[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Văn Án


Cậu là một phù thuỷ, đây là điều Harry chỉ mới biết gần đây. Harry thực sự vui mừng vì điều này. Cậu không phải kẻ lập dị, không phải tên điên khùng. Những tưởng tương lai sắp tới sẽ mở ra câu chuyện học trò thật tốt đẹp. Có bạn bè, có vài câu than vãn về bài tập và bài thi, rồi một tình cảm tuổi trẻ chớm nở với thiếu nữ nào đó.

Nhưng không, Harry chẳng thể nhận được những thứ đó. Học trò trong trường vẫn chỉ đứng từ xa chỉ trò cậu thì thầm bàn tán, đây là chỗ nào sùng bái? Rõ ràng là đem cậu thành thứ quý hiếm từ bảo tàng mới ra diễu hành thì có! Ron rõ ràng là niềm an ủi duy nhất khi cậu ấy chịu làm bằng hữu của cậu.

“Này, nhìn tên nhóc kia kìa.”

“Khiếp! Y như xác ướp ấy!”

“Slytherin từ bao giờ có đứa này vậy?”

Nam hài tóc tổ quạ quay mạnh đầu, mấy miêu tả này chắc chắn không phải nói cậu! Kinh ngạc nhìn phía xa xa đằng sau, một cái nam hài tầm tuổi, toàn bộ gương mặt đều bị băng gạc bao phủ. Nó làm Harry có cảm giác người này quấn kín cả cơ thể bằng băng gạc.

Người ta nói, khi phải chịu châm chọc quá nhiều, nếu gặp kẻ mang hoàn cảnh tương đồng. Lòng sẽ không nhịn được hảo cảm muốn đến bắt chuyện làm quen. Harry xoay người, đi đến trước mặt người kia, vươn tay, cười thật rạng rỡ.

“Chào cậu, tớ là Harry Potter. Cậu tên gì?”

“Tôi sao? Tôi gọi Osamu Dazai.”

Lưu ý:

-Amen, nay đánh bạo đào thêm hố nữa. Xin chúa cho con lành cái lẹo này….

-Cái này là cái cuối năm xưa mình sáng tác thể loại BSD+HP, và hiển nhiên, cái này là cái đầu sáng tác và xàm nhất nên đừng chê nha. Mình ngại.   ///^///

-Tuy đã viết truyện nhiều rồi, những có thể vẫn viết OOC

-Cái này vốn tính không tung ra, bất quá, nhiều người thích hơn mình tưởng, nên làm nốt cho tròn công sức. Cũng muốn cho một vài nhân vật được xuất hiện và hạnh phúc hơn, Oda chẳng hạn :v

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 1


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

BETA : PARK HOONWOO

-o0o-

Cậu là một phù thuỷ, đây là điều Harry chỉ mới biết gần đây. Harry thực sự vui mừng vì điều này. Cậu không phải kẻ lập dị, không phải tên điên khùng. Những tưởng tương lai sắp tới sẽ mở ra câu chuyện học trò thật tốt đẹp. Có bạn bè, có vài câu than vãn về bài tập và bài thi, rồi một tình cảm tuổi trẻ chớm nở với thiếu nữ nào đó.

Nhưng không, Harry chẳng thể nhận được những thứ đó. Học trò trong trường vẫn chỉ đứng từ xa chỉ trò cậu thì thầm bàn tán, sùng bái chỗ nào chứ? Rõ ràng là đem cậu thành thứ quý hiếm từ bảo tàng mới ra diễu hành thì có! Ron rõ ràng là niềm an ủi duy nhất khi cậu ấy chịu làm bạn của cậu.

“Này, nhìn tên nhóc kia kìa.”

“Khiếp! Y như xác ướp ấy!”

“Slytherin từ bao giờ có đứa này vậy?”

Nam hài tóc tổ quạ quay mạnh đầu, mấy miêu tả này chắc chắn không phải nói cậu! Kinh ngạc nhìn phía xa xa đằng sau, một cái nam hài tầm tuổi, toàn bộ gương mặt đều bị băng gạc bao phủ. Nó làm Harry có cảm giác người này quấn kín cả cơ thể bằng băng gạc.

Người ta nói, khi phải chịu châm chọc quá nhiều, nếu gặp kẻ mang hoàn cảnh tương đồng. Lòng sẽ không nhịn được hảo cảm muốn đến bắt chuyện làm quen. Harry xoay người, đi đến trước mặt người kia, vươn tay, cười thật rạng rỡ.

