[HP] CHUYỆN BÍ MẬT CỦA LÂU ĐÀI – CHƯƠNG 7 : ÂM MƯU NHỎ CỦA SALAZAR


EDITOR: Yuki

BETA: Avo

-o0o-

Bà Slytherin bắt đầu dạy Harry cách phân biệt xà ngữ và tiếng Anh. Chuyện này không khó lắm, vấn đề chủ yếu thói quen. Bà Slytherin đã dành trọn một ngày, cuối cùng Harry đã hoàn toàn biết rõ sự khác nhau giữa hai loại ngôn ngữ này. Salazar ở bên cạnh chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện của bọn họ — cuộc trò chuyện chỉ có cậu bé mới có thể hiểu được.

Trên thực tế, bà Slytherin cũng là một xà khẩu*, nói đúng hơn bà giống với Salazar, có khả năng sử dụng xà ngữ, tiếng Anh sau này bà mới học được. Có lẽ dòng dõi của rồng Slyfimir quả thật là có thiên phú, Harry nghĩ, Người phụ nữ này chưa đầy hai giờ đã có thể nắm rõ được tiếng Anh hiện đại — khó trách khi bà nói tiếng Anh cậu không hề nhận thấy sự kì lạ nào!

(xà khẩu: người sử dụng xà ngữ)

Sau khi phân biệt được xà ngữ và tiếng Anh, Harry cần phải học cách nói của tiếng Anh cổ. Đối với cậu, đây cũng không phải là một chuyện đơn giản — lúc này, cậu lại cảm thấy nếu có Hermione ở đây thì cậu sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, tiếc rằng nơi này không có Hermione nào cả.

【 Cho anh này. 】 Salazar không biết từ ở chỗ nào tìm được một con báo lông xù xù, nhét vào trong tay của Harry.

【 Cái này…… Là của em? 】 Harry ôm lấy con báo. Nhóc con này thật sự không muốn ở trong lòng ngực của cậu một chút nào. Nó giãy giụa liên tục, thậm chí mở miệng muốn cắn Harry — trước đó nó vẫn luôn rất ngoan ngoãn khi ở trong lòng ngực của Salazar!

【 Không được cắn anh ấy! 】 Salazar đập lên đầu của con báo khiến cho nó ngậm miệng lại, nhưng nó vẫn xù lông như cũ, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ. 【 Ta nói không được đối xử với anh ấy như vậy! 】 Salazar nhướng mày, thể hiện sự bất mãn đối với hành vi không nghe lời này của con báo, 【 Ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực của anh ấy đi. 】

【 Có vẻ là nó không thích anh. 】 Harry do dự ôm con báo đến trước mặt Salazar, 【 Nó thích em hơn đấy. 】

【 Nếu nó không nghe lời, em sẽ giết chết nó. 】 Salazar nói không chút ngập ngừng.

【 Salazar! Em không thể giết chết nó. Nó không phản bội em và cũng chẳng làm chuyện gì xấu… Em không thể…】 Không biết tại sao, Harry cảm thấy rằng mặc dù có thể nói chuyện với đứa trẻ này…… nhưng không thể thật sự giao tiếp với nó. Đứa trẻ này có thể dễ dàng nói ra từ “giết chết”…… Đúng vậy, cậu không nên quên, đây này là Salazar Slytherin. Nó không phải là một phù thủy bình thường có tên là Tom hay là Johan, đứa trẻ này là Salazar Slytherin! Lựa chọn của cậu đã sai lầm cao? Có lẽ cậu không nên cảm thấy rằng bản thân mình có thể dễ dàng chăm sóc được vị xà tổ này.

【 Anh…… Không thích em? 】 Salazar nhìn vẻ mặt rối rắm của Harry, ngập ngừng mở miệng hỏi thử — tuy rằng là thử, nhưng là cậu bé vẫn hỏi một cách thẳng thắn.

【 Không, Salazar, ý anh là…… Em không thể tùy tiện nói ra từ “Giết chết”, điều đó là không đúng. 】 Cậu có thể dạy dỗ tốt cậu bé này không? Ít nhất phải cho cậu bé biết việc giết người là sai trái.

【 Vậy thì… đập chết? 】 Salazar nói một từ khác, 【 Như vậy thì sao? 】

【 Không, Salazar, không thể cướp đi một sinh mạng được. 】 Harry giải thích với cậu bé, lúc này cậu cần phải thật kiên nhẫn. Cậu tự cảnh báo cho bản thân, nếu cậu không dạy dỗ tốt Salazar thì Snape sẽ biến Salazar thành một “Slytherin” thật sự… Chuyện đó thật sự rất đáng sợ! Ai biết Snape có phải là quỷ hút máu không nữa! Thật sự dám không tưởng tượng. Điều đáng sợ nhất là Snape là một phù thủy hắc ám, và hắn vẫn là một “Slytherin chán ghét hỗn huyết và dòng máu Muggle”!

