[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 25


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Draco xác nhận, chính mình là trải qua nửa tháng hè kì thực bình thường như bao đứa trẻ. Bất quá, tại sao mình chỉ vừa mới từ nhà bằng hữu Blaise về sau một tuần chơi ở đó trang viên người nọ, trong nhà xuất hiện thêm tận sáu người không mời?!

Nam hài tóc bạch kim ngẩn người nhìn phòng khách hỗn độn, mỗi một thiếu niên hay người tầm tuổi ngồi một chỗ. Nhìn mặt rõ ràng ai nấy cũng là mạc danh hai từ ‘quen biết’.

Người quấn băng gạc đầy mình là rất vui vẻ đưa chân qua lại, một mình một cái ghế bành lớn ấm áp trong khi hai cái nam hài khác, một tóc tổ quạ nhìn xung quanh đầy tò mò, một tóc bạch sắc bị cắt có phần so le không đồng đều nhìn thẳng lưng với bộ dáng hồi hộp.

Chưa kể tới, ở dãy ghế còn lại, thiếu niên tóc đen tay chống má với chân này gác chân nọ, khí thế cường giả tỏa ra đầy cường liệt trên ghế. Bên cạnh hai thiếu niên niên, vẻ mặt mỗi người là cảm thán nhìn qua nhìn lại mấy đồ vật trong nhà.

Còn cha mẹ Draco đâu? Cha mẹ hắn là đang điên cuồng vẫy tay bảo hắn chạy nhanh nhanh tới đằng mép cửa kia kìa!!!! Rốt cuộc thì ai mới là chủ cái trang viên này vậy?!

Tom mím môi nhìn người mới thoải mái bước vô rồi cứng người đứng nguyên tại trận. Mafloy nhỏ? Hảo, chắc mới chơi từ nhà bạn về. Nhớ lại việc làm hắn buộc phải ngồi đây, tâm Tom phiền não thở dài.

Căn nhà đi đôi với cả một vạt rừng sớm đã cháy rụi. Cả đoạn đường thoát thân khỏi lửa, hắn chính là như đi trên dây, ngã xuống liền chết. Mà chính mình còn không có quyền quyết có giữ nổi thăng bằng hay không.

Ôm mặt đầy thất bại, tên nhóc quấn băng kia đằng sau còn cười tươi như muốn khinh thường Tom! Nhục chết hắn rồi!

Rồi, sau đó thì sao? Mới ra tới nơi, thằng bé đó còn vỗ vai hắn, môi nhếch lên gian xảo bảo:

“Vậy từ giờ bọn ta đành ăn trực chỗ ngươi rồi, Tom!”

Ăn trực? Chỗ hắn? Đùa! Nếu Tom mà cơ nhà để về, hắn cũng không tình nguyện sống trong cái nơi rừng quê hoang vắng, đầy rẫy nguy hiểm này làm gì cho mệt. 

Song, Dazai còn nói cái gì nữa? Đơn giản lắm! Một câu thôi:

“Thủ hạ của ngươi ngày trước nhiều như vậy, kiếm nơi nào tiện dụng chút tới đi!”

Cú này chọc đúng tim đen của Tom. Lí do chính hắn không đi vào nhà thuộc hạ nào trước đây chính là vì cái này, bít tất của Merlin, Tom thà làm lại cuộc đời giả chết cho chúng biết chúa tể hắc ám không còn trên trần thế. Còn hơn lết cái thân xác trẻ con đến ma lực cũng chỉ bằng đứa nhỏ mười hai này chạy đến nhà bọn quý tộc kia, mất mặt kinh!

Bất quá, Tom cãi được lời của Dazai không? Đáp án, không hề.

Lí lẽ của hắn uyển chuyển từng chút một từ chối đều bị người nọ xuyên tạc thành ý ngược lại. Thực sự mệt tới không buồn nói lên lời!

Với cả, nếu cãi thắng cũng có được việc gì đâu. Ba đứa quái thai Tom gặp đầu tiên một kích liền đem hắn đánh bại, không nói được thì dùng nắm đấm là xong.

Cho nên, Tom trước cả khi kịp nhận ra, bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Thôi thì, Luicus, ngươi vẫn là tạm thời cho cái đám dị nhân này tạm trú đi. Ta còn chưa muốn tự mình tìm đường chết, mở cửa âm phủ đi vào uống chút trà đàm đạo cùng diêm vương.

