[HP] Đốn Gục Xà Tổ – Chương 80: Phiên Ngoại


EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: BĂNG

-o0o-

Câu nói khiến người khác ghê tởm đó trực tiếp làm đầu Ansel nổ tung, những ký ức làm y khó thể chấp nhận như suối mà tuôn trào….

………

“A, bảo bối nhỏ, con còn có em trai, phải chăm sóc tốt em mình đó.” Một người có nụ cười ôn hoà, khí chất cao quý, lọn tóc vàng nhạt xoã ngang vai, trong tay ôm một đứa bé còn đang phun bong bóng nói.

“Mẹ ơi, con nhất định sẽ chăm sóc tốt em trai!” Ngữ khí kiên định, khiến người ta có thể đoán được đây là một đứa nhỏ khoảng hai ba tuổi, cho dù không thấy được bóng dáng của đứa nhỏ hiểu chuyện ấy.

“Haha, Al muốn thành đàn ông thực thụ, nhất định phải biết bảo vệ em trai đó nha,” Một người mặc áo choàng xanh lục đậm, đôi mắt xanh xám, mái tóc bạch kim cùng diện mạo tuấn mỹ, trên mặt treo nụ cười xán lạn, vỗ vỗ đầu đứa nhỏ đứng cạnh,

Ansel rướn cổ, cố gắng thấy bộ dạng của đứa bé kia, nhưng trước sau cứ như bị một tầng sương mù cản trở, mông lung đến mức dù cho có cố gắng đến mấy cũng vẫn không thấy được gì.

Người kia là ai, tại sao y lại ở đây. Ino, phải rồi, Ino đâu, chẳng lẽ, hai người bọn họ đã bị đám người kia bắt được?!

Đang lúc Ansel không biết nên làm sao, hình ảnh ấy lại thay đổi.

“Mau bò, mau bò, Ino, nếu không nhanh bò lại đây, kẹo sẽ bị ăn sạch nha,” Cách đó không xa, một đứa nhỏ di chuyển đến mớ kẹo gần mình, luôn mặt nhỏ trắng trắng nộn nộn nhăn thành một đống, đáng yêu đến mức khiến người ta chỉ muốn lao vào xoa nắn.

“Anh….anh….” Phát âm không chính xác, tốc độ nói chầm chậm, vừa cố gắng bò đến mớ kẹo, vừa cố gắng nói chuyện “Em…..em muốn kẹo đường nâu…..”

“Được rồi, Ino nhỏ phải bò lại đây mới có kẹo ăn nha, nếu không, tất cả đống này đều là của anh.”

Ansel nhìn thấy đứa bé tròn tròn đang cố gắng bò kia có vài phần giống với Ino nhỏ. Hơn nữa, đứa nhỏ kia gọi đứa bé này là Ino, chẳng lẽ…..

Nghĩ đến việc nó có thể là Ino, Ansel đã nhịn không được bước về phía trước hai bước, chỉ là, như bị một sợi dây thừng cột lại, không tài nào nhúc nhích được.

Ansel yên lặng đứng tại chỗ, nhìn đứa nhỏ không rõ bộ dạng. Đứa nhỏ này, rốt cuộc là ai?

Mà Ino nhỏ bên kia, dứt khoát không bò nữa, chuyển sang lăn lộn trên mặt đất, nức nở khóc lên “Oa oa, kẹo đường nâu…… Không cho ăn kẹo đường nâu!”

“Ấy ấy, Ino nhỉ, đừng khóc mà!” Nhìn thấy Ino nhỏ khóc, đứa nhỏ này cũng khẩn trương chạy qua, thuận tiện cầm theo Ansel đến. Vừa sốt ruột lau nước mắt cho Ino, vừa lấy kẹo trong tay bỏ vào miệng Ino “Đừng khóc đừng khóc, không phải có kẹo rồi sao.” 

“Oái!! Ino, em là chó con hả!!”

Ino miệng ngậm ngón tay anh trai mình há to, đôi mắt vốn đang ướt nhẹp nước cũng lập tức cong lên.

Đứa nhỏ nhìn đứa trẻ có bộ dáng khá giống với Ino, thấp giọng nói nhỏ “Chậc, coi như em nhỏ, răng cũng chưa mọc, không đau chút nào!”

Cảnh tượng ấm áp hạnh phúc trước mặt này, làm người vây xem Ansel đây nhịn không được nở nụ cười.

…..

“Anh…..Anh ơi……” Nghe tiếng la hét bên ngoài trang viên, cả người Ino run rẩy co thành một cục trong lòng đứa nhỏ “Mommy và daddy đâu?”

Đứa nhỏ cũng đang rất hoảng sợ, nhưng lại gom hết can đảm trong lòng an ủi Ino trong ngực mình, thanh âm có chút run rẩy “Mommy và daddy nói đi ra ngoài xem có chuyện gì, một lát nữa sẽ trở về thôi.”

“Anh ơi…..Em sợ…..” Ino ngẩng đầu, nước mắt lưng trong nhìn đứa nhỏ, gương mặt vốn trắng trẻo hồng hào nay đã vì sợ hãi mà trắng bệch.

Đứa nhỏ kia hôn lên mặt Ino một cái, vuốt vuốt đầu mi, nhẹ giọng “Ino, đừng sợ, có anh trai ở đây, sẽ không ai có thể tổn thương em được.”

“Vâng….” Ino sau khi nghe được, bèn gật đầu thật mạnh, nắm chặt bàn tay nhỏ của mình “Em cũng sẽ bảo vệ anh!”

Đầu ngón tay của Ansel phát run, nhìn hai đứa nhỏ sợ hãi ôm nhau trong phòng cùng với mấy âm thanh kinh hoàng bên ngoài. Ansel bước lên trước một bước, vươn tay sờ soạng mặt đứa nhỏ không rõ gương mặt kia.

Chẳng lẽ, đứa nhỏ này là chủ nhân của thân thể này sao……

Đang lúc hai đứa nhỏ an ủi lẫn nhau, mẹ bọn họ xông vào, biểu cảm có chút hoảng loạn, đầu tóc chỉnh tề hiện cũng rối bù.

“Al, Ino, mau lại đây với mẹ!” Tay nàng siết chặt đũa phép, cứ như sợ sẽ có chuyện gì phát sinh mà mình lại không kịp rút đũa phép ra.

Nhìn thấy mẹ đến, Ino đầu tiên là mừng rỡ, ngay sau đó lại bị biểu cảm không quá vui vẻ trên mặt mẹ mình doạ sợ “Mẹ…..Mommy….”

“Al, Ino, mau qua đây với mẹ!!” Phu nhân Malfoy không kịp giải thích nhanh chóng cầm đũa phép cẩn thận ra ngoài, liên tục xem xét hoàn cảnh xung quanh.

Al không nói gì chỉ ôm Ino theo sát đằng sau. Nhưng linh hồn liên kết của nó và Ansel cho y thấy. Nội tâm của Al đang vô cùng sợ hãi. Nó cũng đã lớn, cũng đã biết nhiều chuyện giữa phù thuỷ và Muggle, cũng đã bị Malfoy tiên sinh cảnh cáo, không cần tỏ ra mình không giống người bình thường trước mặt Muggle. Tình huống trước mắt, rất rõ ràng, đang nói cho nó, nhà của bọn họ, đã bị mấy Muggle đó biết….Vậy còn ba ba đâu?!

Đi vào một căn phòng không hay đến, phu nhân Malfoy mở một mật đạo cho Ino và Al đi vào, nhẹ giọng dặn dò “Al, Ino, đi theo cái mật đạo này, sau đó đẩy tấm ván gỗ cuối đường ra là có thể ra ngoài. Nhớ rõ, tránh xa mấy Muggle đó ra, đừng cho Muggle phát hiện hai đứa. Còn Ino, phải nghe lời anh trai, biết không?”

“Mommy, đi với bọn con đi.” Al ôm Ino tiến về phía trước vươn tay túm áo nàng,

“Ta phải đi tìm ba của hai đứa, ta sợ anh ấy một mình sẽ cô đơn.”

Phu nhân cúi đầu hôn trán Ino và Al, dịu dàng nói: “Hai đứa, ta yêu cả hai nhiều lắm, đừng để những Muggle tìm được mấy đứa nhé.”

Đúng lúc này, âm thanh ồn ào bên ngoài ngày càng nhiều, tiếng bước chân càng lúc càng lớn.

