EDITOR: PARK HOONWOO
BETA: BĂNG
-o0o-
Harry rất khó hiểu, vì sao bản thân lại mơ thấy Malfoy.
Trong cửa hàng trang phục của phu nhân Malkin, cậu bé dễ thương với chiếc mũi mềm mại, một bộ kiêu căng, hệt như mấy con công đắc ý khoe đuôi.
Anh nhìn bốn phía xung quanh, sau khi ý thức được mình đang trong giấc mộng, bèn không hoang mang, chuyển sang nhìn, nhìn tên nhóc thấp tha thấp thỏm đi lại gần mình, tỏ vẻ không quan tâm, nhưng cứ dùng khóe mắt liếc mình, anh cảm thấy rất thú vị.
Anh từng cho rằng, đó là khoe khoang một cách ngạo mạn, nhưng lúc này nhìn lại, thì ra cũng chỉ là một đứa nhỏ dùng mấy trò con nít để lôi kéo sự chú ý mà thôi.
Trái ngược quá lớn, nên khi anh tỉnh lại, khóe miệng còn mang theo nụ cười vui vẻ.
Phát hiện đối thủ một mất một còn của mình còn có lịch sử đen tối đến thế, khiến anh cảm thấy mình đang nắm giữ bí mật động trời nào đó, thậm chí còn vì nó mà cười thầm mấy lần.
Nếu quan hệ của mình và Draco tốt hơn một chút, chắc chắn mình sẽ lấy nó ghẹo cậu ta.
Harry một bên sửa sang quần áo, một bên tiếc nuối nghĩ.
Mọi người đều cảm thấy anh rất ghét vị đối thủ Slytherin không đội trời chung của mình. Sau chiến, thanh danh của Malfoy ngày càng đi xuống, mà danh tiếng của anh lên như diều gặp gió, còn thường xuyên được tán thưởng vì thái độ đối xử với Slytherin – cái thái độ không thích làm khó người khác của mình.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ như vậy, vào cái lúc mà những ngày có thể tranh chấp cãi vã của anh một đi không trở lại, ấn tượng của anh về Malfoy vĩnh viễn dừng lại ở cái ngày trên tháp thiên văn ấy, dừng lại ở thiếu niên tuy sắp không xong nhưng vẫn kiên cường bước tiếp.
Trong cơn gió dữ dội, khuôn mặt xoắn tít lại vì đau đớn, cũng trốn vào chỗ tối giống anh —— Rõ ràng cuộc sống của cả hai khác nhau hoàn toàn, cuối cùng lại bị vận mệnh ép lùi lại, ai cũng không chạy thoát.
Sau khi đi vào văn phòng, Harry xoa xoa mái tóc đen có chút bù xù của mình, thở dài, ném mình vào chiếc ghế bành to bự sau bàn làm việc.
Chiến tranh đã kết thúc được sáu năm, sau khi dọn dẹp sạch sẽ trong ngoài khiến Thế giới Phép thuật yên ổn trở lại, thành ra giờ thần sáng rất rảnh rỗi, không có việc gì để làm.
Anh từ chiến sĩ trên tiền tuyến thần kinh lúc nào cũng căng thẳng, sa đọa thành một tên nghỉ hưu, hằng ngày ăn bánh uống trà đọc báo.
Có lẽ khát khao mạo hiểm của Gryffindor ẩn sâu trong xương cốt của anh ngo ngoe, nên trước khi anh nghỉ ngơi, anh có nên ——
“Rầm!!!”
Cửa lớn bị người khác đẩy ra một cách mạnh bạo. Đập vào vách tường, phát ra tiếng vang lớn.
Được rồi, anh xin rút lại câu vừa rồi của mình.
Là một nơi luôn luôn trung lập, St.Mungo hiếm lắm mới xuất hiện tình trạng bạo loạn giống như hôm nay.
Vào lúc Harry vội vàng chạy đến hiện trường, mọi chuyện đã ổn thoả, anh liếc qua đám người hỗn độn kia, ánh mắt trực tiếp dừng lại trong góc, dừng trước hình ảnh của một chàng trai tóc vàng có biểu cảm lãnh đạm.
Draco trông có chút chật vật, mái tóc ướt nhẹp vẫn đang nhiễu nước tí tách, áo sơ mi trắng cũng ướt một mảng lớn.
Vẻ mặt của cậu bình tĩnh, vào lúc một phù thuỷ nhẹ giọng xin lỗi cậu, cậu chỉ hơi mím môi, nhàn nhạt nói: “Cảm phiền nhường đường một chút, tôi phải đi tìm…”
Có người đưa chiếc đũa phép khi nãy cậu đánh rơi cho mình, cậu đưa tay ra nhận, nhưng đến khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia, bèn vội vàng rụt tay về.
Harry giơ chiếc đũa phép ra, biểu cảm có chút xấu hổ, đặc biệt là khi cái mặt kia tái hết cả đi, cánh tay đang nâng lên cũng rụt về sau.
Tôi nhìn giống một tên vô duyên thích bỏ đá xuống giếng lấy việc công báo thù tư lắm hả?
Anh bắt đầu hoài nghi hình tượng của mình, liệu có vô tư như dân chúng hay thổi phồng không.
“Malfoy, đũa phép của cậu.” Harry tuỳ tiện nhún vai, cố gắng khiến biểu cảm mình nhẹ nhàng hơn “Ừm, thật xin lỗi vì khiến cậu vướng phải cái này ——”
Tuy rằng không cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm về những cuộc bạo loạn hay tranh chấp với tư cách một thần sáng đã về hưu, nhưng khi nhìn thấy đáy mắt người kia xuất hiện một chút yếu ớt mông lung, anh đột nhiên nhớ đến gương mặt non nớt và nụ cười tươi rói tối qua.
Harry phát hiện, thật ra anh vẫn thích nhìn bộ dạng chàng trai Malfoy kiêu ngạo khi xưa hơn dáng vẻ của cậu bây giờ.
Một thần sáng trẻ tuổi theo sau Harry đứng dậy, ánh mắt rất không có ý tốt, sau khi cầm đũa phép liền nhét thẳng vào tay Draco, thấp giọng tức giận nói: “Giả tạo…”
“York ——” Harry nhíu mày, cái lúc tay Draco bị kéo ra, anh thấy được sau ống tay áo vì ướt nhẹp mà trong suốt, là một vết thương vô cùng khủng khiếp.
Chắc là do trận hỗn chiến hôm nay gây ra.
Anh ngẩn người, nhìn lão già gần đó vừa mới được trấn an đã chỉ về hướng bọn họ mà hét toáng lên, vài tên người nhà khi nãy còn đang rối rít xin lỗi giờ đã vây quanh lão, York cảm thấy hơi ngại, nên nói hai chữ xin lỗi nhỏ hơn kiến, sau đó đi qua kia hỗ trợ.
Hai người bị vứt sang một bên, một người xấu hổ vô cùng, một người sắc mặt trắng bệch, co rúm né tránh.
Tay nhanh hơn não, trước khi bị nhiều người chú ý hơn, Harry nhanh chóng lột áo chùng đỏ đậm của mình, quấn chàng trai đang khẽ run vào.
“Đừng sợ ——”
Trước khi cậu chào những người đi cùng mình, Harry đã ôm chặt lấy Draco và độn thổ rời khỏi St.Mungo.
HẾT CHƯƠNG 1
HẾT CHƯƠNG 1