【 Tại sao? 】 Salazar nhìn Harry, trên mặt không có biểu tình gì, 【 Không nghe lời thì giết thôi? Em tặng lại con khác cho anh là được mà. 】 Cậu bé nói vô cùng nghiêm túc, 【 Chỉ cần anh ở cùng em. 】

Harry sửng sốt trừng mắt, cậu dường như không thể hiểu được suy nghĩ của Salazar…… Có lẽ chỉ có Slytherin mới có thể hiểu được nhau? Cậu phải tìm người hỏi một chút… Cậu thực sự cần phải hỏi một chút… Vừa nghĩ trong lòng như vậy, cậu lại giải thích một lần nữa cho Salazar: 【 Đừng giết nó, Salazar, nó vẫn còn là một con mèo nhỏ. 】

【 Saar. 】

【 Hả? 】

【 Hãy gọi em là Saar, em sẽ không giết nó…… Còn nữa, nó là một con báo, không phải mèo. 】

Harry nghẹn một chút. Sau đó, cậu giật giật môi, cứng nhắc mà đọc ra nhũ danh kia: 【 Sa…… Saar. 】

【 Không cần miễn cưỡng như thế. 】 Salazar chớp chớp mắt, dường như suy nghĩ nên tiếp tục cuộc trò chuyện này hay không. Qua khoảng hai phút, cậu bé nhìn thấy Harry có chút không được tự nhiên, mới lại tiếp tục mở miệng, 【 Em muốn đi ra ngoài chơi một chút, có được không? 】

【 Ừ, để anh đi với em. 】 Harry trả lời.

Salazar chỉ đợi câu nói này, lập tức đặt con báo đang ôm trong tay xuống rồi nắm lấy tay của Harry, nắm chặt đến mức khiến Harry cảm thấy ngón tay hơi đau.

Ở thời đại này, cho dù là Phù thủy cũng không có gì để vui chơi. Harry suy nghĩ rất lâu,cậu vừa không làm được chổi cũng không làm được cờ Phù thủy, nên cậu không biết nên chơi trò gì cùng với Salazar.

Nhưng Salazar thì biết chơi trò chơi nào thú vị. Cậu bé kéo Harry chạy về phía Hồ Đen. Gọi là Hồ Đen, nhưng nước có màu xanh lục, màu xanh lục thâm trầm và mang theo hơi thở của sự sống, giống như… Màu mắt của cậu. Salazar duỗi tay nhặt một hòn đá từ dưới đất lên, sau đó cầm hòn đá ném thẳng xuống dưới hồ — “Tõm”!

Hòn đá chìm trong nước.

Harry đang muốn mở miệng hỏi cậu bé định làm cái gì, thì thấy hồ nước chuyển động, sau đó… Một mảnh hồ biến thành vũng bùn lầy!

Chuyện gì đã xảy ra?! Harry mở to hai mắt nhìn.

【 Chuẩn bị có điều hay đấy. 】 Salazar tự sử dụng một phép thuật cổ quái lên bản thân — không có niệm thành chú ngữ — rồi bước lên vũng bùn. Cứ như thế cậu bé có thể trực tiếp đạp lên trên vũng bùn mà không làm dơ quần áo hay bị chìm xuống. 【 Anh cũng tới đây đi. 】

Harry nuốt nước bọt, cậu không biết bùa chú gì có thể đạt được hiệu quả như vậy, cho nên cậu cũng chỉ có thể trực tiếp bước lên… Chuyện này thật sự rất tệ! Điều này khiến cho cậu nhớ đến những con sên và con cóc của Snape, những thứ vặn vẹo và nhầy nhụa… Cậu chặn mọi suy nghĩ của mình lại. Ôi! Nhớ tới những thứ đó khiến cả người của cậu đều cảm thấy khó chịu!

Cậu nhấc chân trái của mình lên, rất cẩn thận đặt lên trên vũng bùn đó, sau đó hơi dùng sức ấn một chút —— chiếc giày lập tức chìm vào trong vũng bùn. Vũng bùn lầy giống như một cái hố đen vô tận, nhanh chóng bao phủ lấy chiếc giày của cậu, thậm chí còn chui vào bên trong giày của cậu. Vớ của cậu cũng đã ướt nhẹp… Nhất định là do bùn lầy làm!

【 Anh có thể sử dụng phép thuật. 】 Salazar chớp mắt, nhìn chân của Harry.

【 Anh không biết phải sử dụng câu thần chú nào cả! 】 Mặt Harry đỏ bừng lên.

【 Được rồi —— “Hãy để khí nhẹ nhàng bao quanh bàn chân của anh”. 】 Salazar chỉ vào chân của Harry, nháy mắt sau chân của Harry được nâng lên cao vài cm.

【 Đây…… Là một câu thần chú? 】

【 Đúng vậy. Nó nằm ở trong cuốn sách ma thuật của mẹ em. 】

Được rồi, cái này nghe không giống một câu thần chú, Harry an ủi bản thân. Cậu không hề biết điều này rất hợp lý, dù sao cũng chỉ có Hermione mới có thể biết được nhiều phép thuật như vậy. Cậu không thể đạt được tới trình độ kia — cậu chỉ là một bé bình thường, vô cùng bình thường.

