TRANSLATOR: AKKI
BETA: MIN
-o0o-
Tuần tiếp theo thật sự là niềm hạnh phúc của Harry. Cậu đã lại có bạn bè bên cạnh và đã có hầu hết mọi khoảnh khắc yêu thích của cuộc đời mình. Cậu đã đưa cả hai bạn trẻ đi tham quan quanh ngôi nhà, cả bọn cùng nhau chơi trò chơi điện tử, cùng ra lệnh cho Snape, cùng xem TV / phim, thật sự có những cuộc trò chuyện thú vị với Tom. Tất cả đều phát triển theo hướng tốt.
Thật đáng ngạc nhiên, Tom và Hermione lại cực kỳ hợp nhau. Chà, có lẽ không ngạc nhiên cho lắm; cả hai đều cực kỳ thông minh và yêu thích nghiên cứu học tập. Những cuộc trò chuyện giữa hai người họ quá khó để hiểu kịp nên Harry và Ron thậm chí không muốn thử xen vào.
Harry thở dài trong hạnh phúc, dụi mắt khi cậu bước xuống cầu thang, băng qua hành lang dài. Mình muốn biết Tom đang làm gì? Cậu mơ hồ nghĩ và đi về hướng văn phòng của Tom. Cậu đến cửa và mở nó ra. “Tommy! Em cho là…” cậu dừng lại khi nghe tiếng cửa đóng sầm và nhìn vào khuôn mặt tội đồ của Tom. Cậu nhanh chóng tức giận, “Anh đang làm gì vậy!?”
“Không có gì,” Tom nói đứng dậy và đi xung quanh bàn làm việc của hắn, “Anh cảm thấy em đã tỉnh ngủ nhỉ, đã tận hưởng giấc ngủ trưa của em?”
“Đừng lảng tránh câu hỏi! Anh đang giấu em điều gì đó và em muốn biết nó ngay bây giờ!” Harry hét lên.
“Harry, bình tĩnh-“
“Em sẽ không bình tĩnh. Cho đến khi anh nói rõ cho em biết anh đang giấu diếm cái quái gì.”
“Anh không-“
“Có anh đang giấu nó ở trong học bàn của anh!”
Tom ngập ngừng và nhìn vào khuôn mặt đầy giận dữ của Harry. Hắn thở dài thất bại. Hiện tại là thời gian tốt nhất nhỉ, hắn thầm nghĩ và nhìn vào ngăn kéo trong bàn. Hắn nhìn lại Harry và nuốt nước bọt đầy vẻ lo lắng, “Được rồi…”
Đôi tai của Harry dựng thẳng lên, “Được rồi?”
“Đúng vậy. Cuối cùng thì anh vẫn sẽ nói với em…”
“Nói cho em biết cái gì? Nói cho em cái gì thế?”
“Đó là…. một sự ngạc nhiên,” Tom nói với Harry, nắm lấy tay cậu và dẫn đến đi văng.
“Bất ngờ? Một điều khác nữa hả?” Harry hỏi một cách dễ thương.
Tom gật đầu, quay trở bàn của hắn và lấy ra một cái hộp nhỏ. Hắn nắm chặt nó, “Nhưng cái này thì hơi…. cá nhân một chút,” hắn nói quay lại và nhét cái hộp vào túi.
“Nó là gì vậy?” Harry hỏi cố gắng nhìn xung quanh Tom để xem hắn đã lấy cái gì từ bàn làm việc.
Tom hít một hơi thật sâu rồi ngồi xuống bên cạnh người yêu. “Anh đã… có ý định hỏi em vài điều…”
Harry nghiêng đầu sang một bên và nghiên cứu Tom trong một phút, sau đó đưa tayáp lên trán hắn, “Anh có ổn không Tom? Anh trông không được khoẻ lắm đó.”
“Không sao. Anh luôn ổn,” Tom căng thẳng nói, nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra khỏi trán.
“Oh. Được rồi. Anh có chuyện gì muốn hỏi em sao?”
Tom siết chặt túi áo choàng bên hông, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang chạy như điên của mình. Làm thế quái nào mà cậu lại hỏi như vậy? Hắn không biết phải nói gì. Hắn thậm chí còn không biết phải làm gì. Ta nên quỳ xuống hay ngồi đây vậy? Ta có cần phải nói điều gì đó trước hay chỉ cần hỏi thẳng vào vấn đề? Có lẽ ta chưa sẵn sàng để làm việc này. Nhưng Harry đang đợi câu trả lời. Hắn không thể quay lại lúc này! Nhưng làm cách nào…
“Tom?”
