chiếm 40%, rất thức thời vì người nào đó mở cửa sau.

Sau khi kì thi chính thức bắt đầu sau, các giáo sư đồng thời phát hiện từ trường thi một người truyền kỳ —— Jerson Weasley.

Cho tới nay, McGonagall nghiêm túc rất không quen nhìn thấy đứa nhỏ Weasley xuất thân từ Slytherin, vì đứa nhỏ này luôn trốn học, phạt cấm túc dạy mãi cũng không sửa, bà còn vì thế mà cãi nhau với Snape một phen, không hề hiệu quả, hôm nay, trong bài thi viết môn biến hình, McGonagall càng là mang một bụng lửa giận, vì đứa trẻ lười biếng này vừa ngáp vừa làm bài, còn làm không đến nửa giờ liền gục xuống bàn ngủ.

McGonagall đến cạnh Jerson, tay đặt lên trên mặt bàn, nhẹ nhàng dùng ngón tay gõ, nào ngờ đối phương cư nhiên chỉ dùng mắt buồn ngủ mông lung, còn ngẩng đầu nhìn thoáng qua, sau đó nằm sấp xuống tiếp tục ngủ. Toàn bộ cơ mặt của McGonagall không tiếng động đều run rẩy, trên trường thi chỉ cấm gian lận, không nói không được ngủ, bà đè lửa giận xuống cúi đầu nhìn bài thi lộ một nửa trên bàn, càng nhìn lửa giận càng lớn, mỗi bài chỉ làm một phần, còn chỗ trống chưa điền bên phải một câu, bên trái một câu nhìn đã chói mắt .

Học sinh năm nhất xung quanh có không ít người ngẩng đầu nhìn McGonagall, lại nhìn Jerson, đều lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng, sau đó cúi đầu tiếp tục làm bài thi.

Sau toàn bộ bài thi môn biến hình, so với đại bộ phận học sinh vì bài thi mà có vẻ lo âu, biểu tình của McGonagall càng không xong, như đứng trên đỉnh một ngọn núi băng khổng lồ mà bên dưới ẩn dấu một dòng dung nham chực chờ phun trào, bà nổi giận đùng đùng ôm bài thi trở về văn phòng, trong lòng hạ quyết tâm, nếu đứa nhỏ này thi viết không hợp cách, bà nhất định phải khiến cho Weasley này phải lưu ban, tuyệt đối không thương lượng.

Bài thi của Jerson Weasley cứ như vậy phi thường vinh hạnh trở thành bài đầu tiên được McGonagall phê chữa, chờ đến sau khi phê chữa xong, bà tính tổng điểm—— 60 điểm tròn.

McGonagall tức khắc cạn lời, bà vỗ trán, tiểu quỷ này chỉ cần làm bài đều đúng, lại vừa đúng 60, chẳng lẽ cậu nhóc này bấm đốt ngón tay tính điểm mới giải đề?

McGonagall nghĩ không sai, Jerson quả thật tính điểm để giải đề, ngàn năm trước, hắn có tiếng đội sổ, trong việc học, hắn vốn ở trình độ bình thường, quan niệm thi là chỉ tuyệt đối sẽ làm bài, hơn nữa chỉ làm đủ đạt tiêu chuẩn liền dừng tay.

Chính giáo sư McGonagall tất nhiên sẽ không thể cố ý tìm hiểu, điều bà có khả năng làm chỉ có thể là nghiến răng nghiến lợi với bài thi này mà không thể kêu ca.

Trong bài thi kế tiếp, cơ hồ mọi giáo sư đều lĩnh giáo chiến lược 60 điểm của Jerson, chưa bao giờ trong lớp độc dược mơ màng ngủ, Jerson trong bài thi viết độc dược lại ngủ khiến mọi người nổi lên giác ngộ lớn, Snape đau đầu, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ được tiểu tử tóc đỏ này ngày thường đều không phải vì là tiết độc dược nên mới không ngủ được, mà là vì tiết độc dược luôn chỉ có dùng thực nghiệm làm chương trình học, nên không cách nào mà nằm bò ra ngủ, Snape hậu tri hậu giác cảm thấy may mắn lớp độc dược cơ bản không có phần lý thuyết, nếu không tiểu tử này nhất định sẽ làm lơ hắn sẽ tự nhiên ngủ ngon!

