EDITOR: Yuri
BETA: Avo
-o0o-
Không ngờ thế giới pháp thuật còn có nơi như vậy, Draco ngạc nhiên.
Godric không có thời gian để giới thiệu xung quanh, cậu ném Jerson lên giường rồi ra ngoài. Cậu đi nấu độc dược, bởi vì dược liệu pháp thuật ở nơi này có thể nói là tuyệt nhất.
“Nơi này là…?” Lucius mở miệng hỏi Jerson, dọc đường ông thấy hắn rất bình dị gần gũi.
“Đây là lần đầu tiên tôi tới đây.” Jerson nhún vai: “Trước kia sơn cốc này là của tinh linh. Lấy tên là sơn cốc Godric bởi vì giữa ngài ấy và tinh linh có kí khế ước nào đó, cụ thể tôi cũng không rõ lắm.”
Lucius nhớ tới những sách sử về nguồn gốc tên gọi sơn cốc Godric, có nói qua đây là nơi sinh của Sư Tổ nên mới lấy dùng tên của cậu. Xem ra không phải sách nào cũng đáng tin.
“Mấy người rốt cuộc là ai?” Draco không kìm nén được, nhìn họ nói chuyện có thể thấy Gorril và Jerson đều không phải người bình thường. Draco cảm thấy khó chịu, hắn và Gorril không phải là bạn tốt sao, vì sao lại giấu hắn nhiều như vậy. Chẳng lẽ hắn không đáng tin tới vậy?
“… Trước kia cậu có nghe qua tên Leanly chưa?” Jerson ngồi dựa vào gối. Hôm nay là lần đầu tiên hắn nói nhiều như vậy.
Draco lắc đầu, Jerson liếc Lucius, giáo dục của gia đình này cũng quá thất bại.
Draco cũng nhìn cha mình, Lucius thở dài: “Ngài ấy là chủ nhân đầu tiên của gia tộc Malfoy.”
Draco ngẩn ra, không ngờ đề tài lại đi xa như vậy. Lúc hắn xem qua gia phả, dòng đầu tiên rõ ràng là chỗ trống: “Trên gia phả không hề có tên người này.”
“Có bức họa, khi nào con trưởng thành sẽ được biết.” Lucius chen ngang con trai.
Jerson đột nhiên cười rộ lên: “Tôi nghĩ dù có bức họa, có những thứ vẫn không được tiết lộ, chẳng hạn như tên pháp thuật đầy đủ của Leanly. Bí mật nhỏ này, hai người muốn biết không?”
“Tên đầy đủ?” Lucius nghi hoặc.
“Chuyện này có thể xem như không ai biết, ngay cả..” Jerson chỉ chỉ bên ngoài, ý nói Godric: “Cũng không biết.”
Lucius ngày càng tò mò, còn Draco vẫn đang mờ mịt với vị tổ tiên đột nhiên xuất hiện này.
“Phải giữ bí mật đấy,” Jerson cong khóe môi. Hắn tiếp tục: “Tên đầy đủ của cậu ấy là Leanly Slytherin Malfoy. Làm sao có thể nghĩ tới, viện trưởng lấy họ của ngài ấy cho Leanly làm tên đệm.”
Gương mặt của cha con Malfoy hiện rõ sự trống rỗng. Tên phù thủy có ma lực, chưa nói đến dòng họ như Slytherin không thể tùy tiện đặt tên cho người ngoài.
Draco nhận ra ý khác từ lời nói của Jerson, “Họ của viện trưởng”, viện trưởng có họ là Slytherin, còn ở thời đại gia chủ đời thứ nhất gia tộc Malfoy: “Viện trưởng là chỉ… Salazar Slytherin?” Trong giọng đứa trẻ có vài phần run rẩy.
“Không sai.” Jerson chắc như đinh đóng cột.
Một lát sau, Draco đột nhiên nhớ tới cái gì: “Gorril là ai?” Người bạn tốt của Salazar Slytherin, biết được bộ dáng lúc sáu bảy tuổi của ngài ấy là ai?
“Nơi này chúng ta có thể dễ dàng đi vào, chắc chắn là địa bàn của ngài ấy,” Jerson trêu ghẹo. “Cậu cho rằng ngài ấy còn có thể là ai?”
Sơn cốc Godric…
Draco lo lắng không yên nhìn cha mình, chỉ thấy cha hắn nhẹ nhàng gật đầu, khẳng định suy đoán của hắn: “Merlin, Godric Gryffindor..”
Draco liều mạng nhớ lại những gì cậu nói dọc đường. Mặc kệ nguyên nhân là gì, tổ tiên mình còn sống, Sư Tổ còn sống, còn có Roger hắn từng gặp qua, cả Jerson này cũng là thời đại kia? Hơn nữa Salazar Slytherin… “Viện trưởng là ai, ý tôi là hiện tại là ai?”
