TRANSLATOR : AKKI
BETA : MIN
-o0o-
Chương 1
Sáng sớm, đám cú đã tràn ra từ một tòa nhà lớn, nơi ánh sáng chiếu rực rỡ từ nhiều cửa sổ suốt đêm, cũng như những tiếng reo hò sung sướng. Mọi người trong thế giới phù thủy thức dậy với âm thanh khăng khăng gõ vào cửa sổ của họ và mở ra phiên bản mới nhất buổi sáng của Nhật báo Tiên tri chỉ để gào lên và khóc trong sự phấn khích tương tự.
Mọi người đổ ra đường ngay sau đó và phóng những tia lửa lên không trung bằng cây đũa phép của họ bất chấp thời gian, hào hứng vung vẩy tờ báo trong không trung. Những người khác thì tụ tập đến các quán rượu để uống mừng cho chiến thắng của họ và nói về sự sụp đổ đầy bất ngờ của Chúa tể hắc ám.
Giống như trong tất cả các quán rượu khác, Cái Vạc Lủng đang bị kẹt với phù thủy và pháp sư, tất cả đều đang thảo luận về bài viết mới trên trang nhất làm cho mỗi người bọn họ đều thức dậy một cách thật dễ chịu. Mọi cuộc trò chuyện đều xoay quanh những câu hỏi giống nhau, như hai người nào đó đã tìm thấy. Rabastan và Rodolphus Lestrange đang ngồi trong một góc khuất của quán rượu âm thầm ăn mừng sự tự do mới của họ và xem những người khác buôn chuyện. Một cuộc trò chuyện tương tự như vậy gần họ đã thu hút sự chú ý của cả hai.
Một thanh niên vừa chạy vào và nhập vào nhóm ở giữa quán một cái bánh mì nướng, “Nghe thấy gì chưa?”
“Gì cơ?” Một người khác trả lời.
“Có thật không? Chiến tranh đã thực sự kết thúc ấy?” người khác hỏi.
“Bài báo này nói đúng chứ”, nhưng một người khác trả lời chỉ chỉ vào tờ báo.
“N-Nhưng làm thế nào vậy? Sau bao lâu, làm sao Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai chỉ…”
Một người đàn ông đã lắng nghe từ nãy giờ lên tiếng, “Tôi không biết, nhưng theo Nhật báo Tiên tri, Tử thần Thực tử đã điên lên và giải thoát cho Harry Potter rồi họ cùng nhau hạ gục hắn ta.”
“Gần đây mấy người có thấy cậu ấy không? Ý tôi là Potter ấy.”
“Yeah,” ai đó trả lời với một tiếng cười, “Cậu ta có tai mèo.”
“Và có cả một cái đuôi”, một người phụ nữ nói trong khi nhìn xuống bức tranh ở mặt trước tờ báo. Bức ảnh có hình Harry và một người đàn ông đẹp trai khác đứng trước một tòa nhà đang bốc cháy được bao bọc xung quanh bằng khung cảnh rách nát. Cả hai đều bẩn thỉu và phủ đầy bùn hoặc máu tươi, ai cũng không thể thực sự đoán được đó là cái gì bởi bức tranh đen trắng in trong tờ báo. “Tôi còn nghe nói bây giờ cậu ấy đã có con rồi đó.”
“Gì cơ?”
“Tôi không có nghe thấy lời đồn đó!”
“Yeah. Song sinh,” ai đó trả lời, người đàn ông với một chiếc ghim cài trên áo choàng có thể nhận thấy anh ta là một Thần sáng vừa thay ca, “Những người này nè, họ đó”, anh nói chỉ vào người đàn ông trong bức ảnh đứng bên cạnh Harry, “Thomas Randall.”
“Cái gì cơ? Làm sao có thể như vậy được? Cậu ấy là một chàng trai đó!”
“Cậu ấy là một con mèo. Một tai nạn về độc dược khiến cơ thể cậu ấy thay đổi giống như một tác dụng phụ, vì vậy cậu ấy có thể mang thai chúng. Ít nhất đó là những gì mà Nhật báo Tiên tri đã nói.”
“Làm thế nào mà hai người họ thậm chí có thời gian để làm điều đó chứ?” có người nào đó hỏi.
