[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 35 : Xà Tổ Và Hậu Duệ Slytherin


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: AKKI, TSUKI

-o0o-

Không thể, tuyệt đối không thể nào! Người này, người này làm sao có thể nói xà ngữ, hắn ta làm sao có thể là một xà khẩu! Rõ ràng, rõ ràng anh Voldemort mới là người thừa kế cuối cùng của Salazar!

Salazar không thú vị nhìn Riddle hoảng sợ, loại phản ứng này, quả thực là quá nhàm chán. Vẫn là Al nhà hắn đáng yêu, mập mạp thịt thịt xinh xinh đẹp đẹp, ôm vào ngực thoải mái cực kỳ (tui thề là cái này là nguyên văn, tui không sửa chữ nào hết á)

“Như thế nào? Tự xưng là người thừa kế của Slytherin, không lẽ ngay cả chút năng lực thừa nhận cũng không có?” Salazar vứt ra một câu nhạo báng “Thì ra, Chúa Tể Hắc Ám thứ hai của thế giới phép thuật chỉ mới như vậy đã khó tiếp thu rồi?”

Riddle bình phục tâm tình của mình, ánh mắt mờ mịt mông lung nhìn Salazar “Ngươi, đến tột cùng là ai?”

“Salazar Slytherin”

Trải qua cảm giác khủng bố vừa rồi, lúc này Salazar nói mình là “Godric Gryffindor”, phòng chừng Riddle cũng chả còn phản ứng kịch liệt nữa.

Riddle hoài nghi nhìn Salazar, trên mặt nổi lên khinh bỉ “Salazar Slytherin? Ta làm sao không biết người này còn có thể sống tận ngàn năm.”

“Thọ mệnh của phù thuỷ đúng là rất dài, bất quá………….” Salazar hảo tâm chỉnh sửa chút đáp án của Riddle, sau đó vô tội nhìn anh “Ta năm nay mới 37 tuổi.”

Riddle nghẹn họng, thiếu chút nữa phun cho Salazar một thân toàn máu. Năm nay mới 37 tuổi, 37 tuổi!! Nếu hắn nói hắn là Salazar Slytherin, vậy thì đến nay cũng phải hơn một ngàn tuổi mới đúng chứ, hai lời nói dối này cũng nói ra được hả?

“Nghĩ ta là con nít dễ gạt sao?” Riddel rất muốn vứt cho Salazar vài ánh mắt khinh thường, nhưng thân là quý tộc ưu nhã, anh không được phép làm như vậy.

Salazar đứng mệt, cho nên tìm chỗ ngồi xuống, một tay chống cằm văn nhã nhìn Riddle “Ta lừa ngươi thì có tài liệu độc dược sao? Huống chi………”

Riddle nhìn cái nụ cười mê hoặc lòng người của Salazar, đột nhiên, ngực anh phát đau. Riddle không thể tin được nhìn chằm chằm Salazar, này……….. Là hắn gây nên?

Salazar sờ sờ cằm, tuy rằng không phải hậu đại của mình, nhưng cơ thể tốt xấu gì cũng có huyết thống Slytherin, nhiêu đó là đủ xài đảo ngược huyết thống rồi.

“Tin sao?” Salazar vô hại nhìn Riddle bởi vì ngực quá đau cho nên quỳ trên đất, “Nếu không làm như vậy, ngươi lại không tin lời ta nói.”

Salazra bất đắc dĩ thở dài, giống như hắn cũng không muốn làm như vậy. Nhưng hiển nhiên, Salazar vừa rồi chính là báo thù.

Đáp án đương nhiên là khẳng định, nếu biết đối phương là xà tổ, Riddle có mười lá gan cũng không dám trả thù. Huống chi, Salazar Slytherin chính là thần của Slytherin bọn họ, hắn trong lòng bọn họ chẳng khác gì Merlin. Đặc biệt, trong người Riddle đang quỳ ở đây còn có huyết thống của Slytherin.

“Tin…….” Riddle quỳ trên mặt đất, mồ hôi lạnh trên trán từng giọt từng giọt nhỏ xuống sàn nhà, sinh ra từng vết nước hình tròn. Chờ đến khi ngực đã bớt đau, Riddle mới ngẩng đầu nhìn về phía Salazar.

“Ừm, bé ngoan.” Mới vừa rồi còn dùng ánh mắt từ ái nhìn hậu đại của mình, nhưng rất nhanh liền thay đổi, hai mắt sáng như đuốc, gắt gao nhìn chằm chằm Riddle, thật giống ánh mắt rắn độc dùng để nhìn con mồi của mình “Ngươi phân liệt linh hồn của mình.”

Không phải câu nghi vấn, là câu trần thuật.

Riddle tuy rằng kinh ngạc với chuyện đối phương liếc mắt liền nhìn ra, nhưng vẫn cung cung kính kính cúi đầu “Đúng vậy”

“Lý do” Salazar tối tăm, cực kỳ khó chịu nhìn Riddle đối diện. Nếu cái tên đối diện này không phải hậu duệ của Slytherin và “lão bà” của Abraxas, với tính cách của Salazar, thì anh đã sớm được đi gặp Merlin rồi.

Riddle cúi đầu mím môi, cho dù là lão tổ tiên, nhưng Riddle cũng không muốn nói ra lý do. Nhưng mà, Salazar không cho phép anh dấu diếm, ma áp thật lớn hướng thẳng về phía Riddle, thân thể Riddle khó khăn lắm mới khôi phục được một chút mém bị Salazar làm cho hỏng mất.

“Bất tử, ta muốn bay khỏi tử vong!” Riddle chịu đựng không nổi rất nhanh liền mở miệng, Trung Quốc có câu ngạn ngữ rất đúng ‘Chỉ cần núi xanh vẫn còn, lo gì không có củi đốt’ mạng của anh sắp mất rồi, còn quan tâm gì nữa chứ.

Bất tử, bay khỏi tử vong? Nếu xắt lát linh hồn có thể làm được như thế, anh ta xác định sẽ đến lượt mình! Thật là vũ nhục huyết thống của Slytherin!

Nhìn Riddle dựa vào tường thở dốc, Salazar hận không thể một phát đạp cho anh ta về với Merlin.

“Ngươi từ đâu biết, xắt lát linh hồn chế tác trường sinh linh giá, có thể bất tử!”