Bài thi duy nhất Jerson hoàn thành toàn bộ là lịch sử phép thuật, vì phần lớn điểm bài thi của hắn đều không xác định được đáp án, theo đáp án nơi này thì là chỉ lịch sử hiện nay trình bày “Sự thật”, rơi vào đường cùng Jerson đành phải giải bằng toàn bộ ấn tượng của bản thân, ngay cả như vậy, giáo sư Binns luôn mơ mơ màng màng cũng chịu phải trình độ kích thích nào đó, bởi vì câu trả lời trong bài thi Jerson.

Vấn đề của đề này chính là cái dạng: Trình bày nhân vật trong lịch sử khiến em lưu lại ấn tượng khắc sâu. (tốt nhất có thể kết hợp với sự tích về người đó để thuyết minh)

Đáp án học sinh đưa ra có rất nhiều, tỷ như phù thủy phát minh ra trò chơi vận động Quidditch, tỷ như phù thủy phát minh ra thảm bay, lại tỷ như phù thủy phát minh ra thuốc đa dịch, đương nhiên cũng có chút học sinh có tư tưởng thoát tuyến, viết tên của yêu tinh nào đó trong sách lịch sử, nhưng Jerson tuyệt đối là đặc biệt nhất, hắn chỉ qua loa viết mấy chữ, tuy không liên hệ tới sự tích, nhưng đã quá chấn động với giáo sư Binns. Jerson trả lời như sau:

Phù thủy ấn tượng sâu nhất: Salazar Slytherin

Nguyên nhân: Đó là phù thủy hắc ám mạnh nhất thiên hạ, biểu tình lạnh lùng, giọng nói trầm bổng, tính tình tốt nhất, đã sáng lập ra ngôi nhà lợi hại nhất, đồng thời có được một đám học sinh ưu tú nhất. Xét thấy ảnh hưởng của người và học sinh của người đối với thế giới phép thuật, Salazar Slytherin hoàn toàn xứng đáng là phù thủy hắc ám được người người tôn kính.

Jerson phát ra tuyên thệ thành công khiến giáo sư Binns luôn hốt hoảng thanh tĩnh trong chốc lát, bất quá, rất nhanh vị giáo sư ma lại lâm vào trạng thái mơ hồ, ông thuận tay cho điểm đạt tiêu chuẩn, sau đó ném bài thi qua một bên, cũng ném ra sau đầu.

Cứ như vậy, Jerson được như ý nguyện lấy thành tích xếp cuối khóa thông qua bài thi.

Đáng nhắc tới chính là, cuối năm thuật chiến đấu được hoan nghênh nhất, vì Andrea hủy bỏ bài thi, trong mắt cô, thuật chiến đấu là môn thực hành, ngày thường học là đủ, còn thi cuối kỳ? Không cần thiết.

Trong kì thi năm bốn, Hermione trước sau như một đứng đầu khóa, không còn Draco cạnh tranh, người xếp thứ hai là học sinh Ravenclaw nào đó, Salazar không trì hoãn chút nào cũng lấy được môn độc dược đạt tiêu chuẩn những môn khác thì đạt điểm tuyệt đối, Harry như cũ là đứng ở tầm giữa, so với thành tích độc dược, môn phòng chống nghệ thuật hắc ám cậu thật ưu tú.

……

Sau khi thi xong, lòng nhiệt tình của bọn học sinh lập tức dâng lên, toàn bộ lực chú ý của họ hiện tại đều đặt ở cúp tam phép thuật.

Anh em Weasley thực sinh động làm một trận đánh cược trong ký túc xá Gryffindor, đánh cược xem ai sẽ thắng trận đấu, hầu hết mọi người đều cược hai người: Draco Malfoy và Gorril Jean. Còn hai người khác, dưới tình huống không ai cược tự động bị hủy bỏ.

Học sinh Gryffindor tích cực suy đoán, tuyệt đại đa số nữ sinh cùng số ít nam sinh cược Gorril Jean, một bộ phận bảo trì trung lập, không tham dự, một bộ phận nam sinh cùng số ít nữ sinh khác cược Draco Malfoy, Hermione thật khó có cũng tham gia, còn cược Draco, Tom cược Draco, tâm nói gã mới không cược cho sư tử, Harry không tham gia, Salazar nhàm chán nhướng mày, tiện tay chọn Draco, Ron bĩu môi, vẫn cược Gorril. Cặp song sinh thu số Galleons được đánh cược lén kề tai nói nhỏ: “George, anh cược ai?”

George sờ cằm: “Anh thực xem trọng Malfoy nhỏ.”

Fred lộ ra biểu tình thất vọng, vốn tưởng rằng còn có thể cùng anh mình đánh cược, nào biết đều tính cược cùng một người: “Kỳ thật em cũng tính cược cậu ta, làm thi đấu quán quân vẫn là danh xứng với thực học sinh tương đối hảo, Gorril hẳn là sẽ không đoạt cái nổi bật này.”