“Nó nói ở đây nè họ đã thực hiện một cuộc phỏng vấn ngắn”, người khác nói, nhìn xuống tờ báo và đọc, “Tôi đã gặp Harry trong hầm ngục tại nơi ẩn náu của Chúa tể Hắc ám. Tôi không phải là một thành viên quan trọng để tham gia vào Các cuộc họp lớn, tôi chỉ ở đó để chăm sóc các tù nhân, cho họ thức ăn để họ ít nhất sống sót cho các cuộc thẩm vấn của Chúa tể Hắc ám. Tôi đã bắt đầu hối hận về quyết định của mình khi tham gia vào đội quân của Chúa tể Hắc ám. Khi tôi gặp Harry… cậu ấy không tệ đến thế, không gì Chúa tể Hắc ám nói với chúng tôi là sự thật về cậu ấy. Tôi càng ngày càng thích nói chuyện với cậu ấy và tôi càng có thể hiểu cậu ấy hơn, tôi bắt đầu thực sự thích anh ấy.”
Một người khác đọc tiếp một đoạn báo khác, ” Càng ngày Thomas đến gặp tôi càng nhiều, tôi càng cảm thấy mối liên kết giữa tôi với anh ấy. Chúng tôi có rất nhiều điểm chung. Không lâu sau, tôi đã yêu anh ấy và anh ấy cũng cảm thấy như vậy. Cuối cùng Thomas cũng đã nghĩ ra một cách để chúng tôi có thể trốn thoát và chúng tôi đã trốn đi.”
“Geez. Tôi đoán rằng ai cũng có thể tìm thấy tình yêu thực sự của mình ở bất cứ đâu.”
“Không đùa đâu.”
“Tôi lại nghĩ nó thật lãng mạn đó chứ”, một người phụ nữ vui vẻ nói thở dài và người bạn bên cạnh cũng gật đầu.
“Tôi đoán rằng họ đã phải ở ẩn đủ lâu để bắt đầu có một gia đình rồi lại phải chiến đấu khi Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai tìm thấy bọn họ.”
“Tôi hy vọng mấy em bé của hai người họ đều ổn,” người phụ nữ đó nói.
“Họ có vẻ như thế.”
“Tôi tự hỏi phải chăng mấy đứa nhỏ của họ cũng có tai và đuôi.”
“Ai biết được? Không thể nhìn thấy chúng ở đây”, một người đàn ông nói rồi chỉ vào những bức ảnh.
“Có vẻ siêu thực tế phải không? Ý tôi là hắn thực sự đã ra đi, vì những điều tốt đẹp cho thế giới này.”
“Không đùa đâu. Tôi thậm chí không biết phải nghĩ gì nữa.”
“Đợi đã, chuyện gì xảy ra với những tên Tử thần thực tử? Chuyện gì đã xảy ra với họ hả?” có người hỏi.
Vị Thần sáng nọ lên tiếng: “Tất cả bọn chúng đều bị bắt. Khi Chúa tể Hắc ám bị đánh bại, chúng đã tự… sụp đổ tôi đoán là vậy đó. Tất cả bọn chúng tay đều nắm chặt lấy dấu ấn hắc ám của bọn chúng và chúng tôi có thể đến và bắt chúng lại.”
“Nhưng tôi nghe nói một số đã được miễn tội hả?”
Vị Thần sáng gật đầu, “Khi chúng tôi hỏi họ, vài người trong số họ bị điều khiển bởi Lời nguyền Độc đoán.”
“Lời nguyền Độc đoán?”
“Yeah. Có vẻ như khi Chúa tể Hắc ám trở lại, một vài trong số họ không muốn tham gia cùng hắn ta một lần nữa nhưng hắn đã nguyền rủa họ và điều khiển bọn họ bằng lời nguyền độc đoán. Lucius Malfoy là một phần trong những người đấy.”
“Cho nên, ngài đã để cho họ rời đi?”
“Đương nhiên rồi. Họ có một lý do chính đáng mà. Và cậu Potter đã giúp chứng minh điều đó.”
“Wow. Mọi thứ thật là đảo lộn nhỉ?”
“Đúng vậy, nhưng nó thật tốt. Bây giờ mọi thứ có thể trở lại bình thường.”
“Hoặc bình thường như nó có thể.”
“Tôi đề nghị một cái bánh mì nướng”, ai đó nói to và quán rượu im lặng, mọi người cầm lấy cái ly của họ, “Vì sự tự do của tất cả chúng ta. Nó có thể tồn tại trong một khoảng thời gian thật dài.”
“Sự tự do! Muôn năm!!!”
HẾT CHƯƠNG 1