TRANSLATOR: YURI OZAKI
BETA: AKKI
-o0o-
BEPNG, BEPNG, BEPNG
“Urghh” Kenma rên rỉ, đánh bật cái đồng hồ báo thức ra, cố gắng tắt nó đi. Kenma quay lại để có thể nhìn thấy thời gian.
6:30 SÁNG
“Ôi chết tiệt”, Kenma lẩm bẩm, buổi tập buổi sáng bắt đầu lúc 7 giờ và cậu không muốn Kuroo cằn nhằn vì lại đến trễ lần thứ 100.
Kenma nhanh chóng ra khỏi giường và đi vào phòng tắm. Cậu đánh răng nhanh nhất có thể, tắm trong 10 phút và chuẩn bị thay-
Chờ đã.
Kenma từ từ đi về phòng tắm và thấy rằng cậu có một đôi tai mèo?! Rồi cậu thấy sau lưng: Một cái đuôi mèo dài và đầy lông.
“Cái quái gì …” Kenma tự hỏi mình, ngạc nhiên trước những gì nhìn thấy. Cậu cố gắng kéo kéo xem thử chiếc đuôi này có phải thật không, nhưng khi cậu làm vậy, Kenma hét lên, nhưng nó lại chỉ phát ra từ như một tiếng rít.
“Kenma, con yêu? Con sẽ đến muộn buổi tập nếu con còn chưa chịu xuống giường đó!” Mẹ của Kenma hét lên từ dưới lầu. Kenma hét lại “Con xuống ngay đây”.
Kenma thay đồng phục tập luyện, lấy túi của mình (và dĩ nhiên là PSP), và đi xuống cầu thang.
“Tạm biệt, con yêu! Chúc con một ngày tốt lành ở trường!” Mẹ Kenma hôn lên má cậu.
“Mhm, tạm biệt.” Cậu vẫy tay với mẹ, đi ra cửa.
• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •
Hiện tại, Kenma thường đi bộ với Kuroo trên đường đến trường, nhưng cậu không chắc mình có muốn Kuroo trông thấy cậu như thế này hay không. Vì vậy, Kenma không tới địa điểm hội ngộ thông thường của họ mà đi thẳng đến trường, cố gắng tránh càng nhiều người càng tốt.
Tôi đoán may mắn đã không đứng về phía Kenma hôm nay vì Kuroo đã phát hiện ra cậu.
“K-Kenma?” Kuroo hỏi khi đi về phía cậu.
Ôi không, chết tiệt.
“Ừm … N-Này, Kuro,” Kenma ngại ngùng chào anh.
“Tại sao em lại có tai và đuôi mèo?” Kuroo hỏi, cảm thấy vô cùng hoang mang trước cái tai và đuôi mèo không bình thường.
“Em không biết, Kuro. Nó đã như này từ khi em mới tỉnh dậy.” Kenma trả lời, giọng đầy bối rối.
Ôi chúa ơi, Kenma trông thật đáng yêu. Thằng bé sẽ cướp đi mạng sống của mình vào ngày hôm nay mất. Kuroo nghĩ.
Kuroo nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Kenma, đây rõ ràng là một sự kết hợp hoàn hảo với bộ đồng phục bóng chuyền của cậu!
Chết tiệt, mình muốn hét to lên điều đó. Kuroo hốt hoảng, nhưng rồi anh thấy một nụ cười nhỏ trên khuôn mặt của Kenma. Kuroo nắm tay cậu và họ đến phòng tập thể dục khi tay trong tay.
• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •
Khi cả hai bước vào phòng tập thể dục, mọi người dừng lại toàn bộ những hành động đang làm chỉ để nhìn họ. Nhưng khi mắt họ chuyển qua Kenma, mọi người đều há hốc mồm.
“KENMA-SAN! TẠI SAO CÓ TAI VÀ MỘT ĐUÔI MÈO? EM KHÔNG NÓI NÓ TỆ, NÓ NHÌN THẬT ĐÁNG YÊU, NHƯNG KHÔNG BẰNG YAKU-SAN, TẤT NHIÊN RỒI!” Lev kêu lên khi chạy về phía Kenma, nhưng Kuroo đã bảo vệ Kenma khỏi con Titan khổng lồ này.
“Kenma nói nó đã như vậy từ khi em ấy thức dậy, không ai biết” Kuroo nhún vai, trả lời câu hỏi của Lev.
“Ôi, được rồi!” Sau đó Lev chạy tới chỗ cậu bạn trai đang đỏ mặt của mình, Yaku.
“Dù sao đi nữa … HÃY TRỞ LẠI LUYỆN TẬP ĐI!” Kuroo vỗ tay, theo sau là một loạt câu trả lời ‘Vâng, đội trưởng’ và họ bắt đầu luyện tập buổi sáng.
• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •
Khoảng một tiếng rưỡi sau, khi mọi người đang dọn dẹp phòng tập thể dục: Vài người thuộc năm nhất lau sàn, Lev và Yaku nhặt bóng, Kai và Kuroo đang dọn dẹp lưới xuống, và Kenma chỉ ngồi ở một góc chơi PSP của mình .
Kenma hoàn toàn không nhận thấy Taketora đang lén lút theo dõi cậu.
Đột nhiên, Kenma cảm thấy một bàn tay đang vuốt ve đôi tai mèo của mình.
“C-cậu đang làm gì vậy, Tora?” Kenma cố gắng xoay sở để thoát ra, bởi vì ôi, cảm giác thật tuyệt.
“Tớ chỉ muốn thấy đôi tai của cậu sẽ phản ứng như nào” Taketora nhún vai, tiếp tục vuốt ve tai cậu. Giờ thì mọi người đã dừng lại những gì đang làm, bắt đầu lê bước về phía họ.
“Tớ c-có thể không?” Inuoka khẽ hỏi.
Không, xin đừng.
“Chắc chắn rồi!” Taketora kêu lên trước khi Kenma có thể phàn nàn.
Bây giờ Kenma được một đôi tay đang vuốt ve tai cậu khiến cậu không thể khống chế được những âm thanh phát ra từ miệng mình.
“Prrrrrrr … mrm … Prrrrrrrrr”
Mọi người chỉ dừng lại khi họ nghe thấy âm thanh phát ra từ miệng Kenma lần thứ hai.
“C-Có phải, Kenma-san đang kêu không?!” Lev kêu lên.
Kenma đỏ mặt bởi tất cả sự chú ý mà cậu đang nhận được, cậu cố gắng cuộn tròn lại và nỗ lực khiến mình trông nhỏ hơn. Sau đó cậu ngẩng đầu nhìn lên một chút để thấy Kuroo nhìn chằm chằm vào mình với sự ngạc nhiên, mặt Kenma còn đỏ hơn trước. Kuroo bước đến gần cậu và Kenma đã nghĩ rằng anh sẽ cứu cậu thoát khỏi sự bối rối của mình nhưng đoán xem? Anh lại bắt đầu vuốt tóc Kenma.
“Mmn …” Kenma khẽ rên lên khi đầu cậu đang bị xoa tới rối tung.
“Em thích vậy sao, mèo con?” Kuroo hỏi, nụ cười nham nhở treo trên mặt. Trong khi Kenma chỉ có thể mew mew đáp lại.
“Awww, Kenma thật dễ thương,” Một người nào đó đã thì thầm như vậy ở phía sau, và bất cứ ai cũng sẽ không sống được thêm một ngày nào nữa khi Kenma tỉnh táo lại.
Sau đó Kenma định thần lại và gạt tay Kuroo ra, nhưng không phải là sau câu ‘Xin lỗi’, cậu không muốn Kuroo nghĩ rằng mình không thích điều đó. (Cậu thực sự, thực sự rất thích.)
Mặt Kenma đỏ bừng, cậu đi nhanh nhất có thể về phía phòng câu lạc bộ.
Cái quái gì thế, Kenma! Tại sao mày lại thích điều đó?! Kenma thất vọng nghĩ, đổi sang đồng phục học sinh của mình.
Cậu ra khỏi phòng câu lạc bộ và thấy mọi người đang thì thầm về điều gì đó, không cần phải có một thiên tài để hiểu những gì đang được đề cập tới.
Taketora nở nụ cười xấu xa khi Kenma quay lại, rình rập về phía Kenma. Và rất may là Kuroo đã đến giải cứu ngay lập tức!
Kuroo đứng chắn phía trước Kenma. “Em ấy thực sự không muốn bất kỳ ai trong số mấy cậu chạm vào, nên dừng lại đi.”
Nói theo cách khác thì nó mang nghĩa: “Kenma là của tôi và nếu cậu chạm vào em ấy, tôi sẽ xé xác cậu”
Mọi người vội vã chạy đến lớp học của họ ngay sau đó.
(Có thể nói, phần còn lại trong ngày này, Kenma đã trải qua cái gọi là ngày tồi tệ nhất cuộc đời mình)
• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •
Sau buổi tập luyện buổi chiều như thường lệ, Kenma đang đợi Kuroo khóa phòng câu lạc bộ để họ có thể đi bộ về nhà cùng nhau.
“Hôm nay đúng là một cơn ác mộng”, Kenma giận dữ, kiệt sức vì tất cả mọi người đều muốn vuốt ve cậu.
“Chà, em trông quá đáng yêu, nên thật không bất ngờ gì khi mọi người để ý tới,” Kuroo nói, cười toe toét với ráng hồng trên má.
