[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 76


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Bởi vì cả hai đời Chúa tể Hắc ám đều đang…..khụ khụ có thai, cho nên Anh quốc khoảng thời gian này khá yên tĩnh.

Riddle cho nhóm thuộc hạ của mình mỗi ngày đăng vài thứ công cụ tiện ích của Muggle lên《Nhật Báo Tiên Tri》, để nhóm phù thuỷ hiểu biết thêm một chút.

Mấy thứ tin tức này vừa được đăng đã làm rất nhiều phù thuỷ hoảng sợ. Không phải Chúa tể Hắc ám ghét nhất là Muggle, muốn giết sạch Muggle sao, như thế nào đột nhiên lại….Nhưng mà, mấy thứ này của Muggle xài tốt ấy chứ.

Vì Chúa tể Hắc ám thỉnh thoảng đưa tin về vài thứ đồ của Muggle, nên hình tượng của anh trong lòng chúng phù thuỷ cũng dần tốt lên theo thời gian. Nhóm quý tộc Tử thần Thực tử còn vì chuyện này mà nói chuyện ngày càng tự tin. Ai biểu thủ lĩnh của bọn họ có dung mạo hoàn mỹ, ma lực cường đại, đầu óc nhạy bén làm chi, Dumbledore có lẽ hơn ở vài phương diện, nhưng nếu nói về dung mạo, cụ ta chắc chắc không so được, chưa kể…….phẩm vị của Dumbledore độc đáo vô cùng.

Chuỗi sự việc này khiến vài phù thuỷ máu lai bắt đầu suy nghĩ lại. Chúa tể Hắc ám ưu nhã tuấn mỹ vẫn luôn đi trên con đường xem dân như con, với Dumbeldore luôn cho rằng cần phải bảo vệ Muggle, rốt cuộc nên chọn ai, họ vẫn đang phân vân.

Dumbledore vô cùng khó hiểu với mớ thi thố này của Riddle. Này, hình như đây là một người hoàn toàn khác mà, thật sự là Tom Riddle căm thù Muggle kia sao?

Kỳ nghỉ kết thúc, Salazar lợi dụng đặc quyền mang Ansel về Hogwarts, đang dựa vào lòng hắn mơ màng ngủ.

Trên ghế sofa, Salazar vươn tay nhéo nhéo mũi nhỏ của Ansel, nhìn bộ dạng gấu nhỏ của y, trong lòng nổi hứng muốn trêu chọc “Ansel, buồn ngủ lắm sao?”

“Hả?” Này không phải đang nói vô nghĩa à! Tối hôm qua làm năm lần, đã thế sáng này còn không màng đến tâm trạng của y, cứ thế tròng quần áo vào rồi bế y đến Hogwarts, có thể không buồn ngủ hả!

Salazar bật cười, nhìn Ansel không muốn phản ứng mình, đành bất đắc dĩ nhún vai, ôm Ansel đặt lên giường “Ngủ đi, chờ khi nào đến bữa tối ta gọi em.”

“Đừng gọi, em không muốn ăn….” Hiện tại y chỉ muốn ngủ một giấc đến bình minh hôm sau.

Salazar nhướng mày, nhìn Ansel đã co thành một cục, trong lòng đột nhiên sinh ra chút áy náy. Nếu không phải hắn….khụ khụ…..Ansel cũng không mệt đến thế, ngay cả ăn tối cũng không muốn ăn.

“Ừ, được, ngủ ngon.”

Salazar vừa định đứng dậy rời đi, lại bị Ansel kéo kéo áo, nửa mặt nhỏ giấu trong chăn, giọng nói có chút ngốc ngốc “Lão sư bồi em đi…”

Salazar có chút kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo đề nghị của Ansel, cởi áo choàng chui vào ổ chăn ôm Ansel “Bây giờ có thể ngủ rồi chứ?”

“Ừm!” Ansel mỹ mãn cọ cọ ngực Salazar, sau đó thoải mái thở một hơi “Có gối ôm vẫn là thoải mái nhất!”

Khoé miệng Salazar giật giật, mời mọc hắn như vậy, chỉ vì muốn kiếm một cái gối ôm miễn phí?! Bây giờ hắn hối hận rồi, không làm gối ôm nữa được không?

Nhưng mà, đến khi Salazar nhìn thấy gương mặt mơ ngủ của Ansel, lại bất đắc dĩ bật cười. Gối ôm miễn phí thì gối ôm miễn phí vậy, dù sao hắn cũng chẳng thiệt thòi gì.

