Month: January 2021
Protected: [HP/SNARRY] Dịch Vụ Lao Động
[Haikyuu!!/IwaOi] Dũng Khí
AUTHOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Trong một quán ăn nhỏ ồn ào tại thủ đô Tokyo tấp nập….
“Iwaizumi, khi nào cậu mới nói với Oikawa rằng mình thích cậu ấy?” Hanamaki bỏ cốc bia trong ta xuống cái bàn gỗ thấp, tay trái chống cằm nhìn người đồng đội cũ.
Ngón tay đang kẹp điếu thuốc của Iwaizumi hơi sững lại một chút, khoảng hai giây sau, anh cười lớn “Cậu nói gì thế Hanamaki, làm sao tớ có thể thích tên rác rưởi đào hoa khốn kiếp kia được, ha ha.”
.
.
.
Hanamaki và Matsukawa nhìn nhau, Matsukawa trầm giọng nói: “Chúng ta làm bạn với nhau khá lâu rồi đấy Iwaizumi.”
Iwaizumi tự nhủ rằng hai người bạn của mình chỉ đang nói đùa mà thôi, anh nghĩ khi mình ngước lên sẽ nghe thấy câu “Giỡn ấy mà!” từ hai người bọn họ….nhưng không, khi anh ngước lên, thứ đập vào mặt anh lại là biểu cảm vô cùng nghiêm túc từ cả hai, tất cả những từ ngữ anh muốn dùng để biện hộ như bị thứ gì đó khoá lại, chẳng thể bay ra khỏi miệng.
Iwaizumi rũ mắt, đưa điếu thuốc trên mấy ngón tay chai sần vì năm tháng chơi bóng chuyền của mình lên miệng, hít một hơi thật sâu, mặc cái hương vị cay xè kia làm mình muốn ho luôn cái phổi ra ngoài, sau đó chầm chậm phả mấy làn khói xám ngoét ra khỏi miệng, nhìn chằm chằm hai thằng bạn đối diện “Hai người biết bao lâu rồi?”
“Từ khi chúng ta chơi bóng với nhau được hai năm, bạn của tớ.” Hanamaki tiếp lời. Tuy Iwaizumi lúc nào cũng khinh bỉ và ghét bỏ Oikawa ra mặt, nhưng luôn luôn là người quan tâm cậu ta nhất đội, là người sẵn sàng ở lại muộn thật muộn trong phòng thay đồ của câu lạc bộ bóng chuyền nam chỉ để chờ tên nào đó làm bài tập của mình xong, là người luôn đứng ra giải quyết mớ rắc rối mà tên đào hoa kia để lại, là người sẽ đi dọn đống hỗn độn tên rác rưởi trong miệng mình kia bày ra, cùng hằng hà sa số việc khác. Hơn nữa…
“Bạn của tớ, không ai lại đi dùng ánh mắt dịu dàng như thế nhìn bạn của mình đâu, đồ ngốc.” Matsukawa giải thích.
Iwaizumi lại hút vào một hơi nữa, rồi chầm chậm thở ra. Anh ngẩng đầu nhìn cái nụ cười quen thuộc của tên rác rưởi đào hoa khốn nạn nào đó trên cái ti vi không nhỏ lắm treo trên xà nhà của quán, nhớ lại câu nói mà Oikawa để lại cho cả ba trước khi bắt chuyến bay đi thi đấu trận chung kết.
.
.
.
“Nè nè, mọi người nhớ xem trận chung kết nha, nếu thắng tớ sẽ lấy hết can đảm tỏ tình với người mình thích đó!” Oikawa khoa tay múa chân, cường điệu vấn đề mình sẽ tỏ tình với người mình yêu, sau đó lại lải nhải cả buổi rằng nó sẽ lãng mạn thế nào, rồi mình sẽ hạnh phúc ra sao khi về nước và nhận được cái ôm cảm động của vị bạn gái không biết tên kia.
Iwaizumi lúc đó chỉ im lặng không nói gì, đôi đũa gỗ dùng một lần trên tay anh bị anh siết chặt đến mức như sắp gãy lìa đến nơi, nhưng…đến tận khi buổi tiệc chia tay ấy tàn, nó vẫn còn nguyên vẹn, không sứt gãy miếng nào.