“Là một người cậu đã từng gặp,” Jerson nghiêng đầu. “Chính là anh trai trên danh nghĩa của giáo sư Gryffindor.”
Năm giây sau Draco mới hiểu được, giáo sư Gryffindor mà Jerson nói là Gorril. Vậy anh trai Gorril là Sal, là Salazar Slytherin sao?! Nhận thức của Draco nháy mắt sụp đổ, là tên chết tiệt nào nói hai người kia là tử địch?!
Lucius bên cạnh ngồi đỡ trán, thầm tội nghiệp con trai hôm nay gặp đủ loại đả kích.
Chân Draco có chút nhũn ra, hắn cũng ngồi xuống. Lúc trước hắn luôn nhìn thế giới qua một lớp giấy bóng, hôm nay hắn thọc xuyên tầng giấy bóng này mới nhận ra thế giới thật sự, nhất thời hắn khó có thể tiếp thu. Giờ đây hắn chỉ muốn giải đáp hết những nghi vấn điên cuồng chạy loạn trong đầu: “Vậy… Giáo sư Gryffindor trong trường là ai?”
“Đúng như lời cô ấy, là huyết mạch trực hệ. Cô ấy là con gái ruột của Godric Gryffindor.” Jerson nhìn Lucius: “Cô ấy còn là…” Những lời này hắn không biết có nên nói hay không.
“Còn là cái gì?” Draco vội vàng hỏi, hắn giữ chặt ống tay áo cha mình, dường như cảm nhận được điều quan trọng sắp được tiết lộ.
“Cô ấy là…” Lucius tiếp lời, lại ngập ngừng không nói ra được, nhưng những người từ thế giới kia đã tới, chuyện này cũng không giấu tiếp được.
Jerson thấy Lucius khó xử, cho nên hắn dùng phương thức uyển chuyển hơn: “Draco, còn nhớ thần chú triệu hoán trong rừng lúc nãy không?”
Draco mờ mịt nhớ lại, sau đó gật đầu, hắn còn chưa quen đối phương gọi tên thánh của hắn.
“Đó là thần chú triệu hoán huyết thống. Đúng như tên gọi, thần chú này thông qua quan hệ huyết thống triệu để hoán người thân trực hệ.” Jerson giải thích.
“Người thân trực hệ?” Draco tái mặt, người tới là Godric Gryffindor, chẳng khác gì nói rằng ngài ấy là người thân trực hệ của hắn?
“Cha…” Draco gắt gao túm góc áo cha mình, đây chỉ là đùa đúng không? Nhất định là, sao có thể!
“Bức họa của Andrea Gryffindor cũng ở trang viên.” Lucius nhìn con trai, cuối cùng vẫn nói: “Cô ấy là vợ của Leanly.”
Draco hoàn toàn dại ra, hắn ngồi ngây ngốc tại chỗ không nói thêm gì.
……
Không bao lâu, cửa bị đẩy ra.
Lucius quay đầu, ông tưởng là Sư Tổ, nhưng không phải, bước vào chính là Salazar Slytherin!
“Viện trưởng…” Jerson buột miệng thốt ra, sớm nên nghĩ tới, giáo sư Gryffindor nhất định sẽ thông báo cho viện trưởng tới.
Draco và Lucius đứng lên như phản xạ có điều kiện, mà Draco vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhìn người trước mặt bằng ánh mắt kì lạ.
Salazar đi vào phòng, Aisa đi theo sau hắn, cái đuôi nho nhỏ cuốn chặt Chiếc cốc lửa, từ từ bò vào phòng.
Từ khi Draco mất tích từ trên sân thi đấu Salazar đã phát giác có chuyện không thích hợp. Hắn độn thổ đến nơi thi đấu, chỉ thấy mỗi Aisa, sau đó lại dùng pháp thuật truy tung dấu vết, vất vả tới được nghĩa trang. Nơi này chỉ thấy Chiếc cốc lửa, người chẳng thấy đâu. Ngay lúc đó Godric dùng điểu truyền âm bảo hắn tới đây.
Aisa thấy Draco đang cực kỳ kích động, nó lập tức nhào tới, cọ cái đầu nhỏ đang thè lưỡi trên quần áo Draco, còn đưa qua Chiếc cốc lửa nó đang cuốn.
Draco nhìn Salazar, lại nhìn cha mình, chần chừ một lúc liền duỗi tay nắm lấy Chiếc cốc lửa. Nháy mắt sau, thiếu niên tóc bạch kim cùng Chiếc cốc lửa và Asia đều biến mất.
Lucius hoảng sợ: “Này…”
“Không sao,” Salazar xua xua tay, nói câu đầu tiên từ khi bước vào. “Dù sao cũng phải có người kết thúc trận đấu.”
HẾT CHƯƠNG 159