Bữa tối kết thúc, Salazar đứng dậy, sau khi ếm cho Ansel một bùa hôn mê liền rời khỏi phòng. Đến trước chỗ có khắc hình rắn, mở miệng [Mở ra]

Xà ngữ khiến người khác sợ hãi vọt ra từ miệng Salazar, cùng với giọng nói của hắn, rắn nhỏ vốn chỉ là hoa văn chậm rãi nhúc nhích, một mật đạo không biết dẫn đến đâu xuất hiện trước mặt Salazar.

Salazar vung tay giải quyết mớ bụi bặm bên trong, trong mắt xuất hiện vài tia suy tư, nhấc chân bước vào.

Như trùng với nhịp bước chân của Salazar, mật đạo dần sáng lên, chiếu sáng con đường dưới chân hắn. 

Đi vào chỗ sâu nhất, trước mặt là một căn phòng tối đen như mực. Salazar đặt tay lên một bức tường, một trận pháp chậm rãi xuất hiện dưới tay hắn, cùng với vài tia sáng tím nhạt, một bức tranh cổ từ từ hiện ra trước mặt Salazar.

Salazar nhìn người trên bức tranh, không bất ngờ chút nào, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Godric Gryffindor, chào buổi tối.”

Hình như rất lâu rồi không ai đến tìm anh, nên phản ứng của Gryffindor có hơi load không kịp, anh mở to mắt nhìn về phía Salazar, mắt như sắp thành đèn pha đến nơi “Salazar, cuối cùng cũng gặp lại cậu!”

Salazar nhìn Gryffindor vui đến ngu luôn rồi, nhíu nhíu mày “Chậc, Gryffindor vĩ đại, có thể nói cho tớ biết, vì sao bức tranh của cậu lại xuất hiện trong mật thất của tớ hay không!”

Đáng chết, mật thất của hắn rõ ràng chỉ có thể dùng xà ngữ để mở, lão sư tử chết toi này, rốt cuộc vào bằng cách nào, thậm chí còn treo tranh của mình vô đây!

Gryffindor tinh mắt thấy Salazar nhăn mày, liền rụt cổ lại “Ừm, Salazar cậu nghe tớ giải thích….”

“Cậu muốn giải thích cái gì?” Salazar chậm rãi bước vào, không vui vươn tay búng búng hạt dẻ bên trong bức tranh của Gryffindor, nơi riêng tư của hắn bị lão sư tử này chiếm lĩnh làm sao có thể vui vẻ được “Giải thích cậu có mật thất không ở, lại chạy đến mật thất của tớ?!”

“Éc, Salazar ừm….” Gryffindor vươn tay muốn chọt chọt Salazar, không ngờ lại bị một bức tường trong suốt chặn lại, lúc này mới nhận ra, hóa ra anh đã trở thành một bức tranh rồi……

Trong lòng Gryffindor xuất hiện một tia bi thương “Thì ra, tớ đã thành một bức tranh rồi sao.”

Tuy rằng khi xưa Salazar thường xuyên giúp Ansel khi dễ Gryffindor, nhưng dù sao hắn và Gryffindor cũng là bạn tốt, nhìn lão bằng hữu thường ngày hoạt bát tự dưng đau lòng, Salazar có chút không thích ứng được.

“A, thành bức tranh, còn chui vào mật thất của tớ.”

Gryffindor cười cười, không phản bác “Salazar, chuyện ngày xưa, xin lỗi……Tớ không biết tên nhóc kia còn có thể làm ra chuyện như vậy….”

Salazar mím môi, không nói gì, Gryffindor tiếp tục mở miệng.

“Nhưng mà, Salazar, lúc ấy cậu cũng quá tùy hứng rồi, thế mà lại vứt lại Hogwarts chạy đi tìm tên nhóc Ansel kia….” Thật là, quá làm người khác đố kị mà.

Salazar nheo đôi mắt đỏ của mình, ánh lên vẻ nguy hiểm, làm Gryffindor theo trực giác không nhịn được lùi một bước “Godric Gryffindor, cậu là đang chỉ trích tớ sao?”

“Không, không có, sao có thể!” Gryffindor nhanh chóng phản bác, biểu cảm này anh quen quá rồi, bởi mỗi lần anh phá Ansel thê thảm, Salazar sẽ dùng biểu cảm này dần một trận….tuy rằng hiện tại anh chỉ là một bức tranh, nhưng mà….Salazar biết rất nhiều thần chú có thể khiến người chỉ còn là bức tranh tơi bời!!

“Tốt” Nhìn Gryffindor lập tức lắc đầu, Salazar vui lòng gật đầu “Chậc, một mình ở đây không cô đơn sao?”

Salazar ngó trái ngó phải, lắc đầu thở dài. Sư tử ngu ngốc vẫn là sư tử ngu ngốc, cho dù có là nhà sáng lập Gryffindor đi chăng nữa thì vẫn ngu như thường.

