Tag: twilight
[ HP + TWILIGHT ] MAGICAL TWILIGHT – Chương 16
TRANSLATOR: JUNE
BETA: BAMBI
-o0o-
Harry nhìn chằm chú các thành viên của Hội, chẳng biết phải nói gì khi thiếu quá nhiều người. Không có ai mang màu tóc đỏ, không còn người sói nào cả… Lòng cậu đau đớn thắt lại . “Tôi có thể giúp gì cho mọi người?” Cậu hỏi lại, giọng đều đều lạnh lùng. Không đeo kính, thêm cả mái tóc đã dài ra, Harry biết mình khác với những gì họ mong đợi, nhưng nếu họ truy tìm cậu họ cũng phải nói gì đó.
“Chúng tôi đến để đón cậu về nhà, Harry.” Cuối cùng, Emmeline Vance trả lời
“Tôi đang ở nhà mình, cô Vance, và cô nên gọi tôi là cậu hoặc ngài Potter,” Cậu đáp, không quan tâm đến vẻ ngạc nhiên của họ khi nghe giọng điệu của mình và nói tiếp. “Tôi chưa bao giờ thuộc về thế giới phù thủy, vì vậy, mời trở về và để yên cho tôi.”
“Quay lại đi Potter, mọi người cần con…,” Minerva lên tiếng, nhìn chằm chằm đứa học trò yêu dấu của mình
Harry cười và lắc đầu, “Và đó luôn là điều quan trọng với các người. Người cần là các người chứ không phải tôi. Các người đã để tôi thối rữa suốt mười năm, bị đám muggle ngược đãi, sau đó “chỉ” trả tôi về vào mùa hè sau khi tôi làm gì đó với Riddle. Tại sao tôi phải bận tâm vì bất cứ ai trong mấy người? Tôi giết Riddle vì cha mẹ tôi, vì Sirius, Remus, và nhà Weasley… chứ không phải vì Thế giới Phù thủy!”. Cậu nhổ nước bọt, cố gắng kiểm soát phép thuật của mình.
Trong nhà, hai tay của Jasper đã nắm thành đấm để cố không ra ngoài bảo vệ Harry của mình khỏi đám người kia. Nhưng Harry đã đúng, họ nguy hiểm, rất nguy hiểm với anh, hơn cả một tên đồng loại vì họ có thể tạo ra lửa chỉ bằng một lời nói. Anh muốn đứng ra vì Harry, cho họ thấy Harry không cần họ nữa, rằng giờ cậu đã có một gia đình thực sự.
“Tôi đang đổi các bùa phòng hộ, mấy người sẽ không thể vượt qua nữa,” Harry nói với họ, làm phép. Tại sao cậu không làm điều này từ trước nhỉ? Có lẽ là… Cậu đã chờ đợi cuộc đối đầu này? Để về sau mọi thứ ổn thỏa hết chăng? “Đi đi,” Cậu thì thầm khi ma thuật dần trở nên vặn vẹo, buộc họ phải độn thổ trước khi bị phép thuật đẩy ra. Harry nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi một vòng tay lạnh lẽo ôm lấy cậu, cậu ngả người vào Jasper, để anh đỡ mình.
“Ổn chứ?” Jasper thì thầm, nhẹ nhàng ép vào tai Harry. Anh vẫn đang làm quen với việc có thể chạm và ôm Harry, không phải dưới tư cách một người bạn. Mối quan hệ của họ vẫn còn quá mới, và anh lo về việc thúc đẩy tình cảm, lo mình có thể sẽ mất kiểm soát. Harry có thể tự vệ nhưng chỉ khi cậu ấy có đũa phép trong tay và có dấu hiệu để đề phòng. Harry xoay người trong vòng tay Jasper, ngước lên nhìn anh, cười khẽ.
“Vâng, em ổn. Em đã đổi mấy loại phép thuật phòng hộ khu vực để chặn lại bất kỳ sinh vật hoặc loại phép thuật nào khác. Ai có ý định tìm kiếm chúng ta sẽ đột nhiên nhớ rằng mình có việc cần làm ở chỗ khác. Sẽ chẳng có ai nhớ đây là nơi chúng ta sống.” Harry giải thích.
