[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 46: Tỏ Tình


EDITOR: PARK HOONOWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

“Nga, Ansel vũ hội Halloween cậu không tham gia thật là tiếc mà.” Zabini đi lại, nói giỡn. Bởi vì thân là bạn cùng phòng với Lucius, quan hệ giữa Zabini và Ansel so với những người khác tốt hơn một chút.

Thái độ của Ansel đối với người khác cũng không phải thái độ trợn mắt xù lông mà y hay làm với Leonard, đối với người khác, Ansel luôn sử dụng khuôn mặt có thể giúp y dễ dàng lấy hảo cảm của người khác, cộng với Ansel được dạy rằng phải đối xử tốt với người xung quanh, cho nên quan hệ của Ansel với mọi người tương đối hoà hợp.

“Ồ?” Bởi vì Halloween phải đưa tử xà nhỏ vào mật thất, thật ra là quên mất cái tiết mục vũ hội này, cho nên không có tham gia, hỗn loạn trong vũ hội y có nghe nói một chút, nhưng không quá rõ “Tại sao tiếc nuối? Nazheer úp úp mở mở, thỉnh tham khảo đám sư tử ngu xuẩn kia!”

“Đừng đừng đừng, Ansel để tôi kể cho cậu.” Zabini đi lại ngồi bên cạnh Ansel, bỏ Lucius lại “Ngàn vạn lần đừng xem tôi là đám sư tử ngu xuẩn kia.”

Nhìn động tác của Zabini, hơn nữa Lucius cũng có hơi cứng người, Ansel hiểu rõ “Có phải có quan hệ với Lucius hay không?”

“Ansel, cậu thật sự là quá thông minh!” Zabini kinh ngạc dựa vào vai Ansel “Tôi còn chưa nói đâu, cậu cư nhiên có thể đoán được có liên quan đến Lucius!”

Ansel đẩy đầu Zabini, ghét bỏ “Thành thật chút, nói mau, cái núi lửa Lucius muốn phun trào rồi kìa.”

Zabini liếc mắt nhìn bạn cùng phòng của mình một cái, nhanh chóng thay đổi thái độ, ho nhẹ một tiếng “Cái này, tính chân thật đạt ngưỡng trăm phần trăm, là tôi tận mắt nhìn thấy. Không phải, là toàn bộ Slytherin cộng thêm vài người nhà khác tận mắt nhìn thấy. Thủ tịch năm nhất Field kia, cư nhiên trước mặt nhiều người như thế tỏ tình với Lucius!”

Quá sức tưởng tưởng, lúc ấy mặt Lucius từ trắng chuyển sang hồng rồi lại đen, quả thật là không cần thầy dạy cũng hiểu.

“Field?” Ansel hơi nhíu mày, nghi ngờ độ chính xác của mấy lời vừa rồi, nếu cả Slytherin đều biết, thế tại sao thân là thủ tịch nhà y lại không biết.

“Đương nhiên là thật” Narcissa không biết chui từ đâu ra, vẻ mặt thương tâm nhìn Lucius “Không nghĩ đến, Lucius được nhiều người ái mộ như vậy, không chỉ nữ mà ngay cả nam cũng tranh giành với tôi.”

Lucius không nói gì, nhìn Narcissa cứ như người bị vứt bỏ, không biết nên nói gì “Cissa, làm sao mà, em cũng bắt chước Nazheer chạy lại đây quấy rối?”

“A, Lucius, anh nói gì thế, bọn em đâu có quấy rối đâu, toàn bộ Slytherin đều đã biết nha.” Narcissa thu hồi biểu cảm đáng thương của mình, u buồn lắc đầu, “Ai, Lucius, anh có tân hoan liền bên người cũ sao? Em không tính là tình cũ, chẳng lẽ anh cũng đã quên luôn thủ tịch Ansel của chúng ta sao?!”

Ansel vốn đang xem diễn bỗng nhiên bị điểm danh, vô tội nhìn Narcissa “Narcissa, cái này thì có liên quan gì đến tôi.” Y cái gì cũng không biết!

Alice Parkinsion cầm một cây quạt tinh xảo đi lại, nữ vương ngồi xuống, làm ba giống đực còn lại không thể không cảnh giác “Ansel, không lẽ cậu không biết, quan hệ của cậu và Lucius năm nhất chính là cặp đôi nổi tiếng nhất Slytherin.”  

“Không sao” Zabini thuận tiện đổ thêm miếng dầu “Năm đó cậu và Lucius cùng ăn cùng ở, Lucius cũng thật tâm, nghiêm túc chăm sóc cậu, không biết đã làm bao nhiêu thiếu nam thiếu nữ tổn thương nha.”

Ansel đã câm nín, y vẫn còn nhớ rất rõ năm nhất, chính là cái thời điểm y ngủ bất chấp đó! Như thế nào, từ miệng của đàn rắn độc này, thành ra y và Lucius ân ái. Chẳng lẽ, y bị mất trí nhớ?!

Lucius đỡ trán, nhìn ba người rảnh rỗi quá mức này “Các cậu có phải rảnh quá hay không, bài tập đã làm hết rồi?!”

“Nha, Lucius, mới nghỉ ba ngày mà thôi, anh không thể trông cậy vào việc bọn em dùng ba ngày hoàn thành tất cả bài tập!” Narcissa tuy rằng ngày thường rất nhu nhược, nhưng một khi khí thế nữ vương phát tán thì một chút cũng không thua nữ vương Parkinson được cả Slytherin công nhận.

Bellatrix Black? Đừng giỡn, nữ nhân kia thuần tuý là sùng bái Riddle quá mức mà thôi, hoàn toàn không chút liên quan gì đến nữ vương!

Đối với vị hôn thê của mình, Lucius không tìm ra cái gì để phản bác, đành phải dời lực chú ý lại trên sách, không chấp nhặt với nhóm rắn nhỏ ham mê nhiều chuyện này nữa.

“Tôi nói” Ansel uống ca cao nóng, bất đắc dĩ quét đến quét lui trên người nhóm Zabini “Vì sao không có ai thông báo cho tôi chuyện của Field?”

“Một, bởi vì Field và Lucius đều là thủ tịch năm, cho nên năm hai và năm nhất không có nhu cầu chuốc hoạ vào thân” Parkinson “Bốp” mở quạt nhỏ của mình ra, che khuất nửa khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt quyến rũ “Hai, những năm khác muốn nói cho cậu, cũng phải tìm được bóng hình của thủ tịch đại nhân ngài chứ!”

“Khụ khụ, xin lỗi…” Parkinson đột nhiên tức giận làm Ansel sặc một chút, nhanh chóng xin lỗi, tốt nhất là đừng động vào lửa giận của nữ vương, “Mấy ngày này tôi có chút việc, về sau tôi sẽ cho mọi người ngày nào cũng tìm được tôi…”

Bởi vì tử xà nhỏ bắt đầu ngủ đông, cho nên không thể duy trì bùa biến hình liên tục, thân hình khổng lồ như vậy, phòng ngủ của Ansel không chứa nổi nó. Đành phải cho nó trở về hình dạng cũ, sau đó đưa nó vào mật thất, y chỉ thuận tiện bồi ở trong mật thất mấy ngày mà thôi.

