EDITOR + BETA: AKKI
-o0o-
010
Harry rảnh rồi thường xuyên sẽ tưởng tượng ra tương lai 6 năm có lẽ thật sự rất dài, đủ dài để Harry có thể thích ứng với tất cả những thiếu sót của người nam nhân này, ví dụ như: quá mức xấu xí, cực kỳ nghiêm khắc, lại còn ít nói.
Bởi vì hắn đã cho cậu đầy đủ những thứ xa xỉ mà kiếp trước cậu từng chờ mong, Harry thậm chí còn nguyện ý cứ như vậy bình tĩnh, thư thái mà đi qua cả đời.
Merlin ah, đây thật là một cái ý tưởng điên rồ, Harry hung hăng cắn mạnh miếng bò bít tết, vì những suy nghĩ không thực tế của chính mình, sau đó ngẩng đầu nhìn tên Slytherin bên cạnh.
Tuân thủ nghiêm ngặt bản chất của Slytherin, nghiêm cẩn mà tao nhã, cho dù trong phòng chỉ có hai người, động tác ăn cơm của Tom như cũ thực ưu nhã, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài của hắn ta, ngược lại, nếu bạn không nhìn vào mặt hắn, bạn sẽ nghĩ đó là Quý ông lịch lãm.
“Tom ăn cơm thật là đẹp mắt.”
Giọng nói trẻ con làm cho lời nói của Harry trở nên ngây thơ hơn một chút.
“Harry cũng sẽ trở thành một Slytherin xuất sắc khi lớn lên.”
Giọng nói của Voldemort không được tính là dễ nghe, thậm chí có chút khan khàn, và hơn nữa Harry một chút cũng đều không nghĩ muốn trở thành một Slytherin ưu tú. Nhưng ngay cả như vậy, Harry vẫn cảm nhận thấy được sự ấm áp của gia đình dành cho mình, giống như tất cả mọi người cha trên thế giới luôn tin rằng con cái họ sẽ vượt qua những đứa trẻ khác.
Harry cúi đầu ăn bữa tối của chính mình, học bộ dáng của Voldemort, nhưng tất cả như thế lại trông như thể một bộ dáng bắt chước bừa bãi, một nụ cười trầm thấp dường như vang lên bên tai cậu, và Harry cảm thấy hơi khó chịu.
Harry đang bĩu môi lẩm bẩm đột nhiên cảm thấy cả cơ thể được bao bọc vào một vòng tay ấm áp, và rồi hai bàn tay nho nhỏ của cậu bị giữ bởi một đôi bàn tay to khô ráo. Dưới sự hướng dẫn tận tình của đôi bàn tay đó, Harry từ từ đưa lên khóe môi nở một nụ cười.
Cuộc sống ở đây thật sự rất nhàm chán, bạn chỉ cần hoàn thành các nhiệm vụ cố định mỗi ngày, nhưng đây là cuộc sống thực tại, nhưng Harry lại cảm thấy rất hài lòng.
Thời gian đa phần dường như nhàn nhã không liên quan gì đến cuộc sống ồn ào náo nhiệt của kiếp trước, dù cho cuộc sống của cậu có là kẻ ăn nhờ ở đậu hay nhận được tất cả sự chú ý của mọi người, nhưng những ngày mà cậu luôn khao khát lúc trước lại là ở dưới cùng một mái nhà với đối thủ lớn nhất cuộc đời mình.
Thế nhưng thực sự lại làm cậu cảm thấy … thật hạnh phúc.
Vâng, chính là hạnh phúc.
“Tom sẽ ở bên cạnh Harry mọi lúc chứ?” Lời nói có vài phần trẻ con, che đậy đi ý định của người hỏi.
Đôi mắt xanh lục bích của Harry dán chặt vào đôi mắt đỏ sậm của người đàn ông cao lớn, không chớp mắt. Đối diện đôi mắt thuần khiết như vậy khiến Voldemort cảm thấy chính hắn gần như không có nơi nào để trốn tránh, không cách nào có thể lừa dối.
Tất nhiên, hắn cũng khinh thường việc đi lừa dối người khác, nên hắn đã nói sự thật.
“Harry sẽ không bao giờ muốn sống với ta sau này nữa.” Ý nghĩa của câu nói này rất rõ ràng. Đây là phương pháp từ chối mà người lớn thường luôn sẵn sàng sử dụng hòng lừa trẻ con. Harry hạ đôi mắt như con nai xuống và trượt xuống khỏi đầu gối của Tom, lơ đãng bước trở lại phòng ngủ.