“Mau nhìn xem, nơi này còn có một căn phòng! Mụ đàn bà kia cùng hai đứa nhỏ đó chắc chắn ở đây!!”

Nghe được âm thanh này, phu nhân Malfoy, nhanh chóng đẩy cả hai vào mật đạo, đóng cửa lại, thời khắc cánh cửa đóng lại kia, ánh lửa lập loà xuất hiện trong mắt Ansel….

“Mẹ….!” Không đợi Ino khóc lên, Al đã nhanh chóng lấy tay bụm miệng em trai mình, không cho nó phát ra bất kỳ âm thanh nào. Còn mình lại hung hăng cắn môi, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Nghe mấy âm thanh dâm loạn bên ngoài, cùng với tiếng quần áo bị xé rách, Ansel ngã ngồi trên mặt đất, cảm thụ bi thương và vô lực thật lớn đang truyền đến từ người đứa nhỏ kia.

Có lẽ muốn rời khỏi đây, có lẽ không muốn lắng nghe âm thanh này nữa, có lẽ sợ ai đó sẽ phát hiện ra mật đạo này của mình, Al dùng tay lau loạn mặt mình, nhẹ giọng thầm thì bên tai Ino “Ino, đừng khóc ra tiếng, nếu không mấy người đó phát hiện ra chúng ta mất.”

Ino dùng tay che miệng mình lại, nức nở gật đầu.

“Ngoan.” Al nói xong, bế Ino đi theo mật đạo, muốn nhanh chóng rời khỏi đây, càng xa càng tốt.

Đi đến cuối mật đạo, Al đẩy miếng gỗ ra, bế Ino đẩy nó bò lên trước, sau đó bản thân dùng sức nhảy lên. Cẩn thận đậy miếng gỗ lại, dùng lá cây nguỵ trang cho nó, Al ôm Ino cảnh giác nhìn tình hình xung quanh, hướng đến rừng rậm không có ai chạy đi.

Nhưng thể lực con nít quá yếu, đã thế còn ôm Ino, không bao lâu Al liền mệt đến ngất đi, Mà Ansel, cũng trong lúc Al ngất xỉu, thoát khỏi trí nhớ của nó.

……….

Ansel ôm Ino, căm hận nhìn đám Muggle giết cha mẹ mình, ngọn lửa của cây đuốc in sâu vào đôi mắt xanh xám xủa y cộng thêm sắc trời tối đen, làm đôi mắt y trông vô cùng yêu diễm.

“Đều tại các ngươi, đều tại các ngươi….” Ansle cúi đầu, một nên vuốt ve gương mặt của Ino, một bên dùng ngữ khí lạnh băng nói.

“Đều tại các ngươi, đều do các ngươi hại chết ba mẹ ra, ta sẽ không buông tha cho các ngươi” Ansel vừa nói, vừa thong thả ngẩng đầu, khéo miệng kéo lên một nụ cười quỷ dị “Ta sẽ giết chết hết các ngươi, giết sạch đám các ngươi!!!”

Nghe được câu nói của Ansel, đám người kia hiển nhiên không cho là thật, sôi nổi cười nhạo. Với thân hình nhỏ xíu này của Ansel, muốn giết chết hết bọn họ thì chỉ có thể đắp chăn. Nhưng dần dần bọn họ không cười được nữa. Những viên đá vốn đang yên lặng nằm trên mặt đất bỗng nhiên chậm rãi bay lên, một ít cành cây rụng trên mặt đất, cũng bay lên không trung, trong ban đêm hình thành trận pháp vô cùng khủng bố.

“Ha ha giết các ngươi!” 

Cùng với giọng nói của Ansel, những viên đá và nhánh cây đó cũng không còn nằm trong không trung nữa, sôi nổi phóng đến đám người đó,. Những người đó trừng lớn mắt “Thằng nhóc ác ma, thằng nhóc ác ma!!!” 

Đám người đó rơi vào hỗn loạn, không ai rảnh lo ai, chỉ biết lo bảo vệ tính mạng của mình. Nhưng Ansel bạo động ma lực, hơn nữa còn có oán khí trong lòng của Al, nhóm người này không ai có thể thoát!

Một màn bạo động ma lực này, Ansel giằng co hơn nửa tiếng, mà nhóm người kia, một người cũng không thoát. Lấy Ansel làm tâm, xung quanh y mười dặm, hoàn toàn là địa ngục. Máu đỏ nhuộm màu mặt đất, đã dần chuyển thành màu đỏ sậm, xác người không còn nguyên la liệt, trên người còn cắm rất nhiều cành cây, các bộ phận như tay chân đứt lìa rải rác xung quanh cũng không phải ít.

Ansel bạo động ma lực thì Ino đã hôn mê bất tỉnh, nên cũng không lo nó sẽ ám ảnh tâm lý của thằng bé. Ansel ôm Ino nhỏ, bước chân tập tễnh, tầm mắt mông lung cứ bước về trước một bước rồi lại hai bước. Gương mặt dính chút máu tươi treo lên nụ cười “Thật yên tĩnh, tốt quá đi mất.”

Ansel cuối cùng cũng không kiên trì nổi nữa, quỳ gối trên mặt đất, mơ màng nhìn thấy một vạt áo xuất hiện trước mặt, bèn dùng chút lý trí cuối cùng của mình, vươn tay dùng hết sức chụp lấy, kêu cứu “Cứu…..Cứu với…..”

HẾT CHƯƠNG 80

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 29: Liên Minh Gryffindor Slytherin


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco và Harry cùng nhau thương lượng một biện pháp, cách này khiến Harry liên tục thở hổn hển sau khi nghe xong.

Đây là một kế hoạch vô cùng lớn mật, nghe thì có vẻ ly kỳ, Harry và Draco đều biết rằng nó sẽ không gây ra bất cứ tổn hại nào, ngược lại nói không chừng nó có thể là biện pháp duy nhất.

Cuối cùng cả Harry và Ron đều đồng ý.

Góc nhìn của Slytherin năm thứ sáu và năm thứ bảy đã sớm được định hình, Draco đành phải từ bỏ tính toán mượn sức của bọn họ, hắn nhanh chóng xác lập địa vị của mình trong nhóm học sinh các năm dưới, ở trong năm nhất và năm hai hắn tụ tập lại một số học sinh có quan hệ gần gũi với nhà Malfoy lại với nhau. Sau đó phát triển nhiều bạn tốt, đồng thời hắn cũng thu hút các học sinh năm ba và năm tư và ngày càng mở rộng sức ảnh hưởng của mình đối với các học sinh năm thứ năm.

Theo thời gian trôi qua, tổ chức mà Draco thành lập giống y như Harry đã từng làm. Trước mắt tổ chức này chỉ tuyển những học sinh năm thứ nhất và thường xuyên đào tạo định kỳ trong mật thất Gryffindor —— Được rồi, đó chính là Phòng Yêu Cầu ——

Draco nghĩ rằng cái tên “Hội cải thiện quan hệ xã hội của Slytherin” quá khó nghe, Harry lại nói người sáng lập hội này chỉ là vì Slytherin và Gryffindor. Mà một ngàn năm trước Gryffindor và Slytherin là bạn bè tốt của nhau, cho nên chỉ cần viết tắt là GS là được rồi.

“Còn tên chính thức đâu?” Draco cắn môi, hắn không có tài đặt tên cho lắm.

Harry và Ron suy nghĩ hơn nửa ngày ——

Bọn họ nói một cách thiếu tự tin: “Draco, cậu có cảm thấy rằng tổ chức không có tên chính thức thì trông ngầu hơn rất nhiều không?”

Draco: “……”

Hoàn toàn không cảm thấy tốt hơn chút nào!!!

Cuối cùng tạm định tên của tổ chức này là Liên minh Gryffindor Slytherin.

Mấy tháng sau, số người trong tổ chức GS được lựa chọn cẩn thận và mở rộng lên tới con số mười ba.

Mỗi tuần hai lần, Draco dẫn bọn họ ra ngoài bằng lối đi bí mật trong phòng sinh hoạt chung để đi đến Phòng Yêu Cầu.

Sau khi bọn họ huấn luyện được một tuần, bọn họ lại tiếp tục huấn luyện, khi nhìn thấy Harry và Ron, đám học sinh Slytherin trợn to mắt mà nhìn.

“Nhìn xem là ai đây nhỉ?” Một cậu bé có nước da ngăm nói chuyện một cách chua ngoa.

“Blaise, câm miệng.” Draco lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn một cái.

