[ Harry Potter Đồng Nhân ] Những Câu Truyện Nhỏ – Câu Chuyện Đầu Tiên : Yêu


-o0o-

AUTHOR : YING

-o0o-

Draco một tay cầm cuốn sách đang đọc dở, tay kia xoa đầu bé con đang nằm trong lòng gã.

Bé con của gã, đang ngoan ngoãn chui rút trong lòng gã thành một cục tròn xoe trông cưng vô cùng. Em khẽ kêu nhẹ khi được gã vuốt ve mái tóc đen rối xù, cánh môi hồng xinh đẹp đưa lên một đường cong đáng yêu.

– ‘Anh, em buồn ngủ…’- Harry nỉ non với gã, giọng điệu như chú mèo con nghịch ngợm ấy không ngừng nhảy nhót trong tim Draco, cào nhẹ vào lồng ngực gã.

-‘Em ngủ đi. Anh vẫn ở đây mà.’- Draco bất đắc dĩ lên tiếng, con ngươi nhạt màu của gã đong đầy yêu thương nhìn em, bóng dáng nhỏ nhắn của em cũng vì vậy hiện rõ trên cặp mắt đã khiến bao người say mê của gã.

Harry vui vẻ mỉm cười, em ngái ngủ đưa tay dụi mắt, giọt nước mắt buồn ngủ vì thế chảy ra, lọt vào mắt Draco lại đáng yêu vô cùng.

Nhìn xem, Cứu Thế Chủ vĩ đại đang làm gì này? Em đang nũng nịu với gã đấy, mà cũng chỉ gã mới được thấy bộ dáng này của em thôi!

Draco tự hào nghĩ, lòng kiêu hãnh của một Malfoy không cho phép gã cười, nhưng hạnh phúc to lớn khi được có em lại làm nụ cười của gã xuất hiện.

-‘Anh, em ngủ trước nhé, anh cũng nhanh đi, đừng để bị bệnh, em buồn…’- Harry dặn dò gã trước khi chìm vào giấc ngủ đẹp, hai chữ cuối cùng do buồn ngủ mà rơi vào trong cuống họng em, nhưng với đôi tai thính của Draco, gã đã không bỏ sót một chữ nào từ em.

Được người yêu dặn dò, Draco không khỏi ấm lòng, đôi mắt xám càng thêm nồng đậm nhìn em, yêu thương cùng sủng ái tràn hết ra ngoài.

Harry, tôi yêu em… Cảm ơn em, vì đã chọn ở bên tôi, đã chấp nhận và yêu tôi…

Có được em trong đời, Draco tôi không còn gì để hối tiếc…

.

.

.

.

Draco từng nghĩ mình là một vị vua, mà một vị vua thì chỉ cần quyền lực, nên gã học cách lợi dụng, học cách dối trá… Tất cả cũng chỉ vì ngôi vị của gã…

Nhưng từ khi gặp em, gã biết được, một vị vua dù mạnh mẽ, uy quyền bao nhiêu, thì khi đối mặt với người thương, họ cũng sẽ mềm lòng…

Mà Harry, chính là sự mềm mỏng của gã… Mà sự mềm mỏng này, gã nguyện ý chấp nhận, nguyện ý vì em mà từ bỏ ngai vàng, cùng em sống một đời bình dị…

Giờ đây, Harry là tất cả của gã, là mọi thứ gã cần… Vì thế, gã dành mọi sự yêu thương cho em, cưng chiều của gã, sủng ái của gã, tất cả đều vì em…

HẾT CÂU CHUYỆN ĐẦU TIÊN

[HP-VolHar] KITTY PARADISE – Chương 1 + Chương 2


TRANSLATOR : AKKI

BETA : MIN

-o0o-

Chương 1

Sáng sớm, đám cú đã tràn ra từ một tòa nhà lớn, nơi ánh sáng chiếu rực rỡ từ nhiều cửa sổ suốt đêm, cũng như những tiếng reo hò sung sướng. Mọi người trong thế giới phù thủy thức dậy với âm thanh khăng khăng gõ vào cửa sổ của họ và mở ra phiên bản mới nhất buổi sáng của Nhật báo Tiên tri chỉ để gào lên và khóc trong sự phấn khích tương tự.