Chọn mật thất cũng không biết chọn cái nào tốt một chút, mật thất của hắn nhiều vô số kể, mật thất có thể giải sầu cũng không ít, nơi view đẹp càng nhiều. Cớ sao, tên này lại chọn cái…… Tối thui,  cái mật thất này hắn vốn tính dùng làm nhà kho, rốt cuộc chưa kịp cho gì vào đã vội vàng chạy đi tìm Ansel…..

Qủa nhiên, lối tư duy của Gryffindor hắn chẳng bao giờ có thể tưởng tượng được.

“Cái này…khụ khụ….” Gryffindor xấu hổ xoa xoa gáy, trên mặt có chút đỏ “Salazar cậu đừng hỏi chuyện này nữa….”

Ánh mắt Gryffindor không dám nhìn trực diện Salazar, anh dùng không biết bao nhiêu công sức để tìm cái mật thất này, nếu không có Rowena hỗ trợ…..chỉ sợ lối vào anh còn không thấy….

Gryffindor oán trách trong lòng, Salazar giấu chi kỹ mấy cái mật thất này thế, rõ ràng có không ít, nhưng anh chỉ kiếm được có một cái….có cũng như không….

Salazar cười như không nhìn Gryffindor chỉ muốn đào hố chui xuống kia, cũng không vạch trần anh nữa, chuyển sang đâm chọt chỗ khác “Godric, cậu vẫn chưa nói cho tớ biết có cô đơn hay không đâu, thoả mãn chút lòng hiếu kỳ của lão già này nào.”

Khoé mắt Gryffindor giật giật, hạn hán lời nhìn Salazar “Salazar, câu này….cậu học của ai thế?”

“Gryffindor mấy người.” Salazar cũng không nói dối, những lời này là hắn học của Dumbledore, mà Dumbledore là tốt nghiệp ở Gryffindor.

Gryffindor không thể bình tĩnh nổi, Gryffindor của anh, làm sao có thể sáng tạo ra một câu nói như vậy được, nhất định là Salazar lừa anh!!

Salazra sờ cằm, nhìn Gryffindor “Godric, nếu cậu không cô đơn, vậy cũng không còn sớm nữa, tớ về trước vậy.”

“Từ từ!” Vừa nghe Salazar muốn đi, đã theo bản năng gọi hắn lại, đối diện ánh mắt nghi hoặc của Salazar. Gryffindor nhanh chóng ho nhẹ một cái, che giấu “Ừm, Salazar, có thể nói cho tớ biết bây giờ là khi nào rồi không? Cách lúc cậu bỏ đi bao nhiêu năm?”

Bỏ đi? Salazar híp mắt nhìn Gryffindor, đến khi anh chuẩn bị mở miệng xin tha, đột nhiên cười “Ngàn năm từ khi tớ bỏ trốn á, à không chắc hơn đấy.” 

“Một ngàn…..hơn….” Gryffindor đứng máy à nhầm đứng hình, lượng thông tin này quá lớn, làm anh load không kịp, cũng không biết nên nói gì……Não anh bắt đầu báo lỗi.

Nhìn bộ dạng ngu si của Gryffindor, Salazar mỹ mãn cong môi cười, xoay người rời đi.

Sau khi Salazar rời khỏi được vài giây, Gryffindor đã reset xong não mình, nhìn mật đạo đã không còn bóng dáng Salazar nữa, cứ như bị gạt mà rống to “Salazar, cậu gạt người!!!!” Qua một ngàn năm?! Thế vì sao tên Salazar kia còn sống được hay vậy!

Nghe tiếng rống giận của Gryffindor vang đến từ phía sau, Salazar nhún vai, không thèm để ý.

HẾT CHƯƠNG 76

[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 75


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

“Có gì to tát đâu” Ansel nghiêng người, ngã vào lòng Salazar, khó hiểu nhìn Lucius, “Được rồi, chẳng qua đột nhiên biết mẹ mình là nam thôi sao, không có gì phải rối rắm cả.”

“Không giống nhau!” Lucius phản bác. Chuyện này không liên quan gì đến việc đột nhiên biết mẹ của mình là nam, mà là……mà là….

Merlin, mau đến cứu cậu đi…..

Khi Lucius còn đang rối rắm, Abraxas đã cẩn thận đỡ Riddle đi đến, Lucius choáng váng nhìn bộ dạng trung khuyển của Abraxas…… đầu óc trống rỗng. Cậu chưa từng biết, phụ thân đại nhân còn có mặt quan tâm người khác như vậy…..Khi cậu còn nhỏ, phụ thân chưa bao giờ quan tâm cậu như thế.

Ansel nhìn thái độ cẩn thận chu đáo của Abraxas với Riddle, chun mũi, bắt đầu so sánh Salazar và Abraxas. Sau đó hung hăng nhéo eo hắn “Lão sư, anh xem Abra đối xử với Riddle tốt chưa kìa, nhìn lại mình xem!!” 