Bước tới trung tâm vũng bùn lầy, Harry mới phát hiện ở chỗ này có một đồ vật lớn giống với ở trong công viên trò chơi — một cái vòng quay ngựa gỗ. Nhưng thứ này được điều khiển bằng phép thuật, khi có người tới gần thì nó sẽ tự động dừng lại, để người cưỡi lên xong thì nó sẽ tiếp tục chuyển động; còn có một cái đài mô hình rồng quyết đấu, những mô hình đó có thể quyết đấu với nhau ở trên đài. Thứ thú vị nhất là một cỗ xe rất giống với xe ở trong Gringotts, trước cái xe có một cái ma pháp trận.

【 Anh có thể ngồi lên. nó di chuyển rất nhanh. 】 Salazar đưa tay sờ cái ma pháp trận kia, 【 Chỉ cần đưa ma lực vào là được. 】

【Nhanh đến mức nào? 】 Harry cảm thấy có lẽ đây chính là xe đẩy ở Gringotts!

【 Nhanh như đang bay. 】 Khi nói tới điều đó, đôi mắt của Salazar sáng lấp lánh, rõ ràng cậu bé rất muốn chơi.

Khi Harry đang do dự, một cái bóng đen âm với khí thế không gì sánh kịp đang sải bước đi về phía họ.

HẾT CHƯƠNG 7

tuyển mem

[HP] HUYẾT THỐNG CHIẾN TRANH – CHƯƠNG 87 : LÒNG THAM SÂU KHÔNG ĐÁY


EDITOR: Hoon

BETA: Ellen

-o0o-

Sau khi cảm nhận được ma lực của mình đã đủ, Snape rút tay, theo sau là Lily, mọi người trong đại sảnh đường lần lượt rút ma lực của mình, thẳng đến khi người cuối cùng —- Gilderoy Lockhart.

Là hậu duệ của một gia tộc đã xuống dốc, cuộc sống của Lockhart ở Slytherin không tốt hơn Snape chút nào, nhưng Lockhart vẫn luôn cho rằng mình sẽ trở thành một phù thuỷ vĩ đại, mấy cái không công bằng mình gặp phải chỉ là thử thách để tôi luyện bản thân, chỉ cần có cơ hội, nó hoàn toàn có thể khiến mấy người nhìn xuống nó phải dập đầu ngước lên, mà nó cuối cùng cũng có thể chờ được ngày đó.

Ánh mắt nóng bỏng của Lockhart bắn lên viên đá trên tường, gia tộc Lockhart có một thần chú cổ xưa, có thể mở rộng ma lực hấp thụ, chỉ cần nó hấp thụ tất cả ma lực còn dư lại là có thể trở thành một phù thuỷ còn mạnh hơn cả Chúa Tể Hắc Ám!

Gấp gáp đi lên, yên lặng niệm thần chú kia, cảm thụ ma lực nhanh chóng chuyển động trong cơ thể, Lockhart đã bắt đầu tưởng tượng mình nên trả thù mấy người kia như thế nào rồi.

Dưới sự trợ giúp của thần chú, tốc độ hấp thụ ma lực của Lockhart tăng lên rất nhiều, sau khi ma lực đã được nạp đầy, Lockhart vẫn không buông tay như cũ.

Chỉ cần…chỉ cần nó có thể hấp thụ toàn bộ ma lực, thì nó….Lockhart cười quỷ dị niệm thần chú, khác với cái giọng nhó xíu ban đầu, bây giờ giọng nó đã chuyển sang đứng gần là có thể nghe được.

“Lockhart, cậu đang làm gì?” Một học sinh Slytherin nghe Lockhart niệm chú.

Nó vẫn tiếp tục chìm đắm trong ảo tưởng của bản thân, thẳng đến……

“Á ——” Ma lực Lockhart đột nhiên bạo động, số lượng ma lực khổng lồ len lỏi khắp cơ thể nó, khiến người nó phồng lên. Lockhart muốn rút tay ra, nhưng tay như bị dán vào viên đá, khiến ma lực cứ xối vào cơ thể nó.

“Cứu….cứu….tôi….” Lockharty gian nan nói chuyện.

“Chuyện gì? Trò Lockhart trò đang làm cái gì!” Bởi vì ma lực bị Lockhart rút ra quá nhiều, nên lồng phòng hộ rất nhanh đã bị nhóm giáo sư phá được. Nhóm giáo sư vừa bước vào sảnh đường đã thấy Lockhart đang nứt ra từng mảnh.

Duới sự trợ giúp của nhóm giáo sư, Lockhart cuối cùng cũng tách khỏi viên đá đó, nhưng ma lực trong cơ thể nó vẫn tán loạn.

“A—-” Làn da bị ma lực khổng lồ xé rách, máu bắt đầu tuôn.