Liếc hành động nhìn đến lộ liễu của vợ chồng nhà Mafloy kia, xem ra chính mình làm họ quá sợ hãi rồi. Hắn thở dài, bộ dáng như này với việc mặc đồng phục nhà Gryffindor thì đã đủ dọa người rồi chứ có cần thêm cái biểu cảm, câu nói đe dọa gì nữa đâu.

Việc giản đơn cả bọn làm chỉ có, từ rừng đến đây, gõ cửa trang viên Mafloy và gia tinh ra hỏi, Tom báo tên mình ra. Và nó biến thành như này, hết. Ngắn gọn chưa?

Narcissa Malfoy có một lần đứng ra pha trà cho cả đám. Bất quá, không cần chờ bà nói hết câu, cả đám đã nhao nhao đủ thứ uống khác. Cà phê, nước trái cây, cơm chan trà,….. Ơ mà, cơm chan trà có phải đồ uống đâu, sao Nakajima lại đi nói cái đó?

Vấn đề duy nhất cần giải quyết là giải đáp cả đống thắc mắc cứ đổ ụp lên người Harry….và Draco, nếu tính vào hiện tại. Điều này là thứ cần câu trả lời trong đầu Tom nhất, Dazai chỉ việc cứ thế kéo Harry ra một góc và xong. Một lúc sau cả hai ra với nam hài sáng lấp lánh đôi đồng tử ngọc lục bảo vỗ vai hắn đầy đồng cảm bảo:

“Không nghĩ tới quá khứ của em lại thảm thương như vậy, Tom.”

Dazai, ngươi rốt cuộc đã nói cái gì với tên Potter ngốc nghếch hả?!

Và cảnh tượng mới xảy ra hôm qua như lặp lại, Tom hớp một ngụm trà, nhìn Dazai ‘A!’ một tiếng hướng qua phía Draco. Bộ dáng mừng rỡ chạy tới kéo con công nhỏ ra hẳn ngoài sân. Hắn hớp thêm một ngụm nữa, hai người kia trở lại, và Draco cũng nhìn Tom bằng ánh mắt thương hại.

Dazai, Potter có thể không nói, nhưng Mafloy không phải tên não tàn. Nếu ngươi kể khác với hai đứa, sẽ gây nên bất đồng ý kiến lẫn quan điểm, dễ dàng phát hiện ra ngươi nói dối. Đồng nghĩa với việc, câu chuyện ngươi kể cho cả hai giống nhau. Bất quá, cái chuyện quỷ gì mà đều khiến cả hai đem ánh mắt thương hại chòng chọc ta thế hả?!

___________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Có ai như mình không trời! Muốn làm bài cũng không nổi T^T

Mỗi bài nói mà ngồi trong phòng ồn ào, trốn trong tủ cái kệ mình ngồi nó sập, đi khỏi phòng thì trượt ngã dập mặt QAQ

HẾT CHƯƠNG 25

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 24


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Cuộc sống trong hè của Atsushi có thể gọi là yên ổn, chắc vậy.

Tuy rằng nhìn không thấy, bất quá, nhờ có thính giác khá nhạy của loài hổ xuất phát từ dị năng, cậu vẫn còn tốt chán. Lựa mùi hương ngửi được để bước đi thú thật quá khó khăn. 

Tỷ như bàn cơm chẳng hạn, món ăn cái nào cũng nghi ngút khói mà thơm lừng. Nó lại là vấn đề lớn nhất. Ừ, người bình thường nhìn mâm cơm thơm phức là sướng lắm, còn Atsushi chỉ muốn khóc ròng. Thính giác nhạy bén quá mức, ngửi chưa được một phút liền lẫn lộn hết mùi thức ăn.

Tóm lại là ngửi thôi cũng thấy hỗn độn, chẳng phân biệt được món nào với món nào. Năm nay thêm nam hài nữa ở chung, người đông như vậy, cậu cũng không muốn Dazai-san và Oda-san còn có Ango-san phải mệt mỏi quá nhiều, thật muốn tự lập.

Kết quả, một lần nữa, Atsushi cứ thế một tay cầm cốc nước sôi mới rót để khi ăn xong uống là vừa tầm mà đổ hết vào miệng. Mèo có lưỡi vô cùng nhạy cảm, hổ lại thuộc dòng họ mèo, lưỡi của cậu hoàn toàn không thể chịu được nóng.