Chỉ biết lăn y qua lại trên giường, không thèm để ý đến tình trạng cơ thể y chút nào. Lão sư đáng ghét!!!

“Al” Salazar ghé sát vào tai Ansel, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai y làm Ansel mẫn cảm rụt cổ “Nếu em cũng mang thai giống Tom, chắc chắn ta sẽ chăm sóc em dịu dàng chu đáo hơn Abra nữa. Cho nên, Al, em muốn mang thai hay không? Ta rất chờ mong đứa nhỏ của chúng ta đấy.”

Khóe miệng Ansel giật giật, sau đó im bặt, làm bộ mình chẳng nghe thấy gì hết. Đúng là chọc cười y mà, mang thai! Ai muốn mang thai chứ! Có quá nhiều thứ không thể làm trong thai kỳ! Lão sư, anh cứ chờ đi, chờ y lớn thêm một chút nhất định sẽ đảo chính!! Hừ, nhất định sẽ để lão sư anh mang thai đứa nhỏ của y! (Viễn vông)

Nhìn Ansel ngậm miệng không nói gì. Salazar có chút tiếc nuối nhún vai, thành thật mà nói, hắn đúng là có nghĩ đến vấn đề con cái, nhưng hiện tại Ansel không muốn, vậy cứ từ từ. Dù sao bọn họ cũng không vội, phù thuỷ có tuổi thọ rất dài. Hơn nữa, cơ thể này của Ansel còn quá nhỏ.

Nhưng mà, đối với thái độ cẩn thận tỉ mỉ của Abraxas, Riddle có vẻ như không thấy biết ơn, nhưng không muốn khiến Abraxas mất mặt nên bèn hạ giọng, dùng tông giọng nghiến răng nghiến lợi chỉ hai người nghe nói: “Abra, buông tôi ra, tôi có thể tự đi! Không cần anh xem tôi thành ông lão mà dìu!”

Anh mang thai mới có ba tháng, vẫn chưa cần người khác đỡ! Hơn nữa, Chúa tể Hắc ám có thể bị hạ gục dễ dàng thế sao?!! Một phần trăm khả năng cũng không thể!

Abraxas hiển nhiên đã nghe mấy câu này của Riddle đến nhàm rồi, nghe nhiều ứng phó ngày càng thuận buồm xuôi gió. Cúi đầu nhìn Riddle, nhàn nhạt nói: “Tom, anh đang đỡ con của anh, để tụi nó không bỗng nhiên bốc hơi biến mất.” 

Nghĩa trên mặt chữ, hắn không đỡ anh, mà là đỡ con của mình.

Riddle nghiến răng, bị Abraxas nói cho không biết nên bụp lại làm sao. Anh đâu thể nào hét vào mặt Abraxas rằng: Đứa nhỏ này không phải con anh, không cần đỡ tôi. Đây là con của tôi với người khác…..

Abraxas cẩn thận đỡ Riddle ngồi xuống, gia tinh nhanh chóng bày bữa sáng, sau đó rời khỏi phòng ăn.

Lucius rối rắm hồi lâu, cuối cùng cũng không rối nữa, đi đến bên cạnh Riddle, cúi người hành lễ “Chúa tể Hắc ám, chào buổi sáng, phụ thân đại nhân, chào buổi sáng, giáo sư Coimbra, chào buổi sáng.” 

Ansel chớp mắt, chờ mãi vẫn không nghe Lucius chào mình. Tổn thương vùi đầu vào ngực Salazar, nhóc con Lucius kia kỳ thị y!!!

Y dù gì cũng là tổ tiên của Lucius mà, tất cả mọi người đều được chào, thế mà lại không có phần y!!!! Y cũng tổn thương chứ bộ!!! Trái tim y vô cùng mong manh đó!

Salazar vuốt vuốt gáy Ansel, âm thầm an ủi, thuận tiện gật đầu với Lucius. Không tồi, quả là một đứa nhỏ lễ phép. Có thể khiến Ansel nhào vào lòng hắn như vậy, thật sự rất không tồi.

Mà Riddle khi nghe xưng hô của Lucius với mình, sững người, vội vàng quay đầu nhìn Abraxas, cũng không sợ cổ bị trật….

Mắt Riddle bỗng nhiên xuất hiện một ngọn lửa nho nhỏ, sáng quắc nhìn Abraxas, hận không thể thiêu hắn thành tro, nghiến răng nghiến lợi rặn từng chữ: “Abra thân ái, anh chưa giải thích rõ ràng sao?” 

