[Haikyuu] Tại Sao Mình Lại Là Một Con Mèo? – Oneshot


TRANSLATOR: YURI OZAKI

BETA: AKKI

-o0o-

BEPNG, BEPNG, BEPNG

“Urghh” Kenma rên rỉ, đánh bật cái đồng hồ báo thức ra, cố gắng tắt nó đi. Kenma quay lại để có thể nhìn thấy thời gian.

6:30 SÁNG

“Ôi chết tiệt”, Kenma lẩm bẩm, buổi tập buổi sáng bắt đầu lúc 7 giờ và cậu không muốn Kuroo cằn nhằn vì lại đến trễ lần thứ 100.

Kenma nhanh chóng ra khỏi giường và đi vào phòng tắm. Cậu đánh răng nhanh nhất có thể, tắm trong 10 phút và chuẩn bị thay-

Chờ đã.

Kenma từ từ đi về phòng tắm và thấy rằng cậu có một đôi tai mèo?! Rồi cậu thấy sau lưng: Một cái đuôi mèo dài và đầy lông.

“Cái quái gì …” Kenma tự hỏi mình, ngạc nhiên trước những gì nhìn thấy. Cậu cố gắng kéo kéo xem thử chiếc đuôi này có phải thật không, nhưng khi cậu làm vậy, Kenma hét lên, nhưng nó lại chỉ phát ra từ như một tiếng rít.

“Kenma, con yêu? Con sẽ đến muộn buổi tập nếu con còn chưa chịu xuống giường đó!” Mẹ của Kenma hét lên từ dưới lầu. Kenma hét lại “Con xuống ngay đây”.

Kenma thay đồng phục tập luyện, lấy túi của mình (và dĩ nhiên là PSP), và đi xuống cầu thang.

“Tạm biệt, con yêu! Chúc con một ngày tốt lành ở trường!” Mẹ Kenma hôn lên má cậu.

“Mhm, tạm biệt.” Cậu vẫy tay với mẹ, đi ra cửa.

• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •

Hiện tại, Kenma thường đi bộ với Kuroo trên đường đến trường, nhưng cậu không chắc mình có muốn Kuroo trông thấy cậu như thế này hay không. Vì vậy, Kenma không tới địa điểm hội ngộ thông thường của họ mà đi thẳng đến trường, cố gắng tránh càng nhiều người càng tốt.

Tôi đoán may mắn đã không đứng về phía Kenma hôm nay vì Kuroo đã phát hiện ra cậu.

“K-Kenma?” Kuroo hỏi khi đi về phía cậu.

Ôi không, chết tiệt.

“Ừm … N-Này, Kuro,” Kenma ngại ngùng chào anh.

“Tại sao em lại có tai và đuôi mèo?” Kuroo hỏi, cảm thấy vô cùng hoang mang trước cái tai và đuôi mèo không bình thường.

“Em không biết, Kuro. Nó đã như này từ khi em mới tỉnh dậy.” Kenma trả lời, giọng đầy bối rối.

Ôi chúa ơi, Kenma trông thật đáng yêu. Thằng bé sẽ cướp đi mạng sống của mình vào ngày hôm nay mất. Kuroo nghĩ.

Kuroo nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Kenma, đây rõ ràng là một sự kết hợp hoàn hảo với bộ đồng phục bóng chuyền của cậu!

Chết tiệt, mình muốn hét to lên điều đó. Kuroo hốt hoảng, nhưng rồi anh thấy một nụ cười nhỏ trên khuôn mặt của Kenma. Kuroo nắm tay cậu và họ đến phòng tập thể dục khi tay trong tay.

• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •

Khi cả hai bước vào phòng tập thể dục, mọi người dừng lại toàn bộ những hành động đang làm chỉ để nhìn họ. Nhưng khi mắt họ chuyển qua Kenma, mọi người đều há hốc mồm.

“KENMA-SAN! TẠI SAO CÓ TAI VÀ MỘT ĐUÔI MÈO? EM KHÔNG NÓI NÓ TỆ, NÓ NHÌN THẬT ĐÁNG YÊU, NHƯNG KHÔNG BẰNG YAKU-SAN, TẤT NHIÊN RỒI!” Lev kêu lên khi chạy về phía Kenma, nhưng Kuroo đã bảo vệ Kenma khỏi con Titan khổng lồ này.

“Kenma nói nó đã như vậy từ khi em ấy thức dậy, không ai biết” Kuroo nhún vai, trả lời câu hỏi của Lev.

“Ôi, được rồi!” Sau đó Lev chạy tới chỗ cậu bạn trai đang đỏ mặt của mình, Yaku.

“Dù sao đi nữa … HÃY TRỞ LẠI LUYỆN TẬP ĐI!” Kuroo vỗ tay, theo sau là một loạt câu trả lời ‘Vâng, đội trưởng’ và họ bắt đầu luyện tập buổi sáng.

• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •

Khoảng một tiếng rưỡi sau, khi mọi người đang dọn dẹp phòng tập thể dục: Vài người thuộc năm nhất lau sàn, Lev và Yaku nhặt bóng, Kai và Kuroo đang dọn dẹp lưới xuống, và Kenma chỉ ngồi ở một góc chơi PSP của mình .

Kenma hoàn toàn không nhận thấy Taketora đang lén lút theo dõi cậu.

Đột nhiên, Kenma cảm thấy một bàn tay đang vuốt ve đôi tai mèo của mình.

“C-cậu đang làm gì vậy, Tora?” Kenma cố gắng xoay sở để thoát ra, bởi vì ôi, cảm giác thật tuyệt.

“Tớ chỉ muốn thấy đôi tai của cậu sẽ phản ứng như nào” Taketora nhún vai, tiếp tục vuốt ve tai cậu. Giờ thì mọi người đã dừng lại những gì đang làm, bắt đầu lê bước về phía họ.

“Tớ c-có thể không?” Inuoka khẽ hỏi.

Không, xin đừng.

“Chắc chắn rồi!” Taketora kêu lên trước khi Kenma có thể phàn nàn.

Bây giờ Kenma được một đôi tay đang vuốt ve tai cậu khiến cậu không thể khống chế được những âm thanh phát ra từ miệng mình.

“Prrrrrrr … mrm … Prrrrrrrrr”

Mọi người chỉ dừng lại khi họ nghe thấy âm thanh phát ra từ miệng Kenma lần thứ hai.

“C-Có phải, Kenma-san đang kêu không?!” Lev kêu lên.

Kenma đỏ mặt bởi tất cả sự chú ý mà cậu đang nhận được, cậu cố gắng cuộn tròn lại và nỗ lực khiến mình trông nhỏ hơn. Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn lên một chút để thấy Kuroo nhìn chằm chằm vào mình với sự ngạc nhiên, mặt Kenma còn đỏ hơn trước. Kuroo bước đến gần cậu và Kenma đã nghĩ rằng anh sẽ cứu cậu thoát khỏi sự bối rối của mình nhưng đoán xem? Anh lại bắt đầu vuốt tóc Kenma.

“Mmn …” Kenma khẽ rên lên khi đầu cậu đang bị xoa tới rối tung.

“Em thích vậy sao, mèo con?” Kuroo hỏi, nụ cười nham nhở treo trên mặt. Trong khi Kenma chỉ có thể mew mew đáp lại.

“Awww, Kenma thật dễ thương,” Một người nào đó đã thì thầm như vậy ở phía sau, và bất cứ ai cũng sẽ không sống được thêm một ngày nào nữa khi Kenma tỉnh táo lại.

Sau đó Kenma định thần lại và gạt tay Kuroo ra, nhưng không phải là sau câu ‘Xin lỗi’, cậu không muốn Kuroo nghĩ rằng mình không thích điều đó. (Cậu thực sự, thực sự rất thích.)

Mặt Kenma đỏ bừng, cậu đi nhanh nhất có thể về phía phòng câu lạc bộ.

Cái quái gì thế, Kenma! Tại sao mày lại thích điều đó?! Kenma thất vọng nghĩ, đổi sang đồng phục học sinh của mình.