Cho nên, nam hài tóc trắng bi ai, lưỡi như muốn bỏng rát tới hóa hổ dập nát căn nhà.

Ango đối với sự việc trên tỏ vẻ, nếu chỉ mình căn nhà gỗ thì thằng bé này xây lại liền tốt. Thuận tiện cho nó rộng ra bởi người càng ngày càng nhiều. Chứ không có mượn nhóc đi phá cả nồi, xoong lẫn gas—-

Khoan đã! 

Gas?!

Nam hài quấn băng gạc huýt sao, tay đặt trên mí mắt như muốn che ánh sáng nhìn cảnh hùng vĩ trước mặt. Cả căn nhà bập bùng trong lửa cháy, còn có tiếng lách tách nghe rất vui tai. Dazai cười tươi tới toét mang tai, vô thưởng vô phạt bình luận một câu mà không để ý tới vẻ mặt người xung quanh:

“Đẹp thiệt đó, Atsushi-kun! Lần cuối anh phóng hỏa một tổ chức xấu số nào đó, nó cũng không được như thế này đâu!!!”

Thủ phạm gây nên việc này nghe câu trên ôm mặt khóc ròng, Dazai-san, làm ơn đừng nói nữa.

Qùy gạc xuống với ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm đống từ vô nghĩa Ango Sakaguchi: Căn nhà tiêu tùng rồi, tiền mất rồi, gạo bay rồi…..

Mà thiếu niên tóc hung đỏ gượng cười nhìn hai đồng bạn, con ngươi tràn ngập sự đồng cảm vỗ vỗ vai Atsushi an ủi. Bên cạnh, nam hài tóc nâu xù nghiêng đầu, đồng tử ngọc lục bảo dại ra nhìn tất cả. Cái gì vừa mới xảy ra vậy?

Nam hài tóc đen bên cạnh càng là không khá hơn bao nhiêu. Cằm hắn như muốn rớt xuống đất, sau tất cả, cái tên nhóc kia còn có thể thản nhiên nhận xét như đây chẳng là cái gì?!

Ừ thì với bốn đứa dị nhân này chắc là gì thật. Thế nhưng, ở đây còn có Potter nha!!!!! Ngươi muốn nháo như nào sự cũng đừng nên lựa cho một cái thời gian không có tiểu phù thuỷ nhỏ tuổi không biết chút gì về sức mạnh quái lạ đứng ở đây chứ!!!

Tom có xúc động muốn chửi thề. Hoàn toàn không để ý một điều, hoặc hắn đã coi nó như điều đương nhiên trong nhận thức, rằng Tom Riddle-chúa tể hắc ám đời hai một thời đang quan tới Harry Potter-cứu thế chủ và là người làm hắn thân bại danh liệt.

Nói đi nói nói vậy cũng đủ rồi. Rất rõ ràng, cả sáu người đều quên một điều quan trọng nhất.

Nơi cả bọn đã đứng là rừng.

Là rừng!!!! Rừng!!! Rừng với vây quanh là hàng đống tàng cây xanh mướt có thể bắt lửa!!!!!

Oda bình tĩnh, lưng cõng Harry, một tay bế Ango, tay còn lại giữ Atsushi với….. miệng cắn áo chùng của Tom chạy tự do nhảy trên từng cành cây, từ cành này qua cành khác. Trong lòng âm thầm cảm thán một trận, lửa bắt cũng là nhanh quá rồi đi.

Trong cả đám cũng chỉ có hắn và nam hài quấn băng gạc kia là biết chạy như này. Hoàn toàn không còn cách nào khác. 

Thể lực của Dazai thì miễn bàn tới rồi, bảo cậu ấy cõng người chạy chỉ có thể muốn ném cái kẻ xui xẻo nào đó vào cửa âm phủ tham quan một chuyến. Chưa kể tới, Oda còn lạ gì tính của bằng hữu, thể nào cũng tìm mọi cách khỏi phải làm.

Lí lẽ mà có người đánh bảo được Dazai, hắn xin cược đổi toàn bộ mọi thứ. Cho nên, tốt nhất chính mình mang hết còn dễ hơn. 

Tính tính, Oda còn là rất quan tâm, cẩn thận tránh không để cho mấy người hắn giữ trên tay bị xước chút da thịt do cành cây nào quyệt vào. Cho nên, ba người không bị thương gì.

