[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 63


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Ansel đứng ở bên ngoài nhanh chóng bước vào đóng cửa lại, rối rắm nhìn tình hình trong phòng.

Y nên xông lên tát cho lão sư một cái hay cho người phụ nữ kia một cái tát? Hay là bày vẻ mặt mình bị bỏ rơi, khóc lóc chạy đi?

Ặc……….

Khi Ansel muốn kể với Salazar mấy chuyện thú vị mình thấy, thì gõ cửa sẽ chuyển thành trực tiếp đẩy vào. Chỉ cần là xà khẩu, thì phòng nào cũng có thể vào, cho nên Ansel không gặp chút cản trở nào xông vào văn phòng giáo sư Độc dược.

Nhưng mà………….y làm sao có thể tưởng tượng được, sự mất lịch sự không có tí lễ nghi của mình, tiết lộ cho y một bí mật? Lão sư của y, Salazar Slytherin, ngoại tình!

Hơn nữa lại còn là phụ nữ!!

Ansel vô cùng chán nản.

“Thì ra chủ nhiệm đang bận sao…………. Vậy em quay lại sau vậy.” Ansel ấm ức tủi thân khịt mũi quay đi chỗ khác, chờ lát quay lại? Mơ hả! Nếu Salazar bây giờ không níu Ansel lại, thề với Merlin, Ansel về sau có cho Galleons cũng sẽ không đặt nửa bước vào đây.

“Al!” Salazar trên mặt chẳng có chút biểu cảm nào, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Ansel hiện giờ lo lắng biết bao nhiêu. Nhìn thấy vẻ mặt Ansel uất ức muốn rời đi, Salazar lập tức gọi lại.

Ansel dừng bước, quay lưng lại với Salazar, trên mặt cười nhếch mép khả nghi.

“Tiên sinh,” người phụ nữ đang quàng tay qua cổ Salazar nở nụ cười quyến rũ. Dùng ngón tay thon dài của mình vẽ vòng vòng trên ngực hắn, cô được Grindelwald ra lệnh đến tìm Salazar, nhưng mà Grindelwald cũng không nói cho cô, người cô cần tìm đẹp trai đến như vậy “Cho tên nhóc tiểu học kia ra ngoài đi.”

Ansel còn chưa kịp quay đầu khóe miệng giật giật, học sinh tiểu học? Tuổi của y cộng thêm ngàn năm vào không biết lớn bao nhiêu, còn học sinh tiểu học, người phụ nữ đáng chết!

Ansel lấy đũa phép ra, từ từ xoay người, nhìn lực chú ý của người phụ nữ kia tập trung hết lên Salazar, một chút cũng không chừa cho y, khóe miệng hơi cong.

Không bao giờ đưa lưng về phía người lạ, đây là quy tắc cơ bản. Mà người phụ nữ ngu xuẩn này lại quên sạch sẽ, cô ta rốt cuộc là ai phái đến, sao lại có thể ngu ngốc đến như vậy!!

Salazar ngồi một bên bình tĩnh nhìn, hắn cũng muốn nhìn một chút Ansel sẽ phản ứng như thế nào. Ngàn năm trước, hắn chưa từng thấy Ansel vì hắn mà ghen bao giờ. Mọi người hỏi Gryffindor à? Cái đó không tính, cái kia chỉ có thể nói là độc chiếm đối với người thân của Ansel mà thôi, không phải chiếm hữu của người yêu với nhau.

Được rồi, nói ngắn gọn chính là Salazar nổi hứng muốn nhìn bộ dạng ăn dấm của Ansel.

“Immobulus!”

Thừa dịp cô ta không chú ý, Ansel phóng thần chú vào người của cô ta, nhìn cô ta cứng đờ ngồi trên người Salazar, cánh tay chướng mắt kia quàng lên vai hắn. Ansel chịu không nổi, trực tiếp đi lên túm cô ta lôi ra khỏi người hắn.

Thô bạo ném cô ta xuống đất, còn chưa hết giận mà hung hăng nhấc chân tặng cho vài đạp. Cuối cùng hừ một tiếng, nhào vào lòng Salazar tuyên bố chủ quyền .

Lão sư là của Ansel Malfoy y!!

Salazar nhìn Ansel đánh dấu chủ quyền, dịu dàng cười cười, chưa kịp mở miệng đã bị Ansel ngắt lời “Lão sư, cô ta là ai thế, từ đâu chui ra vậy!!”

Ánh mắt uất ức, biểu cảm tổn thương, làm Salazar xấu hổ quay đầu đi chỗ khác, khụ khụ hai tiếng mới mở miệng nói “Là Grindelwald phái đến.”

“Hừ, em không biết lão Chúa tể kia còn có sở thích làm mai mối đấy!” Đôi mắt Ansel phừng lên ngọn lửa, phẫn nộ chờ đợi người phụ nữ đang không thể cử động được trên mặt đất.

Người phụ nữ đáng chết này, ngay cả Gryffindor dưới phòng tuyến mạnh mẽ của y cũng không thể đến gần lão sư được xíu xiu nào. Hôm nay lão sư thế mà lại bị cô ta ăn đậu hủ, thật không thể lượng thứ!!

“Có lẽ không phải làm mai” Salazar bất lực nói giúp Grindelwald “Có lẽ là đến liên lạc.”

Ansel trừng mắt, im lặng trừng người phụ nữ trên mặt đất nửa ngày, cuối cùng hừ một tiếng, chôn mặt vào ngực Salazar không nói lời nào nữa. Y chán ghét người phụ nữ này, không thèm nhìn nữa!

Salazar phất tay hóa giải thần chú trên người cô ta, ánh mắt lạnh băng làm cô hơi rùng mình “Grindelwald phái cô tìm tôi có việc gì?”

Sglas đứng lên, cúi đầu dẹp bỏ thái độ phóng đãng vừa rồi, cung kính nhìn Salazar “Chủ nhân sai tôi nói cho tiên sinh, ngài ấy gần đây……..cảm thấy có chút không khỏe, nhưng sẽ không vi phạm những điều đã cam kết. Voldemort bên kia chủ nhân đã phái người đến, chỉ là mấy chuyện sau đó sẽ giao cho vào thánh đồ cấp cao xử lý.”

Cảm thấy không khỏe? Mắt Salazar hơi nheo lại, lời nói của Sglas rất thành thật. Hơn nữa nhìn cô ta cũng không giống như đang nói dối, vì thế Salazar không khỏi ác ý phỏng đoán, chẳng nhẽ ông ta quẩy quá rồi nên sắp tinh tẫn nhân vong?

Salazar ho nhẹ, nhanh chóng che giấu ý nghĩ dâm dục trong mắt . Như vậy là không được, cho dù đó có là sự thật, cũng không thể nghĩ người khác như vậy được, như thế là không lịch sự.