Khi Draco xác định rõ ràng mình chính là người lãnh đạo, thì giọng điệu của hắn vô cùng chân thật đáng tin và vẻ mặt của hắn cũng rất mạnh mẽ.

Draco đi đến bên cạnh Harry, hai con sư tử đối mặt với một bầy rắn nhỏ, họ trông có vẻ áp lực rất lớn.

“Có lẽ các cậu không cần mình giới thiệu, cũng biết rõ cậu ấy là ai.” Draco nói.

“Cậu bé vàng và tùy tùng của cậu ta.” Blaise phát ra một tiếng cười nhạo.

Ron nhướng mày lên.

“Vì danh dự của bản thân, tao phải quyết đấu một trận với mày.”

Ron rút đũa phép ra, “Sao nào? Tự cho bản thân là có huyết mạch Thuần huyết cao quý, lại sợ thua nên không dám quyết đấu với kẻ phản bội huyết mạch là tao sao?”

Ron châm chọc với miệng lưỡi sắc bén.

Sắc mặt Blaise tối sầm lại.

Bọn học sinh nhà Slytherin ngơ ngác nhìn Draco.

“Tất cả tản ra nhường chỗ cho bọn họ.” Draco nói với vẻ mặt vô cảm, “Nhớ kỹ lời mình đã nói, Slytherin ở nơi này của mình, chỉ phục tùng kẻ mạnh.”

Bọn học sinh nhà Slytherin do dự trong chốc lát, và sau đó bước sang một bên.

Draco “tốt bụng” dặn dò Blaise, “Cậu phải cẩn thận một chút. Cậu biết hiệu trưởng thiên vị rất nhiều với học sinh Gryffindor, rất nhiều giáo sư đều chỉ dạy riêng cho Gryffindor. Nên nếu cậu thua là chuyện rất bình thường, không cần để ở trong lòng.”

Blaise trừng mắt liếc nhìn Draco một cái. “Bùa chú của nhà Zabini cũng có không ít. Mình sẽ không thua.”

Draco nheo đôi mắt lại, “Nếu cậu thua, phải ngoan ngoãn im miệng lại và phục tùng kẻ mạnh. Mình nhớ rõ đã từng dạy cậu khi chúng ta lần đầu tiên đấu tay đôi với nhau.”

Blaise cắn chặt răng.

Harry đảm nhận chức trọng tài, cậu cố gắng nghiêm mặt lại, để trông có vẻ trầm trọng và nghiêm túc.

“Bắt đầu!” Harry nói.

Ron và Blaise đứng ở hai bên đầu của căn phòng, nhìn nhau từ xa, bọn họ một tay cầm đũa phép và đặt lên trước ngực, còn tay còn lại thì để ở sau lưng.

Bọn họ khom lưng cúi chào lẫn nhau, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm đối phương.

Cúi chào xong, Ron di chuyển rất nhanh —— “Expelliarmus!”

Cây đũa phép của Blaise vẽ thành một vòng cung trên không trung và rơi xuống mặt đất.

Blaise không thể tin mà nhìn Ron. “Mày ——”

“Ron Weasley chiến thắng.” Harry thông báo với một ánh mắt sắc bén.

Học sinh nhà Slytherin nhìn nhau.

“Nếu tao thua dưới tay mày, tao cũng không muốn sống nữa.” Ron bĩu môi, bộ dáng trông rất khinh thường. “Accio đũa phép ——!”

Cây đũa phép của Blaise bay vào trong tay Ron.

Blaise cảnh giác nhìn chằm chằm Ron.

Ron ném cây đũa phép lại cho cậu ta.

“Tiếp tục, sử dụng những gì mà mày đã nói đi, bùa chú của nhà Zabini.” Ron nhẹ nhàng nói.

Blaise cắn chặt răng, “Hắc ảnh quấn thân!”

Cái bóng của cậu ta đột ngột lao về phía của Ron.

Ron bĩu môi, “Sáng như ban ngày!”

Ánh sáng chiếu lên, cái bóng bị phép thuật điều khiển biến mất ngay lập tức.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Ron khinh thường nói.

Blaise tức giận trừng mắt nhìn Ron.

“Accio đũa phép!” Ron cười toe, cây đũa phép của Blaise một lần nữa lại xuất hiện trong tay cậu.

Bỗng nhiên Draco quăng một câu bùa chú vào Ron, “Accio đũa phép!”

Draco ném đũa phép lại cho Blaise, “Còn ngại chưa đủ mất mặt hay sao?”

Bọn học sinh nhà Slytherin dần dần trở nên kích động.

“Sao nó lại có thể mạnh đến như vậy ——?”

“Năm nhất không có học loại bùa chú tước bỏ vũ khí —— Bùa triệu hồi là của năm thứ ba……”

“Chẳng lẽ các giáo sư thật sự dạy riêng cho Gryffindor sao?”

“Đừng có nói đùa, có chút hiểu biết được không, sao có thể có chuyện đó!”

“Vậy thì tại sao? Chẳng lẽ là Draco dạy sao?”

“Yên lặng!” Đũa phép của Draco hướng lên phía trên phát ra tiếng động rất lớn.

“Cái tổ chức này được bí mật thành lập là để bồi dưỡng những tinh anh của Slytherin —— Các cậu có thể học được rất nhiều thứ mà trên sách giáo khoa cũng không có, thậm chí là những phép thuật đã thất truyền, hoặc là những bùa chú rất lâu về sau mới có thể tiếp xúc được —— Cho nên các cậu có mặt ở đây là bởi vì các cậu có thiên phú này!”

Draco nhìn chung quanh một vòng, ánh mắt của hắn khiến người khác cảm thấy rất áp lực.

“Slytherin vẫn luôn là nơi tụ họp của quý tộc Thuần huyết. Chính là bên trong đám người đó, có một bộ phận tinh anh nhất định, các cậu chính là người thừa kế của những nhân vật truyền kỳ, trên người các cậu được kế thừa huyết mạch ưu tú từ thời cổ đại ——”

Ron nhịn không được lộ ra vẻ mặt khinh thường, Harry nhấp khẩu hình kêu cậu nhẫn nại.

“Nhưng hiện tại thì sao?” Draco nhìn về phía Blaise, nheo đôi mắt lại và nói bằng giọng điệu cực kỳ tổn thương người khác, “Một trong những học sinh năm nhất xuất sắc trong Slytherin, đã bại dưới tay một Gryffindor năm nhất chỉ trong vòng một giây.”

Blaise nắm chặt đũa phép, gắt gao nhìn chằm chằm Ron, nhìn chằm chằm đến mức da đầu của Ron cảm thấy có chút tê.

“Lý do tại sao Cậu bé vàng lại ở đây, các cậu nghĩ thử xem? Cậu ấy tới đây là để chế giễu —— Chúng tôi đã đánh cược với nhau. Mình đã nói rằng Slytherin năm thứ nhất là xuất sắc nhất trong bốn Nhà, cậu ấy không tin, cho nên cậu ấy đã mang theo bạn tốt của mình tới đây để xem,” Draco mở miệng ra là nói dối, “Kết quả đâu?”

Hắn nhìn Blaise, các học sinh năm nhất nhà Slytherin đều nhìn Blaise.

Harry dựa theo lời nói đã chuẩn bị trước đó, lộ ra một nụ cười châm chọc, cậu nói với Ron, “Thật là mình vẫn còn mong chờ cái gì đó thú vị, nơi này không có gì hay, chúng ta đi thôi.”

Cậu và Ron cùng nhau đi về phía mật đạo đi thẳng đến phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor ——

“Ron Weasley ——!” Blaise bỗng nhiên gọi Ron lại, nhìn Ron bằng ánh mắt thù hận, “Một ngày nào đó, tao tuyệt đối sẽ đem mối nhục ngày hôm nay trả lại gấp mười lần cho mày.”

Ron Weasley tỏ vẻ anh đây đã làm việc với rất nhiều phù thủy hắc ám trong nhiều năm và anh đây không thèm để mắt đến những lời nói tàn nhẫn đó —— Tốt xấu gì thì bản thân cậu cũng là người đã phá hủy một cái Trường Sinh Linh Giá.

Ron rất vui vì mong bản thân có thể đợi đến ngày đó nên cậu nói là, “Tao mong ngày đó sẽ đến, hy vọng là đến vào lúc tao còn sống”

Bọn họ biến mất ở trong mật đạo.

Harry và Draco cùng suy nghĩ trong lòng, cậu một người trưởng thành đánh thắng một học sinh năm nhất thì kiêu ngạo con khỉ gì chứ!!!