“Poppy, trò Lockhart hiện tại…” Giáo sư McGongall vốn vẫn đang thi triển thần chú vào người Lockhart mở miệng hỏi phu nhân Pomfrey.

“Trò Lockhart hấp thu quá nhiều ma lực, bắt đầu bạo động ma lực, trò Lockhart hoàn toàn không nắm giữ được những ma lực này.” Phu nhân Pomfrey cũng bó tay.

“Ưm..khục khục…” Lockhart đột nhiên phát ra thứ âm thanh như bị bóp cổ, cả cơ thể nhanh chóng xẹp xuống như bóng bị xì hơi, ma lực trong cơ thể nó nhanh chóng tản ra trong không khí.

“Merlin a!” Phu nhân Pomfrey rút mấy bình độc dược trong hòm thuốc tuỳ thân đút cho Lockhart, sau đó vung đũa phép “Trò Lockhart, không thể không nói với trò….Hạch ma pháp của trò nứt rồi.” 

Lockhart mở ta mắt nhìn, đôi mắt cứ như muốn nhào luôn ra khỏi hốc mắt, sau đó nhắm lại, ngất xỉu.

Harry và Ron đứng trước cửa, nhìn phu nhân Pomfrey vội vàng trôi nổi Lockhart đến St.Mungo, Ron khinh miệt “Hèn chi ma lực của hắn ta ít ỏi đến thế, thì ra là tự làm tự chịu.” 

“Tham lam đến thế, trách ai bây giờ?” Harry nhìn thấy ánh mắt đầy oán hận của Lockhart trước khi nó ngất xỉu, đây là đổ hết lên đầu y chứ gì!

“Trò Levins, không biết hành vi anh dũng của ngài có lưu lại ký ức tuyệt vời nào trong đầu ngài không?” Snape cũng không để ý hành vi của Lockhart, vừa nhìn thấy Harry lại nhớ đến hành vi “nhảy lầu tự sát” của y.

“Severus, nếu tớ không nhảy xuống, thì tớ cũng chỉ còn cách ngồi chờ nhện tám chân phá cửa xé xát bản thân.” 

“Như vậy ngài Levins đã quên mất thần chú trôi nổi rồi sao?” Cái đó là lầu tám, nhảy xuống đất thì cũng giống nhện xé xát thôi.

“Tình huống khi ấy khẩn cấp quá, không nghĩ nhiều đến thế.” Thực ra là y quên ấy mà, trước kia toàn là ỷ vào huyết thống mà nhảy xuống luôn, ngoại trừ mặt đất thủng một lỗ thì y chẳng sao.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ lý do là do nhện tám chân nhai mất trí thông minh của cậu.” 

“Severus, khi nãy cậu không rút nhiều ma lực quá chứ?” Đối mặt với Snape đang cà khịa, cách tốt nhất là đánh trống lảng, còn vì sao là cái đề tài này……

“Trò Levins, thì ra trong mắt cậu, tôi giống một bao cỏ màu vàng lắm sao?” Hắn làm sao có thể đần độn giống tên Lockhart kia được!

“Khụ khụ, Severus, nếu không có việc gì, vậy chúng ta tìm gì ăn đi.” Y thừa nhận mình không giỏi nói chuyện phiếm, có lẽ bởi vì đang đói, không đủ máu lên não đi….

HẾT CHƯƠNG 87

tuyển mem

[HP] CHUYỆN BÍ MẬT CỦA LÂU ĐÀI – CHƯƠNG 6 : NGÔN TỪ KHÓ ĐOÁN


EDITOR: Yuki

BETA: Avo

-o0o-

Nhưng mà, khi Harry nghĩ đến việc nhận nuôi Salazar Slytherin cùng với Snape, cậu lại cảm thấy rất hối hận —— cậu hoàn toàn không thể hợp tác với Snape, chuyện này quả thật là một nhiệm vụ bất khả thi.

“Tại sao không để tôi làm một mình?” Cậu mở to hai mắt nhìn xung quanh.

“Ồ, Harry, bản thân con cũng là một đứa trẻ vị thành niên.” Cụ Dumbledore cúi đầu nhìn Harry, cậu lớn hơn Salazar năm tuổi…… lại chỉ cao hơn thằng bé một chút? Được rồi, có lẽ là nhiều chút.

“Nhưng…… Tại sao lại là Snape? Giáo sư, ngài cũng có thể mà!” Harry tỏ vẻ không vui, tâm trạng của cậu lúc nào cũng được viết rõ lên trên mặt của cậu, cho nên sự tức giận của câu hiện lên rất rõ ràng.