Salazar gật đầu “Đã hiểu, nhưng mà, làm sao cô có thể vào đến tận trong này?”

Nghĩ đến đây, trong mắt Salazar ánh lên vài phần cảnh giác. Một Thánh đồ nước Đức thế mà có thể tuỳ tiện ra vào Hogwarts, điều này tuyệt đối không được. Hợp tác thì hợp tác, tất cả đều là vì lợi ích , nhưng một khi cái lợi ích đó biến mất, thì hậu quả sẽ……..

………Không thể tưởng tượng được.

Cảm giác Salazar có sát khí, Sglas nhanh chóng giải thích “Tiên sinh, xin hãy yên tâm, chẳng qua là lò sưởi trong phòng hiệu trưởng tạm thời nối mạng Floo với Đức, chỉ sợ lát nữa Dumbledore sẽ đóng lại.”

Nói đến chuyện này, Sglas cũng rất hoang mang. Với tình trạng hiện giờ, đã chứng minh chủ nhân và Dumbledore kia hết cửa với nhau rồi, đặc biệt là hiện tại chủ nhân …. Khụ khụ ……. Chủ nhân làm sao có thể thuyết phục Dumbledore nối mạng Floo, tuy là chỉ có một lần, nhưng ngẫm lại vẫn có chút khủng bố.

Dumbledore? Salazar nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Ansel, tự hỏi Dumbledore và Grindelwald định làm gì.

Sglas trì hoãn cũng đã lâu rồi, chỉ sợ đồng nghiệp phụ trách ngoại giao kia cũng sắp chịu không nổi nữa, nhanh chóng tạm biệt với Salazar.

“Tiên sinh, lời cần nói tôi cũng đã nói, nếu không có việc gì nữa, tôi rời đi trước, Dumbledore bên kia…… Không dễ đối phó.”

Nhìn thấy Salazar gật đầu, Sglas vừa vội vàng ếm đủ loại bùa có thể làm hơi thở biến mất, vừa chạy khỏi văn phòng Độc dược, Sglas không hề ngượng ngùng ôm ** đau đớn của mình, chạy về văn phòng hiệu trưởng.

Vừa rồi tên nhóc kia, cái chỗ tên nhóc kia đá ……… là sinh mệnh của anh đó! Thế còn đạp đến hai lần, quả thật là ……… (xin phép giữ xưng hô cô phía trên, để anh thì lộ liễu quá mất hay)

Sglas đau khổ trong lòng, ừ thì anh là nam đấy, chẳng qua là thích mấy người đẹp trai mà thôi ……….. Chẳng qua là diện mạo có chút giống phụ nữ mà thôi …. Ngay cả giọng nói, cũng có chút nhẹ nhàng …….. Hôm nay vì giai mà mém nữa bị triệt sản, thật là….. biết vậy đã không hám rồi……………

Không nghĩ nhiều nữa, anh cần nhanh chóng trở về gấp, một là trấn an ’em trai’ bé bỏng của mình …….. hai là, chỉ mong ……… đồng nghiệp của anh có thể chống đến khi anh quay lại.

“Lão sư thế mà có người phụ nữ khác.” Ansel chờ Sglus đi ra ngoài, dụi dụi mấy cái lên ngực Salazar, thanh âm rầu rĩ, lên án hành vi xấu xa của Salazar.

“Cậu ta là nam.”

Ansel sửng sốt, đột nhiên từ trong lòng Salazar ngẩng đầu lên, không chắc chắn hỏi lại “Lão sư, người nói gì?”

“Ta nói người kia là nam, không phải nữ.” Salazar cười tủm tỉm nhìn phản ứng của Ansel, trong lòng không khỏi vui vẻ.

“Lão sư, người thế mà cõng con trộm hán tử!!!”

*Cõng con trộm hán tử: Không tìm được nghĩa của câu này, nhưng mọi người có thể hiểu nôm na là ý chỉ ai đó đang ngoại tình.

Cái này không thể trách Ansel, nếu có trách thì trách não của y bắt lệch tần sóng rồi đi…….. Theo không kịp bước đi của thời đại. Nếu không, chỉ một câu thế này thôi, đã đủ cho Salazar băm vằm ra rồi.

Salazar nheo mắt, uy hiếp nhìn Ansel “Al, vừa rồi em mới nói cái gì?”

Ansel rụt đầu, vo thành một cục trong lòng Salazar, nho nhỏ tròn tròn cố gắng tăng cường vẻ đáng thương cho mình, cầu Salazar tha cho mấy lời miệng nhanh hơn não khi nãy.

“Không…..không có gì…….” Ansel khóc không ra nước mắt túm áo Salazar, để cho hắn thấy y đáng thương đến thế nào.

“Al, tốt nhất em nên khai thật đi.” Tay Salazar chậm rãi hướng cổ Ansel, sờ sờ, làm y nổi hết cả da gà da vịt.

Đôi mắt của Ansel đáng thương chớp chớp, nước mắt trốn trong hốc mắt lăn ra, đôi mắt ngập nước tức khác làm độ đáng thương của Ansel level up. Nhưng mà Salazar hiện tại quyết không cho người trước mặt đánh trống lảng.

Salazar nhìn Ansel không biết bay đến cõi nào trong lòng, nhướng mày “Al, nghĩ ra nên giải thích thế nào chưa?”

“Không có.” Không suy nghĩ, trực tiếp buột miệng phun ra. Lời vừa mới nói, Ansel liền ý thức được có gì đó sai sai, vội vàng lấy tay che miệng mình, đưa ra ánh mắt lấy lòng nhìn Salazar.

Nhìn bộ dạng đáng yêu của Ansel, Salazar rốt cuộc nhịn không được hung hăng hôn lên mặt y một cái, âm thanh có chút khàn khàn “Al, em phải tin là ta sẽ không đi tìm người khác.”

Tại thời điểm này, mặc kệ có hiểu hay không, chỉ cần gật đầu là được rồi. Ansel nhanh chóng mất liêm sỉ gật đầu, tỏ vẻ mình đã nghe.

Nhìn bộ dạng vẫn còn đang ngơ ngác của Ansel, Salazar thở dài trong lòng, không vội, hắn kiên nhẫn đợi. Chỉ là, Salazar tay nghịch lọn tóc của Ansel, đừng để hắn chờ lâu quá, nếu không, hắn sợ mình sẽ nhịn không được.

Cảm giác được không khí xung quanh đã dịu đi đôi chút, Ansel vội vàng kể một loạt chuyện vừa nãy cho Salazar, nhân tiện nghe chút ý kiến của hắn.

“Lão sư, người nói xem tên nhóc họ Black kia rốt cuộc nghĩ gì trong lòng?” Ansel líu lưỡi, không hiểu được Black nghĩ gì, nếu luyến tiếc vinh quang gia tộc, thế sao lại vào Gryffindor?