Salazar khôi phục lý trí đã nhận ra điều kỳ quá, thời đại này không phải đề cao bạch phép mà chấm hắc phép sao? Ngay cả Hogwarts còn thêm một môn cái gì gì phòng chống nghệ thuật hắc ám mà. Mà chết tác trường sinh linh giá hoàn toàn là phép thuật hắc ám, ngay cả ngàn năm trước còn bị cấm, tiểu tử này làm sao biết được nó.

“Năm 5, từ giáo sư Slughorn…………” Riddle biết Salazar mạnh hơn mình rất nhiều, anh cũng không dám giấu cái gì, đem tất cả nói ra, tranh thủ xin khoan nhượng.

Salazar tức giận, hắn cũng không biết nói gì. Quả nhiên là một tên ngu xuẩn, mặc kệ đối phương nói cái gì đều tin, cũng không biết đường mà tìm vài con động vật nhỏ thử nghiệm trước, cứ như vậy trực tiếp “tự thân vận động” thật không biết cái tên ngu xuẩn này vì sao không vào Gryffindor!!

Salazar câm nín, nhìn bộ dạng mê mang của Riddle, hiển nhiên anh không biết hậu quả của việc xắt lát linh hồn. Mà tiểu tử Abra kia, không phải cái tên ngu xuẩn này là “lão bà” của nó sao? Như thế nào mà “lão bà” nhà mình xắt lát linh hồn, cũng không biết khuyên răn một chút?

Salazar nhìn bộ dáng Riddle, cũng không đành lòng, dù sao cũng là hậu đại của Slytherin, bị tai hoạ của việc chế tác trường sinh linh giá ập lên đầu cũng không tốt, mà nói ra chỉ có nước bôi đen thanh danh của Slytherin.

Salazar lạnh mặt nhìn Riddle, ngừng một chút, sau đó mới mở miệng nói: “Như thế nào, không khôi phục.” (???)

Riddle yên lặng gật đầu, mồ hôi lạnh trên trán cũng chậm rãi biến mất trong không khí, sắc mặt cũng không tái nhợt giống hồi nãy nữa, đã khôi phục chút huyết sắc.

Nhìn Riddle cuối cùng cũng bình tĩnh, Salazar giảng giải sơ về hậu quả của việc chế tác trường sinh linh giá. Một người ngay cả linh hồn còn không hoàn chỉnh, thì có thể làm được chuyện gì?!

Nghe xong mấy câu của Salazar, gương mặt khó khăn lắm mới xuất hiện được một chút huyết sắc của Riddle đã tái đến mức không thể tái hơn. Nhắm chặt mắt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mở miệng: “Slytherin các hạ, nhưng điều ngài nói, tất cả…………… đều thật vậy chăng?”

Khoé miệng Salazar gợi lên một tia châm chọc “Ta lừa ngươi, thì ta được gì? Ta chẳng qua không muốn một tên ngu xuẩn xắt lát linh hồn cuả mình xuất hiện bên trong gia tộc Slytherin mà thôi.”

Hai tay Riddle siết chặt tấm thảm treo gần đó, nhắm mắt, trên mặt sinh ra một biểu tình quyết liệt “Vậy Slytherin các hạ, có phương pháp nào, có thể dán linh hồn lại không?”

“Dán a” Ngón  tay của Salazar hết trượt sang trái rồi lại trượt sang phải “Chưa từng thử, bất quá có một biện pháp, ngươi muốn thử không?”

“Thử!” Riddle mở mắt ra, trong mắt sinh ra chút túc giận, anh không thể biến thành bộ dáng người không ra người, quỷ không ra quỷ! Anh muốn cho tất cả những người dám lừa anh phải biến mất khỏi thế giới này!

Salazar tiếp tục lạnh mặt nhìn một màn này, hắn không có kiên nhẫn với một người như vậy. Hoặc là nói, ngoại trừ Ansel, Salazar không có chút kiên nhẫn với bất kỳ ai cả.

“Tom Riddle, trước khi dán linh hồn của mình lại, ta nghĩ ngươi trước hết nên suy nghĩ một chút phong cách làm việc của mình, thế giới phép thuật không cần giết chóc!” Vốn dĩ thế giới phép thuật chẳng có bao nhiêu phù thuỷ, lại bị cái tên Riddle này giết đến giết lui, không đợi Muggle xâm chiếm lãnh thổ của phù thuỷ, phù thuỷ đã chết hết trước rồi! “Được rồi, cùng ta ra ngoài, ngươi và Abra hẳn có rất nhiều thứ cần nói đi.”

Salazar xấu tính nói câu cuối cùng, hắn không thoải mái chút nào khi nhìn thấy Abraxas và Ansel thân thiết như vậy. Hơn nữa, Abra, nó hẳn là không ngại hắn tìm phiền toái cho nó đâu.

Salazar híp mắt, hồ ly ngàn năm nở nụ cười.

Nghe được tên của Abraxas, động tác của Riddle bên cạnh bỗng nhiên đình chỉ một chút, nhưng rất mau liền khôi phục bình thường. Cúi đầu đi theo Salazar, biểu tình toàn bộ giấu trong bóng tối, làm người khác không rõ anh suy nghĩ cái gì.

Vì thế………….. Riddle bất chấp tất cả muốn đánh Abraxas tơi bời, thậm chí muốn đối phương huỷ dung đều là do ý xấu của Salazar…………..

Abraxas, ngươi an giấc ngàn thu đi………… Kỳ thật bị “lão bà” nhà mình ban cho một quyền cũng không có gì, cái danh bị vợ quản nghiêm cũng không có gì đâu, không ai chê cười ngươi…………….mới là lạ ý!

Hồi tưởng xong, Riddle rất muốn cho Abraxas thêm một quyền nữa. Nhưng nhìn vết thương đã bầm xanh bên sườn mặt phải của hắn, Riddle lại đau lòng, không đánh tiếp được.

Đương nhiên, Riddle cũng sẽ chẳng giống như trong tiểu thuyết ngôn tình miêu tả, cái gì mà vươn tay lên xoa xoa mặt Abraxas, thương tâm hỏi: “Abra, còn đau không?”

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Riddle liền run rẩy. Không được tự nhiên run run bả vai, dùng phương thức quan tâm biệt nữu của Slytherin “Mặt cậu bầm rồi.”

