[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 74


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Abraxas đóng cửa, vung tay biến ra một cái ghế dựa, nhìn Lucius, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu. Vì thế, im lặng kéo dài.

Bên cạnh, Lucius ngồi ngay ngắn chờ Abraxas dạy bảo, kết quả đợi lâu thật lâu cũng chẳng thấy Abraxas mở miệng nói gì. Tò mò nhìn qua, phát hiện, Abraxas…..cơ bản là không nhìn cậu, ánh mắt như đang bay về phương trời nào ấy.

Lucius bất lực nhìn Abraxas trơ trơ không có ý định mở miệng đứng đó, đành phải mở lời trước: “Phụ thân đại nhân, đã trễ thế này ngài tìm con có việc gì sao?”

Nghe thấy giọng nói của Lucius, Abraxas dời ánh mắt về lại Lucius, bình tĩnh mở miệng. Nhưng ai có thể nghĩ rằng lòng hắn bây giờ đang vô cùng rối rắm chứ “Lucius, ta và Chúa tể Hắc ám từng là bạn học cùng năm.”

Trong đầu Lucius lập tức xuất hiện thêm rất nhiều dấu chấm hỏi, cực kỳ khó hiểu với việc Abraxas bỗng nhiên nhắc lại thời đi học của mình.

Nào biết, Abraxas chẳng giải thích gì, chỉ thở dài, rồi nói với Lucius: “Lucius, có phải con rất tò mò chuyện của ta và mẹ của con không?”

Lucius cúi đầu yên lặng, bình tĩnh thật lâu mới gật nhẹ, thanh âm nặng nề làm Abraxas vốn đã chột dạ, giờ còn chột hơn nữa: “Vâng….”

“Khụ” Abraxas đứng lên, đi đến bên cạnh Lucius, xoa đầu cậu “Có phải rất muốn biết mẹ con là ai không?”

Tuy rằng trong lòng đang ngạc nhiên cực độ với động tác thân mật của Abraxas, Lucius bỏ qua khó hiểu trong đầu mình, gật mạnh. Cậu biết Abraxas không nhất định sẽ nói là ai, nhưng cậu không muốn từ bỏ cơ hội này chút nào.

Lucius, cậu lo quá rồi, hôm nay Abraxas đến tìm cậu là vì nói với cậu ai là mẹ của cậu mà. Mặc kệ cậu có muốn biết hay không, hắn ta đều sẽ nói cho cậu.

“Hồi còn đi học, quan hệ của ta và Chúa tể Hắc ám rất tốt….”

Lucius gật đầu, trong lòng có vài suy đoán. Không nhẽ Chúa tể Hắc ám cũng thích mẹ của cậu? Nhưng cuối cùng mẹ cậu vẫn bị phụ thân cướp về? Cho nên, phụ thân đại nhân mới nghiêm khắc cấm không cho cậu tiếp cận Chúa tể Hắc ám?

Thì ra, phụ thân đại nhân và Chúa Tể Hắc Ám là tình địch nha. Nhưng mà, mẹ của cậu đẹp đến thế sao? Làm cho hai người đàn ông điêu đứng như thế…..

Hiển nhiên, Abraxas không biết mớ suy nghĩ hiện tại trong lòng Lucius, nếu biết….Lucius hiện tại….khẳng định endgame rồi.

“Ta và Chúa tể Hắc ám đã từng thích nhau….” Abraxas nhìn Lucius không có phản ứng gì, nói tiếp: “Lucius, mẹ của con….là Chúa tể Hắc ám….”

Lucius đơ người, cậu ngu rồi, cứ như có ai đó ném cho cậu một trái bom nguyên tử vậy, đã thế trái bom đó còn ‘bùm’ một cái, san phẳng tâm trí cậu thành bình địa.

Lucius há miệng, hồi lâu vẫn không nói được lời nào, hiện tại Lucius đã đánh mất khả năng ngôn ngữ của mình rồi….

Abraxas nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Lucius, lo lắng trong lòng, tin tức vừa rồi của hắn sẽ không biến con trai thông minh của hắn thành tên ngốc chứ?

Ít nhất, năng lực thừa nhận của Lucius còn khá tốt, cuối cùng cậu cũng lấy lại được giọng nói của mình….

“Phụ thân đại nhân….Nói như vậy, con là…. do Chúa…..sinh ra?” Lucius hiện tại đã không còn có thể nói mấy chữ ‘Chúa tể Hắc ám’ ra khỏi miệng nữa rồi.

“Tại sao…..Bây giờ ngài lại nói cho con……” Tại sao không đợi con tốt nghiệp rồi hẵng nói?! Bây giờ đột nhiên lại nói cho con mẹ của con là nam, hay là vì Chúa tể Hắc ám lại trỗi dậy lừng lẫy ở Anh quốc…….Trái tim mong manh Lucius thật sự không chịu nổi a!!

“Khụ” Abraxas ho nhẹ, quay đầu sang chỗ khác “Hiện tại Tom đang ở trang viên Malfoy, ngày mai con có thể nhìn thấy em ấy. Vì muốn ngày mai không có chuyện gì xảy ra, nên ta nghĩ nên nói trước cho con.”

Lucius hạn hán lời nhìn Abraxas, phụ thân đại nhân, ngài thật sự không nghĩ đến vấn đề con trai của ngài còn quá nhỏ, không thể tiếp thu được tin tức khủng bố thế này sao?

“Lucius, nghỉ ngơi đi, ngủ ngon.” Abraxas xoa xoa đầu Lucius, cho cậu tự tiêu hoá tin tức này.

“Ngủ ngon, phụ thân đại nhân….” Lucius hữu khí vô lực chúc Abraxas ngủ ngon, nhìn hắn đóng cửa rời đi, xoay người ngã lên giường, lấy gương hai mặt ra.

“Leonard….”

Sáng sớm hôm sau, vì năng lực kiềm chế của Salazar khá tốt, nên Ansel vẫn có thể xuống giường bay nhảy. Nhưng mà động thái chờ người ta thay quần áo dùm cho này….Ansel quả là chỉ huy Salazar đến nghiện rồi, mà Salazar lại không nỡ khiến y mệt….vì thế cam tâm tình nguyện làm bảo mẫu của Ansel.