“Là như thế này, Harry, đây là phương án mà chúng ta đã thảo luận trước khi con tỉnh lại.” Dumbledore dùng nụ cười hiền từ của mình để xoa dịu sự tức giận của Harry, “Tuổi của ta lớn rồi, rất nhiều chuyện, ta đã không đủ khả năng để làm, ngoài ra…… Giáo sư Snape rất thích hợp làm người giám hộ và người dẫn đường của nhóc Salazar, hơn nữa con cũng nên tìm hiểu giáo sư Snape. Harry, thầy ấy là một người đáng tin cậy và trung thành……”

“Đủ rồi, Albus.” Snape chen ngang cụ Dumbledore, “Ta ở đây không phải để nghe ông mê hoặc người khác. Có lẽ ông nên kiểm tra lại đôi mắt của ông. Nó có lẽ giống như hàm răng của ông, cần phải dùng vô số độc dược mới thể sửa chữa và hoạt động như cũ.” Đôi mắt trống rỗng của hắn nhìn thoáng qua Harry, cười lạnh, “Cứu thế chủ cũng giống như vậy, có lẽ trong đầu của hắn thậm chí một cây cỏ cũng không có?”

“Được rồi được rồi, Severus, thầy vẫn luôn nghĩ thế này nói thế kia……” Dumbledore oán giận nói, ông đi tới trước mặt của Harry, vươn tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối xù của cậu, “Harry, ta tin tưởng Severus, thầy ấy luôn làm việc cho ta, ta biết rõ ràng thầy ấy hơn so với bất kỳ ai khác, cho nên…… Con trai của ta, đừng nhìn ta bằng vẻ mặt này, con có biết tất cả những gì con nghĩ đều được viết rõ ở trên mặt con không.”

Điều này thật sự rất tồi tệ!

Harry chỉ muốn che mặt lại và hét lên.

Nếu tất cả những gì cậu suy nghĩ đều viết lên trên mặt…… Như vậy thì Dumbledore nhất định biết mấy ngày nay cậu vẫn đang làm cái gì, mà Snape thì…… Không cần phải nói nữa!

Cậu còn nghĩ rằng bản thân mình đã làm rất tốt!

Cậu thật sự muốn chôn vùi bản thân mình, nhưng cậu lại không muốn thể hiện như vậy ở trước mặt Snape, điều này sẽ khiến cậu cảm thấy…… bản thân cậu đang bị cười nhạo. Trên thực tế Snape vẫn luôn cười nhạo cậu —— cậu biết rất rõ điều đó.

Cụ Dumbledore vỗ vỗ đầu của Harry và kêu cậu đi xin lỗi Snape.

“Nhưng…… Nhưng là……” Harry rối rắm, cậu không hề muốn đi xin lỗi Snape —— cậu không cho rằng bản thân cậu có lý do gì phải đi xin lỗi. Snape nhất định là thuộc hạ của Voldemort, đây chính là do chính bản thân Voldemort nói!

“Được rồi, Albus, tôi nghĩ tôi không cần ……” Snape đánh giá Harry một lượt từ trên xuống dưới, “Một tên Potter kiêu ngạo, tự đại, liều lĩnh và thiếu suy nghĩ, xin lỗi tôi, ông biết đấy, một tên Potter luôn muốn hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, có đúng không?”

“Không phải!” Harry lớn tiếng đáp trả.

“Gì?” Snape hơi nhướng lông mày lên, nói một âm tiết đơn giản với giọng điệu không hề tin tưởng.

“Tôi xin lỗi, giáo sư Snape!” Nghẹn một lúc thật lâu, Harry rốt cuộc cũng hét lên, sau đó tủi thân đến mức hốc mắt đỏ bừng. Cậu thật sự rất oan ức —— rõ ràng Snape là thuộc hạ của Voldemort, rõ ràng…… Là cậu đúng, nhưng tại sao…… Tại sao cậu không thể khiến Dumbledore tin tưởng chuyện này?

Harry mạnh mẽ hít thở, giờ phút này cậu chỉ có thể dùng cách này để giải tỏa lửa giận trong lòng —— Tất cả, tất cả đều là Snape sai, đều là do hắn ngụy trang quá hoàn hảo! Đúng vậy…… là ngụy trang quá hoàn hảo.

Snape nhếch khóe miệng lên một cách ác ý nhưng cũng không có lời nào, chỉ là ánh mắt của hắn lại thể hiện vẻ chán ghét Potter, hoặc là nói…… khinh thường.

“Này, hai người không thể như vậy được.” Bà Slytherin lắc đầu, bà bế Salazar đang đứng ở bên cạnh mình lên và thở dài, “Ba năm trước cha của Saar…… đã chết trong một vụ mưu sát, người của giáo hội đặc biệt coi trọng chiếc nhẫn này, bọn họ mong chờ có thể lấy được bộ vật phẩm phép thuật này để che mắt người khác, mà cha của Saar vì anh trai của hắn…… bị giết chết.” Bà kể lại câu chuyện hết sức bình tĩnh, tựa như không có bất kỳ tình cảm nào vậy, “Mà Saar…… kể từ khi đó đã không bước ra khỏi lâu đài Slyfimir……” Bà đặt tay lên trên đầu của Salazar và xoa nhẹ, “Thằng bé cần người dạy dỗ, nhưng ta lại bắt buộc phải quay trở lại Cây Sồi Lâm.”

