[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 26


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Nam nhân tóc bạch kim mệt mỏi ngả người trên cái ghế bành ấm áp trong phòng ngủ của ông. Cả gương mặt như già hẳn đi, đầy phiền não. Luicus day day mi tâm, lòng vẫn không nhịn được nháo tới rối thành một đoàn.

Chúa tể hắc ám vẫn còn sống! Quần hồng có ren của Merlin, ừ thì Luicus và mọi tử thần thực tử vẫn biết là chủ nhân vẫn đâu đó ngoài kia, nhưng ông có chết cũng không nghĩ người này sớm đã chạy đi thâm nhập vô Hogwarts! Còn là Gryffindor….

Luicus ôm mặt, hết sức khống chế tinh thần của chính mình tránh làm ra mấy hành động thô thiển. Phải quý tộc! Quý tộc lên!

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Thất bại đầy sầu muộn gục đầu xuống, xung quanh ông là cả một bầu không khí hắc ám. Luicus không kiềm chế được!

Draco, rồng nhỏ, con ông, vì cái gì lại thân thuộc với chúa tể hắc ám như thế?!

Và, đám nhóc đó là ai? Rõ ràng trông chúng chẳng có gì là sợ hãi khi ngồi trước kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai hết!

Chưa kể tới, lạy Merlin trên cao, sao cái tổ hợp đó còn có cứu thế chủ?!

Luicus cứ thế, loay hoay rối rắm với hàng đống câu hỏi. Mặc kệ cái gọi là, không giữ được bình tĩnh thật mất mặt quý tộc, ném qua một bên luôn ấy chứ.

Tối đó, gia chủ thế gia Mafloy lâu đời của vu sư giới, quang vinh thức trắng.

Vật vưỡng đi xuống nhà bếp của trang viên vào sáng hôm sau. Nam nhân tóc bạch kim có phần cảm thán, từ lần cuối ông xuống đây đã là bao nhiêu năm trước rồi? Luicus thật không có can đảm như mọi ngày xuống nhà ăn dùng bữa.

Con trai ông có vẻ quen thân với cả đám, không lo. Còn Cissy, phụ nữ rõ ràng tiếp thu tốt hơn rất nhiều, sớm đã cùng con trai đi ăn sáng với chúa tể. Ông còn không có lá gan to như vậy, vẫn là xuống bếp vừa ăn vừa nhìn bọn gia tinh làm việc đi.

Cạch!

“A, ngài Mafloy, buổi sáng tốt lành!”-Thiếu niên tóc hung đỏ quay đầu, theo đó nhìn người mở cửa lịch sự cười mà gật đầu một cái. Sau đó quay người, tiếp tục cầm muôi rán trứng. Vẻ mặt chuyên chú tới không để tâm tới Luicus thêm chút nào.

“Nga, không nghĩ tới quý ngài cao quý như Mafloy cũng xuống bếp ăn.”-Một người nữa đi tới trước mặt ông, thứ kì lạ đeo trên sống mũi, cúi người nghiêm chỉnh một cái. Song cũng qua ra chỗ thiếu niên nọ cầm vài ba đĩa thức ăn qua phía đối diện.

“A uy, là cha của Draco kìa! Không nghĩ tới quý tộc lại thích ăn bếp nha!”-Nam hài quấn băng gạc đầy mình vui sướng chạy ra, không chút để ý cầm tay kéo Luicus vào trong. Tới cái bàn nhỏ quây quần bốn, năm người gần đó mà mạnh mẽ ấn ông ngồi xuống một cái ghế còn trống.

“Phụ thân?”-Cậu nhóc mang đôi đồng tử xám trong hơi khó hiểu nghiêng đầu. Cha hắn làm sao lại xuống đây? Chẳng phải nói muốn ăn cũng phải lên phòng ăn, ở đây rất không tốt à?

Mà tình trạng của Luicus lúc này có thể tóm gọn bằng hai từ, tan nát.