“Tốt quá,” Jasper thở phào, cúi đầu nhận nụ hôn mà Harry vui vẻ trao. Lần đầu tiên họ hôn nhau là bốn tháng trước, và trong chừng đấy thời gian, họ đã hôn nhau, ôm ấp, nhưng chỉ dừng lại ở đó. Chẳng có gì phải vội cả, không vội vàng và Harry sẽ không bao giờ vội vàng, cậu chưa từng là người may mắn trong chuyện tình cảm, hơn nữa Jasper vẫn đang để tang vợ trước của mình. “Xử lý xong rồi!” Anh gọi, biết Jake nghe được tiếng mình và chắc rằng hai người kia sẽ sớm xuất hiện ra khỏi tầng hầm.
“Cậu không sao chứ?” Bella hỏi, và Harry gật đầu.
“Ừ, mọi chuyện vẫn ổn.”
,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Harry mở bức thư mà cậu mong mỏi, đọc lướt qua nó, thở dài, sau đấy đốt nó đi. May thay, Jasper đang đi săn, còn hai người kia đang ở trường, cậu viết ngoáy mấy dòng lời nhắn, cầm lấy áo khoác của mình rồi biến mất khỏi căn nhà. Ở châu lục khác, Harry hiện ra trong một con hẻm và chờ đợi. Mãi sau, một người đàn ông khác xuất hiện trong bóng tối. “Cảm ơn vì đã trả lời, Sanguini.”
“Làm sao tôi có thể bỏ qua nổi một bức thư thú vị như vậy, ngài Potter?” Tên ma cà rồng hỏi, mép hơi nhếch lên. “Tôi đoán chừng Bộ sẽ không chấp thuận những người bạn đồng hành hiện tại của cậu,” Giọng điệu nhạt nhẽo, nhưng lại mang ý cảnh báo.
Harry khịt mũi, “Tôi đã quan tâm đến những gì họ nghĩ bao giờ chưa?”
“Vậy ra, cậu đã gặp một ma cà rồng muggle và muốn biết liệu bọn tôi có phải là hai loài riêng biệt hay không. Tôi phải thừa nhận, mặc dù có thể chịu được ánh nắng nhưng ta mong bản thân mình không sáng chói như một quả bóng disco của dân muggle.”
Phép so sánh khiến Harry bật cười, “Tôi nghĩ họ sẽ muốn thử, nếu có cơ hội.”
“Rất có thể,” Sanguini đồng tình trong lúc đang nghiên cứu vị pháp sư trẻ tuổi mà ông ta chỉ từng gặp đúng một lần trước đây, vào năm học thứ sáu của cậu. Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều, lớn lên như những người phàm nhưng có điều gì đó khác… “Thế ra, đó là sự thật, cậu đã chết trong trận chiến.” Cái chết đeo bám cậu, tuy nhiên nó không níu cậu lại.
“Ông có biết một Trường Sinh Linh Giá là gì không?”
“Kinh tởm,” Ông ta rít lên.
“Voldemort cố tình tạo ra vài cái và một cái khác… trong lúc vô tình.”
Ánh mắt Sanguini lướt qua chỗ của vết sẹo khét tiếng, và nhờ thị lực tinh tường hắn mới có thể nhìn thấy nó, mãi, thời gian mới làm nó nhoà đi. “Vậy là, thay vì bắt cậu, Thần chết đã bắt ‘nó’ đi.”
“Tôi được lựa chọn, tôi đã chọn trở lại và giết ‘nó’,” Harry thừa nhận.