“Tâm tính trẻ con thôi.”

HẾT CHƯƠNG 63

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 62


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Kể từ khi nghe Ansel nói, Lucius liền bắt đầu kế hoạch đi dụ dỗ Snape của mình, ngoại trừ thời gian lên lớp ra, còn lại hầu hết đều là chạy theo Snape ý muốn làm quen.

Ansel bất lực nhìn Lucius chạy đến chạy lui theo Snape, đỡ trán: Merlin a, bữa đó y nói chơi thôi mà, không ngờ Lucius lại tưởng thật. Gia tộc Malfoy có thể thiếu chút Galleons đó sao?!

Trên thực tế, Malfoy không thiếu Galleons, chỉ là chuyện giữa Abraxas và Riddle đã dọa Lucius sợ. Ở trong tiềm thức của Lucius, nuôi một Chúa tể Hắc ám tốn rất nhiều tiền, nếu cậu không chịu tiết kiệm, thì phụ thân sẽ bị Chúa tể Hắc ám đá rồi đi tìm người khác mất.

Vì không cho Riddle đá Abraxas, Lucius bước lên con đường tiết kiệm Galleons gian nan, hơn nữa là con đường một đi không trở lại.

Nhóm rắn nhỏ Slytherin bất đắc dĩ nhìn mấy mối quan hệ rối rắm trong nhà mình. Đã không thể phản bác rồi, đành phải nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ của mấy người này.

Narcissa là hôn thê danh chính ngôn thuận của Lucius, hiện tại Leonard đang theo đuổi Lucius, Ansel đã nói bằng bất cứ giá nào cũng không cho Leonard đến gần Lucius nửa bước, còn Lucius hiện tại lại chạy theo Snape khắp nơi, mà chủ nhiệm mới và Ansel hình như lại có mối quan hệ không muốn cho ai biết, Snape thường xuyên chạy đi khiêu khích tên Potter bên Gryffindor, Snape thường xuyên đi chung với Evans bên Gryffindor, mà Potter kia hình như thích Evans.

Quần chúng Slytherin đỡ trán, cái quan hệ máu chó ver phim truyền hình lúc tám giờ thế này sao lại diễn ra ở Hogwarts chứ

Ansel buồn chán nằm trong văn phòng của Salazar, nhìn Salazar bận rộn sửa luận văn, lẩm bẩm một mình “Haizzz, cuộc sống hiện tại thật hỗn loạn mà, cũng không biết nên làm gì bây giờ, rõ ràng là không làm gì cả, lại rơi vào vòng luẩn quẩn, đây là kiểu bi kịch thê lương gì thế này. Đã dính scandal thì thôi đi,đã vậy còn không phải vai chính, vai chính thế mà lại bị tên nhóc Lucius kia đoạt mất, thật là tức chết mà!”

Nghe Ansel oán giận, tay đang viết của Salazar ngừng lại, khoé môi kéo lên nụ cười tràn đầy thâm ý “Al muốn trở thành nhân vật chính sao?”

Nghe mùi nguy hiểm, Ansel vội vàng lắc đầu, trên mặt treo nụ cười lấy lòng “Đâu có…..”

“Vậy mới ngoan chứ,” ánh mắt Salazar lại lần nữa trở về trên luận văn “Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến tìm ta thế?” Không chui vào phòng đánh một giấc, thật hiếm lạ mà

Ansel vòng ra sau lưng Salazar, ôm cổ hắn như một con mèo lười nhác cọ cọ, lẩm bẩm nói: “Lucius đi huấn luyện Quidditch, Snape làm bài tập, chẳng ai chơi với em hết.”

Salazar hơi nhướng mày, không ai chơi với y, nên y mới đến tìm hắn? Thì ra hắn thua mấy tên nhóc thúi kia nhiều đến vậy à?

“Đúng rồi, lão sư!” Ansel đột nhiên nghĩ đến, phấn khích nhảy nhót sau lưng Salazar “Người cảm thấy Severus Snape thế nào?”

“Cái gì thế nào?” Salazar không bao giờ có chút cảm tình nào với mấy cái tên con trai từ miệng Ansel, đặc biệt là khi y hưng phấn đến thế.

“Thiên phú độc dược của Severus, Severus có phải rất có thiên phú ở lĩnh vực độc dược hay không?!” Ansel bắt chước tiểu hồ ly cười cười, trong lòng không ai biết gảy gảy bàn tính nhỏ.

Snape đang nghiêm túc làm bài tập trong phòng sinh hoạt chung, đột nhiên cảm thấy xung quanh ớn lạnh. Không khỏi hoang mang kéo kéo đồng phục của mình, trong lòng nói thầm: Kỳ lạ, bây giờ mới mùa thu mà, sao lại thấy lạnh thế này?

Salazar xoay người, lôi Ansel lên ôm vào lòng không cho y nhảy nhót nữa “Tốt hơn em nhiều.”

Ansel có chút đỏ mặt khi bị Salazar ôm vào lòng như vậy, lại muốn giãy dụa một chút, cuối cùng an tĩnh tò mò nhìn chằm chằm Salazar “Lão sư, sao người chẳng có chút vui vẻ nào vậy?”

“Vui vẻ? Vì sao lại vui vẻ?” Salazar không hiểu ý Ansel, hy vọng nhận được một lời giải thích từ y.

“Có thể tìm được một nhân tài có thiên phú độc dược,” Ansel có chút buồn bực nhìn Salazar “Không lẽ lão sư không vui sao?”

Salazar duỗi tay xoa loạn đầu Ansel, biến nó thành một mớ xù xù “Hiện tại mới học có mấy tiết, thành quả làm ra tốt thật, nhưng thiên phú thì phải để từ từ quan sát.”

Ansel đề cử nhân tài, kết quả không được Salazar khen ngợi, buồn bực chui ra khỏi lòng Salazar “Lão sư, em đi xem Lucius huấn luyện.”

Nói xong, ủ rũ cụp đuôi ra ngoài, chẳng qua y chỉ muốn tìm cho lão sư một trợ thủ tốt mà thôi, không cho lão sư vất vả mỗi lần nghiên cứu độc dược nữa.

Dựa theo những quy tắc trong công thức thì Ansel hoàn thành có thể nấu được độc dược. Nhưng mà, nghiên cứu chế tạo……. Ansel chưa bao giờ tự đại, y không cho rằng mình có thể làm được. Snape có thể nói là một sự lựa chọn rất tốt, nhưng mà Salazar nói cũng đúng, vẫn là phải nghiêm túc quan sát thêm rồi mới kết luận.