Bồi y ăn, bồi y chơi, bồi y uống, bồi y ngủ, bảo mẫu như vậy có đào xuống đến lõi trái đất cũng không thấy! Hơn nữa lại còn vô cùng đẹp trai, bonus điểm!!

Vốn dĩ Ansel cho rằng thời gian rời giường của mình tương đối sớm, kết quả vừa mới cùng Salazar vào phòng ăn đã thấy Lucius phờ phạc ngồi một cục ở đó, dưới mắt còn có quầng thâm đen thui, trông có vẻ như đã ngồi đó rất lâu rồi, làm trong lòng Ansel có chút cảm giác thất bại.

Nhưng mà, bộ dạng này của Lucius khiến Ansel sinh chút tò mò. Từ trước đến giờ Lucius vẫn luôn coi trọng dung mạo của mình, không ngờ còn có thể tiều tuỵ như thế xuất hiện trước mặt mọi người, chẳng nhẽ đã có vụ gì xảy ra mà y không biết sao?

Vì thế, Ansel nhào lên, vận dụng trí thông minh của mình đi lừa Lucius lấy thông tin, thoả mãn tinh thần hiếu học của bản thân.

“Lucius, buổi sáng tốt lành nèeee.” Kéo dài âm cuối, vừa nghe đã biết tâm trạng đang rất tốt, vui vẻ chào hỏi Lucius.

Đau khổ của người khác là niềm vui của bản thân, câu này đang rất phổ biến, làm sao Ansel có thể quên chứ. Tuy rằng đau khổ của Lucius không phải do y gây ra, nhưng cái này không thể ngăn cản y lấy nó làm niềm vui.

“Chào buổi sáng, Ansel.” Lucius hữu khí vô lực đáp lời Ansel, khí chất quý tộc trên người cậu hiện chỉ còn 40%, 60% kia bốc hơi tự bao giờ rồi.

Ansel ngồi bên cạnh Lucius, tò mò dùng ngón tay chọt chọt cậu, chờ đến khi Lucius quay đầu lại nhìn mình, mắt loé lên hỏi: “Lucius, Lucius, có thể nói cho tôi biết cậu bị làm sao không? Nhìn sắc mặt cậu không tốt lắm?”

“Không sao” Lucius nhích xa khỏi Ansel “Có lẽ là do ngủ không ngon thôi.”

Phải biết rằng, giây phút Ansel chọt Lucius, ánh mắt Salazar đã ghim thẳng vào cậu. Làm cho Lucius đã chịu đủ loại tra tấn, không chịu nổi ánh nhìn chằm chằm đó của Salazar, vội vàng né xa Ansel ra, tránh cho bản thân vì y mà gặp họa.

Merlin trên cao, hiện tại cậu đã dính xui rồi, không có nhu cầu tăng chỉ số xui xẻo của mình.

Nhận thấy ánh mắt uy hiếp của Salazar, Ansel trừng mắt liếc hắn một cái. Như đang nói: Lão sư, người đang cản trở em tìm hiểu thông tin đấy!!

Salazar trực tiếp ngó lơ, dục vọng chiếm hữu của Salazar với Ansel cũng không phải chỉ mới ngày một ngày hai, không ai được phép thân cận với y, cho dù là con cháu cũng không. Nếu không, lúc đó hắn làm sao lại ném Abraxas cho Hufflepuff nuôi chứ.

Sau khi cảnh cáo Salazar không được cản trở mình xong, Ansel lần thứ hai xáp lại “Lucius, cho dù có ngủ không ngon cũng không thể nào thành ra như vậy được nha, hơn nữa không phải cậu có độc dược mỹ dung sao? Rốt cuộc đã có chuyện gì thế, ngay cả hình tượng của bản thân cũng không quan tâm?”

Lucius chú trọng bề ngoài của mình như thế, làm sao có thể để người khác thấy vẻ mặt tiều tuỵ nghiêm trọng thế này của mình chứ. Nhất định là đã xảy ra chuyện bự chảng gì đó, làm cho tinh thần Lucius sụp đổ!

Nghe được mấy câu của Ansel, Lucius quả nhiên hơi do dự “Ừm….Ansel….”

Bắt được do dự của Lucius, hai mắt Ansel sáng lên, nhanh chóng chụp lấy thời cơ “Lucius, cậu cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói cho người khác, thề với Salazar Slytherin!” (Và ngày hôm sau, chuyện này cả trường không ai không biết)

Salazar liếc Ansel đầy ý vị, bị Ansel ngó lơ.

Lấy danh nghĩa Salazar Slytherin ra thề nha…… Salazar Slytherin đang ngồi đây, y thề là thề mần sao?!!

Nhưng mà, trong lòng Lucius, vị trí của Salazar Slytherin ngang hàng với Merlin. Thậm chí, Salazar trong lòng Lucius còn nhỉnh hơn Merlin chút đỉnh.

“Ansel, tôi….. là….do Chúa tể Hắc ám sinh…”

Ansel sửng sốt một chút, như đang chờ Lucius nói câu tiếp theo, kết quả chờ mãi chờ mãi, cũng không thấy Lucius nói gì tiếp “Chỉ thế thôi?”

Lucius nghi hoặc nhìn Ansel “Thế thôi không được sao? Tôi thế mà do Chúa tể Hắc ám sinh, Chúa tể Hắc ám nha, phụ thân ngài ấy…. với Chúa tể Hắc ám….”

Vừa nghe Lucius đang đau đầu vì chuyện này, Ansel lập tức hết hứng nhiều chuyện, nhẹ nhàng nằm dài ra bàn, thành ý an ủi Lucius “Lucius, không sao đâu, năm nhất tôi đã biết cậu là do Chúa tể Hắc ám sinh rồi, cậu không cần quá lo lắng đâu, Chúa tể Hắc ám, ừm, cũng đẹp trai lắm đấy.”

Nhìn bộ dạng này của Ansel, Lucius nghiến răng nghiến lợi, đương nhiên cậu không lo cái vấn đề đó!!! Làm như cậu chưa thấy Chúa tể Hắc ám bao giờ vậy!! Nhưng mà, từ năm nhất đã biết?!!