“Nhưng thưa bà…… Tôi…… Một mình tôi có thể chăm sóc thằng bé.” Harry nhìn về phía Salazar. Đây vẫn còn là một đứa trẻ, không còn là một pho tượng giống con khỉ mà cậu nhìn thấy hồi năm thứ hai, cũng không phải là tên quái nhân nuôi dưỡng con xà quái kia. Đây chỉ một đứa trẻ vô cùng bình thường và không thể nói tiếng Anh, ngoài ra chẳng còn gì khác biệt.

“Không, Harry, một mình con không đủ.” Bà nhìn về phía cậu, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng, “Severus sẽ chăm sóc Saar cùng với con, con biết đấy,” bà đẩy Salazar bé nhỏ đến bên cạnh Harry, “Cho dù là bảo vệ, hay là học tập, Severus đều có thể trở thành người dẫn đường của Saar.” Suy nghĩ một lúc, bà cảm thấy dường như bà không thể tiếp tục nói với Harry những thứ như “Người dẫn đường”. “Còn con, Harry, chỉ có con mới có thể hiểu được với Saar, cho nên, cũng chỉ có con mới có thể chăm sóc thằng bé. Con sẽ đáp ứng ta, đúng không?”

Trong chốc lát Harry không nói gì.

Tất nhiên là cậu biết bà Slytherin nói đúng. Nếu lúc này Hermione có ở đây, cậu có thể đáp trả lại bà, nhưng đáng tiếc là Hermione không ở đây, mà ngoại trừ Snape thì chỉ còn lại Dumbledore mới có thể dạy dỗ một đứa trẻ —— nhưng Dumbledore nói, ông đã lớn tuổi rồi, có rất nhiều chuyện ông làm không được.

Harry ôm lấy Salazar theo bản năng. Đây là người sáng lập Slytherin trong tương lai, hiện tại thì cũng chỉ là một cậu bé năm sáu tuổi, thậm chí thằng bé còn không nói được tiếng Anh……

【 Em muốn đi ra ngoài xem. 】 Salazar ngẩng đầu, một đôi mắt tràn ngập tò mò, 【 Chỉ có anh, ngoại trừ mẹ, mới hiểu em nói gì. 】

【 Vậy thì, em có muốn tất cả mọi người đều hiểu em muốn nói gì không? 】 Vẻ mặt của Harry hơi kỳ lạ, cậu đương nhiên biết rõ cảm giác bị mọi người bài xích —— cậu đã từng trải qua chuyện này, 【 Có lẽ chúng ta có thể bắt đầu từ việc học viết chữ? 】

【 Nhưng em đã học rất nhiều lần…… Hơn nữa ngôn ngữ mà mọi người nói khác với ngôn ngữ mà trước kia mẹ em nói……】 Salazar nhìn về phía mẹ của mình với vẻ mặt hoang mang.

【 Saar, bọn họ đến từ một nơi khác, ngôn ngữ của bọn họ khác ngôn ngữ của chúng ta, nhưng cơ bản thì vẫn giống nhau. 】 Bà Slytherin mỉm cười rồi nhìn Harry, giống như bà đang nói với cậu rằng việc bà quyết định để Snape và cậu cùng nhau chăm sóc Salazar là một quyết định vô cùng đúng đắn, 【 Harry, trước tiên có thể cùng với Severus học một chút tiếng Anh cổ. 】

Đúng vậy!

Ngay lập tức Harry hiểu ra một sự thật —— đây là hơn một ngàn năm trước! Trong hơn một ngàn năm, tiếng Anh ứng dụng đã sớm thay đổi,

Chưa kể…… Cậu thật sự ngốc nghếch vậy sao?!

“Đồ Gryffindor tự đại.” Snape cười lạnh.

【 Giáo sư Snape, cái này không có liên quan gì đến tự đại hay Gryffindor! 】 Harry tức giận.

“Harry, nói tiếng Anh.” Dumbledore vừa nhắc nhở, “Bà Slytherin, ta nghĩ, trước tiên bà có thể dạy thằng bé phân biệt rõ tiếng Anh và…… Xà ngữ?”

HẾT CHƯƠNG 6

tuyển mem

[HP] HUYẾT THỐNG CHIẾN TRANH – Chương 86 : Level Max


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: ELLEN

-o0o-

Sau khi nhện tám mắt khổng lồ rời khỏi lâu đài, nhóm học sinh trong lâu đài đã ôm nhau khóc thật lớn, cẩn thận ra khỏi phòng học, thứ đập vào mắt là hành lang bị tơ nhện bao phủ.

“Ta là hiệu trưởng Dumbledore, nhện tám chân đã rời khỏi lâu đài, mọi người nhanh chóng đến đại sảnh đường, phối hợp với phu nhân Pomfrey để kiểm tra cơ thể.” Dumbledore mệt mỏi trở về phòng hiệu trưởng, lợi dụng quyền lợi hiệu trưởng đế phát thông báo.