“Chào cậu, tớ là Harry Potter. Cậu tên gì?”

“Tôi sao? Tôi gọi Osamu Dazai.”

Harry nhìn chằm chằm tờ giấy nọ khi mấy từ trên. Cũng đúng, quấn kín mít như này thì đó mà nói được. Mà, có khi thở được đã là cả một kì tích rồi ấy chứ!

“Vậy Dazai, rất vui được gặp mặt!”

“Rất vui được gặp mặt, Harry—-Potter.”

Nam hài mắt ngọc lục bảo nhìn chằm chằm cái người đến giấy cũng không thèm nhìn, trực tiếp giơ trước mặt cậu viết ra. Giỏi ghê! Làm vậy mà vẫn viết thẳng hàng nắn nót được! Chính là, gọi họ là được rồi. Viết tên xong rồi khựng lại lúc lâu thêm cái họ làm chi cho mệt ta?

Người sau như nghe hiểu được ý nghĩ trên mặt Harry, nhanh tay ghi thêm:

“Thói quen, nơi ở năm xưa hay gọi nhau bằng tên.”

Dazai hơi nuốt nước bọt nhìn đứa nhỏ nghiêng đầu, ánh mắt đầy nghi hoặc. Trẻ con giờ nhạy cảm thế sao? Hắn chỉ mới lơ lầm thói quen tưởng Harry là họ còn Potter là tên thôi mà! A nha nha, ngươi cũng đừng nhìn ta như thế chứ!

Hắn thừa nhận mình trông rất dị dạng, bất quá, cũng đâu làm khác được. Chính là, hài tử, ta biết ngươi bỗng dưng chạy qua đây bắt chuyện với ta là do cảm thấy tình cảnh tương đồng đôi chỗ. Nhưng mà ngươi đừng có làm vậy nữa aaaa.

Atsushi-kun lúc mới gặp cũng không có như này cảnh giác cùng lắm mưu ý! Mà thằng bé hồi đó đã mười sáu lận. Không phải nói Gryffindor luôn rất ngốc sao? Trẻ con nước Anh dễ sợ quá!

Bên này, Harry quả thực có chút hoài nghi. Đừng trách cậu, cái bản tính này là phản xạ sinh ra để tránh Dursley a. Không đa nghi lên thì thể nào cậu cũng là nạn nhân mỗi ngày bị nó đem thành bao cát tập đấm bốc đó! Nhớ những ngày xưa cũ, thỉnh thoảng bị lừa một cú thật đau làm Harry bị vu oan vô tội vạ, phải nhịn cơm.

Harry cũng không muốn đâu. Biết làm sao được. Bề ngoài của bạn học này dễ làm người ta mất hảo cảm lắm! Rõ ràng không giống người thân thiện, người gặp người thích.

Cho nên, cái này bản tính thực sự không phải lỗi của cậu.

Suy đi tính lại hồi lâu, cậu bé vàng của Gryffindor rốt cuộc tự nghĩ tự áp đặt cả một hoàn cảnh bi ai. Rằng cái đồng học trước mặt thực ra rất muốn có bạn nhưng vì dáng vẻ nên không ai muốn tới gần. Đành chỉ có thể một góc chơi chơi nói nói một mình mới không cầm được gọi luôn tên người bắt chuyện với cậu ấy.

Kết cục, Harry ánh mắt thêm tầng sương mù mỏng, cậu cho dù không có bạn cũng đều là do Dursley đuổi đi. Người này không làm gì, không bị ai bắt ép cũng không có! Hảo đáng thương! Slytherin vậy mà lại có người khổ sở như vậy!

Nghĩ vậy, nam hài tóc tổ quạ cười đến đồng cảm, lấy tay vỗ vai nam hài:

“Không sao đâu. Cậu gọi tớ bằng tên cũng được! Tớ cũng gọi cậu thế nhé!”

Nhất định không thể để đồng học này thành một cái tự kỷ đầy tội nghiệp học sinh!

Tự kỷ đầy tội nghiệp học sinh Osamu Dazai:………..

“Không cần đâu, còn có, làm ơn gọi tôi bằng họ.”

“Vậy cũng được! Nhưng cậu cứ gọi tớ bằng tên! Tớ nhất định sẽ không tuyệt giao khiến cậu cô đơn sau khi kết bằng hữu đâu!”