“Vì sao cậu không nói cho tôi!”

“Cậu không hỏi tôi” Ansel nhìn Lucius vô tội, cứ như đang chỉ trích cậu vô cớ kiếm chuyện “Cậu không hỏi, vì sao tôi phải nói? Với lại lúc ấy tôi cũng có biết cậu không biết đâu.”

Lucius bị Ansel làm cho nhức não, cuối cùng xua xua tay “Ansel, cậu đừng nói nữa, cậu càng nói, đầu tôi càng đau.” 

HẾT CHƯƠNG 74

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 73


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Buổi tối, Lucius là người duy nhất rời phòng để ăn. Salazar và Abraxas có gia tinh dọn bữa tối lên tận phòng, nên bọn họ sẽ không xuống đây.

Lucius ra khỏi phòng, tròn mắt nhìn bàn cơm thịnh soạn không một bóng người. Này….. là phụ thân dắt Chúa tể Hắc ám bỏ trốn? Hay là Chúa tể Hắc ám cắp phụ thân cậu cao chạy xa bay rồi?

Lucius thở dài, ngồi xuống chỗ của mình im lặng dùng bữa. Quên đi, thân làm con trai, cậu không nên can thiệp vào vấn đề của phụ thân làm gì, cứ ăn no trước, sau đó về phòng làm bài tập.

Gia tinh đặt bữa tối lên bàn và lặng lẽ rời khỏi. Xốc chăn lên, Salazar khoác áo sơ mi, bước xuống giường bưng khay.

Ansel rã rời nằm trên giường, nhìn bộ dạng ít vải của Salazar, khẽ hừ một tiếng, nếu y đã không hơn được Salazar ở phương diện body thì y sẽ áp đảo phương diện khác! Tiềm năng của con người là dương vô cực!

Vì thế, Ansel ngâm nga, nói móc Salazar “Hừ, cuồng khoe thân, não của anh bị tinh trùng xâm lăng rồi hay gì? Quên mất mình là phù thuỷ, ngu ngốc.” Hai chữ ‘ngu ngốc’ này Ansel cũng chỉ thầm nói trong lòng, y không dám nói thẳng mặt hắn. ←← Ví dụ điển hình cho đã yếu rồi còn ra gió.

Salazar không thèm để ý mấy từ ngữ đâm chọt của Ansel, biết Ansel vẫn chưa load được, nên hắn rộng lượng không so đo với y. Đợi ngày nào đó đòi hết vốn lẫn lãi là được.

Bê khay leo lên giường, ôm Ansel vào lòng, dùng nĩa ghim một miếng thịt nướng thơm phức, quơ quơ trước mặt Ansel “Al, đói không? Muốn ăn chứ?”

Ansel cắn răng trừng Salazar, nhảm nhí! Làm sao không đói được, ngoại trừ bữa sáng, hôm nay một miếng bánh y cũng chưa được gặm đã bị tên cầm thú này đè lên giường cày cuốc cả một ngày!!

Ansel há miệng muốn cắn, kết quả động tác Salazar nhanh hơn, nhanh chóng đưa miếng thịt lên miệng nhai nhai, động tác này làm cho Ansel đã tức rồi còn tức hơn.

“Lão sư!” Ansel tức giận phản đối “Em đói!!”

Salazar không để ý gật đầu, chỉ là không có phản ứng gì “Ta biết, ta biết Al đói rồi.”

Ngay sau đó đổi giọng, thiếu đánh cười cười nhìn Ansel “Muốn ăn phải không? Thế tự mình ăn đi.”

Ansel nhìn Salazar, uỷ khuất. Bị tên trứng thúi này chèn ép cả ngày, bây giờ muốn ăn cũng không xong, thật sự là….Merlin, sao lúc người rời đi không thuận tiện mang tên này đi chung cho vui luôn chứ hả!!

Ansel buồn bực, đau lòng, ấm ức. Quay đầu hung hăng cạp một phát lên vai Salazar. Chờ đến khi phát tiết hết ức chế trong lòng, mới ngạo kiều quay đầu qua chỗ khác, không thèm để ý đến Salazar trứng thúi nữa.

“Hừm.” Salazar cảm nhận được đau đớn trên vai, không cần nghĩ cũng biết, Ansel dùng bao nhiêu lực “Al, xem ra em còn khoẻ chán nhỉ, chúng ta làm gì có ích đi? Thể dục thể thao chẳng hạn?”

Lần này Ansel thông minh, không ẹo tới ẹo lui nữa, với mấy câu khiêu khích của Salazar xù lông lên “Salazar Slytherin! Ngày mai em còn muốn xuống giường đi lại đấy!!”

Chứ không phải là như bị liệt, cả ngày phơi bụng trên giường!! Chỉ là, Ansel, hình như cậu nên suy xét tình hình một chút…….Chậc……

Salazar cười cười, hôn lên mặt Ansel một cái, hắn cũng chỉ hỏi chơi thôi. Tuy rằng rất muốn làm như vậy nhưng Ansel…Hiện tại còn khá nhỏ, cho nên Salazar chỉ là muốn chọc Ansel xù lông thế thôi.

“Ngoan, ăn đi, ta đút em.” Biết Ansel thật sự đói rồi, Salazar cũng ném hứng thú trêu chọc của mình sang một bên, toàn tâm toàn ý đút Ansel ăn.

Ansel “Aaa” một cái, mở miệng ngoạm thức ăn Salazar đút, nhìn biểu cảm dịu dàng đến sắp vắt ra nước của Salazar, hơi lúng túng đỏ mặt nói “Lão sư, em có thể tự ăn….”

Salazar nhướng mày, trầm trầm nói “Al, có phải em không muốn ăn nữa không? Bụng ta còn đói đấy.”

Ansel nhìn đôi mắt hơi loé lên của Salazar, không dám cựa quậy, Salazar đút gì, y ăn đó. Cuối cùng, không thèm kiêng nể trực tiếp chỉ huy Salazar đút cái này cái kia cho mình,

Nói tóm lại, Ansel này, tuyệt đối không thể cưng chiều quá được!