Cậu ra khỏi phòng câu lạc bộ và thấy mọi người đang thì thầm về điều gì đó, không cần phải có một thiên tài để hiểu những gì đang được đề cập tới.

Taketora nở nụ cười xấu xa khi Kenma quay lại, rình rập về phía Kenma. Và rất may là Kuroo đã đến giải cứu ngay lập tức!

Kuroo đứng chắn phía trước Kenma. “Em ấy thực sự không muốn bất kỳ ai trong số mấy cậu chạm vào, nên dừng lại đi.”

Nói theo cách khác thì nó mang nghĩa: “Kenma là của tôi và nếu cậu chạm vào em ấy, tôi sẽ xé xác cậu”

Mọi người vội vã chạy đến lớp học của họ ngay sau đó.

(Có thể nói, phần còn lại trong ngày này, Kenma đã trải qua cái gọi là ngày tồi tệ nhất cuộc đời mình)

• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •

Sau buổi tập luyện buổi chiều như thường lệ, Kenma đang đợi Kuroo khóa phòng câu lạc bộ để họ có thể đi bộ về nhà cùng nhau.

“Hôm nay đúng là một cơn ác mộng”, Kenma giận dữ, kiệt sức vì tất cả mọi người đều muốn vuốt ve cậu.

“Chà, em trông quá đáng yêu, nên thật không bất ngờ gì khi mọi người để ý tới,” Kuroo nói, cười toe toét với ráng hồng trên má.

“Em-uh, cảm ơn, em đoán.” Kenma trả lời, mặt hơi ửng đỏ, rút PSP ra để đánh lạc hướng bản thân.

“Em có muốn đến nhà tôi không, Mèo con?” Kuroo hỏi khi họ về nhà.

“Chắc chắn rồi,” Kenma lẩm bẩm trả lời, tập trung vào việc đánh bại Nargacuga trên Monster Hunter.

• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •

Khi họ đến nhà Kuroo, Kenma lập tức ngồi phịch lên chiếc ghế dài của mình vì cậu đã hoàn toàn kiệt sức bởi những gì xảy ra hôm nay.

Kuroo cười thầm, ngồi cạnh cậu. Kenma lại gần và cuộn tròn mình lại, rúc vào ngực Kuroo.

Mình đoán bây giờ em ấy đã có một ít tập tính của một con mèo. Kuroo nghĩ, cười mỉm.

Kuroo bắt đầu mân mê cái đuôi của Kenma. Kenma kêu lên nhưng rồi đột nhiên thư giãn và bắt đầu rú lên

“Ohoho, mèo con có thích không?” Kuroo hỏi với nụ cười vẫn giữ nguyên trên mặt.

“Nyan ~” Kenma trả lời nhưng, ngay lập tức che miệng lại. Mặt cậu đỏ bừng, đỏ y chang một trái cà chua.

Kuroo đỏ mặt vì, trời ơi, đó là âm thanh dễ thương nhất anh từng nghe.

“Kenmaaaaa, em sẽ giết tôi,” Kuroo rên rỉ, vùi đầu vào tóc Kenma.

“Không phải lỗi của em.” Cậu trả lời thẳng thừng. Kuroo tiếp tục than vãn cho đến khi điện thoại của Kenma ngắt ngang.

Shouyou: Omggg, Kenma! CẬU NHÌN THẬT DỄ THƯƠNG, CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA VẬY? TẠI SAO CẬU LẠI THÀNH  MỘT CON MÈO?! ( ̄ω ̄;)

đính kèm

Bạn: Tớ không biết, Shouyou. Dù sao thì, làm thế nào mà cậu có được bức hình đó?

Shouyou: Ohhh, Kuroo đã chia sẻ nó trên Instagram của mình, cậu không thấy nó sao?! (・ _ ・)

Bạn: Không … Tớ nhất định sẽ giết anh ta.

Shouyou: Khôngggg, đừng giết anh ấy! Cậu trông dễ thương thật mà! (╥﹏╥)

Bạn: Được rồi … Hẹn gặp lại, Shouyou. Kuroo lại đang cằn nhằn tớ rồi.

Shouyou: Được rồi! Chúc vui vẻ! 😉

Kenma đỏ bừng mặt trước tin nhắn cuối cùng, bắt đầu vào trang Instagram của Kuroo để xem có bao nhiêu lượt thích bức hình của cậu.

571 lượt thích

Bình luận:

Brokuto: OH MY GOD BROOO, KENMA TRÔNG THẬT ĐÁNG YÊU?!

: Kenma, tôi không biết cậu có thể cosplay đó. Nhìn ổn lắm.

(Mình không phải cosplay nhưng không sao, Kenma nghĩ)

Kubro: Brokuto IKR?! SAO TRÔNG CẬU CÓ THỂ ĐÁNG YÊU NHƯ VẬY, CẬU ĐANG LẤY ĐI MẠNG SỐNG CỦA TÔI. (ΦωΦ)

(Tất nhiên, Kenma đỏ mặt vì điều đó)

Kenma không thực sự thích được chú ý, nhưng vì đó là Kuroo nên cậu sẽ bỏ qua.

“Kuro, tại sao anh lại đăng ảnh của em trên Instagram,” Kenma hỏi

Kuroo nhún vai, “Anh không biết, em trông rất dễ thương!”

“Chà, anh dễ thương hơn…” Kenma thì thầm, vô cùng lặng lẽ, nhưng dĩ nhiên, Kuroo vẫn nghe thấy!

“Awww, Mèo con nghĩ anh dễ thương sao? Anh thật hãnh diện!” Kuroo dỗ dành, vuốt tóc Kenma.

Kenma thở dài, nhưng vẫn để Kuroo vùi đầu vào tóc mình, họ chỉ lặng lẽ ngồi ở đó cho đến khi Kenma ngáp một cái.

“Oh, Mèo con? Em mệt sao.” Kuroo hỏi.

“Mhm,” Kenma ngân nga trả lời. Kuroo không nói, lại bắt đầu vuốt ve tai cậu lần nữa. Kenma rên rỉ hài lòng, ngủ thiếp đi với một nụ cười trên môi.

HẾT

[HP] Nếu Scorpius Là Do Harry Sinh – Chương 9 + Chương 10


EDITOR + BETA: YING

-o0o-

Chương 9

“Bang!” Âm thanh vang dội vào thời điểm cả lễ đường đang ồn ào có vẻ không quá rõ ràng, nhưng lúc này nhóm người còn đang rất hưng phấn, không chút do dự nhìn đến Quý tộc Bạch kim phiên bản thành niên.

Không hay rồi…

Harry ngay lập tức trở nên xấu hổ, đối mặt với bàn tay của Malfoy, em không nhịn được mà xuống tay…

Tuy nhiên, Draco cũng chỉ sửng sốt một chút, sau đó liền thả bàn tay xuống.

“Chuyện gì vậy? Bé nhỏ?”

Draco hoàn toàn không cảm giác lúng túng, khóe môi như cũ vẫn khéo léo treo lên một nụ cười hoàn mỹ, ngũ quan anh tuấn sau khi trưởng thành càng thêm tuấn tú.

Harry đang vô cùng chột dạ lúc này ngẩn cả người, em hiển nhiên không chú ý đến xưng hô của Draco có điểm nào kỳ quái.

Nhìn đến nụ cười hiếm thấy của đối phương, em thoáng cảm nhận được trái tim mình đột nhiên nhảy lên một cái, từ khi lần đầu gặp ở Hogwarts, em chưa từng nhìn thấy nụ cười “bình thường” nào từ gã.

Gã giống như rất thích kiếm chuyện với em, tựa như vĩnh viễn đối với việc xuất hiện, bày mọi trò trêu chọc trước mặt em là thú vui lớn nhất, khó mà dừng lại.

Ây, thật không xong rồi, hồi tưởng xong lại… cảm giác chán ghét thêm sâu sắc!

