EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Teddy rất được chào đón ở hang Sóc
Molly cho nó một cái ôm to bự, cảm nhận được một cơ thể mềm mại trong vòng tay mình, bèn cười tươi đến mức không thấy mắt.
Rose đang chơi trong vườn hoa, trên mặt cỏ có một cái nệm mềm, trên đó là một đống miếng gỗ nhiều màu sắc, Ron một bên còn đang vừa gây sự vừa cười xấu xa, khiến cô bé lo lắng vô cùng.
“Teddy ~ đến giúp tớ với ~”
Nhìn thấy đồng bọn của mình, cô bé vui vẻ ngoắc ngoắc tay nhỏ, hì hục đẩy đống gỗ bên người ra, chừa thêm một chỗ trống.
Teddy tung tăng chạy đến “Tớ đến rồi nè ~”
Hermione và Ron giương mắt nhìn Harry, ánh nắng mùa thu mát mẻ rơi xuống người bọn họ, khiến cả hai như đang cười trong nắng ấm vậy.
Thật tốt.
Anh cũng cười, trong lòng ấm hệt như nốc vào một cốc bia bơ vậy, đẩy mấy cảnh tượng đau đớn anh mơ thấy lùi về bờ vực ký ức.
“Sắc mặt cậu không được tốt lắm” Hermione nhạy bén phát hiện, sau khi anh ngồi xuống, bèn nhỏ giọng hỏi “Mấy ngày nay không ổn sao?”
“Hôm qua còn tốt lắm mà” Ron cũng nhích lai, nhăn mi, do dự hỏi “—— Lại mơ thấy ác mộng sao?”
“Chẳng qua là tối không ngủ ngon mà thôi” Harry lắc đầu, nghịch nghịch mớ nguyên liệu xây lâu đài của hai đứa nhỏ, nhẹ giọng cười nói: “Đừng lo, tớ không sao.”
“Cậu còn khiến người khác đau đầu hơn Teddy đấy.” Má Hermione buồn rầu thở dài.
Teddy nghe thấy tên mình, vội vàng nói: “Con rất ngoan mà.”
“Rose cũng rất ngoan ~” Cô bé mềm mại phụ hoạ.
“Đúng thế, hai đứa ngoan lắm, chỉ có Harry không ngoan thôi” Hermione đẩy đẩy đầu ngài cứu thế chủ “Học nói dối rồi ——”
“Mũi ba đỡ đầu sẽ dài ngoằng giống Pinochio sao ạ?” Teddy ôm nóc nhà bằng gỗ ấp úng nói, hiển nhiên bắt đầu lo lắng thay người nào đó.
Ron mặt mày ủ ê thở dài: “Thế làm sao bây giờ?”
Harry sờ sờ mũi, cảm thấy mình vẫn yêu thằng bé vô cùng “Vậy không lại bàn ăn được rồi, chỉ có thể phiền Teddy mang đồ ăn đến đút ba đỡ đầu thôi ——”
“Hả?”
“Oa ——”
Teddy và Rose không tưởng tượng được, mũi phải dài hơn cánh tay mới có thể không đến ăn được ấy, thậm chí còn giơ tay nhỏ của mình ra múa may diễn tả, khiến ba người lớn phì cười.
“Muốn bay chút không?” Hermione cười cười, vươn một tay kéo cả hai lên “Tớ làm trọng tài cho, người thua —— Phạt dọn địa tinh nhé ~”
“Oái, Hermione, thương chồng mình xíu đi.”
Ron tuy la hét thế nhưng vẫn đứng lên theo cánh tay cô, cong lưng, kéo cái tay khác của Harry “Đến đây nào người anh em, chừa tớ chút mặt mũi trước mặt Rose nghen.”
Harry mang theo nụ cười lười biếng, không tình nguyện đứng dậy “Làm ơn đi, bọn mình mới bị Andrew cảnh cáo xong đấy….”
Ron son sắt tỏ vẻ “Bay thấp thôi, mấy Muggle đó không phát hiện được đâu.”
Harry không yên tâm nhìn cậu “Lần trước cậu cũng nói y chang thế đấy.”
“Kệ đi.” Hermione bứt một cái lá, tuỳ tiện biến nó thành cái còi lấp lánh, thổi ren rét.
“Phu nhân Weasley, thời kỳ phản nghịch của cậu hình như đến hơi muộn rồi ——”
Harry nhịn không được phì cười, sau khi trêu một câu, vẫn theo Ron về phòng lấy chổi, bay lên trời dưới hiệu còi của Hermione.