Sao cái đám nhóc này lại ăn dưới bếp!? Này này, chúa tể hắc ám là đang quắc mắt nhìn ông đúng không? Luicus sâu sắc cảm thấy, ông đáng ra đừng nên xuống đây ăn, thà nhịn ăn sáng còn hơn như này….

Nam hài tóc trắng ngồi phía đối diện Luicus, hơi cúi đầu, không hiểu sao có chút đồng cảm với cha của Draco. Được rồi, cảm giác hiện tại chắc chắn chính là thà ném hết tự trọng tránh một thứ và phát hiện, cái nơi mình đến lại đụng mặt thứ đó.

Cậu hiểu mà. Atsushi thật sâu thương hại thay cho nam nhân kia. Nhớ năm xưa, từng tìm mọi cách tránh gặp mặt Dazai-san, toàn bộ thất bại. Vì sao á? Mỗi lần gặp mặt là một lần vị cấp trên này tự tử, không phá việc của người ta cùng lên cơn do tự sát bằng nấm độc phiền hà đến mọi người xung quanh.

Cho nên, Atsushi bình tĩnh, không có nói nhiều về việc hỏi tại sao Luicus lại xuống đây giống như người nào đó đang liên tục chọc ngoáy vấn đề này. Chỉ giản đơn ghi lên dòng chữ bằng chú ngữ:

“Chào buổi sáng, ngài Mafloy.”

Luicus bên kia nhìn dòng chữ, cứng ngắc gật đầu cho phải phép. Sau đó, câm lặng từ đầu tới cuối để mặc cả đám xôn xao bàn chuyện, chính mình trở thành bù nhìn rơm. Tưởng thế là yên bình, ông liền hối hận.

Ăn cùng bàn với kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy thì thôi đi, vì cái gì bọn nhóc này lại thích ôn lại kỉ niệm, bắt đầu kể lể cả đống chuyện trong trường vậy?!

Còn có, Draco, làm ơn, hãy vì chính tính mạng của con, đừng gọi người nào đó là Tom nữa. Cha chưa muốn con bị tra tấn tới chết, từ tận đáy lòng.

Bữa sáng kết thúc trong sự yên bình với nhiều người và tương đối khủng bố với một kẻ.

Nam nhân tóc bạch kim bình thản, mở nắp lọ thuốc dạ dày ra, nuốt khan năm viên không cần tới nước nữa. Hè này ông nhất định phải uống dài dài!

“Luicus, tới đây, ta có chuyện muốn bàn riêng với ngươi.”

Thanh âm hơi trầm lại dễ nghe của thiếu niên vang lên.

Là chủ nhân….

Sau tiếng gọi đó, ông có cảm giác, chẳng cần tới hết hè, có khi hết buổi nói chuyện này đã uống sạch đống thuốc. Chắc phải đặt hàng sớm thôi.

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Mai sẽ mất điện từ bốn giờ sáng tới tận mười một giờ nha. Hảo chán đâu~

Cái máy này chai pin mới đau nè! T^T

HẾT CHƯƠNG 26

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 25


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Draco xác nhận, chính mình là trải qua nửa tháng hè kì thực bình thường như bao đứa trẻ. Bất quá, tại sao mình chỉ vừa mới từ nhà bằng hữu Blaise về sau một tuần chơi ở đó trang viên người nọ, trong nhà xuất hiện thêm tận sáu người không mời?!

Nam hài tóc bạch kim ngẩn người nhìn phòng khách hỗn độn, mỗi một thiếu niên hay người tầm tuổi ngồi một chỗ. Nhìn mặt rõ ràng ai nấy cũng là mạc danh hai từ ‘quen biết’.

Người quấn băng gạc đầy mình là rất vui vẻ đưa chân qua lại, một mình một cái ghế bành lớn ấm áp trong khi hai cái nam hài khác, một tóc tổ quạ nhìn xung quanh đầy tò mò, một tóc bạch sắc bị cắt có phần so le không đồng đều nhìn thẳng lưng với bộ dáng hồi hộp.