Tom quay sang cậu và nhìn sâu vào đôi mắt ngọc lục bảo trong suốt tràn đầy quan tâm và lo lắng. Đôi mắt ánh lên đầy tình yêu thương nồng cháy; tình yêu cháy bỏng dành cho duy nhất một mình hắn. Và đột nhiên hắn không còn lo lắng nữa. Hắn biết chính xác những gì mình cần nói.
“Anh đã luôn ở một mình, từ lúc anh có thể nhận thức được. Tại trại trẻ mồ côi, ở trường và sau khi anh rời đi, quyết định chiếm lấy thế giới phù thủy, anh cũng có những Tử thần Thực tử, nhưng bọn họ lại không phải là… người mà anh có thể thoải mái trò chuyện và là chính mình hoặc là một người có thể hiểu nỗi anh… Nhưng điều đó đã không còn nữa, kể từ khi em bước vào cuộc đời của anh. ” Harry hạ đôi tai rối rắm nhưng lại không nói gì. “Anh luôn để bản thân mình chìm đắm trong những Phép thuật Hắc ám vì đó là nơi anh cảm thấy an toàn và là niềm an ủi duy nhất anh từng có. Sau khi ở trong bóng tối quá lâu, cuối cùng em đã cho anh thấy một tia sáng và anh không muốn quay lại trong bóng tối một mình. Anh thật sự không muốn ở một mình nữa một lần nữa.”
Harry trở nên hốt hoảng và ngồi bật thẳng dậy, “Anh sẽ không như vậy. Anh luôn có em! Và sắp tới là những chú mèo con của chúng ta sẽ được chào đời. Bọn em sẽ không bao giờ rời khỏi anh cả.”
Tom mỉm cười và nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Harry. “Anh biết. Nhưng em vẫn không hoàn toàn thuộc về anh.”
Harry nghiêng đầu sang một bên, mở to mắt nghi hoặc, “Em không hả?”
“Không, em không phải. Và anh muốn em sẽ là, vì vậy em có thể ở bên anh mãi mãi. Anh muốn em là của anh.” Tom hít một hơi thật sâu và liếc xuống đôi tay đan chặt của họ để thu lại suy nghĩ của mình, “Anh biết chúng ta đã không có một khởi đầu tốt, nhưng anh chỉ biết một điều rằng anh không thể sống mà không có em bên cạnh. Em đã trở thành cuộc sống của anh, là niềm vui của anh, là tất cả mọi thứ mà anh có. Và thật làm khó cho mọi người tin tưởng, Anh yêu em. Anh yêu em với tất cả mọi thứ mà anh có trên thế giới này.”
Đôi mắt Harry ngân ngấn nước, cậu mỉm cười, “Em cũng yêu anh.”
“Anh chưa từng nghĩ rằng anh có thể yêu một ai cả. Anh đã đi rất xa trong bóng tối, cộng với anh luôn nghĩ rằng tình yêu làm cho người ta trở nên thật yếu đuối, nhưng em đã đến và làm một điều không thể tưởng tượng được. Và anh đang ở đây, có thể cảm nhận được, tình yêu, một hạnh phúc và anh chắc chắn mình không có yếu đuối. Nếu bất cứ một điều gì khiến anh cảm thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tất cả là vì em. Em thật sự… rất tuyệt vời Harry. Mọi thứ anh có thể yêu cầu đều đã nhập làm một. Em không biết là em có bao nhiêu ý nghĩa đối với anh đâu. Đó là lý do tại sao…”
Tom nhẹ nhàng buông một tay của Harry ra và luồn tay vào túi áo khoác để lấy ra cái hộp nhung đen nhỏ. Đôi mắt của Harry mở to vì sốc khi cậu nhận ra đó là cái gì và tầm nhìn của cậu dần mờ đi lấp đầy bởi những giọt nước mắt lấp lánh. Tom mỉm cười và siết chặt tay Harry trước khi mở cái hộp.
Trong chiếc hộp nhung đen, một chiếc nhẫn đính hôn bằng bạc tuyệt đẹp lấp lánh nằm chính giữa miếng đệm nhung. Nó khá đơn giản, với những viên kim cương nho nhỏ trang trí xung quanh thân chiếc nhẫn phát ra tia sáng lấp lánh, nhưng đó là thứ đẹp nhất mà Harry từng thấy.
“Anh muốn em ở bên cạnh anh mãi mãi. Vì vậy, không ai có thể tách em ra khỏi anh. Harry James Potter. Em sẽ khiến cho anh có được vinh dự… được kết hôn với em chứ?”