Kể từ đó, có một lực lượng mới xuất hiện trong nhóm học sinh năm nhất đã bị đả kích rất lớn của tổ chức GS, thúc đẩy toàn bộ học sinh năm nhất Slytherin cùng nhau nỗ lực. Ravenclaw cũng bị kích thích rất lớn, Gryffindor cũng bị ảnh hưởng bởi không khí này, đặc biệt là dưới sự kích động của Harry và Ron, họ cũng bắt đầu tiến về phía trước.

Mà Hufflepuff là một học viện thần kỳ —— Khi số lượng đá quý của ba học viện khác đều đang ở rất thấp thì Hufflepuff sẽ càng thấp hơn một chút, khi số lượng đá quý của ba học viện khác đều cao thì Hufflepuff vẫn thấp hơn một chút, bọn họ dễ dàng đuổi kịp bước chân của ba học viện khác —— Tuy rằng họ vẫn ở cuối bảng.

Mà Ron nói một cách yếu ớt rằng cả năm này cậu không muốn gặp lại Blaise Zabini, vì hiện tại thì dường như mỗi ngày cậu đều có thể thấy cậu ta gắt gao trừng mắt nhìn mình hoặc đi ngang qua trước mặt cậu.

Ron tỏ vẻ cậu có áp lực rất lớn về điều này.

Thời gian dần trôi qua, còn có mười tuần nữa là bắt đầu kỳ thi cuối kỳ, Hermione bắt đầu trở nên nôn nóng bất an.

Ron đành phải ngồi chung với người trong lòng và cùng nhau học thuộc mười hai công dụng của máu rồng, cùng nhau luyện tập tư thế cầm đũa phép và dành thời gian rảnh rỗi ở trong thư viện cùng với cô nàng. Cùng lúc đó, bài tập về nhà mà các giáo sư giao cho cũng càng ngày càng trở nên chất chồng hơn.

“Mình thật sự không thể tin được!” Một ngày nọ Draco cũng tới, khi Hermione hỏi hắn kế hoạch ôn tập, Draco lại mờ mịt không biết đó là cái gì. “Cậu có biết chúng ta sắp phải thi cuối kỳ không?!”

Draco sững người trong chốc lát, “Còn lâu mới tới mà.”

Harry và Ron nhìn hắn và lộ ra vẻ mặt “Làm tốt lắm”.

“Kỳ thi này vô cùng quan trọng! Chúng ta cần phải vượt qua kỳ thi này để lên năm hai!” Hermione nói.

Draco không chút do dự lấy notebook ra, “Cậu còn quá nhỏ. Cậu phải biết rằng, sau khi trải qua rất nhiều chuyện, thì kỳ thi cuối kỳ chẳng là cái gì hết, giống như giáo sư Dumbledore bỗng nhiên một ngày tỉnh lại và phát hiện mình là học sinh năm nhất, thì ông ấy nhất định sẽ không quan tâm đến chuyện mình có lên được năm hai hay không —— Chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn.”

Hắn vỗ vỗ tay, Harry và Ron lập tức đi tới ngay lập tức.

“Mấy tháng nay cậu chuẩn bị như thế nào?” Harry thấp giọng hỏi Draco.

“Không sai biệt lắm.” Draco nói, “Ít nhất thì mình cũng dạy họ rất nhiều về bùa trốn thoát và che giấu.”

“Cậu có chắc chắn —— Là muốn làm như vậy không?” Ron cảm thấy hơi nghi ngờ, “Lỡ như kẻ thần bí ——”

“Mình cần phải nắm chắc được ba năm đầu.” Draco nhìn bọn họ, “Nếu mọi việc thuận lợi, khi tới năm thứ tư, kẻ thần bí sẽ không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào từ Slytherin.”

“Mình không thể tiếp tục nhìn bốn học viện cứ tiếp tục bị chia cắt như vậy.”

Hắn mở notebook ra, “Gia tộc của những người này đều ở ngoài lề giới quý tộc, bọn họ rất an toàn.”

Hắn chỉ vào mấy tên được đánh dấu.

“Mấy cái này, bọn họ là tiểu quý tộc rất khó sinh tồn nếu như bị cô lập trong giới quý tộc —— Bọn họ tương đối còn nguy hiểm.”

Draco chỉ mấy cái tên được gạch chéo.

“Còn lại có thể tham gia chỉ có bảy người.” Hắn nói.

Harry cau mày, “Bảy người, cộng với mình, Ron và Hermione ——”

Ron nói nhanh, “Hermione không thể đi! Quá nguy hiểm!”

“Chỉ cần chưa đi đến cửa cuối cùng, thì không có cái gì nguy hiểm hết.” Harry nói, “Tam giác vàng Gryffindor! Ron, nhiều năm như vậy chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau?”

Ron cau mày và không nói lời nào.

“Tụi mình có ba người, cộng thêm bảy người kia, còn có Draco tổng cộng có tất cả mười một người!?” Harry há to miệng.

Mười một người? Đây là đi ăn cơm dã ngoại hay đi chơi xa ngoại thành đây!?

HẾT CHƯƠNG 29

[HP] Xuyên Không & Trọng Sinh – Chương 28: Sư Tử Biến Đổi Dưới Ánh Mặt Trời


EDITOR: YUKI

BETA: BĂNG

-o0o-

Draco trấn an Pansy xong, cô nàng chỉ muốn quay trở lại ký túc xá để nghỉ ngơi.

Sau khi tạm biệt Pansy, Draco cau mày và dẫn Harry và Ron đến lều của Hagrid.

Ron và Harry cũng không muốn gặp lại Norbert cho lắm —— Con rồng nhỏ khó ưa kia không chỉ cắn Ron, còn hại bọn họ bị bắt khi đi dạo ban đêm, bị trừ một đống điểm, và làm bọ họ không dám ngẩng đầu lên ở trong học viện. Cuối cùng là khiến bọn họ nhìn thấy kẻ thần bí uống máu của kỳ lân, thật sự rất khủng bố!

Hiện tại bọn họ càng để ý hơn lời nói của Draco. Muốn đi đến túp lều thì phải đi qua một bãi cỏ rất lớn, rất ít người qua lại, bọn họ đi rất chậm nên có thể nói chuyện nhiều hơn.

Draco nói: “Ngày hôm qua Pansy nhận được một bức thư nhà gửi tới. Sau đó cô ấy liền trở nên không bình thường lắm.”

Hắn lặp lại những gì mà Pansy đã nói. “Rất rõ ràng là bức thư kia đã nói gì đó khiến Pansy rất sợ hãi, sợ đến mức sẽ nghi ngờ người khác sẽ làm ra một số chuyện gì đó, khiến cô ấy nghi thần nghi quỷ đến mức gần như sắp hỏng mất.”

“Cô ấy nói rằng luôn có lời đồn trong giới quý tộc rằng kẻ thần bí vẫn chưa chết, giọng điệu của cô ấy rất khác thường.” Draco nhíu mày, “Mình đã từng nghe qua lời đồn như vậy, nhưng Lucius không có nói cụ thể với mình —— Giống như nó là một lời đồn không quan trọng và lời đồn đó sẽ không bao giờ thay đổi được sự thật rằng Cứu Thế Chủ đã đánh bại được kẻ thần bí.”

“Chờ đã.” Draco bỗng nhiên nói, “Lucius đã nói với mình ——  ‘Ở dưới tình hình mọi người đều cho rằng Cậu bé vàng đánh bại kẻ thần bí, sẽ không khôn ngoan nếu con không giả vờ thích cậu ta. ’”

Harry hơi xấu hổ, cậu cảm thấy mình nên nói gì đó, “Mình tin tưởng cậu.”

Draco cười nhẹ, “Lucius đã dùng từ ngữ rất cẩn thận. ‘Mọi người’, ‘cho rằng’, ‘đánh bại’, ba từ này thật sự rất tinh tế.”

“Harry, cậu đã nói rằng vào cuối học kỳ mỗi năm, kẻ thần bí sẽ cố gắng nỗ lực ngóc đầu trở lại —— Vậy cậu có bao giờ nghĩ tới —— Hắn ta liên lạc với những quý tộc đó hay không? Ví dụ như, những Tử Thần Thực Tử mà hắn ta tin tưởng, hắn ta có hợp tác với họ không?”

“Ý cậu là, bức thư mà gia đình Pansy gửi cho cô ấy, có thể là về kẻ thần bí có khả năng gây bất lợi cho Harry?” Ron nói.