Voldemort rõ ràng biết rằng những gì hắn nói không thuộc về cách nói chuyện của bề trên hay như của một người cha tốt, nhưng anh lại nói như vậy.
Đây là sự thật, phải không?
Nhìn vào bộ đồ ăn trên bàn, Voldemort lấy ra cây đũa phép của mình, và đủ loại ánh sáng từ ma thuật phát ra từ đầu cây đũa phép. Có lẽ hành động như vậy sẽ khiến rất nhiều Tử thần Thực tử phải choáng váng, Voldemort âm thầm phun tào trong lòng.
Sau khi hoàn thành việc thu dọn phòng ăn, Voldemort cũng đi về phía phòng ngủ. Rõ ràng là hắn muốn đi trấn an Harry bé nhỏ của mình, vì sự trung thực của chính mình, đúng vậy, trung thực.
Tất ren của Merlin, thậm chí hắn còn không nghĩ đến mình cũng sẽ có một ngày như vậy.
011
Harry đang nằm trên giường với một chút cáu kỉnh.
Cậu không rõ lý do tại sao cậu lại hy vọng rằng Chúa Tể Hắc Ám sẽ từ bỏ tham vọng thống trị thế giới phù thủy và dành phần còn lại cuộc đời của mình cùng cậu ở một góc xa xôi hẻo lánh như vậy, thật buồn cười. Cậu bực bội vì hành vi lố bịch của mình, thậm chí cậu còn tự đa tình cho rằng bản thân hiểu rõ hành động và tính tình của Voldemort.
Trong mắt của Chúa Tể Hắc Ám, ngươi chỉ là một công cụ giải sầu thay thế cho Nagini, hoặc ngươi chẳng là cái thá gì cả.
Harry vốn luôn biết rằng để Voldemort từ bỏ dã tâm của chính mình là không thể nào, nhưng cho dù chỉ một chút hy vọng nhỏ bé của cậu cũng bị hắn đập nét, cậu lại cảm thấy buồn bã, khổ sở.
Rồi Harry nghe thấy tiếng mở cửa, cậu hờn dỗi nhắm mắt lại ngay lập tức, và hành động trẻ con này không tránh khỏi ánh mắt của Voldemort.
“Harry, chúng ta về nhà nào.”
Nhà, một từ Harry cực kỳ khao khát, nhưng lúc này Harry lại cảm thấy không yên tâm.
“Đây không phải là nhà của chúng ta sao?” Harry dường như nhận ra điều gì đó.
“Anh Quốc, một nơi sống động, nhộn nhịp và phồn hoa hơn nhiều so với ở đây, ta nghĩ chúng ta nên quay trở về.”
“Harry chỉ nghĩ muốn ở bên cạnh Tom, và em không muốn cùng ai khác ở cùng.”
“Harry bé nhỏ của ta là tác phẩm kiệt xuất nhất trong cuộc đời ta, em nên tin tưởng rằng không có bất kỳ thứ gì có thể thay thế em trong mắt ta.”
Harry im lặng vùi sâu mặt vào cơ thể của người đàn ông, ngăn cản tầm mắt Tom nhìn thấy vẻ mặt thất thần của cậu. Cậu bé sợ rằng sự thất vọng trên mặt sẽ tiết lộ hết tất cả những bí mật của cậu.
Thì ra, thực tế là Voldemort vẫn không thể từ bỏ mọi thứ, hắn vẫn phải quay lại.
Harry cố tình ngăn không cho bản thân nghĩ quá sâu về tương lai.
Khoảnh khắc của sự phản bội đã đến rất gần.
Harry thở dài trong lòng. Cậu tự ý thức được rằng cậu không thể nào ngăn cản dã tâm của hắn.
Chỉ lúc này đây, bản thân cậu vẫn có thể cam tâm lạnh lùng chĩa đũa phép đối mặt với người đàn ông này mà niệm ác chú sao.
Cậu chỉ thuần túy là một Gryffindor ngốc nghếch.
012
Trang viên Malfoy
“Lord, hoan nghênh ngài trở về.”
Gia chủ gia tộc Malfoy chuyên gia cao ngạo, ngạo nghễ cuối cùng cũng phải cúi cái đầu hoa lệ của ông ta xuống, tấm áo choàng được dệt từ tơ lụa quý hiếm của hắn hiển nhiên bị chạm sát xuống đất, nhưng ông ta lại không hề nhận ra điều đó, và khuôn mặt xinh đẹp, giảo hoạt của ông ta được treo lên một nụ cười thích hợp, đạm nhiên và thờ ơ.