“Ơn trời, không biết chuyện gì xảy ra….” Lily mặt mày trắng bệch ngồi liệt dưới đất. Trên thực tế, mặt của bất kì học sinh nào ở đại sảnh đường đều trắng, một phần vì sợ, phần còn lại là do sử dụng quá nhiều ma lực.

“Tốt quá rồi…”

“Không sao, không sao hết….”

“Oa oa….tớ phải viết thư cho mẹ…”

Theo thông báo của Dumbledore, nhóm học sinh thở phào nhẹ nhõm. Toàn bộ học sinh lục tục đến đại sảnh đường, trên mặt ai cũng là biểu cảm tái nhợt.

“Oái! Vì sao không mở được cửa đại sảnh!” James chuẩn bị mở cửa lớn, cho mọi người vào trong, nhưng cho dù nó cố gắng cách mấy cánh cửa vẫn lì ra đấy, chẳng có phản ứng gì.

“Cái gì?” Sirius cũng nhào đến hỗ trợ, cửa vẫn vững chãi như cũ “Mau đến giúp!” 

Nhóm người trong đại sảnh đường bất kể cậy mạnh lấy tay kéo hay nhóm quý tộc lấy vật phẩm luyện kim ra để tấn công, cũng đều có một kết quả, không ai mở được cửa.

Mọi người bên trong có chút hoảng loạn, học sinh ngoài cửa cũng phát hiện gì đó sai sai, cho dù bọn họ đậy cửa thế nào, cửa lớn vẫn không có phản ứng gì.

“Đây là guì?” Một Ravenclaw chú ý đến tầng bảo hộ mỏng trước cửa, gõ vào một cái, phát hiện cái tầng mỏng manh đấy còn cứng hơn cả đá.

“Có chuyện gì? Sao tất cả đều đứng ở ngoài?” Phu nhân Pomfrey mang theo nhóm học sinh bị nhân sâm hù đến đại sảnh đường, mới đến trước cửa đã nhìn thấy cả đám người tụ tập bên ngoài.

“Phu nhân Pomfrey, không mở cửa ra được.” Bọn họ đã thử rất nhiều phương pháp.

“Để tôi xem.” Phu nhân Pomfrey đi đến trước cửa, cẩn thận nghiên cứu tầng bảo hộ trên cửa, sau đó cho nhóm học sinh lùi lại một chốc, vung đũa phép vứt một bùa nổ, sương mù tan đi, tầng bảo hộ vẫn kiên cố nơi ấy “Đi tìm hiệu trưởng đi, tôi cũng không biết đây là gì.” 

Dumbledore sau khi gian nan đi qua mấy con nhện trên tầng hai, canh giữ trước cửa Bệnh Thất, sau khi mấy con nhện đó bỏ chạy mới về lại được phòng hiệu trưởng, còn chưa kịp ngời xuống ăn vài miếng bánh ngọt, đã có học sinh vội vàng chạy lên gõ cửa phòng, nói tại đại sảnh đường có việc. Cụ hơn trăm tuổi rồi, không thể cho cụ hưởng thụ chút sinh hoạt của người già hay sao!

Dumbledore thở dài vội vàng chạy đến đại sảnh đường, thấy giáo sư McGonagall, giáo sư Flitwick, phu nhân Pomfrey và cả tên “đèn lồng trưng cho đẹp” Slughorn đều đang tấn công cửa đại sảnh đường “Đây là….đang làm gì?” 

“Albus, mau đến đây! Tầng bảo hộ này là sao?” Giáo sư McGongagll mắt tinh bắt được thân ảnh của Dumbledore vừa mới đến.

Dumbledore cẩn thận quan sát tầng bảo hộ, sau đó nhớ đến cuốn sổ tay hiệu trưởng (hay còn gọi là tường tận Hogwarts) từng nói tầng bảo hộ ở đại sảnh đường khác với tầng bảo hộ ở lớp học, chắc là cái này “Không cần lo, đây là tầng bảo hộ khẩn cấp thôi, cái này so với mấy cái khác cứng hơn một chút. Chỉ cần liên lạc với người bên trong, mở ra từ bên trong là được. Bên trong là Gryffindor và Slytherin năm hai, mấy đứa có ai có thể liên hệ họ không?” 

Nhóm học sinh nhìn nhau, cuối cùng Lucius bất đắc dĩ lôi ra một cái gương hai mặt, sáng nay anh vừa mới đưa cho Snape, trải qua một thời gian quan sát, thiên phú độc dược của Snape vô cùng tốt, khả năng trở thành bậc thầy rất cao “ Giáo sư, con có thể liên lạc với Severus Snape.”

“Thế làm phiền, trò Malfoy.”

Lucius đưa ma lực vào gương hai mặt, Snape rất nhanh đã xuất hiện trong gương “Trò Severus.”

“Xin chào, đàn anh Malfoy.” Snape di chuyển khỏi đám người.

“Em ở trong đại sảnh nhỉ?” 