“Abra, anh đã giải thích gì với Lucius?” Bị Abraxas đánh thức, được Abraxas giúp dựa đầu vào gối, tò mò hỏi.

Abraxas nghiêm túc đút Riddle ăn, ngẩng đầu cười “Lucius không hỏi, anh cũng chưa nói.”

Nhìn bộ dạng trốn được ngày nào hay ngày đó của Abraxas, Riddle trầm mặc, sắc mặt cứng ngắc “Abra, đừng nói là anh…có ý định giấu nó luôn nhé.”

“Sẽ không” Abraxas cẩn thận cắt nát bò bít tết, dùng muỗng đút Riddle “Chờ sau này tìm lúc thích hợp rồi giải thích với Lucius.”

Mắt Riddle nhìn chằm chằm cái muỗng trong tay Abraxas, nghiến răng nghiến lợi nói “Abra, tôi không phải con nít!

Dằm nát như thế, ngay cả nhìn anh còn không muốn, huống chi là nuốt!!

“Hử” Abraxas khó hiểu nhìn qua dĩa bò, trên mặt có chút xấu hổ “Khụ khụ…. không phải… anh sợ em không ăn được đồ cứng.”

“Tôi tin rằng răng của mình vẫn còn rất tốt!” Riddle giật cái nĩa, cách ly mớ đồ ăn bị Abraxas làm ô nhiễm.

Abraxas uất ức, hắn tốt bụng giúp đỡ, thế mà lại bị ghét bỏ……

Riiddle dừng động tác, nghiêng đầu ném cho Abraxas một vấn đề “Abra, tuy rằng hiện tại tôi đang…..” Thứ lỗi cho anh, anh thật sự không muốn nói cái từ đó ra! “Nhưng mà, nghe bác sĩ của St. Mungo nói, hoạt động nhiều chút tốt hơn.”

Abraxas trẻ con chớp chớp mắt, vươn tay sờ sờ cái bụng ba tháng của anh, sau đó gật đầu. Đối với mấy người có chuyên môn, Abraxas rất tin tưởng.

“Cho nên” Riddle xấu xa cười, “Anh vẫn nên suy nghĩ làm sao ngày mai có thể giải thích với Lucius về việc tại sao một Chúa tể Hắc ám đang mang thai lại có mặt ở trang viên Malfoy đi.”

Nói xong, vui vẻ tận hưởng bữa tối của mình, vứt Abraxas đã hoá đá sang một bên. Đặc quyền của Chúa tể Hắc ám là gì? Đó là ném vấn đề của mình cho cấp dưới, cho thuộc hạ đi giải quyết dùm. Đương nhiên, điều này hoàn toàn có thể áp dụng với bạn lữ.

Abraxas cứng đờ, hắn còn đang mừng thầm vì không cần đối mặt với ánh mắt phức tạp của Lucius, hiện tại……..quả thật: Tránh được mùng một, nhưng không thoát được mùng năm mà. Là ai nghĩ ra câu này thế, hắn nhất định phải đi thắp một nén nhang mới được!

Hắn nhìn sang Chúa tể Hắc ám, trong lòng rối rắm, nếu biết có ngày này hắn đã không nói với Lucius rằng mẹ của nó đã qua đời sau khi nó sinh ra. Mà nói rằng, Chúa tể Hắc ám là mẹ của con đấy, chờ đến khi ma lực trở nên mạnh mẽ hơn thì đi tìm mẹ con!

Một lời nói dối phun ra, thì một đám khác cũng không biết từ đâu chạy đến, giống tuyết mà bao phủ xung quanh hắn, cuối cùng, tự mình vùi mình trong trái cầu ba xạo này luôn.

Abraxas đau đầu, làm sao giải thích với Lucius bây giờ, đây là một vấn đề rất nghiêm trọng.

Vốn dĩ Riddle cũng khá vui vẻ, chỉ là, cả tối Abraxas vẫn luôn duy trì tình trạng này, làm trong lòng Riddle có chút áy náy.

“Abra, nếu không……..Tôi về trang viên Voldemort nhé, có gia tinh hẳn là không sao đâu.” Không thể không nói, Riddle cậu rất có tố chất làm hiền thê đấy…………. Còn chưa gả đó, mà đã bắt đầu nghĩ cho Abraxas rồi.

“Không cần” Abraxas cười, đứng dậy ịn lên trán Riddle một nụ hôn “Tom, một mình em ở trang viên Voldemort anh không yên tâm, anh hiểu Lucius, hẳn là sẽ không có…..ừm, phản ứng nào quá khích đâu.”

Thấy Abrxas muốn rời đi, Riddle vội vàng níu tay hắn lại “Abra, hiện tại anh muốn đi đâu?”

“Đi tìm Lucius, sớm muộn gì cũng phải nói, hiện tại cho Lucius một buổi tối để tiếp thu đi” Abraxas vén tóc mái có chút chướng mắt của Riddle lên, đối diện vối đôi mắt đỏ của anh, khoé miệng kéo lên nụ cười dịu dàng “Tom, mong lần này em sẽ sinh cho anh một công chúa nhỏ.”

Nói xong Abraxas nhanh chóng chuồn đi trước khi Riddle xù hết lông lên, tránh cho mình gặp tai ương.

Đến trước của phòng Lucius, Abraxas hít một hơi, sau đó mỉm cười, thì ra hắn cũng có lúc không dám đối mặt với con trai của mình….thật là…….nói gì bây giờ, haizzz.

Abraxas nhẹ nhàng gõ cửa phòng, nói: “Lucius, là ba, ta có thể vào hay không?”

Trong phòng yên lặng một lát, sau đó mới nghe Lucius lên tiếng “Phụ thân vào đi.”

Abraxas mở cửa, nhìn Lucius đang ngồi trên bàn viết gì đó, trên mặt có chút ngượng ngùng “Lucius, không quấy rầy con chứ?”

Về phía Abraxas có hơi chột dạ, là vì mình đã giấu diếm thân phận của Lucius, làm cho Abraxas khi đối mặt với Lucius……..trong lòng có chút……khụ khụ………..