Ây ây, hài tử, ngươi tưởng tượng cũng hơi quá đà rồi đấy!

Dazai vô cùng khó nói. Giờ hắn thấy mình lắc đầu cũng không được, mà gật lại chẳng đúng. Đứa nhỏ này thực sự chọc đúng thói quen khó bỏ của hắn. Không gọi Dazai bằng tên, cho phép hắn gọi bằng tên.

“…..Được!”

“Chúng ta mau mau lên lớp! Sắp muộn rồi!”-Harry giật mình nhìn nhìn thời gian, thôi rồi, còn năm phút nữa là đã bắt đầu bài học rồi! Ron khi nãy hình như do vội nên chạy trước cậu rồi!

‘Nam hài’ quấn đầy băng gạc run rẩy khóe miệng nhìn cổ tay mình bị nắm chặt kéo đi. Ngừng đi! Lớp học ta ở chỗ ngược lại cơ! Với lại, ngươi không phải rất ghét Slytherin sao? Mau mau thả ta ra!

…………………..

Dazai kiệt sức đổ gục xuống ghế bành ấm áp nơi lò sưởi trong kí túc xá. Chưa bao giờ hắn thấm tháp cảm giác của con sên trần lùn tịt kia như hôm nay! Potter thông thoáng thế nào hắn không biết. Thế nhưng, vì cái gì đi giải quyết nỗi buồn cũng bị theo đuôi hả trời!

Năm xưa hắn sung sướng đến mức nào mỗi lần thấy chibiko tức tới đỏ mặt tựa con mèo nhỏ xù lông. Còn bây giờ……

Chuuya, ta biết lỗi rồi. Đừng đem một cái nam hài nhan sắc gần như giống hệt ta bám đuôi ta nữa a! Sau này ta sẽ giảm độ quá đáng trong mấy trò đùa dai kia mà! Ừ thì, ít nhất ta sẽ lại không cài bom vô xe của ngươi nữa…

Nhớ tới cái kia thiếu niên cho dù đã đến tuổi trưởng thành vẫn chỉ mang chiều cao trung bình của thiếu nữ, lòng Dazai đột ngột có chút trùng xuống. Cái giao dịch kia, không phải là giúp cái giá treo mũ đó sống lại sao? Còn chỉ rõ ràng là thế giới này. Tại sao tìm lâu như vậy cũng không gặp được? Còn mất liên lạc với Atsushi-kun!

“Này, tên dị dạng kia! Mau tránh ra! Ngươi đang chiếm chỗ của ta đó!”

Nam hài quấn băng gạc đầy mình liếc qua phía đối diện. Mái tóc bạch kim vuốt ngược, con ngươi xám bạc đầy kiêu ngạo, chiếc cằm nhọn giương cao hãnh diện cùng làn da trắng nhợt tới gần như trong suốt. Mafloy? Trong sách ở thư viện có nói qua, khá cao quý thì phải. 

Bất quá, với người ở đây muốn kiêu với ai thì kiêu, đi kiêu với một dị năng giả vốn lạc lõng ở cái thế giới xa lạ này như hắn làm cái gì? Căn bản không có tác dụng!

“Nếu ta nói không?”

“Hả? Ngươi cũng xứng? Cái tên máu lai như ngươi căn bản ở đây không có quyền lên tiếng!”-Nam hài hếch mặt, phụ thân có nói qua, ở trong nhà này thì hắn có quyền ra lệnh cho bất cứ ai! Về phần tên nhóc này, căn bản chả có gia tộc nào gọi Dazai, rõ ràng chỉ có thể là máu lai! Càng là thứ ở đáy phân cấp trong Slytherin này!

“Ngươi chắc không?”

“Đương nhiên!”

“Draco Mafloy nhỉ? Cút ngay trước khi ta hết kiên nhẫn.”

Draco ngồi thụp xuống, hai tay run rẩy ôm lấy cần cổ. Đáng sợ, thực đáng sợ. Rõ ràng ban nãy bình thường, chỉ mới giây sau không khí liền thay đổi. Như muốn đem hắn ép cho tới ngạt thở mà chết! Khiếp sợ nhìn lên cái nam hài quấn băng đầy dị dạng vẫn giữ vững bộ dáng nằm ườn ra đầy lười biếng, đây thực sự là cái máu lai sao?