“Và đối với những người biết chuyện, Thần chết vẫn còn đeo bám cậu,” ông ta đáp. “Các Volturi biết về thế giới phép thuật và giữ khoảng cách. Trên cơ bản, bọn ta là hai loài khác nhau, nhưng chúng ta có cùng nguồn gốc. Đột biến… tiến hóa… dù sao thì bây giờ bọn ta tương đối khác nhau. Những pháp sư đầu tiên bị cắn đã tạo nên sự thay đổi, phép thuật của họ phản ứng mạnh với nọc độc, sau đó những người bị họ cắn tiếp tục thay đổi, cho đến khi còn lại những người như tôi, với nhiều điểm yếu hơn so với ban đầu và không còn phép thuật. Tôi thực sự không biết điều gì sẽ xảy ra nếu người yêu của cậu cắn cậu. Có lẽ cậu sẽ biến đổi, có lẽ cậu sẽ chết, có thể phép thuật của cậu sẽ mất đi, hoặc không. Do sự tách biệt của thế giới của chúng ta mà tôi không biết gì về bất kỳ sinh vật phép thuật nào bị phiên bản gốc cắn trong hàng thiên niên kỷ cả. ”
“Ông không thể nói điều đó trong thư?” Harry tò mò hỏi và Sanguini nhún vai.
“Tôi rất tò mò muốn xem liệu cậu có nghiêm túc không. Về việc định trở thành loại sinh vật mang danh hắc ám. “
“Giờ ông đã biết rồi đấy.” Harry cúi nhẹ đầu tỏ vẻ kính trọng rồi biến mất, gấp gáp trở về Mỹ trước khi có ai đó nhận ra cậu đang ở châu Âu.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
“Vì tất cả chúng ta!” Jake nâng ly, bọn họ cũng nâng ly, Jasper bị tinh thần phấn chấn của Jake chọc cười, vì giờ chỉ mới là cuối năm nhất.
“Vậy, hè này chúng ta làm gì?” Bella hỏi, tựa vào người bạn trai của mình.
“Cậu có muốn quay lại Forks không?” Jasper hỏi, đồng thời, nhấp một ngụm đồ uống do các phù thuỷ sáng tạo dành riêng cho ma cà rồng. Rượu và máu hoà quyện không thể đánh gục được anh, nhưng anh cảm thấy hơi mê man. Harry nhấm nháp Whisky lửa, thứ Bella không được phép thử, “nhờ” vào việc không có phép thuật..
“Chà, chúng ta đã đón Giáng sinh cùng mẹ rồi, vì vậy sẽ rất vui nếu được gặp Charlie,” Bella nhìn Jake, cậu gật đầu.
“Tôi cũng nên gặp bố,” Jake đồng ý, dù có khó chịu thế nào cậu vẫn yêu bố mình, ông cũng chẳng còn trẻ trung.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Jasper nhìn chằm chằm Harry, chạm vào vết sẹo đã trở nên mịn màng vì bị sờ qua nhiều lần, chẳng phải công lao của mớ phép thuật chữa lành, khiến anh cảm thấy hơi xấu hổ về số sẹo của chính mình. Đôi bàn tay mang hơi ấm nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực Jasper, anh rít lên sung sướng, nuốt trở lại một ngụm nọc độc. Anh sẽ không cắn Harry. Thay vào đó, anh lại gần và hôn cậu, trong lúc tay họ đang du đãng, lần đầu tiên chạm vào cơ thể trần truồng của người kia. Sau gần hai năm, cuối cùng hai người cũng bước vào một giai đoạn mới hoàn toàn trong mối quan hệ. Họ tiến triển chậm rãi , sao phải vội cơ chứ, hơn nữa anh muốn đảm bảo sự an toàn của Harry. Jake và Bella đã trở lại Forks vào dịp Giáng sinh, để họ một mình trong nhà, mà cũng chẳng quan trọng lắm vì Harry đã dùng phép thuật cách âm tất cả các phòng ngay từ khi họ chuyển đến. Nhưng có sự riêng tư cũng hay. Anh co mình lại, để Harry nằm trên người mình, toe toét, và Harry cười phá lên, đôi mắt xanh lục lấp lánh, ngập tràn sự rù quến và niềm hân hoan. Rõ ràng là không có gì phải gấp cả.
TBC….