Hít sâu một hơi, Ansel chuẩn bị đi xem Lucius huấn luyện Quidditch. Rời khỏi văn phòng của Salazar, quẹo vào một ngã rẽ, Ansel hình như thấy một cảnh tượng không tưởng tượng được. Mang theo ý muốn xem náo nhiệt, Ansel tự ếm cho mình một bùa tàng hình, cẩn thận nhìn trò vui trước mặt.

“James!” Black kéo Potter, dường như đang cố gắng khuyên bảo điều gì đó “Tụi mình trở về phòng sinh hoạt chung đi, Remus và Peter còn đang chờ tụi mình đó.”

Potter cố gắng thoát khỏi Black, đôi mắt trừng lớn như lục lạc “Sirius, cậu đừng cản tớ, lần trước tớ không quyết đấu được với con sên đó, lần này nhất định phải làm được!”

Black nhìn Potter sống chết không nghe cậu khuyên, tính tình đại thiếu gia nháy mắt nổi dậy, huấn luyện gia tộc chừng nó năm không phải để trưng. Black quàng tay qua cổ Potter, dùng sức đẩy Potter vào tường.

Ánh mắt của Black bây giờ chỉ có lạnh lùng, cánh tay nắm ngay cổ Potter, nhịn không được hỏi “James Potter, cậu rốt cuộc thù Snape chỗ nào!” Rảnh không có việc gì làm lại đi gây chuyện với cậu ấy, hả?!

Potter giống như choáng váng trước hành động của Black, hai giây sau mới phản ứng lại, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn Black “Sirius, cậu điên rồi hả!”

Black nhướng mày, không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn Potter, Potter rốt cuộc nhịn không được nữa nhấc tay đầu hàng “Được rồi, ai biểu Lily thân với con sên kia như vậy làm gì! Con sên đó có tư cách quái gì chứ?!”

“Tư cách quái gì?” Black lặp lại mấy từ cuối, ngữ khí lạnh lùng làm Potter nhịn không được rùng mình.

“Không sai! Một con rắn độc Slytherin, làm sao có tư cách tiếp cận Lily!” Potter tiếp tục cương ngạnh, nói lý do Snape không nên tiếp cận Evans.

Black bình tĩnh nhìn Potter, cuối cùng khóe miệng kéo lên cười lạnh, vung tay không chút do dự đấm vào mặt Potter một cái, sau đó xoay người rời đi.

“James Potter, cậu cũng đừng quên, gia đình tôi đều là Slytherin, còn có mẫu thân của cậu, phu nhân Potter tôn kính, cũng tốt nghiệp từ Slytherin.

Potter ngơ ngác nhìn Black đi xa, vừa định mở miệng hốc mắt bỗng nhiên rát lên “Sirius đáng chết! Thế mà lại xuống tay nặng như vậy!”

“Potter…….?” Một âm thanh chần chừ vang lên, nhỏ nhẹ mềm mại, vừa nghe liền biết là giọng của con gái.

Nghe thấy giọng nói này, Potter lập tức vứt biểu tình muốn hộc máu ban nãy, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, nhanh chóng nở một nụ cười ngốc.

“Lily, tìm tớ có việc gì sao?” Nghe được người trong mộng gọi tên mình, Potter nháy mắt cười đến chẳng biết trời trăng mây gió.

Khóe miệng Evans giật giật nhìn con mắt đen thui của Potter, không nói nên lời “Potter, mắt của cậu …….. cậu đập đầu vào tường à?”

“Mắt của tớ?” Potter ngay ngốc sờ sờ hai mắt mình, không theo kịp tư duy của Evans, hiển nhiên quên mất vừa rồi Black cho cậu một đấm.

Nói chuyện với Potter là phải tự giảm chỉ số IQ xuống còn một nửa, Evans im lặng lấy gương nhỏ cầm tay của mình ra. Là con gái, trên người có mang gương cũng không có gì kỳ lạ.

“Ặc, Potter, cậu nhìn cho rõ bộ dạng bây giờ của mình đi.” Evans nhìn Potter, trong lòng đánh giá, nếu dọng thêm một cú vào con mắt kế bên nữa càng tốt, hai bên đối xứng. Giống như quốc bảo của Trung Quốc? Uầy, tên Potter này quá gầy, không đáng yêu.

Potter cầm gương của Evans, vừa nhìn vào, sắc mặt nháy mắt biến đen, ngay cả gương còn quên trả cho Evans đã hùng hổ dí theo Black.

“Sirius Black, cậu đứng lại đó cho tớ!!!”

“Này, gương của tớ…..” Evans còn chưa phản ứng kịp, gương nhỏ của mình đã bị Potter bắt cóc. Nhìn phản ứng vừa rồi của cậu ta, chẳng nhẽ mắt cậu ta là do Black làm? “Black đánh? Không thể nào, quan hệ của hai người bọn họ không phải là tốt sao?”

Evans khó hiểu lắc đầu thở dài, chậc, quên đi, đi đòi gương là được rồi.

Sau khi tất cả rời đi, Ansel thu hồi bùa tàng hình, ý nhiều chuyện trên mặt càng ngày càng rõ, rốt cuộc nhịn không được chạy về văn phòng của Salazar.

Ansel không thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy vào, lập tức sững sờ tại chỗ, nhìn cảnh tượng trong phòng, ngây ngốc không biết nên nói gì.

Đây là……..tình huống gì vậy?!

HẾT CHƯƠNG 62

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 61


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Sau khi rời khỏi một phòng bí mật nào đó của Hogwarts, Ansel và Salazar tách nhau ra đường ai nấy đi. Ansel vào phòng sinh hoạt chung Slytherin, nhướng mày nhìn cảnh tượng kỳ dị trước mặt.

Snape ngồi một bên, Lucius và Leonard ngồi đối diện cậu, một đám rắn nhỏ nhàn nhã không có gì làm tản ra xung quanh, nhìn có vẻ như ai cũng đang bận việc của mình, nhưng thực tế là đang dỏng tai nhiều chuyện.

Đây là có chuyện gì? Phán xét ba người sao? Nhưng mà, Leonard, mi hóng hớt nhiều chuyện gì chứ, Lucius còn chưa chấp nhận lời tỏ tình của mi đâu, dựa gần vậy làm gì, tách ra!

Ansel phỉ nhổ trong lòng, thản nhiên chui vào ngồi giữa Lucius và Leonard. Làm lơ con mắt phẫn nộ của Leonard, Ansel hỏi Lucius: “Ba người mấy người làm gì vậy?”

“Không có gì” Lucius cười nhạt, nháy mắt hấp dẫn ánh mắt Leonard “Tôi chỉ hỏi han Snape một chút, làm sao lại chọc đến người của Gryffindor, nhân tiện nhắc nhở phải cẩn thận, đừng để cho hiệu trưởng Dumbledore bắt được.”