“Tôi không đau.” Cùng là người của Slytherin, đương nhiên biết ý nghĩa của câu nói đó. Nghe được quan tâm của “lão bào” nhà mình, Abraxas tỏ vẻ, hắn thật sự không đau!

Hơn nữa, vì sao mới nói chuyện với chủ nhiệm có một chút, Tom liền biến thành cái bộ dáng thích xù lông năm 5 vậy! Ừm, chuyển biến này rất tuyệt vời, Abraxas hắn thích.

Mặt Riddle hơi đen mặt, thấp giọng rống giận: “Ai đang hỏi cậu mặt có đau hay không!” Quả thật là tự mình đa tình!

“Được được được, không hỏi không hỏi.” Abraxas tương đối thư thái an ủi người đang tạc mao trong lòng, quả nhiên vẫn là người trước mắt này ổn hơn, cái Riddle âm khí nặng nề trước kia nhanh cút đi! “Là tôi lắm miệng, ngoan.”

Riddel mặt đã đen hoàn toàn rồi, duỗi tay trực tiếp đẩy Abraxas ra “Lăn, đừng đem tôi trở thành con của cậu mà hống!”

Abraxas bi thương, uỷ khuất, này lại là làm sao nữa, hắn rõ ràng đã thoái nhượng an ủi rồi mà. Quả nhiên, tiểu miêu này tuyệt đối không thể sủng.

EQ cực thấp Abraxas nhìn Riddle trầm giọng nói: “Nếu đã vậy, trang viên Malfoy quá nhỏ, không dung nổi Chúa Tể Hắc Ám các hạ, thỉnh Chúa Tể Hắc Ám các hạ rời đi.”

Riddle cắn răng, thiết chút nữa dùng răng cắn nát quý tộc bạch kim trước mặt, đôi mắt hồng hồng nhìn Abraxas “Abraxas, cậu tàn nhẫn!”

Nói, bước nhanh đến lò sưởi, nắm một mớ bột Floo vứt vào trong “Trang viên Voldemort!”

Abraxas không hiểu nhìn Riddle vô duyên vô cớ tức giận, sắc mặt có chút cứng đờ “Thật không thể hiểu được, quả nhiên tâm tư của mấy người linh hồn không hoàn chỉnh rất khó đoán, lão bà như vậy là không được a không được.”

Tiếp theo, lại nhìn xung quanh mà lắc lắc đầu, ai, đều thành phế tích hết rồi, để cho gia tinh dọn lại vậy, hắn vẫn là nên đến thư phòng đi thôi, đứng đây ảnh hưởng tâm trạng quá.

Abraxas thở dài, ngày nghỉ vẫn chưa hảo hảo giao lưu tình cảm với con trai đâu (mình không biết dịch thành gì luôn, ráo gì vào cũng kỳ kỳ, nên để nguyên vậy), mà con trai đã bị hắn doạ mất rồi, mẹ nó cũng bị mình doạ chạy, hắn có phải là dính bùa cô độc cả đời rồi hay không?

HẾT CHƯƠNG 35

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 34 : “Người Đội Mồ Sống Dậy Có Quyền Khoa Tay Múa Chân Với Các Hạ Chứ?”


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : AKKI, TSUKI

-o0o-

Abraxas không kịp né tránh, trên mặt hắn tức khắc xuất hiện một cục hồng hồng, nếu thời gian dài không chữa thì có thể bầm. Chờ đến khi Riddle vung thêm một đấm, Abraxas nhanh chóng chụp tay anh lại, chịu đựng cảm giác đau đớn trên mặt, căm tức nhìn Riddle đã phát điên. “Tom Riddle, cậu làm cái gì vậy?! Điên rồi sao?!!”

“Đúng vậy, tôi điên rồi, tôi đã sớm điên từ năm thứ năm rồi!” Riddle gấp đến đỏ mắt nhìn tay phải bị Abraxas nắm chặt, tay trái kế thừa ý chí của tay phải vung lên tiếp tục nhào đến mặt của Abraxas. Nhìn khí thế này, phòng chừng không đánh Abraxas bầm dập thì Riddle sẽ không từ bỏ.

Vì phòng ngừa thể diện —– gương mặt của mình hoàn toàn đánh mất trong tay Riddle, Abraxas nhanh chóng ôm chặt Riddle đang liều mạng vào lòng, dùng hai tay giam anh lại, bởi vì nửa bên mặt bị ăn đánh, cho nên Abraxas liền tức giận trừng Riddle vẫn còn đang giãy giụa trong lòng “Tom, tại sao cậu lại đột nhiên đánh tôi? Tôi rốt cuộc đã chọc cậu chỗ nào?”

Phải nói, hôm nay hai người bọn họ còn chưa nói được mấy câu, quái nào Tom lại giương nanh múa vuốt xông lên?! Dùng sức nhiều như vậy, hiện tại mặt hắn nhất định bầm rồi!

Riddle không thoát khỏi vòng tay của Abraxas được liền hung ác, nhào đến cánh tay trắng nõn của hắn mà cắn một ngụm, giống như có thâm cừu đại hận gì, hung hăng cắn. Abraxas không dám né, chỉ ngơ ngác nhìn Riddle giống tiểu thú phát cuồng hung tợn cắn tay mình. Này……………..Cảm xúc giao động quá lớn…………..

Riddle cắn được một lúc liền mệt mỏi, buông ra, nhìn cánh tay của Abraxas bị anh cắn đến chảy máu, hơi chột dạ, nhưng ngay sau đó liền khôi phục bình tĩnh. Hừ, đều là hắn chọc anh, cánh tay chảy máu cũng đáng lắm!!

Riddle biệt nữu quay đầu, không nhìn cánh tay Abraxas nữa, Abraxas lặng lẽ ôm chặt Riddle, hai người cứ đứng như thế trong không khí yên tĩnh trống vắng.

Abraxas nói chuyện rõ ràng với Riddle, bởi vì……….. Tha thứ cho dung lượng não hắn nhỏ, đến bây giờ, hắn vẫn không nghĩ ra được vì sao Riddle lại đột nhiên cho hắn một quyền, đã thế còn hung hăng cắn hắn. (Hoon : Chân thành cảm ơn Shin đã giúp tui hai đoạn trên.)

Riddle không im lặng nỗi nữa, luận nhẫn nại, Riddle vĩnh viễn bại dưới tay Abraxas, có lẽ chờ sau khi linh hồn của Riddle được dán lại tốt rồi, thì có thể đỡ hơn chăng?