“Vâng.”

“Tốt quá, như vậy em có thể mở cửa được chứ? Lá chắn khẩn cấp của đại sảnh đang ngăn bọn anh ngoài cừa.” Lucius bất đắc dĩ buông tay.

“…” Snape im lặng một chút “Mọi người mở không ra được sao?” 

“Đúng vậy, hiệu trưởng Dumbledore nói chỉ có thể mở từ trong.” Lucius cảm thấy ngữ khí của Snape hơi không đúng.

Snape quay kính hai mặt về phía cửa, chỉ thấy rất nhiều nam sinh nữ sinh đang dùng sức kéo cửa, James còn đang hô hào cảo Snape qua hỗ trợ “Xin lỗi, bọn em cũng mở không ra.”

“…” Nhóm giáo sư cũng nghe rồi, nhìn nhau vài cái, cuối cùng quay đầu nhìn Dumbledore “Albus, còn cách nào khác không?” 

“Ậy, ta cần trở về xem xét một chút.” Cái cuốn sổ tay hiệu trưởng kia vứt đâu rồi nhỉ? Tuổi già trí nhớ không tốt lắm.

“Đây là sao thế?” Harry và Ron sau khi uống độc dược giảm đau, vết thương dịu xuống họ mới rời phòng Yêu Cầu, vừa mới đến đại sảnh đường đã thấy một đám người —- bao gồm giáo sư và hiệu trưởng – đang ngốc ra đấy nhìn gương hai mặt trong tay Lucius Malfoy.

“Ấy! Hai người trò Levins đến thật đúng lúc.” Lucus nhìn thấy hai người bọn Harry đến như nhìn thấy cứu tinh, hai người Levins hẳn biết cách mở cánh cửa này đi?

Harry và Ron không hiểu sao mình được Lucius kéo đến trước cửa “Trò Levins, cậu biết cách mở cái này không?” 

“Mở từ trong….”

“Nhưng bên trong cũng mở không ra….” Lucius bất đắc dĩ đưa gương hai mặt cho Harry, Harry đần mặt nhìn đám người đang cố gắng hết sức tông cửa “Này..”

“Còn cách nào khác không?” Lucius hỏi.

“Có, nhưng thời gian không rõ ràng lắm…” Harry không xác định hỏi Snape “Severus, cái viên đá kia màu gì?” 

“Đá?” Snape quay đầu nhìn về phía bàn giáo viên “Trắng.” 

“…” Trắng?! Harry đần mặt lần hai “Severus, mọi người rót bao nhiêu ma lực vào thế?” 

Snape không rõ hỏi cái này để làm gì “Mỗi người đều làm một lần, sau khi uống thêm ít độc dược bổ sung ma lực, hơn nữa có người phát hiện ma lực trong vật phẩm luyện kim cũng có thể hấp thu được…..tôi cũng không rõ lắm.” Tiềm lực của con người thiệt lớn, sau khi biết lồng phòng hộ của sảnh đường có thể bổ sung ma lực, ai cũng truyền hết ma lực của mình vào, nếu không cũng không đến mức mặt mày ai cũng trắng bệch.

“…” Harry nhếch nhếch khoé miệng, dở khóc dở cười “Tớ chỉ nói mọi người rót ma lực vào lúc nhện tám chân tấn công thôi mà, không phải nói mọi người liều mạng kéo cấp bậc lồng phòng hộ lên!” Lòng phòng hộ nếu không có ai tấn công mà cứ được bơm thêm ma lực thì sẽ tăng cấp, chuyển sang màu trắng là bằng cấp ngày xưa Hogwarts bị giáo đình tấn công rồi!

Harry thở dài, bất đắc dĩ nói với Snape “Mọi người đưa ma lực vào nhiều quá, nếu chờ không thì khoảng một ngày…..” Mấy lời này vừa nói ra, tiếng trên rỉ của James đã chui qua gương hai mặt “Không muốn! Harry, tớ chưa ăn trưa!” 

Sau khi trải qua hai lần sợ hãi, nhóm học sinh trong sảnh đường đã sớm đói meo, giờ nghe thấy phải chờ thêm một ngày, ai cũng vẻ mặt đau đớn.

“Nghe tớ nói xong đi, ngoại trừ chờ đợi ra cũng có cách cho mọi người tự giải lồng phòng hộ, nhưng mà…” Harry nghĩ nghĩ hạn mức ma lực của năm hai “Chiếu theo ma lực của mọi người vẫn cần rút thời gian, cốt là mọi người có thể hấp thụ được bao nhiêu ma lực. Severus, cậu trước…..”

Snape chạy đến bàn dài giáo viên theo chỉ dẫn của Harry, xoay ngược miếng huy hiệu hình tam giác, sau đó đặt tay trên viên đá bọn họ rót ma lực vào khi nãy, cảm nhận ma lực chảy ngược về cơ thể.

HẾT CHƯƠNG 86

tuyển mem
Design a site like this with WordPress.com
Get started