Dazai vô cảm nhìn mấy cái nam hài chạy biến đi. Cái nhà Slytherin này quả thực không thể dùng lí lẽ thường. Hắn cảm thấy thân thuộc khi mới bước vô kí túc xá. Cùng Mafia Cảng tương đồng quy chế.

Tức là, hoặc quay trở về dáng vẻ và cách biểu hiện cảm xúc năm xưa còn trong tổ chức thị uy khiến chúng ngoan ngoãn, hoặc bị bọn nhóc này chèn ép cho tới thành đứa nhỏ bất hạnh trong suy nghĩ của thằng bé Potter kia.

Mà, hiện hắn đang rất thiếu thông tin. Bị bắt nạt thì phiền lắm! Cuối tuần hình như tổ chức thi thố gì đó tìm thủ tịch? Nghe có vẻ là thủ lĩnh. Đành nhắm tới nó thôi. 

Tuy Dazai hắn không phải loại người bắt nạt trẻ nhỏ nhưng để đám rắn con này phục tùng mình có khi lại hay. Có thêm nhân lực điều động mạng lưới thông tin. Gia tộc chúng lớn như vậy, hắn mới không tin không thể tìm được chút manh mối nào!

_________________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Xin báo trước một điều: Chuuya sẽ xuất hiện vào một khoảng thời gian rất lâu mới có.

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Huyết Thống Chiến Tranh – Chương 11 : Tài Liệu Cường Hãn


-o0o-

EDITOR : PARK HOONWOO

BETA VÀ SỬA LỖI : PARK HOONWOO

-o0o-

“Harry…………Bình tĩnh, chắn chắn không phải tương ớt, ……………..không có khả năng!” Ron dùng hết sức bình sinh vung tay, vung đến mức cánh tay của cậu ta chỉ còn là tàn ảnh mà vẫn không vẫy được Harry ra. “Tớ lấy số tương ớt còn lại cho cậu! Buông tay!”

“Sáng mai kêu Hedwig đưa cho tớ, bằng không, tớ mách với mấy nữ sinh Ravenclaw cậu lén vào ký túc xá của họ.” Harry quay lưng lại, không nhìn thấy gương mặt như nuốt phải sên của Ron, nói với Draco “Draco, cậu hẳn là có thể phân tích được tương ớt có bỏ thêm cái gì phải không ~”

“Hẳn là có thể.” Thanh âm kỳ quái cuối câu làm cho Draco nhớ đến cái lịch sử đã từng bị Harry áp bức của mình, nhìn y bất mãn nhíu mày, Draco lập tức sửa miệng “Tuyệt đối có thể, cậu yên tâm!”

“Như vậy, Moni ~” Harry vừa lòng nghe Moni nói cậu ấy sẽ toàn lực phối hợp thực nghiệm.

“Như thế nào? Cậu không phải muốn tự mình thử sao?” Lâu như vậy rồi, trí thông minh của Weasley vẫn thiếu thốn như thế. Draco khinh thường nghĩ, và hiển nhiên là cậu sẽ không nói cho ai biết cái suy nghĩ này của mình.

“Sao có thể, tớ lại không phải cậu.” Thực sự là anh em sao! Cảm tình nhiều năm của chúng ta cậu vứt cho chó nhai rồi hay gì! Ron đau đớn, lỗ tai và vảy cá lại xuất hiện.

“Lỗ tai của cậu, sẽ khôi phục chứ?” Dù sao cũng không thể khoác áo choàng mỗi ngày được.

“Không phải, lúc đầu thì chỉ có vảy thôi………..” Vươn tay phủ mấy mảnh vảy nhỏ, móng tay lóe ánh xanh nhạt. “Sau đó tớ phát hiện chỉ khi nào cảm xúc của tớ giao động thì cả lỗ tai và vảy mới xuất hiện cùng một lúc, nhưng móng tay vẫn luôn như thế. Ngày nào cũng đeo bao tay làm tớ rất đau khổ, nếu vô tình bị thương thì chỉ có thể tự lành, không thể sử dụng độc dược được.”

“Đau khổ vẫn hơn với chuyện bị vũ xà giết, cậu nên cảm thấy đủ đi.” Draco híp mắt nhìn vảy trên tay Ron.

“Ngày mai nhớ lấy tương ớt đấy.” Ron vô lực gật đầu, mấy người bọn họ trở về lâu đài, cẩn thận tránh Filch con mèo của ông ta và mấy giáo sư tuần tra ban đêm, từng người trở về phòng ngủ của mình.