“Có vẻ như…” Draco hiếm thấy nâng cánh tay phải lên sờ cằm, sắc xám nơi mắt quét một vòng qua đám người hỗn loạn, nhìn về phía bàn ăn Gryffindor đang có một tư thế khác biệt kia: “….Sự xuất hiện của tôi đã làm gián đoạn bữa ăn của mọi người, thật là… xin lỗi”

Harry cười gượng, âm thầm quét mắt đám ngưỡi vẫn còn nhiệt liệt, muốn tìm từ trong đó một người có thể giúp em giải trừ xấu hổ.

Đáng tiếc, giáo sư vẫn chưa ai xuất hiện, Hermione trong tổ hợp ba người đã đi báo chuyện với giáo sư, mà Ron, cậu chưa từng giành chiến thắng trong một lần tranh cãi nào, bởi vì trước đó đã không ít lần làm trò ngu ngốc, đã triệt để biến mình thành trò cười cho Malfoy.

Em có thể dũng cảm cùng xà quái chiến đấu, cũng có thể một chọi một với Vodlemort, có thể bình tĩnh ứng đối với gia chủ Malfoy, nhưng mà đối mặt với bạn lữ tương lai, em vẫn có chút đuối sức.

“A”

Vượt qua dự kiến của Harry, lúc này thế nhưng có người từ bỏ việc xem náo nhiệt, chạy ra giúp em…

“Nhân dịp buổi tối đông vui này, chúng ta có nên cùng đôi tình nhân xứng đôi vừa lứa nhất của Hogwarts uống một ly hay không?”

“Đương nhiên, chúng ta sẽ cho hai người dùng ly nước bí đỏ hay coca, dù sao nhìn qua cũng rất ngon miệng”

“Đây đúng là một ý kiến hay, phải không, George?”

“Tất nhiên, Fred”

Harry tái xanh mặt mày, em vậy mà quên mất ở Hogwarts còn có một bộ đôi chuyên đi gây chuyện…

George cùng Fred đứng ở đối diện, sau đó đồng lòng gật đầu, và trức tiếp đẩy đôi tình nhân về phía bàn dài của Slytherin đã sạch sẽ không ít, còn có không nhiều Slytherin.

Cười một cái với Draco, anh em nhà Weasley làm một động tác mời ngồi, đương nhiên nó sẽ càng hoàn mỹ nếu đó không phải là động tác nam nhân mời nữ nhân ngồi.

Draco nhướng mày, mỉm cười ngồi xuống ghế dành cho thủ tịch Slytherin, vị trí này đương nhiên không phải do cặp song sinh Gryffindor chỉ, mà vị trí bên cạnh, như ngầm hiểu nhau, George và Fred sôi nổi đỡ lấy bả vai của Harry đang muốn lui ra xa, đem em đặt xuống chỗ kia, sau đó điên cuồng chạy trốn với tốc độ đi đêm khi thấy giáo sư Snape.

“Đợi đã…” Harry hoài nghi nhìn về phía hai người, dự cảm hoàn toàn không chút nào tốt, em muốn đứng lên, lại phát hiện chuyện vô cùng đáng sợ, quần em dính chặt trên ghế rồi.

Như nhớ đến gì đó, Harry đau khổ nhìn về Malfoy đang ngồi bên cạnh.

Malfoy có lẽ rõ ràng biết trò chơi khăm này của hai người đó, nên mới ngồi ở vị trí bên cạnh.

Người đàn ông quyến rũ với mị lực vô biên chỉ mỉm cười, gã đứng lên, tay nhẹ nhàng để trên bả vai Harry.

Gã đương nhiên hiểu Harry đang nghĩ gì.

“Harry, anh hoàn toàn không biết gì cả..”

Cùng với lòi nói hết sức ẩn ý, gã kéo Harry đứng lên, keo dính trên ghế vậy nhưng mất đi hiểu quả đáng sợ của nó.

Ma pháp dọa người…

Harry trừng lớn hai mắt, có chút khó tin nhìn về phía đối phương, phù thủy không sử dụng đũa phép mà có thể thi triển ma chú hoàn mỹ rất ít, em không ngờ tới trong tương lai Malfoy lại xuất sắc như vậy.

Ở đây không có kẻ ngốc, trừ những thiếu niên phù thủy xuất thân từ Muggle, mang thâm thái hóng chuyện vui với tình huống bất ngờ này đều đặt lực chú ý lên hai người, đối với biểu hiện xuất sắc của Malfoy, ai cũng mang tư thái đối ngược với sự nhiệt liệt.

Cường giả luôn là mục tiêu để hướng đến, bằng không năm đó vì sao lại có nhiều kẻ nhất quyết truy đuổi kẻ thần bí? Hơn nữ kẻ thân bí đó vẫn luôn không rõ danh phận mà trà trộn vào Hogwarts, đã vậy còn kéo về không ít quan hệ tốt, thể loại tôn vinh anh hùng này có thể thấy được một chút.

Sự ầm ĩ quả nhiên ngày càng đáng sợ, Harry rụt cổ, muốn chạy ra khỏi đại sảnh đường.

“Harry…” Lúc này, tiểu thư thư viện di động quay trở lại, cô hiển nhiên đã trải qua một đoạn đường dài, đến lúc dừng trước mặt hai người vẫn không ngừng thở dốc.

“Hiệu trưởng, bảo cậu và Malfoy… đến phòng ông ấy…” Nói xong, cô hít vào một hơi dài, chờ đến lúc hơi thở ổn định, vừa ngẩng đầu liền phát hiện hai người kia đã đi mất.

Ngay sau câu nói của Hermione, Harry đã gấp đến không chờ nổi mà nắm chặt bàn tay lớn của người nào đó khi nãy còn để tay lên vai mình, lôi kéo gã đàn ông cao hơn mình không ít chạy ra ngoài, em luôn cảm thấy sự việc không lành nếu còn ở lại, đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của mọi người, Harry nhanh chân chạy trốn, cảm thấy mình gần đây cực kỳ thảm…

Có được kinh nghiệm của nhiều năm đi đêm, Harry ở những ngõ ngách, hành lang ở Hogwarts chạy trốn rất nhanh, không hề bị chướng ngại vật nào cản trở, mà em vẫn luôn nắm bàn tay to ấm áp, thứ đáng lẽ không hề phù hợp với tính cách của Malfoy.

Từ sau khi sự việc Malfoy hư hư thực thực thực được xem là chồng của em xuất hiện, Harry đều cố ý tránh né việc nói chuyện hay đối mắt với đối phương, cái cảm giác vừa bối rối vừa rối bời kia làm em cực kỳ bực bội.

Bé nhỏ, em là đang thẹn thùng sao?

“Harry?”

Tuy rằng em vẫn không hiểu tại sao tương lai lại lựa chọn Malfoy…

“Harry…”

Tuy rằng đã biết được tương lai có lẽ sẽ có một gia đình hạnh phúc…

“Harry”

…giống như em biết được làm sao để đối mặt, làm cách nào để giải quyết.

“Harry!”

Cùng với tiếng gọi lớn của gã, Harry kéo lại tinh thần, cũng bởi vì Malfoy ở phía sau đã ngừng lại bước chân, em liền quay đầu, lần đầu tiên cùng đối phương chính thức đối mắt.

“…” Hai người nhìn nhau không nói gì, Harry chuyển tầm mắt vào bộ giáp đang không biết thế nào.

Kỳ thật, khi hai người không biết người kia sẽ là bạn lữ cả đời của mình, đối thoại giữ cả hai luôn rất “bình thường”.

Draco đột nhiên lại gần Harry, gã đối với Harry đang ngốc lăng vào lúc này, bắt đầu biểu đạt ra sự thân mật vượt xa người thường, bởi vì Harry khi nhỏ có một đoạn thời gian dài suy dinh dưỡng, cho dù đã đến Hogwarts, dinh dưỡng được cung cấp đủ nhiều năm, thì em vẫn không lớn lên được mấy, so với bạn đồng trang lứa vẫn rất nhỏ con, huống chi hiện tại còn đối mặt với Malfoy đã thành niên, Draco hơi cúi đầu, gần đến hơi tjowr của hai người như muốn hòa vào nhau, Harry chịu không được, muốn động thủ thì gã mới mở miệng.