HẾT CHƯƠNG 73

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 72


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Đối với việc Abraxas không đến đón mình, Lucius đã sớm quen rồi, đi học nhiều năm như thế (mới có 3 năm à), số lần Abraxas đón cậu chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Không thể trách Abraxas không đủ tư cách làm phụ thân , chỉ trách…… năm cậu sinh ra hơi không hợp phong thuỷ ……..

Sau khi tàu tốc hành Hogwarts đến sân ga 9¾, nói thêm mấy câu nữa với Leonard, Lucius liền khởi động khoá cảng về trang viên Malfoy. Nhìn trang viên nửa năm rồi chưa về, Lucius thở dài, không biết phụ thân cậu bây giờ đang làm gì.

Vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn như bãi chiến trường. Lucius đứng hình, phản ứng kích động hơn so với hai người Ansel và Salazar nhiều, vội vàng rút đũa phép trong người ra, cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh, một khi phát hiện bất kỳ điều gì khác thường, có lẽ thần chú tiếp theo bắn ra từ đầu cây đũa phép đó sẽ là Lời nguyền không thể tha thứ. Sau khi phát hiện không có dấu hiệu bất thường, Lucius mới nhẹ nhõm thở phào, nhưng vẫn không dám buông đũa phép xuống.

Cất đũa phép vào, ai biết chuyện gì có thể xảy ra sau đó chứ.

Sau khi không nhận thấy được bất kỳ dấu hiệu dị thường nào, Lucius vội vàng triệu hồi gia tinh của trang viên hỏi tình hình hiện tại “Dora!”

Nghe Lucius gọi, một con gia tinh nhanh chóng xuất hiện trước mặt Lucius, cúi người cung kính trả lời “Cậu chủ.”

“Có chuyện gì xảy ra với phòng khách vậy?!” Ngữ khí Lucius nghiêm khắc, đẩy tất cả trách nhiệm cho gia tinh, nghĩ rằng chúng không chịu dọn dẹp lại phòng khách. Còn về phần Abraxas, Lucius lại không nghĩ nhiều, ai có thể tưởng tượng được phòng khách thành như vầy là do hai người Abraxas và Riddle làm chứ. Mà có lẽ hiện tại Lucius còn chưa biết, Chúa tể Hắc ám đang ở đây…..

Nghe được câu hỏi nghiêm khắc của Lucius, đôi mắt tròn vo của nó tức khắc ngập nước, không chờ Lucius phản ứng đã chạy lại đập đầu vào tường, khóc sướt mướt làm Lucius vô cùng đau đầu “Dora là gia tinh hư, Dora là gia tinh hư! Dora không thể trả lời câu hỏi của cậu chủ, Dora không thể thu dọn lại phòng khách, Dora là một con gia tinh hư!!”

Từng tiếng đập tường cùng khóc lóc của gia tinh vang lại đều góp phần làm cho Lucius đau đầu hơn, vì muốn đầu mình không kêu ong ong thêm nữa nên vội vàng nói: “Dora, dừng lại!”

Nghe Lucius nói, con gia tinh cuối cùng cũng ngưng tự phạt, cúi đầu khóc lóc, chờ chỉ thị tiếp theo của Lucius.

Lucius day day trán, nhớ lại mấy câu khi nãy của gia tinh cũng hiểu một chút tình hình. Xem ra phòng khách thành ra vầy không phải lỗi của gia tinh mà do phụ thân hạ lệnh, nhưng vì sao ngài lại không cho gia tinh thu dọn? Chẳng nhẽ là vì muốn che giấu người khác, khiến mấy thuộc hạ của Chúa tể Hắc ám lơi lỏng phòng bị với trang viên Malfoy?

Chậc, Lucius này, cậu đi sai đường mất rồi…..

Khi Lucius vừa về trang viên Malfoy, Abraxas đã cảm nhận được, hắn nhìn Riddle trong lòng, cúi đầu nói: “Tom, Lucius về rồi.”

Nghe được câu nói của Abraxas, khoé miệng Riddle khẽ giật giật, trốn tránh bằng cách nhắm mắt giả vờ ngủ “Bây giờ tôi cảm thấy hơi mệt, anh tự giải thích với Lucius đi.”

Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đối mặt với con trai mình đâu. Cho nên nhiệm vụ nhỏ này giao cho anh vậy, Abra….

Abraxas nhìn Riddle bắt chước đà điểu, nhún vai, cẩn thận kê gối mềm ra sau lưng anh, trước khi đi bỏ lại một câu, giọng điệu vui suớng khi người gặp hoạ “Mong trái tim thằng bé đủ kiên cường.”

Nghe câu nói của Abraxas, sắc mặt Riddle xám xịt, một trái tim có thể kiên cường đến mức nào? Chúa tể Hắc ám ở Anh là một sự tồn tại hoàn toàn có thể doạ nhóm phù thuỷ sợ quéo người….mà hiện tại….cái người vừa nghe danh thì mật đã bốc hơi kia là mẹ mình……thậm chí, mẹ của mình còn là nam….Abra, anh có chắc trái tim của Lucius….thật sự có thể chịu đựng nổi cú sốc này sao?

Lucius bên này sau khi cho gia tinh rời đi, đang chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi, nhân tiện hỏi nguyên nhân phòng khách bị phá hư thì thấy Abraxas từ trên lầu đi xuống.

Lucius lập tức bỏ hành lý trên tay xuống, cung kính cúi người “Phụ thân đại nhân, con đã về.”

“Ừ.” Abraxas gật đầu, nhìn biểu cảm bình tĩnh của Lucius, không hề có chút thắc mắc nào với bải chiến trường trong phòng khách, trong lòng không biết nên vui hay nên buồn. Vui là vì hắn không cần phải giải thích vì sao phòng khách lại thành phế tích. Còn buồn là vì Lucius, tại sao một chút tò mò con cũng không có chứ……..

Nhưng mà, nếu Lucius không muốn hỏi, thì hắn cũng sẽ không chủ động gợi đề tài này lên, chờ đến khi nào hắn chuẩn bị tâm lý giải thích mọi chuyện với Luicus đi rồi tính. Đến lúc đó không biết trên mặt Lucius sẽ là biểu cảm gì nhỉ. Abraxas nham hiểm cười trong lòng.