Nhìn gương mặt vô tội của Abraxas, cộng thêm biểu cảm và ngữ khí bị người khác khi dễ, làm Lucius xém chút nữa tự chọc mắt cùng tai mình….Đây….tuyệt đối không phải phụ thân anh minh thần võ của cậu!!!

“Tom, em phải tin anh, tối hôm qua anh đã giải thích rõ ràng với Lucius rồi.” Abraxas nhìn Riddle, ấm ức nói, biểu tình vô tội làm Riddle có xúc động muốn bỏ đi ngay lập tức.

Ansel vốn đang ngoan ngoãn cọ cọ ngực Salazar lập tức ló đầu ra xem kịch hay. Ngại quá, hấp dẫn thế kia, y mà không xem tên y không phải Ansel Malfoy. Nhưng mà, nếu trước mặt có thêm dĩa hạt dưa thì còn gì tuyệt hơn.

Ansel, cậu vốn dĩ không phải tên Ansel Malfoy, mà là Ansel Malfoy Slytherin. Cậu quên mất rồi sao? Ngàn năm trước cậu đã chung họ với Salazar rồi!

Lucius cúi đầu, nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại của mình về số không, nhưng mà……vô cùng xin lỗi, kịch này xem như Lucius cũng có một vai, cho nên Lucius….cho dù cảm giác tồn tại của cậu có âm vô cực đi chăng nữa, Abraxas vẫn có thể khiến nó về dương vô cực trong vòng vài giây được.

“Lucius.”

“Phụ thân đại nhân.” Lucius nhanh chóng đáp lại, cúi đầu không dám lộn xộn. Tuy rằng cậu cũng chẳng biết mình sai chỗ nào…..Cậu cũng ngủ một giấc giống ngày thường thôi mà, không cần tam đường hội thẩm vậy chứ?!! Cậu đột nhiên cảm thấy kỳ nghỉ đông này của mình….về nhà chính là một sai lầm!

Nhìn con trai của mình, Abraxas có chút rối rắm, hắn nên nói gì bây giờ? Bất kể là gì hắn đều không thể mở miệng. Nhưng mà……cảm giác được ánh nhìn chăm chú vô cùng tức giận của Riddle ghim thẳng vào, Abraxas nhất định phải nói, bất cứ giá nào cũng phải nói! Nhưng……ừm, để hắn nghĩ chút nên nói gì, mới chọt Lucius kích động mới vừa bị kích thích tối qua xong.

“Lucius….” Abraxas dừng một chút, thứ lỗi cho hắn…… để hắn nghĩ thêm chút nữa đi, cho dù có cho hắn một tuần tự hỏi đi chăng nữa, hắn cũng không biết nên mở miệng thế nào “Vì sao con vẫn gọi là Chúa tể Hắc ám?”

Lucius cúi đầu, mím môi, biểu cảm giật giật trên mặt vô cùng rõ ràng. Quả nhiên, mấy người đang yêu đương đều bị ngu hoá sao? Nếu không IQ của phụ thân anh minh thần vĩ của cậu sao lại bị tình yêu kéo thấp đến như vậy?!

“Phụ thân đại nhân….Con không biết nên gọi Chúa tể Hắc ám là gì…..” Cũng không thể, mở miệng gọi mẹ chứ? Không cần chờ cậu tự sát, Chúa tể Hắc ám đã thịt cậu trước rồi.

“Khụ khụ….” Abraxas ho nhẹ, lia mắt về lại Riddle, dùng mắt xin chỉ thị của anh.

Riddle suy nghĩ một chút, dùng khẩu hình nói: Baba!

Khóe miệng Abraxas khẽ nhếch, trực tiếp nói với Lucius “Lucius, về sau gọi Tom là ba là được.” 

“Vâng, phụ thân đại nhân.” Lucius nhẹ người, cuối cùng cũng không có mấy xưng hô đặc thù khiến người khác không đỡ nổi gì đó, ba…..phụ thân đại nhân, hai từ này cũng không dễ nhầm, còn rất không tồi…..

Abraxas và Lucius vừa lòng, nhưng Riddle thì không, rõ ràng anh nói là ba ba, sao qua miệng Abraxas lại thành ba? Anh không muốn ngang hàng với Abraxas chút nào.

Còn có một người không hài lòng, đó chính là Ansel. Y nhìn bầu không khí căng thẳng kia háo hức chờ đánh nhau, thế nào lại thành nói mấy câu là xong thế? Không vui chút nào….

Muốn thấy người ta đánh nhau, kết quả lại không đánh, mà Riddle kịch liệt phản đối bị Abraxas cứ thế pass qua một bên, cho nên bữa sáng này vô cùng hài hoà.

Lucius đã sớm không chịu nổi bầu không khí bức người ta phát điên này rồi, tuỳ tiện ăn vài thứ lấp bụng rồi phắn lẹ, chui vào phòng mình.

