[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 5 : Đũa Phép Và Thảo Luận


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Đây là sao…………” Harry nuốt câu tiếp theo vào bụng, cái câu tại sao đũa phép của con lại thay đổi nhất định không được phun ra khỏi miệng.

“Không cần lo lắng, cái này có nghĩa cây đũa phép này rất phù hợp với cậu, cậu tìm được đũa phép định mệnh của mình rồi đấy.” Olivander cho là y bị đũa phun lửa dọa sợ rồi, cho nên mới thân thiện giải thích.

“A, cảm ơn, bao nhiêu tiền ạ?” Kích thích hôm nay hơi lớn rồi, y cần nhanh trốn đến nơi nào đó bình tĩnh lại mình cái đã.

 Trước khi rời khỏi thế giới phép thuật, Harry được Hadrig tặng một món quà giống như trước, người bạn cực kỳ thân thiết của y ——- Hedwig.

Nhận vé xe lửa, hỏi Hagrid về sân ga chín ba phần tư, trở lại nhà dì, lần này cho dù có nhìn thấy biểu cảm hoảng sợ của bọn họ y cũng chả còn miếng hứng thú nào mà chơi trò ‘Mày là quái vật!’ ‘Không, con là phù thuỷ.” nhàm chán đó nữa.

Dì đã dọn dẹp xong căn phòng chứa đồ chơi trên tầng hai của Dudley, y mệt mỏi lên lầu đóng cửa lại, sau đó nằm vật ra giường, trong đầu bây giờ toàn là thảm trạng của thế giới phép thuật năm đó khi vũ xà xuất hiện.

“Merlin đáng chết, đừng nói với tôi là ngài chỉ muốn tua phim lại để xem lần nữa chứ.” Y vô lực thở dài, cho dù là Chúa Tể Hắc Ám hay là vũ xà, tất cả phải chờ đến sau khi khai giảng mới giải quyết được.

Thời gian chờ đợi trong nôn nóng của y cuối cùng cũng kết thúc, Harry đã phải rất cố gắng để ngăn không cho bản thân độn thổ thẳng đến Hogwarts chứ không phải là ngồi đây phí thời gian nghe dì dượng của mình mắng.

“Úi.” Y vươn tay sờ sờ cái trán đụng vào trần xe của mình, hình như hơi sưng rồi.

Đến nhà ga, cả gia đình dì dượng của y, dùng tốc độ nhanh nhất của bọn họ, ném cháu ngoại trai và hành lý của nó xuống xe, sau đó nghênh ngang rời đi.

“Dượng vẫn kích động như vậy.” Vì để cho dì và dượng thích ứng với việc mình là phù thuỷ mà ngày nào y cũng phải sử dụng phép thuật làm vài việc nhà đơn giản. Chỉ là, tiếng hét của dì mỗi lần y làm thế có thể vỡ cả cửa sổ nhà hàng xóm.

Nhớ đến những tiếng hét của dì khiến cảnh sát đến tìm dượng Vernon vì cho rằng dượng bạo lực gia đình, Harry cười càng ngày càng tươi: Dì Penny nói mình sẽ không để ý chuyện vào sở cảnh sát học một tiết giáo dục tư tưởng cả ngày bởi vì chuyện mình đang luyện giọng. ( cái này mình chế ấy )

Y vừa đẩy hành lý vừa hát, xuyên qua cây cột sau đó lên thẳng xe lửa, thật ra thì lúc Harry lên xe đến tận bây giờ,  y vẫn không tìm được một toa trống, nhưng mà tâm trạng y vẫn tốt một cách kinh dị, phải nói Harry vẫn không bình thường từ khi trở về từ Hẻm Xéo, chỉ là y không cảm giác được điều đó thôi.

“Xin chào.” Âm thanh thản nhiên giống chủ nhân nó, rành rành sắc nước nước hương trời, thế mà cứ cho người khác cảm giác mình là người qua đường Giáp. “Harry, cậu chưa chết.” Đương nhiên sắc nước hương trời này nếu ngậm họng lại sẽ khiến người khác chú ý hơn .