Chỉ có mình Tom nơi đây chết đứng ngập trong sợ hãi, hắn là đang bị quắp đi a! Làm gì có chuyện thoải mái như ba người kia!!!! Cái váy màu hồng của Merlin, ngộ nhỡ áo hắn rách cái là sẽ được đi hỏa táng thành tro luôn còn gì!

Bám sát nút ở đằng sau mà trông thấy tất cả Dazai Osamu: Tự thiêu quả thực rất đau, chết bộ dáng cũng rất khó coi. Lần này coi như ta thương tình, ngươi mà chết thật nhất định sẽ cắm cho ngươi ba cái nhang, mỗi tháng cúng một cái vỏ chuối cho ngươi ngắm đỡ phải thèm. Ta rất tốt đúng không?

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Lần nữa xin ý kiến độc giả!

Cảm thấy ở đây xin hảo nhiều đâu~

Bây giờ là muốn đám Dazai sẽ sống ở đâu nào? Lều Hét ở Hẻm Xéo? Hay thái ấp Mafloy? :3

HẾT CHƯƠNG 24

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 23


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Cuộc sống trong hè của Atsushi có thể gọi là yên ổn, chắc vậy.

Tuy rằng nhìn không thấy, bất quá, nhờ có thính giác khá nhạy của loài hổ xuất phát từ dị năng, cậu vẫn còn tốt chán. Lựa mùi hương ngửi được để bước đi thú thật quá khó khăn. 

Tỷ như bàn cơm chẳng hạn, món ăn cái nào cũng nghi ngút khói mà thơm lừng. Nó lại là vấn đề lớn nhất. Ừ, người bình thường nhìn mâm cơm thơm phức là sướng lắm, còn Atsushi chỉ muốn khóc ròng. Thính giác nhạy bén quá mức, ngửi chưa được một phút liền lẫn lộn hết mùi thức ăn.

Tóm lại là ngửi thôi cũng thấy hỗn độn, chẳng phân biệt được món nào với món nào. Năm nay thêm nam hài nữa ở chung, người đông như vậy, cậu cũng không muốn Dazai-san và Oda-san còn có Ango-san phải mệt mỏi quá nhiều, thật muốn tự lập.

Kết quả, một lần nữa, Atsushi cứ thế một tay cầm cốc nước sôi mới rót để khi ăn xong uống là vừa tầm mà đổ hết vào miệng. Mèo có lưỡi vô cùng nhạy cảm, hổ lại thuộc dòng họ mèo, lưỡi của cậu hoàn toàn không thể chịu được nóng.

Cho nên, nam hài tóc trắng bi ai, lưỡi như muốn bỏng rát tới hóa hổ dập nát căn nhà.

Ango đối với sự việc trên tỏ vẻ, nếu chỉ mình căn nhà gỗ thì thằng bé này xây lại liền tốt. Thuận tiện cho nó rộng ra bởi người càng ngày càng nhiều. Chứ không có mượn nhóc đi phá cả nồi, xoong lẫn gas—-

Khoan đã! 

Gas?!

Nam hài quấn băng gạc huýt sao, tay đặt trên mí mắt như muốn che ánh sáng nhìn cảnh hùng vĩ trước mặt. Cả căn nhà bập bùng trong lửa cháy, còn có tiếng lách tách nghe rất vui tai. Dazai cười tươi tới toét mang tai, vô thưởng vô phạt bình luận một câu mà không để ý tới vẻ mặt người xung quanh:

“Đẹp thiệt đó, Atsushi-kun! Lần cuối anh phóng hỏa một tổ chức xấu số nào đó, nó cũng không được như thế này đâu!!!”

Thủ phạm gây nên việc này nghe câu trên ôm mặt khóc ròng, Dazai-san, làm ơn đừng nói nữa.

Qùy gạc xuống với ánh mắt vô hồn, lẩm bẩm đống từ vô nghĩa Ango Sakaguchi: Căn nhà tiêu tùng rồi, tiền mất rồi, gạo bay rồi…..

Mà thiếu niên tóc hung đỏ gượng cười nhìn hai đồng bạn, con ngươi tràn ngập sự đồng cảm vỗ vỗ vai Atsushi an ủi. Bên cạnh, nam hài tóc nâu xù nghiêng đầu, đồng tử ngọc lục bảo dại ra nhìn tất cả. Cái gì vừa mới xảy ra vậy?