Anh lúc đó như muốn túm lấy áo tên khốn đó, vừa lắc vừa hét vào mặt cậu ta rằng mình yêu cậu ta như thế nào, yêu cậu ta biết bao nhiêu, sao cậu ta lại có thể nói ra mấy câu khiến người đau lòng như thế, nhưng rồi cuối cùng….anh chẳng làm gì cả, chỉ mỉm cười, gắng gượng vỗ vai người bạn thơ ấu của mình, rặn ra mấy chữ chúc may mắn.
Anh thở dài, cầm cốc bia thứ ba trong buổi tối của mình lên, một hơi uống hết phân nửa.
Hanamaki và Matsukawa im lặng nhìn trạng thái suy sụp của đồng đội cũ “Nếu cậu không nói ra, thì làm sao biết là nó có thành công hay không chứ.” Hanamaki nhìn thẳng vào mắt Iwaizumi mà nói.
Iwaizumi dụi điếu thuốc chẳng còn bao nhiêu vào cái gạt tàn trống rỗng đặt sẵn trên bàn, bình tĩnh lấy điếu khác ra khỏi bao, châm lửa, đưa lên miệng rít một hơi “Hai người biết không, yêu cậu ấy đối với tớ như đang chơi một ván cờ hóc búa vậy, mà tỏ tình với cậu ấy…chính là nước đi nguy hiểm nhất. Nếu nó thành công, thì tớ sẽ có tất cả, nếu nó không thành công, thì cả hai bọn tớ ngay cả bạn cũng chẳng còn nữa.”
“Không lẽ cậu muốn trơ mắt làm phù rể cho cậu ta, nhìn cậu ta hạnh phúc tay trong tay với cô gái khác bước vào lễ đường sao?” Matsukawa hỏi, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
“Nhưng nước đi đó quá nguy hiểm, tớ không có dũng khí đi nó!” Iwaizumi ôm mặt. Anh biết chừ, cho dù chưa trải qua, nhưng anh cũng đã mường tượng được thứ cảm xúc đau đớn đó trong lòng rồi, nhưng biết sao bây giờ, anh luyến tiếc tình bạn của cả hai, anh không muốn chỉ vì một nước đi nguy hiểm của mình, mà cơ hội để ở bên người ấy cũng chẳng còn nữa.
Hanamaki ngao ngán nhìn thằng bạn của mình, tự hỏi có nên nói cho anh rằng tên rác rưởi mà anh không dám tỏ tình kia cũng thích anh hay không “Nhưng mà nó cũng chỉ là có thể thôi mà, đâu phải chắc chắn, không thử sao cậu biết được?”
Có người mù mới không thấy, à không phải, có người mù và Iwaizumi mới không thấy, Oikawa Tooru thích Iwaizumi Hajime. Từng cử chỉ thân mật, hay từng hành động nhìn là biết đang cố tình trêu tức Iwaizumi của Oikawa, không ai lại rỗi hơi đến mức làm mấy hành động đó với thằng đực rựa khác chỉ vì nó là bạn thời thơ ấu của mình.
Nhưng lời ra đến miệng rồi, Hanamaki lại nhớ đến lời dặn dò cuối cùng Oikawa vứt lại cho mình trước khi lên máy bay “Cậu tuyệt đối không được nói cho Iwa-chan là tớ cũng thích cậu ấy đâu nhé, tớ muốn cho cậu ấy một bất ngờ.” Thế đó, cho nên lúc này đây, Hanamaki lựa chọn im lặng.
.
.
.
“MỌI NGƯỜI CÓ THẤY GÌ KHÔNG, NHẬT BẢN VÔ ĐỊCH RỒI, BẰNG ĐÒN TẤN CÔNG LẬP DỊ PHIÊN BẢN HINAKAWA, KẾT THÚC HIỆP CUỐI CÙNG CỦA TRẬN ĐẤU CĂNG THẲNG VỚI TỈ SỐ 30 – 32!!” Tiếng hét lớn của bình luận viên hòa chung vào tiếng hò reo ầm ĩ của mọi người trong quán từng đợt từng đợt truyền thẳng vào tai Iwaizumi, anh thở dài, buông đũa xuống, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập loạn vì lo lắng của mình.