”Đường này dẫn đến tầng hầm”

Harry lập tức cứng đờ, bởi vì phương hướng của cả hai đối nghịch, em quẫn bách đưa tay duỗi về áo choàng vô cùng đắt tiền của Draco, không chút do dự đẩy gã ra, đi về hướng khác.

Draco ngẩn người, gã thấy được món đồ vật đáng lẽ không nên ở trên người em vào lúc này, hai món đồ đó, vốn dĩ là quà sinh nhật mà gã tặng cùng cha đỡ đầu của mình cho em.

Mặt gã trầm xuống, đã có thứ gì đó thay đổi, tuy rằng trong trí nhớ của gã, Scorpius hoàn toàn không có xuất hiện vào năm học đó, lại nghĩ đến một vài thứ, lại cảm thấy mọi chuyện thật kỳ lạ.

Người vẫn luôn dính chặt trên người Harry, nhiều lần khiến gã tưởng là tình địch, Anne đang ở đâu?

“Harry…? Anne… đang ở đâu?”

Harry đang quẫn bách tìm đường đến nơi cần đến nghi hoặc suy nghĩ về câu hỏi của gã, hắn mơ hồ nhìn đối phương: “Anne… là ai?”

“…” Quả nhiên, có chỗ không đúng.

Anne đối với Harry, hay nói đúng hơn là đối với nhau, là người đã cùng đối phương trải qua tuổi thiếu niên, là người khó mà thay thế được, vậy nên Draco thường xuyên phải ăn giấm chua không cần thiết.

Đối với việc này, mặt Draco vẫn không đổi, gã nâng nâng cằm, mỉm cười nói: “Không có gì, có lẽ là anh nhớ lầm rồi”

Xem ra ma trận này không phải là hồi tưởng thời gian, trở về quá khứ, mà là một thế giới khác, thế giới song song có lẽ không có một số người.

Tuy rằng không biết hai thế giới có đồng nhất về không – thời gian hay không, Draco phỏng đoán một chút, nếu thời gian trôi qua là đồng nhất, hẳn là lúc này Harry đang không ngừng tìm cách để tìm được gã.

“Không thể nào…” Draco lẩm bẩm, gã thật ra đã mang theo “đầu mối then chốt” mà tới, nói vậy thì lúc này người yêu hẳn sẽ vô cùng khẩn trương.

“Cái gì?” Harry mang tâm tình xấu hổ và giận dữ không nghe rõ lời nói của gã, nhưng vẫn theo bản năng mà hỏi.

“Quên đi…” Draco đột nhiên thở dài, tuy rằng hai thế giới có sự khác biệt, nhưng tương lai của gã và Harry có lẽ sẽ không thay đổi, bất quá đã không có Anne ở giữa điều hòa, gã có chút sợ hãi thái độ Harry đối với mình – khá mơ hồ không rõ.

Vì một tương lai tốt đẹp của mình tại thế giới khác, Draco âm thầm tính toán, nhưng vì thời gian hạn hẹp, mà gã cũng muốn mau chóng quay về với người thương.

Xem ra cũng chỉ có cách đó…

Harry còn dàng chờ đợi kết quả từ đối phương mà không có, chậm rãi quay đầu nhìn thoáng qua gã.

Draco tiến đến gần Harry lần nữa…

…..

Ba phút sau, Harry ngốc lăng đi vào phòng hiệu trưởng, cả người như đang lên mây.

Chủ nhiệm khoa Slytherin nhạy bén phát hiện em chỉ đến một mình, suy đoán người kia có lẽ đã về.

“Harry? Con không sao chứ?” Chủ nhiệm khoa tuy rằng từ trước đến nay bà vẫn tạo cho người khác cảm giác nghiêm túc, thật ra là rất ôn nhu, lo lắng nhìn em hỏi.

“A…” Harry ngẩng đầu, lại cúi đầu: “Không sao ạ, thưa giáo sư”

Những vị giáo sư vô cùng lo lắng, hỏi em rất nhiều chuyện, nhưng Harry trả lời với thái độ vô cùng bất thường, rõ ràng hiện tại không thể từ em lấy được thông tin hữu ích, bọn họ chỉ đành để em quay về sớm.

Mà Harry vẫn giữ biểu tình như lúc mới tới, mơ màng đi ra ngoài, chuyện gì đã xảy ra lúc đó hiển nhiên chỉ có mình em biết.

Cứ như vậy, Harry trải qua vài ngày với thái độ kỳ lạ này, cho dù Snape độc miệng công kích em, Harry vẫn không hề để ý, chỉ khi Draco xuất hiện trước mặt em, em mới thay đổi biểu cảm, nhưng lại theo hướng kỳ dị hơn.

Dù rằng những người không tham gia nghị luận cũng khá nhiều, nhưng theo cuộc thi Tam Pháp Thuật sắp tiến hành, những cuộc trò chuyện kiểu này dần giảm bớt.

Thân là trung tâm nghị luận, bốn tuyển thủ cũng thả lỏng không ít, an tâm hưởng thụ khoảng thời gian không phải học tập này.

Sau đó là những sự việc xảy ra đúng dòng thời gian nguyên bản, Harry mời Cho Chang làm bạn nhảy bị từ chối, qua loa mời cặp chị em song sinh, mà Hermione trở thành bạn nhay của Krum, làm kinh ngạc toàn trường.

Tuy nhiên đã có vài việc thay đổi, Ron cùng Hermione không hề cãi nhau, nam sinh hòa hoa Hufflepuff cũng không bỏ mạng trong Tam Pháp Thuật.

Cứ thế, năm học thứ tư của Harry kết thúc.

HẾT CHƯƠNG 9

[HP] Lưu Luyến Ngàn Năm – PN3


EDITOR + BETA: ALISIA

-o0o-

Một điều hoàn toàn đúng là nhiều năm sau, những đứa trẻ ngày nào đã lớn lên và có gia đình riêng. Khi đó Harry và những người khác thích ở nhà hơn là ở trường. Bọn họ có nhiều thời gian để ở cạnh người thân của mình hơn. Harry và Snape đã dành phần lớn cuộc đời của họ cho Hogwarts, và bây giờ họ ở nhà, thỉnh thoảng ra ngoài sân phơi nắng, sau đó ngồi lại với nhau cùng đọc một cuốn sách hoặc ngắm cảnh vật ngoài sân.

Bọn họ đã gần hai trăm tuổi. Sau một thời tuổi trẻ điên cuồng, họ luôn hy vọng cuối đời có thể bình thản ấm áp. Ngay cả Snape cũng rời xa nồi quặng, và dành nhiều thời gian hơn ở cạnh Harry.

Godric cũng không muốn đi mạo hiểm nữa và bốn vị đầu sỏ trở lại trang viên Slytherin.

Mặc dù những đứa trẻ không ở đó, nhưng bốn người cộng với Harry và Severus làm cho trang viên cũng không có vẻ quạnh quẽ. Bất chấp Salazar và những người khác là những bậc thầy lạnh lùng, thì vẫn có một Godric vui vẻ yêu đời mà. Trang viên Slytherin vẫn vô cùng náo nhiệt nha.

Vào đêm Giáng sinh, trang viên Slytherin chào đón một đám người. Bọn nhỏ của Harry và Severus trở về, Hermione và Draco, Ron và Zabini cũng đến cùng với gia đình mình. Gia tinh trong nhà bận rộn. Khi Harry, Helga và Hermione vào bếp, chúng nó vô cùng hoảng sợ vì nghĩ là chúng vô trách nhiệm, nhưng đã bị Harry ngăn lại. Harry luôn có cách đối xử riêng với gia tinh trong nhà, và gia tinh ở đây đã được chủ nhân chiếu cố hơn bao giờ hết, điều này khiến Hermione vô cùng hài lòng. Bọn nhỏ kể lại cho mấy ông già những gì họ chứng kiến gần đây, trong khi Severus và Salazar, hai người không tham gia trò chuyện thì đọc sách. Chẳng mấy chốc, bọn cú mang đến những lá thư lộn xộn.