“Đúng rồi, Ansel” Zabini tò mò nhìn đến nhìn lui trên người Ansel, “Rắn nhỏ nhà cậu đâu? Đã lâu không gặp, rất nhớ nó.”

“Ngủ đông rồi.” Ansel bình tĩnh buông ca cao nóng, vươn tay cho cậu ta một cái tát “Cho dù là rắn phép thuật, cũng cần phải ngủ đông, cậu đúng là cái tên không có chút kiến thức thường thức nào!”

Zabini che đầu, uỷ khuất ngồi xổm một bên, cậu chỉ tò mò chút thôi mà…

Kỳ nghỉ chính là sung sướng và hài hoà như vậy, đương nhiên, nếu có thể tiêu diệt cái tên Leonard Field chuyên làm người mất hứng kia, kỳ nghỉ chắc chắn sẽ còn tốt đẹp hơn nữa.

Khai giảng, tức là toàn bộ nhóm Gryfiindor đều trở lại, chiến tranh giữa rắn và sư tử lại nổ ra. Nhưng mà, lần này chỉ có nhóm sư tử đơn phương tìm ngược, mục tiêu của nhóm rắn nhỏ bây giờ là cúp nhà, đối với nhóm sư tử này không có chút hứng thú nào.

Chó cắn ngươi, không lẽ ngươi quay lại cắn nó?

Ansel trải qua nửa học kỳ là ngoài lạnh, trong cũng lạnh, lăn qua lăn lại nhóm sư tử đến mức kêu trời trời không thấu kêu đất đất không nghe. Hiện tại chẳng thèm để ý nhóm tiểu sư tử đến tìm đánh nữa, tìm ngược? Được, đi méc giáo sư! Hiện tại không muốn lãng phí tinh lực trên người đàn sư tử này.

Méc giáo sư này cũng không phải là tuỳ tiện túm đại một giáo sư nào đó méc, Ansel thích nhất là tìm hiệu trưởng hiện tại, vốn là Gryffindor Dumbledore méc. Để cho cụ tự đi quản đàn sư tử nhỏ đáng yêu của cụ, rảnh quá không có chuyện gì làm đi tìm nhóm rắn nhỏ phá.

Lần đầu tiên, Dumbledore còn có thể ha hả cười nói đây chỉ là con nít nghịch ngợm. Nhưng lần thứ hai, lần thứ ba, dần không chịu nổi nữa. Dumbledore bị Ansel kéo đi chủ trì công đạo đã không chịu nổi, không biết đây đã là lần thứ mấy rồi, Dumbledore bị Ansel lăn qua lăn lại đến mức trên mặt chỉ còn lại nụ cười cứng đờ.

Chính cụ cũng không biết, nhóm tiểu sư tử nhà mình tinh lực tràn đầy đến thế, ngày xưa khi cụ còn đi học cũng không gặp bạn học nào suốt ngày rảnh rỗi đi tìm nhóm rắn nhỏ đánh nhau.

Đến tận khi Dumbledore trừ điểm Gryffindor, mới làm nhóm sư tử nhỏ yên lặng được một khoảng thời gian. Sư tử chính là tinh lực tràn đầy, an tĩnh không được bao lâu lại chứng nào tật nấy, làm cho hai nhà Ravenclaw và Hufflepuff vẫn luôn yên lặng quanh năm bắt đầu bất mãn.

Loại tình huống này, vẫn luôn kéo dài đến tận kỳ nghỉ hè, Slytherin lần thứ hai lấy được cúp nhà. Điểm của Gryffindor, nhờ ơn tinh lực tràn đầy của bọn tiểu sư tử mà đã xách vali chạy đi hết.

Ansel sắc mặt âm trầm nhìn Leonard đang tiếp cận toa của mình, hận không thể một quyền đánh bay cậu ta ra ngoài cửa sổ, thế là từ đây không còn ai làm phiền y nữa.


Ta nói, Field, cậu không có toa của mình hay sao? Làm gì cứ phải sáp sáp lấy bọn tôi.” Ansel chịu không nổi nhìn Leonard, trực tiếp mở miệng đuổi người “Toa xe rất nhỏ, chứa không nổi ba người.”

“Rõ ràng bốn người còn dư.” Leonard buồn cười nhìn Ansel, nhìn Ansel ngồi bên cạnh Lucius nhìn chằm chằm mình như phòng sói, trong lòng hơi không tự nhiên “Ansel, cậu là sao… luôn không vừa mắt tôi thế?”

Những lời này, cậu đã sớm muốn hỏi?!!! Slytherin nhiều người như vậy, hoặc là nói Hogwarts nhiều người như vậy, quái nào chỉ không vừa mắt mình cậu?

“Bởi vì cậu lớn lên khó coi” Ansel nhìn Leonrad từ trên xuống dưới “Đặc biệt là gương mặt của cậu, càng nhìn càng muốn đấm. Cậu nên cảm thấy may mắn, một năm này tôi không đánh cậu, chỉ không vừa mắt cậu mà thôi.”

Leonard trầm mặc nửa ngày, cuối cùng mở miệng “hẳng lẽ, hai người thật sự là người yêu?”

“Có phải hay không, liên quan gì đến cậu?”

“Đương nhiên có liên quan, cậu biết rõ tôi đang theo đuổi Lucius!”

“Câm miệng” Lucius đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, năm đó ở Hẻm Xéo nhìn lâu hơn một chút, cũng không đại biểu cậu thích nam nhân “Field, làm ơn hãy gọi tôi là Malfoy, quan hệ giữa tôi và cậu không thân đến mức để gọi tên của nhau.”

Mùa đông qua đi, tử xà nhỏ cuối cùng cũng tỉnh, Ansel trực tiếp lấy nó ra doạ Leonard đối diện “Herbo, nhìn chằm chằm cậu ta cho ta, nếu cậu ta dám nói thêm cái gì nữa, liền hung hăng cắn, không cần sợ nọc độc của mi làm cậu ta đi gặp Merlin!”

[Tê, không thành vấn đề!!] Tử xà nhỏ đứng thẳng nửa người lên, tinh lực mười phần nhìn chằm chằm Leonard.

Có tử xà nhỏ uy hiếp, dọc đường đi Leonard thật sự không dám nói thêm câu nào nữa, đến trạm, Lucius và Ansel xách hành lý cùng với tử xà nhỏ nhanh chóng nhảy xuống xe lửa. Nhìn nhà ga chẳng có ai đến đón hai người bọn họ, Lucius đau lòng lấy một cái khoá cang ra “Sớm biết sẽ như thế, Ansel ôm chặt eo của tôi chút.”

Ansel buồn bực: Riddle, mi là tên khốn khiếp!!!