Trong đầu anh bây giờ là đủ loại tình huống sẽ xảy ra, tất cả những gương mặt của những cô gái đã từng xuất hiện bên cạnh Oikawa lướt nhanh qua đại não trống rỗng của anh, suy nghĩ xem ai sẽ là người trong lòng của tên khốn đó, tất cả các cô gái đều có khả năng khá cao, chỉ có anh, người bạn thuở ấu thơ của vị đại thần mới lập công trong trận chung kết kia, chỉ có 0.0000001%, số phần trăm thấp đến thảm thương, đến tận bây giờ anh mới biết, thì ra anh chưa hoàn toàn bỏ cuộc, một phần rất nhỏ trong anh vẫn hy vọng cái xác xuất tí ti kia sẽ xảy ra, dù sao…thế giới này cũng có nhiều thứ bất ngờ lắm mà.
Hanamaki và Matsukawa cũng dừng ăn, chăm chú theo dõi phóng viên đang phỏng vấn từng thành viên ra trận hôm nay của đội tuyển bóng chuyền quốc gia Nhật Bản, đến khi tới lượt Oikawa, bọn họ như có thể cảm thấy Iwaizumi đã muốn ngừng thở.
Trên tivi là gương mặt quen thuộc, cậu ta khoác quốc kỳ trên lưng, cười toe toét (Hanamaki nghĩ cái này là do chơi với số 10 Karasuno lâu quá nên bị nhiễm) trả lời câu hỏi của vị phóng viên trực thuộc đài truyền hình quốc gia.
“Thật ra em cũng không bất ngờ lắm, cả đội đã phải tập luyện không ngừng nghỉ để trong khi chờ đợi ngày này đến, tất cả bàn thắng trong trận đấu đều đến từ mồ hôi công sức của cả đội, em nghĩ mình chỉ góp rất rất ít trong đó thôi, mà như em nói đó, vì bọn em đã tập luyện rất vất vả, nên chiến thắng là chuyện chẳng có gì bất ngờ.” Matsukawa nhướn mày, không ngờ cậu ta có thể học được cách khiêm tốn cơ đấy, hẳn quản lý của đội phải vất vả lắm.
“Thế em có gì muốn nhắn gửi đến tất cả fan hâm mộ đã đến xem trận đấu này của mình không?” Giọng nói dịu dàng của phóng viên truyền ra khỏi cái loa tivi.
“Hiển nhiên là em muốn cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây xem trận đấu rồi.” Cậu ta quay ra hét lớn với dãy ghế khán giả sau đó quay sang nói với camera “Em còn muốn cảm ơn ba mẹ nữa, và những người đồng đội đã kề vai sát cánh cùng em trên suốt chặng đường bóng chuyền của em.” Oikawa nói.
“Chị nghe tuyển thủ Hinata Shoyo nói em có lời gì đó muốn nhắn gửi với người đặc biệt của mình phải không?”
Oikawa làm vẻ mặt bất ngờ (Matsukawa thừa biết là cậu ta cố tình dụ Hinata nói thế), sau đó bày vẻ mặt trách móc “Em đang tính làm một quả bất ngờ, không ngờ chibi-chan nói trước rồi.”
Cậu ta nhún vai, cầm lấy mic trên tay phóng viên, bình tĩnh nâng mắt nhìn camera “Ừm, nói sao nhỉ, lời này là gửi đến tên ngu ngốc nào đó, cái tên mém nữa đoạt luôn chức vụ mẹ hiền của mẹ em, cái tên đã kề vai sát cánh với em trên tất cả các trận đấu khi em còn đi học.”
Iwaizumi nín thở, cúi gầm đầu, không dám nhìn thẳng vào tên rác rưởi trong miệng mình trên tivi, thậm chí anh còn muốn bịt cả tai mình lại.
Anh cảm thấy mình thật thất bại, có dũng khí yêu người con trai ấy, có dũng khí ở bên cạnh cậu ta suốt quãng thời gian qua, đủ dũng khí để đứng một bên và nhìn cậu ta tay trong tay với người con gái khác, thế nhưng chút dũng khí để tỏ tình cũng không có, không có chút can đảm nào để nói với người mình yêu rằng mình yêu cậu ấy thế nào… ..