“Rất có khả năng, mẹ của Pansy cũng không thích kẻ thần bí…… Mong muốn lớn nhất của bà ấy là Pansy không nên tham gia vào đó. Có thể là bà ấy muốn Pansy cẩn thận hơn.” Draco thở dài một hơi, “Nhưng mẹ của Pansy xuất thân từ Ravenclaw. Bà ấy không hiểu rằng Slytherin đã không còn lựa chọn nào khác……”

“Mình không hiểu.” Harry nói, “Kẻ thần bí đã mất hết sức mạnh của mình. Vậy tại sao những quý tộc đó vẫn nghe theo lời của hắn ta?”

“Bởi vì Slytherin cần lực uy hiếp của Kẻ chớ gọi tên, để nói cho người khác biết rằng, tuy số lượng Slytherin ít hơn nhiều so với họ, danh tiếng cũng không tốt, có tiền, danh vọng lại cao và bạn bè thì rất ít. Nhưng các ngươi cũng không được xúc phạm tới quý tộc Thuần huyết!

Những Slytherin đã đi theo hắn ta đã không thể quay đầu lại được, cậu cũng biết rất nhiều người trong số họ đã dính đầy máu tươi, có đôi khi một người rời khỏi thì sẽ khiến toàn bộ Slytherin sụp đổ —— Nếu chuyện đó xảy ra, bọn họ sẽ không thể bảo vệ bản thân và người nhà, kết cục cuối cùng là phải cả đời sống trong Azkaban, và có lẽ sẽ nhận một nụ hôn của Giám ngục. Tuy nhiên nếu tiếp tục đi theo Chúa Tể Hắc Ám, nói không chừng còn có một cơ hội sống sót —— Khi Chúa Tể Hắc Ám thành công, Slytherin không còn là bên yếu nữa, bọn họ sẽ chuyển từ bên bị bức hại sang bức hại người khác. Đây là một vấn đề hóc búa đã kéo dài hơn ngàn năm.”

Draco thở dài.

Khi sắp tới thời điểm ăn tối, Draco phải quay về để an ủi Pansy một chút, nói chuyện một lúc thì phải nửa đường quay trở về, Harry và Ron liếc nhìn nhau, cảm thấy rằng thức ăn trong Đại Sảnh Đường chắc chắn ngon hơn bánh đá của Hagrid.

“Đây quả thực là một vấn đề khó giải quyết.” Ron nói khi quay trở lại Đại Sảnh Đường, “Hiện tại Slytherin ôm lấy nhau thành một nhóm —— Và phải tiếp tục đi theo kẻ thần bí —— Càng lúc càng ôm chặt nhau —— Chỉ để đi theo kẻ thần bí —— Càng ngày càng có nhiều người ôm chặt nhau —— Hoặc là đi theo kẻ thần bí để cùng nhau sống hoặc là đi theo kẻ thần bí để cùng chết với nhau ——”

“Nếu các học viện khác có thể tiếp nhận Slytherin, và không đẩy bọn họ vào con đường chết duy nhất kia?” Harry hỏi.

“Nếu có người thân chết trong tay của Tử Thần Thực Tử,” Ron nhìn Harry, vẻ mặt tiếc nuối, “Thì sẽ rất khó. Mình tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho mấy tên khốn kia ——”

Ron nói, “Nhưng mình biết những đứa trẻ của bọn họ là vô tội —— Bọn chúng còn chưa đủ tuổi để đến trường.”

“Cho nên Draco, đang thay đổi thế hệ tiếp theo của Slytherin?” Harry bỗng nhiên hiểu rõ điểm này.

Một năm này, Slytherin đã có rất ít xung đột với các học viện khác, ít nhất là không có ai ở trên hành lang mở miệng cười nhạo hay khiêu khích người khác.

Kể từ khi Draco trở thành thủ tịch của Slytherin, Slytherin thật sự đang từ từ thay đổi.

Thậm chí có không ít học sinh Ravenclaw và Slytherin đang từ từ tiến đến gần nhau hơn —— Hai học viện này có rất nhiều mối quan hệ thông gia với nhau.

Khi trận đấu Quidditch đang đến gần, Harry phát hiện Snape thật sự đang theo dõi cậu, mặc kệ ở nơi nào, cậu dường như có thể gặp được Snape.

Đời trước cậu còn nghĩ rằng mình bị ảnh hưởng bởi tác động của tâm lý, hiện hại cậu có thể chắc chắn rằng Snape đang theo dõi cậu, có thể là sợ hãi cậu gặp phải tai nạn ngoài ý muốn, nhưng bị bảo vệ như thế khiến Harry cảm thấy không vui vẻ chút nào —— Bởi vì mỗi lần thấy mặt nhau, Snape sẽ dùng nhiều lý do khác nhau để trừ điểm của Gryffindor.

Harry thật sự muốn nói, chỉ dựa vào đá quý đang tăng lên của Slytherin, cho dù thầy không trừ điểm thì Cúp học viện vẫn sẽ thuộc về Slytherin, có biết không!?

Hermione tỏ vẻ vô cùng lo lắng khi nhìn thấy hành vi theo dõi của Snape.

Harry cũng tỏ vẻ áp lực của cậu rất lớn, “Mình biết thầy ấy đang bảo vệ mình,” cậu oán giận với Ron, “Chỉ là cách thức bảo vệ người khác của Snape……”

Ron động viên Harry bằng cách vỗ vỗ vai cậu.

Ngoại trừ điều này, lớp học Độc Dược mỗi tuần cũng khiến Harry vô cùng thống khổ, nhưng rất nhanh Harry đã phát hiện ra niềm an ủi mới trong lớp học Độc Dược —— Đó chính là khi Draco bắt đầu điều chế độc dược.

Kể từ khi Snape phát hiện Draco chỉ xử lý dược liệu mà chưa bao giờ điều chế độc dược, ông yêu cầu Draco bắt đầu điều chế độc dược.

Kể từ đó, những học sinh khác trong lớp Độc Dược đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều —— Bởi vì Snape đã dành phần lớn thời gian để đứng bên cạnh Draco, nhất định phải tìm được nguyên nhân tại sao Draco không thể làm ra lọ thuốc chính xác.

Giáo sư Snape cau mày, lại không thể tìm ra rốt cuộc Draco đã sai ở bước nào. Vẻ mặt của Draco trông càng bất lực và vô tội hơn so với ông.

Nhưng sau khi giáo sư Snape từ bỏ tìm ra nguyên nhân và ông dồn hết tất cả tinh lực của mình lên trên người Harry, ông nhìn chằm chằm Harry bằng đôi mắt đen tựa hồ có thể nhìn thấu tiếng lòng, khiến cho Harry giống như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, hơn nữa thái độ của Snape cũng rất ác liệt.

—— Tuy rằng sau khi Snape chết, Harry đã từng rất nhớ sự độc miệng sắc bén này, nhưng khi cậu nghe thấy một lần nữa, cậu rất muốn khóc hối hận về bản thân trước đây khi sống trong phúc mà không biết phúc.

Buổi chiều ngày hôm sau, Ron và Hermione ở bên ngoài phòng thay đồ chúc Harry may mắn, tuy rằng biết Snape sẽ không làm hại Harry nhưng Ron vẫn cảm thấy rằng việc Snape làm trọng tài là một điều rất đáng sợ.

Hermione âm thầm lo lắng sẽ không bao giờ gặp lại Harry sống sót quay trở lại, cô nàng cố gắng trấn an Harry, “Mình và Ron đều mang theo đũa phép. Nếu tụi mình nhìn thấy Snape niệm chú với cậu, mình sẽ sử dụng bùa chú đối phó với ông ta. Gần đây mình đã luyện tập và sử dụng thành thạo bùa Khóa Chân ——”

Harry cảm thấy đồng tình nhìn thoáng qua Ron. Đây chính là người thí nghiệm bùa chú của Hermione —— Hiện tại hai chân của Ron vẫn còn run đó.

Cậu bước vào phòng thay đồ, sau khi thay xong đồng phục thì Wood kéo cậu sang một bên.

“Anh không muốn tạo áp lực cho em, Potter, nhưng hôm nay chúng ta nhất định phải trong thời gian ngắn bắt được trái Golden Snitch. Chúng ta muốn tốc chiến tốc thắng và không cho Snape có cơ hội để thiên vị quá mức cho Hufflepuff.”

