-o0o-
AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Tối quá! Yên tĩnh quá! Chẳng có gì cả!
Chuuya nhăn chặt mày ngó ngang xung quanh, toàn là một màu đen! Cả người cậu cảm giác bị bó buộc, tựa bị trói chặt tới khó cử động. Cánh tay lẫn bàn tay cũng trong tình trạng tương tự, chỉ khác, nó bị buộc đan nào một bàn tay khác.
Cái gì vậy?
Mí mắt người mang mái tóc cam run rẩy, hé mắt ra. Chói ghê.
“Oh, giá treo mũ, tỉnh rồi hả?”
Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai. Trầm thấp lại tràn ngập từ tính tông giọng, Dazai…
Từ từ!
Dazai?!
Ngẩng mạnh đầu, đồng tử dãn to ra đầy kinh ngạc. Và cái kết quả cậu nhận được là…
Cốp!
“Này này, đừng có ngẩng lên cao như vậy. Đập vô đầu ta rồi!”
Cụng đầu vô con cá thu kia.
Khó chịu nhúc nhích thân mình, Chuuya nhăn mặt, cử động quả thật bị khóa lại. Liếc mắt xuống, ừ, bị trói rồi. Đã vậy còn là trói ngồi đối lưng với tên khốn cuồng tự tử. Từng ngón tay chẳng thể động đậy nốt.
Kẻ địch gì chơi ác!
Còn đem tay cậu và tay tên kia đan vào nhau rồi trói lại, còn trói chắc tới từng ngón tay!
Dazai nghiêng đầu, thở dài nghe mấy âm tuyến ậm ừ trong cổ họng bất mãn của người nọ:
“Còn không phải do ngươi hành động quá không có kế hoạch. Cứ thế đâm đầu vào ổ địch. Nhìn tác hại của ngươi đi.”
“Chết tiệt! Ngươi câm đi Dazai! Và mau mau cởi cái này ra!”
“Rất tiếc là ta không thể.”
“Cái gì?!”
Trên đời này là mà còn có loại khóa tên này không thể cởi?
“Bình thường thì tay ta có bị trói cũng chả sao, bất quá, mỗi ngón tay của ta đều bị khóa với ngươi, cởi thế nào?”-Dazai cúi đầu thật sâu chán nản, đổi lại, cộng sự của hắn có dịp ngửa người tập luyện uốn dẻo…
“Bỏ qua việc đó! Ngồi lại bình thường ngay! Ta không có hứng đi tập mấy cái xương cốt này!!!”
“Rồi rồi…”
Chuuya cau mặt, thử dùng sức kéo đứt dây. Không được! Hai tay đều khóa chặt với tay người còn lại, muốn làm như thế chỉ có nước bóp nát tay cá thu ra. Nếu là người khác thì chả sao, về nhà Yosano bên trụ sở là xong. Đối tượng lần này vậy mà là Dazai, căn bản tay phế là không còn cách chữa.
Mà cái tên này có biết võ thuật gì đâu, toàn dưới trung bình. Hắn chỉ có bắn súng là giỏi, mất tay chẳng lẽ bắn bằng chân? Người mang mái tóc cam biểu thị, có cố đến mức nào cũng không thể làm được như vậy!
Rầm!!!
Vật nặng đột ngột đánh mạnh thẳng vào đầu cậu, Chuuya có xúc động muốn chửi thề, mới tỉnh lại bị đánh tới ngất! Sao không chọn con cá thu kia mà đánh hả, bọn kia!!!
Chất lỏng ấm áp đầy tanh tưởi nhễu xuống đầy khuôn mặt. Chuuya, lần nữa bất tỉnh.
Người ngất căn bản không thể ngồi thẳng được, có lẽ may mắn một điều, cậu là gục xuống hẳn qua bên trái chứ không phải gục lúc ngồi thẳng. Dazai vì vậy mà phải nghiêng người theo.
Hắn sắc lạnh nhìn mấy nam nhân trước mặt, tóc đen ngắn ngang vai đội chiếc mũ như ở nơi bắc cực lạnh giá không chút ấm áp, bạch sắc tóc dài tới ngang hông rối tới cứ vài cọng lại chỉa ra các chỗ khác nhau.
“Dazai, như này nghĩa là bọn ta là kẻ chiến thắng rồi, nhỉ?”
“Fyodor, còn chưa biết….”
Nam nhân tóc đen nghiêng đầu, đồng tử hắn dãn ra đầy hoang dại, khóe miệng toét ra nụ cười tới tận mang tai:
“Oh, vậy hả? Thế chúng ta mượn bạn ngươi chút vẫn tốt chứ?”
“Hả?!”
Lúc đó, Dazai còn không hiểu. Cho đến khi, nam nhân tóc trắng kia đi đến, cầm tóc cộng sự của hắn kéo người dậy rồi dùng kéo, cắt phăng mái tóc ấy đi.
Mái tóc hoàng hôn hắn yêu, cứ thế lả tả bay xuống đất. Con ngươi ngập tràn sự khó tin chứng kiến tất cả, hắn thấy, miệng người cộng sự bị ép mở. Máu túa ra, cùng với chiếc lưỡi trên tay nam nhân kia.