Harry và Severus làm việc ở Hogwarts trong nhiều năm. Đặc biệt là Harry, không chỉ làm giáo sư, thậm chí sau này cậu còn trở thành hiệu trưởng. Cậu luôn được học trò yêu mến. Mặc dù những đứa trẻ đã tốt nghiệp nhiều năm rồi, chúng vẫn không quên gửi lời thăm hỏi đến giáo sư của mình trong dịp lễ tết.

Sau khi trở thành nữ bộ trưởng đầu tiên của Bộ Pháp thuật, Hermione bắt đầu giới thiệu công nghệ Muggle, kết hợp với tình hình thế giới phù thủy tiến hành cải cách thế giới phù thủy. Phải mất hai mươi năm để tạo ra một thế giới phù thủy hoàn toàn mới, ngay cả khi cô đã nghỉ hưu nhiều năm, nhưng dân chúng vẫn nhớ đến vị bộ trưởng này lắm. Những người còn lại là những người bạn mà Salazar và những người khác gặp nhau trong những cuộc phiêu lưu của họ. Mặc dù một số người chỉ đi cùng nhau một thời gian, nhưng thời gian vẫn không thể cản trở tình bạn của họ.

Thư tín mỗi ngày thường đến muộn. Những người trẻ tuổi không muốn quấy rầy buổi sáng của người người già. Bọn họ muốn các lão nhân này được nghỉ ngơi nhiều hơn, hoặc dành thời gian hưởng thụ bữa sáng mỹ vị. Cho nên không biết từ khi nào, mọi người đều ăn ý gửi thư đến muộn một chút.

Gia tinh sắp xếp các loại thư từ. Salazar rút ra một số bức thư quan trọng. Trong đó có một bức thư có bìa màu đen. Tấm da dê bên trong không có bất kỳ chữ viết nào, nhưng nhiều người trong nhà biết lá thư này đến từ đâu. Gửi kèm bức thư kia là một ít vật phẩm hắc ám. Đây là sản phẩm đến từ hẻm Knockturn.

Ngay sau khi Harry mở ra trang viên Slytherin, có người tìm đến cửa. Bọn họ tự xưng là hậu duệ của gia tộc Slytherin, hơn nữa con đưa ra bằng chứng. Bọn họ không phải muốn trở về gia tộc mà là cảm thấy trang viên Slytherin bất thường nên đến xem thử.

Phù thủy thường nói sử dụng quá mức pháp thuật hắc ám sẽ tự hại thân, không thể sống thọ. Thực thế luôn có phương pháp riêng, không phải tất cả phù thủy hắc ám đều dùng pháp thuật hắc ám để hại người. Rất nhiều thời điểm, bạch phù thủy cũng không phải là người tốt. Trong 1000 năm, các thành viên còn lại của nhà Slytherin chỉ thay đổi hết bốn thế hệ mà thôi. Lời nói và hành động của bọn họ còn giữ nhiều nét của ngàn năm trước, làm Harry nhớ tới không khí của trang viên Slytherin nhiều năm về trước. Hồi trước sau khi các tộc nhân rời khỏi trang viên Slytherin, họ đến một ngôi làng có nhiều phù thủy hắc ám sinh sống. Bởi vì pháp thuật hắc ám của họ cường đại, cho nên họ dễ dàng chiếm được sự tôn kính của nhóm phù thủy nơi ấy, sau đó họ trở thành quản lý của nơi đó.

Thời gian thay đổi, địa vị của các phù thủy hắc ám bị giảm xuống, nhiều pháp sư đã rời khỏi, một số người ở lại cũng bình yên đón chờ cái chết của tuổi già. Diện tích của ngôi làng ngày càng nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn chưa tới 50 người.

Khi hẻm Xéo xuất hiện, họ vẫn giữ thái độ quan sát. Rồi nó cũng thay thế Hogsmeade, trở thành nơi giao thương của phù thủy. Lúc đó mấy tộc trưởng gia tộc khác tìm bọn họ, cùng bọn họ ký kết khế ước. Hẻm Xéo sẽ không đe dọa sự tồn tại của hẻm Knockturn và ngược lại. Đây là lý do vì sao, ngay cả khi Bộ Pháp thuật xuất hiện, ngay cả khi Bộ Pháp thuật quản lý toàn bộ thế giới phù thủy cũng không gây ra sóng gió gì tới hẻm Knockturn cả. Sau đó, một số phù thủy hắc ám độc ác, một số phù thủy bị mê hoặc bởi ma thuật hắc ám nhưng bị gia đình cấm sử dụng tập trung ở Knockturn, chiếm giữ phần lớn con hẻm này làm, cho hậu nhân Slytherin và các cư dân còn lại trong hẻm sống ẩn cư phía sau. Nhưng cho dù thế nào tất cả các pháp sư muốn ở đây đều phải tuân theo một quy tắc đó là, cho dù họ hoành hành ở đây như thế nào, họ cũng không thể tìm phù thủy ở hẻm Xéo gây chuyện. Tuy nhiên, nếu có một con “cừu” nào đó bị lạc vào hẻm Knockturn thì cái này không thuộc phạm vi quản lý của tộc nhân Slytherin nhé.

Trước đây từng có những phù thủy hắc ám ảo tưởng, không sợ chết, chạy đến hẻm Xéo bắt cóc những phù thủy nhỏ để lấy nội tạng, nhưng những người này vừa đưa bọn trẻ vào đến hẻm Knockturn đều về gặp Merlin cả.

Ngay cả Voldemort cũng không biết rằng Knockurn có những hạn chế như vậy. Năm đó cả khi hắn ta ở thời kỳ cường thịnh nhất, hắn có ý muốn chiếm Knockurn là của riêng cũng không thành công. Harry ngẫm nghĩ cảm thấy thật buồn cười.

Người đứng sau quản lý chính là tộc nhân chính thống của Slytherin, cái tên không biết đã bị lẫn lộn biết bao nhiêu máu rồi lại muốn thuần huyết bọn họ quy thuận? Sau khi tộc nhân xác thực huy hiệu tộc trưởng của Harry là đồ thật, trang viên cũng chấp nhận Harry, cho nên họ không nảy sinh địch ý. Chỉ là bọn họ không muốn trở về gia tộc, mặc dù họ được sinh ra ở nơi này. Họ thà rằng trang viên này không bao giờ được mở hơn là rơi vào tay người nước ngoài. Sau đó họ bị sốc khi Salazar còn sống, bọn họ vô cùng khiếp sợ. Đó là lý do vì sao Harry cùng đám người nọ thường xuyên thư từ qua lại.

Đối với họ, Salazar Slytherin là tộc trưởng không thể thay thế trong trái tim họ.

Con gái út của Ron thậm chí đã kết hôn và bước vào chân vào hẻm Knockturn trở thành một phu nhân Slytherin. Khi Ron nghĩ về điều này, cậu không ngừng run rẩy khóe miệng. Cậu không hiểu tại sao con gái mình lại thích pháp thuật hắc ám.

Đợi tới khi gia tinh đem thư và quà tặng dọn dẹp ổn thỏa, mọi người cùng nháo một trận, Harry chỉ huy các gia tinh trong nhà đem bữa tối lên. Trang viên Slytherin vô cùng náo nhiệt. Harry dành thời gian để hỏi về tình hình gần đây của bọn nhỏ, và sau đó vì một ít việc nhỏ mà cười vui vẻ.

“Salazar, tôi có tóc bạc rồi!” Tại bàn ăn, Godric đột nhiên thốt lên một cách ngạc nhiên, ông nắm tóc mình vui vẻ nói.

Con dao của Salazar ngừng lại, rồi tiếp tục động tác trước đó: “Ừ.” Ông nhẹ nhàng trả lời.

“Nhưng chỉ có một sợi thôi.” Godric đau khổ nói, ông nắm sợi tóc trắng duy nhất mà ông vất vả tìm được trong một mớ tóc vàng.