Mà Ansel bên này làm nũng, không chịu ăn uống đàng hoàng, cuối cùng Salazar nổi nóng, trực tiếp dùng nĩa đút Ansel, y mới chịu ngừng, bắt đầu nghiêm túc ăn, chẳng qua tiền đề là….Salazar phải đút.

Abraxas và Riddle đối diện nhìn hai con người bất chấp sự đời mà show ân ái, cạn lời. Cuối cùng, sau khi Riddle no, Abraxas liền bắt chước Lucius, đỡ Riddle bỏ chạy.

“A, lão sư” Ansel nhìn ba người bỏ chạy kia, vui vẻ nói “Bọn họ như bị chúng ta làm cho ghê tởm nên bỏ đi à?” Sau khi Salazar liếc một cái, vội vàng đổi từ ngữ “Ngọt ngào đuổi đi!”

Salazar vừa lòng cười, nhét một miếng bánh vào miệng Ansel, nhẹ nhàng nói, nhưng động tác thô bạo vô cùng “Ăn của em đi.”

“&@……&¥×……” Hiện tại Ansel có nói cái gì đi chăng nữa, cũng không thể bình phục tâm tình của mình. Đã không được xem kịch thì thôi chớ, còn bị Salazar xem như con nít mà nhét đồ ăn vào miệng…..Thật là….Khó chịu!

Lucius trở lại phòng, tự quẳng mình lên giường, lấy gương hai mặt dưới gối đầu gào tên Leonard “Leonard, Leonard, em lăn ra đây cho anh!”

“Lucius” Leonard tươi mơn mởn xuất hiện trong gương hai mặt, dịu dàng đến chảy nước nói “Vội vàng gọi em như thế làm chi? Có phải nhớ em rồi không?” 

Lucius không hình tượng khinh thường, chuyện của Abraxas đã kích thích cậu đến không biết làm gì bây giờ, hiện tại Leonard còn nói như vậy, Lucius đương nhiên sẽ không cho nó sắc mặt tốt “Đúng vậy, nhớ em, muốn giết em đấy!”

“A, Luca, anh nói thế làm em đau lòng quá đi mất.”

“……Câm miệng!” 

HẾT CHƯƠNG 75

[Haukyuu!!] Picture Perfect (HOÀN)


TRANSLATOR: YURI

BETA: JUNE

-o0o-

Vài ý tưởng ngốc nghếch về IwaOi. Tôi khá thích ý tưởng Iwaizumi làm nhiếp ảnh gia.

Iwaizumi Hajime là một nhiếp ảnh gia. Anh đã dành cả đời mình để cố gắng ghi lại vẻ đẹp của thế giới chỉ trong một bức ảnh chụp vội, những thứ mà anh dường như sẽ không bao giờ nhìn thấy.

Anh đã thấy và chụp vô số thứ được đánh giá là đẹp đến kinh động lòng người, nhưng đẹp đến mức có thể ngang hàng với nửa kia của mình thì quả thực vẫn chưa đủ.

Bởi có điều gì đó ở Tooru đẹp đến nghẹt thở, và Hajime đã phải dùng cả cuộc đời để chụp một bức ảnh đẹp đúng nghĩa.

Anh có các thư mục đầy những bức ảnh trên máy tính của mình, kể sơ cũng phải hàng nghìn bức, tất cả được gom vào trong một hệ thống hỗn loạn với cách tổ chức kỳ lạ mà không ai có thể tìm ra ngoài anh.

Trong số hàng nghìn bức ảnh đó, có ít nhất một nửa là Tooru. Đó đều là những nỗ lực khủng khiếp để bức ảnh được chân thực, cố gắng bắt lấy một khoảnh khắc mà anh luôn chỉ chậm trong một tích tắc để chụp.

Thực tế mà nói, những bức ảnh chụp vội ấy không hề xấu, bất cứ ai đã nhìn thấy chúng đều sẽ phải ngỡ ngàng. Chúng thật sự rất đẹp.

Nhưng chúng có điểm không ổn.

Vì vậy, anh giấu chúng trong mớ thư mục trên máy tính mình, để không bao giờ bị nhìn thấy bởi bất kỳ ai ngoại trừ chính anh, và Tooru nếu cậu chịu năn nỉ anh hết mực.

Hajime thường chụp phong cảnh. Anh không quan tâm nhiều đến con người, trừ phi chúng nhỏ và không phải là tiêu điểm chính của bức ảnh. Anh thích vẻ đẹp đơn giản, tự nhiên của núi rừng. Chụp ảnh một ngọn núi dễ hơn chụp con người nhiều. Vì sao à? Vì một ngọn núi hay những khu rừng sẽ không có những thay đổi tinh tế trên nét mặt, cũng sẽ không thấy mệt mỏi cho dù phải đứng làm mẫu trong một tư thế nguyên hàng giờ.