“Abra, đùa giỡn tôi thật sự rất vui sao?” Riddle mím môi, sắc mặt tái nhợt, móng tay bấm vào trong da thịt, từng giọt máu đỏ tươi men theo ngón tay mà nhỏ giọt trên sàn.

Riddle thừa nhận, nếu anh chọn ở chung với Abraxas, thì người xui xẻo vẫn sẽ và luôn là anh, nhưng anh không để bụng. Có thể không để bụng Abraxas coi thường, có thể nằm dưới hầu hạ Abraxas. Nhưng mà, trong mắt Riddle bắn ra từng tia âm ngoan, anh không chịu nổi người khác lừa dối mình, cho dù người này là Abraxas, anh cũng muốn người này phải chịu trừng phạt vì lời nói dối của mình!

“Đùa giỡn cậu?” Abraxas híp mắt, nhìn Riddle torng lòng, bởi vì Riddle cúi đầu, cho nên Abraxas không thể thấy rõ biểu cảm của anh “Tôi vì cái gì mà phải đùa giỡn cậu?”

“Ngàn năm trước, cậu không nói với tôi cậu đến từ ngàn năm trước.” Riddle bình đạm nói, ngữ khí quá mức bình tĩnh làm trong lòng Abraxas hơi sợ. Abraxas thích Riddle những lúc anh xù lông, nhưng không có nghĩa hắn sẽ chọc cho Riddle tức giận thật. Hắn đã từng gặp qua một lần, nhưng chỉ một lần, Riddle âm ngoan độc ác liền khắc sâu vào trong lòng hắn, không thua gì những người năm đó đánh nhau đến đầu rơi máu chảy chỉ để tranh giành gia sản.

Có lẽ cũng bởi vì nguyên nhân này, mà saui khi Riddle xắt lát linh hồn của mình, Abraxas cũng không muốn thân mật với anh nữa. Hắn thích một Tom mèo con ngẫu nhiên xù lông mặc cho hắn tuỳ ý đùa bỡn, mà không phải người ngày nào cũng đen mặt, Chúa Tể Hắc Ám âm ngoan.

“Tôi chẳng qua chỉ là trọng sinh mà thôi, không cần phải dán chồng quá khứ và thực tại lên nhau.” Abraxas vươn tay xoa nhẹ mặt Riddle “Hơn nữa, nếu tôi nói tôi là cổ nhân ngàn năm trước, vậy cậu lúc ấy sẽ không cho rằng tôi lừa cậu, sau đó cào cho mặt tôi nở hoa sao?”

Riddle nghe xong liền trầm mặc, mấy lời này ngay lúc đó anh xác thực sẽ không tin, nhưng cào mặt nở hoa. Riddle tối tăm, anh trong mắt Abraxas trẻ con đến thế sao?

“Sẽ không cào cậu nở hoa.” Riddle bình tĩnh nói, phảng phất như trời có long đất có lở cũng không thể ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình.

“Cậu nói cái gì?” Abraxas không hiểu nhìn Riddle, hắn hình như phát hiện mình có chút không theo kịp………. Tư duy của Riddle rồi, thay đổi hơi nhanh rồi đấy.

Riddle hít sâu một hơi, cố gắng giấu âm ngoan trên mặt đi, nỗ lực hồi tưởng lại nụ cười của mình với Abraxas ngày xưa, nhưng lại phát hiện anh căn bản không làm được. Đành phải lạnh mặt, nhàn nhạt nhìn Abraxas.

“Abra, cậu hiện tại có thể buông tôi ra rồi.” Trong giọng nói của Riddle mang theo chút mệt mỏi, ngay cả trong mắt cũng nhiều thêm vài phần ủ rũ.

Tổ tiên ngàn năm trước bỗng nhiên xuất hiện, đã làm anh khó có thể tiêu hoá. Hiện tại, người mình yêu nhiều năm như thế cũng là người từ ngàn năm trước. Hơn nữa, chuyện anh xắt lát linh hồn người này biết rất rõ. Biết xắt lát linh hồn là nguy hiểm nhưng lại không nói cho anh, chẳng lẽ Voldemort anh trong lòng của hắn một xu cũng không đáng sao?!

Hai cái tin tức như bom này, nổ Riddle đến mức không biết nên làm cái gì bây giờ.

Abraxas nghe ra ngữ khí của Riddle khác thường, buông lỏng hai tay đang giam cầm Riddle, bẻ vai anh bắt buộc anh mặt đối mặt với hắn.

Abraxas lẳng lặng chăm chú nhìn Riddle, vừa rồi vì Riddle nhẫn tâm, cho nên khoé miệng vẫn còn vương một ít máu của Abraxas. Vết máu không còn màu đỏ tươi như lúc ban đầu nữa mà đã chuyển dần sang màu đỏ thẫm. Rất hợp với dung mạo của Riddle, tăng thêm cho anh vài phần yêu diễm.

Bất quá, hiện tại không phải lúc thưởng thức dung mạo của Riddle, Abraxas gắt gao nhìn chằm chằm Riddle, như là có thuật đọc tâm mà hỏi “Tom, có phải chủ nhiệm nói gì với cậu hay không?”

Bằng không, Tom trước giờ vẫn luôn ngu ngốc không có khả năng đột nhiên giận dỗi!!

“Không có.” Riddle quay đầu đi, không muốn nhìn thẳng vào mắt Abraxas.

Khoé miệng Abraxas run rẩy, cái dạng này của Riddle, không có mới là lạ đấy! Tấm tắc, kỳ thật xắt lát linh hồn cũng có chỗ lợi, ít nhất, mỗi khi Riddle nói dối sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Trong lòng Riddle lại dị thường đau đớn, hồi tưởng vừa rồi, lúc mới bước vào căn phòng đó, Abraxas cũng vừa mới đóng cửa phòng lại. Người bị mình cho là tình nhân của Abraxas trực tiếp bước đến, làm anh sợ đến mức rút đũa phép ra.

“Là hậu đại của Slytherin, ngươi cư nhiên lại nằm dưới!!” Sắc mặt Salazar không có gì bất thường, chỉ là nghe ngữ khí của hắn, như thế nào lại có cảm giác hắn đang nghiến răng nghiến lợi vậy.

Tâm tình Riddle rất không tốt, đặc biệt nhìn là khi nhìn cái tình nhân hư hư thực của Abraxas, càng tức hơn.