Giọng nói an ủi hắn bao lần, rời đi trước khi nhận ra. Mọi chuyện diễn ra thật nhanh, thật chóng váng trước cả khi Dazai kịp nhận ra. Ngẩng đầu lên, mắt hắn vô hồn, mày cũng không thèm nhíu nhìn nam nhân tóc đen cười tươi vung vẩy tờ giấy trắng, cuốn sách thế giới.
“Dazai, cảm giác thế nào?”
Không có tiếng đáp trả. Dazai nghiêng đầu, hơi mím môi, cuốn sách thế giới vốn đã là một sự tồn tại khác biệt so với dị năng giả. Sợ rằng khả năng cao hắn cũng sẽ bị ảnh hưởng dễ dàng. Như vậy, phải làm cách nào? Một thứ gì đó, một thứ gì đó có khả năng đem tờ gấy kia đều nhuốm một màu khó viết được chữ.
Bàn tay hắn bị một lực nhẹ lay động, nhướn cao mày, Chuuya tỉnh rồi? Nhanh như vậy? Hắn khó khăn quay đầu qua phía đối diện ở một góc độ nhẹ, tránh đụng chạm với người này nhiều gây vết thương ở miệng thêm nặng. Mắt thấy dòng huyết vẫn chảy từng dòng từ trán xuống, đầu Dazai như lóe lên một ý tưởng.
Bất quá, không thể khả thi…
Hoặc, có thể, đổi lại, là Chuuya phải chết.
Lừa lọc và khiêu khích kẻ thù khiến chúng dùng quyển sách, viết lên dòng chữ tách hắn cùng người kia ra. Cơ mà chắc chắn Fyodor không ngốc tới nỗi chỉ trói Dazai không, dòng chữ trên giấy sẽ có điều kiện khiến hắn không thể cử động được.
Chuuya, phải bị lấy thêm một bộ phận nữa rồi nhân lúc chúng không phòng bị mà dùng chính máu mình nhuốm lên trang giấy.
Đây là cách khả thi nhất hiện tại.
Thế nhưng, Dazai không muốn dùng cách này, bằng bất kì giá nào. Phải có một cách khác, cái nào cũng được, không phải cách này!
Trước khi đại não hắn có thể tìm được cách nào tốt hơn, Chuuya như biết được suy nghĩ của Dazai, thực hiện luôn phương án kia.
Cậu mở miệng, dùng chính máu mình nhổ vào mặt kẻ thù. Từ cái cắt lưỡi kia, khoang miệng sớm đã tanh tưởi nhớp nháp toàn là huyết khó chịu cực độ, chỉ muốn ói ra giờ như được giải thoát. Chuuya hé mắt, nhếch môi cười khinh bộ dáng hiện tại của hai nam nhân kia.
Và, đúng như kế hoạch ban đầu của Dazai, hai người thực sự bị tách ra.
Mà, người đội chiếc mũ Fedora ấy, lại bị móc mất con mắt của mình như cái giá cho hành động kia.
Xúc cảm đau đớn khủng khiếp, cảm giác muốn ôm chặt lấy miệng vết thương lại chẳng thể làm gì. Chuuya đột ngột thấy thật buồn ngủ, muốn ngủ một giấc. Cơ mà, phải xong việc trước đã!
Thật không thể hiểu nổi, ngũ quan chúng nhắm tới là mắt có nghĩa may mắn hay xui xẻo. Chuuya không còn thấy đường nữa, quá khó khăn để biết được trang giấy ấy đang ở đâu. Lại được phước một điều, nam nhân cầm trang giấy đang ngay trước mắt cậu.
Vì thế, cậu thành công, nhờ vài mấy thanh âm kia, Chuuya hoàn toàn chắc chắn. A, thật mệt quá. Giờ thì cậu có thể nghỉ ngơi rồi…
Nam nhân mặc áo gió cát sa đứng dậy, mái tóc rủ xuống che mất biểu cảm, hắn cầm súng, đem đầu của nam nhân tóc trắng kia chuẩn xác nhắm nổ ngay thái dương.
Đoàng!
Huyết sắc mê người bắn tung toét lên khắp không gian.
Dazai ngẩng đầu, đồng tử mất ánh sáng tựa thuở ban đầu ngày còn ở Mafia Cảng. Tiêu cự mất đi, hắn vô hồn nhìn kẻ địch bằng con ngươi lóe sáng biến cả màu nâu thẳm thành hổ phách.
Hắn hiện tại nhìn như ác quỷ năm nào, lại đáng sợ hơn hẳn so với thứ quái vật ngày ấy. Hiện tại, ai muốn cản hắn đều không có khả năng.
“Nè, giá treo mũ, ngươi quả nhiên quá rách việc! Đem mình tự nguyện biến thành cái bộ dạng kia. Nhìn đi, nhìn đi, giờ ngươi đã mất cả lưỡi và mắt rồi đó! Tốt nhất nên làm con chó nhỏ ngoan ngoãn, chờ ta đem ngươi về chỗ Yosano! Trước đó, ta sẽ khiến chúng giống như ngươi, để bồi tội, nhỉ? Cho nên, ráng mà chịu, đừng có chết đấy!”
_____________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Đột nhiên thấy cái chap này nhảm kinh! :v