Phong cảnh đơn giản hơn con người.

Dù là vậy, có đôi khi một bóng dáng nào đó ở trong bức ảnh sẽ góp phần tô điểm thêm cho cả bố cục, nhưng ít khi anh để xảy ra việc này. Những lúc ấy, anh thường dùng nó cho Tooru, chọn góc để cậu không quay mặt về phía máy ảnh. Hajime luôn cảm thấy khuôn mặt làm phân tán quá nhiều khỏi trọng tâm chính.

Tất nhiên, đó không phải là lý do tại sao anh lại mang cậu theo trong những chuyến đi của mình.

Những nơi anh ở thường cực kỳ hẻo lánh, và anh khá chắc rằng mình sẽ phát điên nếu không có người ở cùng. Thêm vào đó, anh sẽ cảm thấy tồi tệ khi để Tooru ở nhà một mình.

Trong một chuyến đi cùng Tooru, Hajime cuối cùng cũng có cơ hội thực hiện momg muốn của mình.

Họ đang ở trong một căn nhà nhỏ đẹp như tranh vẽ, ở giữa rừng cây gần núi.

Khi họ đến đó, Hajime đã ghi chú rằng sau này sẽ thử chụp lại một vài bức ảnh về nó, có thể là chụp từ trên cây xuống để có được góc chụp cao hơn chẳng hạn.

Mặc dù những thứ đó nghe rất hấp dẫn đấy, nhưng lại không phải điều anh cần tìm.

Thời khắc hoàn hảo đã tới, cũng được khoảng vài ngày từ lúc chuyến đi bắt đầu, sau một ngày đi bộ đường dài trong rừng.

Những chàng trai trẻ ở trong cabin đã quyết định rằng họ xứng đáng được ngủ bù tới buổi sáng hôm sau. Nên đêm hôm đó, Hajime và Tooru đã không cài báo thức, mà cả hai cùng gục xuống chiếc giường lớn ở tầng trên của cabin, yên vị trong đêm.

Như thường lệ, Hajime là người dậy trước.

Anh luôn là người ngủ nông, kể từ khi họ còn nhỏ. Hajime sẽ bị đánh thức bởi ánh nắng xuyên qua rèm cửa, và đây chính xác là những gì đã xảy ra vào sáng hôm đó, như mọi khi.

Anh nhìn sang người bạn đời đang nằm dài bên cạnh, một tay gác lên trán như cố gắng che bớt ánh nắng bằng cẳng tay, chiếc chăn trùm kín nửa người dưới, để lộ ngực trần.

Ánh nắng vàng xuyên qua khe rèm cửa mà phủ lên căn phòng một ánh vàng dịu, tạo nên sự ấm áp chưa từng có. Mặt trời phản chiếu trên mái tóc Tooru, gần như tạo ra một vầng sáng quanh đầu cậu.

Những hạt bụi nhỏ trong không khí có thể nhìn thấy trong tia sáng chiếu vào phòng, chúng lơ lửng xung quanh, nhảy múa trong không khí.

Hajime biết chính là khoảnh khắc này.

Anh nhanh chóng bước xuống giường trong khi cố gắng im lặng nhất có thể, rồi mặc một chiếc quần đùi trước khi chạy xuống cầu thang, nơi anh đã để quên máy ảnh vào đêm hôm trước.

Vừa chạy vừa giẫm nhẹ hết sức có thể, Hajime thầm rủa bản thân vì đã quên mang theo món đồ quan trọng ấy.

Hajime thở phảo nhẹ nhõm, Tooru vẫn không cử động khi anh trở lại, anh cho phép mình một chút thời gian để ổn định nhịp thở.

Anh bật máy ảnh lên, nôn nóng chờ nó khởi động, đồng thời liếc qua liếc lại giữa Tooru và màn hình liên tục.

Cuối cùng, nó ngừng tải và màn hình sáng lên với góc nhìn của ống kính về căn phòng.

Anh lùi lại một lúc, cố gắng hình dung bố cục trong đầu.

Nếu may mắn, anh sẽ chụp được nhiều tấm hình, nhưng anh cần chụp chuẩn ngay lần đầu tiên, chỉ là đề phòng thôi.

Nếu anh chụp từ một góc rộng, anh sẽ có được tấm ảnh nhiều ánh sáng mặt trời chiếu vào tóc Tooru, nhưng nếu anh đi xa hơn một chút và từ một góc thẳng hơn, anh cũng sẽ nhận gặp phải nhiều bụi hơn trong không khí.