George ôm cổ Fred, niềm vui rạo rực chỉ túi tiền: “Nói như vậy, chúng ta có thể kiếm được một số tiền lớn.” Vì người cược Godric nhiều hơn Draco.

Hai anh em vui tươi hớn hở tiếp tục tiếp đón người bên cạnh suy đoán, mặt mày hớn hở.

……

Chạng vạng ngày 23 tháng sáu, Dumbledore bắt đầu tổ chức bố trí sân cùng các giáo sư, hiện tại ông mang một đôi bao tay da để che đi cánh tay phải bị thương, từ khi bị thương đến bây giờ, ông lén gặp không ít những trị liệu sư tài giỏi, đại bộ phận là Gellert tìm tới, đáng tiếc là, họ đều chỉ có thể làm giảm mà không trị được hoàn toàn, nói cách khác khi quá bất đắc dĩ, ông vẫn nên tìm Gorril Jean.

Dumbledore không có đi điều tra gia đình Jean thêm lần nữa, ông tin hội Phượng Hoàng sẽ không tra ra được gì, nhưng điều này cũng không đại biểu ông thỏa hiệp với đối thủ, từ chỗ Snape, ông biết chúa tể hắc ám đã triệu tập lại những thuộc hạ ngày xưa, nên ông cũng cần chuẩn bị thật tốt để có thể ứng đối với bất cứ tình huống gì có thể xảy ra, điều này đồng nghĩa với việc nghỉ hè sắp tới sẽ rất bận rộn.

HẾT CHƯƠNG 152

[HP] Trở Về Thế Giới Phép Thuật – Chương 151: Quà Sinh Nhật Đặc Biệt


EDITOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

Những ngày sau dường như khôi phục lại bình thường, sau cuộc vượt ngục lớn ở Azkaban hoàn toàn không có gì xảy ra, không có cái gọi là cuộc tàn sát của Tử thần Thực tử, ngay cả cuộc họp của Tử thần Thực tử cũng chỉ được triệu tập có một lần, Snape là một trong những thuộc hạ trung tâm của Voldemort cũng bị triệu tập, mười mấy năm sau, cuối cùng hắn đã được gặp lại Chúa Tể Hắc Ám, thực lực vẫn cường đại như trước chỉ là gương mặt có phần vặn vẹo đáng sợ.


Thời gian Tử thần Thực tử tập hợp, Chúa Tể Hắc Ám chỉ phân phó bọn họ im lặng chờ đợi chỉ thị, Snape vẫn phải lưu ý tham gia tụ tập với các nhóm phù thủy, đại bộ phận là tội phạm bị truy nã của Azkaban, một đám đều dùng mặt mang ơn đội nghĩa cùng điên cuồng, còn lại mấy người giống hắn may mắn tránh được tai ương lao ngục, khiến hắn giật mình chính là bạn tốt Lucius Malfoy của hắn lại không hề tới, đồng thời, người điên cuồng sùng bái chúa tể hắc ám nhất là Bellatrix Lestrange cư nhiên cũng vắng họp!


……


Thời gian sau vẫn luôn bình tĩnh trôi qua đến tháng sáu, hạng mục thứ ba của cúp Tam phép thuật sẽ được tiết lộ và bắt đầu vào ngày 24 tháng sáu, mà trước đó, cũng chính là ngày 5 tháng sáu là sinh nhật mười lăm tuổi của Draco Malfoy.

Sinh nhật mỗi năm, Draco đều ở trường học, giống như hắn sẽ không phải xử lý bất cứ điều gì, chỉ có bạn bè cùng người nhà sẽ tặng chút lễ vật, sau khi hắn nghỉ học về nhà, cha mẹ đều sẽ tổ chức bù cho hắn một yến hội long trọng. Năm nay sinh nhật với hắn mà nói có chút kinh hỉ, vì bằng hữu Gorril luôn luôn thân thiết với hắn nhất định sẽ nhớ rõ.

Godric vốn là người tùy ý quá mức, nếu không phải ngày hội đặc biệt thì chắc chắn không gọi dậy nổi sự coi trọng của cậu, thậm chí là sinh nhật, cậu cũng không phải loại người sẽ nhớ kỹ sinh nhật riêng của ai, sau đó tính toán thời gian chờ chúc mừng người đó, nên nếu không có người khác nhắc, cậu thường quên mất, ngay cả sinh nhật của bản thân cũng chưa từng khắc ghi trong lòng.