“Moni………. Không phải ‘cậu chưa chết’ mà phải là ‘cậu còn sống’.” Harry đỡ trán, tính cách thế này…………không có hề ăn nhập chút nào với ngoại hình của cậu ấy hết!

“Giống nhau.” Cậu ta tuỳ tiện đi lại ngồi xuống cái ghế đối diện Harry, bá chủ một mình một ghế. ( chế từ bá chủ một mình một phương )

“Cậu đến Anh làm gì?” Moni ngày xưa chưa bao giờ bước ra khỏi Đức trước khi vũ xà đánh đến đó.

“Tớ có nhận được thư của Hogwarts, tại khi ấy từ chối mà thôi.”

“Hình như là tận ba bức.” Harry đau đầu.

“Uhm, tớ đã gặp Lông Trắng*.” Harry bất đắc dĩ, biệt danh này xuất hiện sau khi Draco lỡ nói hớ chuyện Moni không chỉ là Black mà còn là dòng chính, cho dù Draco có năn nỉ thế nào đi chăng nữa thì cái biệt danh này cũng chả thay đổi theo thời gian.

Hoon: Cái này tác giả ghi là bạch mao, mà mình thấy để lông trắng cũng được, cho nên mới ghi hoa ấy, cho nó đặc biệt xíu.

“…………….MONI!!” Draco bước vào trong toa hét lên, thật may mắn vì cửa toa đã đóng, nếu không thì chắc cái nay mai thôi Draco có thể nhận được thư sấm của gia chủ Malfoy đương nhiệm.

“Lâu rồi không gặp, Lông Trắng.” Moni nở một nụ cười thật tươi, nụ cười của cậu ta rực rỡ như mặt trời vậy, làm bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tan chảy, nhưng, đối diện với cậu ta bây giờ là Draco bận hãi hùng.

“Hô……..” Hít sâu vào nào Draco, mày là một quý tộc, Draco, không cần chấp nhặt với cậu ta, đúng vậy, không được chắp nhặt với cậu ta. “Weasley không đến sao?”

“Ron không đến, không biết cậu ấy có trở về giống chúng ta không nữa.” Harry nhíu mày, ba người bọn họ có thể trở về đã hên lắm rồi, chẳng qua y chỉ cảm thấy hơi tiếc khi chỉ có ba người bọn họ trở về. “Nhưng, điều này không chứng minh chuyện người kia vẫn là người kia.”

“Có phải hay không không quan trọng, quan trọng nhất chính là bây giờ chúng ta phải tìm cách khôi phục sức mạnh.” Draco cũng lo lắng chuyện này, cơ mà với năng lực của bọn họ hiện tại thì có biết hay không cũng chả làm được gì.

“Khi đó chúng ta có thể thức tỉnh được huyết thống hoàn toàn đều dựa vào tàn dư của quý tộc với mấy sinh vật huyền bí còn sót lại, thử hết tất cả bất chấp độc dược hi hữu hay thần chú viễn cổ gì gì đấy. Tạm thời không nói đến vấn đề chúng ta có thể tìm được mấy loại độc dược đó hay không, vấn đề là chúng ta hoàn toàn không biết được lúc đó chúng ta thức tỉnh huyết thống là do thần chú không hay là do thần chú cộng hưởng với độc dược.” Moni cũng rất lo lắng đến vấn đề bọn họ phải làm sao để khôi phục lại được sức mạnh như cũ.

“…………” Nhắc đến vấn đề này, Draco cũng im lặng, bỏ mớ dược liệu quý hiếm do các đại quý tộc cất giữ qua một bên, thật sự bọn họ ngay cả thần chú còn không nhớ đấy chứ mà nói đến mấy cái trận pháp phức tạp kia.

“Mặc kệ như thế nào, từng bước từng bước là được, trước làm rõ xem người kia có phải người kia hay không.” Tạm thời không nghĩ mấy chuyện sau này, bây giờ chuyện quan trọng nhất là phải tìm hiểu xem rốt cuộc bọn họ còn bao nhiêu thời gian nữa.

“Potter, cậu muốn làm gì?”