Ansel gật đầu, tầm mắt dời về Snape âm khí dày đặc. Khuôn mặt nho nhỏ đáng yêu trong lòng suy sụp. Mọi người nói xem, Snape, cậu lớn lên cũng không khó coi, như thế nào lại cô đơn treo trên người Evans kia chứ? Còn sống chết không chịu kết hôn? Tuy rằng thanh mai trúc mã là không thể thay thế, nhưng treo cả đời mình lên người đó, thậm chí người ấy còn chẳng biết mình thích cô.

Cô ấy, mới là một đứa ngốc.

A, giáo sư thiên tài, y cũng không phải đang mắng cậu ngốc, chỉ là ví dụ mà thôi.

“Snape, có thể gọi thẳng tên của em không?” Ansel học theo nụ cười của Dumbledore, nỗ lực gia tăng hình tượng hiền hoà của mình, để Snape có thể cảm nhận lòng tốt của y, nhanh chóng tiếp nhận y.

Lucius và Leonard bên cạnh nhìn nụ cười này của Ansel, dạ dày tức khắc quặn đau, cảm giác như axit trong dạ dày sắp trào ra ngoài……..

Nghe được âm thanh không chút trách cứ của Ansel, Snape kinh ngạc ngẩng đầu, đến khi nhìn thấy  nụ cười trên mặt Ansel, gương mặt vốn đang lãnh khốc bỗng xoắn hết vào nhau.

“Nhưng………. Có thể …..” Snape nhanh chóng cúi đầu, không cho Ansel nhìn thấy biểu cảm vặn vẹo của mình. Không thể cũng phải có thể, nhóm rắn nhỏ Slytherin, ai dám cãi lời thủ tịch nhà chứ.

Ansel hài lòng gật đầu, tiếp tục học theo cụ Dumbledore “Severus, nếu sau này tên Potter của Gryffindor tiếp tục làm phiền em, em cũng có thể kéo thêm vài Slytherin phản kích lại.”

Ansel liếc mắt quét một vòng nhóm rắn nhỏ đang thả chậm động tác, lạnh lùng hỏi: “Có thể không?”

“Có thể!” Trong mắt Snape, nhón rắn nhỏ vốn đang bận gì đó, sau khi nghe được thủ tịch hỏi, liền đồng thanh trả lời, làm Snape lập tức hoảng sợ……….

Bọn họ, thật sự không phải đang nghe lén sao? (?)

Nghe được câu trả lời của những người khác, mặt nhỏ của Snape lại hơi không vui, Ansel nhanh chóng trấn an “Đương nhiên, Severus, nếu em có thực lực, thì cũng có thể tự mình phản kích.”

“Cảm ơn thủ tịch.” Snape thấp giọng cảm ơn, những lời này tuyệt đối là từ tận đáy lòng. Cậu chỉ là một hỗn huyết đến từ Muggle, có thể nhận được đãi ngộ này trong Slytherin trước giờ vẫn luôn nghiêm ngặt về cấp bậc, cậu cảm thấy đủ rồi.

*Hỗn huyết: Máu lai

“Được rồi, đi chuẩn bị đồ cho tiết biến hình tiếp theo đi.” Ansel hít một hơi, may mắn mình tuổi nhỏ địa vị cao, không phải hứng nọc độc của giáo sư, thật là……….thật là tốt quá!! Y không phải M, không có nhu cần tìm ngược.

“Leonard, cậu có thể tránh ra hay không?” Ansel ghét bỏ liếc Leonard “Tôi có chuyện cần nói với Lucius, không được phép nghe!”

Leonard trừng mắt liếc Ansel một cái, nếu không phải vì Ansel là thủ tịch nhà, thì Leonard đã sớm động thủ với y rồi, ngày nào cũng giành Lucius với cậu, thật đáng ghét mà!

Ansel đắc ý nhìn bóng lưng Leonard, làm Lucius cũng cạn lời “Ansel, đến bây giờ tôi cũng không rõ vì sao cậu lại đối xử với một phù thuỷ hỗn huyết đến từ Muggle, bảo hộ…. Như vậy?”

“Lucius, cậu không cảm nhận được thiên phú của Severus sao?” Ansel nhàn nhã gõ cái bàn trước mặt, một ly nước chanh ướp lạnh liền xuất hiện trước mặt y, Ansel cầm lấy, thích ý nhấp một ngụm.

Lucius nhìn thoáng qua Severus đã vào phòng ngủ “Thiên phú?  Đúng là ở phương diện Độc dược, Snape tương đối giỏi.”

Ansel cười cười, không phản bác Lucius. Không chỉ là Độc dược, mà thiên phú của Snape ở phương diện Bùa chú cũng rất cao. Mới học kỳ một đã có thể tự nghiên cứu ra bùa chú mới, thiên phú này nọ cũng chiếm không ít phần.

“Lucius, kết giao với Severus, không chừng có thể giảm được không ít tiền độc dược, chỉ cần cung cấp nguyên liệu là được.” Nói đến đây, Ansel hơi thở dài, có lẽ đây là do di truyền đi. Di truyền thật là ‘tuyệt vời’ quá đi mất.

Trên phương diện Độc dược, Ansel và Ino tuy rằng không quá thiểu năng, nhưng cũng không có thiên phú, chỉ có thể theo sách giáo khoa mà làm, chứ không thể sáng tạo ra gì mới mẻ. Mà những độc dược cao cấp kia, Ansel và Ino cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Nếu Lucius thật sự hốt được Snape, không nói cái khác, vấn đề dược mỹ dung cao cấp Lucius thỉnh thoảng uống cũng có thể giải quyết hoàn hảo.

Nghe Ansel nói, mắt Lucius nhanh chóng sáng lên, hiển nhiên động tâm với đề nghị này. Mua sắm độc dược cũng chẳng phải rẻ rúng gì, nếu thật sự chỉ cần trả tiền nguyên liệu, đúng là tiết kiệm được không ít.

Ánh mắt Lucius nhìn về phía phòng ngủ của Snape, nháy mắt bốc lửa. Hại Leonard thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm Lucius cảm thấy nguy cơ tứ phía.

Ansel ngồi đó uống nước chanh ướp lạnh, Lucius ngồi kế bên tự hỏi nên kết giao với Snape như thế nào mới có thể tiết kiệm được một mớ tiền. Narcissa mím môi cười, đi đến ngồi xuống bên cạnh Lucius “Hai người các người thật là nhàn nhã mà.”

Khi Narcissa ngồi xuống bên cạnh Lucius, Leonard hận không thể lập tức nhào đến ôm Lucius đi. Nhưng mà bây giờ, hừ, Ansel nhất định phải trả giá!