HẾT CHƯƠNG 16


[TW + HP] Magical Twilight – Chương 10
TRANSLATOR: JUNE
BETA: BAMBI
-o0o-
Jasper nhìn Harry, Bella và Jacob nằm dài trên sàn chơi điện tử. Thật bất ngờ nhưng anh thực sự đã quen với mùi ẩm của chó bị ướt. Ban đầu, Harry có giấu đi mùi hương của cả hai, nhưng cậu nới lỏng trong mấy tháng để họ thích nghi với mùi của nhau. Không có Victoria, cuộc sống đã ổn định lại và điều thú vị nhất sắp tới là các kỳ thi cuối năm. Chẳng bao lâu nữa ba người họ sẽ tốt nghiệp, sau đó thì sao? Bella muốn học đại học, nhưng điều đó có nghĩa là cô phải xa Jake, trừ khi cô đợi một năm. Anh không thực sự quan tâm lắm về mấy chuyện đó; anh đã học đại học vài lần rồi. Có vẻ Harry đang đi học vì lý do tương tự Jasper, cảm giác rất đáng mong đợi. Vậy nên, họ sẽ theo Bella đến trường đại học, hay làm gì đó khác? Và điều gì sẽ xảy ra nếu Edward chui ra từ xó nào đó và đến tìm Bella?
“Cần một đồng xu không?” Harry hỏi và Jasper nhìn cậu, thấy rằng trò chơi đã kết thúc.
“Tôi đang nghĩ về tương lai.” Anh thừa nhận khi Harry ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh anh.
“Tôi không có kế hoạch gì sau khi tốt nghiệp. Việc đó sẽ phụ thuộc vào Bella và Jake, đó là nếu tất cả chúng ta vẫn ở cùng nhau? “
Jasper không cần phải là một Empath mới thấy được sự hồi hộp của Harry. “Jake sẽ không bao giờ xa Bella, và chúng ta đã hứa sẽ gắn bó với nhau.” Anh nói, cảm thấy Harry thả lỏng hơn chút ít.
“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “
Harry loay hoay với chiếc áo sơ mi của mình trong lúc nhìn vào gương. Hôm nay là ngày tốt nghiệp. Cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tốt nghiệp trung học muggle nhưng giờ cậu đang ở đây. Đôi lúc cậu tự hỏi, lễ tốt nghiệp Hogwarts sẽ thế nào, nhưng cậu đẩy câu hỏi đó ra sau đầu ngay sau đấy. Đó là quá khứ, còn đây là cuộc sống của cậu hiện tại. Cậu từ bỏ việc sửa sang đầu tóc và túm lấy áo khoác, đi xuống lầu. Jasper đã ở sẵn trong xe, họ sẽ gặp nhà Swan ở trường. Harry nhanh chóng khóa cửa nhà lại, sau đó cậu bước xuống bậc thềm. Cậu ngồi vào ghế phụ và cười toe toét với Jasper, anh cũng cười đáp lại. “Vậy, đây là lần tốt nghiệp thứ mấy của anh?”
Jasper cười. “Không nhiều lắm đâu, dù sao tôi cũng gia nhập nhà Cullen trong những năm năm mươi. ”
“Sau khi học trường Hogwarts, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tốt nghiệp một trường cấp ba bình thường. Cảm giác lạ thật. ”
“Hãy sẵn sàng với các bậc phụ huynh khóc lóc và những bài phát biểu ngô nghê.”
“Sướng nhỉ.” Cậu càu nhàu và Jasper cười, trong lúc đang tấp xe vào bãi đậu xe của trường. “Tàu tuần dương” của Charlie rất dễ phát hiện, nên họ được Bella và Jacob. đã tìm đường để tham gia cùng Bella và Jacob. Harry cười toe toét khi thấy Bella thực sự mặc một chiếc váy và bị cô ấy trừng.