Harry chỉ đi theo Tom, tâm trạng phức tạp chấp nhận sự yếu đuối của gia chủ Malfoy.
“Người bạn xảo quyệt y như trong quá khứ, Lucius.”
Nỗi sợ hãi lóe lên trong đôi mắt của Lucius, và anh ta đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, “Tất cả các lực lượng dung để bảo tồn quyền lực là dành cho sự trở lại vinh quang của Ngài, xin hãy tha thứ cho tôi, Chúa tể vĩ đại.”
“Đã đến lúc đưa bạn bè của chúng ta trở lại,” Voldemort nói.
Lucius duỗi cánh tay trái ra một cách ngoan ngoãn. Khi cổ tay của hắn được nâng lên, viền của chiếc áo trùng bị chùng xuống một cách tự nhiên, để lộ ra một mảng da thịt mịn màng, và làn da nhợt nhạt nơi cổ tay bị bàn tay của Voldemort chạm vào. Nhanh chóng hiện lên.
Harry chỉ đứng yên bên cạnh Voldemort, không nói gì, và rồi thấy vô số người mặc đồ đen tụ lại ở đây.
013
“Thật bất ngờ”, giọng nói âm trầm so với xà giống hệt của Voldemort làm rung chuyển hầu hết bộ phận khán giả.
“Chủ nhân, những người còn thiếu hãy để tôi xử lý cho Ngài.”
Bella nhiệt tình nhìn về phía chủ nhân của cô.
“Bella, ta biết rõ lòng trung thành của ngươi, như vậy sau đó liền giao cho ngươi.”
Lucius nhướn mày, dường như chủ nhân đang có tâm trạng rất tốt.
“Bạn của ta đã mang đến cho ta một tin nhắn khá thú vị. Viên đá phục sinh của Nicholas Flamel đã được đưa đến Hogwarts, giúp ta lấy được nó.”
“Giáo sư Phòng ngự Ma thuật Hắc ám tiếp theo hiện đang trong kỳ nghỉ, thuộc hạ sẽ giúp Ngài bắt được hắn.” Lucius vẫn sử dụng giọng điệu tuyệt đẹp của mình ngân nga.
“Rất tốt.”
Vẫn còn vui sướng ra mặt với lời khen ngợi mà ông ta vừa nhận được. Ông ta thấy Harry đang đứng sang một bên, và ông không biết sống chết tiến về phía trước và hỏi, “Chủ nhân, đứa trẻ này là ai.”
Voldemort liếc nhìn Bella, rồi dùng bàn tay phải nhẹ nhàng chạm vào trán Harry.
“Đây là Harry của ta.” Voldemort không đưa ra bất kỳ lời giới thiệu nào nữa, nhưng giọng điệu sủng nịch rõ ràng trong lời nói khiến cho tất cả mọi người đang hiện diện đều phải run rẩy một chút, hình tượng Voldemort sủng ái tuyệt đối có lực sát thương trí mạng hơn so với hình ảnh của một tên người sói hung ác.
“Lucius và Severus lưu lại, những người khác có thể đi.”
014
Harry luôn cảm thấy một ánh mắt lạnh lùng từ đầu cuộc biểu tình, vì vậy cậu dễ dàng xác định được vị trí của Giáo sư Snape trong vô số áo choàng đen.
Severus Snape, một vị anh hùng thuộc nhà Slytherin.
“Chúa tể, tâm trạng của ngài có vẻ rất tốt. “Lucius cẩn thận hỏi.
Trên thực tế, toàn bộ quá trình tập hợp vừa rồi đều không có sử dụng môt câu chú Crucio hay Imperio nào.
“Harry còn nhỏ, thằng bé không thích hợp để xem những thứ này.”
Sau đó, ba người còn lại đều tập trung nhìn vào Harry.
Giống như một đứa trẻ bình thường, Harry rụt rè lùi lại và trốn ra đằng sau Voldemort, tránh đi ánh mắt của mọi người.
“Tất nhiên, Harry sẽ là một trân bảo được bảo vệ bởi Tử thần Thực tử.” Sự nịnh hót của gia đình Malfoy luôn khiến mọi người cảm thấy thoải mái và hài lòng.
“Lucius, kế hoạch của ngươi rất tốt. Hòn Đá Phù Thuỷ đã giúp ta có được nó càng sớm càng tốt. Tốt nhất là để tên ngốc đang thực hiện nó tiến hành càng nhanh càng tốt cho ta. Ta có cần phải trực tiếp tiến vào Hogwarts luôn không.”