HẾT CHƯƠNG 46

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 45: Leonard Field Và Một Đám Sư Tử Tinh Lực Dư Thừa


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

“Năm nhất, nhìn qua chắc là mới học xong tiết độc dược đi.” Đi trên đường, nhìn một đám ủ rũ gục đầu, đồng phục chỉnh tề trên người không nhiều lắm, không riêng gì Gryffindor ngay cả Slytherin cũng thế.

“Phỏng chừng là” Lucius rối rắm liếc tân sinh năm nay của Slytherin “Rốt cuộc là người thần thánh phương nào, mà tiết nào cũng phá hoại như thế?”

“Hôn thê nhỏ của cậu không nói sao?” Ansel tò mò liếc mắt nhìn Lucius, không thể nào nha, ngay cả cái người quan hệ hạn hẹp như y cũng đã biết, không thể vương tử nhỏ của Slytherin Lucius không biết được.

“Không có” Lucius cũng thật mệt mỏi trong lòng rất buồn bực, không biết tại sao lại thế này, Narcissa kể từ ngày khai giảng hôm đó, liền không thèm để ý đến cậu nữa. Khai giảng lâu như vậy, số lượng câu Narcissa nói với cậu ngay cả mười còn không quá! “Có lẽ, Narcissa tương đối bận, mấy tin tức vặt vãnh này tôi cũng khinh thường không muốn biết.”

“Phải không?” Ansel nhìn bộ dạng buồn bực của Lucius, không nhịn được trêu ghẹo, “Sao cậu không nghĩ là, hôn thê nhỏ của cậu đã biết lịch sử tình trường một năm qua của cậu, nên đang muốn làm lơ cậu?”

“… Ansel!” Cái hay không nói, cái dở nói hoài, có phải ngứa đòn không!!

“OK OK, tôi sai rồi, tôi không nên nói thế” Ansel nhấc tay đầu hàng, “Là Field kia, tiết độc dược nào cũng làm nổ ít nhất là hai cái vạc, nhóm tân sinh kia không thảm như vậy mới là lạ.”

Ansel biết cái này, cũng vì y là thủ tịch nhà, vài Slytherin khác nói cho y biết. Tuy rằng thân thế y chẳng ra gì, nhưng chỉ cần có thực lực, thì nhóm rắn nhỏ Slytherin không có khả năng không cho thủ tịch của mình mặt mũi.

Huống hồ….. Hogwarts hiện tại vẫn đang không ngừng truyền đến từng trận dạo động, tỏ vẻ Hogwarts cũng không chịu nổi tên sát thủ vạc này, quả thực so với bom còn kinh dị hơn! Thật không biết vì sao, một độc dược đơn giản như thế cũng có thể khiến cho một cái vạc ra đi.

“Thật lợi hại…” Trừ từ đó ra, Lucius thật sự là không tìm thấy bất kỳ từ gì nữa để đánh giá Leonard.

“Malfoy, Ansel?” Bụi đầy mặt, Leonard chỉ còn chút xíu là giống người, có chút kinh ngạc mở miệng.

“A, Field cậu thật lợi hại.” Ansel quét mắt nhin Leonard từ trên xuống dưới, cười như không cười.

“Thủ tịch cứ đùa, tôi cũng chỉ là tương đối đau đầu với độc dược mà thôi.” Leonard bất đắc dĩ buông tay, cậu cũng không biết mình rốt cuộc đã trêu chọc vị tổ tông này khi nào. Mặc kệ chuyện gì, Ansel đều phải chọc cậu một lần.

“Chỉ là đau đầu thôi sao?” Ansel nhìn nhìn người khác “Uầy, lần đau đầu này không tồi, mình đau đầu cũng kéo người khác đau theo.”

“Cái này…” Leonard chuyển ánh mắt từ Ansel sang Lucius, “Có thể thỉnh giáo anh hay không, như thế nào mới không làm nổ vạc…”

Điển hình của không còn gì để biện hộ, xem ra Leonard sắp bị Ansel bức điên rồi.

“Xin lỗi nha, vấn đề này là vấn đề của cậu, cậu tự đi mà giải quyết.” Nhìn Leonard lại muốn dây dưa với Lucius, Ansel bực mình “Lucius, cậu không phải gia nhập đội Quidditch của Slytherin sao, sao không đi huấn luyện?! Đi nhanh lên, chậm trễ huấn luyện, Slytherin thua thì làm sao bây giờ?!”

Lucius chỉ kịp thời gian gật đầu một cái với Leonard, sau đó liền bị Ansel kéo đi.

Leonard nhìn hành vi trẻ con của Ansel, lắc lắc đầu, buột miệng thốt: “Quả nhiên vẫn là con nít.” Kết quả, bị lời nói của mình làm cho ngây ngẩn, rõ ràng là mình còn nhỏ hơn y, làm quái nào có thể nói người ta là con nít…

Đối với loại thể thao Quidditch này, Ansel phỏng chừng là vĩnh viễn cũng thích không nổi, nếu không phải gặp được Leonard, thì hẳn là y đã chuồn từ lúc cùng Lucius đi được nửa đường rồi, chứ không có nghiêm túc ngồi trên khán đài nhìn một đám Slytherin bay đến bay lui.

Lucius huấn luyện bay qua bay lại, Ansel ngồi trên khán đài chơi với tử xà nhỏ.

[Tê, Al, hơi thở vừa rồi rất quen thuộc.] Nửa thân trên của tử xà nhỏ quấn quanh cổ tay Ansel, đuôi nhỏ lắc lắc.

Ansel sửng sốt, vung tay lên, ếm xung quanh mình vài bùa cách âm [Người nào?]

[Cái người tóc vàng kia, tê, Al, hơi thở trên người cậu ta rất quen thuộc, nhưng mà nghĩ không ra là ai.] Tử xà nhỏ tê tê không ngừng, làm ổ trên cổ tay Ansel lăn qua lộn lại không ngừng.

[Có phải … lão sư tử kia không?] Khoé miệng Ansel run rẩy, tóc lão sư tử kia hơi ngả nâu, nhưng cũng không khác lắm, màu nâu và màu vàng cách nhau không quá xa. Hèn chi, vừa nhìn thấy Field kia liền muốn đấm cho cậu ta một cú.

[Tê, không phải… Không rất giống … tê, hơn một ngàn năm rồi, ta cũng không nhớ, tê….] Tử xà nhỏ mềm mại bò xuống dưới, đôi mắt ngập nước [Al, hơn một ngàn năm, ta thật sự không nhớ được, tê…]

[Được rồi được rồi, làm khó mi] Ansel sờ sờ đầu nhỏ của nó [Lát nữa về phòng ngủ ta nói gia tinh làm sườn cừu nướng cho mi.]

[Tê, thật sự? Al là tốt nhất ~~] Tử xà nhỏ vốn không có chút sức lực nào như được bơm xăng, bắt đầu làm nũng.

Ansel một bên trấn an một bên nhìn trời, đây là chân chính sống một ngàn năm, làm sao mà tính tình còn con nít hơn cả con nít thế này!!