“Học kỳ này thế nào?” Abraxas tuy hỏi như vậy nhưng cũng không quá lo lắng. Có Salazar và Ansel ở đó, Lucius không thể nào bị Dumbledore làm khó được, huống chi….Còn có một con sư tử thuần chủng bên cạnh, làm sao Lucius có thể bị người khác khi dễ được chứ.

Chỉ là…. Nếu Lucius thật sự không có cảm giác với Narcissa Black, vậy hắn vẫn nên nghiên cứu làm sao có thể từ hôn mà không phật lòng ai đi.

Có con trai rắc rối quá…..một đứa là đủ rồi, mong đứa nhỏ trong bụng Riddle lần này là con gái.

“Mọi việc đều ổn, quán quân Quidditch năm nay vẫn là Slytherin” Lucius cung kính, không tìm được một chút hành động không thích hợp nào, chỉ có cử chỉ quá mức cung kính “Phụ thân đại nhân, nếu không còn việc gì nữa, vậy con về phòng trước đây.”

“Ừ, đi đi.” Abraxas thở phào nhẹ nhõm, xem ra trái tim con trai mình rất kiên cường, phòng khách loạn như vậy nhưng cũng không có chút tò mò hay lo lắng, sau này tìm thời cơ thích hợp nói sự thật với nó vậy.

Lucius nhấc hành lý, đi lên cần thang, đến khi bóng người sắp khuất, đột nhiên quay về phía Abraxas thành khẩn nói: “Phụ thân, tuy con không biết nguyên do vì sao, nhưng mà…phòng khách cứ vậy cũng không phải là một ý hay đâu ạ.”

Nói xong, biến mất sau ngã rẽ.

Abaraxs không nói gì nhìn xung quanh, cuối cùng thở dài, Lucius nói đúng, phòng khách cứ thế này sẽ làm cho khách đến cảm thấy mình không được tôn trọng.

“Dora, Domui!”

“Chủ nhân!”

“Thu dọn phòng khách đi, khôi phục nó về như ban đầu” Abraxs dừng một chút “Đồ trang trí cứ lựa mấy thứ ta mua vài ngày trước.” Riddle vẫn đang trong thai kỳ, tính tình còn bất ổn, vẫn cứ bày mấy thứ đó ra cho em ấy trút giận trước đi.

“Vâng, thưa chủ nhân!”

Hai gia tinh hưng phấn bắt đầu dọn dẹp, chúng nó ngứa mắt muốn ra tay dọn lại phòng khách lâu lắm ròi, nếu không sẽ làm cho khách khứa nghĩ gia tinh trang viên Malfoy lười biếng mất. Nhưng chủ nhân vẫn không cho tụi nó thu dọn, bây giờ tốt rồi, tụi nó nhất định sẽ làm cho phòng khách còn lộng lẫy hơn trước kia!

Abraxas nhẹ nhàng thở ra, quay gót trở về phòng. Vừa mở cửa thấy Riddle đã tựa vào gối ngủ mất, khoé miệng hắn kéo lên nụ cười sủng nịch. Chậm rãi bước qua, từ từ đặt cơ thể Riddle xuống giường, đắp chăn, vừa chuẩn bị đến thư phòng xem văn kiện một chút, tay áo đã bị Riddle trong chăn nắm lấy kéo kéo.

“Abra, đừng đi…”

Câu nói vô lực từ miệng Riddle, anh cau mày, như là mơ thấy mấy chuyện không vui.

Nhìn Riddle như vậy, Abraxas cảm thấy lòng mình ẩn ẩn đau, vươn tay kéo ghế dựa lại, nắm chặt bàn tay của anh trong tay mình, ngồi xuống ghế.

Một tay nắm lấy tay Riddle, một tay vuốt vuốt đôi chân mày nhăn tít của anh, dịu dàng nói: “Tom ngủ đi, anh sẽ không rời khỏi em, không bao giờ.”

Riddle mơ màng ngủ sau khi nghe mấy câu này, biểu cảm từ từ dịu lại, chân mày cũng thả lỏng, cơ thể không tự chủ xích lại gần Abraxas hơn một chút, cùng với hơi thở đặc biệt của Abraxas, Riddle ngủ càng ngon hơn.

Mà trong căn phòng khác…..nếu cách âm không tốt thì bạn hoàn toàn có thể loáng thoáng nghe được mấy âm thanh khiến người khác mặt đỏ tim đập.

Hai tay Ansel ôm cổ Salazar, trên mặt là một mảng hồng hồng, đau đớn pha lẫn khoái cảm chưa từng có truyền lên từ bên dưới làm Ansel không biết phải làm sao. Mấy âm thanh làm người khác đỏ mặt không tự chủ từ miệng y làm y hận không thể co thành một cục.

Ansel cắn cắn môi, cố gắng không cho thứ âm thanh này thốt ra khỏi miệng nữa, nhưng mà Salazar……không chiều ý y.

Salazar ngậm lấy cánh môi Ansel, khoé miệng hơi cong lên, liếm môi nhìn gương mặt đỏ bừng của người dưới thân, nghiêng đầu khẽ cọ mặt y, giọng nói dụ hoặc “Al, không cần phải kiềm chế.”

“Ưm…” Chỉ hơi lơ là một chút đã phát ra mấy tiếng nỉ non, Ansel trừng mắt nhìn Salazar, dùng sức cắn cắn lên vai hắn “Ưm a….”

Trong phòng, ý xuân dạt dào…….

HẾT CHƯƠNG 72

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 71


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Nghỉ lễ Giáng sinh, vì là người yêu của giáo sư Hogwarts, Salazar, nên Ansel trực tiếp xách hành lý của mình đến trang viên Malfoy bằng thông đạo đặc biệt (ý là mạng Floo á hả, trời, thế nói ngay từ đầu đi, bày đặt đặc với chả biệt), chừa lại chút không gian cho Lucius và Leonard.

Ban đầu Salazar muốn trở về trang viên Slytherin, chỉ là đã bị Ansel trực tiếp bác bỏ.

“Cái gì? Về trang viên Slytherin? Trải qua lễ Giáng sinh chỉ có hai người? Như vậy sẽ cô đơn lắm? Không thích, đến trang viên Malfoy với bọn Abra vui hơn.”