Wood nói với giọng điệu vô cùng nghiêm khắc, phía bên kia Fred Weasley đang hướng ra ngoài cửa nhìn trộm, “Tất cả học sinh trong trường đều tới đây!” Fred nói, “A, trời ạ, giáo sư Dumbledore cũng tới ——!”

Harry rốt cuộc cũng thả lỏng một chút khi nghe thấy lời này, Dumbledore ở đây, Draco ở đây, được rồi —— Snape cũng ở đây —— Ngay cả khi Quirrell thật sự muốn làm cái gì, cậu cũng không sợ.

Khi các cầu thủ xếp hàng vào sân, Snape trông có vẻ vô cùng bực bội —— Ông ấy luôn tỏ vẻ mình không hề có ý bảo vệ Harry Potter, nhưng lúc này ông ấy đã thể hiện ra điều đó, sau đó lại phát hiện ra nó không cần thiết —— Bởi vì Dumbledore đang ở đây!

Điều này khiến cho cậu cảm thấy rất tức giận —— Bởi trong trận đấu này, ông ta so với lúc trước thiên vị hơn rất nhiều.

Chỉ có khi Gryffindor phạm lỗi thì ông ta mới có phán quyết công bằng —— Ông ta phán cho Hufflepuff ném một quả bóng phạt —— Vì George vừa đánh ông ta bằng một quả bóng Bludger.

Hermione đan mười đầu ngón tay lại với nhau và đặt trên đầu gối, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Harry và âm thầm cầu nguyện cho cậu.

Nhưng chỉ thấy Harry bay xung quanh sân thi đấu giống như một con đại bàng, và đang tìm kiếm Golden Snitch.

Draco đang sử dụng món quà Pansy tặng cho hắn —— Một chiếc khăn quàng cổ màu be và màu xanh lá, quấn quanh cổ hắn, nửa khuôn mặt gần như đã bị che khuất.

“Này, Draco!” Ron nhìn thấy động tác lộn nhào xinh đẹp của Harry, và vô cùng cao hứng nên hoan hô một tiếng: “Harry ——!!!!”

Khán giả cũng reo hò và vỗ tay cổ vũ.

“Ở đây thật sự làm cho mình nhiệt huyết sôi trào.” Draco mỉm cười nhìn chằm chằm sân bóng, “Trò chơi Quidditch thật sự rất hay.”

“Đương nhiên, nếu như cậu muốn, năm thứ hai cậu cũng có thể gia nhập —— A, không, tốt hơn là không, Harry không muốn thi đấu với cậu.” Ron nói.

“Mình sẽ không gia nhập.” Draco lắc đầu, “Mình không thể làm được. Trong đầu của mình có những quy tắc hoàn toàn khác xa so với hiện tại. Những quy tắc đó có thể khiến cho mình đánh gục người khác hoặc là giết người. Mình khó mà làm được.”

Bỗng nhiên Hermione hét lên một tiếng, nhảy ra khỏi ghế, “Ron!! Draco!! Các cậu nhìn kìa —— Harry!!!”

Cô nàng che miệng và nhìn Harry đang lao về phía Snape ——

Trên không trung, Snape vừa mới khởi động cây chổi, thì thấy thứ gì đó màu vàng kim bay “Vèo ——” Qua bên tai ông, chỉ cách ông có mấy tấc ——

Ngay sau đó, Harry dừng chổi lại, cậu giơ cánh tay lên, và khoe trái Golden Snitch đang nằm trong tay cậu.

Cả khán đài lập tức bùng nổ!

Đây là một kỷ lục mới! Không ai nhớ rõ là có trận đấu nào mà bắt được Golden Snitch nhanh đến như vậy——

“Ron!! Ron!!” Hermione túm lấy Ron, “Trận đấu kết thúc!! Harry chiến thắng!! Chúng ta chiến thắng!! Gryffindor đang dẫn đầu!!!”

Cô nàng nhảy liên tục ở trên ghế, thậm chí ôm chặt lấy Ron.

Khuôn mặt Ron lập tức đỏ như lửa giống y như mái tóc của cậu vậy.

Draco đứng ở bên cạnh, cảm nhận được tinh thần vui vẻ phấn chấn bồng bột, thoải mái nheo mắt lại.

Tiếng gió xào xạc mang theo những tiếng vui vẻ ầm ĩ này thổi đến khu rừng Cấm, thổi qua bãi cỏ trước phòng học, xẹt ngang qua mặt nước của hồ Đen ——

Các hồn ma tò mò nhìn xung quanh rồi cũng bị nhiễm bởi niềm vui sướng của tất cả mọi người mà mỉm cười. Các nhân ngư trộm trườn đầu ra khỏi hồ nước, trong rừng Cấm kỳ lân ưu nhã ngẩng đầu lên, và nghiêng tai lắng nghe, nhóm nhân mã nâng thân người lên, đồng thời cũng cảm thấy máu huyết sôi trào ——

Toàn bộ Hogwarts đều vì điều này mà phấn chấn, đúng lúc này những sinh mệnh lực cuồn cuộn không ngừng tăng thêm sức mạnh để bảo vệ Hogwarts ——

Tất cả mọi người đều vui vẻ, Hogwarts cũng sẽ rất vui vẻ a ——

Thật tuyệt khi có thể trở lại đây một lần nữa.

Neville đang đứng trên khán đài, cậu nhìn Draco, cảm thấy hoảng hốt, vì cậu nhìn thấy một người đàn ông cao lớn, có làn da trắng nõn, ngũ quan tuấn mỹ và rắn rỏi, mái tóc dài màu vàng kim hơi xoăn nhẹ, đôi mắt người đó có màu xanh lam thanh khiết như hồ nước, nụ cười tràn đầy ấm áp.

Hắn mặc chiếc áo choàng dài màu đen, nụ cười được ánh mặt trời bao phủ, rất giống một vị thần được ánh mặt trời biến đổi. Hắn ôn nhu nhìn về phía Neville, lông mi dài kia giống như được phủ thêm một lớp phấn màu vàng kim, trong đôi mắt xinh đẹp kia có bóng dáng của cậu.

Neville dụi mắt —— Người đàn ông kia đã biến mất, Draco đứng ở chỗ đó, quấn chiếc khăn quàng cổ có hơi buồn cười một chút, lặng lẽ nhìn cậu.

Học sinh nhà Gryffindor lao vào sân bóng và vây quanh Harry. Bọn họ cười đùa, la hét ồn ào, mang Harry lên vai và nhảy nhót hoan hô. Harry hưng phấn ngẩng đầu kiêu hãnh giống như một vị vua, nhìn ra xa thì thấy những ngọn tháp của Hogwarts, dưới ánh mặt trời, những cửa sổ trên ngọn tháp lấp lánh ánh vàng.

Tác giả có lời muốn nói: Bổ sung thêm ~~

Sự thật mà bạn chưa biết:

Salazar cúi đầu một cách kỳ quái và kiểm tra xem quần áo của mình có gì đó không ổn không.

“Tại sao cậu lại nhìn chằm chằm vào mình?” Y cau mày.

Godric che miệng lại và vuốt cằm, “Salazar, khi cậu còn nhỏ, có phải cậu có một khuôn mặt tròn và dáng người trông hơi mũm mĩm không?”

Salazar nhướng mày, “Không có.”

“Được rồi, mình cũng nghĩ là không.” Godric nhảy xuống từ trên khán đài, hắn đáp xuống sân bóng vừa mới được dọn dẹp sạch sẽ, ngẩng đầu lên và mỉm cười rạng rỡ với Salazar.

“Vừa rồi mình đột nhiên nhìn thấy cảnh kết thúc trận đấu Quidditch,” Hắn giang hai cánh tay ra, “Hogwarts chưa bao giờ có nhiều người đến như vậy, và từ trước đến nay cũng chưa bao giờ náo nhiệt đến như vậy.”

“Và rất rõ ràng là cậu cũng nhìn thấy một người đàn ông có khuôn mặt tròn mũm mĩm.” Salazar bình tĩnh bước xuống.

“Ha ha, bây giờ mình biết người đó không phải là cậu, người đó không có mái tóc đen và cũng không có đôi mắt đen.” Godric nói, “Nhưng cậu bé được tung hô lên trong sân Quidditch ngày hôm nay cũng có một mái tóc đen.”

“Rowena đang dọn sạch những không gian kỳ lạ trong lâu đài, và Helga đang bố trí các phép thuật phòng ngự khác nhau, nó có khả năng gây ra một chút vấn đề không gian chồng chéo lên nhau.” Salazar dừng lại cách hắn vài bước.