Harry bật khóc và bắt đầu điên cuồng lau nước mắt bằng tay trong khi gật đầu. “V-vâng,” cậu nghẹn ngào kiềm chế để không nói lắp, “Đương nhiên. Anh sẽ cưới được em.”
Nụ cười của Tom rộng mở, nắm lấy bàn tay trái đang run rẩy của Harry và đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cậu. Harry say mê ngắm nhìn nó trong một phút trước khi quăng mình vào vòng tay của Tom, nơi chúng bao bọc và ôm cậu thật chặt.
Sau khi Harry kiểm soát được cảm xúc của mình, cậu nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn xoay nó sang trái rồi sang phải, để nó lấp lánh dưới tia nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ. “Anh đã chuẩn bị được điều này từ lúc quái nào vậy?”
Tom cười, “Thực sự chỉ mất một lúc lâu. Khi anh ra ngoài để chuẩn bị cho một cuộc họp.”
Harry khụt khịt mũi và rúc sát lại gần hắn, trán cậu áp vào cổ hắn, “Đây là tất cả mọi thứ anh đang giấu em à?”
“Đúng vậy. Anh đã không biết làm thế nào hay khi nào để có thể nói điều này với em. Không có thời gian hay địa điểm nào trông có vẻ thích hợp cả, và rồi… em cũng bắt đầu bắt gặp anh bất cứ cứ lúc nào cùng với nó, vì vậy anh biết rằng nó phải bật mí sớm hơn.” Tom siết chặt vòng tay của mình quanh Harry, “Em không biết anh đã lo lắng như thế nào đâu.”
“Anh. Lo lắng?”
“Yeah. Anh biết. Nhưng anh đã. Đó là điều khó nhằn nhất anh đã từng làm.”
Harry mỉm cười và đưa tay ra để cả hai có thể nhìn thấy chiếc nhẫn, “Em không thể tin rằng mình đang nhận được…”
xxx
” – Đám cưới!”
“Gì!” Hermione hét lên.
Harry đưa tay ra cho cả hai người bạn của mình xem.
“Ôi chúa ơi!” Cô thét lên và ôm chặt lấy Harry.
“Chết tiệt!” Ron kêu lên thảm thiết.
“Tớ biết!” Harry cười.
“Thật đẹp,” Hermione thì thầm ngắm nghía chiếc nhẫn.
“Đúng không nào? Đây là thứ mà Tom đã giấu tớ.”
“Thật vậy sao? Anh ta cầu hôn bồ khi nào vậy?” Cô nàng thắc mắc.
“Chỉ vừa mới thôi,” Harry nói, “Tớ không biết anh ấy đang làm gì, anh ấy chỉ nói về việc anh ấy đã luôn cô đơn và bây giờ anh ấy không cần như vậy nữa…”, Harry nhăn mặt, “Oh. Tớ sẽ lại bắt đầu khóc nữa mất thôi. “
“Tớ đang khóc nè,” Hermione cười lau khoé mắt.
Ron thích thú lắc đầu và vỗ nhẹ vào lưng Harry, “Xin chúc mừng, bạn thân.”
“Cảm ơn Ron,” Harry nói và cũng ôm chầm lấy cậu chàng, “Tớ đã không thể tin được. Tớ sắp kết hôn!” Cả Hermione và Harry ré lên trong sung sướng. “Oh!” Harry ôm bụng nói.
“Gì thế?” Hermione hoảng hốt hỏi.
“Những chú mèo con của chúng ta cũng đang hạnh phúc nữa,” Harry đáp lại, âu yếm vuốt ve chiếc bụng to tròn.
“Tất nhiên rồi. Papa của bọn chúng sắp kết hôn!” Hermione ré lên.
“Anh có thể nhìn thấy em đã thông báo cho cả hai người,” một giọng nói vang lên đằng sau họ.
Tất cả quay lại và Harry cười rạng rỡ nhìn hắn từ phía bên kia căn phòng, gật gật đầu. Hermione ré lên, chạy đến chỗ Tom và ôm lấy hông hắn, làm mọi người phải ngạc nhiên. Tom cứng người, hắn không quen với bất kỳ ai ôm chầm lấy hắn ngoại trừ Harry, nhưng Hermione đã nhanh chóng buông tay ra và chạy lại chỗ Harry rồi lại ôm lấy cậu.
Harry cười vào trò hề của Hermione và vỗ nhẹ vào lưng cô, “Tớ nghĩ cậu ấy còn phấn khích hơn tớ rất nhiều ấy chứ.”