Mọi người đổ ra đường ngay sau đó và phóng những tia lửa lên không trung bằng cây đũa phép của họ bất chấp thời gian, hào hứng vung vẩy tờ báo trong không trung. Những người khác thì tụ tập đến các quán rượu để uống mừng cho chiến thắng của họ và nói về sự sụp đổ đầy bất ngờ của Chúa tể hắc ám.

Giống như trong tất cả các quán rượu khác, Cái Vạc Lủng đang bị kẹt với phù thủy và pháp sư, tất cả đều đang thảo luận về bài viết mới trên trang nhất làm cho mỗi người bọn họ đều thức dậy một cách thật dễ chịu. Mọi cuộc trò chuyện đều xoay quanh những câu hỏi giống nhau, như hai người nào đó đã tìm thấy. Rabastan và Rodolphus Lestrange đang ngồi trong một góc khuất của quán rượu âm thầm ăn mừng sự tự do mới của họ và xem những người khác buôn chuyện. Một cuộc trò chuyện tương tự như vậy gần họ đã thu hút sự chú ý của cả hai.

Một thanh niên vừa chạy vào và nhập vào nhóm ở giữa quán một cái bánh mì nướng, “Nghe thấy gì chưa?”

“Gì cơ?” Một người khác trả lời.

“Có thật không? Chiến tranh đã thực sự kết thúc ấy?” người khác hỏi.

“Bài báo này nói đúng chứ”, nhưng một người khác trả lời chỉ chỉ vào tờ báo.

“N-Nhưng làm thế nào vậy? Sau bao lâu, làm sao Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai chỉ…”

Một người đàn ông đã lắng nghe từ nãy giờ lên tiếng, “Tôi không biết, nhưng theo Nhật báo Tiên tri, Tử thần Thực tử đã điên lên và giải thoát cho Harry Potter rồi họ cùng nhau hạ gục hắn ta.”

“Gần đây mấy người có thấy cậu ấy không? Ý tôi là Potter ấy.”

“Yeah,” ai đó trả lời với một tiếng cười, “Cậu ta có tai mèo.”

“Và có cả một cái đuôi”, một người phụ nữ nói trong khi nhìn xuống bức tranh ở mặt trước tờ báo. Bức ảnh có hình Harry và một người đàn ông đẹp trai khác đứng trước một tòa nhà đang bốc cháy được bao bọc xung quanh bằng khung cảnh rách nát. Cả hai đều bẩn thỉu và phủ đầy bùn hoặc máu tươi, ai cũng  không thể thực sự đoán được đó là cái gì bởi bức tranh đen trắng in trong tờ báo. “Tôi còn nghe nói bây giờ cậu ấy đã có con rồi đó.”

“Gì cơ?”

“Tôi không có nghe thấy lời đồn đó!”

“Yeah. Song sinh,” ai đó trả lời, người đàn ông với một chiếc ghim cài trên áo choàng có thể nhận thấy anh ta là một Thần sáng vừa thay ca, “Những người này nè, họ đó”, anh nói chỉ vào người đàn ông trong bức ảnh đứng bên cạnh Harry, “Thomas Randall.”

“Cái gì cơ? Làm sao có thể như vậy được? Cậu ấy là một chàng trai đó!”

“Cậu ấy là một con mèo. Một tai nạn về độc dược khiến cơ thể cậu ấy thay đổi giống như một tác dụng phụ, vì vậy cậu ấy có thể mang thai chúng. Ít nhất đó là những gì mà Nhật báo Tiên tri đã nói.”

“Làm thế nào mà hai người họ thậm chí có thời gian để làm điều đó chứ?” có người nào đó hỏi.