Lúc trước Godric để tóc ngắn. Nhưng để mau chóng tìm được tóc bạc, ông liền để tóc dài, mỗi ngày rảnh rỗi sẽ tìm tóc bạc.

“Đây là một khởi đầu tốt, thưa ngài.” Dumbledore trong bức tranh vui vẻ nói với ông.

Sau khi ông lão này sang Đức không lâu, khi Harry mở ra trang viên Slytherin, ông đã mang theo một ông già khác trở về. Rồi năm mươi năm sau đó, bọn họ đã đi nhiều nơi, nói rằng bọn họ muốn hoàn thành giấc mơ hồi trẻ của mình. Năm mươi năm sau nữa, bọn họ trở lại trang viên Slytherin. Harry và những người khác đã tổ chức sinh nhật lần thứ 200 cho họ. Họ ở lại trang viên Slytherin từ đó. Một buổi sáng, Harry thấy bọn họ không xuống ăn sáng nên đi gõ cửa. Nhưng không ai trả lời.

Vì lo lắng, Harry mở cửa.

Hai ông già nằm ngủ yên bình trên giường, trên mặt mang theo nét cười ôn hòa. Cái chết không làm bọn họ sợ hãi.

Nhiều người đã đến dự đám tang của cụ Dumbledore, nhưng chỉ một số ít người biết có một ông già khác đã được hỏa táng cùng ông và đã nằm lại yên bình với ông tại Hogwarts.

Họ vẫn ở độ trung niên khi họ rời đi, nhưng tóc họ đã bạc trắng.

Điều tốt nhất trong cuộc sống sau khi trải qua sóng to gió lớn, là cùng nhau nhìn thấy tóc đen ngả màu bạc, cùng nhau an hưởng thời gian cuối cùng.

Godric từ đó sinh ra chấp nhất với mái tóc bạc này.

Ông nói năm đó khi ông tự tay hủy hoại Gryffindor, nhiều người đã nguyền rủa ông sẽ không được hạnh phúc, vì vậy ông phải để những người đó nhìn ông già đi với người ông yêu. Salazar cũng không ngăn ông lại. Ma lực của bọn họ cực lớn, dù không cố ý duy trì, thì khuôn mặt của họ vẫn có thể ở độ tuổi năm mươi. Họ đã sống qua hai trăm năm và bọn họ sẽ còn cùng nhau đi qua nhiều năm nữa. Salazar và Godric đã trải qua rất nhiều, người ngoài không bao giờ có thể tưởng tượng rằng một người thờ ơ, một người ấm áp hào phóng, và tại sao hai người cực đoan có thể cùng một chỗ, ngay cả học trò của họ cũng không hiểu được.

Salazar không thích ồn ào, nhưng ông đã để Godric làm phiền ông gần hai trăm năm – kể từ khi họ gặp nhau ở tuổi mười lăm, Godric chưa bao giờ ngừng quấy rối và quấy rối Salazar. Salazar là người có tâm tư, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ theo Godric xúc động.

Tình cảm của bọn họ không bao giờ khoa trương cũng như đi theo lời khuyên của người khác, tranh cãi ầm ĩ là chuyện của bọn họ, ấm áp là chuyện của bọn họ. Ngay cả Harry, người con trai mà họ cùng chọn, cũng chỉ có thể là khán giả mà thôi. Họ không có con cháu, ngoại trừ Rowena và Helga, hầu như không ai có thể chen chân vào giữa bọn họ.

Godric ồn ào hy vọng cái chết từ một trăm năm trước, ông muốn cái chết sẽ đến sớm, điều này trong mắt người ngoài thật khó hiểu. Nhiều người hy vọng sẽ bay khỏi tử vong, nhưng Godric lại cả ngày nghĩ về việc chào đón cái chết.

Chỉ có Harry và những người khác biết rằng họ đã trải qua quá nhiều sóng to gió lớn, niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc đau đớn, họ đều đã trải qua điều đó. Nó giống như một bông hoa nở rộ suốt một mùa, luôn bình tĩnh chờ đợi tàn úa. Đối với Godric và Salazar, họ đã trải qua mọi thứ cùng nhau và họ chỉ chưa chào đón cái chết cùng nhau thôi.

Harry chợt nhớ rất lâu trước kia, khi cậu còn là học trò năm nhất tại Hogwarts. Vào ngày hôm đó, cậu ngồi trên giường bệnh và nghe Dumbledore nói rằng Nicolas đã phá hủy Hòn đá phù thủy. Cậu rất ngạc nhiên vì nó đại diện cho việc cụ Nicolas sắp chết. Vào thời điểm đó, Dumbledore đã nói thế này: ‘Đối với một người trẻ tuổi như con, thầy chắc hẳn điều đó thật khó tin, nhưng đối với Nicolas nó thực ra cũng giống như đi ngủ sau một ngày dài, rất dài.’

Lúc đó cậu không hiểu, cảm thấy những lời của Dumbledore quá khó hình dung.

Hôm nay, nhiều năm sau, cậu nghĩ cuối cùng cũng hiểu những lời nói mà ngày đó không thể hình dung ra được.

Cái chết cũng chỉ là mở đầu cho một cuộc phiêu lưu vĩ đại khác.

Salazar và Godric đã cùng nhau trả qua nhiều cuộc phiêu lưu, nhưng chưa ai trong họ thật sự có một “cuộc phiêu lưu tử vong”.

Godric háo hức hy vọng rằng ngày này sẽ đến.

“Chà, tôi sẽ đợi cho đến một ngày nó hoàn toàn bạc trắng.” Godric nhìn vào tóc anh và thề son sắc.

Mọi người phá lên cười.

Godric dường như đã bỏ quên một điều. Ông nghĩ rằng tóc của cụ Dumbledore bắt đầu bạc khi cụ ta hơn một trăm tuổi, nhưng cụ ấy cũng phải đợi đến khi hai trăm tuổi mới chết. Mà pháp lực của Godric cường đại hơn cụ Dumbledore nhiều lần. Phỏng chừng còn phải chờ thật lâu nữa.

Salazar thong thả nuốt xuống thức ăn, cả bàn ăn chỉ có ông không cười, thậm chí ngay cả Severus khoé môi cũng cong lên, ông thản nhiên nói: “Cùng nhau chờ.”

Khuỷu tay Harry chọt chọt Severus.

“Sev, anh muốn em để tóc dài không?” Cậu tỏ vẻ nếu như vậy thì có thể nhìn thấy khi nào cậu có tóc bạc. Lúc đầu Harry nuôi tóc dài, nhưng vì Collis luôn thích nắm tóc của cậu khi nhóc còn nhỏ. Severus đã lén Collis cắt ngắn tóc của Harry, cho nên Harry đã để tóc ngắn cho tới bây giờ.

Severus liếc cậu một cái.

“Đến lúc đó, em tự tìm.”

“Lúc đó không thèm nhờ anh đâu.” Harry nhe hàm răng trắng.

Trên bàn, Godric giật lấy thức ăn từ đĩa của Salazar, và Salazar không giận, còn đẩy phần còn lại cho Godric. Thấy Godric đang nhìn Salazar cười ngây ngô, tất cả mọi người hiểu ý mỉm cười.

Bọn họ hoàn toàn có lý do tin tưởng, trong cuộc sống sau này, hai người đó thật sự chậm rãi chờ cuộc phiêu lưu của họ.

Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, nhưng không biết đến khi nào màu tuyết đẹp đẽ này mới nhuộm thành màu tóc mà Godric muốn.

Chúng ta cùng nhau chờ đợi, chờ tóc đen hóa thành tóc trắng, chờ đợi một cuộc phiêu lưu mới.

HẾT PN3

[HP] Lưu Luyến Ngàn Năm – PN2: Mấy Đứa Nhỏ Nhà Potter


EDITOR + BETA: ALISIA

-o0o-

Khi phân loại, Collis thuận lợi được phân vào Gryffindor. Nhưng mà bản thân nhóc rất thất vọng. Nhóc vẫn luôn muốn vào nhà Slytherin cùng với anh trai. Nhưng mà nghe nói baba đã uy hiếp mũ phân loại, khiến nó không dám cho nhóc vào Slytherin.