“Nói như vậy, thì có thể mình đã thấy Hogwarts rất lâu rất lâu về sau?” Godric xoay người nhìn sân cỏ rộng lớn, hiện tại nơi này vẫn có rất ít hơi thở của mọi người, “Xem ra bọn học sinh sẽ rất thích nơi này.”

“Trận đấu kia là bốn Nhà thi đấu sao?” Salazar bước đến bên cạnh hắn.

“Đúng vậy.” Godric vui vẻ quay đầu lại, “Mình nhìn thấy rất rõ ràng, người chiến thắng là Gryffindor.”

“Ồ?” Salazar mỉm cười nhếch mép, và y rút đũa phép ra.

“Này! Cũng không nhất định là Slytherin đã thua ——” Vẻ mặt của Godric trở nên có chút kỳ lạ, hắn quay người lại và bỏ chạy.

Trên khán đài, Neville nhìn thấy Draco đang ngẩn người, cậu nhịn không được kêu một tiếng.

Sau khi Draco hoàn hồn lại, hơi hoang mang nói, “Mình đột nhiên cảm thấy cảnh tượng vừa rồi rất quen mắt, giống như trước đây đã từng nhìn thấy qua.”

Neville nói, “Có lẽ là gặp qua trong giấc mơ đi, mình cũng thường xuyên nhìn thấy một số cảnh tượng rất quen thuộc.”

Draco không nói gì —— Kỳ lạ, hình như vừa rồi hắn đã nhìn thấy Salazar?

HẾT CHƯƠNG 28

[ HP ] Trọng Sinh Chi Hôi Nghê Hạ – PN10: Làm Lại Nghề Cũ (3)


EDITOR: YUKI

BETA : BĂNG

-o0o-

Sau khi Harry ngồi xuống, đầu tiên là chào hỏi vị giáo sư lớn tuổi môn Thảo Dược Học ngồi bên cạnh đồng thời là viện trưởng nhà Hufflepuff. Harry rất vui khi được chia sẻ một số hiểu biết về thảo dược với giáo sư Sprout, sau đó lại dò hỏi về tình hình học tập môn Thảo Dược năm trước của các bảo bối nhà mình. Sau đó, liền xoay người mỉm cười nhìn Severus, nói: “Sev, bây giờ chúng ta là đồng nghiệp.”

“Ừ.” Severus cong khóe miệng, “Vậy thì, ta không thể không nói hoan nghênh.”

“Bọn nhỏ gần đây không có vấn đề gì phải không?” Harry vẫy tay với bé Benny đang ngồi bên cạnh Virgil.

“Bọn họ chỉ cho rằng chúng ta lại cãi nhau.” Lúc này, Berkeley đã tuyên bố tiệc tối bắt đầu rồi, Severus nhìn Harry giao tiếp với mấy đứa con, khóe miệng từ từ cong lên. Đầu tiên gọi một chén súp nấm, theo thói quen xé một chút bánh mì bỏ vào trong súp, rồi mới đặt trước mặt Harry, sau đó gọi một chén súp ngô cho chính mình, “Chút nữa em đi đón Benny, rồi chờ ta ở hầm.”

“Được, nhưng Sev, anh đang giữ lịch dạy học của em sao?” Harry mỉm cười hỏi, sau đó bắt đầu dùng bữa, “A, em thật sự rất đói.”

“Ở văn phòng.” Severus nói, nhìn Harry ưu nhã nhanh chóng ăn hết súp nấm, không sót một giọt nào, cau mày nói: “Đừng nói với ta là, mấy ngày nay em đều dựa vào độc dược dinh dưỡng……”

“Ách, không thể gạt anh được chuyện gì, Sev. Công việc thật sự quá nhiều, không chỉ có mỗi mình em, Draco và Blaise cũng giống như vậy.” Harry nói.

“A, Harry tội nghiệp, hôm nay có món salad tôm. Con thử xem có thích không.” Cách một chỗ ngồi Helga đề nghị nói.

“Cảm ơn, mẹ Hull.”

Trong Đại Sảnh Đường bọn nhỏ dường như chỉ dùng một bữa ăn đã truyền bá danh tính của giáo sư mới khắp toàn trường. Hầu hết những học sinh năm thứ nhất đến từ thế giới Muggle đều là lần đầu tiên nghe kể về sự tích anh hùng, sau đó dùng đôi mắt nhỏ không thể tin được ngắm nhìn giáo sư của bọn họ. Không chỉ đơn giản như vậy, các giáo sư mới cũng thỉnh thoảng dùng ánh mắt tò mò nhìn vị đồng nghiệp mới của mình. Phải biết rằng, bọn họ cũng rất ít khi có cơ hội tiếp xúc gần gũi với truyền kỳ của giới phép thuật.

Sau khi hát xong bài hát của trường, các học sinh năm nhất đã rời đi cùng với các huynh trưởng, Harry bước ra khỏi dãy ghế giáo sư, lập tức bộ ba và Benny đến gần ba ba.

“A, ba ba, đây thật sự là một bất ngờ lớn nha.” Solomon mỉm cười, chỉ cần ba ba daddy của cậu không có cãi nhau là đã khiến cậu cảm thấy rất vui vẻ rồi, chưa kể là ba ba dạy thay lớp của chú Lupin.

“Ba ba, cha thật là xấu xa, cũng không chịu nói cho tụi con một chút, hại tụi con lo lắng muốn chết.” Cynthia nhíu mày nói.

“Nhưng mà, ba ba ở cùng với cha sao? Vậy bé Benny phải làm sao bây giờ?” Virgil nắm tay em trai hỏi.

“Daddy, ôm, bé Benny nhớ daddy.” Benny chưa bao giờ rời xa Harry lâu như vậy, nên cậu bé rất nhớ daddy.

Harry cúi người bế cậu con trai nhỏ lên, sau đó nhìn bộ ba bằng ánh mắt yêu thương, ôn hòa nói: “Là ta không cho Sev nói cho các con biết, bởi vì đề phòng có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì có lẽ Pansy sẽ là người dạy môn này. Như vậy chẳng phải sẽ khiến cho các con rất mất hứng sao? Nhưng may là ta đã đuổi kịp. Ngoài ra, ta hy vọng khi ở trường học các con sẽ gọi ta là ‘giáo sư Potter’, có biết chưa?”

“Vâng, giáo sư!” Bộ ba đột nhiên cảm thấy những ngày đau khổ đang đến gần.

“Ngoài ra, Sol, cho dù con là một Gryffindor, ta không cảm thấy con cần phải hoàn toàn loại bỏ tất cả lễ nghi trên bàn ăn của mình……” Harry điểm danh phê bình con trai cả.

“Vâng, ba ba.” Solomon nói ngay lập tức, cậu biết rằng nếu như cậu không chịu nhận sai, thì sẽ rất thảm.

“Đừng để cho ta biết là một trong số các con bất kể thời gian nào xuất hiện ở những nơi không được phép đến.” Harry nói, “Các con đều biết thân phận của ta, bất kỳ động tĩnh nào trong lâu đài đều sẽ không vượt qua ta được.”

“Ồ, vâng.” Bộ ba hiểu rất rõ ràng là mình nên tỏ ra ngoan ngoãn trước mặt ba ba.

“Như vậy, cậu Potter, cậu Peverell và cô Prince, hy vọng các con có một buổi tối vui vẻ.” Harry nói xong liền tặng cho ba đứa trẻ một nụ hôn chúc ngủ ngon, sau đó ôm Benny rời khỏi Đại Sảnh Đường.

“A, Merlin cái gì cũng tốt, nhưng tại sao anh lại cảm thấy một năm kế tiếp sẽ không có ánh sáng vậy?” Solomon bóng lưng của ba ba dường như rất giống bóng lưng của cha, quay đầu nhìn em trai em gái bằng ánh mắt đáng thương.

“Cái đó cũng chỉ dành cho anh thôi, Sol thân ái, anh cũng biết mà, ba ba cũng là một Slytherin.” Cynthia nói, “Sáng ngày mai em và Will sẽ có ba tiết trong lớp của ba ba, oh, 《 Sinh Vật Bí Ẩn Trong Bóng Đêm 》, em sớm phải đoán ra đó là sách của ba ba. Thật sự rất thú vị…… Còn anh thì sao?”