Nam hài tóc đen bên cạnh càng là không khá hơn bao nhiêu. Cằm hắn như muốn rớt xuống đất, sau tất cả, cái tên nhóc kia còn có thể thản nhiên nhận xét như đây chẳng là cái gì?!

Ừ thì với bốn đứa dị nhân này chắc là gì thật. Thế nhưng, ở đây còn có Potter nha!!!!! Ngươi muốn nháo như nào sự cũng đừng nên lựa cho một cái thời gian không có tiểu vu sư nhỏ tuổi không biết chút gì về sức mạnh quái lạ đứng ở đây chứ!!!

Tom có xúc động muốn chửi thề. Hoàn toàn không để ý một điều, hoặc hắn đã coi nó như điều đương nhiên trong nhận thức, rằng Tom Riddle-chúa tể hắc ám đời hai một thời đang quan tới Harry Potter-cứu thế chủ và là người làm hắn thân bại danh liệt.

Nói đi nói nói vậy cũng đủ rồi. Rất rõ ràng, cả sáu người đều quên một điều quan trọng nhất.

Nơi cả bọn đã đứng là rừng.

Là rừng!!!! Rừng!!! Rừng với vây quanh là hàng đống tàng cây xanh mướt có thể bắt lửa!!!!!

Oda bình tĩnh, lưng cõng Harry, một tay bế Ango, tay còn lại giữ Atsushi với….. miệng cắn áo chùng của Tom chạy tự do nhảy trên từng cành cây, từ cành này qua cành khác. Trong lòng âm thầm cảm thán một trận, lửa bắt cũng là nhanh quá rồi đi.

Trong cả đám cũng chỉ có hắn và nam hài quấn băng gạc kia là biết chạy như này. Hoàn toàn không còn cách nào khác. 

Thể lực của Dazai thì miễn bàn tới rồi, bảo cậu ấy cõng người chạy chỉ có thể muốn ném cái kẻ xui xẻo nào đó vào cửa âm phủ tham quan một chuyến. Chưa kể tới, Oda còn lạ gì tính của bằng hữu, thể nào cũng tìm mọi cách khỏi phải làm.

Lí lẽ mà có người đánh bảo được Dazai, hắn xin cược đổi toàn bộ mọi thứ. Cho nên, tốt nhất chính mình mang hết còn dễ hơn. 

Tính tính, Oda còn là rất quan tâm, cẩn thận tránh không để cho mấy người hắn giữ trên tay bị xước chút da thịt do cành cây nào quyệt vào. Cho nên, ba người không bị thương gì.

Chỉ có mình Tom nơi đây chết đứng ngập trong sợ hãi, hắn là đang bị quắp đi a! Làm gì có chuyện thoải mái như ba người kia!!!! Cái váy màu hồng của Merlin, ngộ nhỡ áo hắn rách cái là sẽ được đi hỏa táng thành tro luôn còn gì!

Bám sát nút ở đằng sau mà trông thấy tất cả Dazai Osamu: Tự thiêu quả thực rất đau, chết bộ dáng cũng rất khó coi. Lần này coi như ta thương tình, ngươi mà chết thật nhất định sẽ cắm cho ngươi ba cái nhang, mỗi tháng cúng một cái vỏ chuối cho ngươi ngắm đỡ phải thèm. Ta rất tốt đúng không?

_____________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Lần nữa xin ý kiến độc giả!

Cảm thấy ở đây xin hảo nhiều đâu~

Bây giờ là muốn đám Dazai sẽ sống ở đâu nào? Lều Hét ở Hẻm Xéo? Hay thái ấp Mafloy? :3

HẾT CHƯƠNG 23

[ BSD + HP ] Ngươi Liệu Có Thứ Tha – Chương 22


-o0o-

AUTHOR : YURI OZAKI

-o0o-

Với một cái thiếu niên chỉ mới có mười bốn, mười lăm tuổi như Krum, chuyện xảy ra vừa rồi chính là ác mộng. Không kể cái tay, chân hắn đều gãy, cột sống còn có chút trật thì vết thương ở bụng cũng quá lớn.