Sự tình chính là cái dạng này.

Draco đang ở trong phòng ngủ hủy đi mấy món quà, Blaise ngồi trên ghế ăn một khối bánh kem nhỏ, đây cũng là một món quà của bạn học đưa, Draco lúc đầu còn tính mang bánh kem đi phân chia cho các bạn học cùng ăn, chính là sau khi Blaise cắt một miếng, Aisa đã thực vui mừng nuốt hết bộ phận còn lại.

Đột nhiên, cửa bị gõ vang. Draco vội vàng đứng lên, cho Aisa cùng Noah một ánh mắt, một xà một rồng ngựa quen đường cũ chui vào trong chăn, Draco chỉnh chỉnh quần áo, sau đó mở cửa, ngoài dự kiến của hắn, cư nhiên là Gorril!

“Gorril…” Draco chớp mắt, bạn tốt này không bao giờ thích la cà: “Có việc?”

“Ân, hôm nay là sinh nhật cậu?” Godric khẳng định hỏi, bày ra nụ cười cực lớn, sau đó duỗi tay kéo đối phương ra ngoài: “Theo tớ, tớ có lễ vật tặng cậu.”

Gorril có thể nhớ rõ chuyện ngoài độc dược khiến Draco rất ngạc nhiên, hắn theo thiếu niên tóc vàng đi trước dẫn đường, tâm nói, lần này hẳn không phải phúc linh tề đi, quà giáng sinh mỗi năm của Gorril đều là phúc linh tề, hy vọng sinh nhật lần này có thể có chút đặc biệt.

Kéo Draco vào phòng ngủ của bản thân, Godric đắc ý dào dạt chỉ tay vào thứ trên bàn: “Quà của cậu, nhìn xem có thích không?”

Trên bàn đặt một cái hộp màu vàng lớn, Draco nhướn mày, gật đầu, sau đó đi lên trước, thực tốt, lần này không phải phúc linh tề, khi đã thấy rõ hộp đồ, Draco choáng váng: “Trứng?”

Không sai, một quả trứng màu vàng cực lớn, điều đầu tiên Draco nghĩ đến là năm nhất trong căn chòi của Hagrid nhìn thấy một quả trứng rồng, tuy rằng màu sắc khác biệt, nhưng kích thước tương đương, hắn không thể tin được chỉ vào quả trứng: “Này chẳng lẽ là…?”

Godric vội gật đầu không ngừng, kèm thêm thuyết minh: “Đây là trứng rồng, mang tới tặng cậu làm thú nuôi.”

Quả trứng này đã ngây người cạnh Godric vài tháng, cậu vẫn luôn cân nhắc nên xử lý như thế nào, lần này sinh nhật Draco mười lăm tuổi, liền dứt khoát đưa cho tiểu quỷ này đi, ngàn năm trước, mười lăm tuổi đại biểu chính thức thành niên, sinh nhật này là sinh nhật phi thường có giá trị kỷ niệm, vừa lúc cho đứa nhỏ này chút lễ vật có giá trị để chúc mừng.

“Cậu… cậu..” Đầu lưỡi Draco như bị thắt nút, vui đùa cái gì vậy: “Cậu lấy ở đâu?” Nuôi rồng là trái pháp luật.

“Hẻm Knockturn gặp được.” Godric nói dối vô cùng tự tại.

“Cậu lại đi Hẻm Knockturn?” Draco trừng mắt nhìn bạn tốt, chuyện bạn tốt thích đi Hẻm Knockturn mua độc dược, dược liệu này nọ hắn biết, nhưng hắn tuyệt đối không tán đồng: “Cậu…”

“A, rồng con sắp ra kìa.” Godric vội chỉ hộp, cậu không muốn bị một tiểu quỷ giáo huấn.

“Cái gì?” Lực chú ý của Draco lập tức chuyển dời đến quả trứng, quả nhiên, trên trứng xuất hiện vết nứt, vì thế, hắn khẩn trương hề hề nhìn chằm chằm trứng.

Vết nứt càng ngày càng lớn, cuối cùng bên trong quả trứng từ từ chui ra, một cái đầu nho nhỏ ướt đẫm cẩn thận dò xét chui ra, mí mắt còn dính dính, chưa có mở, Draco hưng phấn nhìn, trong miệng nhịn không được tán thưởng: “Thật nhỏ…” Đối với thể trạng một con rồng trưởng thành, sinh vật này quả thực quá nhỏ.