Chưa kể tới, ở dãy ghế còn lại, thiếu niên tóc đen tay chống má với chân này gác chân nọ, khí thế cường giả tỏa ra đầy cường liệt trên ghế. Bên cạnh hai thiếu niên niên, vẻ mặt mỗi người là cảm thán nhìn qua nhìn lại mấy đồ vật trong nhà.

Còn cha mẹ Draco đâu? Cha mẹ hắn là đang điên cuồng vẫy tay bảo hắn chạy nhanh nhanh tới đằng mép cửa kia kìa!!!! Rốt cuộc thì ai mới là chủ cái trang viên này vậy?!

Tom mím môi nhìn người mới thoải mái bước vô rồi cứng người đứng nguyên tại trận. Mafloy nhỏ? Hảo, chắc mới chơi từ nhà bạn về. Nhớ lại việc làm hắn buộc phải ngồi đây, tâm Tom phiền não thở dài.

Căn nhà đi đôi với cả một vạt rừng sớm đã cháy rụi. Cả đoạn đường thoát thân khỏi lửa, hắn chính là như đi trên dây, ngã xuống liền chết. Mà chính mình còn không có quyền quyết có giữ nổi thăng bằng hay không.

Ôm mặt đầy thất bại, tên nhóc quấn băng kia đằng sau còn cười tươi như muốn khinh thường Tom! Nhục chết hắn rồi!

Rồi, sau đó thì sao? Mới ra tới nơi, thằng bé đó còn vỗ vai hắn, môi nhếch lên gian xảo bảo:

“Vậy từ giờ bọn ta đành ăn trực chỗ ngươi rồi, Tom!”

Ăn trực? Chỗ hắn? Đùa! Nếu Tom mà cơ nhà để về, hắn cũng không tình nguyện sống trong cái nơi rừng quê hoang vắng, đầy rẫy nguy hiểm này làm gì cho mệt. 

Song, Dazai còn nói cái gì nữa? Đơn giản lắm! Một câu thôi:

“Thủ hạ của ngươi ngày trước nhiều như vậy, kiếm nơi nào tiện dụng chút tới đi!”

Cú này chọc đúng tim đen của Tom. Lí do chính hắn không đi vào nhà thuộc hạ nào trước đây chính là vì cái này, bít tất của Merlin, Tom thà làm lại cuộc đời giả chết cho chúng biết chúa tể hắc ám không còn trên trần thế. Còn hơn lết cái thân xác trẻ con đến ma lực cũng chỉ bằng đứa nhỏ mười hai này chạy đến nhà bọn quý tộc kia, mất mặt kinh!

Bất quá, Tom cãi được lời của Dazai không? Đáp án, không hề.

Lí lẽ của hắn uyển chuyển từng chút một từ chối đều bị người nọ xuyên tạc thành ý ngược lại. Thực sự mệt tới không buồn nói lên lời!

Với cả, nếu cãi thắng cũng có được việc gì đâu. Ba đứa quái thai Tom gặp đầu tiên một kích liền đem hắn đánh bại, không nói được thì dùng nắm đấm là xong.

Cho nên, Tom trước cả khi kịp nhận ra, bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Thôi thì, Luicus, ngươi vẫn là tạm thời cho cái đám dị nhân này tạm trú đi. Ta còn chưa muốn tự mình tìm đường chết, mở cửa âm phủ đi vào uống chút trà đàm đạo cùng diêm vương.

Liếc hành động nhìn đến lộ liễu của vợ chồng nhà Mafloy kia, xem ra chính mình làm họ quá sợ hãi rồi. Hắn thở dài, bộ dáng như này với việc mặc đồng phục nhà Gryffindor thì đã đủ dọa người rồi chứ có cần thêm cái biểu cảm, câu nói đe dọa gì nữa đâu.

Việc giản đơn cả bọn làm chỉ có, từ rừng đến đây, gõ cửa trang viên Mafloy và gia tinh ra hỏi, Tom báo tên mình ra. Và nó biến thành như này, hết. Ngắn gọn chưa?