Hajime hơi lùi lại, đưa máy ảnh lên trước mặt, nhắm một mắt lại và nhìn qua ống kính trên đó.

Anh nhấn một vài nút, chỉnh vào điểm chính và rồi anh sẽ có nó.

Ngay khi anh định bấm nút và chụp ảnh, Tooru lăn ra sau với một tiếng rên nhẹ, khiến cho Hajime đứng hình.

Anh cắn chặt môi để tránh rủa thầm, vô tình nhận ra hơi thở của mình nghe to hơn rất nhiều so với lúc nãy.

Nhưng Tooru vẫn ngủ.

Hajime thả lỏng sau một vài giây phút căng thẳng, thầm cảm ơn vì cậu ấy chưa dậy, và bước lại gần.

Anh tự hỏi, liệu anh có thể “bắt” được Tooru bằng máy ảnh hay không, một góc từ bên phải chắc cũng không tệ nhỉ.

Anh chỉ cần làm điều đó mà không đánh thức cậu.

Cố gắng dịch chuyển tấm đệm ít nhất có thể (điều này hơi khó chịu), anh đứng trên mép của chiếc giường lò xo, một chân đặt cạnh Tooru.

Hajime thở một lúc, đứng yên một chỗ, cầu nguyện rằng mình sẽ không đánh thức Tooru.

Sau những giây phút đó, Hajime hít thở sâu thêm một lần nữa trước khi quỳ xuống giường, và đưa máy ảnh lên mặt mình lần nữa.

Nhanh chóng điều chỉnh cài đặt lấy nét theo cách mình muốn, nhưng cuối cùng ngay thời khắc anh chụp được bức ảnh, khuôn mặt Tooru đã vẽ lên một nụ cười nhếch mép nhẹ, và cậu khẽ mở một mắt.

Không nhìn vào bức ảnh, Hajime hạ máy ảnh xuống, và anh cười, “Chết tiệt Tooru, anh đã suýt có được nó đấy.”

Đổi lại, Tooru mở hai mắt, nụ cười nhếch mép trên khuôn mặt trở thành một nụ cười thật sự khi cậu trả lời, “Em thề, em hứa sẽ chịu đựng những cú chụp không ngừng của anh, cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.” “

Cậu nói với nụ cười hiền hậu trên môi, khiến Hajime cười toe toét.

Anh đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, cúi xuống hôn Tooru, “Tốt nhất là em nên làm vậy đi.”

“Mmhm,” Tooru khẽ ậm ừ khi cậu ngả vào Hajime, nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn.

“Em thật đẹp,” Hajime hơi di chuyển khi anh nói chuyện, đặt khuỷu tay và cẳng tay lên giường ở hai bên đầu Tooru, hơi dịch chân mình để bản thân nằm nghiêng, đè lên người Tooru..

Tooru mỉm cười nhẹ, “Anh thật là một gã đê tiện.”

“Có thể lắm!” Hajime ngả người ra sau và áp môi mình vào môi Tooru một lần nữa, hít một hơi thật sâu tựa như lưu luyến, trước khi rời ra, “Đẹp quá.”

“Đẹp. Đẹp lắm. Đẹp đến vi diệu.” Hajime hẳn đã nói từ này cả chục lần, ngắt câu từng chữ bằng một nụ hôn nhẹ nhàng áp lên da Tooru, di chuyển chậm rãi qua xương hàm, xuống cổ rồi tới thân, chỉ tới khi bị ngắt lời bởi tiếng cười khúc khích kèm phản đối của cậu, “Hajime nhột quá!”

Hajime cuối cùng vẫn không nhìn vào bức ảnh cho đến tận hôm sau, khi anh vẫn đang nằm trên giường, đắp chăn, với Tooru trên người và tựa cằm lên ngực mình.

Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu được.

Khoảnh khắc mà máy quay chụp được khuôn mặt của Tooru với biểu cảm tinh nghịch xen lẫn tò mò, một biểu cảm quá hoàn hảo của Tooru.

Những đốm bụi nhảy múa quanh bức tranh, như bị đóng băng theo thời gian.

Anh mỉm cười và đặt máy ảnh xuống tủ đầu giường, quay lại nhìn Tooru, người đang nhìn anh, treo một nụ cười dịu dàng, có phần thiếu tự nhiên lên khuôn mặt.

Nụ cười hồn nhiên và trong sáng, ánh mặt trời vẫn chiếu qua rèm cửa, làm cho cả khuôn mặt cậu sáng lên một màu vàng dịu.

Tooru xinh đẹp, hơn bất kỳ ai mà Hajime từng thấy.

Anh cho rằng cậu không thực sự cần phải cho mọi người thấy nó, chỉ cần anh thấy là đủ rồi.

TOÀN VĂN HOÀN

Design a site like this with WordPress.com
Get started