Oikawa trên tivi dừng một chút, sau đó cậu ta hít thật sâu, hét thẳng vào camera “CÁI TÊN CỤC ĐÁ NGU NGỐC KIA,
NGƯỜI TỚ THÍCH LÀ CẬU ĐẤY, CHO NÊN LÀM ƠN DẸP CÁI VẺ MẶT NHƯ THẤT TÌNH CỦA CẬU DÙM CÁI ĐI, THẤY GHÊ QUÁ À, NÓI CHO MÀ BIẾT, ÔNG ĐÂY NẾU KHÔNG PHẢI THẤY CẬU TỘI QUÁ, THÌ CÒN PHƯỚC ÔNG ĐÂY MỚI ĐỒNG Ý TỎ TÌNH NHÉ, HỪ!” Cậu ta hét xong bèn vứt míc, bỏ lại dàn phóng viên chưng hửng.
“Ồ, thú nhận rồi kìa!” Tên đầu cú nào đó huýt sáo trêu ghẹo.
“Yeah, tỏ tình tỏ tình!” Hinata vẫn nhoi nhoi như cũ, cứ vừa nhảy vừa hét như vậy đấy.
“Im ngay tên Hinata boge này!” Kageyama hét, sự thật chứng minh dù cho có bao nhiêu năm trôi qua đi chăng nữa, thì từ vựng dùng để chửi của Kageyama vẫn có nhiêu đó, boge bất biến theo năm tháng.
Iwaizumi chưng hửng rồi, kết quả anh mong chờ nhất, đáp án có số phần trăm thấp nhất đã thành sự thật, bất ngờ đến nỗi…anh không biết nên làm gì bây giờ, bèn nâng khuôn mặt cứng đờ của mình nhìn hai thằng đồng đội cũ đối diện.
Hanamaki và Matsukawa nhìn nhau, rồi lại nhìn thằng bạn vì mới được tỏ tình nên sốc quá không nói nên lời, không hẹn mà cười ha hả.
Nhìn phản ứng này của cả hai, Iwaizumi có cảm giác mình mới vừa bị cả ba người nào đó liên hợp hố một vố đau “Hai người biết trước rồi?” Đây là câu trần thuật, không phải câu hỏi.
“Ừ…” Hanamaki cố nhịn cười để trả lời Iwaizumi “Chỉ có tên ngốc cậu không nhìn ra Oikawa cũng thích mình mà thôi. Nhưng tớ lỡ hứa với Oikawa rằng sẽ không nói ra, nên mới im lặng.”
Iwaizumi vuốt mặt nhìn hai người bạn của mình, quyết định đứng dậy đi về, nếu không, anh sợ mình sẽ đè hai thằng này ra tẩn cho một trận mất.
Ngày hôm sau, đầu đề tất cả các tờ báo đều là Oikawa tỏ tình, cư dân mạng gần như phát điên tìm kiếm vị bạn thời thơ ấu trong câu nói của Oikawa, nhưng không biết vì sao, tất cả thông tin về người này như biến mất khỏi Internet, ngoại trừ thứ duy nhất: Vị này là nam!
Kenma: Mình nhớ mình là game thủ, chứ có phải Hacker đâu, thế quái nào mọi việc lại vòng về tay mình thế này!!!
Tối hôm đó, trong một căn hộ nhỏ của toà chung cư nào đó giữa thành phố Tokyo tấp nập, có hai đôi môi nóng bỏng cuối cùng cũng tìm thấy nhau.
Hôm sau, buổi họp báo của đội bóng chuyền quốc gia nam, thiếu mất vị chuyền hai thiên tài Oikawa Tooru. Sự vắng mặt này như hồi chuông báo hiệu sự biến mất của cậu ta ba tháng sau đó, một tháng sau, cậu ta xuất hiện trở lại trước ống kính máy quay, rất nhiều người tinh mắt thấy được, trên ngón vô danh của chuyền hai, có một cái nhẫn bạc đẹp vô cùng.
Cũng cùng ngày, trên ngón áp út vị công chức nhà nước hết sức bình thường Iwaizumi Hajime xuất hiện cái nhẫn tương tự, nhưng vì quá hi hữu, nên không một ai nghĩ đến phương diện đó.
Cho nên, dù cho mọi thứ có thế nào, dù cho nước đi đó có nguy hiểm đến thế nào, thì hãy thử một lần, đừng để tình yêu bị chôn vùi trong dòng chảy của thời gian, tại vì thứ trái cấm mang tên tình yêu, ngọt ngào vô cùng.
Nếu có dũng khí để yêu, để bên cạnh người đó, thế sao không tìm chút dũng khí để nói lời thật lòng dù cho kết quả có ra sao?