“Ngày mai tiết đầu tiên buổi sáng là môn Thảo Dược Học, sau đó là môn Bùa Chú của giáo sư Flitwick, cuối cùng còn có môn Độc Dược của cha.” Solomon nói một cách khô khan, “Anh phải thể hiện ra đúng trình độ mà anh có, bằng không, nếu giáo sư Sprout và giáo sư Flitwick cáo trạng với ba ba, thì ba ba sẽ giết anh.”

“Em đồng tình với anh, anh trai thân ái, tuy nhiên, em cũng không tán thành việc anh từ bỏ việc học để có mối quan hệ tốt với bạn bè. Cho dù muốn đi con đường thân thiện với mọi người, cũng không cần phải làm như vậy.” Virgil vỗ vỗ vai anh trai.

“Được rồi, Will, ba ba có nói, nếu Smith vào nhà Hufflepuff, thì em chiếu cố nhiều một chút. Nói thật, may mắn là cậu ta vào nhà Hufflepuff, Will làm việc đáng tin cậy hơn so với Sol.” Cynthia vừa đi ra ngoài và vừa nói với hai anh trai của mình.

“Anh sẽ chú ý, ừm, hai người muốn đi lên lầu tám, vậy chúng ta tách ra ở chỗ này, ngủ ngon anh trai, và tiểu Cyn……” Tính cách của Virgil là rất giống Harry hiện tại.

“Ngủ ngon, Will, trên đường nhớ cẩn thận một chút.” Solomon luôn căn dặn một tiếng với em trai rất giống mình.

“Ngủ ngon, anh ba.” Cynthia rất tôn trọng anh ba của mình.

Đêm khuya, căn phòng nhỏ bên cạnh Rừng Cấm.

Harry sớm đã cho Benedict đi ngủ sau đó liền chuẩn bị chương trình học ngày mai. Buổi sáng ngày mai cậu có ba tiết, đó là năm thứ hai của Hufflepuff và Ravenclaw, năm nhất của Slytherin và Gryffindor. Và lớp nâng cao N.E.Ws năm thứ bảy. Năm nay Berkeley yêu cầu tỷ lệ thông qua N.E.Ws là 100%, vì vậy Harry thấy cần phải dọn sẵn trận địa để đón quân địch.

Severus thì đang chuẩn bị đối mặt với lớp năm hai của Gryffindor và Slytherin vào sáng ngày mai. Bởi vì tiết Độc Dược luôn là hai tiết học liên tục và luôn được học sau tiết Thảo Dược, cho nên Severus chỉ có một lớp vào buổi sáng ngày mai.

“Harry, đã rất trễ rồi. Nên nghỉ ngơi thôi.” Severus đã soạn bài xong từ lâu, nhưng hắn vẫn luôn ở bên cạnh xem 《 Tuần San Độc Dược 》cho đến khi Harry dừng bút.

“Tiết một tiết hai ngày mai là tiết của năm thứ bảy. Hình như anh không có tiết học thì phải?” Harry vừa nói vừa thu dọn giáo án.

“Ừ,” Severus nói, “Muốn ta giúp đỡ em không?”

“Sẽ là một vinh hạnh rất lớn nếu giáo sư Prince đồng ý hướng dẫn đấu tay đôi.” Harry vừa nói vừa cọ cọ người yêu của mình.

“Thù lao?” Đàn ông nhà Prince từ trước tới nay đều luôn nhỏ mọn như vậy.

“Em sẽ không trừ điểm nhà Slytherin?” Harry mỉm cười hỏi.

“Ta không lo lắng về cái này.” Severus ôm lấy tiểu yêu.

“Hả?” Harry giương mắt nhìn người đàn ông, bạn lữ của mình, đã nhiều năm như vậy mà vẻ ngoài của hắn vẫn không hề biến hóa, tinh linh quả nhiên là huyết mạch được ông trời ưu ái, khi ở tộc Tinh Linh Harry và các trưởng lão tộc Tinh Linh đều là những bạn bè rất tốt của nhau. Cũng đã từng hỏi qua họ về việc phù thủy thức tỉnh huyết mạch tinh linh. Trưởng lão đã giải thích với cậu rằng: Phù thủy thức tỉnh huyết mạch tinh linh hoàn toàn khác với bẩm sinh huyết mạch tinh linh. Tuy rằng phù thủy thức tỉnh huyết mạch tinh linh có được tuổi thọ, pháp lực và năng lực giống như tinh linh, thậm chí sẽ xuất hiện những thay đổi rất nhỏ. Nhưng bọn họ vẫn là phù thủy như cũ, trước khi thức tỉnh thì một số đặc điểm ngoại hình của họ vẫn giữ nguyên như cũ.

“Ta muốn một bữa ăn dã ngoại chỉ có hai chúng ta, buổi chiều thứ tư chúng ta đều không có tiết học, hơn nữa buổi sáng thứ tư em được trống hai tiết cuối.” Severus nói, “Ta đã không có ăn đồ ăn do em làm trong nửa tháng rồi.”

“Thỏa thuận thành công!” Harry biết rõ tâm tư của Severus.

Buổi tối hôm nay, tất cả các học sinh đều lan truyền về sự lợi hại của giáo sư mới, và nhiều phiên bản về những câu chuyện truyền kỳ, và tất nhiên là có câu chuyện tình yêu của y với viện trưởng nhà Slytherin giáo sư Độc Dược. Sáng sớm hôm sau, khi Harry đưa đứa con trai nhỏ nhất đến trang viên Malfoy nhờ Pansy chăm sóc rồi sau đó cùng với Severus vừa nói chuyện phiếm vừa đi đến Đại Sảnh Đường, có không ít học sinh mở to mắt nhìn bọn họ.

“Ba ba, cha, chào buổi sáng.” Ở trước cửa Đại Sảnh Đường, giọng nói của Solomon vừa vặn vang tới tai của hai người.

Hai người nhìn nhau. Sau đó Harry dùng ánh mắt nghiền ngẫm đánh giá con trai cả của mình, làm trong lòng Solomon vang lên báo động đỏ —— Xong đời rồi!

Quả nhiên, Harry dùng giọng điệu giống như Severus nói: “Cậu Potter, ta cho rằng tối hôm qua chúng ta đã có sự thống nhất, nhưng rất rõ ràng là sau một đêm trò đã quên mất sự hứa hẹn của mình. Gryffindor trừ năm điểm, vì sự bất cẩn của cậu Potter.”

“Ngoài ra, cậu Potter, vì để trò có thể hiểu rõ quy củ, trò cần chép 5 lần 《 Châm ngôn Gryffindor 》.” Severus nói tiếp lời.

“Hy vọng bộ não của cậu Potter sẽ nhớ rõ là đứng ở chỗ này là giáo sư Potter và giáo sư Prince.” Harry buồn cười mà nhìn những biểu cảm xuất hiện trên mặt con trai cả có khuôn mặt rất giống với Severus nhưng không bao giờ xuất hiện trên mặt Severus, đột nhiên y cảm thấy khi dễ con trai mình cũng rất vui a……

Mà Severus hiển nhiên đã nhận ra ý đồ của bạn lữ, hắn bất đắc dĩ duỗi tay kéo tiểu yêu đã trưởng thành của mình đi. Để tránh cho tiểu yêu mắt xanh chơi hưng phấn quá độ, tiếp tục khi dễ đứa nhỏ, lỡ như khi dễ tàn nhẫn quá, cuối cùng người đau lòng cũng không phải là cậu sao.

“A, Sev, em có thể trừ tiếp 5 điểm nữa không?” Solomon suy sụp khi nghe thấy ở phía xa ba ba đang hỏi ý kiến của cha.

“Nếu thích trừ điểm thì còn có rất nhiều cơ hội. Chúng ta có thể cùng nhau làm.” Solomon nhìn hai vạt áo choàng đen đang quay cuồng như sóng, đột nhiên cảm thấy chuyện Gryffindor đạt được cúp học viện là một chuyện rất xa vời.

“Giáo sư Potter, buổi sáng tốt lành! Chủ nhiệm, buổi sáng tốt lành!” Giọng nói của Teddy vang lên ở phía bên kia.

“Slytherin cộng 1 điểm, vì trò Black lễ phép!” Harry không chút do dự cho lần đầu tiên thêm điểm.

A, Merlin cái gì cũng tốt…… Phải biết rằng là, lúc trước mình nên trò chuyện thật tốt với chiếc mũ —— Đây là tiếng lòng của Solomon.

HẾT PN10

Design a site like this with WordPress.com
Get started