—————–zzZZ—————-

Sáng hôm sau Ron dùng Hedwig đưa tương ớt cho Harry, lợi dụng ‘Malfoy và Potter chẳng ưa gì nhau’ Harry đánh nhau với Draco, sau đó lại tranh thủ lúc hỗn loạn đó nhét tương ớt vào trong túi của Draco. Tuy rằng vì cái chuyện này mà mắt của Draco bầm một cục, dù sao thì Cậu Bé Vàng vừa mới tiếp xúc với phép thuật chưa lâu, dùng nắm đấm đánh nhau là chuyện bình thường.

Ba ngày sau, Draco và Moni đã phân tích thành công thành phần có trong tương ớt, phát hiện tại sao Ron lại có phản ứng với nó, rất có thể là vì cái người bạn Ravenclaw có khẩu vị nặng kia bỏ thêm vào một loại thảo dược có khả năng kích thích rất mạnh với hải yêu ———- rong biển Febberman.

Rong biển Febberman có tác dụng không lớn, nó chỉ là một dược liệu có hiệu quả tăng cường mà thôi, nhưng cũng không tăng lên bao nhiêu, tác dụng phụ chính là cực kỳ cay, cái loại cay này kích thích rất lớn đối với động vật thủy sinh, giống như kích thích từ độc dược của Snape với Moni, hơn nữa nó còn là thành phần nhất định phải có trong thuốc kích thích.

“Nói như vậy, chúng ta chỉ cần tìm mấy dược liệu có tính kích thích cao với huyết thống là được?” Harry ngồi trong phòng Yêu Cầu, cảm thấy điều kiện đơn giản ngoài dự tính.

“Đơn giản? Cậu đừng nói giỡn, bỏ qua vấn đề dược liệu nào có thể kích thích được huyết thống của chúng ta, cho dù có biết đi chăng nữa thì cậu có thể tìm được sao!” Draco gầm lên với Harry, không biết vì sao, gần đây cậu vẫn luôn bực bội, nhìn cái gì cũng không vừa mắt, đã thế rồi còn phải banh mặt ra diễn vai quý tộc.

“Ít nhất chúng ta có mục tiêu, không phải sao?” Bây giờ vẫn đơn giản hơn ngày xưa khi chúng ta đào vong rất nhiều.

“Chậc.” Thu liễm một chút cảm xúc, Draco không nói gì nữa.

“Harry, tớ cảm thấy tài liệu của tớ không khó tìm……….” Nhìn nghi vấn trên mặt bọn Harry, Moni dựa vào sofa nói “Đương nhiên là Bạch Kỳ Mã a!”

“………” Thiếu chút nữa đã quên, tên này là nightmare.

“…………Ha, cái này dễ hơn của cậu và Lông Trắng nhiều.” Moni nhe răng, tài liệu trên người Bạch Kỳ Mã hầu hết tất cả cửa hàng khắp thế giới phép thuật đều có, chỉ cần mỗi cái mua một ít, mua hết về, đắt thì sao, Lông Trắng không thiếu chút tiền ấy.

“Xem ra, chúng ta phải ngâm mình trong thư viện hơi lâu đây.” Harry có chút đau đầu, y không thích hợp làm mấy chuyện này chút nào, nếu Hermione cũng trọng sinh thì tốt rồi.

HẾT CHƯƠNG 11

Hoonwoo : Dạo này mình đang rất vui luôn, mới tuyển thêm được mem mới, cho nên có quá trời truyện mới luôn mọi người thấy không, là truyện tự viết hết đấy, hiện tại team tụi mình còn cần 2 thành viên nữa, là edit và beta, mới nhập môn cũng không sao, haizzzz, với cái tốc độ chậm như sên này thì khi nào team mình mới đủ 7 mem đây. Mọi người ai muốn thử thì có thể comment, đau lòng quá, đăng cái bài tuyển mem muốn mốc luôn mà chả có ma nào comment cho mình.

 

 

 

[ Harry Potter Đồng Nhân ] Oneshort AllHar – YOU ARE MY SUNSHINE


-o0o-

AUTHOR : AKKI

SỬA LỖI : PARK HOONWOO

-o0o-

You are my sunshine, my only sunshine
You make me happy when skies are grey
You’ll never know, dear, how much I love you
Please don’t take my sunshine away

Tiếng bước chân nhịp nhàng chậm rãi vang lên, cậu bé chừng 5 tuổi tóc đen mượt dài ngang vai vừa đi vừa cất hát vang vọng lại trên đoạn hành lang vắng lặng trong thái ấp. Cậu bé vừa nhảy chân sáo, tay vung vẩy cây đũa phép theo nhịp bài hát của mình.