Narcissa Malfoy có một lần đứng ra pha trà cho cả đám. Bất quá, không cần chờ bà nói hết câu, cả đám đã nhao nhao đủ thứ uống khác. Cà phê, nước trái cây, cơm chan trà,….. Ơ mà, cơm chan trà có phải đồ uống đâu, sao Nakajima lại đi nói cái đó?

Vấn đề duy nhất cần giải quyết là giải đáp cả đống thắc mắc cứ đổ ụp lên người Harry….và Draco, nếu tính vào hiện tại. Điều này là thứ cần câu trả lời trong đầu Tom nhất, Dazai chỉ việc cứ thế kéo Harry ra một góc và xong. Một lúc sau cả hai ra với nam hài sáng lấp lánh đôi đồng tử ngọc lục bảo vỗ vai hắn đầy đồng cảm bảo:

“Không nghĩ tới quá khứ của em lại thảm thương như vậy, Tom.”

Dazai, ngươi rốt cuộc đã nói cái gì với tên Potter ngốc nghếch hả?!

Và cảnh tượng mới xảy ra hôm qua như lặp lại, Tom hớp một ngụm trà, nhìn Dazai ‘A!’ một tiếng hướng qua phía Draco. Bộ dáng mừng rỡ chạy tới kéo con công nhỏ ra hẳn ngoài sân. Hắn hớp thêm một ngụm nữa, hai người kia trở lại, và Draco cũng nhìn Tom bằng ánh mắt thương hại.

Dazai, Potter có thể không nói, nhưng Mafloy không phải tên não tàn. Nếu ngươi kể khác với hai đứa, sẽ gây nên bất đồng ý kiến lẫn quan điểm, dễ dàng phát hiện ra ngươi nói dối. Đồng nghĩa với việc, câu chuyện ngươi kể cho cả hai giống nhau. Bất quá, cái chuyện quỷ gì mà đều khiến cả hai đem ánh mắt thương hại chòng chọc ta thế hả?!

___________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Có ai như mình không trời! Muốn làm bài cũng không nổi T^T

Mỗi bài nói mà ngồi trong phòng ồn ào, trốn trong tủ cái kệ mình ngồi nó sập, đi khỏi phòng thì trượt ngã dập mặt QAQ

HẾT CHƯƠNG 25

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 24


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Cuộc sống trong hè của Atsushi có thể gọi là yên ổn, chắc vậy.

Tuy rằng nhìn không thấy, bất quá, nhờ có thính giác khá nhạy của loài hổ xuất phát từ dị năng, cậu vẫn còn tốt chán. Lựa mùi hương ngửi được để bước đi thú thật quá khó khăn. 

Tỷ như bàn cơm chẳng hạn, món ăn cái nào cũng nghi ngút khói mà thơm lừng. Nó lại là vấn đề lớn nhất. Ừ, người bình thường nhìn mâm cơm thơm phức là sướng lắm, còn Atsushi chỉ muốn khóc ròng. Thính giác nhạy bén quá mức, ngửi chưa được một phút liền lẫn lộn hết mùi thức ăn.

Tóm lại là ngửi thôi cũng thấy hỗn độn, chẳng phân biệt được món nào với món nào. Năm nay thêm nam hài nữa ở chung, người đông như vậy, cậu cũng không muốn Dazai-san và Oda-san còn có Ango-san phải mệt mỏi quá nhiều, thật muốn tự lập.

Kết quả, một lần nữa, Atsushi cứ thế một tay cầm cốc nước sôi mới rót để khi ăn xong uống là vừa tầm mà đổ hết vào miệng. Mèo có lưỡi vô cùng nhạy cảm, hổ lại thuộc dòng họ mèo, lưỡi của cậu hoàn toàn không thể chịu được nóng.

Cho nên, nam hài tóc trắng bi ai, lưỡi như muốn bỏng rát tới hóa hổ dập nát căn nhà.

Ango đối với sự việc trên tỏ vẻ, nếu chỉ mình căn nhà gỗ thì thằng bé này xây lại liền tốt. Thuận tiện cho nó rộng ra bởi người càng ngày càng nhiều. Chứ không có mượn nhóc đi phá cả nồi, xoong lẫn gas—-

Khoan đã! 