Một học kỳ này, vì nhiều thêm một Leonard, làm cho sinh hoạt của Ansel phi thường vui vẻ. Không có việc gì làm liền đi phá Leonard, tên nhóc kia còn không dám phản kháng lại thủ tịch nhà, thật là quá sướng mà!

Mà Lucius, đảm đương chức trách cứu hộ, mỗi lần Ansel châm mồi làm Leonard sắp bốc cháy đến nơi, Lucius liền nhanh chóng xuất hiện, lôi Ansel đi, để ngừa núi lửa phun trào.

Số lần càng nhiều, cũng góp phần làm cho quan hệ của Lucius và Leonard ngày càng tốt. Đừng hiểu lầm, chỉ là cao hơn một bậc so với gặp mặt gật đầu chào mà thôi.

Bởi vì năm nay phụ thân cứu thế chủ vẫn chưa có nhập học, bởi vì cứu thế chủ vẫn còn ở với phụ thân, cho nên đội Quidditch Gryffindor kém hơn đội Quidditch Slytherin một chút. Đương nhiên, cho dù là phụ thân của cứu thế chủ đến, thì Slytherin cũng sẽ không thua!

Bởi vì Salazar và Abraxas cùng nhau giải quyết linh hồn của Riddle, cho nên Ansel và Lucius cũng không làm phiền phức, giáng sinh trực tiếp ở lại Hogwarts.

Hiện tại Riddle bị Salazar cấm túc, nhóm Tử Thần Thục Tử kia liền không có nhiệm vụ, thế giới phép thuật dần yên tĩnh trở lại. Chỉ là, nhóm Thánh Đồ của Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất kia không hề an phận chút nào, bắt đầu gây ra từng đợt xôn xao.

“Ta sẽ không rời khỏi Nurmengard.” Đối mặt với thỉnh cầu của thuộc hạ, Gellert Grindelwald không động đậy. Từ khi hắn vì cầm tù chính mình mà xây dựng nên Nurmengard này, chưa từng nghĩ muốn ra ngoài.

“Chủ nhân, thế lực của Volemort ở Anh càng ngày càng cường đại, mà quý tộc thuần huyết của Đức đang có dấu hiệu rục rịch.” Thân là thuộc hạ trung thành cả Gellert, tận tâm khuyên Gellert ra khỏi nơi này “Chủ nhân, vì lợi ích lớn lao hơn, nhóm Thánh Đồ vẫn còn đang đợi ngài.”

Thế lực Voldemort càng ngày càng cường đại, sớm muộn gì cũng tràn đến Đức. Chúa Tể Hắc Ám đầu tiên torng lịch sử sinh ra tại Đức, tại sao phải nghe bên Anh kia, cho dù có là vì lợi ích lớn lao hơn, cũng nên là Gellert Grindelwald và nhóm Thánh Đồ bọn họ thực hiện!

Sắp đến đông rồi, hơn nữa Anh rất gần Bắc Cực, nhiệt độ thấp hơn nhiều. May mắn Hogwarts có rất nhiều lò sưởi, đi đâu cũng ấm.

Ansel lười biếng cắm rễ trong phòng sinh hoạt chung chơi cờ phù thuỷ với Lucius, phải biết rằng thế giới phép thuật chẳng có trò gì vui để chơi, chỉ còn cách chơi cờ phù thuỷ cho qua ngày.

Một bên hạ cờ, một bên nhiều chuyện: “Lucius, Đức hình như đang hơi hỗn loạn?”

“Ừm” Đối với lối chơi cờ lười biếng của Ansel, Lucius đã hoàn toàn miễn nhiễm “Gần đây Chúa Tể Hắc Ám đại nhân không có động tĩnh gì, Đức bên kia hình như đang khuyên Chúa Tể Hắc Ám đời thứ nhất rời núi.”

“Abra nói cho cậu?” Giương mắt nhìn Lucius tin tức linh thông, cầm ca cao nóng bên cạnh uống.

“Ừm, phụ thân đại nhân nói không cần tuỳ tiện chạy khỏi Hogwarts.” Lucius dựa vào sofa, nhìn Ansel chỉ còn một bước nữa là thua, trong lòng một chút tự hào cũng không có. Nhưng mà, câu nói của Abraxas cũng rất có ý tứ, chắc là muốn Lucius chuyển cho Ansel, thành thật ngồi yên trong Hogwarts, đừng tuỳ tiện chạy loạn, tình thế bên ngoài đang không an bình.

Ansel ôm ly ca cao nóng, che khuất xấu hổ trên mặt, dời đề tài “Abra còn nói gì với cậu nữa không?”

“Không.” Tuy rằng rối rắm vì sao Ansel gọi phụ thân là Abra, nhưng cũng không đột nhiên mở miệng hỏi. “Gần đây Hogwarts khá yên tĩnh.”

Hiển nhiên, vài ngày trước có vài Gryffindor đến Slytherin tìm ngược, bị Ansel lăn qua lăn lại đến kêu cha gọi mẹ. Sợ đến mức không dám tuỳ tiện đến tìm ngược nữa, chỉ là bây giờ là giáng sinh, phần lớn Gryffindor cũng đã về nhà, chỉ còn vài người ở lại, hiển nhiên là không dám tìm Slytherin tìm ngược.

Thủ đoạn phản kích của Ansel, thật sự rất khủng bố, nhưng nó không hề vi phạm nội quy nhà trướng. Ansel bị mời vào phòng hiệu trưởng uống trà một lần, chuyện gì cũng không quan tâm tiếp tục lăn lăn Gryffindor, lần này ngay cả đàn sư tử dũng cảm cũng sợ.

Lăn qua lăn lại nhóm sư tử mấy lần, Ansel cũng đã được nhóm Slytheirn hoàn toàn chấp nhận, trừ bỏ vài người cực kỳ sùng bái Riddle, ai nói hồi năm nhất Riddle cố ý lưu lại một mình Ansel làm chi.

“Lễ giáng sinh mà không an tĩnh, liền cho một đám đi bơi với bạch tuộc qua lễ giáng sinh đi.”

HẾT CHƯƠNG 45

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 44: Tử Xà Nhỏ


EDITOR: PARK HOONWOO

-o0o-

Ansel sau khi thay đồng phục liền đi lại chỗ rắn nhỏ thích bát quái đang nằm, giơ một tay ra cho nó bò lên [Còn giả bộ bất tỉnh?]

[Hết rồi!] Nghe ra uy hiếp trong giọng nói của Ansel, tử xà nhỏ lập tức tinh lực tràn trề, có chút lấy lòng nói [Tê, Al, ta đói, muốn ăn gì đó.]

[Chờ một chút, lập tức có thể ăn] Ansel đi đến cửa, trước khi ra khỏi phòng còn cầm theo một chồng bản đồ.

Ra khỏi phòng, nhìn thấy Lucius đã ngồi trên sofa trong phòng sinh hoạt chung chờ nhóm rắn nhỏ năm hai. Ansel đi qua để bản đồ lên bàn, ngồi bên cạnh Lucius “Lucius, đêm qua ngủ thế nào?”