Godric yên lặng lui ra sau một bước, rồng sẽ kí kết khế ước công nhận người nhìn thấy đầu tiên là chủ nhân, khi hắn rót ma vào trứng rồng, liền căn chuẩn thời gian kéo Draco qua đây.

Không lâu sau, toàn bộ thân thể tiểu kim long đều ra ngoài, cuối cùng nó cũng mở được mắt, dùng ánh mắt không muốn rời đi nhìn Draco. Draco nhịn không được duỗi tay sờ sờ, quá đáng yêu.

“Xem ra nó thực thích cậu.”  Godric lúc này mới bước tới, vỗ vỗ vai Draco.

“A? Chính là…” Draco khó xử.

“Yên tâm đi, nhà của ngươi lớn như vậy, nuôi một con rồng rất là đơn giản.” Godric bế hộp lên nhét vào trong ngực Draco, tâm nói, này cũng không phải rồng bình thường, chờ sau khi lớn lên có thể học được biến đổi thân hình, cậu muốn mang đến chỗ nào cũng dễ dàng.

Draco ôm hộp sững sờ, Godric thuận thế đẩy hắn ra ngoài cửa: “Tóm lại, giao cho cậu, sinh nhật vui vẻ!”

Chờ đến khi Draco mang cả rồng con và hộp ôm về phòng ngủ, đối mặt với biểu tình kinh ngạc của Blaise, hắn vẫn có chút hoảng hốt.

“Một con rồng?” Blaise không thể tin được hai mắt của mình.

Draco gật gật đầu: “Gorril đưa.”
“…Thật đủ phong cách riêng.” Blaise im lặng thật lâu, đáp lại.

Hai người nhìn nhau không nói gì, Aisa cùng Noah đều tiến lên tò mò nhìn chăm chú vào vị khách mới tới thăm, Aisa còn duỗi đầu lưỡi liếm đầu rồng con, rồng con không hề sợ hãi, nó ngẩng đầu nhỏ lúc ẩn lúc hiện.

“Đặt tên không?” Blaise nhìn bạn tốt.

“Không, còn không biết là nam hay nữ.” Draco thử duỗi tay bế rồng con lên, tiểu gia hỏa đáng yêu cọ cọ trong lòng Draco.

Aisa một bên khoa tay múa chân: “Nàng là một tiểu thư.”

“Tiểu thư rồng a.” Draco nhìn rồng con trong lòng, cân nhắc, hắn lấy tên tất nhiên phải phù hợp với phẩm vị gia tộc Malfoy: “Gọi Victoria, thế nào, tiểu gia hỏa?”

Rồng con phảng phất như nghe hiểu ý tứ của chủ nhân, vui sướng phát ra âm thanh ngâm nga nho nhỏ.

“Nàng hình như rất thích tên này.” Blaise cũng dùng tay chọc chọc đầu rồng con: “Hy vọng nàng sẽ không lớn quá nhanh, như vậy sau khi học kỳ này kết thúc cậu liền có thể mang nàng về nhà.”

Draco gật đầu, lúc trước Hagrid nuôi rồng trưởng thành quá nhanh, gần một tháng đã lớn tới không cách nào có thể giấu trong phòng, lần này, con rồng này hắn nhất định phải thuận lợi mang được về nhà, rừng rậm sau trang viên hẳn sẽ thích hợp với nàng, hy vọng phụ thân có thể đồng ý giữ lại.

Tuy bài thi cuối cùng của cúp tam phép thuật rất hấp dẫn người khác, nhưng kì thi cuối kỳ lại diễn ra ở trước đó, học sinh mỗi tuần trong tháng sáu trung tuần đều vội vàng ôn tập, trừ Draco và Godric. Có thú nuôi mới là Victoria, Draco một lòng một dạ nuôi dưỡng, cho nàng uống sữa bò, cho nàng ăn thịt bò cắt lát, mặc sức tưởng tượng sau khi mang nàng về nhà nên nuôi như thế nào, thậm chí còn nghĩ chờ sau khi Victoria lớn lên không lo không có bạn, bởi vì nàng có thể gả cho Noah, hoặc là nói khiến cho Noah ở rể, nói như vậy, nhà hắn liền có hai con rồng.

Trong lòng vui sướng Draco lúc này còn không biết, Noah chỉ yêu sâu sắc Aisa, đối với Victoria chỉ có tình bạn bè, mà một ngày nào đó trong tương lai, Phượng Hoàng Fawkes lại nhất kiến chung tình với Victoria, phòng ngủ của họ cũng bởi vậy trở nên cực kỳ náo nhiệt.

HẾT CHƯƠNG 151

Design a site like this with WordPress.com
Get started