“Nó nói ở đây nè họ đã thực hiện một cuộc phỏng vấn ngắn”, người khác nói, nhìn xuống tờ báo và đọc, “Tôi đã gặp Harry trong hầm ngục tại nơi ẩn náu của Chúa tể Hắc ám. Tôi không phải là một thành viên quan trọng để tham gia vào Các cuộc họp lớn, tôi chỉ ở đó để chăm sóc các tù nhân, cho họ thức ăn để họ ít nhất sống sót cho các cuộc thẩm vấn của Chúa tể Hắc ám. Tôi đã bắt đầu hối hận về quyết định của mình khi tham gia vào đội quân của Chúa tể Hắc ám. Khi tôi gặp Harry… cậu ấy không tệ đến thế, không gì Chúa tể Hắc ám nói với chúng tôi là sự thật về cậu ấy. Tôi càng ngày càng thích nói chuyện với cậu ấy và tôi càng có thể hiểu cậu ấy hơn, tôi bắt đầu thực sự thích anh ấy.”

Một người khác đọc tiếp một đoạn báo khác, ” Càng ngày Thomas đến gặp tôi càng nhiều, tôi càng cảm thấy mối liên kết giữa tôi với anh ấy. Chúng tôi có rất nhiều điểm chung. Không lâu sau, tôi đã yêu anh ấy và anh ấy cũng cảm thấy như vậy. Cuối cùng Thomas cũng đã nghĩ ra một cách để chúng tôi có thể trốn thoát và chúng tôi đã trốn đi.”

“Geez. Tôi đoán rằng ai cũng có thể tìm thấy tình yêu thực sự của mình ở bất cứ đâu.”

“Không đùa đâu.”

“Tôi lại nghĩ nó thật lãng mạn đó chứ”, một người phụ nữ vui vẻ nói thở dài và người bạn bên cạnh cũng gật đầu.

“Tôi đoán rằng họ đã phải ở ẩn đủ lâu để bắt đầu có một gia đình rồi lại phải chiến đấu khi Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai tìm thấy bọn họ.”

“Tôi hy vọng mấy em bé của hai người họ đều ổn,” người phụ nữ đó nói.

“Họ có vẻ như thế.”

“Tôi tự hỏi phải chăng mấy đứa nhỏ của họ cũng có tai và đuôi.”

“Ai biết được? Không thể nhìn thấy chúng ở đây”, một người đàn ông nói rồi chỉ vào những bức ảnh.

“Có vẻ siêu thực tế phải không? Ý tôi là hắn thực sự đã ra đi, vì những điều tốt đẹp cho thế giới này.”

“Không đùa đâu. Tôi thậm chí không biết phải nghĩ gì nữa.”

“Đợi đã, chuyện gì xảy ra với những tên Tử thần thực tử? Chuyện gì đã xảy ra với họ hả?” có người hỏi.

Vị Thần sáng nọ lên tiếng: “Tất cả bọn chúng đều bị bắt. Khi Chúa tể Hắc ám bị đánh bại, chúng đã tự… sụp đổ tôi đoán là vậy đó. Tất cả bọn chúng tay đều nắm chặt lấy dấu ấn hắc ám của bọn chúng và chúng tôi có thể đến và bắt chúng lại.”

“Nhưng tôi nghe nói một số đã được miễn tội hả?”

Vị Thần sáng gật đầu, “Khi chúng tôi hỏi họ,  vài người trong số họ bị điều khiển bởi Lời nguyền Độc đoán.”

“Lời nguyền Độc đoán?”

“Yeah. Có vẻ như khi Chúa tể Hắc ám trở lại,  một vài trong số họ không muốn tham gia cùng hắn ta một lần nữa nhưng hắn đã nguyền rủa họ và điều khiển bọn họ bằng lời nguyền độc đoán. Lucius Malfoy là một phần trong những người đấy.”

“Cho nên, ngài đã để cho họ rời đi?”

“Đương nhiên rồi. Họ có một lý do chính đáng mà. Và cậu Potter đã giúp chứng minh điều đó.”

“Wow. Mọi thứ thật là đảo lộn nhỉ?”

“Đúng vậy, nhưng nó thật tốt. Bây giờ mọi thứ có thể trở lại bình thường.”

“Hoặc bình thường như nó có thể.”

“Tôi đề nghị một cái bánh mì nướng”, ai đó nói to và quán rượu im lặng, mọi người cầm lấy cái ly của họ, “Vì sự tự do của tất cả chúng ta. Nó có thể tồn tại trong một khoảng thời gian thật dài.”

