-o0o-
AUTHOR : YURI OZAKI
-o0o-
Hiện tại, thư viện, Hogwarts.
Dazai day day mi tâm, nhớ lại chuyện xưa hảo đau đầu. Lại nói, chạy tới đây hai năm, vẫn chẳng có chút tin tức gì của Chuuya hay Akutagawa. Rốt cuộc lựa phương án này là đúng hay sai, hắn không biết.
Sau tất cả, giờ đây việc duy nhất Dazai làm là lao đầu vào tìm người nọ trong điên cuồng.
Kệ rằng, hắn không biết nên đối mặt với cái tên lùn tịt đó ra sao nếu như họ thực sự gặp mặt.
Tội lỗi luôn bao trùm Dazai, như một bùa chú vĩnh viễn không giải được. Phải chăng, cũng là lời nguyền ám vào hắn không dứt ra. Năm đó hắn chỉ có thể đứng bên nhìn tất cả khi mà chính mình lại đang người bên cạnh người kia, tư vị ấy thật khó tả.
Muốn bồi tội, bất quá, Dazai xứng được bồi tội sao?
Trước đây, hắn không đa sầu đa cảm như vậy. Chỉ riêng với Chuuya thôi, Dazai tựa con người khác. Hắn không yêu cầu sự tha thứ của người kia, vì chính Dazai đã không tha thứ được cho mình. Tìm kiếm Chuuya, chẳng qua là muốn nhìn người được sống an lành.
Atsushi nghiêng đầu chăm chú ‘nhìn’ nam hài quấn đầy băng gạc chống cằm thơ thẩn. Hiếm thấy Dazai-san suy tư như vậy.
Đừng hỏi tại sao cậu nhìn được. Cái này là dùng thính giác a. Giờ mũi cậu nhạy ở mức độ hơn hẳn năm xưa, chắc là do hiện phải dùng giác quan này là chủ yếu nhất. Thành ra, cậu còn ngửi được cả cảm xúc lẫn tư thế vị cựu cấp trên đang ngồi này.
Có thể làm Dazai-san như thế, chắc chắn chỉ có mình Chuuya-san.
Cũng đúng, ban đầu anh ấy chỉ tính hồi sinh mỗi vị quản lí tóc cam ở Mafia Cảng kia thôi mà. Còn cậu thì….chắc chỉ có mình Akutagawa. Dù sao, mọi người ở trụ sở thám tử vũ trang cũng đâu có ai tử trận. Toàn bộ nhân viên đều còn sống, có lẽ đã và đang xây dựng trụ sở từ đầu.
Thật đáng tiếc, không thể nhìn trụ sở thám tử vũ trang lần nữa phục hồi vẹn toàn.
Tâm Atsushi trùng xuống tận đáy. Khi ấy, không chút do dự viết lên tờ giấy thế giới kia, cậu không hối hận. Cảm xúc ngày đó loạn thành một đoàn, mớ hổ lốn khó gỡ. Akutagawa là gì với cậu? Kẻ địch? Cộng sự? Hay…người Atsushi yêu?
Đến giờ, cậu vẫn không thể xác định được. Cậu hối hận, do cậu là kẻ đáng trách. Giá như đôi chân này có thể chạy nhanh hơn, dù chỉ một chút thôi, thiếu niên tóc highlight kia sẽ không phải qua đời. Càng không phải rời đi với chính thi thể của mình cũng không được nguyên vẹn.
Quên đi nếu có thể nhìn thấy mặt tên đó lần nữa, cậu nên ứng xử ra sao.
Atsushi chỉ mong, ít nhất, người cộng sự kia có thể thoải mái hơn năm xưa. Không gò bó, không ép buộc rồi điên cuồng cố gắng chỉ để có được sự công nhận của một người sớm đã phản bội tổ chức.
Cả hai người họ đều không biết, Dazai và Atsushi đều không biết, tâm tình lúc này không chỉ có họ. Mà còn hai người khác, cũng cảm thấy vậy…
Bắc Âu, hành lang, Durmstrang,
Các học sinh túm tụm thành nhiều nhóm lớn nhỏ. Họ vui cười nói đầy sức sống về mọi câu chuyện khác nhau sau vài tiếng đồng hồ vùi mình trong sách vở. Mỗi người vì câu chuyện mà biểu cảm khác nhau, vui có, buồn có, dở khóc dở cười cũng có.
Chỉ riêng, hai người khác biệt.
Họ không nói chuyện gì, cũng chẳng ai muốn hay dám đến gần họ.
Hai người cứ thế đi thẳng về phía trước.
Nam hài mang mái tóc nâu xù hơi sờ đầu mình. Song, như vô tình chạm vào thứ gì không nên, người nọ nhanh tay bỏ xuống vẻ chán ghét rõ rệt. Trên mắt nam hài này băng một dải băng trắng tinh, làm người ta tự hỏi, sao người nọ đi được chính xác đường vậy?