Gas?!

Nam hài quấn băng gạc huýt sao, tay đặt trên mí mắt như muốn che ánh sáng nhìn cảnh hùng vĩ trước mặt. Cả căn nhà bập bùng trong lửa cháy, còn có tiếng lách tách nghe rất vui tai. Dazai cười tươi tới toét mang tai, vô thưởng vô phạt bình luận một câu mà không để ý tới vẻ mặt người xung quanh:

“Đẹp thiệt đó, Atsushi-kun! Lần cuối anh phóng hỏa một tổ chức xấu số nào đó, nó cũng không được như thế này đâu!!!”

Thủ phạm gây nên việc này nghe câu trên ôm mặt khóc ròng, Dazai-san, làm ơn đừng nói nữa.

Qùy gạc xuống với ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm đống từ vô nghĩa Ango Sakaguchi: Căn nhà tiêu tùng rồi, tiền mất rồi, gạo bay rồi…..

Mà thiếu niên tóc hung đỏ gượng cười nhìn hai đồng bạn, con ngươi tràn ngập sự đồng cảm vỗ vỗ vai Atsushi an ủi. Bên cạnh, nam hài tóc nâu xù nghiêng đầu, đồng tử ngọc lục bảo dại ra nhìn tất cả. Cái gì vừa mới xảy ra vậy?

Nam hài tóc đen bên cạnh càng là không khá hơn bao nhiêu. Cằm hắn như muốn rớt xuống đất, sau tất cả, cái tên nhóc kia còn có thể thản nhiên nhận xét như đây chẳng là cái gì?!

Ừ thì với bốn đứa dị nhân này chắc là gì thật. Thế nhưng, ở đây còn có Potter nha!!!!! Ngươi muốn nháo như nào sự cũng đừng nên lựa cho một cái thời gian không có tiểu phù thuỷ nhỏ tuổi không biết chút gì về sức mạnh quái lạ đứng ở đây chứ!!!

Tom có xúc động muốn chửi thề. Hoàn toàn không để ý một điều, hoặc hắn đã coi nó như điều đương nhiên trong nhận thức, rằng Tom Riddle-chúa tể hắc ám đời hai một thời đang quan tới Harry Potter-cứu thế chủ và là người làm hắn thân bại danh liệt.

Nói đi nói nói vậy cũng đủ rồi. Rất rõ ràng, cả sáu người đều quên một điều quan trọng nhất.

Nơi cả bọn đã đứng là rừng.

Là rừng!!!! Rừng!!! Rừng với vây quanh là hàng đống tàng cây xanh mướt có thể bắt lửa!!!!!

Oda bình tĩnh, lưng cõng Harry, một tay bế Ango, tay còn lại giữ Atsushi với….. miệng cắn áo chùng của Tom chạy tự do nhảy trên từng cành cây, từ cành này qua cành khác. Trong lòng âm thầm cảm thán một trận, lửa bắt cũng là nhanh quá rồi đi.

Trong cả đám cũng chỉ có hắn và nam hài quấn băng gạc kia là biết chạy như này. Hoàn toàn không còn cách nào khác. 

Thể lực của Dazai thì miễn bàn tới rồi, bảo cậu ấy cõng người chạy chỉ có thể muốn ném cái kẻ xui xẻo nào đó vào cửa âm phủ tham quan một chuyến. Chưa kể tới, Oda còn lạ gì tính của bằng hữu, thể nào cũng tìm mọi cách khỏi phải làm.

Lí lẽ mà có người đánh bảo được Dazai, hắn xin cược đổi toàn bộ mọi thứ. Cho nên, tốt nhất chính mình mang hết còn dễ hơn. 

Tính tính, Oda còn là rất quan tâm, cẩn thận tránh không để cho mấy người hắn giữ trên tay bị xước chút da thịt do cành cây nào quyệt vào. Cho nên, ba người không bị thương gì.