“Phải luôn giữ tâm trạng vui vẻ sau khi tan học,” Ansel nhướng mày nhìn Narcissa, đến bây giờ y vẫn chưa hiểu được trong lòng Narcissa rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Theo mối quan hệ của Narcissa và Lucius, đối với Leonard lì lợm la liếm Lucius, thì người đầu tiên ra tay phải là Narcissa, nhưng…….Chưa bao giờ nhìn thấy hành vi tranh giành tình cảm Lucius của Narcissa “Narcissa, vừa rồi khi tôi đi vào, hình như có nhìn thấy em họ của cô chạy ra khỏi lâu đài.”

“Sirius?!” Vừa nghe Ansel nhắc đến Sirius, tâm tình vốn lặng của Narcissa bỗng nhiên nổi lên gợn sóng, không phải là ………. Bella ra tay quá nặng rồi .

Ansel gật đầu “Đúng vậy, nhìn hướng chạy có lẽ là đến hồ Đen. Chiều nay năm hai không có tiết, cô có thể đi nhìn xem.”

“Cảm ơn thủ tịch.” Narcissa sợ Black xảy ra chuyện gì đứng lên cung kính hành lễ, vội vàng chạy khỏi phòng sinh hoạt chung đi tìm em họ mình.

Chờ đến khi Narcissa đi rồi, Ansel mặt tràn đầy hứng thú nhào qua Lucius tò mò hỏi: “Lucius, chuyện của cậu với Narcissa là thế nào vậy?”

Lucius còn đang tính toán dụ dỗ Snape thế nào trong lòng, mờ mịt liếc mắt nhìn Ansel, trong lòng vẫn tiếp tục gảy gảy bàn tính nhỏ của mình “Cái gì?”

“Chính là cái kia á” Ansel lén lút chỉ Leonard đang chăm chú theo dõi bọn họ “Sao không thấy Narcissa ghen?”

“Ghen? Ghen cái gì?” Ánh mắt Lucius đi theo ngón tay Ansel, trên mặt xuất hiện một dải đỏ khả nghi nhưng lập tức trở lại bình thường “Giấm thì có gì ngon? Tôi không có quan hệ gì với Leonard.”

“Không có quan hệ gì?” Ánh mắt mở ảo quét qua quét lại trên người Lucius “Không có quan hệ gì, thế tại sao lại đột nhiên gọi thẳng tên của nhau?”

Khóe miệng Lucius giật giật, âm thầm trừng mắt nhìn Ansel, đứng dậy rời đi “Hừ, cậu nghĩ sao thì nghĩ, tôi về phòng!”

Ansel nhìn Lucius thẹn quá hóa giận phất tay áo rời đi, ngơ ngơ ngác ngác chớp mắt, nhỏ giọng nói thầm “Đừng nói là bị mình đoán trúng rồi đấy?”

Ôi, Malfoy…… lại thêm một người nữa phải gả đi, y nên thú nhận với Abra thế nào bây giờ….

Narcissa chạy ra khỏi lâu đài, đi đến hồ Đen. Quả nhiên, phát hiện Black đang nhắm mắt dựa người vào cây đại thụ.

Narcissa chậm rãi đi qua, nhìn quầng thâm dưới mắt của Black, cùng với hơi thở mệt mỏi không thể che đậy trên người, Narcissa thở dài “Sirius, em làm sao vậy?”

“Chị Cissy” Nghe được giọng nói của Narcissa, đáy mắt Black xẹt qua một tia kinh ngạc, mở to mắt vui vẻ nhìn Narcissa “Chị Cissy, sao chị biết em ở đây?”

Nhìn Narcissa không nói lời nào, Black tự luyến nói tiếp: “Chẳng lẽ gương mặt anh tuấn của bổn thiếu gia đã chỉ dẫn cho chị Cissy chăng?”

Narcissa “Phụt” một tiếng bật cười, gõ gõ trán Black đang cười ngốc “Đúng vậy, chị bị gương mặt anh tuấn của em câu đến đó.”

“A, chị Cissy, chị thật tốt với em!” Black vui vẻ hưng phấn ôm chầm lấy Narcissa “Chị Cissy, thật may còn có chị…”

Ở Hogwarts cậu còn có thể tin tưởng ai chứ? Chị họ Bella? Mụ điên đó ngay cả chuyện của mình còn không quản được; Chị họ Andromeda? Dẹp đi…. cả ngày ở bên cạnh Bella, chẳng có gì để nói với chị ấy cả.

Narcissa vỗ vỗ đầu Black, bỏ qua việc Black đột nhiên nhào đến ôm mình. Nhưng mà….. trán Narcissa nổi hắc tuyến, vừa rồi cô cho rằng Black chỉ muốn ôm một lát thôi, ai biết nãy giờ rồi không nhả.

?!!

Narcissa vừa định duỗi tay gõ đầu Black, đã bị âm thanh mệt mỏi của cậu làm ngưng lại.

“Chị Cissy ơi, em nên làm gì bây giờ…” Ngữ khí bất lực thốt ra từ miệng Black, làm Narcissa không thể tin được Black lại sẽ dùng lại ngữ khí mệt mỏi vô lực này nói chuyện. Trong ấn tượng của Narcissa, hình tượng của người em trai này luôn là sinh long hoạt hổ.

*Sinh long hoạt hổ: Đầy sức sống.

“Sirius….?” Narcissa ngập ngừng nhè nhẹ vỗ lưng Sirius trấn an, tựa như khi cậu còn nhỏ vô ý té ngã, ấm ức chạy đến tìm cô để được an ủi.

Một lát sau, Black ngẩng đầu lên, trên miệng là nụ cười sáng lạn “Chị Cissy, em không sao, đừng lo lắng.”

Là một Slytherin, can thiệp quá nhiều vào vấn đề của người khác sẽ khiến đối phương khong vui. Narcissa chỉ lo lắng gật đầu nhìn Black “Không sao là tốt rồi.”

Lupin vốn muốn chạy đến an ủi Black, không khỏi xấu hổ khi nhìn thấy bên cạnh Black đã có người. Không biết lên tiếng lên hay trở về.

Black tinh mắt nhìn thấy Lupin, vui sướng vẫy tay ý muốn kêu lại “Remus, Remus, ở đây!”

Lupin không khỏi bất đắc dĩ cười khổ, Sirius, cậu đúng là không chịu nhìn xung quanh mà kêu người khác a.

Không còn cách nào khác, nếu đã bị Black thấy, Lupin cũng chỉ còn cách đi đến. Chỉ là không biết nên gọi người bên cạnh Black thế nào?

Trên thực tế, lo lắng của Lupin hoàn toàn vô ích. Ngay khi Lupin vừa bước đến, Black liền kéo tay Lupin hào hứng giới thiệu “Remus, đây là chị Cissy, cậu có thể gọi chị Cissy giống tớ.”

“Chị Cissy, đây là bạn tốt của em, Remus Lupin.”