Cuối cùng, nhóc buồn bã quay đầu, vừa bước về phía bàn dài Gryffindor vừa nhìn về phía anh trai. Severus ngồi trên bàn giáo viên cảm thấy nhẹ nhõm.

“Collis cũng đâu phải là người xấu, anh lo cái gì.” Harry cười nhạo chồng.

Vài năm sau khi Collis trưởng thành, Harry trở thành giáo viên, vì Godric và những người khác nghỉ hưu. Harry “đá” Snape trở lại vị trí giáo sư độc dược, trong khi y chỉ mới đứng lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám được vài năm rồi “chiếm” lấy vị trí này.

Vì giáo sư Dumbledore sang Đức, giáo sư MCGonnagall thành công bước lên chức vụ hiệu trưởng. Do đó Harry trở thành chủ nhiệm của Gryffindor.

“Nhưng nếu để nó vào Slytherin, nó sẽ làm hư các học trò ở đó hết cho coi.” Snape bĩu môi.

“Có ai nói về con trai của mình như vậy không?” Harry liếc mắt nhìn Snape một cái.

“Tính tình nó như thế nào hẳn là em rất rõ ràng.” Snape ý tứ chính mình chỉ nói sự thật mà thôi.

“Hừ!” Harry phun khí rồi không thèm để ý tới chồng mình nữa.

Đêm đó Gryffindor tiến hành chọn lựa thủ tịch. Gryffindor khác với Slytherin. Slytherin tôn sùng sức mạnh. Còn Godric thì khuyến khích học sinh của mình dũng cảm đối đầu với mạo hiểm hoặc là một người nhiệt tình giúp đỡ người khác. Cho nên, Godric muốn dựa trên hai tiêu chí này để lựa chọn thủ tịch. Cho nên mặc dù lựa chọn thủ tịch phải là rất rất nghiêm túc, nhưng ở Gryffindor cũng có lúc phát sinh hiện tượng tranh cãi ầm ĩ. Cái này đại khái là một trong những nét đặc sắc riêng của học viện đi. 

Harry ngồi trên sô pha nhìn thủ tịch năm bảy chủ trì các trận đấu. Có nhiều việc không cần phải do chủ nhiệm phụ trách.

Một đám trẻ con tụ vào với nhau và phấn khích bầu ra thủ lĩnh của chúng. Sau một hồi chọn chọn lựa lựa, cũng tới lúc bầu thủ tịch năm nhất. Tuy rằng trong hệ thống phân viện hiện tại có chút thay đổi, nhưng không thể không nói ở Gryffindor phần lớn vẫn là phù thủy máu lai hoặc phù thủy gốc Muggle. Phù thủy mang dòng máu thuần chủng vì được giáo dục từ gia đình, cho nên chung quy không có được dũng cảm và nhiệt tình giống như ý của Godric.

Xem một đám nhóc mới 11 tuổi có thể quậy đến mức nào? Harry ngẫm nghĩ không biết nên vui hay buồn. Gryffindor không ủng hộ sức mạnh, họ thích những người dũng cảm táo bạo.

Lo lắng học trò năm nhất không biết nhiều bùa chú, cho nên thử thách ở năm nhất là thiết lập ở trong phòng sinh hoạt chung một ít cạm bẫy. Một số sinh vật huyền bí trong có vẻ đáng sợ nhưng thật sự rất hiền lành và vô hại được sử dụng. 

Phải biết rằng học trò năm bảy rất hợp với Hagrid, vì vậy những sinh vật pháp thuật được sử dụng trong kì tuyển chọn này được tài trợ bởi tình hữu nghị với Hagrid. Những gì mà bọn nhóc cần làm là vượt qua những sinh vật này hoặc là ở trong chúng nó một lúc, từ trên mấy sinh vật có bề ngoài dữ tợn này lấy được thứ gì đó.

Đây thật sự là một bài kiểm tra về sự can đảm của tụi nhỏ.

Một số học trò sinh ra ở Muggle hết sức sợ hãi khi thấy sự dữ tợn của đám sinh vật này. Đương nhiên cũng không thiếu một số đứa nhỏ tò mò. Chúng nhích từng bước tới đám sinh vật, một số thậm chí còn cúi xuống nhìn. Harry nhìn những đứa trẻ tò mò và mỉm cười.

Kỳ thật năm đó khi lần đầu đến Hogwarts, khi nhìn thấy các sinh vật thần kỳ này cùng với những cảnh tượng kỳ diệu xung quanh cậu cũng đã vô cùng tò mò. Cậu nhìn một đứa trẻ đến gần một con gấu trúc lửa và muốn lấy một cuốn sách ở dưới thân nó, nhưng đột nhiên móng vuốt của con gấu vươn ra làm nhóc không thể không thụt lùi lại cuối cùng bỏ cuộc, cậu mỉm cười nhẹ nhàng.

Năm đó cậu và Ron lúc vừa tới Hogwarts đúng là không sợ trời không sợ đất.

Mặc dù lần đầu đi mạo hiểm đã bị dọa chết khiếp, nhưng Harry khăng khăng cho là vì trước đó bọn họ trốn tránh người khác cho nên khi bất ngờ đối mặt với con chó ba đầu dữ tợn mới hoảng sợ. Ít nhất lần đối đầu với nó lúc sau, không phải mọi người đều không sợ hãi hay sao? Cậu cũng đã hát một bài hát ru cho người bạn “thân thiện” này không phải sao?

Một phù thủy nhỏ khi đối mặt với một con rắn chuông cũng phải từ bỏ nhiệm vụ sau 3 phút vì vẻ ngoài đáng sợ của nó. Harry nhìn lũ trẻ thách thức từng con từng con một nhưng cuối cùng bị đám sinh vật này làm sợ hãi và phải bỏ cuộc, lắc đầu bất đắc dĩ.

Cái này tính cái gì. Còn nhiều thứ đáng sợ hơn mà các trò chưa từng nhìn thấy đâu. Không phải Ron năm đó không sợ bất cứ cái gì, nhưng khi bị Snape dọa lại sợ tới mức mỗi lần đều nói lắp hay sao?  (Alisia: suy cho cùng Snape đáng sợ hơn cả đám sinh vật này).

Harry nhìn bọn nhỏ đang ở trước mặt, không khỏi cảm thấy chính mình trên người chúng.

Là loại tùy ý làm bậy, như ánh mặt trời sáng lạn. Mặc dù có nhiều đứa nhỏ bỏ cuộc, nhưng không phải không có đứa nhỏ chống chọi được đến cuối cùng.

Thủ tịch năm bảy nhìn thấy 5 đứa nhỏ chống đỡ được đến cuối cùng, không khỏi gật đầu hài lòng, nhưng không biết điều gì sẽ xảy ra khi bọn chúng đối diện với giáo sư Snape. (Alisia: nghe như thể giáo sư là sinh vật khủng bố nhất vậy. Thế mà Harry chinh phục được, quả là người dũng cảm luôn khiêu chiến mức độ cao nhất).    

“Có ai khác khiêu chiến nữa không?”

“Tôi!” Một cánh tay nhỏ giơ lên.

Ở Slytherin, việc giơ tay đột ngột như vậy có thể bị coi là không biết tự lượng sức mình. Ở Gryffindor, điều này thực sự rất dũng cảm khi dám khiêu chiến với bản thân, vì vậy một người nào đó giơ tay liền được những người khác vỗ tay nhiệt liệt – bất chấp thử thách sắp tới, bọn họ đều vỗ tay vô cùng nhiệt tình.

Collis đi về phía sinh vật pháp thuật đầu tiên với ánh mắt sáng ngời. Nhóc nhớ anh trai đang cần bộ lông của gấu trúc lửa để làm độc dược, nhưng đáng tiếc baba hạn chế cung cấp.