“Ta làm chuyện gì, cũng không đến phiên cái tên không biết chui ra từ nơi nào là ngươi khoa tay múa chân!” Không có biện pháp, ai thấy tình địch mà không mất bình tĩnh, cho dù tình địch đó là do mình nghĩ nhiều mà thôi.

Salazar nhướng nhướng mày, đột nhiên có hứng thú chơi với Riddle “Kia không biết, người có thể khoa tay múa chân với các hạ đâu rồi?”

Riddle híp mắt, nhìn chằm chằm Salazar hồi lâu, cuối cùng phát ra một trận cười trầm thấp mà ghê rợn “Có thể khoa tay múa chân với ta, đều xuống mồ.”

“Nga?” Salazar trực tiếp bỏ qua cái giọng cười có thể làm người khác sởn hết cả da gà kia, nghiền ngẫm từng chữ một, “Kia không biết, người đội mồ sống dậy, có thể khoa chân múa tay với các hạ hay không?”

Riddle cứng người, mặc cho ai nghe người khác nói vậy cũng sẽ cảm thấy sống lưng chợt lạnh được không!

Hơn nữa, đây không phải là cái chuyện cũ quỷ quái gì. Hai tên nam chủ cùng nam phụ hai người nhanh nhanh khôi phục bình thường cho lão nương ngay!! Ta còn chưa muốn bị hù chết!! (Hoon : Khúc này, chân thành cảm ơn Nhiên a)

Riddle chỉ cảm thấy sau lưng bỗng có từng luồn từng luồn khí lạnh đột ngột thổi qua, lại nhìn Salazar đang dùng ánh mắt như nhìn hàng hoá nhìn anh, không khỏi cảnh giác nắm chặt đũa phép, đề phòng hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

“Không làm gì.” Sự thẳng thắn của Salazar làm Riddle tức đến mức muốn hộc máu, “Ngươi yên tâm, ta không có bất luận hứng thú gì với ngươi.”

Riddle run rẩy, cơ bắp trên mặt cứng đờ nhìn Salazar, muốn phun tào: Ai hỏi ngươi cái này, hỗn đản! Ngươi có hứng thú với ta thì ta cũng không có hứng thú với ngươi đâu, ta thích Abra, không phải ngươi a cái tên hỗn đản!

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Riddle yên lặng tính toán nếu đánh nhau với Salazar, thì người xui xẻo sẽ là ai. Trải qua sự việc vừa rồi ở phòng khách, Riddle bi ai phát hiện, người xui xẻo cuối cùng nhất định sẽ là anh.

Salazar đứng lên, hồn nhiên và ưu nha đến mức làm Riddle trong nháy mắt quên mất hắn là “tình địch” của anh.

Salazar thong thả bước đến trước mặt Riddle, khoé miệng câu lên một nụ cười, ngón tay thon dài nhẹ nâng cằm Riddle, âu yếm nói nhỏ “Ngươi thật sự rất muốn biết ta là ai?”

Trong mắt Riddle toát ra một tia hàn ý, duỗi tay cầm ngón tay Salazar “Ngươi tốt nhất đừng có chọc giận ta.”

Cư nhiên dám đùa giỡn Chúa Tể Hắc Ám, nếu không phải nể mặt Abraxas, thì hôm nay trang viên Malfoy nhất định phải máu chảy thành sông!

Tôn nghiêm của Chúa Tể Hắc Ám, không dung thứ cho bất cứ kẻ nào dám khiêu khích!

“Ha hả” Salazar không thèm để ý hơi thở nguy hiểm trong lời nói của Riddle, hơi hơi nghiêng đầu, vẻ ưu nhã lặn xuống, lộ ra con xà quái kịch độc bên trong “Tom Marvolo Riddle”

Sắc mặt Riddle khẽ biến, không thể tin được nhìn khuôn mặt vẫn còn đang treo nụ cười nhạt của Salazar, hơi thở trở nên có chút hoảng loạn, nhưng ngay sau đó lại lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày “Ngươi vừa rồi, nói cái gì?!”

Salazar bình tĩnh cười, dùng xà ngữ lần nữa lập lại cái tên mà Riddle vẫn luôn muốn giấu ở hiện tại, quá khứ và cả tương lai “Tom Marvolo Riddle”

“Như thế nào…………. Sao có thể!!” Riddle bị đẩy đến bên tường, khó tin nhìn Salazar.

HẾT CHƯƠNG 34

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 33 : Riddle Kiên Cường Lên


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : AKKI, TSUKI

-o0o-

Abraxas nhìn bộ dạng hung ác của Ansel, khó hiểu vuốt mũi, không rõ nguyên nhân: “Đây là… sao lại đột nhiên tức giận rồi.”

Huống chi, Abraxas thật sự không rõ lắm rốt cuộc Salazar nuôi Ansel thế nào, bởi vì hai đứa nhỏ, Ansel lớn năm tuổi, mà nhóc Ino cũng mới ba nồi bánh chưng, làm sao một người đàn ông chưa có vợ nuôi hết cả hai được. Nhặt về cũng không thể ném đi, nếu không vào thời điểm đó hắn và y đã chết lâu rồi. Vì thế, Salazar đành phải nuôi đứa lớn hơn, dù sao mình cũng có thể ứng phó được. Mà giao Ino cho người rất thích trẻ con là Hufflepuff nuôi nấng.

Biểu cảm Ansel hơi cứng ngắc, đi đến trước mặt Abraxas, vô cảm duỗi tay nắm má của hắn, kéo ra hai bên. “Ai giận, ai giận.”

Ansel buồn bực hồi tưởng khoảng thời gian lúc Salazar mới nhận nuôi mình. Y lúc ấy 5 tuổi rồi! Huống hồ, y là người xuyên không! Ai biết lúc đó Salazar trực tiếp xem y thành trẻ sơ sinh mà chăm, không cho cái này không chuẩn cái kia, cuối cùng còn dám không cho y ăn thịt! Hắn không phải đang chăm một đứa trẻ sơ sinh đâu, cho dù hắn chưa bao giờ nuôi trẻ con, thì ít nhất cũng phải có chút kiến thức thường thức chứ. Nhưng mà, Salazar hắn ta không có…. Nếu không có gia tinh thì chắc chắn hắn đã chết từ cái đời kiếp nào rồi.