“Chào chị, chị Cissy, em là Remus Lupin.” Lupin nhanh chóng lễ phép giới thiệu, trước mặt người nhà Black, nhất định phải duy trì hình tượng tốt.

Narcissa nhướng mày, nhìn Lupin được Black coi là bạn tốt, đứng dậy, gật đầu cười với Remus “Xin chào, Lupin.”

“Sirius, chị về trước, luận văn được giao hồi sáng chị vẫn chưa làm xong, hai người bọn em cũng đừng quên mất thời gian đến lớp, nếu không sẽ bị trừ điểm đấy.” Nói xong, Narcissa vẫy tay rồi rời đi trước.

“Uầy, chị Cissy, làm sao em có thể đến trễ được chứ, chị khinh người quá đi!” Black tỏ vẻ uất ức đối với mấy câu này của Narcissa, lớn tiếng phản bác. Chỉ đổi lại một nụ cười khinh bỉ của Narcissa.

Black bực mình kéo Lupin ngồi xuống, như con nít mà ngồi bệt ra đất, phát tiết bất mãn của mình với Narcissa.

Lupin ngồi đó chờ Black trút giận xong, nghiêm túc nhìn Black hỏi: “Sirius, có thể nói cho tớ không, mấy ngày nay cậu làm sao vậy? Tớ thật sự lo lắng cho cậu.”

Cơ thể Black hơi sững lại một chút quan sát Lupin, trong mắt Lupin ngoại trừ chân thành không còn gì khác, làm tim Black hơi mềm đi một chút “Remus, cậu không cần lo lắng cho tớ, tớ thật sự không sao.”

Làm sao cậu có thể nói cho Remus, nếu Remus biết trong lòng cậu đang nghĩ cái gì, cũng chỉ làm Remus lo lắng thêm mà thôi.

Lupin lẳng lặng nhìn Black, đặt tay mình lên tay Black “Sirius, nếu cậu không muốn nói tớ sẽ không ép cậu. Nhưng mà, vui lên đi, mấy ngày nay cậu chẳng giống Sirius Black chút nào.”

Black chớp chớp mắt, nhìn Lupin cùng vẻ mặt chân thành, đôi mắt chẳng có chút khí phái nam nhi đột nhiên ran rát, nước mắt chút nữa đã chảy ra “Remus, cậu vĩnh viễn là bạn tốt nhất của tớ.”

Lupin ôm Black, vỗ vỗ người hắn, nếu có chuyện, chẳng lẽ có liên quan đến James?

Không thể không nói, trực giác người sói của cậu thật linh nghiệm quá đi, có thể solo với giác quan thứ sáu của phụ nữ rồi á.

HẾT CHƯƠNG 61

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 60: Ngàn năm – PN2


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Ansel một bên ôm tiểu Ino, một bên cảnh giác. Thời đại hỗn loạn, lại là ngoại ô, không có mãnh thú cũng sẽ có mấy tên hoang dã xuất hiện. Mà hiện tại, tiểu Ino lại đói bụng, cũng không biết gần đây có gì để ăn hay không.

Cho dù mình mệt mình đói, cũng tuyệt không thể để em trai mình đói, đây là tôn chỉ trước giờ của Ansel.(Tsuki: anh trai tốt a~~). Nhưng mà hiện tại… Y không quen thuộc với nơi này, không biết nơi này có gì có thể ăn hay không, nên làm cái gì bây giờ….

Ansel cắn chặt răng, đi vào nơi có thể ẩn nấp. Hiện tại y còn nhỏ, còn đang trong quá trình tìm thứ ăn, nếu mang theo một đứa nhỏ còn nhỏ hơn cả mình, đây tuyệt đối là một gánh nặng, không bằng giấu tiểu Ino đi chỗ nào đó, tự mình đi tìm, thời gian có thể giảm rất nhiều, hơn nữa còn có thể giảm bớt nguy hiểm. Có quỷ mới biết, chỗ này có thể xuất hiện dã thú hay không.

Ansel đặt tiểu Ino xuống đất, xoa đầu nó nói: “Ino, hiện tại anh trai cần phải đi tìm đồ ăn, em ngoan ngoãn ở yên chỗ này nhé, chờ anh về.”

“Ừ….”  Tiểu Ino gật gật đầu, tay đang nắm áo Ansel ra, ngoan ngoãn tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống. Cuộn tròn chân, nhìn Ansel, mềm mại nói “Anh ơi, em sẽ thật nghe lời chờ anh trở về.”

Ansel bước lên trước một bước, sờ sờ đầu tiểu Ino, không yên tâm dặn dò “Còn có, Ino, nếu có con gì lại gần, có sợ cũng không được lộ ra, thật sự không được liền nín thở biết không?”

Theo lời tiểu Ino nói, mấy người kia rất căm thù bọn họ, nếu Ino kêu tiếng, phỏng chừng chỉ có hai loại kết cục. Một là bị dã thú gặm đi, hai là, thu hút đám người kia. Hai loại kết cục này cái nào cũng chết, có lẽ nín thở không tạo ra tiếng động, sẽ đoạt được một vé sống sót.

Tiểu Ino ngoan ngoãn gật gật đầu “Anh trai, em đã biết. Anh ơi, anh cũng cẩn thận nhé, em sẽ ngoan ngoãn chờ anh về.”

“Ngoan” Ansel nhìn bộ dáng ngoan ngoãn của tiểu Ino, ngứa ngáy trong lòng “bẹp” một cái “Anh sẽ nhanh trở về.”

Nói xong, Ansel xoay người rời đi, trước khi đi còn nhặt một viên đá tương đối bén, ký hiện bên đường, phòng trường hợp mình lạc đường đến mức không về được.

Đi không được bao xa, Ansel suýt va phải những điểm đỏ sậm teo trên dây leo. Y không khỏi thầm giật mình, khả năng nhìn đêm của cơ thể này khá tốt … Nhưng cũng may là có ánh trăng chiếu rọi.

Ansel đi vào, nằm xuống nơi nhiều ánh sáng nhất, mừng rỡ phát hiện mình tìm được bảo vật! Cuối cùng thì nhóc Ino không phải đói bụng nữa rồi.

Hoon: Tui không hiểu hai đoạn trên nói gì, nên bùa đại á.

Cây mơ vẫn luôn rất dễ trồng, giá trị dinh dưỡng cũng không tồi, nhìn mớ trái mơ sung túc trên cây, Ansel cũng không hạ thủ lưu tình, chỉ cần mình có thể với tới, liền tận lực hái, sau đó dùng quần áo làm túi  gói mang về.

Ansel hái xong, cảm thấy mỹ mãn, ôm mớ trái mơ mình hái được vòng về theo ký hiệu mình đánh dấu trên cây. Kết quả, đến khi gần về đến chỗ của tiểu Ino, lại phát hiện hướng đó, có vài ánh lửa bập bùng. Hình như là đuốc, tuy không nhìn rõ lắm, nhưng cũng có thể khẳng định, số người nhất định không ít.