TOÀN VĂN HOÀN
Hoon: Hello mọi người, thì đây là một cái OS nho nhỏ ăn mừng wattpad của Team được 600 fls, mình đã suy nghĩ rất nhiều là nên viết cái gì, sau đó mình chợt nhớ đến cái đề test write của bọn mình năm nào “Viết một câu chuyện dựa trên hai bài hát sau” thì phải, mình không nhớ lắm, nói chung, hôm nay mình sẽ thử thách bản thân viết một câu chuyện được lấy cảm hứng từ bài hát “Dũng khí” của Miên Tử, mình có để bài hát ở trên, nếu ai tò mò thì hãy nhấn nghe thử nhé.
Về phần sơ lược, truyện lấy bối cảnh Oikawa chơi cho đội bóng chuyền quốc gia Nhật Bản trong khi Iwaizumi lại quyết định đi theo con đường công nhân viên chức bình thường.
Về cảm nghĩ: Thật ra nhiều bạn sẽ thắc mắc, rốt cuộc dũng khí chỗ nào, vì người tỏ tình là Oikawa mà, nhưng đối với mình, dũng khí để yêu một người đôi khi nó còn lớn hơn cả dũng khí để tỏ tình nữa, cả dũng khí im lặng bầu bạn bên người mình thích thật lâu cũng thế, nhưng sao mình thấy truyện nó thế nào ấy, cứ không hợp chủ đề sao ý nhỉ?
Dù sao thì cũng cảm ơn mọi người đã dành thời gian đọc nó nhé.
Đây là bài Dũng Khí của Miên Tử.
[HP] Binh Hoang Mã Loạn Đích Ái Tình – Chương 3.1
EDITOR: ALISIA
BETA: KIU
-o0o-
021
Bốn năm trước
Đó là mùa hè năm thứ tư, năm đó Harry phải đối mặt với một mùa hè u ám chưa từng trải qua trước đó.
Đương nhiên không thể so với những ngày tháng chiến tranh của tuổi mười bảy, nhưng lúc đó thật sự là một trong những khoảng thời gian đen tối nhất cuộc đời Harry.
Chỉ xếp sau ngày Snape chết.
Harry đem tin tức của Kẻ Mà Ai Cũng Biết nói ra, nhưng mà giới Phù thủy lại không đoàn kết thành một khối sức mạnh như trong tưởng tượng của cậu.
Có người nói nhất định phải tiêu diệt Voldemort, có người nguyện ý chết một cách khẳng khái vì chính nghĩa, ngược lại cũng có người im thin thít khi nhắc đến Voldemort, có người thì không tin tưởng việc này, chỉ chỉ trỏ trỏ Harry.
Cedric chết, Voldemort sống lại, dư luận lên án công khai, ánh mắt kì lạ trong mơ và việc cụ Dumbledore cố tình tránh né. Đủ loại sự việc nối gót kéo tới, Harry đã không còn nhớ rõ vì nguyên nhân gì, hình như là bởi vì một chuyện nhỏ nào đó, tóm lại, cái đó thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà*, cậu ngã bệnh.
Gần như là bệnh đến không gượng dậy nổi.
022
Người mới mắc bệnh ban đầu sẽ có cảm giác như bản thân đang bị tra tấn, nhưng khi đã quen với đau ốm, đối tượng bị căn bệnh dày vò lại là những người quan tâm họ.
Harry cuối cùng cũng có được một kì nghỉ dài, cậu có cảm giác hình như mình đã ngủ rất lâu, lúc vừa tỉnh lại Harry thậm chí còn cảm thấy hơi mê mê mang mang, không phân định rõ rốt cuộc mình đang ở phương trời nào.
Sau đó cậu mới biết, cái nơi cũ nát âm u toạ lạc ở cuối con đường Bàn Xoay – là nhà của Snape.
Khi biết chuyện đó, Harry đã trợn to mắt nhìn chằm chằm người đàn ông đứng trước mặt, vẫn khó ưa như trước, đang lạnh lùng ném cho cậu một chai độc dược, sau đó nói cho cậu biết cậu phải ở cùng người này suốt kỳ nghỉ, bởi vì ngoài tĩnh dưỡng thân thể ra thì Harry còn cần phải học Bế Quan Bí Thuật.