“Ư….” Abraxas bị Ansel véo má cũng không dám phản kháng, nếu phản kháng, Ansel không đánh hắn thì cũng là chủ nhiệm đánh, hắn là một bảo bảo không ai thương mà.

“Anh……… Anh mà véo nữa thì mặt em thành bánh nước mất, đến lúc đó không có cô gái xinh đẹp nào chịu lấy em trai anh mất!” Abraxas lấy lòng nhìn Ansel, nửa uy hiếp nửa uỷ khuất lệ rơi đầy mặt nói.

“Không sao, không phải còn có một hàng tồn Chúa Tể Hắc Ám sao.” Tuy nói như vậy nhưng Ansel vẫn nới tỏng tay mình ra, vỗ nhẹ khuôn mặt Abraxas bị mình véo đến hồng hồng.

Abraxas bất đắc dĩ xoa mặt mình, lắc đầu. “Em nói này anh, anh vừa nãy không nghe chủ nhiệm nói sao? Tom về sau kiểu gì cũng rất xấu, anh cảm thấy em sẽ cưới một người xấu sao?”

Ansel chớp chớp mắt, nhìn Abraxas, cuối cùng hỏi câu hỏi mình tò mò từ lâu: “Abra, em đối với tên Chúa Tể Hắc Ám đó là thật sự thích, hay chỉ đùa giỡn thế thôi?”

Chỉ đùa giỡn, thì Lucius sẽ không được sinh ra. Nhưng nếu nói là thích, thì thái độ của Abra đối với cái tên Chúa Tể Hắc Ám đó rất không thích hợp. Ansel vuốt cằm, tỏ vẻ vấn đề này thật sự làm khó y.

Abraxas sửng sốt, cảm xúc cũng trầm xuống, nhìn đằng sau Ansel, ánh mắt mê mang: “Kỳ thật, em cũng không rõ ràng lắm. Nhưng mà… chỉ số thông minh của Tom… làm ra chuyện ngu ngốc như vậy, cho dù em có thích cũng từ bỏ.”

Nói thật, Abraxas cho đến bây giờ vẫn không rõ tình cảm của mình đối với Riddle là gì. Kiếp trước hắn chưa gặp được người mình thích, chỉ tìm một người vợ môn đăng hộ đối, nhưng cho đến khi có con rồi lại chết đi cũng không có quá nhiều cảm tình. Nhưng mà Riddle, Abraxas mê mang, rốt cuộc cái gì là thích.

“Em không rõ nữa.” Abraxas thành thật lắc đầu, ánh mắt chờ mong nhìn về phía Ansel. “Anh, thích ấy, cái gì được gọi là thích?”

Ansel đối với vấn đề của Abraxas cũng nghẹn lại, vốn dĩ muốn nói với Abraxas đừng hỏi mình mấy vấn đề ngu ngốc như vậy, nhưng nhìn thấy ánh mắt loé sáng kia, Ansel dừng lại một chút, ho nhẹ. “Khụ khụ, cái này… Anh cũng không biết, kiếp trước không phải em từng yêu đương rồi sao? Hỏi anh làm gì!”

“Kiếp trước của em… chưa từng yêu đương.” Nhìn Ansel xù lông, Abraxas yên lặng đứng lên và rời đi. Buồn cười, hắn chưa có nhu cầu thượng hoả.

Ansel sa mạc lời cứng họng nhìn em trai ngây thơ của mình, không biết nên nói gì. Hai đời sắp 200 rồi, mà còn chưa từng yêu đương! Lời này nói ra, có điên mới tin!

Khi Ansel dịnh nói tiếp thì Salazar bước ra, dung mạo tuấn mĩ treo một nụ cười nhợt nhạt, nhìn thế nào cũng thấy cảnh đẹp ý vui. Theo sau còn có một gương mặt muốn khó coi bao nhiêu liền khó coi bấy nhiêu Riddle, không biết còn tưởng Salazar đã làm gì anh ta.

Thương thiên hại lí cường / chiếm không được thiếu nam sự đâu. ( tui không biết nó có nghĩa là gì a)

Nhìn thấy Salazar đi ra, Ansel lập tức vứt bỏ Abraxas mà nhảy vào lòng hắn, giống như một con mèo con mà cọ cọ “Thầy ơi, mọi người vừa mới nói gì thế?”

Salazar nhéo nhéo mũi Ansel, nhìn đôi mắt sáng long lanh vì tò mò của y, không khỏi buồn cười. “Chưa nói gì, chỉ giao lưu một chút về tình trạng hiện tại của hắn, nói một chút về nguồn gốc nữa.”

“Nguồn gốc.” Ansel hiểu rõ, đồng tình nhìn về phía Riddle, nguồn gốc à. Riddle tự xưng là hậu đại của Salazar Slytherin, mà cái nguồn gốc Salazar Slytherin đã chết ngàn năm bỗng nhiên xuất hiện trước mặt anh ta, hơn nữa vài phút trước Riddle còn chĩa đũa phép vào Salazar, không biết trong lòng Riddle có thể chịu được hay không, “Thầy, thầy chắc chắn tên Chúa Tể Hắc Ám này thật sự là hậu đại của Slytherin? Có lẽ, hắn chỉ viện cái cớ này để đi lừa gạt thôi thì sao?”

Dù sao một máu lai nếu không có cái danh người thừa kế Slytherin thì có thể làm được gì chứ.

“Hắn là xà khẩu.” Salazar nhấp miệng cười khẽ ( tui rất thắc mắc, nhấp miệng hình như là mím môi, mà mím môi thì có thể cười sao?? ), hơi thở lạnh lẽo trên người từ từ biến mất.

Ansel không cam lòng, phồng mặt lên nhìn Salazar. “Chưa chắc, chắc gì là xà khẩu thì sẽ họ Slytherin chứ.”

“Theo ta được biết, ngàn năm trước, chỉ có duy nhất Slytherin là xà khẩu.” Salazar bất đắc dĩ chọc khuôn mặt phồng phồng của Ansel, cái tên Riddle này không có trêu vào Ansel chứ, nếu không vì sao y không thích anh ta như vậy?

“Nhưng mà… Ài…” Ansel còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên ngáp một cái, ngả thẳng vào ngực Salazar, giọng nói mềm mại truyền vào tai hắn, “Thầy… Buồn ngủ quá, con ngủ trước…….”