Chỉ có mình Tom nơi đây chết đứng ngập trong sợ hãi, hắn là đang bị quắp đi a! Làm gì có chuyện thoải mái như ba người kia!!!! Cái váy màu hồng của Merlin, ngộ nhỡ áo hắn rách cái là sẽ được đi hỏa táng thành tro luôn còn gì!

Bám sát nút ở đằng sau mà trông thấy tất cả Dazai Osamu: Tự thiêu quả thực rất đau, chết bộ dáng cũng rất khó coi. Lần này coi như ta thương tình, ngươi mà chết thật nhất định sẽ cắm cho ngươi ba cái nhang, mỗi tháng cúng một cái vỏ chuối cho ngươi ngắm đỡ phải thèm. Ta rất tốt đúng không?

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Lần nữa xin ý kiến độc giả!

Cảm thấy ở đây xin hảo nhiều đâu~

Bây giờ là muốn đám Dazai sẽ sống ở đâu nào? Lều Hét ở Hẻm Xéo? Hay thái ấp Mafloy? :3

HẾT CHƯƠNG 24

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 23


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Cuộc sống trong hè của Atsushi có thể gọi là yên ổn, chắc vậy.

Tuy rằng nhìn không thấy, bất quá, nhờ có thính giác khá nhạy của loài hổ xuất phát từ dị năng, cậu vẫn còn tốt chán. Lựa mùi hương ngửi được để bước đi thú thật quá khó khăn. 

Tỷ như bàn cơm chẳng hạn, món ăn cái nào cũng nghi ngút khói mà thơm lừng. Nó lại là vấn đề lớn nhất. Ừ, người bình thường nhìn mâm cơm thơm phức là sướng lắm, còn Atsushi chỉ muốn khóc ròng. Thính giác nhạy bén quá mức, ngửi chưa được một phút liền lẫn lộn hết mùi thức ăn.

Tóm lại là ngửi thôi cũng thấy hỗn độn, chẳng phân biệt được món nào với món nào. Năm nay thêm nam hài nữa ở chung, người đông như vậy, cậu cũng không muốn Dazai-san và Oda-san còn có Ango-san phải mệt mỏi quá nhiều, thật muốn tự lập.

Kết quả, một lần nữa, Atsushi cứ thế một tay cầm cốc nước sôi mới rót để khi ăn xong uống là vừa tầm mà đổ hết vào miệng. Mèo có lưỡi vô cùng nhạy cảm, hổ lại thuộc dòng họ mèo, lưỡi của cậu hoàn toàn không thể chịu được nóng.

Cho nên, nam hài tóc trắng bi ai, lưỡi như muốn bỏng rát tới hóa hổ dập nát căn nhà.

Ango đối với sự việc trên tỏ vẻ, nếu chỉ mình căn nhà gỗ thì thằng bé này xây lại liền tốt. Thuận tiện cho nó rộng ra bởi người càng ngày càng nhiều. Chứ không có mượn nhóc đi phá cả nồi, xoong lẫn gas—-

Khoan đã! 

Gas?!

Nam hài quấn băng gạc huýt sao, tay đặt trên mí mắt như muốn che ánh sáng nhìn cảnh hùng vĩ trước mặt. Cả căn nhà bập bùng trong lửa cháy, còn có tiếng lách tách nghe rất vui tai. Dazai cười tươi tới toét mang tai, vô thưởng vô phạt bình luận một câu mà không để ý tới vẻ mặt người xung quanh:

“Đẹp thiệt đó, Atsushi-kun! Lần cuối anh phóng hỏa một tổ chức xấu số nào đó, nó cũng không được như thế này đâu!!!”

Thủ phạm gây nên việc này nghe câu trên ôm mặt khóc ròng, Dazai-san, làm ơn đừng nói nữa.

Qùy gạc xuống với ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm đống từ vô nghĩa Ango Sakaguchi: Căn nhà tiêu tùng rồi, tiền mất rồi, gạo bay rồi…..