Tuy rằng tài phép của vu sư có rất nhiều, chữa trị một cái rất nhanh lại lắm vết thương chồng chất buộc ở tạm bệnh thất cả đêm, chịu cơn đau như muốn chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần truyền từ khắp bộ phận trên cơ thể.

Thiếu niên tóc đen cắn răng, hắn cả đời cũng không nghĩ mình sẽ bị trọng thương nặng không khác mấy thời kì chiến tranh thế này!

Đứa nhỏ Akuta gì đó là quái vật phỏng?

Trừ nó ra Krum thật không biết dùng từ gì hình dung thằng bé. Chưa kể tới, Nakahara cũng mang vết thương nặng tới ngất, hồi phục nhanh như vậy. Tới khi khám cũng đã tuần hoàn máu bình thường tựa trước khi chưa bị chấn thương. Thành ra, vết thương ở đầu trông dữ tợn mất có vài phút liền chữa khỏi.

Hai thằng bé đó chắc chắn là dị nhân!

Song, Krum nghĩ tới cái này liền nhíu mày. Hình như thấy nó sai sai?

Không để ý tới mắt và giọng của nam hài tóc highlight trắng đen kia lệch tông, thứ tiếng chúng nói là tiếng Nhật. Người Đức không hiểu là lẽ thường, các trường học vu sư đâu dạy tiếng nước ngoài, mà trường dạy của Muggle càng không dạy tiếng Nhật.

Làm sao…hai đứa biết được thứ tiếng đó?

Chẳng lẽ cô nhi viện dạy? Có lẽ chăng?

Krum nhắm mắt, cả người buông thõng. Cơn đau vồ vập từ khắp mọi chỗ trên cơ thể làm hắn không thể suy nghĩ thấu đáo gì nữa. Chỉ còn có thể nhớ tới vài thứ nửa vời cố phân tâm lực chú ý để giảm đi cái đau ấy.

Thiếu niên tóc đen sớm đã không còn ý thức rõ ràng để ý tới, cánh cửa bệnh thất đang mở hé ra với cái băng trắng nhòm vô. Nam hài mặc đồng phục nhà Wampus không nhịn được thở dài nghe những tiếng rên rỉ vụn vỡ đau đớn bên trong. Cậu quay người, mày hơi nheo lại:

[Coi chuyện tốt nhóc đã làm đi!]

[Thế nhưng, Chuuya-san, là hắn khiến anh bị thương trước! Còn cưỡng ép nhầm tưởng thành Dazai-san!]-Nam hài tóc highlight nhìn qua nơi khác, không dám đối diện trực tiếp với khuôn mặt người nọ. Vẻ mặt đều toàn là không can tâm.

[Đó toàn bộ đều là do mất máu tạo thành, tên nhóc đó không liên quan!]

[Cơ mà…]

[Không nhưng nhị gì cả! Lần sau đừng phá hoại như vậy! Tiền của chúng ta còn không đủ dùng cho sách vở, nhóc cũng không cần kiếm thêm thiệt phá hoại của công. Có hiểu không?]-Nghiêng đầu mình đầy khó chịu, Chuuya dám chắc, không cần nhìn đều biết thằng bé là như nào không tình nguyện!

[Vâng…]

[Được rồi, đi thôi. Nấu chút dược, sáng mai liền dùng cú đem đổi với tiệm cầm đồ.]-Xoay người mình, nam hài theo thói quen tính đè vành mũ như trước liền phát hiện mũ sớm đã không có. Chán nản bỏ tay xuống, hoàn toàn không có hứng chạm vào mái tóc rối bù của ai kia.

[Chuuya-san, đến giờ tôi vẫn không hiểu. Vì cái gì anh chưa từng thử trị liệu mắt và lưỡi của mình? Y tế ở đây rất tốt, xương cũng mọc lại được, nhất định có cách khôi phục không phải sao?]-Nắm chặt tay, Akutagawa ngẩng mạnh đầu nhìn người đi trước mình mấy bước. Hắn thật khó hiểu, tại sao người nọ lại tự làm khó chính mình tới bước đường này?

Bước đi của Chuuya có phần khựng lại, môi cậu có phần mím. Kết cục cũng không có  nói lí do tại sao mình để như vậy, chỉ để cho vị cấp dưới xưa câu nói giản đơn:

[Thế thì tại sao, nhóc chưa từng thử móc đôi đồng tử và cắt cái dây thanh quản kia để hồi phục lại thành đúng bộ phận của mình? Cơn đau của nó, nhóc rõ ràng đã nếm thứ kinh khủng hơn rồi còn gì.]