“Được rồi, ba người nên vào trong đi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sau buổi lễ. “
“Chúc vui vẻ.” Jake cười toe toét và hôn lên má Bella, khiến cô đỏ mặt. Cả ba nhanh chóng tiến vào bên trong để mặc áo choàng và được sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Là một Potter, Harry là người cuối cùng trong ba người bước lên sân khấu, mỉm cười nhận bằng tốt nghiệp, được Charlie và Jake cổ vũ. Sau khi mọi thứ đã xong, họ rời đi và quay lại nhà Charlie để có một đêm yên bình cùng pizza và phim. Với đề nghị tài trợ của Harry và Jasper, họ có đủ tiền đi bất cứ đâu để ăn tối, nhưng không ai thực sự thích mấy nhà hàng và những bữa ăn sang trọng. Charlie cuối cùng cũng đi ngủ, nhưng bọn họ thì gần như thức trắng đêm trò chuyện cho đến khi Bella ngủ thiếp đi đầu tiên, sau đó là Jake
Harry nằm dài trên sàn, cậu đặt một chiếc gối dưới đầu, đắp một tấm chăn trên người, Jasper nằm cạnh cậu, tiếng TV đã được vặn đến mức khá nhỏ để họ có thể nói chuyện. Jasper ngạc nhiên và hài lòng khi Harry ngủ thiếp đi, đầu tựa vào cánh tay anh. Một hành động này khiến anh cảm thấy mình được chấp nhận, nhiều hơn những gì anh nhận được trong nhiều thập kỷ. Đúng, anh đã từng là một Cullen nhưng chính anh luôn cảm thấy sự cảnh giác nhất định từ bọn họ, trừ Alice. Ngay cả “người song sinh” của anh cũng đã biết tôn trọng những khả năng của anh. Những vết sẹo của anh nổi bật như một lời cảnh báo rõ ràng cho tất cả đồng loại, và mặc dù có thể nhìn thấy chúng nhưng Harry không hề cảm thấy sợ hãi. Ngay cả Jake cũng đã mất đi sự cảnh giác từ bản năng mà đồng loại của cậu dành cho ma cà rồng , còn Bella thì chưa bao giờ sợ anh. Thật là… kỳ diệu khi được tin tưởng như vậy. Nhưng với Harry, còn có cảm giác gì đó khác, và nó khiến anh sợ hãi. Anh từng yêu Alice; cô ấy là người duy nhất anh thực sự yêu. Những gì anh có với Maria không phải là tình yêu, dù anh đã nghĩ vậy vào thời điểm đó. Anh đã tin rằng anh và Alice là Bạn đời, nhưng nếu đúng như vậy thì tại sao anh lại “bình phục” sau cái chết của cô? Anh phải giống như Marcus, than khóc hàng thế kỷ chứ? Tuy nhiên, khi nhìn vào mái tóc đen đang vướng lại trên cánh tay mình, nhìn vị pháp sư trẻ, Jasper cảm thấy ấm áp. Anh chưa bao giờ quan tâm đến những người đàn ông khác, vậy cảm giác này là thế nào? Mặc dù không ai nói tới, nhưng anh biết rằng có rất nhiều người lính trong cuộc Nội chiến đã ‘an ủi’ lẫn nhau, kể cả trong các cuộc Chiến tranh phía Nam cũng vậy, anh đã từng chứng kiến điều đó. Anh chưa cảm thấy mình cần đến điều đó cả. Nhưng bây giờ có gì đó đang thay đổi, và anh không biết mình nên làm gì.
“ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “ “
Carlisle cúp máy và cau mày, không biết phải làm gì bây giờ. Đợi đến lúc Edward biết rằng ông đã gọi điện đến bệnh viện Forks để nói chuyện với các bác sĩ khác, anh sẽ không vui, đặc biệt là khi anh biết dường như Jasper đã trở lại và thân thiết với Bella. Có những ngày ông ước, rằng họ không quay về Forks, thì có lẽ gia đình ông sẽ vẫn vẹn toàn và hạnh phúc. Alice đã để lại một lỗ hổng không bao giờ có thể lấp đầy, và không phải vì cô có thể nhìn thấy tương lai. Cô ấy từng rất hạnh phúc và tràn đầy sức sống, mà bây giờ cô ấy đã không còn nữa. Ông không biết liệu Jasper có trở về nếu không có cô ấy hay không. Rosalie và Emmett đã đi tuần trăng mật vòng quanh thế giới, không biết khi nào họ sẽ trở lại. Edward bây giờ ở nhà suốt, và anh vẫn còn chán nản. Nói cho cùng, anh ta đã bỏ lại người mình yêu và từ những gì nghe được thì có vẻ cô ấy đang hẹn hò với, chắc vậy, Jacob Black. Nhưng bọn họ thực sự là Bạn đời thì sao? Carlisle dựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại, ước gì mình có thể ngủ được. Edward định làm gì đây?