“Severus, Harry sẽ nhập học vào Hogwarts vào năm tới, ta muốn nói về sự an toàn của thằng bé.”
“Vâng, chủ nhân.” Snape gật đầu, biểu thị rằng y sẽ tuân theo mệnh lệnh.
“Ngoài ra, hãy giúp ta chuẩn bị Thuốc Đa Dịch và Thuốc Ổn Định Linh Hồn.”
Snape âm thầm suy đoán mục đích của hai thứ này trong lòng, nhưng lại không có bất kỳ manh mối nào.
Cuối cùng, anh liếc mắt nhìn đứa trẻ trước khi rời khỏi nhà Malfoy, ánh mắt anh ánh lên môt tia nhìn không rõ ràng.
Harry, thằng nhỏ thế nhưng còn chưa chết.
015
Hội Phượng hoàng
Hội Phượng Hoàng là một tổ chức được thành lập nên để chiến đấu với Voldemort.
Giờ đây, Chúa Tể Hắc Ám đã trở lại, Hội Phượng hoàng đã được tái lập.
Thời gian này có rất ít người, chỉ có Snape, vợ chồng nhà Potter, Lupin, Sirius và Dumbledore.
Sirius không bị Peter vu khống hãm hại, vì vậy bây giờ anh và những người bạn tốt của mình đã trở thành một Thần sáng (Auror). Điều kiện sinh hoạt không tồi đã khiến anh không bị gục ngã như kiếp trước. Ngược lại, cuộc sống của anh hiện tại rất tốt và thoải mái, vì vậy ngài Black có một dung mạo chiếm ưu thế lại có ve mặt vô cùng phóng khoáng.
Dumbledore vẻ mặt nghiêm túc hỏi người đàn ông mặt vô cảm ở đối diện, “Severus, anh nói rằng Voldemort đã trở lại phải không?”
“Còn có cả Harry Potter,” Những lời của Snape ngắn gọn và đơn giản, nhưng làm cho khuôn mặt của mọi người trông đều đại biến.
Lily gần như ngay lập tức gục xuống, và James ở bên cạnh cũng ôm chầm lấy vợ mình, dường như trên gương mặt đang biểu tình tâm trạng mừng như điên.
Dumbledore là người bình tĩnh nhất, “Harry không chết.”
Snape mím môi, sau một lúc lâu mới mở miệng, “Chúa Tể Hắc Ám đối xử rất tốt với Harry, Harry trông có vẻ rất phụ thuộc vào Chúa Tể Hắc Ám.”
Sirius là người đàu tiên mất kiên nhẫn, “Sao chứ, thằng bé là Gryffindor!”
“Cậu ta chỉ mới mười tuổi còn chưa có phân viện, hơn nữa rõ ràng cậu ta có tỷ lệ lớn hơn sẽ trở thành một Slytherin..” Snape lạnh lùng liếc Sirius một cái.
“Snivellus ngươi đắc ý quá có phải không, Harry sẽ rơi vào tay Voldemort, không phải là bởi vì ngươi đã tiết lộ lời tiên tri sao!”
“Sirius!”
Lupin không tán đồng nhìn chằm chằm Sirius.
Quả nhiên, khuôn mặt của Snape ngày càng tái nhợt hơn.
Đương nhiên, Harry như vậy là do y làm hại, con của Lily.
016
“Tôi muốn tìm con tôi.” Lily đứng dậy, giọng điệu chắc nịch.
Hầu như ngày nào cô cũng rửa mặt với nước mắt vì đứa con bé nhỏ đã chết đi.
“Lily!” Đôi mắt của cụ Dumbledore lóe lên, “Trò cần Harry rất nhiều, nhưng thằng bé không nhất thiết cần trò. Lily, điều này quá mức nguy hiểm.”
“Giáo sư, thật sự khó đến mức ngài phải yêu cầu em từ bỏ cả đứa con của em sao!”
“Chúa Tể Hắc Ám dường như có ý định cho Harry đến Hogwarts đi học,” Snape ở một bên rầu rĩ nói.
Đôi mắt của Lily bỗng nhiên sáng lên.
“Ta sẽ tìm cơ hội để Harry nhìn thấy các trò.” Dumbledore mỉm cười thật hiền từ, nhưng không ai biết rõ suy nghĩ của ông ta.
HẾT CHƯƠNG 2