“Em-uh, cảm ơn, em đoán.” Kenma trả lời, mặt hơi ửng đỏ, rút PSP ra để đánh lạc hướng bản thân.
“Em có muốn đến nhà tôi không, Mèo con?” Kuroo hỏi khi họ về nhà.
“Chắc chắn rồi,” Kenma lẩm bẩm trả lời, tập trung vào việc đánh bại Nargacuga trên Monster Hunter.
• ┈┈ ┈ ┈ ┈┈ •
Khi họ đến nhà Kuroo, Kenma lập tức ngồi phịch lên chiếc ghế dài của mình vì cậu đã hoàn toàn kiệt sức bởi những gì xảy ra hôm nay.
Kuroo cười thầm, ngồi cạnh cậu. Kenma lại gần và cuộn tròn mình lại, rúc vào ngực Kuroo.
Mình đoán bây giờ em ấy đã có một ít tập tính của một con mèo. Kuroo nghĩ, cười mỉm.
Kuroo bắt đầu mân mê cái đuôi của Kenma. Kenma kêu lên nhưng rồi đột nhiên thư giãn và bắt đầu rú lên
“Ohoho, mèo con có thích không?” Kuroo hỏi với nụ cười vẫn giữ nguyên trên mặt.
“Nyan ~” Kenma trả lời nhưng, ngay lập tức che miệng lại. Mặt cậu đỏ bừng, đỏ y chang một trái cà chua.
Kuroo đỏ mặt vì, trời ơi, đó là âm thanh dễ thương nhất anh từng nghe.
“Kenmaaaaa, em sẽ giết tôi,” Kuroo rên rỉ, vùi đầu vào tóc Kenma.
“Không phải lỗi của em.” Cậu trả lời thẳng thừng. Kuroo tiếp tục than vãn cho đến khi điện thoại của Kenma ngắt ngang.
Shouyou: Omggg, Kenma! CẬU NHÌN THẬT DỄ THƯƠNG, CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA VẬY? TẠI SAO CẬU LẠI THÀNH MỘT CON MÈO?! ( ̄ω ̄;)
đính kèm
Bạn: Tớ không biết, Shouyou. Dù sao thì, làm thế nào mà cậu có được bức hình đó?
Shouyou: Ohhh, Kuroo đã chia sẻ nó trên Instagram của mình, cậu không thấy nó sao?! (・ _ ・)
Bạn: Không … Tớ nhất định sẽ giết anh ta.
Shouyou: Khôngggg, đừng giết anh ấy! Cậu trông dễ thương thật mà! (╥﹏╥)
Bạn: Được rồi … Hẹn gặp lại, Shouyou. Kuroo lại đang cằn nhằn tớ rồi.
Shouyou: Được rồi! Chúc vui vẻ! 😉
Kenma đỏ bừng mặt trước tin nhắn cuối cùng, bắt đầu vào trang Instagram của Kuroo để xem có bao nhiêu lượt thích bức hình của cậu.
571 lượt thích
Bình luận:
Brokuto: OH MY GOD BROOO, KENMA TRÔNG THẬT ĐÁNG YÊU?!
: Kenma, tôi không biết cậu có thể cosplay đó. Nhìn ổn lắm.
(Mình không phải cosplay nhưng không sao, Kenma nghĩ)
Kubro: Brokuto IKR?! SAO TRÔNG CẬU CÓ THỂ ĐÁNG YÊU NHƯ VẬY, CẬU ĐANG LẤY ĐI MẠNG SỐNG CỦA TÔI. (ΦωΦ)
(Tất nhiên, Kenma đỏ mặt vì điều đó)
Kenma không thực sự thích được chú ý, nhưng vì đó là Kuroo nên cậu sẽ bỏ qua.
“Kuro, tại sao anh lại đăng ảnh của em trên Instagram,” Kenma hỏi
Kuroo nhún vai, “Anh không biết, em trông rất dễ thương!”
“Chà, anh dễ thương hơn…” Kenma thì thầm, vô cùng lặng lẽ, nhưng dĩ nhiên, Kuroo vẫn nghe thấy!
“Awww, Mèo con nghĩ anh dễ thương sao? Anh thật hãnh diện!” Kuroo dỗ dành, vuốt tóc Kenma.
Kenma thở dài, nhưng vẫn để Kuroo vùi đầu vào tóc mình, họ chỉ lặng lẽ ngồi ở đó cho đến khi Kenma ngáp một cái.
“Oh, Mèo con? Em mệt sao.” Kuroo hỏi.
“Mhm,” Kenma ngân nga trả lời. Kuroo không nói, lại bắt đầu vuốt ve tai cậu lần nữa. Kenma rên rỉ hài lòng, ngủ thiếp đi với một nụ cười trên môi.
HẾT