TBC….
HẾT CHƯƠNG 10
HẾT CHƯƠNG 10
[TW + INUYASHA] Thì Ra Là Khuyển – Chương 12
EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: EMMA
-o0o-
Edward dạo gần đây càng ngày càng quái lạ, Carlisle sau một lần chú ý quan sát. Y đưa ra một kết luận: Tên nhóc to xác này tuy có được sinh mệnh vĩnh hằng, nhưng cậu cũng không vui vẻ gì cho lắm, tín ngưỡng của bản thân trong một đêm bị hắn bẻ gãy hoàn toàn, loại thống khổ và dày vò này hẳn chỉ mình cậu biết.
Lần này Edward lại đi sớm về trễ (chỉ đối với ma cà rồng mà thôi), y ngăn Edward không thể hiện biểu cảm âm u lại.Tuy sự chú ý của hắn dành cho Edward đã bị phân đi một ít kể từ khi Sesshoumaru đến, nhưng hắn vẫn luôn rất quan tâm đến vị thiếu niên mình xem như con trai này, đặc biệt là khi cậu ấy gặp phải vấn đề mà bản thân không giải quyết được.
“Edward, ta nghĩ con không ngại nói chuyện với ta đâu phải không?” Carlise gọi Edward khi cậu chuẩn bị rời đi. Trong giọng nói mang nghĩa không thể cãi lại.
Edward chần chừ một lúc,cuối cùng vẫn quay chân lại, đi đến bên cạnh Carlise. Nhưng chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được cậu ta đang bất an và hồi hộp thế nào.
Carlise đã cảm thấy hơi sai sai kể từ giây phút Edward bước vào nhà, nhưng ngặt nỗi hắn không quá để ý đến nó. Nhưng cái mùi máu tươi nồng đậm kia theo bước chân của Edward ngày càng rõ ràng, tất cả mọi thứ đều nói lên, Edward…. ta muốn uống máu của ngươi !
Carlise thất vọng nhắm mắt, chờ đến khi hắn mở mắt lại, toàn bộ cảm xúc đã được áp chế hoàn toàn, hắn biết… cho dù Edward uống máu người, thì sâu trong lòng cậu chắc chắc rất đau đớn, Carlise hiểu rõ tính cách Edward có thể khẳng định những người bị cậu ta uống máu có thể là tội phạm tàn ác nào đó.
Vì tránh để Edward càng thêm chán ghét bản thân mình, Carlise vội vàng dùng năng lực của bản thân điều khiển cảm xúc cậu ta.
“Xin lỗi Carlise, làm ngài thất vọng rồi, con quả nhiên là con quái vật đánh mất linh hồn mà, ngay cả ham muốn của bản thân cũng không kiểm soát được!” Ngữ khí Edward thấp dần là nói cho Carlise nghe, cũng như tự nói cho chính bản thân mình.
“ Ngươi biết điều thì tốt.” Sesshoumaru đứng bên cạnh không chút thương tình tạt cho gáo nước lạnh, như thể khinh thường mấy loại người hèn nhát này!
Carlise một bên đang chuẩn bị giảng giải cho Edward muốn khóc luôn, hắn không cho rằng Edward vẫn đang trong độ tuổi thiếu niên có thể thừa nhận được cái gáo nước lạnh kia của Sesshoumaru đâu, đặc biệt là vào lúc cậu ta yếu ớt cần người an ủi như vậy nữa.