“Tớ nghĩ cậu ấy đang muốn lên kế hoạch cho đám cưới của bồ,” Ron nhận xét.
Dường như Ron đã đoán đúng bởi đôi mắt cún con mà cô nàng đang trao cho cậu chàng, “Được rồi. Bồ có thể giúp,” Harry nói.
“Yay!” Cô lại khóc và ôm chặt cậu lần nữa.
“Vậy khi nào thì đám cưới sẽ diễn ra?” Ron hỏi.
Harry buông Hermione ra và ngồi xuống đi văng, “Tớ không biết.”
“Well, tùy thuộc vào việc em muốn nó đến trước hay sau khi cặp song sinh chào đời”, Tom nói ngồi xuống bên cạnh Harry.
“Em không muốn mình trông y như một con heo vào ngày cưới!” Harry ngờ vực.
Ron nhếch mép, “Tớ đoán điều đó có nghĩa là sau khi bọn nhỏ chào đời.”
“Được rồi,” Hermione nói ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện với họ, tờ giấy và bút lông trước mặt cô, “Bồ muốn chọn loại chủ đề nào cho bữa tiệc?”
“Uhh,” Harry bắt đầu và ngước lên nhìn Tom đang nhún vai.
“Bồ có thể có một chủ đề cho đám cưới chẳng hạn như Ý, Old Fashioned, Hawaii, Beach….”
“Um. Tớ thực sự không biết phải chọn như thế nào lúc này Hermione. Tom chỉ mới hỏi tớ đầu chiều nay. Thêm vào đó tớ không biết cách lên kế hoạch cho đám cưới và mọi thứ cần phài làm là gì.”
“Chà, điều tốt nhất là bồ đã có tớ lo liệu hộ. Bồ có ý tưởng nào không?” Hermione háo hức hỏi.
“Well…,” Harry suy nghĩ một lúc, “Tớ muốn nó thật nhỏ và ấm cúng thôi vì thực sự… tớ không biết có ai có thể tham dự và tôi nghi ngờ bất cứ ai cũng sẽ không hoàn toàn chấp nhận chúng tớ.” Harry khẽ rũ tai xuống và Tom kéo anh lại gần để đáp lại sự buồn bã của cậu, hôn lên đỉnh đầu cậu giữa đôi tai mềm mại.
“Thật vinh hạnh khi chúng tớ có thể góp mặt,” Ron lên tiếng.
“Tất nhiên rồi,” Hermione nói với một nụ cười, “Chúng tớ sẽ không bao giờ bỏ lỡ nó. Và tớ chắc chắn rằng Remus rất thích đến để dẫn bồ khi bước lên lễ đường đó.”
“Và mẹ của tớ. Chết tiệt, cả gia đình tớ sẽ rất muốn đến đó.”
“Đúng vậy nhưng…”
“Bọn họ sẽ vượt qua thôi, Harry. Họ đã ở theo dõi Chúa tể bóng tối trong nhiều năm, luôn biết anh ta có năng lực như thế nào và Tom bất ngờ rơi vào lưới tình không phải là chuyện dễ tin thôi. Bọn họ chỉ cần một chút thời gian. Họ cũng đã biết rằng cả hai người đang yêu nhau. Nhưng họ không biết cả hai yêu nhau bao nhiêu cho tới khi bọn họ phát hiện ra cả hai sẽ kết hôn “, Hermione thông minh nói.
Harry mỉm cười và rúc vào Tom, “Được rồi. Nếu như bồ đã nói thế.”
“Tớ cũng đã nói như vậy. Và đối với Tom. Tớ đã thấy anh cũng bắt đầu hòa nhã hơn với một vài Tử thần Thực tử, có lẽ bọn họ cũng muốn đến đi?”
Tom nghiêng đầu suy nghĩ nhưng lại không nói gì.
“Oh! Ray và Allie có thể sẽ đến!” Harry hào hứng nói.
“Yup,” Hermione nói và viết nguệch ngoạc.
“Và Sevvie!”
Ron nhăn trán một chút, “Sevvie?”
“Yeah,” Harry nói một cách ngượng ngùng, “Severus Snape.”
Ron hoài nghi thốt lên và Hermione thì há hốc miệng nhìn cậu, “Cái gì cơ?”
Harry nhún vai, “Ông ấy lớn hơn tớ mà.”
“Đã nói với em,” Tom nói.
“Câm miệng.”
“Um… Được rồi,” Hermione nói, “Hãy giải quyết danh sách khách mời sau đi. Chuyển sang màu sắc chủ đạo nào…. “
HẾT CHƯƠNG 14