“Con rồng trong tay Hagrid.” Cho dù người kia có trở về hay không thì tất cả mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn ra đúng như trong trí nhớ của bọn họ, hoặc là, người kia cũng trở về giống họ và đang cố tìm cách giết họ, muốn biết hắn có khôi phục lực lượng hay không, thì rừng cấm vẫn là phương thức nghiệm chứng tốt nhất.

PS : Truyện này thật sự rất khó edit, tác giả viết khá là lộn xộn, mọi người cũng biết là khi mà xài bản QT thì chỉ có ‘hắn’ là chỉ người khác, nhiều khi mình không biết hắn ở đây là chỉ vũ xà, hay hắn ở đây là chỉ ai đó nữa. Mọi người đừng thấy 1 chương ngắn mà coi thường, nói thật, edit truyện này còn mệt hơn cả vinh quang vĩnh hằng, cái kia có thể lấy tốc độ bù được, còn cái này chỉ có nước vắt chất xám mới hiểu. Haizzzzzzzzzz

HẾT CHƯƠNG 5

 

 

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 4 : Phỏng Đoán Đáng Sợ


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Sao……Xin chào.” Harry quyết định nuốt nghi vấn của mình xuống, tỏ vẻ lần đầu tiên gặp, phải biết Hagrid dễ lừa đấy, nhưng Snape không dễ xơi như thế.

“Giáo sư Snape, thầy cũng đón tân sinh sao?” Hagrid cũng rất bất ngờ, mà thật ra lão càng bất ngờ chuyện Snape cũng đi đón tân sinh hơn.

“Ồ, thì ra đây là Cậu Bé Vàng nức tiếng gần xa.” Đôi mắt trống rỗng khiến người cảm thấy rất khác áp lực quét từ trên xuống dưới Harry một lần “Tôi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ là giáo sư độc dược tương lai của cậu bảy năm tới, cậu Potter.”

“Ngài……….Chúc ngài một ngày tốt lành, giáo sư.” Harry núp phía sau thân hình đồ sộ của Hagrid, cúi đầu che dấu ánh mắt bất ngờ của mình.

Hồi nãy, Moni dùng khẩu hình nói với y một câu lâu rồi không gặp, bởi vì cậu ấy quay lưng về phía Snape, mà Hagrid cũng đang bận nói chuyện với hắn cho nên không thấy.

Cả Draco và Moni đều trở về từ tương lai, cả y cũng vậy, nếu vậy thì khả năng Ron cũng trở về là rất lớn, nhưng mà, nếu những người có mặt trong trận chiến năm đó đều trở lại, vậy vũ xà thì sao? Vũ xà có phải cũng trở về hay không?

Nghĩ đến đây, Harry đã toát một mớ mồ hôi lạnh, nếu vũ xà cũng trở lại, thì với sức chiến đấu hiện tại của thế giới phép thuật, nó có thể xâm chiếm thế giới phép thuật mà không tốn một giọt mồ hôi nào.

“Cậu Potter, cậu Potter, Harry Potter!”

“A……… cái gì?” Đột nhiên bị gọi tỉnh, đã thế còn phát hiện mặt của Snape còn đen hơn cả vạc độc dược, chết rồi, làm sao bây giờ?

“Ồ, xem ra hai cái lỗ tai của cậu Potter đây chỉ đơn giản dùng để chứng minh cậu là con người chứ không phải một loài động vật kỳ quái nào đó nhỉ.” Có qua bao nhiêu năm đi chăng nữa, Snape vẫn khiến người khác ghét như cũ.

“Xin lỗi, con chỉ cảm thấy nơi này, ừm……… hơi bất ngờ, con không nghĩ cửa hàng đũa phép duy nhất của thế giới phép thuật lại………Nói như thế nào nhỉ, ừm….. Đặc sắc như vậy.” Y giả vờ nhìn quanh bốn phía, diện tích bên trong rất nhỏ, trừ bỏ một cái ghế dài ra cái gì cũng không có, mấy ngàn hộp đũa phép dài đã cao đến tận trần nhà (tra Baidu) “Cái này khá giống với quán rượu hồi nãy, hẳn đều là………. Đặc trưng của thế giới phép thuật?”