Mà thiếu niên tóc hung đỏ gượng cười nhìn hai đồng bạn, con ngươi tràn ngập sự đồng cảm vỗ vỗ vai Atsushi an ủi. Bên cạnh, nam hài tóc nâu xù nghiêng đầu, đồng tử ngọc lục bảo dại ra nhìn tất cả. Cái gì vừa mới xảy ra vậy?

Nam hài tóc đen bên cạnh càng là không khá hơn bao nhiêu. Cằm hắn như muốn rớt xuống đất, sau tất cả, cái tên nhóc kia còn có thể thản nhiên nhận xét như đây chẳng là cái gì?!

Ừ thì với bốn đứa dị nhân này chắc là gì thật. Thế nhưng, ở đây còn có Potter nha!!!!! Ngươi muốn nháo như nào sự cũng đừng nên lựa cho một cái thời gian không có tiểu vu sư nhỏ tuổi không biết chút gì về sức mạnh quái lạ đứng ở đây chứ!!!

Tom có xúc động muốn chửi thề. Hoàn toàn không để ý một điều, hoặc hắn đã coi nó như điều đương nhiên trong nhận thức, rằng Tom Riddle-chúa tể hắc ám đời hai một thời đang quan tới Harry Potter-cứu thế chủ và là người làm hắn thân bại danh liệt.

Nói đi nói nói vậy cũng đủ rồi. Rất rõ ràng, cả sáu người đều quên một điều quan trọng nhất.

Nơi cả bọn đã đứng là rừng.

Là rừng!!!! Rừng!!! Rừng với vây quanh là hàng đống tàng cây xanh mướt có thể bắt lửa!!!!!

Oda bình tĩnh, lưng cõng Harry, một tay bế Ango, tay còn lại giữ Atsushi với….. miệng cắn áo chùng của Tom chạy tự do nhảy trên từng cành cây, từ cành này qua cành khác. Trong lòng âm thầm cảm thán một trận, lửa bắt cũng là nhanh quá rồi đi.

Trong cả đám cũng chỉ có hắn và nam hài quấn băng gạc kia là biết chạy như này. Hoàn toàn không còn cách nào khác. 

Thể lực của Dazai thì miễn bàn tới rồi, bảo cậu ấy cõng người chạy chỉ có thể muốn ném cái kẻ xui xẻo nào đó vào cửa âm phủ tham quan một chuyến. Chưa kể tới, Oda còn lạ gì tính của bằng hữu, thể nào cũng tìm mọi cách khỏi phải làm.

Lí lẽ mà có người đánh bảo được Dazai, hắn xin cược đổi toàn bộ mọi thứ. Cho nên, tốt nhất chính mình mang hết còn dễ hơn. 

Tính tính, Oda còn là rất quan tâm, cẩn thận tránh không để cho mấy người hắn giữ trên tay bị xước chút da thịt do cành cây nào quyệt vào. Cho nên, ba người không bị thương gì.

Chỉ có mình Tom nơi đây chết đứng ngập trong sợ hãi, hắn là đang bị quắp đi a! Làm gì có chuyện thoải mái như ba người kia!!!! Cái váy màu hồng của Merlin, ngộ nhỡ áo hắn rách cái là sẽ được đi hỏa táng thành tro luôn còn gì!

Bám sát nút ở đằng sau mà trông thấy tất cả Dazai Osamu: Tự thiêu quả thực rất đau, chết bộ dáng cũng rất khó coi. Lần này coi như ta thương tình, ngươi mà chết thật nhất định sẽ cắm cho ngươi ba cái nhang, mỗi tháng cúng một cái vỏ chuối cho ngươi ngắm đỡ phải thèm. Ta rất tốt đúng không?

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Lần nữa xin ý kiến độc giả!

Cảm thấy ở đây xin hảo nhiều đâu~

Bây giờ là muốn đám Dazai sẽ sống ở đâu nào? Lều Hét ở Hẻm Xéo? Hay thái ấp Mafloy? :3

HẾT CHƯƠNG 23

Design a site like this with WordPress.com
Get started