Edward không phản ứng gì lắm với câu nói của Sesshoumaru, nhưng không biết là tự động xem nhẹ nó hay là bị nó kích thích đến mức nói không nên lời nữa. Edward nhìn thấu sự sầu lo của Carlise đối với tình trạng hiện giờ của mình, cũng biết rõ nếu mình không tự vượt qua cái chướng ngại này, thì bất cứ an ủi nào cũng đều vô dụng. Chẳng qua sự quan tâm đến từ người nhà thân thiết vẫn khiến nội tâm cậu ấm áp phần nào.
Esme vừa nãy ra ngoài săn thú nên không nắm rõ tình hình lắm, tuy năng lực của cô lại là “tình yêu vô bờ bến” nên cô có sự ràng buộc khác thường đối với người nhà, nhưng cô vẫn không hỏi bất kì câu hỏi nào, chỉ đơn giản cho Edward một cái ôm cùng nụ cười trấn an, bao nhiêu đó đã đủ rồi.
Ba người nhìn Edward đang trở lại căn phòng với họa tiết trang trí đơn giản của mình, suy nghĩ trong đầu không ai giống ai.
Carlise sợ hãi Edward vì mê mụi mà làm ra mấy hành động vi phạm luật lệ do Volturi đặt ra; Sesshoumaru tuy rằng bình thường trông khá lạnh nhạt, cũng chẳng nói nhiều, nhưng ở chung với nhau lâu vậy rồi, y vẫn có chút công nhận chàng trai có năng lực độc đáo này, chẳng qua là y có phần không được tự nhiên, nên không có cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt nên suy nghĩ của mình mà thôi.
Esme vô cùng thích chàng trai mình gặp sau khi sống lại,nhưng mà cả ba người bọn họ không thể can thiệp nhiều hơn nữa vào suy nghĩ của Edward, tất cả những gì bọn họ có thể làm được chỉ đơn giản là hỗ trợ, cộng với sự bao dung.
Cứ nghĩ nên để Edward suy ngẫm một mình là tốt nhất, đáng tiết bọn họ đã đánh giá thấp tâm sự này của Edward. Thế nên cả ba đều vô cùng kinh ngạc khi phát hiện Edward không ở nhà vào ngày hôm sau.
“Thằng bé đi đâu rồi? Cảm xúc bây giờ của nó rất không ổn định, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ!” Esme lo lắng nói.
Carlise không lên tiếng, câu hỏi này hắn không trả lời được, Volturi mấy năm nay tuy không nhúng tay quá nhiều vào chuyện của mấy gia tộc bọn họ, nhưng dã tâm muốn gom tất cả ma cà rồng có khả năng đặc biệt vào dưới trướng mình cũng chưa biến mất. Hắn không biết lần bỏ đi biệt tích của Edward sẽ gặp phải chuyện gì, nên không có cách khác nào bảo đảm cậu sẽ không gặp phiền phức.
“Hai người cho rằng cậu ta quá yếu ớt rồi đấy, tuy rằng so với hai người thì cậu ta vẫn là con nít, nhưng tính theo tuổi con người thì cậu ta già lắm rồi đấy, những gì cần biết cậu ta đểu biết, không cần quá lo lắng.” Sesshoumaru đứng im lặng một bên, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nhàn nhạt bình luận.
Hắn vốn còn đang lo lắng không thôi nhìn Sesshoumaru, Carlise bừng tỉnh, ba mẹ nào cũng thế này, cho dù con cái có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, thì trong mắt họ vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi. Đối với Carlise thật sự mà nói, Edward giống như con trai hắn vậy, quan tâm quá mức, ngược lại có thể khiến quan hệ của cả hai trở nên căng thẳng. Sesshoumaru đang nhắc nhở hắn, lần này nên để cho Edward tự giải quyết vấn đề của mình!