“Cậu Cruise, nếu cậu đã chọn xong đũa phép thích hợp với mình, vậy chúng ta đi.” Im lặng một chút, sau đó Snape như không nghe được câu Harry vừa nói, cứ thế mà mang Moni rời khỏi cửa hàng.

“Harry Potter, tôi còn nhớ rõ ba mẹ của cậu……..” Olivander lẩm bẩm.

“Được rồi, bọn tôi còn rất nhiều thứ cần mua.” Hagrid không kiên nhẫn phất tay.

“Được rồi, người trẻ tuổi lúc nào cũng nôn nóng.” Olivander có vẻ quen với chuyện này, chỉ lẩm bẩm vài câu liền bắt đầu làm việc.

“Gỗ dâu rắn, lông cánh Griffin làm lõi, mười ba tấc rưỡi Anh, rất cứng, hơn nữa cực kỳ mâu thuẫn. Olivander lấy ra một cái đũa phép có hoa văn lấm tấm như da rắn đưa cho Harry.

Harry tuỳ tiện cầm, trong lòng đã chuẩn bị chứng kiến thiên tai.

Vung nhẹ, Harry cảm thấy khó hiểu, nó thuận tay hơn đũa phép cũ của y rất nhiều, ma lực cũng được dẫn ra dễ dàng hơn. Một ngọn lửa phun ra khỏi đầu đũa phép, từ từ biến thành một con Griffin oai phong, tuy không có tiếng gì, nhưng từ chuyển động của nó cũng biết được nó đang gầm lên, đôi cánh vươn rộng mang theo khí thế bá chủ của bầu trời.

PS: Mạc ni không phải là Hermione, là một người khác, mọi người sẽ biết tại sao vào chương sau hay chương tới gì đó, tiếp theo là gỗ dâu rắn, cái gỗ này có thật đấy, chỉ là mình tra google bằng tiếng việt thì không ra, mà tra bằng tiếng trung thì không hiểu, mình sẽ cho mọi người tên gốc nhé 蛇纹木.

HẾT CHƯƠNG 4

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 3 : Vẫn Như Cũ Cố Nhân


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

“Potter, cậu cười buồn nôn quá.”

“Đừng ghét bỏ chứ, cậu đã từng nói nụ cười của tớ là cảnh đẹp nhất trên đường đào vong đó.” Harry run rẩy cười cười nhìn Draco đang rùng mình vì câu nói của mình.

“Chậc.” Draco lập tức vỗ rớt cái tay đang nhăm nhe mon men lên vai mình của ai kia xuống khi thấy ba đến.

“Draco, sao rồi?” Tóc bạch kim rủ qua vai, trường bào vừa vặn được thêu hoa văn tinh xảo, một tay cầm gậy rắn, bề ngoài xuất sắc hợp lí hoá cái biểu cảm cao ngạo trên mặt hắn.

“Xong rồi, ngài Malfoy.” Phu nhân Malkin dùng vải tốt nhất để may trường bào, Lucius vừa lòng cầm lấy.

“Ba, đây là Harry Potter, tụi con mới biết nhau.” Cái kiểu nói cho mình là cái rốn vũ trụ mà Harry đã từng ghét cay ghét đắng này, Draco Malfoy sắm vai tự cao tự đại không coi ai ra gì rất hoàn hảo.

“Chúc ngài một ngày tốt lành, thưa ngài.” Harry cúi nhẹ đầu, biến mình thành một đứa nhỏ thẹn thùng câu nệ —- ngày xưa có một lần quá rảnh nên y thử hỏi ấn tượng đầu tiên của Draco với mình là gì, cậu ta trả lời lại: “Nếu không phải mắt cậu đẹp thì ai mà rảnh đi bắt chuyện với một Hufflepuff nhút nhát chứ.”

“Xin chào, cậu Potter.” Lucius gật nhẹ đầu, dùng gậy rắn nâng cằm Harry, nói : “Trông cậu cũng không giống sống như một hoàng tử theo lời Dumbledore nhỉ.”

“Tiên sinh, con…….” Lucius giống như không có hứng nói chuyện với Cậu Bé Vàng, hắn quay phắt đầu sang con trai mình mặc cho cái hành động ấy đối với quý tộc là rất bất lịch sự “Như vậy, Draco, chúng ta đi tìm mẹ con nào.”