Chính xác mà nói, so với việc móc  mắt và cắt dây thanh quản. Akutagawa còn bị đầu lìa khỏi cổ, mắt còn là đâm nát chịu đau liên tục chứ không phải một lần là dứt. Xác thực mất cơn đau kia rõ vụn vặt.

Hắn không nói, Chuuya càng không nói. Họ cứ thế tiếp tục đi cùng nhau về phía trước, trong cái màn đêm tĩnh yên đó. Không một chút tiếng động, hòa vào bóng tối.

Năm nay, bằng đó sự kiện quả thực quá nhiều với hai người.

Akutagawa sẽ không bao giờ làm điều nọ tựa chính Chuuya không thử cắt đi mái tóc cậu chạm đã thấy ghét khôi phục lại cái xoăn xoăn chói lòa lại thỏa mái của mái tóc hoàng hôn ngày đó.

Với hai người, thứ này giống như hằn sâu để họ nhớ mãi tội lỗi trong quá khứ. Sự thất bại trên danh nghĩa cộng sự, cái vô dụng trong hỗ trợ hai người nào đó, và cả cái phá hoại họ gây khiến thảm cục tồi tệ.

Chuuya lẫn Akutagawa đều sẽ nhớ mãi, không cầu tha thứ, chịu hình phạt đã là quá đủ với họ.

Bất quá, nam hài tóc nâu xù hơi ngước lên chiếc cửa kính to lớn nọ trên hành lang, nơi ánh trăng chiếu rọi rõ ràng và đẹp đẽ biết bao. Cậu không nhìn được, không có nghĩa không cảm nhận được. Cảnh tượng này thật làm người ta hoài niệm. Như năm xưa cùng nhau đánh chiến trận, Chuuya cùng Dazai là luôn sát cánh dưới ánh trăng tựa cái cách người ta đồn đại về Mafia Cảng dưới cái danh chúa tể bóng tối.

Không thể phủ nhận được, cảnh tượng này làm cậu thật tưởng niệm con cá thu kia….

Sáng hôm sau

Nam hài tóc highlight đen trắng giật giật khóe môi với cảnh trước mặt. Một cái thiếu niên đứng đó, mái tóc đen nhánh cùng làn da trắng đúng chuẩn người đất nước, con người đen tuyền tràn trề sự thân thiện vỗ vỗ vai hắn:

“Chào nhóc! Hôm qua phải công nhận là nhóc đánh đau ghê đó! Có thể cho anh xem thứ đã làm nên việc này không? Thật là tò mò nha!”

Đầu Akutagawa như muốn phình to gấp đôi.

Ơ này, có tên nào bị đánh tới suýt chết xong lành rồi lại chạy ra bá cổ quàng vai hung thủ như anh em lâu năm thế này không? Huynh trưởng này đầu bị đập mạnh vô đầu khi hắn đánh à? Hay là đang ngại đời dài quá muốn tìm hắn kết thúc?

Thế nhưng, vừa nghe tới cái câu “cho anh xem thứ làm việc này” của Krum, đầu Akutagawa chính thức nổ ầm ầm. Thôi rồi, thôi rồi, Chuuya-san sớm đã dặn cấm sử dụng dị năng và để lộ nó cho người ngoài mà!

Đây là do ngươi làm việc quá thất trách…

Do ngươi làm việc quá thất trách…

Làm việc quá thất trách…

Rầm!!!!

Akutagawa, chính thức, đổ gục. Ngất đi với đồng tử trợn ngược, miệng hắn như muốn sùi cả bọt mép.

“Nhóc! Bị sao vậy?! Này, ai giúp tôi khiêng người tới bệnh thất đi!”

Đó chính là khởi đầu, giúp cho Krum trở thành bằng hữu duy nhất Chuuya và Akutagawa có nếu tính là vu sư bình thường. 

______________________________________________________

Lời cuối của tác giả:

Hỏi ý kiến lần hai!

Năm hai tầm tầm này là sắp kết thúc rồi nha~

Mọi người muốn coi nghỉ hè bên nào nào? Dazai với Atsushi? Hay tiếp tục Akutagawa và Chuuya? :3

HẾT CHƯƠNG 22

Design a site like this with WordPress.com
Get started