Salazar chỉ nhướng mày, cũng không phản bác gì, hắn đi guốc trong bụng Ansel rồi, mấy ý đồ nhỏ trong lòng y làm sao hắn có thể không biết? Còn không phải là lo chỉ có hai người bọn họ, sợ mình bị hắn ăn mất sao.

Thật ra, trong lòng Ansel còn một bí mật không thể cho ai biết. Đó chính là….Y muốn lấy Salazar về, là cưới vào gia tộc Malfoy ấy, chứ không phải là y gả vào Slytherin….

Salazar và Ansel bước ra khỏi lò sưởi, không hẹn cùng giật giật lông mày, nhìn phòng khách của trang viên Malfoy giờ đây chỉ còn là một đống hỗn độn, không khỏi sinh ra ảo giác mình đến lộn nơi.

Một tay Ansel siết góc áo của Salazar, một bên cẩn thận bước vào mấy chỗ trống, sợ mấy mảnh sứ vỡ vụn dưới đất đâm vào chân.

Salazar mặc kệ y, liếc liếc xung quanh tìm một cái sofa còn nguyên vẹn ngồi xuống, chờ Abraxas giải thích tình hình, trang viên Malfoy rốt cuộc mới trải qua đợt thảm họa gì.

Abraxas rảnh rỗi từ trong phòng đi ra, giật mình nhìn Salazar và Ansel đã đến, sau đó vội vàng đi đến.

“Chủ nhiệm, Al, sao nhanh vậy đã đến rồi?” Hình như tàu tốc hành Hogwarts chỉ mới xuất phát thôi mà?

Ansel cũng không mong đợi Salazar trả lời, chỉ chỉ lò sưởi, tốt bụng giải thích với Abraxas chỉ số thông minh hình như đã bốc hơi bớt đi “Anh và lão sư đến bằng lò sưởi.”

Abraxas gật đầu, vừa muốn nói gì lại bị Salazar đoạt mất quyền lên tiếng “Abra, sao không thấy Tom?”

Từ nãy đến giờ Salazar vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Riddle, nhìn kỹ Abraxas một chút, không phải là hai người lại cãi nhau đấy chứ?

Nhìn ánh mắt trắng trợn của Salazar, Abraxas vuốt mũi cười cười, dường như có chút ngượng ngùng “Ừm, chủ nhiệm, Tom hiện tại em ấy đang …..có thai, nên đang phát giận trong phòng ấy.”

Nghe xong câu trả lời của Abraxas, miệng của Ansel tức khắc biến thành chữ ‘O’, có thai, hai từ này cứ bay vòng vòng trong đầu Ansel.

Salazar hiểu, ông bầu luôn có tâm trạng không tốt, hất cằm chỉ chỉ đống đổ nát bên trong phòng khách “Abra, mấy thứ này đều là do Tom phá?”

Nhưng mà, làm sao Salazar biết ông bầu luôn có tâm trạng không tốt?!!

“Vâng” Abraxas đỡ trán nhìn mớ tàn tích xung quanh, “Vì chỉ cần chỗ này vừa được dọn dẹp xong Tom lại phá tiếp, cho nên con cũng không nói gia tinh dọn lại, để nguyên như thế.”

Salazar gật đầu, nếu đã biết nguyên nhân rồi cũng chẳng cần ngồi trong phòng khách làm chi nữa, đứng lên kéo Ansel về phía phòng bọn họ “Abra, lát nữa Lucius sẽ về, trò suy nghĩ nên giải thích với thằng bé thế nào đi.”

Nói xong, tại ngã rẽ, bóng dáng của Salazar và Ansel biến mất khỏi tầm mắt của Abraxas.

Nghe đến tên Lucius, Abraxas không khỏi đau đầu. Nên giải thích với Lucius thế nào đây? Nói với nó con sắp có thêm một đứa em trai hay em gái? Hay là, Lucius, Chúa tể Hắc ám hiện tại chính là mẹ của con? Hay là, Lucius, con là do Chúa tể Hắc ám sinh?

Abraxas thở dài, cho dù có nói thế nào, có lẽ đều sẽ làm Lucius khó tiếp thu….Chậc, nên về phòng thảo luận hướng giải quyết với Tom thì hơn.

Ansel bị Salazar kéo về phòng, đóng cửa kích động đè Salazar lên giường, cưỡi lên eo hắn, hai mắt lấp lánh nhìn Salazar “Lão sư, người xem Tom có thai rồi kìa.”

Salazar bị động tác này của Ansel làm cho bối rối, tỏ vẻ mình đã biết.

“Lão sư, người xem ngay cả Tom cũng chuẩn bị sinh con cho Abra rồi kìa.” Nhìn Salazar không phản ứng, Ansel không nản lòng lên tinh thần nói tiếp.

Salazar híp mắt nhìn Ansel, đột nhiên bật cười “Al, em nhắc nhở ta như vậy, có phải là cũng muốn sinh cho ta một đứa không?”

Ansel chớp chớp mắt, không phản ứng với câu Salazar vừa nói. Không đúng nha, theo kịch bản, Salazar lẽ ra phải là ngượng ngùng sau đó nói với y Al, nếu Tom chuẩn bị sinh đứa nhỏ cho Abra, vậy ta cũng sinh cho em một đứa.

Lão sư, người tự ý sửa lời thoại, đây là một hành vi rất trái đạo đức!!

“Lão sư, là người sinh cho em, không phải em sinh cho người!!” Đôi mắt tròn vo của Ansel trừng Salazar, thuận đường lôi Riddle ra làm ví dụ, ý đồ thuyết phục Salazar “Lão sư, người xem, Tom cũng đã có một nhóc con họ Malfoy rồi, chẳng nhẽ người không muốn sinh cho em một đứa sao?”

Salazar cười nhẹ, lợi dụng chiều cao lật ngược Ansel lại dưới thân “Al, nếu nói đến sinh con, em cũng nên sinh một đứa họ Slytherin.”

Salazar vươn tay nghịch nghịch sợi tóc Ansel, kề môi bên tai Ansel dụ dỗ: “Al, sinh một đứa cho lão sư được không?”