Mà nam hài theo sau, càng làm người ta có cảm giác quái dị.
Mái tóc highlight trắng đen, được rồi, cái này bình thường. Chính là, đồng tử vàng chanh kia là sao?! Rõ lệch tông hoàn toàn so với bộ đồ hay biểu cảm nghiêm nghị tới muốn liệt mặt ra của cái nam hài này!
Trước mắt nam hài theo sau đột ngột hiện ra từ hư không dòng chữ trắng vàng:
“Akutagawa, tiếp theo là lớp học gì?”
“Là cổ ngữ Rune, Chuuya-san.”
Âm giọng cất lên cao cao ngập tràn sự thiện ý….đối lập hoàn toàn với chính nam hài luôn luôn tỏa ra sát khí này. Hắn nhíu mày thật sâu, hoàn toàn không quá quen với việc giọng mình biến thành như này.
Không chỉ Akutagawa, Chuuya phía trên cũng có chút rùng mình. Người hổ của trụ sở mà nói như này cũng ghê quá đi! Cái kiểu nghiêm nghị cung kính đó chả hợp gì cả!
À mà thôi, so với nó thì còn tốt chán việc mang mái tóc của cá thu. Cậu chắc kèo là cậu nhóc cấp dưới ngày trước đang đi sau mình vô cùng tình nguyện mang thứ này lên đầu. Bỏ qua vấn đề này, việc cậu còn sống sừng sững và đi ở đây đã chứng tỏ rằng tên khốn cuồng tự tử kia lại làm cái trò chết tiệt nào đó mạo hiểm không nên động tới.
Đầu tên đó trừ chết đi chỉ có mấy thứ quái đản không ai làm được!
Chuuya thở dài một hơi não nề. Than lên than xuống thì cậu vẫn sẽ là người phải thực hiện mấy thứ quái dị ấy năm xưa, còn lạ gì nữa. Sống lại như này chẳng biết là tốt hay xấu. Mà, cậu có phải người quyết định vấn đề này đâu.
Đồng ý chạy vô cái trường này cũng là cho rằng mạng lưới tìm sẽ bao quát và rộng hơn ở Muggle giới. Một đứa trẻ mà, loanh quanh tìm thì đến già cũng chưa chắc hết. Lí do cậu tìm Dazai khi chưa biết chắc được hắn có ở đây không á?
Đừng đùa! Cái tên đó không ở đây mới là chuyện lạ có thật!
Cười một cách ác liệt nghĩ tới tình cảnh hiện tại của người kia. Tóc của hắn ở đây, tên đó không chịu tới mới lạ! Cậu không tin cái cỗ máy tiêu tốn băng gạc kia tình nguyện sống với cái đầu trọc như nhà sư cả đời đâu!
Chính là, đến khi đứng trước mặt Dazai, Chuuya cũng chẳng biết phải nói cái gì.
Năm xưa, là cậu thất trách, chẳng làm được cái gì. Chỉ vì đặt tình cảm lên trước mà bị bắt, còn ném lại tất cả cho Dazai. Cái tên đó, võ thuật thì không có, dị năng phải chạm mới vô hiệu hóa, hắn làm thế nào sống sót qua được?
Suy nghĩ ấy luẩn quẩn quanh đầu cậu, gợn sóng lên cả đống cảm xúc phức tạp. Muốn gặp, lại không dám gặp. Không nói này nọ, lại không thể nói. Như nào mâu thuẫn. Thôi thì, nhìn tên đó cười vui vẻ ở một nơi xa là đủ rồi.
Chính Akutagawa cũng không khá hơn gì mấy. Hắn không muốn thừa nhận, mình có chút lo cho Jinko. Kẻ địch năm đó rất mạnh, tên đần kia có dị năng phục hồi cấp tốc được chưa chắc đã là đối thủ. Thực sự ổn không?
Quá thất trách với tư cách là một cộng sự, hắn vậy mà chết ngay trước khi hỗ trợ giúp đỡ gì cho người còn lại. Để tên đó một mình lo hết. Không cần biết khi gặp mặt nên làm cái gì biểu cảm, Akutagawa chỉ cần nhìn chút chút. Ở một nơi tít tắp cũng được, thấy tên ngốc kia vẫn đang hạnh phúc là ổn.
Nực cười nhỉ?
Cả bốn người đều cho rằng mình là kẻ tội đồ không đáng được tha thứ. Họ chỉ nghĩ muốn nhìn thấy ngươi kia sống an lành.
“Này, khi gặp lại, ngươi liệu có thứ tha? Cho tội lỗi ta đã gây…”
___________________________________________________
Lời cuối của tác giả:
Xin ý kiến của độc giả!
Mọi người muốn viết tiếp cuộc sống học đường bên nào nha~?
Atsushi và Dazai? Hay Chuuya với Akutagawa? :3
Sẽ quyết dựa vào lượng người chọn hén?