Ansel hoảng sợ trong lòng, ôm một đống trái mơ chạy đến.

Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chính là một vòng toàn người Châu Âu, một vài người cầm đuốc, trong miệng nói vài từ khó nghe vây tiểu Ino vào trong. Có người trên mặt, còn mang theo nụ cười đáng khinh.

Ansek cắn răng, đặt quần áo sang một bên rồi vọt vào, đem Ino bị vây trong đám người sợ đến run rẩy ôm vào lòng, ánh mắt xanh xám lấp loé ánh lửa.

“Bọn mi muốn làm gì!” Ansel một bên trấn an tiểu Ino, một bên căm tức nhìn mấy người cao ngòng, biểu cảm khác nhau kia, trong lòng tự giác khinh thường. Nhiều người lớn như vậy đi khi dễ một đứa nhỏ, anh hùng quá nhờ!

“Bọn ta muốn làm gì?” Trong đó, người đàn ông dẫn đầu nghe được lời Ansel nói, kinh ngạc cười nhạo “Cái bọn nhãi ranh phù thuỷ tàn ác như mấy bây, nên bị lửa thiêu đốt!!”

“Cmn! Muốn đốt bố mày thì tự đốt bản thân trước đi!!!” Ansel chưa bao giờ thô bạo gầm lên, bị đám này kích thích, ngay cả hình tượng cũng không màng, trực tiếp tuôn ra mấy từ thô tục mình nhiều năm rồi chưa nói.

“Mi!” Người đàn ông kia tiến lên một bước, lại bị người đằng sau kéo lại.

“Toby” Người đằng sau giữ chặt Toby, nhẹ giọng nói bên tai gã “Hai tên nhóc này cũng sẽ chẳng làm được gì, tướng mạo cũng không tệ lắm, không bằng… Toby ngươi biết mấy quý tộc gần đây khá thích thể loại này, mà hai thằng nhóc này không chừng có thể bán được giá tốt. Mấy chuyện khá, chúng ta cứ mặc kệ đi.”

Toby hơi suy tư một chút, hiển nhiên trong lòng gã vẫn rất băn khoăn, không dám tự tiện hạ quyết định như vậy. “Tuy là vậy, nhưng mà, Russ, bên giáo đình biết nói thế nào?”

“Cứ nói là đã chết, sau đó thi thể bị chúng ta đốt cháy, không phải chúng ta hay dùng chiên này đối phó với đám phù thuỷ kia nhất sao?” Russ quyết không bỏ, không để ý nói.

Trong khi mấy người đó còn đang bận thảo luận, hầu như ai cũng tập trung thảo luận làm sao để giấu diếm giáo đình, đối với Ansel và tiểu Ino cũng không quá phòng bị. Chỉ là hai đứa nhãi ranh, còn có thể bỏ chạy?! Cho dù có chạy cũng bắt trở về, nhãi ranh còn có thể trốn khỏi người lớn?!

Nhìn lực chú ý của đám người kia dần dần biến mất, Ansel ôm tiểu Ino canh thời gian, trực tiếp phá vòng vây, dùng toàn lực chạy vào sâu trong rừng.

“Mau lên, hai thằng nhãi kia bỏ chạy rồi!!: Mấy người kia phản ứng lại, nhanh chóng đuổi theo Ansel, quả nhiên, cho dù có là trẻ con phù thuỷ cũng đáng chết như thường!

Một đứa sắp bảy tuổi, một bốn tuổi, hơn nữa Ansel bế đứa nhỏ không hề nhẹ Ino trong lòng, thể lực rất nhanh liền tụi dốc. Tiểu Ino nhìn Ansel thở hổn hển, mà đám người phái sau rất nhanh liền đuổi kịp, mở miệng nói “Anh ơi, anh thả em xuống đi.”

“Không có khả năng.” Bị bắt được cho dù không bị thiêu chết, cũng bị bán, có y ở đây, y và tiểu Ino còn chút cơ hội sống sót. Nếu thật sự bỏ Ino lại, hậu quả y không dám tưởng tượng!

“Anh ơi…” Tiểu Ino dựa vào vai Ansel, nước mắt lưng tròng căm tức nhìn bọn người kia, hận không thể giết chết bọn họ, làm cho bọn họ nếm thử thế nào là bị đốt.

Ansel một bên ôm tiểu Ino bỏ chạy, một bên phân tán lực chú ý của nó, trẻ con tốt nhất không nên bị mấy thứ dơ bẩn đó vấy đục tâm hồn :Ino, em biết bọn chúng sao?”

“Biết!” Tiểu Ino phẫn hận cắn răng “Chính là bọn họ, chính là đám người này xông vào trong viên, tập kích cha mẹ!!”

“Bọn họ sao…” Ansel đã kiên trì không được nữa dần chậm lại, cuối cùng dừng lại không chạy nữa, khoé miệng kéo nên nự cười khổ “Ino, xin lỗi…”

Xin lỗi vì không thể bảo vệ em.

Hiện tại, hiện tại phải chết sao? Ông trời quả là trêu người mà.

“Anh ơi…” Tiểu Ino dựa vào vai Ansel, trong mắt đã không còn sợ hãi ban đầu nữa, thay vào đó là phẫn hận với đám người trước mặt này.

Lấy Toby cầm đầu, đám người kia bắt đầu cười đáng khinh, trong miệng không ngừng nói mấy thứ khiến người khác ghê tởm. Trong đó có một câu, khắc sâu vào trong đại não Ansel thật lâu không quên đi được.

“Ha hả, hai đứa nhóc Malfoy, lớn lên quả không tồi. Nhưng mà, mẹ của bọn mi mới là tuyệt sắc, cái hương vị đó …. Quả thật khiến người khác thổn thức.

Câu nói khiến người khác ghê tởm đó trực tiếp làm đầu Ansel nổ tung, những ký ức làm y khó thể chấp nhận như suối mà tuôn trào….

***

Hoon: Hello mọi người, tui là Hoon đây, tình hình là sắp đến sinh nhật Team rồi, còn 9 ngày nữa thôi á, ngày 9 tháng 8 là sinh nhật tròn một tuổi của Team, mọi người muốn tổ chức gì không, nhưng Q&A chẳng hạn. Mình có thể nhận một truyện nào đó ngăn ngắn cỡ 10 chương edit để kỷ niệm nhé, hiển nhiên là đồng nhân HP và không ngược rồi. Nếu được mọi người có thể conmment tên, nếu mình thấy hợp gu mình sẽ làm, với lại, nếu mọi người muốn tụi mình tổ chức gì thì cứ comment nhé, yêu cả nhà.

HẾT CHƯƠNG 60

Design a site like this with WordPress.com
Get started