Vì vậy, tất cả mọi người ở Gryffindor đều nhìn thấy đôi mắt của Collis phát sáng, không có ý tốt tới gần con gấu có bộ mặt dữ tợn kia, thời điểm lúc nhóc lại gần không khỏi lạnh run thay cho Collis.

Thế nên là,..

“Ping…”

“Bùm…”

“Úi…”

“Xì…”

Nhìn Coliss nhanh chóng tiêu diệt tất cả các sinh vật ma thuật, ngay cả những học sinh năm trên cũng không thể nhìn màn “cướp đoạt” nhanh chóng này mà không khỏi co cổ.

Thật đáng sợ… Trò ấy không phải nên bị các sinh vật thần kỳ này dọa sợ hay sao? Cho dù đứng cạnh bọn sinh vật này cũng phải miễn cưỡng mỉm cười mới đúng?  Không phải là nên run rẩy khi đi lấy vật phẩm dưới sinh vật ma thuật mới phải chứ?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Rốt cuộc là ai đang dọa sợ ai?

Một đám động vật thật sự đáng thương, chờ khi Harry hồi phục tinh thần, Collis đã gần như quét sạch tất cả các dược liệu có thể sử dụng trên người của các sinh vật này.

Harry co rút khóe miệng.

Collis chắc chắn không sử dụng những tài liệu độc dược này, bởi vì nhóc con này được thừa hưởng bộ não của cha mình là kẻ thù của độc dược. Lúc bình tĩnh, Harry có thể thỉnh thoảng có thể tạo ra một số độc dược cao cấp. Nhưng Collis lại không được Merlin phù hộ như vậy. Nhóc hoàn toàn không có thiên phú. Nhóc không làm nổ vạc đã làm cho Severus cảm tạ Merlin rồi. Sự thông minh của nhóc hoàn toàn được sử dụng cho đùa dai. Khi điều chế độc dược, chỉ cần độc dược dùng để đùa dai thì nồi dược chắc chắn rất hoàn hảo, nhưng nếu dùng để nghiên cứu học thuật như baba thì quên nó đi. Cửa tầng hầm của Severus đã treo một cái bảng “Collis và cự quái cấm vào”.

Kleist là người duy nhất trong nhà được dùng tầng hầm một mình khi không có Severus. Nhóc này thừa hưởng tài năng của Severus. Thậm chí Severus còn cho nhóc đọc sách độc dược trung cấp. Cậu bé Collis có thể nhớ nhiều nguyên liệu độc dược hoàn toàn là vì anh trai. Nếu có tài liệu mà nhóc không dùng, ngẫm một cái là biết, mấy cái đó chắc chắn là lấy cho Kleist.

Harry lắc đầu.

“Collis.” Cậu ngăn lại đứa trẻ đang vô cùng vui vẻ ngược đãi đám sinh vật đáng thương này.

Ngày mai Hagrid chắc là sẽ tìm tới chỗ mình khóc lóc.

Những nhóc “cuties” này là trái tim của Hagrid. Thiếu đi một con có thể làm bác ấy đau như đứt từng đoạn ruột. Mà hiện giờ những sinh vật này hoặc đã bị mất một mảng lông, hoặc bị  rút một ít máu. Hagrid chỉ cần nhìn qua là có thể phát hiện ra ngay.

“Giáo sư.” Collis còn đang vui vẻ lập tức dừng lại.

“Quay về chỗ đi.” Harry nói.

Collis thu lại mấy thứ tốt vừa lấy được, ngoan ngoãn trở về với đội ngũ học trò năm nhất.

Những sinh vật đó mới đầu trông rất là ghê, nhưng sau khi bị Collis thu thập qua, bây giờ trông chúng thật buồn cười. 

Harry không nói gì, nhưng thủ tịch năm bảy lại hỏi có ai còn muốn… khiêu chiến nữa không.

Nhưng mà hiện giờ các sinh vật chật vật như vậy, phỏng chừng không thể tạo ra uy hiếp gì nữa rồi.

Cuối cùng, Collis thuận lợi ngồi lên vị trí thủ tịch năm nhất. Nguyên nhân là do cậu ấy quá can đảm, dám làm cho mấy sinh vật “đáng sợ” thành ra như vậy. Đương nhiên, tuy rằng sau này học tập, bọn họ sẽ biết mấy sinh vật này chỉ có vẻ ngoài mà thôi. Nhưng điều này cũng không thể thay đổi sự tôn trọng của họ dành cho Collis.

Ngày hôm sau, y như Harry suy đoán, Hagrid đã khóc trên bàn ăn, bác cho rằng các bảo bối của mình đã bị ngược đãi. Harry không chớp mắt nhìn chằm chằm món ăn đang nằm trên dĩa của mình. Một con cú bay từ bàn Gryffindor đến bàn Slytherin và đáp xuống ngay trước mặt thủ tịch năm nhất của Slytherin – Kleist.

“Nhóc con kia lại kiếm được cái gì vậy?” Severus cau mày khi nhìn thấy động tác của Collis.

“Những cái mà các bảo bối của Hagrid bị mất á.” Harry sờ sờ mũi trả lời.

“Cái tên cự quái này chắc chắn phải cho nó chép phạt.”

“Thôi nào, có khi nào anh phạt Collis mà Kleist không ra mặt giúp không, anh sẽ nhẫn tâm sao?”

Cho dù là bị phạt chép sách hay sửa sang tài liệu độc dược, cuối cùng thì Kleist cũng giúp đỡ em trai của mình. Mấy lần như vậy, Severus gần như đã mở một mắt nhắm một mắt làm ngơ với mấy hành vi của Collis, bởi vì nếu phạt tên nhóc này thì lại đau lòng cho đứa con lớn của mình.

“Đúng là thằng nhãi con.”

“Trẻ con thôi, nghịch ngợm một chút mới tốt.” Harry tự hỏi không biết có nên đưa cho con trai của mình bản đồ đạo tặc hay không “Năm nhất của em hồi đó, cũng không được như bây giờ.”

“Hừ.”

“Được rồi Sev, đừng quá nghiêm khắc với Collis. Kleist không cười nhiều chính là do bị anh ảnh hưởng đó.” Khi bọn họ giáo dục con cái, bọn họ đã có chủ ý để Kleist tự do thoải mái nhất, nhưng rõ ràng, Kleist đã bị Sev ảnh hưởng nhiều hơn. Ngoài lúc cùng em trai đùa dai thì phần lớn thời gian còn lại nhìn không ra bộ dáng trẻ con của nhóc. 

“Em muốn nó lật tung Hogwarts lên một lần hử?”

“Làm sao không được?” Harry cười ha ha. “Hogwarts cần một ít sức sống.”

Sau đó y như Severus đã đoán. Collis đã đem toàn bộ Hogwart nháo qua một lần. Cho dù là giáo sư hay học trò, cho dù đó là cư dân ở dưới hồ Đen hay cư dân bản địa của rừng Cấm, hầu hết đều bị đùa dai một lần.

Sau khi Fred và George nghe các chiến công vĩ đại của nhóc, họ đã viết thư khen ngợi nhóc một phen. Còn tuyên bố nếu cần trợ giúp thì cửa hàng đùa dai của họ sẽ hỗ trợ vô điều kiện. Điều này đã khiến Snape phải gửi một lá thư sấm rửa tội họ.

Nhưng đúng như Harry đoán, Hogwarts có một sức sống mới.

Sau khi nhận được thư của Harry, Godric cười toe toét nói: “Hogwarts như vậy thật là đầy phấn khởi không phải sao?”

Giống như khi Harry đã nói ở sân ga khi nhìn chuyến tàu rời khỏi.

Bọn nhỏ có con đường riêng của chúng, và chúng sẽ sáng tạo ra lịch sử của riêng mình.

Lâu đài này đã tồn tại hàng ngàn năm, vì tiếng cười và niềm vui của bọn nhỏ, nó sẽ tiếp tục viết nên ngàn năm lịch sử mới.

HẾT PN2

Design a site like this with WordPress.com
Get started