Esme một bên có chút phức tạp, nhìn sự ăn ý không ai có thể phá hỏng giữa hai người kia, lòng cô đau đớn vô cùng, không phải chưa từng nghi ngờ ánh mắt của Carlise mỗi lần nhìn Sesshoumaru đều chất chứa ôn nhu mà ngay cả bản thân hắn cũng không biết, đó là ánh mắt khác hoàn toàn với ánh mắt dành cho người nhà. Ai được ánh mắt đó nhìn một cách chăm chú, hẳn sẽ rất hạnh phúc, nhưng ánh mắt đó không phải nhìn cô, điều này vừa nghĩ lại đã khiến lòng cô chua xót không nguôi.
Có lẽ nhận ra cảm xúc mà Esme thay đổi, nên Carlise dùng ánh nhìn thắc mắc. Esme khó khăn quay đầu, không muốn cho Carlise biết, nếu ngay từ đầu đã là đơn phương, thế cũng chẳng cần cho mọi người biết làm gì, thế này là được rồi, mất công cả hai lại xấu hổ.
Sesshoumaru biết cảm xúc của cô lúc này, cảm thấy vô cùng hài lòng với hành động chặn đứng suy nghĩ về Esme trong lòng Carlise của mình. Nhưng mà, Carlise theo phương diện nào đó quả thật là một tên đầu gỗ mà!
Edward sau khi rời khỏi nhà liền bắt đầu long nhong khắp nơi, cậu uống máu mấy tên phạm pháp, và mấy tên côn đồ hung ác, cơ thể tràn đầu cảm giác thoả mản mà trước đây chưa từng có, nhưng lỗ hổng trong linh hồn lại càng ngày càng lớn, không bao lâu nữa, hoàn toàn có thể cắn nuốt toàn bộ linh hồn Edward.
Bóng tối là thiên đường của tội phạm. Thiếu nữ xinh đẹp trở về từ yến tiệc linh đình, có lẽ vừa mới khiêu vũ một khúc với thiếu niên anh tuấn mình thầm thương trộm nhớ, nên tâm trạng phấn khích đến mức không chú ý phía sau mình có nguy hiểm đến khi lưỡi dao lạnh kề sát vào cổ.
Nước mắt thấm ướt hàng mi dài của cô gái, nhu nhược động lòng người. Đáng tiếc người nàng gặp phải lại là tên ác ôn vô tình, hắn chỉ thưởng thức máu tươi rực rỡ mà thôi.
Đến khi cô gái không rõ tên họ kia nhắm mắt chờ đợi kết quả, thì kết quả cô gái nhận được không phải lưỡi dao lạnh băng, mà là một cơn gió cùng với âm thanh đồ vật rơi xuống đất.
Mở mắt trong chờ mong, cảnh tượng trước mắt lại không phải kỵ sĩ trong tưởng tượng, mà lại là địa ngục máu tươi tung toé khắp nơi, tiếng ừng ực truyền đến từ bóng tối, mùi hương rỉ sét tràn ngập không khí, khiến cô gái không chịu nổi mà ngất xỉu.
Edwar trong bóng tối, hai măt trống rỗng giải quyết bữa tối, đạm mạc quay đầu nhìn người đang té xỉu, không chút để ý rời khỏi, cũng chẳng thèm quan tâm rằng chuyện này có thể để lộ thân phận của mình hay không, có lẽ biết, mà cậu cảm thấy chẳng sao cả.
Sau khi cậu rời khỏi, hẻm nhỏ đã trở lại sự yên tĩnh ban đầu,chỉ có cô gái ngất xỉu và thi thể lạnh giá của gã đàn ông. Bỗng nhiên cô đang ngất xỉu bỗng mở mắt, trong mắt chẳng có chút mê mang nào, lại tràn đầu hứng thú. Chán ghét nhìn qua thi thể cách đó không xa, cô gái vứt mái tóc của mình xuống, trong lòng thầm mắng tên nhóc không chỉ quấy rầy việc kiếm ăn của mình mà còn không chịu dọn dẹp kia! Ánh sáng yếu ớt chiếu vào hẻm nhỏ, đôi mắt cô gái xinh đẹp kia loé lên tia ánh đỏ lạnh lẽo!