Vốn dĩ Salazar muốn chờ sau khi Ansel tốt nghiệp mới suy nghĩ đến vấn đề con cái. Nhưng mà, hình như Ansel sắp chờ không nổi nữa rồi, là lão sư, hắn nên thoả mãn chút nguyện vọng của học sinh nhà mình chứ.

Ansel, là cậu tự tìm đường chết, đừng đổ thừa cho hoàn cảnh….

Vì thế, để nội dung phía sau hài hòa hơn nên chúng ta chuyển cảnh vậy.

“Tom.” Abraxas đi vào, nhìn Riddle dựa vào thành giường, sau lưng kê một cái gối đầu mềm mại, hắn bước nhanh đến, kéo Riddle ôm vào lòng.

Riddle đã sớm quen mấy hành vi ăn đậu hủ như có như không này của Abraxas, nhàn nhạt liếc nhìn hắn, nhúc nhích tìm chỗ thoải mái dựa vào, có thứ khác thay thế gối đầu, sao lại không tận dụng chứ.

“Hửm?”

Abraxas hôn một cái lên mặt Riddle, thấy anh muốn nổi bão thì vội vàng nói: “Lucuis sẽ trở lại sớm thôi.”

“Ừ.” Riddle gật đầu, không hề ngẩng mặt lên nhìn người phía sau, anh cho rằng Abraxas chỉ đơn thuần nhắc đến Lucius mà thôi.

Abraxas ho nhẹ, sắp xếp từ ngữ “Ừm, chuyện của em….em muốn giải thích với Lucius thế nào?”

“Giải thích?” Có lẽ vì có thai, nên đầu óc Riddle tiêu hóa hơi chậm, tạm thời vẫn chưa hiểu ý Abraxas “Giải thích chuyện gì?”

Abraxas dùng mắt nhìn bụng Riddle, sau đó vươn tay sờ soạng tranh thủ ăn đậu hủ người trong lòng “Là…..vì sao Chúa tể Hắc ám nước Anh người người kinh sợ lại xuất hiện trong trang viên Malfoy.”

Thuận tiện giải thích với Lucius…….cũng như giúp ba nó sinh một đứa. Không đúng, nếu tính luôn Lucius, phải là hai đứa mới đúng.

“Cần giải thích chỗ nào?” Riddle cọ cọ ngực Abraxas “Ngài Slytherin nói, hành vi hiện tại của tôi với thế giới phép thuật làm vài phù thuỷ rất bất mãn, tôi đang chuẩn bị điều chỉnh chiến lược đấu với Dumbledore một chút. Dumbledore không phải đi trên con đường thu phục nhân tâm sao? Tôi làm giống y chang thế, ông ta không tiền không thế không hậu phương còn muốn đấu với tôi, có trẻ lại cũng không thể!”

Nghe được mấy từ ‘trẻ lại’, trong đầu Abraxas nháy mắt hiện ra một túm râu bạc vĩ đại, trên mặt toàn là nếp nhăn tầng tầng lớp lớp, không nhịn được run rẩy.

“Anh không nói cái này, anh đang nói….Tom, hình tượng ngày xưa của em….khụ khụ.” Abraxas không dám nói hết câu, hắn sợ Riddle nhất thời kích động, ảnh hưởng đến bé con trong bụng “Em cũng biết đấy, lúc ấy Lucius rất sùng bái em, nếu….”

Nếu biết Chúa tể Hắc ám gả vào Malfoy, thậm chí làm mẹ kế của nó, không biết đứa nhỏ Lucius kia có chịu đựng nổi cú sốc ấy không….Hẳn là nổi nhỉ, trái tim của Lucius chắc không yếu đuối đến thế đâu….

Riddle nghe ra băn khoăn trong lời nói của Abraxas, cũng im lặng. Khi xưa là vì linh hồn không hoàn chỉnh, tính khí lại vô cùng thất thường, nhóm Tử thần Thực tử thường xuyên hứng Crucio trút giận của anh. Tuy rằng Lucius không gia nhập Tử thần Thục tử, nhưng đa số ba mẹ của nhóm rắn nhỏ kia đều là Tử thần Thực tử, Lucius không thể nào chưa từng nghe Chúa tể Hắc ám thích vứt Crucio từ miệng mấy rắn nhỏ đó.

Còn một chuyện nữa, chỉ mỗi nó thôi cũng đủ khiến Lucius quay cuồng. Đó là….Lucius là do Chúa tể Hắc ám anh sinh ra…..

“Abraxas Malfoy chết tiệt! Đều là do lúc đó anh lén cho tôi uống dược Sinh tử!” Nếu không sao có thể lâm vào tình cảnh rắc rối như thế này chứ! Riddle nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Abra, hận không thể đánh chết hắn.

Abaraxs lại uất ức nhìn Riddle “Tom, chẳng lẽ em muốn anh tìm phụ nữ sinh sao?”

Riddle trầm mặc, nếu lúc đó Abraxas thật sự tìm phụ nữ sinh con, anh tuyệt đối sẽ nhân lúc cô ta có thai mà trực tiếp thủ tiêu!!

“Vậy anh nói xem phải làm sao bây giờ!” Riddle quạu lên, ngay cả con anh cũng không thể nhận, lại còn phải sinh cho Abraxas thêm đứa nữa!!!

“Khụ khụ…..” Abraxas nhanh chóng ôm chặt Riddle để trấn an “Chờ Lucius về rồi nói sau, tuỳ cơ ứng biến là được rồi…..”

Chờ Lucius về, nếu nó hỏi vấn đề của Riddle, cứ nói Chúa tể Hắc ám đến trang viên Malfoy nghỉ phép. Nếu hỏi không phải muốn duy trì trung lập sao? Thì nói, nếu ba đổi ý thì sao?! Lucius….hẳn vẫn chưa từ bỏ lý tưởng của mình chứ?

Thật ra, Abraxas, cậu không cần nghĩ nhiều thế đâu, Lucius đã sớm biết chuyện của cậu và Riddle rồi. Chẳng qua Lucius không biết bản thân chui từ trong bụng Chúa tể Hắc ám ra thôi.

HẾT CHƯƠNG 71

Design a site like this with WordPress.com
Get started