Lucius duỗi tay vỗ vai Draco, đôi mắt băng lam dịu dàng nói: “Bắt một quý bà chờ đợi một mình không phải là một hành động mà một thân sĩ nên làm.”

“Vâng, ba.” Draco thừa dịp Lucius quay lưng lại vứt cho Harry ánh mắt ý bảo ‘Có gì sau này nói.’

“………..Hẹn gặp lại.”

“Harry, con xong chưa? Chúng ta còn cần mua đũa phép nữa, mua đũa phép phiền lắm.” Sau khi hai ba con bạch kim lấp la lấp lánh rời đi không lâu, Hagrid trở lại, trên tay còn ôm theo một đống sách giáo khoa đẩy cửa bước vào.

Cửa hàng đũa phép nó vẫn rối tung xà bù như vậy, nhưng mà, nó vẫn chưa rối bằng Harry: Chuyện quá gì đây! Tại sao Moni lại ở Anh?

HẾT CHƯƠNG 3

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 2 : Đã Từng Cố Nhân


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

SỬA LỖI VÀ BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Vẫn cái chòi đá gần bờ biển ấy, vẫn tiếng đập cửa đó, vẫn cái bánh kem sinh nhật thấy ghê đó, vẫn quán rượu đó, tất cả đều là bộ dáng nó đã từng, hệt như trong ký ức của y.

Cái xe cút kít nhỏ xíu của Gringotts vẫn kích thích như vậy, hầm bạc chất đầy Galleons của y vẫn lấp lánh như thế, năm đó lúc y phải trốn chui trốn nhũi, y cứ hối hận mãi tại sao mình không rút nhiều galleons hơn, đáng tiếc năm đó sau khi hẻm Xéo bị chiếm, tất cả yêu tinh đều đi theo vũ xà.

Hagrid vẫn không thể nào chịu nổi cái xe cút kít của ngân hàng, lão đẩy Harry đến cửa hàng Trang phục cho mọi dịp của phu nhân Malkin sau đó đến Cái Vạc Lủng làm vài ly trấn an dạ dày của lão. Harry đẩy cửa bước vào, bên trong đã có một người đang đứng trên bục lấy số đo, mái tóc bạch kim rực rỡ của cậu ấy làm khóe mắt y cay cay.

“Xin chào, tân sinh Hogwarts hả cưng?” Phu nhân Malkin vẫn nhiệt tình như vậy, “Nếu muốn may đồng phục mới thì lên bục lấy số đo nào.”

“Vâng, phu nhân.” Y lễ phép cười, leo lên cái bục bên cạnh cái Draco đứng, Merlin, cái thước dây ở đây vẫn đáng ghét như vậy, “Xin chào, cậu cũng là tân sinh của Hogwarts sao?”

“……….” Draco nghiêng mặt yên lặng nhìn chằm chằm Harry, mãi đến khi nụ cười trên mặt y cứng đờ cậu ta mới lên tiếng: “Hai con mắt trên mặt cậu chắc chỉ là đồ trang trí nhỉ, Potter.”

“Dra………….Dra………..Dra…….” Harry mở to mắt, đôi mắt trong veo như nước của y trừng lớn nhìn Draco, tuy rằng cái biểu cảm đó khiến y ngu chết mẹ. ( Nước màu xanh lục sao??? )

“Ai cha, Gryffindor ngu xuẩn.” Draco ghét bỏ, biểu cảm trên mặt hệt như vừa thấy một con gián ———- Năm đó, Draco thà chết chứ không động vào cái thứ này, cho dù bọn họ có đang cạn kiệt lương thực do đào vong đi chăng nữa.

*Đào vong: Chạy trốn nhưng mạnh hơn chữ chạy trốn.

“Thu hồi cái nụ cười buồn nôn đó của cậu lại ngay. Nó còn ghê tởm hơn một con gián nữa!” Tuy nói vậy nhưng có lẽ Draco không biết, nụ cười trên mặt cậu lúc này chính là nụ cười đậm chất Gryffindor mà cậu căm ghét nhất.

HẾT CHƯƠNG 2

 

Design a site like this with WordPress.com
Get started