“Sự tự do! Muôn năm!!!”

HẾT CHƯƠNG 1

[HP-VolHar] KITTY PARADISE – Văn Án


Summary:

Phần thứ ba của Series Kitty. Cuộc chiến cuối cùng đã kết thúc và Harry và Tom cuối cùng cũng được tự do làm những gì họ muốn. Điều đầu tiên trong chương trình cần được thảo luận: kết hôn. Tham gia cùng Harry và Tom trong kế hoạch đám cưới của họ và chăn nuôi cặp song sinh.

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 30


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Dazai không tham gia môn tiên tri, chính xác thì hắn chẳng thấy mình có gì cần từ môn đó hết. Nhất là khi chính hắn đã có thể tự mình đoán ra có đống chuyện trong tương lai rồi cứ thế xuôi chiều, vật vưỡng trong những vòng luẩn quẩn sớm đã biết trước.

Thêm nữa, nghe cái đám Harry kêu về môn tiên tri lẫn cái độ không chính xác cho tới việc năm nào giáo sư dạy môn này cũng ám chỉ một người nào đó sẽ chết. Dazai càng thêm chắc chắn việc học môn này rõ thừa thãi.

Thế nhưng, hiển nhiên, lúc đó hắn quên một điều, cái thế giới này vốn không có cái gọi là đầu mối cho Dazai đoán ra chuyện xảy ra sau đó cả. Và với dị năng chung đụng cùng ma lực trong một cơ thể, điều này xảy ra biến dị khiến cơ thể hỗn loạn tới khó biết mất kiểm soát bất cứ lúc nào nên Atsushi mới dễ mất kiểm soát tới vậy.

Nam hài quấn băng gạc khi nhớ được điều này chỉ còn có thể thốt lên được hai câu:

“Muộn rồi.”

Trong bệnh thất hiện rất nhốn nháo, người mang mái tóc trắng bị cắt có phần so le không đồng đều hơi cười gượng trước tiếng cãi nhau xôn xao xen lẫn can ngăn trong vô vọng của mọi người xung quanh. Cậu quay, hướng người nằm trên giường lén lút dùng chú ngữ viết một câu:

“Thật không nghĩ tới Dazai-san cũng bị ông kẹ nhìn được nỗi sợ hãi đó.”

“Anh cũng không bao giờ nghĩ tới, nói thật là ngoại trừ việc giường ở đây êm hơn trong hầm ra thì chắc chẳng giúp được gì.”-Nam hài quấn băng gạc nằm đó hơi nghiêng đầu, vẻ mặt buồn chán cực độ. Độc dược rõ ràng trừ tra tấn hắn bằng mùi vị ra thì không có ích gì.-“Ở đây còn rất ồn!”

Nghe được cái câu sau, môi Atsushi hơi mím, đầy mặt biểu cảm hiểu rõ:

“Ai bảo khi đó trông anh thảm hại quá làm gì.”

“…..Được rồi, đừng nói nữa Atsushi-kun, anh không muốn nhớ lại nó đâu.”

“Vâng….”

Vài tiếng trước

“Mọi người sẵn sàng chưa?”

Nam hài quấn băng gạc ngán ngẩm nhìn nam nhân đứng trước cửa tủ cũ kĩ, tay nắm cửa chuẩn bị cho cái gọi là ‘ông kẹ’ sổ ra cho bọn trẻ thực hành luyện bùa chú. Không thể không nói, cách dạy này không tệ, lựa vào năm ba còn là khá ổn, giúp bọn trẻ khắc phục nỗi sợ hãi còn khiến chúng thích thú.

Thực lòng không biết nên vui hay buồn nữa cơ.

Dị năng của Dazai vô hiệu hóa được phép thuật, vậy chẳng lẽ ông kẹ đó nó chống cự được năng lực không có chút ngoại lệ này à? Chỉ sợ hắn chạm vào là ông kẹ là tan biến luôn chứ nói gì đến việc xem xem nó biến thành cái gì. 