The other night, dear, as I lay sleeping
I dreamt I held you in my arms
When I awoke, dear, I was mistaken
So I bowed my head and I cried.

Cậu bé ngừng lại tại một căn phòng ở cuối dãy hành lang, mở cửa thò đầu vào, ngó quanh căn phòng một vòng. Cặp mắt hai màu đỏ lục của cậu loé loé lên một chút, môi hồng hơi chu ra. Xong cậu bé đóng cửa lại, quay bước trở lại dãy hành lang dài. Cậu nhảy chân sáo trở lại hành lang dài chuẩn bị bước xuống căn bếp nhỏ ở dưới lầu.

You are my sunshine, my only sunshine
You make me happy when skies are grey
You’ll never know, dear, how much I love you
Please don’t take my sunshine away.

Dừng chân bên căn bếp nhỏ dưới lầu, lại nhìn quanh tìm kiếm một chút. Nhưng cậu chỉ nhìn thấy mấy con gia tinh thấp lùn với cặp mắt như mấy quả tennis to tướng trừng mắt nhìn cậu. Cậu bé lại biểu đôi môi hồng nộn nộn của mình ra lần nữa rồi quay lưng nhảy chân sáo ra ngoài khu vườn sau nhà.

I’ve always loved you and made you happy
And nothing else could come between
But now you’ve left me to love another
You have shattered all of my dreams.

Cậu bé nhảy chân sáo ra khỏi cánh cửa lớn phía sau nhà, băng qua mấy hàng cây bụp giấm được tỉa tót khéo léo, hướng tới đình nghỉ chân ở chính giữa cái hồ nhỏ. Từ xa xa, cậu có thể thấy được dáng một người đàn ông cao lớn, ngũ quan tuấn dật đang ôn nhu nhìn một người thanh niên với mái tóc đen xù rối ngồi trên cái ghế sa lông được treo trên cái xà nhà phía trên. Người thanh niên nọ có một cặp mắt xanh ngát như đồng cỏ xanh mênh mông đầy dịu dàng. Cậu thanh niên đang ôm trên người một cô bé nho nhỏ, mềm mại cũng có một đôi mắt y hệt như cậu vào long mà đùa nghịch.

“Cha, baba” Cậu bé nho nhỏ hô lên một tiếng, chạy ào vào lòng người đàn ông cao lớn đang đứng. Người đàn ông liền dịu dàng cuối người, dang tay nhấc bỗng cậu bé nhỏ vào lòng, tay điểm nhẹ lên cái mũi nhỏ của cậu bé.

“Bé con dậy rồi à? Sao lại cầm đũa phép của cha đi lung tung thế kia?” Cậu thanh niên mắt xanh lục dịu dàng mỉm cười với cậu, chuyển tay ôm bé gái bằng một tay, tay còn lại vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh cái sa lông. Muốn hai cha con ngồi cạnh mình, tay còn trống với sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh, lấy một cái bánh quy nho nhỏ nhét vào tay cậu bé.

“Con thấy cha để trên giường á. Con muốn đem cho cha. Cám ơn ba.” Cậu bé híp đôi mắt hai màu của mình lại, toét miệng cười với chàng thanh niên, tay nhận lấy cái bánh. Tay kia của cậu bé cầm cây đũa phép gỗ thuỷ tùng quơ quơ qua lại trước mặt người đàn ông với vẻ thích thú. “Cha khi nào con mới có thể có được cây đũa phép cho riêng mình ạ. Con nôn quá cơ, hay năm nay cha và ba mua cho con nhé. Được không ạ?”

“Danny, con yêu, khi nào con đủ 11 tuổi, đủ tuổi đến trường thì chúng ta sẽ đi mua cho con nhé.” Cậu thanh niên mắt xanh trừng người đàn ông tính mở miệng đáp ứng đứa nhỏ, khiến người nọ liền im lặng coi như đồng ý. “Con xem, cha và baba cũng phải đủ 11 tuổi và có thư mời nhập học Hogwarts mới chọn được đũa phép của mình đúng không nào.” Cậu thanh niên dịu dàng điểm nhẹ cái mũi nhỏ của cậu bé, xong lại véo nhẹ cái má vì đang ăn mà phồng phồng lên của cậu cười nói.