Tốt thôi, thực tế thì nguyên văn lời Snape nói là thế này nè.
“Đầu óc của Dumbledore có lẽ đã bị độc dược ăn mòn rồi, ông ta muốn ta dạy ngươi Bế Quan Bí Thuật, nhằm bảo vệ cái đầu bé tí tẹo lại còn rỗng toét vô tri của ngươi,” y còn ngừng một chút, sau đó ác ý cười lạnh “tuy rằng ta cảm thấy Dumbledore chỉ đang mơ tưởng hão huyền thôi.”
Snape mặc một thân áo đen từ trên cao nhìn xuống Harry, thanh âm trầm thấp làm cậu rất sững sờ, tin cậu, tuyệt đối đừng bao giờ hoài nghi khí thế của Snape.
Y nhất định trời sinh là khắc tinh của Gryffindor.
Nghĩ đến đây, Harry lại bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Snape thật sự không phải một thầy giáo giỏi, cho dù là dạy độc dược hay là Bế Quan Bí Thuật thì cậu đều làm cực kì hỏng bét.
Chắc chắn là vậy luôn, nếu không thì tại sao cậu mãi vẫn không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn mang tên “giáo sư Snape” chứ.
Hay tỷ như sau khi y chết, Bế Quan Bí Thuật cậu thực hiện chưa bao giờ thành công giúp cậu thoát khỏi đau khổ.
023
Bốn năm sau
Quảng trường Grimmauld
Ngoài cửa đột nhiên vang lên âm thanh cảnh báo, quấy rầy Harry đang trầm tư, cậu ngẩng đầu lên nhìn nhìn mới phát hiện ra bây giờ đã giữa trưa rồi.
Cậu cố ý học bộ dáng của người kia, biến căn phòng trở nên âm u không có ánh mặt trời, cộng thêm lịch làm việc và nghỉ ngơi vô cùng rối loạn, nên đã khiến cho Harry hoàn toàn quên mất khái niệm thời gian.
Tùy tiện chạm vào một nơi nào đó, cậu nhìn thấy bộ dáng của vị khách tới chơi kia, cuối cùng nở một nụ cười đầu tiên sau mấy ngày liền, là Hermione.
Hermione Granger, không, giờ là Hermione Weasley, chiến tranh vừa kết thúc thì cô gả cho Ron Weasley.
Đó là một việc trọng đại trong giới Phù thủy lúc đó.
Hai vị anh hùng chiến tranh, hai người bạn chí cốt của Chúa Cứu Thế, đến cả Chúa Cứu Thế vẫn luôn mai danh ẩn tích sau chiến tranh cũng xuất hiện trong hôn lễ của họ, rất nhiều người đều nói, khung cảnh long trọng như vậy cả đời bọn họ đều khó có thể quên. Có lẽ là vì tình yêu dạt dào hạnh phúc của họ đã an ủi tâm tư nhiều người.
Tỷ như một nhà Weasley, Fred đã chết, sau đó cái tên này trở thành vết sẹo mà gia đình náo nhiệt đó không bao giờ muốn nhắc tới. Dù trải qua bao lâu thì vết sẹo đó cũng không thể khép lại, chỉ cần nhắc đến một chút cũng làm người ta đau đến chết lặng.
Mọi người sẽ không bao giờ quên được nỗi đau xót khi một người đã chết.
Vì chiến tranh, người ta thương tiếc những người chết đi, nhưng mấy ai biết cha mẹ vợ con của những người đó đã phải sống quãng đời còn lại như thế nào khi không còn ai chăm sóc.
Harry nhếch khóe môi trào phúng, ngồi xuống sô pha, đáng buồn thay chính mình không phải là người thân của người kia, cũng không phải là bạn bè gì cả.
Thậm chí tên hai người bọn họ cũng không có khả năng được nhắc tới cùng lúc.
Một người là học trò, một người là giáo sư; một Gryffindor, một Slytherin; một là Chúa Cứu Thế, một là Tử Thần Thực Tử, một người sống, một người chết……
Không ai có thể thoát khỏi cái chết.
Ngay cả Merlin cũng không thể.
024
Hermione là một cô gái thông minh, nếu không có cô, cái gọi là tam giác vàng Gryffindor cũng chỉ là ba đứa nhóc lỗ mãng, chẳng làm nên tích sự gì. Nhưng mà bởi vì có cô nàng cơ trí này ở đây, cho nên ba đứa nhóc bọn họ mới có thể thoát khỏi nguy hiểm không biết bao nhiêu lần.