“Khá tốt” Lucius nhìn thoáng qua Ansel, cười như không cười “Như thế nào, một mình ngủ không được sao? Muốn tôi bồi cậu hay không?”

Lucius đứng lên, đi đến trước mặt Ansel, một tay áp vào đầu Ansel, một tay nghịch nghịch sợi tóc y, khoé miệng câu lên một nụ cười mị hoặc “Có phải đêm qua nhớ tôi hay không?”

Ansel nhìn Lucius, vươn một bàn tay khác vuốt ve khuôn mặt Lucius “Không có nha, Lucius có phải cậu rất đau lòng không? Tôi không nhớ cậu chút nào hết á.”

Nên nói thật may là vì giờ phòng sinh hoạt chung không có ai nhỉ? Nếu không, với cái hành vi này của hai người, thì trang nhất ngày mai là thuộc về Lucius và Ansel chắc rồi!

“Khụ khụ…” Từ trong phòng đi ra, ngày hôm qua lấy thực lực tuyệt đối thắng được cái ghế thủ tịch năm nhất, nhìn màn trước mắt này cũng không khỏi sửng sốt, ho ho mấy cái, nhắc nhở hai con người còn đang chìm đắm kia là nơi này không phải là không có người a.

“A, là tiểu học đệ nha.” Ansel đẩy Lucius đang mờ ám với y, nhàn nhạt nhìn vị thỉ tịch năm nhất này, không có chút cảm giác xấu hổ nào.

“A?” Leonard Field bối rối nhìn Ansel, hiển nhiên không quá hiểu y nói cái gì “Cái kia…. Tôi tên là Leonard Field.”

Ansel bực bội phồng mặt lên. Đưa lưng về phía Leonard, y như thế nào quên mất. Anh không quá lưu hành màn tiền bối hậu bối này, cái này chỉ thịnh hành ở Nhật Bản. Ở anh, quan hệ tốt thì trực tiếp gọi tên, quan hệ bình bình thì gọi họ. Mà y, bởi vì trước mắt không có người biết y họ gì, cho nên chỉ có thể kêu tên của y.

Hoon: Cái màn senpai á, tui nghĩ là Ansel muốn được người khác gọi là đàn anh ý mà ~

Lucius ho nhẹ, thoải mái nhìn bộ dạng nín thở của Ansel, mở miệng chào Leonard “Field, chúc mừng cậu.”

Field, một tiểu quý tộc mới phất lên, có thể bồi dưỡng người thừa kế của mình lợi hại như vậy. Cũng có thể thấy, gia tộc này không hề đơn giản chút nào.

Chỉ là cái tên cộng với cái họ, thật sự là hấp dẫn nha. Lucius bị Leonard gợi lên hứng thú nghiên cứu của mình.

“Xin chào, Malfoy.” Leonard cười nhạt, mái tóc vàng nhạt theo cơ thể Leonard khẽ đung đưa “Em có thể gọi anh là Lucius không?”

“Không thể” Ansel sau khi bình tĩnh không đợi Lucius trả lời, trực tiếp thay cậu cự tuyệt yêu cầu của Leonard. Không biết vì sao, Ansel vừa thấy cái mặt của Leonard liền muốn đánh! “Nha, đây là bản đồ Hogwarts, lát nữa cậu đi chia cho mọi người. Còn có” Ansel nheo nheo mắt, đi lại vươn ngón tay nâng cằm Leonard “Lucius là người của tôi, mà cậu, nhìn gương mặt này liền muốn đánh, làm sao bây giờ?”

Nghe ngữ khí uy hiếp của Ansel, Leonard vẫn như cũ treo nụ cười nhàn nhạt trên mặt, thật giống như Ansle chỉ đang chào hỏi cậu “Thủ tịch, tôi không rõ ý tứ của anh.”

“Hiện tại không rõ cũng không sao.” Nhìn thấy nụ cười của Leonard liền ức chế, không chút do dự vươn móng vuốt hung hăng nhéo mặt Leonard “Về sau tôi sẽ làm cho cậu hiểu.”

Buông tay, Ansel lùi về sau một bước, nhìn thoáng qua Lucius không biết đang nghĩ gì “Lucius, đi thôi.”

“Ansel, còn chưa đến đủ đâu, bài phát biểu của thủ tịch, không nói sao?” Tuy rằng kinh ngạc với sự chán ghét ra mặt của Ansel, nhưng Lucius vẫn nhanh chóng nhắc nhở y.

“Không cần” Ansel vuốt vuốt tử xà nhỏ trên tay mình, cúi đầu lạnh lùng nói “Nếu chuyện gì cũng cần thủ tịch nói mà không chịu động não, Slytherin không cần thứ ngu xuẩn như vậy. Đường phải tự mình xây, chứ không phải chờ người khác lát sẵn.”

Nói xong, Ansel cũng không để ý đến Lucius, lập tức rời khỏi phòng sinh hoạt chung Slytherin. Lucius nhìn thoáng qua Leonard chẳng có phản ứng gì với màn tự đắc này của Ansel, khoé miệng cong lên, xác thật là có ý tứ nha. (???)

Lucius đuổi kịp Ansel, nâng cằm hơi hứng thú hỏi: “Ansel, Field đó chọc gì cậu?”

Không thể nào có thể chán ghét ai đó vô lý như vậy, hồi học kỳ hai năm ngoái, hai chị em Black căm ghét Ansel đến vậy, Ansel cũng không nhớ kỹ. Như thế nào, một Field vừa mới đến đã bị nhớ thương?

“Lucius, chán ghét ai đó còn cần lý do sao?” Ansel hừ nhẹ, hơi thở ngạo kiều tràn ngập trong không khí “Cái gương mặt đó của cậu ta, tôi có thể khắc chế không đấm cho một cú là tốt rồi. Còn có, đừng thân cận với cậu ta quá, cũng không phải dạng người có thể bớt việc.”   

“Tôi còn có thể đến gần cậu ta đến mức nào.” Lucius vô tội nhún vai “Hay là nói, Ansel, cậu ghen sao?”

“Ghen em gái cậu!” Ansel phun tào, tuy rằng học kỳ một y chỉ ngủ và ngủ, nhưng không có nghĩa y không biết mớ tiểu tình nhân của Lucius “Đừng cho là tôi ngủ, liền không biết mớ hoa đào lung ta lung tung của cậu.”

Lucius run rẩy, ánh mắt quỷ dị bắn về phía Ansel “Mớ hoa đào lung ta lung tung?”

Khẩu vị của cậu không mặn đến thế đâu.

 “Không phải hoa đào thối thì là cái gì?” Ansel khinh bỉ nhìn Lucius “Tìm đối tượng cũng phải tìm người như lão sư của tôi, cái đám bằng hữu nhỏ xíu của cậu, một góc cũng không bằng lão sư.”