Salazar hơi nhíu mày, ôm Ansel lên, lạnh lùng nói với Abraxas: “Abra, ta mang Al về phòng trước, người này, tuỳ trò an bày.”

Abraxas chớp mắt cười cười, nhìn Salazar và Ansel về phòng, sau đó mới quay đầu nhìn Riddle. Vứt cái nghi vấn vừa rồi, hắn vẫn là quý tộc bạch kim phong hoa tuyết nguyệt: “Thế nào, chủ nhiệm đã nói rõ với cậu?”

Toàn thân Riddle tản ra hơi thở nặng nề, ánh mắt vô thần nhìn Abraxas, nắm chặt tay, nỗ lực giúp bản thân mình bình tĩnh lại. “Vậy là, cậu cũng giống như ngài ấy?”

Có chút kinh ngạc Riddle không hề vòng vo mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nhưng Abraxas vẫn gật đầu. “Không sai, nhưng cũng hơi bất đồng. Tôi là sau khi chết mới trọng sinh, chủ nhiệm đại khái là do chấp niệm của ngài ấy với anh của tôi quá mạnh.”

“Nói như vậy, nhiều năm trôi qua như thế, tôi vẫn không có chút vị trí nào trong lòng của cậu ư?” Ánh mắt Riddle loé lên vẻ tàn nhẫn, trực tiếp vươn nắm đấm đến khuôn mặt hoàn mỹ của Abraxas “Abraxas Malfoy, cậu là tên khốn kiếp!!”

Abraxas không kịp né tránh, trên mặt hắn tức khắc xuất hiện một cục hồng hồng, nếu thời gian dài không chữa thì có thể bầm. Chờ đến khi Riddle vung thêm một đấm, Abraxas nhanh chóng chụp tay anh lại, chịu đựng cảm giác đau đớn trên mặt, căm tức nhìn Riddle đã phát điên. “Tom Riddle, cậu làm cái gì vậy?! Điên rồi sao?!!”

HẾT CHƯƠNG 33

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 32 : Thì Ra Là Bên Bị Áp


EDITOR : PARK HOONWOO

BETA : PARK HOONWOO, TSUKI.

-o0o-

  “Bất quá.” Salazar tưởng tượng đến Riddle xắt lát linh hồn mình, sắc mặt nhanh chóng đen xuống “Loại ngu ngốc như vậy, Slytherin không cần.”

Ansel vuốt vuốt mũi, nghĩ đến Riddle là…… của Lucius….. Khụ khụ, dù gì đi chăng nữa, cũng phải bảo giữ lại cho anh ta một cái mạng đi. Vì thế, Ansle nỗ lực sử dụng khuôn mặt hồng hồng mới hạ nhiệt của mình, kéo kéo Salazar nhỏ giọng nói : “Cái kia, lão sư………….. Cái Chúa Tể Hắc Ám đó………….. Phỏng chừng về sau sẽ trở thành lão bà của Abra…….”

“Lão bà……….?” Não Salazar nhất thời chưa load kịp mấy câu Ansel nói, chỉ máy móc lập lại mấy câu y nói.

“Ừm…..” Nghe thấy thanh âm của Salazar không quá thích hợp, Ansel yên lặng gật đầu một cái, hơi rối rắm nói, “Đại khái…….Chính là ý tứ này…..”

Ansel nhìn khuôn mặt cứng đờ của Salazar, rụt rụt cổ, nhanh như chớp phóng ra ngoài, chỉ lưu lại một câu. “Con đi vác tên Chúa Tể Hắc Ám kia lại đây!”

Chờ sau khi Ansel chạy đi, Salazar mới phục hồi tinh thần lại, nếu nói hồi nãy mặt Salazar chỉ hơi đen, thì bây giờ hắn thành Bao Chửng luôn rồi. Cư nhiên, thân là hậu đại Sytherin, cái tên Voldemort kia, thế mà lại là bên bị áp!!! Này quả thật là sỉ nhục của Slytherin!! Salazar tức khắc cảm thấy, hắn thật sử phải dạy dỗ lại cái hậu đại này của mình.

Bất quá, xà tổ điện hạ, hình như cái ngài đang suy xét nó chệch đường ray rồi thì phải?!

Ansel “bịch bịch bịch” chạy xuống, nhìn Abraxas và Riddle đang giằng co, chẳng qua thiếu cảm giác cứng ngắc hồi nãy. Có thể không thiếu sao?! Abraxas thoải mái dễ chịu ngồi trên sofa, tay tuỳ ý nghịch nghịch đũa phép của mình, vẻ mặt trêu đùa nhìn Riddle.

Riddle thân là Chúa Tể Hắc Ám, trước mặt Tử Thần Thục Tử, anh là một người đặc biệt cương ngạnh, khí thế cũng là loại không ai có thể so được. Nhất là hiện tại, linh hồn đã bị cắt khá nhiều, tính tình của Riddle càng ngày càng táo bạo, chỉ cần trong lòng có một chút không hài lòng, hoặc là thủ hạ làm sai việc gì đó. Nhẹ thì Nagini nhe hàm răng nhọn hoắc của nó ra hù doạ, nặng thì trực tiếp vứt một cái Crucio qua. Bất quá hiện tại còn tốt, ít nhất chưa xài Arvada.

Nhưng mà, bước vào nơi này của Abraxas, Riddle chỉ có thể bị khinh bỉ. Đánh, đánh không lại Abraxas, bất luận là phép thuật hay cách đấu đều không lại, đấu với Abraxas thì Riddle chỉ có nước ăn hành.

Abraxas nhìn Riddle tâm tình cực kỳ không tốt đứng đó, tỏ vẻ không thèm để ý, ai lại thèm đi quan tâm một người chỉ gặp mặt vài lần chứ. Nga, được rồi, máu đang chảy torng cơ thể giống nhau (???)

“Abra, lão sư nói em mang cái tên Chúa Tể Hắc Ám này lên đi.” Ansel đi đến bên cãnh Abraxas, nhẹ giọng thầm thì bên tai hắn “Bất quá sắc mặt của lão sư không tốt lắm.”

Abraxas nhướng nhướng mày, không chút để ý nhìn Riddle, trong lòng mang theo ý định xem kịch : lão sư tâm tình không tốt, nên lo lắng cũng không phải là hắn mà là cái Chúa Tể Hắc Ám này. Bất quá, cái này không giống lo lắng lắm (???)