Vậy nên Hermione trở thành Phù thủy thăng tiến nhanh nhất giới Phù thủy cũng không phải là điều ngạc nhiên gì.
Tuy nhiên, ngay cả một cô gái thông minh như vậy cũng có rất nhiều chuyện không làm được, ví dụ như việc của bạn tốt —— Chúa Cứu Thế Harry Potter.
Sô pha nhà Black cực kỳ to rộng, thanh niên gầy yếu cuộn tròn ở một góc, tóc đen hỗn độn gần như che khuất nửa khuôn mặt, càng khiến cho gương mặt cậu thêm tái nhợt, con ngươi xanh biếc vô hồn.
Khi Hermione tiến vào nhà Black, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, vị Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật mới, từ nhỏ đã được xưng là “Biết tuốt” trong nháy mắt không biết nên nói gì.
“Harry……”
Khuôn mặt của “Cậu Bé Vàng”, người gần như khiến toàn bộ thiếu niên trong giới phép thuật say mê, lúc này lộ rõ sự suy sụp, sắc mặt gần như là tuyệt vọng.
Hermione rất muốn cùng Ron thường xuyên đến đây tâm sự, tâm sự chuyện của Bộ Pháp Thuật, tâm sự về hy vọng của mọi người sau chiến tranh.
Chỉ là Hermione chưa kịp nói gì, nhìn Harry như vậy, cô không thể không coi như chưa có gì xảy ra.
Bọn họ đều hiểu rõ, rất nhiều chuyện đều không thể như trước nữa.
Dù có bao nhiêu hối hận, bao nhiêu đau khổ.
Tất cả đều không thể trở về được nữa.
025
Đường phố Luân Đôn
Nhưng cho dù như thế nào, Hermione vẫn khuyên Harry đi ra ngoài một chút, cô không hy vọng Harry cứ ở trong nhà suốt, nơi đó có quá nhiều ký ức của quá nhiều người, mà hầu hết bọn họ đã không thể trở về nữa.
Cho nên hai người đều thay quần áo Muggle rồi độn thổ tới một góc hẻo lánh trên quảng trường ở Luân Đôn.
“Hermione, tớ muốn ở một mình một chút, bồ về trước đi.”
Harry nhàn nhạt cười, nhìn về phía Hermione.
“Vậy được rồi, Harry, tớ đi về trước.”
Có lẽ Hermione cũng cảm thấy để Harry ở một mình thì tốt hơn
Chúa Cứu Thế vẫn nhàn nhạt cười như cũ.
Hermione nhìn mắt Harry, gật gật đầu. Nhưng ngay khi vừa quay đầu đi, nước mắt của cô lại tuôn ra như suối.
Mọi người đều hiểu, chiến tranh kết thúc, trả giá bằng xương máu, còn sống mới càng bi tráng……
Harry đi trong Luân Đôn phồn hoa, nhà cao tầng san sát bốn phía, người đi đường tới tới lui lui ai cũng vội vàng.
Harry ngồi ở ven đường nghỉ ngơi, lẳng lặng dựa vào ghế, trong mắt tràn đầy hoài niệm.
——————————————
*cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà: Cũng một dạng tương tự như: “Một giọt nước làm tràn ly.”
Nguồn gốc của từ này bắt nguồn từ câu truyện sau:
Ả rập thế kỷ 19, một người đàn ông có một con lạc đà rất biết nghe lời. Ông muốn biết con lạc đà của mình có thể mang hết đống rơm lớn này đi hay không nên đã đem rơm chất lên lưng lạc đà. Trước khi ông bỏ lên lưng nó cọng rơm cuối cùng, nó vẫn đứng bất động ở đó. Nhưng khi ông ta bỏ cọng rơm cuối cùng lên thì con lạc đà khụy chân, ngã xuống rồi chết. (trích từ tangthuvien)
kiu: Bởi vì muốn đảm bảo chất lượng và tiến độ ra chương nên Alisia và mình đã quyết định sẽ tách một chương của Binh Hoang Loạn Mã Đích Ái Tình thành hai phần nhỏ, nghĩa là X.1 và X.2 (X là số chương) nha.
HẾT CHƯƠNG 3.1