Lucius yên lặng phun tào trong lòng, đừng nói nhóm bằng hữu nhỏ xíu của cậu không bằng lão sư của Ansel, ngay cả Chúa Tể Hắc Ám cũng không bằng! Ansel, trình độ thẩm mĩ của cậu quá cao, về sau sẽ không có vợ đâu!

Suốt đoạn đường đến đại sảnh đường, Lucius đều bị Ansel dùng vẻ mặt khinh bỉ đám bằng hữu nhỏ xíu nhìn, đến đại sảnh đường, bên trong trừ bỏ y và Lucius thì cũng chỉ có lác đác vài Ravenclaw nữa, còn bàn dài Gryffindor và bàn dài Hufflepuff không một bóng.

Ansel bất đắc dĩ sờ sờ mũi, túm Lucius hỏi: “Lucius, chúng ta có phải đến quá sớm hay không?”

Lucius bất đắc dĩ cứu vớt ống tay áo mình từ trong tay Ansel, ngồi vào vị trí của mình “Cũng không phải là quá sớm.” Có thể thấy, quá sớm!!

Ansel nhún vai, ngồi xuống vị trí dễ thấy nhất bàn dài, vị trí dành cho thủ tịch nhà, gỡ con rắn nhỏ trên tay xuống đùa bỡn.

Lucius nhìn tử xà nhỏ, không rõ lý do “Ansel, cậu mua rắn hồi nào?”

“Sáng nay” Ansel ngẩng đầu, cười tủm tỉm nói “Cậu tin không?”

“…”

Lucius hiện tại, một chữ cũng không muốn phun…

“Đùa cậu đấy.” Ansle gục đầu xuống, tiếp tục đùa bỡn con tử xà nhỏ để giết thời gian. Xoa xoa miệng của tử xà nhỏ, kéo kéo đuôi tử xà nhỏ, chỉ thiếu thắt vài cái nơ bướm nữa thôi. Nếu không phải chiều dài con rắn nhỏ trước mắt không đủ, phỏng chừng Ansel sẽ thật sự làm như vậy.

Lucius nhìn Ansel khi dễ tử xà nhỏ, líu lưỡi “Ansel, cậu cứ chơi nó như vậy, sẽ chơi chết nó mất.”

“Sẽ không, nó sống dai lắm, sẽ không bị tôi đùa chết.” Tử xà sống hơn ngàn năm, làm sao có thể dễ dàng bị đùa chết chứ.

Nghe được giọng nói của Lucius, tử xà nhỏ giống như nghe thấy tiếng của Merlin, nhìn về phía Lucius liên tục gật đầu. Người tốt a, tuyệt đối là người tốt a!!! Nhưng sau khi nghe Ansel nói xong, lại lập tức nằm ngay đơ.

[Tê… ta đã chết, ta thật sự đã chết….. Không cần chơi ta nữa, ta là thi thể….]

Nhìn một loạt phản ứng của xà quái nhỏ, Lucius sửng sốt một chút, sau đó mang theo chút hưng phấn, hai mắt toả sáng “Ansel, con rắn này, nghe hiểu tiếng người?!”

Biểu tượng của Slytherin chính là rắn, cho nên mấy tiểu quý tộc này không có chút bài xích nào với con vật này. Hiện giờ Lucius có thể gặp một con rắn thông minh như thế, hiển nhiên là cực kỳ cao hứng.

“Nghe hiểu được đi.” Ansel chọc chọc con rắn nhỏ trước mặt “Cậu muốn chơi với nó một chút không?” Nói xong liền đẩy con rắn một cái,rắn nhỏ sau khi lăn hai vòng thì trực tiếp lăn đến trước mặt Lucius.

Ở chỗ của Lucius, đãi ngộ của tử xà nhỏ hiển nhiên tốt hơn chỗ của Ansel nhiều. Ít nhất Lucius sẽ không đối xử tàn nhẫn với nó như vậy, mà là ôn nhu vuốt ve thân thể nó, làm rắn nhỏ say mê nhắm hai con mắt rắn lại hưởng thụ.

Cũng đúng lúc này, đám rắn nhỏ quý tộc Slytherin có trận tự đi vào đại sảnh đường. Nhìn thấy Lucius và Ansel đã ngồi sẵn ở đó cũng không giật mình, chỉ là lúc nhìn rắn nhỏ trong tay Lucius, một tia kinh ngạc chợt xẹt qua đáy mắt.

Gia tinh Hogwarts đúng giờ mang bữa sáng lên, chúng nó mặc kệ có người ăn hay không, chúng nó chỉ nấu để nâng cao trù nghệ của mình mà thôi.

Không thể không nói, Lucius quả thật ôn nhu hơn Ansel nhiều, đồ ăn đút cho tử xà nhỏ đều đã được dùng dao cắt thành từng miếng vừa ăn, sau đó đưa đến trước mặt. Nếu là Ansel, bất chấp tất cả, trực tiếp đút cho nó, dù sao cũng không chết ….

Bạn cùng phòng mới nhậm chức của Lucius, Zabini, Nazheer Zabini hứng thú tràn đầy nhìn con rắn “Lucius con rắn này cũng thật xinh đẹp, nó tên là gì?”

Tên?! Lucius theo bản năng quay sang nhìn Ansel, đính chính “Nazheer, đây không phải rắn của tôi, là của Ansel.”

“Ansel?” Zabini có chút xấu hổ nhìn thủ tịch mới nhậm chức “Ừm, xin lỗi.”

“Không sao” Ansel búng tử xà nhỏ một cái, nhìn nó lăn một chút, cảm thấy rất mỹ mãn, phát hiện có cô bé muốn lên sờ một chút, không để ý nói: “Nó tên là Herbo, tính tình không tốt lắm, có kịch độc nha.”

Qủa nhiên, Ansel vừa nói xong, mấy nữ sinh kia cũng không dám tiến lên. Lucius cúi đầu, che dấu cảm xúc, tính tình không tốt? Merlin, đây là con rắn có tính tình tốt nhất cậu từng thấy!

Dumbledore trước giờ vẫn luôn tương đối chú ý đến Ansel, nhìn thấy y ngồi ở vị trí của thủ tịch nhà, đôi mắt giấu phía sau cặp kính bán nguyệt loá loé một tia sáng.

Ansel nhận ra ánh mắt của Dumbledore, như không có gì xảy ra giơ sữa bò trong tay lên, ánh mắt khiêu khích không chút che đậy làm khoé mắt Dumbledore giật giật.

Đối với cái nước bí đỏ gì đó, cái sản phẩm nổi tiếng nhất Hogwarts này chỉ cần nếm thử một lần là đủ rồi, không cần ngày nào cũng uống!

 Hoon: Tui cảm thấy… Ansel bị lậm lão sư qué rồi, đang bàn người yêu mà, lôi lão sư vô đây làm gì???

HẾT CHƯƠNG 44

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 43: Thủ Tịch Chiến


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: TSUKI

-o0o-

Vào phòng sinh hoạt chung, sau khi nghe thủ tịch nhà phát biểu, thủ tịch chiến lấy năm bảy đầu tiên cuối cùng cũng bắt đầu.