Tầm nhìn rộng mở trên không, anh vui vẻ bay vài vòng, cúi đầu nhìn xuống dưới.
Cây cối rậm rạp đổ rạp trên mặt đất với những chiếc lá khô héo, trên con đường nhỏ trước hang trải một tấm thảm đỏ sẫm không đều màu. Đất ruộng thu hoạch ở hai bên dường như được một chiếc lược khổng lồ chải chuốt, chia thành từng luống rõ ràng trên mặt đất.
Dọc theo đó nhìn ra xa, còn có thể thấy dãy núi nhấp nhô và cả dòng sông lấp lánh dưới chân núi.
Thời tiết rất đẹp, bầu trời tuyệt vời đến mức trông như một viên kim cương nhạt màu, bị người khác tuỳ tay bôi lên vài vệt trắng, ánh nắng không bị ai cản trở dịu dàng đổ xuống, rộng rãi ban phát ấm áp cho mỗi người.
Cũng ban cho cả anh.
Ron lượn vòng một cái, rồi bay đến bên cạnh anh, lấy khuỷu tay huých nhẹ vào anh: “Sao ngớ ra đấy vậy?”
“Có thể nhìn thấy cảnh đẹp thế này, bị Andrew gửi thư sấm cũng đáng.” Harry nghiêng đầu nhìn cậu, khoé môi mang theo nụ cười nhẹ “Ron, tớ từng nói với hai người chưa, thật may vì có thể gặp được cả hai.”
“Ba tớ cũng nói, lựa chọn toa tàu khi ấy, quả thật là quyết định chính xác nhất đời tớ.” Ron cũng cười, lát sau lại chà chà tay “Nói thật, câu này gớm quá.”
“Gớm nhưng cậu vẫn nói nha” Harry hài hước nhếch mày, nhỏ giọng nói “Thầy nhìn thấy Romilda đáng yêu đâu đâu không ~ Thầy giấu nàng ấy nơi đâu rồi ~”
“Harry ——” Mặt Ron tái mét, chột dạ liếc mắt cắt ngang anh “Cậu cũng đừng có quên, bình tình dược ấy là tặng cho cậu! Lúc ấy lẽ ra tớ nên cho cậu một cái Obliviate!”
“Làm đi nè!” Harry cười lớn, bay ra xa “Bắt được tớ là có cơ hội rửa sạch quá khứ đen tối của mình òi ——”
Bọn họ ở nhà Weasley cả ngày, thẳng đến khi ăn tối xong mới chậm chạp trở về nhà.
Teddy ngày hôm nay chơi hăng quá, nên bây giờ cảm thấy toàn thân rã rời, ôm cổ Harry, ngáp nhẹ, sau đó nói vào tai anh: “Cha đỡ đầu, chừng nào người tìm mẹ đỡ đầu cho con thế?”
Bỗng nhiên bị thằng nhóc bé tí giục cưới, Harry có chút dở khóc dở cười “Ai nói với con cái này?”
Teddy im lặng một chốc, mới nhỏ giọng nói tiếp: “Rose có mẹ…”
Nó chu miệng nhỏ, ngữ khí mang theo chút hâm mộ cùng sầu lo “Nhưng Teddy hông có….”
Harry nhìn đèn đường sáng choang phía trước, nhất thời cũng không biết nói gì.
Anh từng thích một cô gái, có lẽ là thích gương mặt và tính cách của cô (tác giả cần đính chính chút, tuy trong phim có vẻ già, nhưng trong truyện nhân vật rất xinh nha ~) có lẽ là rung động lâu nhất của anh đó giờ, có lẽ là ham muốn hơi ấm gia đình, nên khi nắm tay cô, thật sự cho rằng đấy là mãi mãi.
Nhưng mọi thứ khi ấy quá rối, chuyện anh cần làm quá nhiều, thời gian có thể dành cho người yêu ít ỏi, và bọn họ quá trẻ.
Cho nên không tiếp tục được.
Mấy năm nay, người công khai người âm thầm tỏ tình với anh rất nhiều, nhưng không có ai, có thể khiến anh có ý muốn dành nửa đời còn lại với người ấy.
“Ta không chắc” Người đàn ông luôn chiều ý con đỡ đầu, khó có khi do dự. “Có lẽ khó gặp người ấy lắm, nhưng mà Teddy….”
Harry cúi đầu, phát hiện thằng bé lo lắng thay mình đã ngủ mất rồi.
“Đừng buồn” Hôn mái tóc mềm mại của nó, anh nhẹ giọng nỉ non “Ta sẽ thay bọn họ yêu con.”
HẾT CHƯƠNG 5