“Dạ ba” Cậu bé ăn xong tay liền phủi phủi vào áo chùng chính mình, tay kia liền đưa cây đũa phép lại cho cha cậu. Tay liền không an phận, cậu chồm người qua phía cậu thanh niên mắt xanh liền xoa nắn cái mặt bánh bao của bé gái trong lồng người thanh niên. “Annie hôm nay ngủ ít thế ạ? Nãy con thức dậy rất sớm nha.”

Bé con đáng yêu mắt xanh bắt đầu tụ nước toang khóc toáng lên, khiến cậu thanh niên phải dùng tay gạt tay cậu bé ra. Cậu ẵm bé con lên vai dỗ dành vỗ nhè nhẹ dọc lưng bé con, cậu bé liền nhoài cả người nằm sang chân cậu.

“Không ai ngủ tới chiều như con đâu Daniel Harry Potter Riddle.” Người đàn ông mắt đỏ thẫm nhếch môi, nhéo nhéo cái mông nhỏ đang vắt vẻo trên chân hắn của thằng bé. Cậu bé liền dung tay xoa xoa chỗ đâu, môi chu ra ai oán nhìn cha cậu.

“Thôi nào Danny, ngồi dậy nào, ba cần cho Annie bé nhỏ ăn chiều, em con đói bụng rồi” Cậu thanh niên híp mắt cười nhìn cha con hai người hỗ động. Tay cậu khéo léo gõ gõ xuống cái bàn gọi gia tinh trong nhà mang lên bình sữa cho bé con, cũng yêu cầu nó dọn lên một ít trà cậu mới pha và bánh nướng cho bữa trà chiều của cả nhà. “Con có muốn ăn bữa xế không? Ba vừa làm cho con một ít bánh bí đỏ nướng đó.”

“Yeah, bánh bí đỏ, con muốn, con muốn, ba làm bánh bí đỏ là ngon nhất quả đất luôn.” Cậu bé ngồi bật dậy, mắt lấp lánh kêu lên, khiến cái ghế đung đưa một chút. Người đàn ông nhanh chân ổn định cái ghế lại. Tay hắn ôm lấy cậu thanh niên, tay còn lại ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cậu bé. Mắt hắn trừng cậu bé một cái, khiến cho cậu bé lập tức ngồi im thẳng lưng lên, mặt nhỏ cuối gầm xuống chân.

“Tommy, đừng như vậy với thằng bé, nó không cố ý.” Cậu thanh niên mắt xanh cười cười, tay vỗ nhẹ nhẹ lên đùi người đàn ông. Cậu híp mắt, miệng nhẹ nhàng phun ra mấy từ khiến cho cậu bé nhỏ liền hoảng hồn. “100 lần hành vi thủ tục Slytherin chắc sẽ giúp con nhớ vụ này nhỉ, Danny”

“Ách.. dạ ba, con xin lỗi cha.” Thật may là ba cậu nói trước, nếu không cha cậu phạt thì sẽ không ít hơn 1000 lần đâu. Cái đầu nho nhỏ của cậu bé nghiêng nghiêng liếc mắt nhìn sang cha cậu, sau đó toét miệng cười với cậu thanh niên.

Một buổi chiều thật êm ả trôi qua, gia đình nhỏ vui vẻ hưởng thụ ánh nắng ấm áp sắp tan đi cuối ngày. Quay quần bên nhau, cùng ăn cùng nói, cùng đùa giỡn, thật ấm áp cũng thật vui vẻ.

Harry, my love. Nếu không có em, tôi sẽ mãi mãi không biết thế nào là yêu một người, cũng sẽ không biết thế nào là hạnh phúc, không bao giờ có được một gia đình vui vẻ đề huề như vậy.

Tôi Tom Mavolo Riddle, hay được biết đến với tên Lord Voldemort, thật sự biết ơn và yêu thương em Harry James Potter Riddle, vợ yêu của tôi, ánh dương duy nhất chiếu sáng cuộc đời tôi.

You are my sunshine, my only sunshine
You make me happy when skies are grey
You’ll never know, dear, how much I love you
Please don’t take my sunshine away.

Mãi mãi yêu em. Tình yêu nhỏ bé của Anh.

HẾT

Design a site like this with WordPress.com
Get started