Theo thời gian không ngừng trôi qua, thủ tịch năm ba trở đi đã có. Thời gian khiêu chiến khá dài, ít nhất là đủ cho Ansel tựa đầu vào vai Lucius ngủ một giấc.

Đến phiên mình, Ansel trục tiếp vươn móng vuốt “Tôi bỏ quyền.”

Theo câu nói của Ansel, không ít rắn nhỏ năm hai đã thầm thở dài nhẹ nhõm, vốn dĩ đã chuẩn bị năm nay sẽ tiếp tục bị Ansel hành hung, kết quả y không làm gì trực tiếp bỏ quyền.

Chỉ là, cái này cũng làm nhóm rắn nhỏ hoang mang, rõ rằng năm nhất không cần dùng đến phép thuật cũng đoạt được chức thủ tịch năm. Trải qua một năm học tập, thực lực hẳn sẽ chỉ tăng chứ không giảm, tại sao lại bỏ quyền khiêu chiến?

Nhóm rắn nhỏ cũng không thèm suy nghĩ quá sâu xa, bỏ quyền thật đúng lúc, hiện tại thiếu một đối thủ mạnh, thắng lợi vào tay ai chưa biết đấu

Đã không có Ansel tham gia, hơn nữa hơn phân nửa thời gian nghỉ hè Lucius đã bị Abraxas nhốt lại tiến hành huấn luyện, thực lực cao hơn bạn cùng lứa không ít. Không lâu sau, Lucius liền thuận lợi đoạt được chức thủ tịch năm hai.

Nhìn nhóm rắn nhỏ kêu than dậy đất, Ansel nhìn thoáng qua Narcissa, quả nhiên, trong mắt Narcissa tràn ngập sự sùng bái.

Ansel cười vươn tay vỗ Lucius, bát quái nói: “Lucius, cậu nhìn xem, vị hôn thê nhà cậu hoàn toàn bị hình tượng vĩ đại của cậu thuyết phục rồi kìa! Chờ đến khi tốt nghiệp là có thể ôm mỹ nhân về rồi.”

Lucius khoanh tay trước ngực, cười như có như không, nhướng mày, tà mị nhìn Ansel “Sao Ansel, cậu đây là đang hâm mộ tôi sao?”

“Ai hâm mộ cậu a, cậu có vợ đẹp, tôi có lão sư anh tuấn, tôi hâm mộ cậu làm gì?” Ansel khinh bỉ Lucius, nếu bàn về xinh đẹp, lão sư mình một chút cũng không kém hơn cái vị hôn thê này của Lucius là bao ( tui không nghĩ hai cái này có liên quan đâu Ansel à )

Nghe được Ansel nhắc đến Salazar, Lucius nghi ngờ vài giây, nhịn không được mở miệng hỏi: “Ansel, lão sư đó của cậu là ai?”

Không phải lòng hiếu kỳ của Lucius quá lớn, mà là Salazar ở trang viên Malfoy lâu như vậy. Cũng không biết hắn gọi là gì, chỉ nghe Ansel gọi “lão sư”, Abraxas gọi “chủ nhiệm”.

“Cái này…” Ansel do dự, nếu cho Lucius biết tên của lão sư, có thể doạ cậu ta ngây người hay không?

Nhận thấy Ansel đang do dự, Lucius thở dài “Được rồi, cậu và phụ thân đều không chuẩn bị nói cho tôi, hẳn là có lý do chính đáng. Xem…”

Lucius không nói được gì nữa, nhìn trận thủ tịch chiến của năm nhất, cảnh tượng không khác gì năm đó cậu bị Ansel đè trên mặt đất.

Không rõ vì sao Lucius kinh ngạc, Ansel theo ánh mắt cậu nhìn qua, đôi mắt trừng lớn một chút rồi ngay tức khắc khôi phục như cũ “Lucius, cậu có biết tân sinh đó tên gì hay không?”

Lucius lắc đầu, chau mày “Không biết.”

Trên sàn đấu, năm nhất đó không đợi người khác phản ứng đã móc đũa phép ra vứt vài cái Duro và Expelliarmus.

Nhìn biểu cảm bình tĩnh của đối phương, cùng với khí thế khó che lấp, Ansel hơi híp mắt nhìn, khoé miệng câu lên nụ cười trẻ con có đồ chơi mới “Uầy, học kỳ này, chỉ sợ so với năm ngoái chơi vui hơn nhiều.”

Lucius tuy rằng chấn động với cái trình độ phép thuật của thiếu niên kia, nhưng nhìn bộ dạng hứng thú của Ansel, trong lòng im lặng. Mong rằng tân sinh năm nhất kia sẽ không bị Ansel đùa đến chết.

Tuy rằng giật mình, nhưng vẫn phải hoàn thành lần thủ tịch chiến này. Habrew Hardy bước lên phía trước, mỉm cười nhìn nhóm rắn nhỏ “Thủ tịch bảy năm học đã chọn xong, tiếp theo là khiêu chiến thủ tịch nhà. Đối với khiêu chiến thủ tịch nhà có vài quy định. Ví dụ như tuổi không…”

Ansel không đợi Habrew nói xong, mở miệng cắt ngang “Hardy, nhất định phải đến năm bốn mới có thể khiêu chiến thủ tịch nhà sao? Thực lực đủ không phải là được rồi sao.”

Nhìn nụ cười khiêu khích trắng trợn của Ansel, Hebrew tính tình vốn tốt cũng không khỏi sinh ra một chút tức giận trong lòng “Ansel, đây là quy định do Slytherin các hạ đặt ra.”

“Nga?” Ansel chậm rãi dịch đến trước mặt Habrew, nghiêng đầu giống một đứa nhỏ đang nghiêm túc hỏi một vấn đề gì đó “Tôi như thế nào mà lại nghe nói, khi Slytherin các hạ đề ra quy định này, cũng lấy tiền đề là thực lực?”

“Ansel, tôi không biết cậu làm sao biết được tiền đề vì sao ngàn năm trước Slytherin các hạ lại đặt quy định này.” Hebrew nhìn Ansel, nhìn thế nào cũng thấy gia hoả này đang quấy rối!

Ansel cười nhẹ, thu lại nụ cười ôn hoà trên mặt, khoé miệng còn hơi cong lên, giống như không hề để Habrew trong lòng “Nếu lần khiêu chiến thủ tịch nhà này tôi nhất định phải tham gia thì sao?”

Habrew bình tĩnh nhìn Ansel, cảm xúc trên mặt âm trầm “Ansel, cậu đây là đang khiếu chiến Slytherin các hạ sao?”

“Hardy thủ tịch, anh nghiêm trọng hoá vấn đề rồi.” Ansel trêu đùa nhìn Hebrew “Tôi làm sao dám đi khiêu khích Slytherin các hạ chứ?”