Với cả, Dazai cũng rõ ràng mình hiện tại sợ cái gì nhất. Mà, cái đó xuất hiện chắc dọa bọn trẻ chưa nếm mùi đời này khóc thét lên ấy chứ. Hình ảnh đó quá kinh dị so với mấy đứa nhóc mười mấy tuổi có thể thấy trước đó mà.

Cho nên, hắn khá thong dong không chuẩn bị chút nào nhìn cảnh các học sinh đứng lên thực hành biến mấy thứ cả đời hắn cũng không nghĩ tới nó sợ được thành trò cười. Công nhận nó phong phú ghê, bất quá, thật à? Ron, con trai con đứa lại đi sợ nhện? Nữ tính quá đi!

Song, Dazai nhìn chằm chằm con gián từ ông kẹ biến thành do bùa chú bò tới chỗ hắn. Ơ này, ngươi thích chết sớm vậy cơ à? Thích tới vậy nên mới chạy tới chỗ ta phỏng? Ôi, bằng hữu lần đầu gặp mặt đồng môn là đây!

Trong tâm nam hài quấn băng rộ lên một mạt cảm động cùng vui sướng gặp kẻ lần đầu hiểu được mình. Hắn dang tay, tính toán tặng con gián cái ôm tiễn biệt cho nó một cái chết khỏe mạnh mà bổ ích, không đau đớn như Dazai khao khát.

Và sao?

Hắn chỉ còn cách con gián đúng một phân và nó ngọ nguậy, phần đầu trên dần biến dạng thành cái đầu người của một thiếu niên, vị trí đáng lẽ là con ngươi lại thành hai cái lỗ sâu khoắm còn đang chảy từng dòng huyết lệ, mái tóc chỉ còn vài cọng ngắn ngủn sáng màu đủ biết rằng nó màu cam cùng miệng người nọ cũng ồ ạt là máu tuôn không ngừng.

Đầu thì đáng sợ như thế, còn thân……vẫn giữ nguyên con gián.

Có lẽ chăng là do ma lực, dị năng của Dazai đã yếu đi khá nhiều. Thành ra, nếu nhanh một chút, ông kẹ vẫn phần nào đọc được nỗi sợ của hắn. Chính là, cái hình ảnh này so với nỗi sợ gốc của hắn, rõ ràng còn kinh dị hơn!

Dazai tỏ vẻ, sau này có tìm thấy giá treo mũ chắc phải một thời gian sau mới dám nhìn mặt. Cái này đúng là ấn tượng làm người ta khắc sâu mà!

Về hiện tại á?

Xin thưa, hắn bạo động ma lực luôn rồi.

Bi kịch nhất chắc là cho Lupin đi? 

Thân là giáo viên, phải giữ cho học sinh được an toàn, bạo động thì dùng thần chú giúp đứa nhỏ bình tĩnh lại. Cơ mà Dazai á, trừ ma lực ít ỏi ra thì còn dị năng vô hiệu hóa nữa. Cho nên, từ một Squip bị bạo động không mấy nguy hiểm biến thành nguy hiểm hơn bất cứ người nào.

Giáo sư xài thần chú nào thì có đọc mãi nó cũng không ra đâu. Bị vô hiệu hóa từ ngay giây phút đầu còn gì. Xui rủi thế nào, Ron còn cất con chuột trong túi áo hôm nay. Cho nên, ai biết cũng biết rồi đó, Peter trở lại hình thái người trong sự ngơ ngác tột độ.

Tình trạng vốn hỗn loạn lại càng thêm hỗn loạn.

Ông kẹ, nguyên nhân của mọi sự….chết rồi. Đúng hơn, là tan biến ngay giây phút Dazai bạo động. Một cái chết đáng thương đến xác cũng không còn, ngược hẳn với ý định đầu của hắn.

__________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Vốn tính nay bắt đầu thật sự khai hố JsH+HP. Cơ mà nghĩ lại, nhìn ngày còn chưa qua một tháng, bài tập với OS cũng chưa có xong. Thôi thì, thời gian nữa rồi tính tiếp vậy :))))

HẾT CHƯƠNG 30

Design a site like this with WordPress.com
Get started