Riddle thời thời khắc khắc chú ý động tác của Abaraxs, vừa nhìn thấy hắn lộ ra nụ cười giảo hoạt như hồ ly của mình, chuông cảnh báo trong lòng tức khắc vang lên. Cái nụ cười này, thời gian anh đi học gặp rất thường xuyên…………..Mỗi một lần nhìn thấy, người xui xẻo không phải người khác thì cũng là anh. Huống hồ, đa số vẫn là anh…….

“Abra, cậu đang suy nghĩ cái gì?!” Bị Abraxas nhìn đến mức xù lông Riddle, anh trừng mắt nhìn Abraxas, có chút ức chế nói.

Nhìn cái dạng này của Riddle, Abraxas tiếc nuối thở dài. Nếu Riddle không phải đến năm 5 trở nên đặc biệt dễ tức giận, rảnh rỗi xắt lát linh hồn mình, Abraxas cũng sẽ không đi đến bước này. Hắn không phải không thích Riddle, bằng không, với cái thói quen ở sanh của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không lên giường với Riddle. Chỉ là hiện tại, Abraxas trong lòng ưu oán, có lẽ chủ nhiệm sẽ giáo dục Tom thật tốt, đến lúc đó trả về cho hắn một Tom bình thường là tốt rồi.

“Đi với tôi.” Đối với Riddle hiện tại, Abraxas không có chút hứng nói chuyện chút nào, trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Riddle, bình đạm nói. Trong lòng uỷ khuất, vẫn là Tom kia tốt hơn.

“Làm chi?” Riddle cẩn thận nhìn Abraxas, muốn từ biểu cảm của Abraxas mà biết được chút ít tin tức. Nhưng đáng tiếc chính là, trên mặt Abraxas chả có chút biểu cảm gì, ngay cả nụ cười hồ ly mà Riddle hy vọng xuất hiện cũng không có.

“Làm chi? Làm như có thể đem cậu ăn hết không bằng.” Abraxas bình tĩnh đi, Riddle hết cách cũng chỉ có thể đi theo đằng sau. Một là, không theo sau sẽ có Chúa Tể Hắc Ám bị nhục mặt, hai là, Riddle sợ Abraxas tức giận, Abraxas vừa giận, thì người gặp tai ương tuyệt đối là Riddle, anh không muốn làm bao cát cho Abraxas trút giận.

Nghe được động tĩnh, thân là đứa nhỏ nên lòng hiếu kỳ rất lớn Lucius ló đầu ra, nhìn thấy trên hành lang không có ai liền chạy đến cầu thang nhìn, phát hiện dưới phòng khách chỉ có một mình Ansel đang lười biếng ngồi trên sofa. Lucius sờ sờ mũi, hình như nhà cậu thiếu mất một cái sofa thì phải?

Lắc lắc đầu, không nghĩ quá nhiều. Sofa trong nhà có thiếu, cũng là chuyện của Abraxas, Lucius không có chút lương tâm nào, trực tiếp ném vấn đề này cho Abraxas, một người vui sướng chạy xuống lầu tìm Ansel.

“Ansel” Lucius chạy xuống cầu thang, nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Abraxas đâu cả, không khỏi  tò mò hỏi : “Phụ thân đại nhân đâu? Sao lại không thấy?”

Ansel nâng mắt, chống cằm cười gian nhìn Lucius, nhìn đến mức sau lưng Lucius đổ mồ hôi lạnh “Lucius, cậu tìm phụ thân của cậu a, nha, phụ thân cậu, không phải đứng sau lưng cậu sao?”

Thân thể Lucius nháy mắt cứng đờ, khoé miệng hơi run rẩy máy móc quay đầu nhìn về phía sau, nhìn nụ cười cười như không cười của Abraxas, Lucius nhụt chí “Phụ……… Phụ thân đại nhân……….”

Nhìn bộ dáng đáng thương của tiểu Lucius, trong lòng Abraxas liền khó chịu, hắn làm phụ thân rốt cuộc đã đánh đập Lucius thế nào để nó cứ mỗi lần nhìn thấy hắn đều là cái bộ dạng như chịu uỷ khuất thế này “Lucius, không phải đã nói con ở trong phòng sao, làm sao lại ra ngoài? Về phòng của mình, gia quy Malfoy 100 lần!”

Cái này, thân thể Lucius đã hoàn toàn cứng đờ rồi, trong lòng cực uỷ khuất, muốn khóc nhưng rồi không dám “Vâng, phụ thân.” Nói xong liền quay về phòng mình, thẳng đến khi không thấy bóng người nữa, Ansel mới thở dài.

“Abra, em như vậy có quá nghiêm khắc với Lucius hay không?” Ansel vuốt vuốt mũi, tuy rằng y không biết gia quy có cái gì, nhưng một khi nó trở thành gia quy thì chắc cũng không mỏng đâu “Còn có, cái gia quy này của Malfoy là em viết?”

“Anh xem mỗi khi Lucius thấy em như chuột thấy mèo đi, hơn nữa Tom nháo như vậy làm cho trong lòng em hơi bực bội.” Abraxas cau mày ngồi xuống “Ừm, em thấy mấy gia tộc khác đều có gia quy này gia quy nọ, cho nên liền nghĩ ra một cái.”

Ansel đỡ trán, muốn nói Abraxas chưa từng nuôi con bao giờ điều đó là không thể, bằng không huyết thống Malfoy cũng sẽ không truyền được xuống dưới “Abra, đứa nhỏ này em càng nghiêm khắc với nó nó càng sợ em, em nghiêm khắc với Lucius như vậy, anh nếu là Lucius cũng sẽ không cả ngày quấn lấy em. Phỏng chừng, so với chuột thấy mèo còn kinh khủng hơn.”

Abraxas nhìn Ansel, không khỏi cười, nhẹ nhàng nói : “Anh quấn lấy chủ nhiệm như vậy, vậy dạy em một chút, chủ nhiệm làm sao nuôi ra anh thế?”

Ansel sửng sốt, sau đó hung tợn trừng Abraxas “Lão sư nuôi anh như thế nào, em không biết sao? Lão sư nuôi em như thế nào, thì anh cũng vậy!”

Abraxas nhìn Ansel hung tợn, khó hiểu vuốt vuốt mũi, không rõ nguyên do “Đây là………. Tại sao lại tự nhiên tức giận thế.”

HẾT CHƯƠNG 32

Design a site like this with WordPress.com
Get started