Chỉ là, Ansel nhỏ trong lòng đã sớm nhảy lên: Đáng chết, tôi dám đi khiêu chiến lão sư, thì thể nào cũng no đòn!

Không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với Hebrew, Ansel trực tiếp tay không tập kích Habrwe. Habrwe nguyên bản cũng đang cảnh giác Ansel cũng nhanh chóng nhảy sang chỗ khác. Nhanh chóng rút đũa phép, ban đầu Ansel cũng định theo dõi Habrew một chút, thấy anh ta rút đũa phép ra, rầm rì một tiếng, cũng lấy đũa phép ra giằng co với Hebrew.

Lucius biết bản thân Ansel rất mạnh, nhưng Habrew Hardy ít ra cũng là một năm sáu, ăn nhiều hơn Ansel không biết bao nhiêu miếng bít tết, nói không lo lắng là lừa người đấy.

Narcissa đi đến trước mặt Lucius, nhìn ánh mắt Lucius khẩn trương nhìn Ansel, trong lòng hơi không thoải mái “Lucius, cái người vẫn luôn ở bên cạnh anh, là ai thế? Trước đây thế nào mà em không biết?”

Câu cuối cùng Narcissa nói đúng là vô nghĩa, từ khi đính hôn với Lucius, Narcissa chẳng gặp mặt cậu thêm được lần nào, làm sao có thể biết người bên cạnh Lucius.

“Ansel.” Nói xong, Lucius tạm dừng một chút, vốn dĩ muốn nói họ Malfoy ra. Nhưng mà, cậu đột nhiên nhớ đến… Lần thứ hai gặp lại, cảnh tượng Ansel đe doạ uy hiếp mình liền quyết đoán ngậm miệng lại.

Lucius thật hối hận, khi đó… Khi đó thế nào lại nhìn nhầm bản chất của Ansel chứ!!

“Ansel?” Narcissa hiển nhiên có chút không rõ, hình như có dòng họ này a, hay nó là tên? “Lucius, cậu ta không có họ sao?”

“Không có.” Lần này Lucius không hề do dự, quyết đoán gật đầu.

Nhìn sự chú ý của Lucius vẫn luôn đặt trên người Ansel, Narcissa cũng không tiếp tục quấn lấy Lucius hỏi gì nữa, chỉ yên lặng đứng bên cạnh Luicus xem trận thủ tịch chiến cuối cùng này.

Nhìn động tác linh hoạt và trình độ phép thuật của Ansel, Narcissa khẽ nhíu mày. Vào kỳ nghỉ hè, Andromeda và Bellatrix vẫn luôn nói người tên Ansel này trời xui đất khiến sao đó mới vào được Slytherin, không hề có chút thực lực gì, ngay cả học kỳ II năm nhất còn là ngủ qua đi. Thật sự không rõ vì sao Lucius lại xem Ansel thành bảo bối mà chăm.

Chỉ là hiện tại xem ra, Ansel này cũng không phải phế vật giống như hai chị nói. Trình độ này, không thua kém Lucius chút nào.

Bên này Lucius khẩn trương nhìn chằm chằm Ansel, sợ y không cẩn thận trúng bùa của Habrew, bằng không, liền chờ Abraxas xách tai cậu đi giáo huấn đi.

Một đoạn thời gian nữa trôi qua, Ansel giống như con mèo cuối cùng cũng chán, không tiếp tục vờn con mồi trong tay mình nữa, trực tiếp vứt một bùa Expelliarmus tước đũa phép trong tay Habrew đi.

“Thủ tịch Hardy, có muốn tiếp tục đấu hay không? Tôi có thể tuỳ thời phụng bồi nha.” Ansel cầm đũa phép của Habrew trong tay, cười nhạt.

Habrew lấy lại được quyền khống chế cơ thể của mình, bỏ qua bộ dạng chật vật của mình lúc bị Ansel đoạt đũa phép, thở dài “Được rồi, tôi thua.”

Ansel nhướng mày nhìn Hebrew, không nghĩ cái thủ tịch này thế mà rất thức thời “Hardy, đũa phép của anh.” Nói, quăng đũa phép sang cho Habrew.

Hebrew chụp được đũa phép của mình, cười cười, không thèm để ý sự thật rằng mình bị một năm hai đánh bại. Harew nhẹ nhàng rời khỏi sàn đấu, trong lòng rất tò mờ, ai sẽ là người tiếp theo khiêu chiến Ansel.

Ansel đi vào trung tâm, nhìn nhóm rắn nhỏ, quét qua một lượt, chậm rãi nói: “Có ai muốn khiêu chiến không, muốn thì cùng nhau lên, giải quyết một lần cho nhanh, nếu không có…”

Ansel chưa nói xong, Rodolphus Lestrange, Bellatrix cùng với hai anh em nhà Carlos. Những kẻ trung thành với Chúa Tể Hắc Ám, có kẻ không có thực lực, có kẻ chưa tốt nghiệp, thậm chí chưa nhập học cũng có.

“Chỉ có bốn người sao?”Ansel nghiêng đầu nhìn bốn người đối diện, hình như, một chút ký ức cũng không có a. Chậc, dù sao cũng là học sinh Slytherin.

“Ansel, mi không cần quá đắc ý.” Bellatrix đã sớm không vừa mắt Ansel dẫn đầu nói “Muốn giải quyết mi, một mình ta cũng có thể.”

Sau khi Riddle đến Hogwarts, Bellatrix đã cực kỳ không vừa mắt Ansel. Nếu không phải Lucius lúc nào cũng kè kè bên cạnh Ansel, với tính cách của Bellatrix, đã sớm phanh thây Ansel ra rồi. Đương nhiên, đến lúc đó không biết ai mới là người ăn hành đâu.

Kỳ thật, Bellatrix không vừa mắt Ansel, là vì lúc trước Riddle yêu cầu nói chuyện riêng với y, không cho ai lưu lại, ngay cả nàng cũng không được. Điều này làm cho một người rất sùng bái Riddle đây không vui trong lòng, hận không thể xắt lát Ansel ra thành từng miếng mà nhai.

Còn ba người khác, đừng đánh giá thấp cái ghế thủ tịch nhà này, cái ghế này tương đối mê người trong mắt nhóm rắn nhỏ. CHẳng qua, ở trận chiến hồi nãy của Habrew và Ansel, nhóm rắn nhỏ biết nhìn thời thế cũng đã ước lượng được một chút phân lượng của mình. Cuối cùng quyết định, xem kịch là tốt nhất…

Ansel nhìn luôn mặt hận thù đến mức vặn vẹo của Bellatrix, không khỏi duỗi tay sờ sờ mặt mình. Y khi nào trêu phải nữ nhân điên này? Hay là nói, sự xinh đẹp của y đã kích thích nữ nhân điên này, làm cô ta sinh ra cảm giác tự ti?

Kỳ thật ta nói… Ansel ngươi không cần phải vô sỉ tự luyến như vậy đâu!

HẾT CHƯƠNG 43

Design a site like this with WordPress.com
Get started